Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 12 | iQiyi Vietnam

    ♫ Nhìn cảnh vắng lặng hiểu thấu chuyện xưa ♫ ♫ Cảnh xuân biết tâm tư mùa thu ♫ ♫ Trăng biết tĩnh mịch ♫ ♫ Tiếng thở dài vẫn không giải quyết được nỗi buồn cũ ♫ ♫ Vừa bước lại gần tim ♫ ♫ Vừa trốn chạy thật xa ♫

    ♫ Chưa từng nghĩ đã ở bên nhau lâu đến vậy ♫ ♫ Chỉ sợ sau khi tỉnh mộng sẽ đau đớn ♫ ♫ Mới biết cuộc đời đã bị người tác động ♫ ♫ Ta cười người chuyện đúng sai ♫ ♫ Người cười ta quá si mê ♫

    ♫ Có ai biết rằng đã yêu thì khó mà thoát khỏi ♫ ♫ Số mệnh làm tổn thương trái tim ♫ ♫ Đau đến rơi nước mắt ♫ ♫ Hay là nói trái với lòng mình ♫ ♫ Hay là dịu dàng nói thật ♫ [PHƯỢNG LỆ CỬU THIÊN] [Tập 12] [Diêu phủ]

    Thuận thiên ứng thời, nay nhận minh lệnh. Con gái thứ ba của Mạc thừa tướng – Mạc Uyển, hiền thục đoan trang, nhân hiếu lễ độ, thông minh cơ trí, có phong thái của tiên hoàng hậu. Nay sắc phong làm Uyển phi, cùng với ba vị đại phi chăm lo việc hậu cung.

    Khâm thử. Tạ hoàng thượng long ân. Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Chúng khanh bình thân. Tạ hoàng thượng. Mạc Uyển, chúc mừng con. Vừa mới vào cung, đã có thể giành được sự yêu thích của hoàng thượng như vậy, lập con làm phi,

    Vị trí ngang hàng với Tố Loan, thật là đáng mừng. Đúng vậy, đúng vậy. Mạc Uyển đúng là có phúc phận. Cảnh sắc gấm hoa tươi đẹp này cũng là chuyện vui của Diêu gia chúng ta. Huynh xem Tố Loan đã vào cung nhiều năm vậy rồi, mà thua con bé nhiều.

    Tố Loan của chúng ta cũng là danh môn đích nữ, tiểu thư khuê các. Nhiều năm vậy rồi, hầu hạ bên cạnh hoàng thượng, không có công lao cũng có khổ lao. Theo huynh thấy, ba tỉ muội này của Diêu gia đều là những giai nhân bậc nhất, thông hiểu lễ giáo.

    Đương nhiên, tất cả đều là nhờ sự dạy dỗ tốt của muội. Chỉ đáng tiếc là Mạc Tâm đã đi rồi. Ba tỉ muội không thể đoàn viên nữa. Năm đó lúc ở trong cung, bên cạnh Mạc Tâm cũng chỉ có mỗi Tố Loan,

    Một lòng một dạ đối xử, quan tâm con bé. Nói ra cũng đúng. Lệ phi vào cung nhiều năm luôn dịu dàng đôn hậu, hiền đức đoan trang. Hiện nay lục cung vô chủ, cũng nên thăng chức vị rồi. An Bính Sơn. Có nô tài. Hoàng thượng, nô tài không biết

    Vị trí phi còn tăng lên nữa thì hoàng thượng muốn lập làm…? Quay về lập tức soạn thánh chỉ phong Lệ phi… làm Lệ quý phi đi. Tạm thời quản lý mọi chuyện của lục cung. Còn Đậu thị của Diêu phủ biết dạy dỗ con gái,

    Được phong tước hiệu nhất phẩm cáo mệnh phu nhân. Tạ hoàng thượng. Tuân chỉ. Tạ hoàng thượng long ân. Đứng dậy cả đi. Tạ hoàng thượng. Chúc mừng tỉ tỉ. Chúc mừng đại phu nhân. Tỉ muội chúng ta cùng vui. Truyền lệnh xuống, ba ngày sau tiến hành nghi lễ sắc phong.

