【Vietsub】Full HD | Phim Cổ Trang Ngôn Tình, Cống Mễ, Mễ Nhiệt | Thế Gả Y Nữ Tập 14 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Y Nữ Gả Thay 2] [Tập 14] Đứng im. Rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Bắt đầu từ hôm nay, chiếc vòng này sẽ thuộc về cô. Ta không cần. Đứng im. Buông ta ra. Độc Cô Thành ta tặng đồ cho bất kì cô gái nào,
Cũng chưa từng bị từ chối. Đường Uyển. Nếu hôm nay cô dám tháo chiếc vòng này ra, ta sẽ chặt tay cô. Ngươi muốn chơi trò gì? chi bằng cứ nói thẳng ra. Tại sao cứ phải đến trước mặt ta làm những việc kỳ lạ này. Đồ ngươi tặng ta không nhận nổi.
Độc Cô Thành ta trong mắt cô là rắn độc Lẽ nào không phải sao? Đừng quên. Những người dân mà ngươi sát hại họ đều vô tội. Ngươi nào có nương tay mềm lòng. Chứa chấp phạm nhân thì không có chuyện vô tội. Thế thì ta càng không vô tội.
Sao ngươi không một đao mà giết ta đi? Cô thực sự nghĩ, ta không dám giết cô sao? Nếu hôm nay ngươi không giết ta sớm muộn cũng có một ngày, chính tay ta sẽ giết ngươi, giết Độc Cô Tấn. Cút! Đừng để ta nhìn thấy cô nữa
Không ta sẽ giết cô thật đấy. Muội muốn ta phái người đến cốc Dược Vương tìm phương thuốc cho muội sao? Hiện giờ, cũng chỉ còn cách này thôi. Được. Ta giúp muội thử xem sao. Ta biết ngay là sư huynh sẽ không từ chối ta mà.
Ta chỉ có một sư muội là muội thôi sao ta nỡ lòng từ chối chứ. Sư huynh thật là tốt. Như vậy thì ta có thể an tâm về cung, tiếp tục điều chế thuốc giải rồi. Không biết chừng may mắn phương thuốc của cốc Dược Vương còn chưa tìm được,
Tự ta đã chế ra rồi. Muội ấy. Đừng chỉ lo việc giúp hắn giải độc, muội cũng phải cẩn thận đấy. Sư muội của huynh lanh lợi thế này có việc gì có thể làm khó được ta chứ. Phía Ngô Đạt sao rồi? Mời hơn 10 đại phu chưa một ai chữa được,
Mà còn ngày càng nghiêm trọng thêm. Hiện giờ đã hôn mê bất tỉnh rồi. Sao có thể như thế? Lẽ nào không có một đại phu nào y thuật cao siêu sao? Có thì có. Nhưng… Nhưng gần đây Độc Cô Tấn không có động tĩnh gì. Thuộc hạ lo sợ,
Hắn cố ý đợi chúng ta vào trong thành, sẽ mời đại phu y thuật cao siêu. Đúng là không thể không đề phòng, để Tinh Nhi đi xem xem. Ý của người là để Tinh phi nương nương đi sao? Y thuật của Tinh Nhi cũng vô cùng cao siêu. Không biết chừng
Cô ấy có cách chữa trị cho Ngô Đạt Hoàng thượng. Giờ thân phận của Tinh phi nương nương còn chưa rõ nhỡ nương nương và Độc Cô Tấn… Không đâu. Trẫm tin cô ấy Lại sắc thuốc gì vậy? Người đến rồi à? Lại sắc thuốc cho ta à?
Sáng nay khi mới thức dậy đột nhiên ta có linh cảm, bèn điều chế một vị thuốc giải tốt hơn cả viên giải độc trước. Tuy không thể giải hết độc ở người. Nhưng có thể rút ngắn thời gian phát độc của người. Sau này, khi người phát độc,
Không cần phải chịu đựng sự giày vò lâu thế nữa. Nếu không có nàng, trẫm phải làm sao đây? Người an tâm đi. Sẽ không thể không có ta đâu, ta sẽ luôn bên cạnh người. Tinh Nhi. Ngày mai Trẫm đưa nàng xuất cung thì thế nào? Thật sao? Xuất cung?
