【Vietsub】Full HD | Phim Cổ Trang Ngôn Tình, Cống Mễ, Mễ Nhiệt | Thế Gả Y Nữ Tập 15 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Y Nữ Gả Thay 2] [Tập 15] Công chúa. Nơi này quạnh quẽ quá. Mau vào trong đi. Tên nô tài chết tiệt, ngươi giỏi lắm. Dám đánh công chúa của chúng ta à? Ngươi chán sống rồi chắc?
Còn tưởng mình là lá ngọc cành vàng chắc? Đã vào lãnh cung rồi sau này các ngươi sẽ chịu đủ! Ta nhổ vào. Chắc chắn Hoàng thượng sẽ cứu công chúa của chúng ta ra khỏi đây. Ta nói cho ngươi biết chỉ cần ra được khỏi nơi này
Ngươi sẽ là kẻ đầu tiên ta xử lý. Ta chưa từng thấy ai vào lãnh cung rồi mà còn có thể ra ngoài. À không. Vẫn còn. Sao? Giờ biết sợ rồi chứ gì? Nhưng mà là chết rồi. Chẳng phải sẽ bị khiêng ra sao? Tên cẩu nô tài này!
Ngươi dám trù ẻo công chúa của chúng ta? Xem ta có đánh chết ngươi không! Nguyệt Nha Nhi. Được rồi. Chúng ta đi thôi. Công chúa. Đây đúng không phải nơi cho người ở mà. Công chúa. Ngồi đây đi. Công chúa. Chúng ta sẽ không phải… ở đây cả đời chứ? Mới đầu…
Nơi chúng ta muốn tới nhất là lãnh cung. Nào ngờ… đến khi thực sự vào đây hóa ra lại có cảm giác như thế này. Hoàng thượng quá đáng thật. Không nói gì đã đưa công chúa vào lãnh cung này.
Uổng công người còn hết lòng tìm thuốc, sắc thuốc cho ngài ấy. Biết trước Hoàng thượng vô tình như vậy lần trước lúc Thái tử điện hạ tới chúng ta nên cùng về nước Trần với ngài ấy rồi. Nguyệt Nha Nhi thấy không đáng thay công chúa.
Đừng oán giận nữa. Mau dọn dẹp chỗ này thôi. Nếu không… tối nay còn không có cả chỗ mà ngủ mất. Bái kiến Yên tần nương nương. Đứng lên đi. Thái hậu nương nương. Vừa rồi nô tỳ nghe được tin Hoàng thượng
Đã đày Tinh phi nương nương vào cung Dao Kính rồi. Chuyện này là thật ư? Bẩm nương nương, đúng vậy. Cũng không biết cung Y Lan đã phạm phải tội gì làm Hoàng thượng tức giận. Trần Lâm Xuyên này cho dù phạm phải tội gì cũng không có gì lạ cả.
Ta biết ngay chắc chắn cô ta sẽ bị đẩy vào lãnh cung mà. Trước giờ Hoàng thượng vẫn luôn dung túng cô ta. Lần này… e là làm Hoàng thượng tức giận thật rồi. Dì. Rõ ràng là Trần Lâm Xuyên được sủng ái nên kiêu căng.
Nhưng giờ thì tốt rồi. Hoàng thượng đã đày cô ta vào lãnh cung Xem ra ngài ấy đã thông suốt rồi. Trên triều, hậu cung liên tiếp xảy ra chuyện. Hẳn là Hoàng thượng đang phiền muộn con hãy ngoan ngoãn ở yên trong cung mình. Đừng gây chuyện gì. Hiểu không?
Ta ơn dì đã chỉ bảo. Linh Nhi sẽ không làm Hoàng thượng tức giận đâu ạ. Cuối cùng Trần Lâm Xuyên cũng bị đày vào lãnh cung rồi. Xem ra… cơ hội của ta tới rồi. Chuyện Tinh phi bị đày vào lãnh cung cứ giấu Chiêu Nhi trước đã.
Nếu nó biết chắc chắc sẽ tới chỗ Hoàng thượng gây chuyện. Vâng. Hóa ra… trong lòng ngài ấy… ta là người đáng sợ như vậy. Người yên tâm đi. Sẽ không có chuyện ta không ở bên người đâu. Ta sẽ mãi mãi ở bên người mà.