    [Tích Kiện Vi Hùng] Vài lần đốt hương tay dần ấm, Một lần nếm rượu môi đỏ au. Hay. Cô. Dáng múa này thanh tao thoát tục. Bản vương thích. Thưởng. Tạ vương gia. Lại đây. Nói cho bản vương biết cô tên gì? Tiểu nữ tên Tịnh Tâm,

    Vương gia có thể gọi ta là Tâm Nhi. Tâm Nhi. Cái tên này của cô không đúng rồi. Tịnh Tâm. Có mỹ nhân như cô bên cạnh, có người đàn ông nào có thể tịnh tâm được chứ? Vương gia.

    Đám người hoàng thượng phái đến giám sát lúc nãy đã rút hết rồi. Chúng ta không cần phải diễn kịch nữa. Được rồi. Bản vương mệt rồi. Hôm nay đến đây thôi. Đi. Nói như vậy, Túc Thân Vương ngày ngày đều ở trong phủ,

    Hồng tụ thêm hương, phong hoa tuyết nguyệt sao? Vâng. Gần đây Túc Thân Vương còn gọi đến rất nhiều mỹ nữ, ngày ngày ở bên cạnh, đàn ca múa hát. Từ sau lần gặp ở ngự thư phòng, Túc Thân Vương bỗng nhiên thay đổi tính tình. Uyển Nhi,

    Nàng nói xem tại sao lại như vậy? Uyển Nhi chúc mừng hoàng thượng. Chúc mừng việc gì? Tỉ tỉ đã từng nói với ta, nếu tính tình của một người bỗng nhiên thay đổi, có thể là vì đã gặp phải một đả kích rất lớn,

    Từ đó nhận ra sự bất lực của bản thân. Và chỉ sau khi con người nhìn nhận rõ sự bất lực của mình rồi, mới có thể không tham vọng những thứ vốn không thuộc về bản thân mình. Đây đều là do Mạc Tâm nói với nàng sao? Vâng.

    Vì vậy Uyển Nhi chúc mừng hoàng thượng. Nỗi lo âu của hoàng thượng lúc trước đã được hóa giải hết rồi. Từ đây về sau có thể kê cao gối mà nằm rồi. Xem ra Mạc Tâm nàng ấy quả nhiên đã dạy dỗ nàng rất tốt.

    Vậy thì hy vọng như lời nàng nói, mọi chuyện đều có thể yên ổn thái bình. Hoàng thượng nhìn xa trông rộng, nhất định có thể vạn sự như ý. Được rồi. Trẫm còn có việc, phải về cung trước. Nàng phải giữ gìn sức khỏe thật tốt. Ba ngày sau,

    Trẫm ở trong cung đợi nàng. Vâng. Cũng mong hoàng thường giữ gìn long thể. Vì nàng, trẫm đương nhiên sẽ giữ gìn tốt long thể. Nhưng người giống như ta, dù cho đã nhận ra được sự bất lực của bản thân rồi, thì vẫn sẽ dốc hết sức lật ngược tình thế,

    Giành lại những thứ vốn thuộc về ta. Sao không tiếp tục bắt chước Diêu Mạc Tâm nữa vậy? Ta thấy kiểu trang điểm này hợp với muội hơn. Lông mày xanh đen tựa rặng núi xa. Đôi mắt như sóng nước mùa thu. Muội muội quả thật giống với Mạc Tâm,

    Hợp nhất với đôi lông mày xanh đen này. Khó trách được hoàng thượng lại yêu thích. Đa tạ đại tỉ khen ngợi. Chỉ tiếc từ sau khi Mạc Uyển mất trí nhớ đã quên hết rất nhiều chuyện. Hay là đại tỉ kể cho ta nghe chuyện của Mạc Tâm đi. Quên rồi sao?

    Trí nhớ của muội muội lúc tốt lúc không tốt nhỉ? Vừa nãy trước mặt hoàng thượng còn nói từ nhỏ đã ở bên cạnh hoàng hậu nghe riết quen tai mà. Xem ra trí nhớ của muội cũng sẽ thay đổi tùy từng người. Chẳng phải đại tỉ cũng như vậy à?

    Dù cho trong lòng có phẫn nộ, có dậy sóng đến đâu, thì trước mặt hoàng thượng luôn tỏ ra hiểu đạo lý, vì đại cục. Tại sao? Tại sao? Tại sao ngươi lại giống như Mạc Tâm, rõ ràng âm thầm tư thông với Dạ Quân Thanh,

    Lại cứ phải ngang ngược cướp đoạt tình yêu của người khác. Các ngươi một dạ hai lòng, còn ta từ đầu đến cuối thật sự chỉ yêu duy nhất một người là Hồng Dịch. Trước là Mạc Tâm, sau là ngươi, tại sao đều đến cướp phu quân của ta?