Đương nhiên rồi. Nếu nàng không muốn đi thì thôi. Không có, không có, đương nhiên ta rất muốn. Phải rồi Tinh Nhi. Chuyện chúng ta xuất cung ngày mai không được nói cho Chiêu Nhi biết. Hiểu rồi, hiểu rồi. Ta sẽ không nói với Chiêu Nhi đâu.
Ngày mai là thế giới chỉ có đôi ta. Đây là đâu vậy? Tại sao chúng ta lại đến đây? Hoàng thượng, người ở trong. Tinh Nhi. Trong phòng có một bệnh nhân đang trọng thương. Trẫm hy vọng, nàng có thể giúp trẫm cứu sống ông ta. Sao vậy? Còn cứu được không?
Ta kê đơn thuốc ngươi đi hái thuốc. Uống ba bát thuốc, nếu nhanh uống thuốc này là có thể khỏe lại rồi. Đường Uyển bái kiến Hoàng thượng. Miễn lễ. Cô… cô không sao chứ? Yên tâm đi. Vết thương của ta lành hẳn rồi. Hoàng thượng,
Thuộc hạ có chuyện quan trọng muốn bẩm báo với người. Hoàng thượng, Nguyệt Nha Nhi bảo ta mua ít bột đỏ về. Dù sao ta cũng chẳng còn việc gì nữa ta… ra ngoài đi dạo. Được Nàng đi đi. Muộn chút, ta đến trấn tìm nàng. Được. Hỏa Dực. Hỏa Dực.
Phái người đi theo Tinh Nhi, bảo vệ cô ấy an toàn. Dạ. Đỗ Trung sư huynh. Huynh lại lười rồi. Sư muội đến rồi à? Đến tìm sư phụ phải không? Phải, tìm sư phụ. Sư phụ đâu? Ở thư phòng, đang gặp bạn của sư phụ.
Được, vậy ta đến thư phòng tìm sư phụ. Được. Huynh cứ thả cô ấy đi như thế thật sao? Đáng tiếc thật, đáng tiếc thật. Một đại mỹ nhân như vậy. Huynh nói xem, huynh suốt ngày đánh đánh giết giết có tác dụng gì? Đến cuối chẳng phải
Đến một cô gái cũng không giữ được. Ta đến tìm ngươi, không phải để nghe những lời vô nghĩa ấy. Vậy huynh muốn nghe gì? Tốt nhất là ngươi ngậm miệng lại, ta không muốn nghe gì hết. Được, ta ngậm miệng. Lấy cho huynh thêm vài chén rượu. Cho huynh say chết đi.
Sư huynh, sư huynh. Sao muội đến đây? Sư huynh, cốc Dược Vương có tin tức gì chưa? A Thành, đây là bệnh nhân của ta. Đã từng gặp, lần trước ở biệt viện. Ta đi trước đây. Đã đi rồi sao? Ta vẫn còn nhiều rượu lắm. Rượu của ngươi không được,
Uống không say. Sao hắn lại ở đây? Hết cả hồn. Thất tình, tâm trạng không được tốt, đến tìm ta uống rượu. Hắn lại thất tình sao? Cô gái nào to gan đến vậy? Dám đá hắn ta? Những cô gái không sợ chết trên thế gian này nhiều lắm.
Chẳng phải muội là một trong số ấy sao? Đúng rồi, sư huynh. Không phải huynh phái người đến cốc Dược Vương sao? Có tin gì chưa? Mới có vài ngày, muội nghĩ người ta phái đi biết bay sao? Muội yên tâm. Có tin tức, ta sẽ tìm cách thông báo cho muội.
Ta không yên tâm được. Độc Vũ Văn Ung trúng phải, càng ngày càng nhiều. khoảng cách thời gian phát độc của ngài ấy, gần như càng ngày càng ngắn. Thân thể ngài ấy càng ngày càng yếu. Nếu cứ như vậy, sợ rằng độc sẽ đi vào tâm mạch. Đến lúc ấy…
Sẽ thật sự sẽ cạn kiệt sức lực mất. Dù thế nào muội cũng sẽ không từ bỏ cứu hắn đúng không? Chỉ cần một tia hy vọng ta cũng không bỏ cuộc. Cho dù không có ta cũng sẽ cố hết sức tạo nên hy vọng cho ngài ấy. Ta mong ngài ấy sống.