Khi đó cô tới phủ Độc Cô cứu Ngô Đạt ra có phát hiện ra điểm nào đáng ngờ khác không? Không. Có điều… sau khi cứu được Ngô Đạt cả phủ Độc Cô không hề có động tĩnh gì cả. Độc Cô Thành cũng chưa bao giờ ép hỏi ta
Ngô Đạt bị nhốt ở đâu. Lão gia, ngài tới rồi. Mời vào trong. Các cô nương, vào tiếp khách nào. Sao hắn lại ở đây? Trừ phi… Độc Cô Thành đã phát hiện ra hành tung của cô. Huynh nghĩ nhiều rồi. Nếu hắn có thể thả ta đi
Sẽ không lợi dụng gì ta đâu. Huống hồ… hôm nay ta sẽ đi Ích Châu. Vậy thì lần này tới Ích Châu nhất định phải cẩn thận. Ta biết rồi. Huynh cứ yên tâm đi. Chiếc vòng tay này sao trước đây ta chưa thấy cô đeo vậy? Ta còn tưởng
Cô đã quen cuộc sống bên ngoài nên không thích đeo mấy thứ đồ của con gái. Chỉ là thấy đẹp nên đeo thôi. Giờ cũng không còn sớm nữa. Huynh về bẩm báo với Hoàng thượng lần này ta sẽ không phụ sự ủy thác của người. Được, ta biết rồi. À đúng rồi.
Nếu tới Ích Châu gặp phiền toái gì nhất định… phải sai người gửi thư về đấy. Ta biết rồi. Nào. Mời. Thiếu tướng quân. Phường Trường Lạc này hôm nay có một vị hoa khôi mới tới. Xinh đẹp tuyệt trần. Hạ quan đã bỏ ra một số tiền lớn để mua nàng ấy
Tới hầu hạ Thiếu tướng quân. Mong ngài nhận cho. Cút! Thiếu chủ. Đại tướng quân nói ngài hãy tới Ích Châu ngay. Lão gia tới rồi sao? Mời vào trong. Các cô nương vào tiếp khách nào. Lão gia. Lâu lắm rồi ngài không đến đấy nhé. Mời vào trong. Các cô nương.
Mau lên nào. Lão gia. Ô hoa đây. Bán ô hoa đây. Khách quan. Cô cần mua gì? Khách quan. Cần gì cô cứ sai bảo. Tiểu nhân nhất định sẽ cố gắng làm cô hài lòng. Ta không có yêu cầu đặc biệt gì cả.
Chỉ là muốn ông tháo chiếc vòng này ra thôi. Tháo ra? Cô nương nếu cô thấy chiếc vòng tay này có gì chưa tốt khiến cô không thích… thì tiểu nhân chỉ có thể nhận lỗi với cô thôi. Ấy mau đứng dậy. Không có gì không tốt cả.
Chỉ là ta không thích nó thôi. Nhưng ông… sao lại sợ hãi như vậy? Không có gì. Chỉ là… khi đó Thiếu tướng quân nhất định phải mua cái vòng này. Nào ngờ tặng cho cô nương cô lại không thích nó. Chuyện này… Ông nói
Độc Cô Thành ép buộc ông, mua chiếc vòng tay này? Chuyện là thế này. Chiếc vòng này vốn là do đích thân ông chủ của chúng ta chế tạo nên. Định làm của hồi môn cho đại tiểu thư không bán ra ngoài. Nhưng hôm đó Thiếu tướng quân lại nhìn thấy
Ngài ấy có vẻ rất thích. Khi đó… tiểu nhân còn nghĩ cũng không biết Thiếu tướng quân sẽ tặng chiếc vòng tay quý giá này cho ai. Nhưng hôm nay gặp được cô nương khí chất phi phàm. Chắc hẳn… cô là… người trong lòng của Thiếu tướng quân rồi. Cô nương.
Cô nương ơi? Vậy ông có thể tháo chiếc vòng tay này ra giúp ta không? Không giấu gì cô. Khi thiết kế chiếc vòng này một khi đã đeo lên rồi thì không thể tháo ra được nữa. Nếu như… nhất định muốn tháo nó ra thì trừ phi phải phá hủy nó.
Nhưng mà… cô nghĩ mà xem. Thiếu tướng quân tặng một chiếc vòng quý giá như vậy cho cô nương. Nếu ngài ấy mà biết cô tới chỗ ta để tháo nó ra. Vậy thì… ngài ấy sẽ lột da tiểu nhân mất thôi. Cô nương, cô… Được rồi, ta biết rồi.