    Phu quân của tỉ? Từ đầu đến cuối, ngài ấy vốn dĩ phải là phu quân của ta. Ta mới là người vợ mà ngày ấy đã cưới hỏi đàng hoàng. Ngay cả ban đầu, cũng là ta đã gặp ngài ấy trước. [Năm đó,] [ta vừa làm xong nghi lễ trưởng thành.]

    [Lúc đi chùa cầu phúc,] [ta bị vài tên công tử quấy rầy.] Chúng ta uống tiếp đi. Uống. Uống. Đi. Ca. Ca. Buông ra. Buông ta ra. Buông tiểu thư nhà ta ra. Mỹ nhân. Tiểu thư. Buông ta ra. Tiểu thư. Thả ta ra. Tiểu nương tử. Tiểu thư. Buông ra.

    [Chính Hồng Dịch đã kịp thời cứu ta khỏi tay của bọn xấu.] Còn không mau cút đi? Đa tạ công tử đã cứu giúp. [Từ đó ta đã không thể nào quên được ngài ấy.] [Nhưng tiếc là thật khó để tìm được tung tích.] [Người ta thường nói, canh cánh bên lòng]

    [ắt có hồi âm.] [Cũng xem như ông trời rủ lòng thương.] [Trong đại hội săn bắt, ta đã gặp lại ngài ấy.] Nhi thần tham kiến phụ hoàng. Miễn lễ. [Lúc đó ra vui sướng vô cùng.] [Thì ra ngài ấy lại là hoàng tử.]

    [Chúng ta cũng xem như môn đăng hộ đối, lương duyên trời định.] Thích ai thì đặt cung vào tay của người đó. [Ai biết được ông trời lại trêu đùa lòng người.] [Ngài ấy lại để mắt tới em gái thứ của ta.]

    [Lúc đó, trong mắt ngài ấy chỉ có Mạc Tâm,] [vốn dĩ không hề chú ý đến ta.] Bái kiến vương gia. Diêu đại nhân. Vị này là phu nhân của thần. Đây là trưởng nữ Tố Loan. [Ngài ấy và Mạc Tâm âm thầm hứa hẹn với nhau,]

    [giữa hai đôi mắt ngập tràn tình ý.] [Ta không thể nhẫn nhịn được nữa.] [Ta đau khổ van nài mẹ và cữu cữu.] [Dùng đạo lý để người khác hiểu,] [dùng tình cảm để cảm động người khác.] Nghe xem ý của cữu cữu con như thế nào.

    [Cuối cùng mới có thể thuyết phục được họ] [nghĩ cách để tiên hoàng ban hôn cho ta.] Cứ để cữu cữu lo. Đa tạ cữu cữu. [Tiên hoàng ban hôn, cho ta làm chính phi của Hồng Dịch.] [Vương gia, thuộc hạ có việc gấp cần bẩm báo.] [Không ngờ…] Vào đi.

    [Vào ngày đại hôn của chúng ta,] [Mạc Tâm bỏ nhà ra đi.] Vương gia. Chuyện gì? [Hồng Dịch cứ như vậy…] Hồng Dịch. […bỏ ta mà đi.] Hồng Dịch. Hồng Dịch. [Không cùng phu quân uống rượu hợp cẩn.] [Không cùng nhau cắt nến đỏ.] [Không một lời nói ngọt ngào ấm áp.]

    [Không có niềm hạnh phúc trên giường.] [Cô đơn ngủ với chiếc giá y.] [Ta đã trải qua đêm tân hôn như vậy đấy.] Sau đó ta mới biết, vào ngày đại hôn của ta, khi ta bị bỏ rơi đau khổ cả đêm, [chịu mọi đàm tiếu chỉ trích,]

    [Hồng Dịch đang cùng với Mạc Tâm hẹn ước bên nhau,] [động phòng hoa trúc.] Thế nên trong lòng Hồng Dịch, Mạc Tâm mới là người vợ kết tóc thật sự của ngài ấy. Nhưng ta là gì chứ?