Ta mong ngài ấy sống thật tốt. Ta không cho phép ngươi trói ngài ấy. Ngài ấy chỉ bị trúng độc, ngài ấy không phải quái vật. Cô hiểu gì chứ? Ta làm vậy cũng vì không muốn nhìn thấy Hoàng thượng tự mình làm tổn thương mình.
Vài ngày trước ta nghiên cứu ra được loại thuốc mới, có thể giúp hắn khống chế độc tố trong cơ thể. Nhưng muốn giữ được tính mạng của hắn, vẫn phải tìm được phương thuốc của sư phụ giải hết độc mới được. Có thể khống chế được độc tố trong cơ thể
Cũng rất tốt rồi. Đa tạ sư huynh. Muội đưa thuốc này cho hắn uống. Mỗi ngày một viên, dùng liên tục 20 ngày có thể khống chế hoàn toàn độc tố trong cơ thể. Vậy… khi dùng thuốc này, cần phải kiêng kị những gì? Không được chịu nội thương. Ta biết rồi,
Đa tạ sư huynh. Vậy ta đi đây. Cầm được thuốc là đi luôn, muội không ngồi cùng ta một lúc. Thật không có lương tâm. Vậy lần sau ta đến sẽ mang vài vò rượu trong cung đến kính huynh. Đi nhé. Ai cần rượu của muội chứ?
Ta chỉ hy vọng muội bình an thôi. Ngài yên tâm. Ngô sư gia, đây là đương kim Hoàng thượng. Ngài có oan khuất gì có thể yên tâm nói với Hoàng thượng Ngươi để ông ấy nghỉ ngơi đã. Đợi tay của ông ấy hồi phục rồi, ngươi hãy viết lại
Những lời ông ấy muốn nói với ta. Cây hèo già sau núi Ích Châu? Là cây hèo già sau núi phủ Trường sử Ích Châu phải không? Hoàng thượng, Người xem ta đem về cho người thứ gì này. Mau, mau ăn đi. Thuốc này chỉ cần dùng liên tục 20 ngày
Là có thể khống chế độc tố, chỉ cần không bị nội thương thì sẽ không phát tác nữa. Thật sao? Đương nhiên rồi. Chỉ cần hàng ngày người dùng thuốc đúng giờ à được. Ông tỉnh rồi à? Tướng quân, ta nhìn thấy Liễu Tinh và Độc Cô Thành
Vào y quán Lam Đông. Cô ta đúng là có vấn đề, ta phải đi bẩm báo Hoàng thượng. Hoàng thượng vẫn ở trong đó chứ? Hôm nay Hoàng thượng xuất cung hơi mệt, uống canh dưỡng thần, vừa nghỉ ngơi được một lúc rồi. Tướng quân tìm Hoàng thượng có chuyện gì?
Nếu đã ngủ rồi, vậy ta sẽ đến sau. Sao hôm nay Độc Cô ái khanh còn chưa đến? Phải, sao còn chưa tới? Hoàng thượng, Lão phu đến muộn rồi. Không sao. Hoàng thượng có biết vì sao lão phu lại đến trễ không? Ta nghe ngươi nói đây. Tối qua lão phu
Đuổi bắt một phạm nhận bôi nhọ trọng thần trong triều. Hôm nay lão phu đã đưa tên phạm nhân này đến triều đường. Chi bằng Hoàng thượng cũng cùng xem xem. Người đâu. Đưa người lên. Hoàng thượng. Tội đồ to gan. Trên triều đường mà dám hành thích Hoàng thượng.
Độc Cô Tấn. Hoàng thượng, người như vậy là có ý gì? Tên Ngô Đạt này bôi nhọ lão phu là sự thật. Lão phu đã tra rõ ràng. Hơn nữa, hắn còn vọng tưởng, muốn hành thích Hoàng thượng ngay trên triều đường. Tất cả mọi người đều chứng kiến chuyện này. Bây giờ,
Ngườii muốn dung túng cho thuộc hạ của mình muốn giết lão phu sao? Hoàng thượng, Độc Cô tướng quân một đời xông pha chiến trường. Vì Đại Chu mà đánh trận khắp giang sơn, chiến công hiển hách. Người đâu cần vì tội đồ
Làm ô nhục tấm lòng trung hiếu của ngài ấy mà rút đao hướng về tướng quân chứ? Kẻ này có chết cũng chưa hết tội. Hoàng thượng, Độc Cô tướng quân cương trực luôn dốc lòng vì Đại Chu. Nãy cũng là vì sợ tên tội đồ này mưu sát người,
Thế nên mới chém đầu hắn. Người đừng làm hại tướng quân, làm thế cũng là làm hại đến tấm lòng của các lão chúng thần. Người đâu, đưa hắn xuống đi. Hỏa Dực. Xin lỗi Tướng quân đi. Vừa rồi mạo phạm tới tướng quân, xin được lượng thứ.