Hai khách trên lầu. Dung nương. Ngươi nói hôm nay Hoàng thượng gặp ta sẽ vui chứ? Tinh phi đã bị đày vào lãnh cung ở hậu cung này sẽ không còn ai có thể uy hiếp địa vị của nương nương nữa rồi. Có điều… Giờ tâm trạng Hoàng thượng đang không vui
Chính là cơ hội tốt để nương nương thể hiện. Chỉ cần lần này nương nương có thể nắm được cơ hội, lấy lòng Hoàng thượng vị trí Hoàng hậu… chắc chắn sẽ thuộc về nương nương rồi. Đi. Chúng ta tặng chút điểm tâm cho Hoàng thượng nào. Hoàng thượng. Hoàng thượng.
Tinh phi nương nương đã dặn dò thuốc này người phải uống liên tục 20 ngày. Thực ra… Tinh phi nương nương đúng là hết lòng vì Hoàng thượng. Nô tài lắm lời, đáng đánh. Thần thiếp bái kiến Hoàng thượng. Sao nàng lại tới đây?
Thần thiếp lo tâm trạng Hoàng thượng không tốt ăn uống không ngon miệng nên đã đặc biệt chuẩn bị chút điểm tâm mang tới để Hoàng thượng nếm thử. Trẫm không muốn ăn. Mang đi đi. Hoàng thượng. Người cứ nếm thử một miếng đi ạ. Số điểm tâm này, thần thiếp…
Đã đích thân chuẩn bị từ đêm qua. Trẫm đã nói rồi. Hôm nay trẫm không có khẩu vị. Nếu đã quý giá như vậy thì nàng tự cầm về đi. Nương nương. Người đừng tức giận. Có lẽ… đúng là không có khẩu vị nên mới không ăn thôi.
Chứ không phải muốn nhằm vào nương nương đâu. Đúng thế. Tất cả là tại ả Trần Lâm Xuyên đó. Khiến Hoàng thượng tức giận hại người không muốn ăn uống gì cả. Ngươi tới cung Dao Kính với ta. Ta phải dạy dỗ chúng mới được. Vâng. Tức chết đi được.
Tức quá đi mất thôi. Công chúa nhìn này. Người vừa mới thất thế đám cẩu nô tài đó đã ức hiếp người khác quá đáng. Không coi chúng ta ra gì cả. Mấy thứ chúng đưa tới này không thể nào mà ăn nổi.
Nếu cứ thế này thì phải làm sao đây? Chúng ta sẽ không như người kia ở trong cung chứ? Như vậy mới tốt đó. Nếu như vậy chúng ta mới có thể nghĩ cách bỏ trốn được. Bỏ trốn? Nhưng mà… công chúa nỡ rời xa Hoàng thượng sao?
Có gì mà không nỡ chứ? Dù sao ngài ấy chưa từng tin tưởng ta. Nói ta lừa chàng Nhưng ngài ấy thì sao? Ngài ấy đối với ta có mấy phần là thật lòng? Kẻ bạc tình như vậy mong là đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa.
Công chúa người đừng buồn nữa. Lỡ như… có hiểu lầm gì trong chuyện này thì sao? Hoàng thượng thích người như vậy chắc chắn sẽ không bỏ mặc người như vậy đâu. Đúng không? Được rồi. Ta không buồn. Mau ăn đi. Ăn xong còn nhiều chuyện phải làm lắm. Lâm Xuyên muội muội.
Sao thế này? Sao đáng thương vậy? Sao lại gặm màn thầu trong lãnh cung thế này? Hôm nay ta không có tâm trạng cãi nhau với cô đâu. Tốt nhất các người tránh xa ta ra. Đừng chọc vào ta. Giờ ngươi thành ra thế này rồi
Mà vẫn dám nói chuyện với ta như vậy. Ta thấy ngươi chán sống rồi phải không? Dung nương. Ngươi nói xem, tội phi này đắc tội bổn cung thì phải xử lý thế nào? Mạo phạm nương nương vả miệng 20 cái. Hai người các ngươi, xông lên, giữ chặt cô ta.
Không được động vào công chúa. Yên tần nương nương. Công chúa không cố ý làm vậy đâu. Mong nương nương tha cho công chúa. Cẩu nô tài, ở đây đến lượt ngươi nói chuyện à? Nương nương, người không sao chứ? Trần Lâm Xuyên, ngươi giỏi lắm.
Ngươi đã thành ra thế này rồi còn dám ra tay với ta. Dung nương. Vả miệng cô ta cho ta. Vâng. Ngươi dám à? Tránh ra! Nương nương. Người không sao chứ? Sao rồi? Ngươi cứ chờ đó. Ta sẽ cho ngươi biết tay! Mau đỡ ta về cung.