    Ta mới là người vợ mà ngài ấy đã đường đường chính chính cưới về. Lúc Hồng Dịch kế vị liền sắc phong Mạc Tâm làm hoàng hậu. Còn đích nữ danh môn là ta đây lại mãi mãi được coi là vợ lẽ của người khác. Vì vậy,

    Từ đó tỉ đã gieo mầm hận thù trong lòng mình. Đây chính là nguyên nhân thật sự của việc Diêu Mạc Tâm không thể không chết sao? Lời này của ngươi là có ý gì? Ngươi biết chuyện gì rồi? Ta không biết gì cả. Có điều, câu chuyện này của tỉ tỉ

    Nghe có vẻ rất quen tai. Xem ra đại tỉ thật sự đã quên rồi. Cũng đúng. Những đích nữ danh môn giống như tỉ sao có thể nhớ được chuyện của những nhân vật nhỏ bé này chứ? Năm đó mẹ ta chẳng phải cũng như vậy sao?

    Rõ ràng bà ấy mới là người vợ kết tóc được cưới hỏi đàng hoàng. Nhưng chỉ vì gia thế của đại phu nhân, mẹ ta mới trở thành kẻ hầu người hạ, bị tước đi danh phận. Chờ đợi cả nửa cuộc đời, mới được nạp làm thiếp. So với mẹ ta,

    Đại tỉ đã rất may mắn rồi. Ít nhất tỉ còn có thể sống đàng hoàng. Rốt cuộc ngươi muốn nói gì? Ta muốn nói là tỉ đã từng nghĩ tình cảm giữa tỉ và hoàng thượng chẳng qua chỉ đến từ một phía của tỉ không?

    Nhưng tỉ lại vì tình cảm đơn phương của mình trong lòng nảy sinh vọng tưởng, không tiếc mọi thứ để đoạt lấy. Tình cảm là thứ không thể cưỡng cầu. Tỉ không thấy đây gọi là ăn miếng trả miếng sao? Ngươi im đi. Ngay cả khi ta không có được,

    Ta cũng phải trở thành người phụ nữ quan trọng nhất bên cạnh ngài ấy. Mạc Tâm đã chết rồi. Nếu không phải vì ngươi, thì cũng đến lượt ta rồi. Ngài ấy đã học được cách dần yêu thương người trước mắt rồi. Đúng vậy. Thế nên ta mới nói,

    Mạc Tâm và mẹ ta thật sự chết rất thảm. Đại tỉ, buổi tối tỉ không gặp ác mộng sao? Thần đệ tham kiến hoàng thượng. Tam đệ cuối cùng cũng đến rồi. Mau mau miễn lễ. Vừa mới đi ngang qua ngự hoa viên, nhìn thấy hoa sơn trà đang nở rộ,

    Nhất thời lưu luyến làm lỡ thời gian. Đệ còn đang muốn đánh bạo xin hoàng thượng một cây đây. Thỉnh cầu của tam đệ há có thể không đồng ý sao? Được. Lát nữa trẫm sẽ sai An Bính Sơn mang nó đến phủ của đệ. Có điều nghe nói,

    Gần đây Tam đệ nhàn rỗi lắm, đàn ca múa hát, nhàn hạ vô cùng. Sao vậy? Đệ định thong dong cả đời như vậy sao? Thần đệ vốn là kẻ vô công rồi nghề, thì sao lại là trốn việc hưởng an nhàn chứ? Thần đệ chỉ là muốn rượu một vò,

    Gảy đàn đốt hương, hưởng thụ kịp lúc thôi. Chỉ e rằng cuộc sống nhàn rỗi của tam đệ sắp phải kết thúc rồi. Không biết hôm nay hoàng huynh triệu thần đệ tới là có việc gì? Nay trẫm đã hạ chỉ phong Mạc Uyển cô nương làm Uyển phi. Ba ngày sau,

    Vào cung làm lễ sắc phong. Chúc mừng hoàng huynh có được quý nhân. Chỉ có điều, việc này có liên quan gì đến việc thần đệ trốn thế sự để hưởng an nhàn chứ? Vậy tam đệ đoán thử xem ý trẫm là gì? Thần đệ ngu ngốc,

    Không dám tự tiện suy đoán ý nghĩ của hoàng thượng. Hai huynh đệ chúng ta, tất cả những lời thật lòng cứ nói ra, không sao cả. Hoàng huynh chê thần đệ trốn việc tìm an nhàn, vậy ắt có việc quan trọng muốn giao cho thần đệ thực hiện.