Lão phu chinh chiến chiến trường mấy chục năm, người dám chĩa đao vào Lão phu không kẻ nào sống sót. Nể lòng trung thành của ngươi với Hoàng thượng ta tha cho ngươi lần này. Lần sau không còn may mắn như vậy nữa. Chuyện này… Hay là tối nay,
Thuộc hạ đưa người vào cung kết liễu tên Hỏa Dực ấy. Không cần. Hắn chỉ là một con chó của Vũ Văn Ung thôi. Nếu chủ nhân hắn vẫn biết điều, thì giữ lại hắn có hề gì. Dạ. Tướng quân thiên uy. Cho chúng sống thêm vài ngày cũng chẳng hề gì
Chỉ là… Bây giờ Vũ Văn Ung là đã lấy được vài chứng cứ từ tên Ngô Đạt. Nếu cuốn sổ rơi vào tay hắn Dương Hàm chẳng giữ nổi mạng cũng không sao. Nhưng thuộc hạ lo, sẽ liên lụy nhiều người hơn, cũng sẽ tổn hại đến uy nghiêm của tướng quân.
Xem ra vẫn phải để Thành Nhi đến Ích Châu mới được. Ngươi bị Độc Cô Tấn đạp ngã, không sao chứ? Thuộc hạ không sao cả. Là trẫm khiến ngươi phải chịu ấm ức. Là thuộc hạ vô dụng, không thể cùng chia sẻ muộn phiền thay Hoàng thượng.
Lần này Đường Uyển đi Ích Châu, nhất định phải tìm ra chứng cứ. Dạ. Còn nữa, nhất định phải tra rõ làm sao Độc Cô Tấn tìm ra được Ngô Đạt. Hoàng thượng, nơi chúng ta sắp xếp cho Ngô Đạt ở, kín đáo, khó tìm ra.
Nếu không phải người bên trong để lộ, thì người ngoài tuyệt đối không thể tìm ra được. Ngươi nghi… có gian tế? Thuộc hạ nghi ngờ thân phận của Tinh phi nương nương đã lâu rồi. Ngươi… Người biết, Tinh phi nương nương không phải công chúa Lâm Xuyên thực sự. Thâm chí…
Ngươi biết mình đang nói gì không? Hoàng thượng, cô ta gặp Ngô Đạt xong, Ngô Đạt liền bị bắt. Lẽ nào trong lòng người, không hề nghi ngờ cô ta sao? Còn nữa. Hôm qua cô ta ra khỏi mật thất, đúng là cô ta đã đến tiệm mua bột đỏ. Nhưng tại sao
Cô ta lại phải lén lút đi ra từ cửa sau? Sau đó, cô ta lại đến y quán Lam Đông, gặp Độc Cô Thành. Thuộc hạ của thần đã nhìn thấy hai người người trước người sau ra khỏi y quán. Thêm việc trước đó Đường Uyển
Thấy Tinh phi nương nương ở biệt viện của Độc Cô. Hoàng thượng, e là tình cảm của hai người đậm sâu hơn cả những gì chúng ta tưởng tượng. Hoàng thượng giá đáo. Bái kiến Hoàng thượng. Đứng lên đi. Chủ nhân của ngươi đâu? Bẩm Hoàng thượng, Nương nương
Và Tề vương điện hạ đến Ngự Hoa Viên câu cá rồi. Đúng rồi, bột đỏ mới mua, dùng tốt chứ? Hoàng thượng nói sao ạ? Nguyệt Nha Nhi đâu có mua bột đỏ mới. Bột đỏ gì chứ? Tinh Nhi, Tinh Nhi. Mau mau mau. Cắn câu rồi. Nhỏ tiếng thôi.