Ta muốn tắm rửa thay đồ. Dung nương, ngươi mau đi đánh tiếng với thái giám quản lý cung Dao Kính. Bảo chúng dạy dỗ ả Trần Lâm Xuyên đó cho ta. Ta phải bắt cô ta quỳ xuống xin tha! Nương nương.
Giờ Trần Lâm Xuyên đã bị đày vào lãnh cung rồi hay là chúng ta… Ngươi nói gì? Ngươi muốn giết cô ta? Chỉ có cách này mới có thể diệt trừ hậu họa được. Không được. Tuy cô ta đáng hận nhưng ta không thể giết người được.
Nếu Hoàng thượng mà biết chuyện này thì ta sẽ gặp rắc rối mất. Nương nương. Được rồi. Ngươi đừng nhắc tới chuyện này nữa. Ngày trước hại chết đứa con trong bụng Triệu Thái Nhi giờ ta có chút hối hận rồi. Mỗi tối đi ngủ lúc nào ta cũng mơ thấy
Đứa bé đó tìm ta đòi mạng. Những chuyện tàn nhẫn vô nhân tính đó ta sẽ không làm lần nào nữa. Phiền công công rồi. Công công. Ngài mang gì tới thế này? Có mùi rồi, không ăn được nữa mà. Cho cái gì thì ngươi ăn cái đó đi. Sao lắm lời thế?
Còn tưởng mình là quý nhân chắc? Ngươi! Ngươi gì mà ngươi. Không phục thì tới tìm Hoàng thượng mà nói. Để Hoàng thượng thả chủ nhân nhà các ngươi ra khỏi cung Dao Kính này. Ngươi đừng có ức hiếp người khác. Hôm nay ta cứ ức hiếp đấy. Ngươi làm gì được?
Ta nói cho ngươi biết đã vào lãnh cung rồi đừng mong mà thoát ra. Hôm nay có đồ thiu để ăn đã là tốt lắm rồi. Ngày khác, đồ thiu ta cũng không cho các ngươi. Cho con tiện tì ngươi chết đói luôn. Này thì ức hiếp, này thì bắt nạt ta.
Làm gì thế? Viên công công. Ngài làm chủ cho tiểu nhân đi. Tiểu nhân có lòng tốt mang cơm cho Tinh phi nương nương. Nhưng nào ngờ con tiện tì này không biết tốt xấu. Nói đồ ăn không ngon, còn hất lên người tiểu nhân.
Ta đâu có chê đồ ăn không ngon. Đồ hắn mang tới đều đã ôi thiu bốc mùi cả rồi. Nhưng có chứng cứ gì không? Chứng cứ ta hắt lên người hắn rồi. Ngài ngửi thử là biết. Tiểu nhân… làm theo lời dặn dò của Yên tần nương nương.
Điêu nô to gan. Thường Đức Quý có lòng mang cơm tới cho ngươi ngươi không cảm kích thì thôi, còn đổ cơm đi. Hãm hại vu oan hắn. Hôm nay không phạt ngươi sau này ngươi sẽ càng hống hách ngông cuồng, gười đâu.
Bắt lấy tiền tì này vả miệng cho ta. Kẻ nào dám? Dừng tay. Ta còn tưởng là ai chứ. Hóa ra là Tinh phi. Ngươi là ai? Dựa vào đâu mà đánh người của ta? Nô tài Viên Phú Quý. Mới đi ngang qua đây thấy ả nô tỳ này
Hất thức ăn lên người Tiểu Đức Tử. Vừa rồi nô tài cho người dạy dỗ nó. Nguyệt Nha Nhi. Có chuyện gì vậy? Không phải em. Là tên cẩu nô tài kia. Cơm canh hắn đưa cho chúng ta bị thiu rồi. Ngươi nghe thấy chưa?
Rõ ràng là tên nô tài này sai trước. Nô tài không tin những gì tai nghe chỉ tin những gì mắt thấy thôi. Sao? Chẳng lẽ Tinh phi nương nương muốn thiên vị tiện tỳ này sao? Đánh tiếp cho ta. Các ngươi dừng tay. Tránh ra. Tốt lắm. Đánh thật mạnh vào.