    Lúc sau lại đề cập đến đại lễ sắc phong Uyển phi, lẽ nào hoàng huynh muốn để thần đệ đảm nhiệm làm sứ giả hộ tống đoàn nghênh thân sao? Không sai. Đúng là trẫm có ý như vậy. Thần đệ e không đủ năng lực, gây thêm rắc rối cho hoàng thượng.

    Lời này của tam đệ sai rồi, trẫm sắp xếp như vậy tất có dụng ý riêng của trẫm. Nếu tam đệ lấy thân phận là Túc Thân Vương nghênh đón Mạc Uyển cô nương vào cung, thì cũng là thay trẫm cho cô ấy vinh quang và địa vị cao nhất. Hơn nữa,

    Đệ và Mạc Uyển cô nương dù gì cũng xem là đã có giao tình với nhau. Nếu đệ đưa cô ấy vào cung cũng xem như là sẽ cắt đứt những đàm tiếu và suy nghĩ của người khác. Nếu được như vậy, há chẳng phải vẹn cả đôi đường sao?

    Hoàng huynh quả nhiên đã suy nghĩ chu toàn. Được. Thần đệ tiếp chỉ. Nhất định không phụ lòng hoàng thượng, đưa Uyển phi đến nơi nàng ấy nên đến. Tốt. Mẹ. Con gái phải hồi cung rồi. Sau khi hồi cung chỉ đợi Uyển muội muội đại giá quang lâm thôi.

    Con đừng nghĩ nhiều quá, mẹ sẽ tự có cách giải quyết. Tham kiến Lệ phi nương nương. – Đại phu nhân. Lệ phi? Là Lệ quý phi. Xin thứ lỗi cho tiểu nhân nhất thời lỡ lời, vẫn mong đại phu nhân đừng trách tội. Thật đẹp. Đại phu nhân,

    Đây là lễ phục của tam tiểu thư sẽ mặc trong lễ sắc phong. Người nhất định phải cẩn thận ạ. Diêu gia chúng ta từ bao giờ đã đến lượt nô tài làm chủ rồi? Chẳng phải chỉ là phong phi thôi sao?

    Ngay đến cả tên nô tài cũng trở nên huênh hoang rồi. Cho dù chỉ là phi tử, nhưng cũng là do hoàng tượng tự mình sắc phong. Ngươi dám cãi với ta sao? Ngươi đừng quên chủ nhân của ngươi là Diêu gia, không phải là Diêu Mạc Uyển.

    Nô tài từ nhỏ đã đi theo tam tiểu thư. Chỉ có cô ấy đối xử với ta như con người. Cô ấy chính là chủ tử của ta. Việc của chủ tử là việc quan trọng nhất. Nô tài dù cho có liều mạng cũng phải bảo vệ cô ấy. Tốt lắm.

    Nếu đã như vậy, bổn phu nhân sẽ thành toàn cho lòng trung thành của tên làm nô tài như ngươi. Uyển Nhi chắc chắn sẽ phải vào cung. Hay là ngươi theo nó vào cung tiếp tục làm phận nô tài của ngươi? Chỉ là ngươi có biết ở trong cung,

    Ngoài hoàng thượng ra không thể có một người đàn ông nào khác. Người đâu. Đại phu nhân. Lôi tên này xuống cho ta. Vâng. Con gái, con yên tâm. Chỉ cần cô ta còn chưa tiến cung, mọi chuyện đều chưa ngã ngũ. Có lẽ, cô ta sẽ lại gây chuyện gì đó.

    Đều trách ta bất tài, không bảo vệ được cậu ấy, để cậu ấy phải chịu sự sỉ nhục như vậy. Tiểu thư, cô đừng nói như vậy. Đến mạng sống của hai đứa nô tì chúng ta cũng là của cô. Chỉ tội nghiệp Lưu Tỉnh,

    Từ nay Lưu gia đã đoạn mất hương hỏa. Chuyện hôm nay, ta nhất định sẽ tìm lại công bằng cho các ngươi. [Diêu phủ] Vào cung làm phi. Vì báo thù là bất chấp tất cả. Cô chưa từng nghĩ đến cảm nhận của Quân Thanh sao?