Nếu dọa cá chạy mất ta tính sổ với huynh. Mau, mau, mau. Mau. Giỏi chứ? Tinh Nhi. Tối nay ta muốn ăn cá sốt cô làm. Lâu lắm rồi cô chưa làm cho ta ăn. Được, không thành vấn đề. Xem ra, hai người chơi vui quá nhỉ. Hoàng huynh, huynh mau qua đây.
Câu cá vui lắm đấy. Người hạ triều rồi à? Chiêu Nhi. Đệ về trước đi. Ta không về đâu. Ta còn chưa câu được cá. Trẫm bảo đệ về. Tề vương điện hạ. Hoàng thượng có lời muốn nói với Tinh phi nương nương, ngài hãy tránh đi một lúc.
Trước đây hoàng huynh không nổi nóng với ta như vậy. Sao thế? Có phải có chuyện gì rồi không? Hôm đó, sau khi ra khỏi mật thất nàng đã đi đâu? Ta đã nói rồi mà. Tap đến tiệm bán bột đỏ. Bột đỏ sao? Nàng đến tiệm bán bột đỏ làm gì?
Đến tiệm bán bột đỏ đương nhiên là để mua bột đỏ rồi. Khó lắm mới được xuất cung, Nguyệt Nha Nhi bảo ta mang một ít phấn nước về. Trẫm cho nàng thêm cơ hội nữa. Hôm đó sau khi ra mật thất nàng đã đi đâu, gặp ai?
[Ngài ấy hỏi đi hỏi lại chuyện ngày hôm ấy.] [Lẽ nào…] [Ngài biết hôm đó mình đã đi gặp Lam Đông?] [Không được.] [Nhất định không được kéo sư huynh vào chuyện này] [không thì sẽ bị lộ hết.] Ta… Đúng là hôm qua ta đã đi rất nhiều nơi.
Ta đến tiệm bán bột đỏ trước, Sau khi ra, thấy một sạp hàng nhỏ bán thịt lợn xiên đã mua một cái bánh. Sau đó ta nghĩ thịt gà nướng của Phiêu Hương Lầu thơm quá nên đã vào dạo quanh. Còn gặp những ai, trên đường đi nếu tính từng người
Ít nhất cũng phải trên trăm người. Hoàng thượng, người trăm công nghìn việc. Không phải đến cả những chuyện nhỏ nhặt này cũng muốn biết chứ? Đau, đau ta. Trần Lâm Xuyên, Ở trước mặt trẫm nàng hãy thành thật từng câu từng chữ, hay là nàng thích
Cảm giác khiến Trẫm quay cuồng mơ hồ? Có chuyện gì vậy? Ta lừa người gì chứ? Ngô Đạt chết rồi. Hôm đó sau khi nàng ra khỏi mật thất, tại sao nàng lại đi gặp Độc Cô Thành? Người theo dõi ta? Thế nên… Hỏa Dực không đổ oan cho nàng sao?
Nàng thật sự đi gặp Độc Cô Thành? Phải. Ta đã đi gặp Độc Cô Thành. Thế thì sao? Người nghi ngờ ta bán đứng người sao? Trẫm cũng không muốn tin vào sự thật ấy. Đừng lừa gạt bản thân nữa. Nếu người thật sự tin ta
Đã không kéo quân đến hỏi tội rồi. Vậy thì nàng tự hỏi lòng mình nàng thật sự đáng để Trẫm tin không? Từ đầu đến cuối, trước mặt Trẫm nàng đã nói được bao lời thành thật? Đến việc mua bột đỏ cho Nguyệt Nha Nhi cũng là nàng lừa trẫm.
Trẫm cho nàng thêm một cơ hội. Hôm đó gặp Độc Cô Thành, nàng đã nói với hắn ta những gì? Không phải người phái người theo dõi ta sao? Vậy người của người không nói với người ta gặp Độc Cô Thành là để nói về Ngô Đạt sao? Trần Lâm Xuyên.
Nàng thật sự nghĩ Trẫm không dám làm gì nàng sao? Phải. Người là Hoàng thượng, người muốn làm gì ta thì làm. Người muốn tống ta vào lãnh cung hay muốn lấy đầu ta? Được, nàng muốn đến lãnh cung như vậy. Ta cho nàng toại nguyện. Người đâu, đưa Tinh Phi
Vào cung Dao Kính. Không có sự cho phép của trẫm không cho bất cứ ai thả cô ấy ra. Hoàng thượng, xin người suy nghĩ lại. Ai nhiều lời cùng tội.