Được rồi. Cũng tạm được rồi. Ngươi được lợi từ chỗ Yên tần nương nương chứ ta thì không. Vâng, Viên công công yên tâm. Tiểu nhân đi lĩnh thưởng chắc chắn sẽ không thiếu phần của công công. Coi như ngươi cũng thông minh đấy. Được rồi, chúng ta đi thôi. Vâng.
Còn không mau đi đi. Công chúa. Người không sao chứ? Ta không sao. Hoàng thượng. Tới cung Dao Kính rồi. Nô tài vào thông báo một tiếng. Tinh phi nương nương mà biết người tới chắc chắn sẽ rất vui. Ai nói trẫm vào đó gặp cô ấy? Người không vào trong sao?
Tiểu Tam Tử. Lát nữa ta dùng bữa sáng xong sẽ tới cung Y Lan tìm Tinh Nhi chơi. Ngươi tới học đường báo với thái phó đi. Nói là… mấy ngày nay ta học hành miệt mài mệt mỏi quá rồi. Muốn nghỉ ngơi một lát. Có phải ngươi giấu ta chuyện gì không?
Mau nói đi. Nếu để ta biết ta sẽ cho ngươi biết tay. Vâng… Tiểu nhân nói cho ngài là được rồi. Mấy ngày trước Tinh phi nương nương đã bị Hoàng thượng đày vào lãnh cung rồi. Ngươi nói gì? Thái hậu nương nương sợ ngài gây chuyện nên hạ lệnh để mọi người
Đừng nói chuyện này cho ngài biết. Ngươi! Công chúa. Người để đó đi. Lát nữa để em làm cho. Đã lúc nào rồi làm gì còn công chúa, cung nữ gì nữa? Giờ chúng ta mau làm cho xong chuyện này sau đó… chúng ta kiếm gì đó ăn.
Lẽ nào chúng ta chỉ biết trông chờ đám thái giám chết tiệt đó? Nếu vậy thì chết đói từ lâu rồi. Nhưng đi đâu tìm đồ ăn bây giờ? Chúng ta cũng đâu được ra ngoài. Nói thì dễ lắm. Nếu như có Chiêu Nhi ở đây thì tốt. Đúng rồi.
Tề vương điện hạ sao không tới thăm chúng ta? Chẳng phải ngài ấy thân với công chúa nhất sao? Hay là… Tề Vvương cũng giống những người khác trong cung. Thấy chúng ta vào lãnh cung gặp nạn. Nên muốn phân rõ ranh giới với chúng ta? Không đâu.
Chiêu Nhi không phải người như thế. Huynh ấy… chắc chắn là bận bịu chuyện gì nên mới không tới tìm ta. Có chuyện gì còn quan trọng với ngài ấy hơn cả công chúa chứ? Ta không biết. Dù sao chỉ cần huynh ấy biết ta gặp nạn
Chắc chắn sẽ tới tìm ta. Tinh Nhi. Tinh Nhi. Chiêu Nhi! Cuối cùng huynh cũng tới rồi. Tinh Nhi. Cô bị hoàng huynh nhốt vào lãnh cung thật sao? Rốt cuộc là có chuyện gì thế? Hoàng huynh của huynh không tin ta. Nói ta là kẻ lừa đảo. Là gian tế.
Hoàng huynh đúng là hồ đồ. Nếu cô là kẻ lừa đảo, là gian tế vậy thì trên đời này, không có người tốt nữa rồi. Miệng của cô… bị sao thế? Sao khóe miệng lại rách ra thế kia? Mặt lại hơi bị sưng nữa? Ta không sao. Ta chỉ là…
Hổ xuống đồng bằng bị chó khinh thôi. Tề vương điện hạ người đừng nhắc đến nữa. Cuối cùng ngài cũng tới rồi. Từ khi chúng nô tỳ vào cung Dao Kính này lúc nào cũng bị đám thái giám cung nữ ức hiếp. Mang cơm ôi thiu đến thì cũng thôi đi
Ngài nhìn mặt công chúa đi. Bị đám thái giám đó đánh thành ra thế kia rồi. Ngài nhìn nô tỳ đi. Sao cơ? Có kẻ dám to gan như vậy sao? Dám ra tay đánh Tinh Nhi? Tiểu Tam Tử. Ôi tổ tông của nô tài. Lần sau ngài chạy chậm thôi.
Nô tài đuổi theo sắp chết rồi đây. Ngươi mau bắt mấy tên thái giám hôm qua ức hiếp Tinh Nhi tới đây cho ta. Bổn vương muốn đích thân trừng trị chúng. Vâng. Đợi ta với ta biết mặt chúng, ta đưa ngài đi.