    Chỉ có một con đường này thôi. Giờ ta sẽ đi nói sự thật với Quân Thanh. Cẩm Y, huynh hãy nghe ta nói trước đã. Cẩm Y, ta muốn báo thù. Cái chết đối với bọn họ mà nói tuyệt đối không phải là cái giá đau đớn nhất. Thứ ta cần

    Là khiến bọn họ rơi từ đỉnh núi xuống đáy vực thẳm, chịu đựng phán xét cho mọi tội lỗi của họ. Vả lại, nếu muốn bảo vệ Quân Thanh và người thân, phải cần có quyền lực cao nhất. Và những thứ này chỉ có vào cung mới có thể đạt được.

    Mọi chuyện đã được định đoạt. Huynh đừng phí công vô ích nữa. Xin huynh nhất định phải chăm sóc tốt cho Quân Thanh. Đợi sau khi ta vào cung, ta sẽ nghĩ cách cho huynh một tấm lệnh bài, để huynh tự do ra vào cung.

    Nếu Quân Thanh gặp chuyện, huynh có thể vào cung tìm ta. Chuyện của ta và Quân Thanh phải nhờ cậy ở huynh rồi. Xin lỗi. Là ta cam tâm tình nguyện. Cảm ơn huynh. Đúng rồi, ta vừa từ chỗ Quân Thanh sang. Dạ Hồng Dịch

    Phái huynh ấy làm sứ giả nghênh thân cho cô, hộ tống cô vào cung. Huynh ấy… Huynh ấy vẫn ổn chứ? Chẳng phải chỉ là đóng kịch sao? Chỉ là so ai đóng nhập tâm hơn mà thôi. Tiểu thư. Túc Thân Vương dẫn theo đoàn rước dâu chuẩn bị đến rồi.

    Cô vẫn chưa hoàn thành lễ sắc phong, sao có thể tháo khăn trùm đầu xuống chứ? Ngày nào chưa hoàn thành lễ sắc phong, ngày đó chưa là vợ chồng chính thức. Cô lui xuống trước đi. Ta muốn ở một mình một chút. Vâng. [Diêu phủ] Vương gia. Vương gia.

    Không hay rồi, không thấy nương nương đâu cả. Có chuyện gì vậy? Nương nương vừa nãy nói muốn ở một mình một chút. Nên nô tì đành lui xuống. Ai biết được khi vào lại thì không thấy cô ấy nữa.

    Từ lúc cô ra khỏi phòng đến khi phát hiện cô ấy mất tích, thời gian là bao lâu? Tầm khoảng một khắc. Vương gia, con đường này chúng ta đã đi qua rồi. Đám người này cứ dắt chúng ta đi lòng vòng. Bắn pháo làm tín hiệu,

    Chia nhau đi tìm đi. Quân Thanh, ta và huynh một đường. Đi thôi. Khởi bẩm hoàng thượng, Túc Thân Vương truyền tin tới Uyển phi đột nhiên mất tích rồi. Mất tích? Đây rốt cuộc là mất tích hay là bỏ trốn? Hoàng thượng, tiểu nữ tuyệt đối sẽ không

    Làm ra chuyện bất hiếu bất nghĩa như vậy. Theo Túc Thân Vương nói, Uyển phi là bị kẻ xấu bắt cóc. Bị kẻ xấu bắt cóc? Được rồi. Nếu lần hộ tống nghênh thân này đã do Túc Thân Vương toàn quyền đảm nhiệm, vậy thì trẫm sẽ đợi ở đây

    Xem thử Túc Thân Vương có bản lĩnh đón phi tử của trẫm bình an thuận lợi quay về không? Mạc Uyển lúc này nhất định đang gặp nguy hiểm. Nếu không thì dựa vào tính cách của cô ấy, nhất định đã để lại cho chúng ta ký hiệu gì đó.

    ♫ Nàng lướt qua, mộng bừng tỉnh ♫ ♫ Cổ thụ cùng người xào xạc♫ ♫ Từng nhịp gõ ♫ ♫ Tương tư các đã thay khóa rồi ♫ ♫ Làn gió trong lành đến gặp ta ♫ ♫ Dao động khiến lòng ta thêm phức tạp ♫ ♫ Xoay chuyển ngàn lần ♫

    ♫ Cuộc đời khó lường trước ♫ ♫ Minh nguyệt soi chiếu ta ♫ ♫ Không giấu nổi câu ta chỉ cần nàng ♫ ♫ Nhớ man mác sắc thu buồn cả núi sông ♫ ♫ Vài lần rơi vào nỗi đau tột cùng ♫

    ♫ Yêu chàng thịnh thế như sự sắp đặt giả dối ♫