Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 07 | iQiyi Vietnam

    [Tập 7] [Thần tham kiến hoàng thượng.] Nghịch thần. Hoàng thượng nói vậy có ý gì? Đệ tự xem đi. [Hoàng đế Đại Sở tham lam, tàn ác, hại dân…] Hoàng thượng văn thư này không phải do thần đệ viết. Thần đệ trấn giữ biên cương nhiều năm

    Hơn nữa lại như nước với lửa với Đại Thục, sao có thể cấu kết với Đại Thục viết những lời mưu phản này được? Đệ im đi! Trẫm và đệ lớn lên cùng nhau từ nhỏ chẵng lẽ trẫm không nhận ra nét chữ của đệ sao?

    Đúng là nét chữ này có chỗ giống. Chắc chắn có người cố ý bắt chước nhằm hãm hại ta. Túc Thân Vương đúng là người cao quý nên hay quên. Hôm qua mới đến thăm mà hôm nay đã quên rồi? Túc Thân Vương lại gặp nhau rồi. Không cần đa lễ. Vương gia

    Xin mời. Vương gia đây là tuyệt thế minh châu mà Đại Thục ta đã cất giữ nhiều năm. Ngươi có lòng rồi. Cảm ơn vương gia. Được. Bản vương xin cáo từ. Xin tiễn vương gia. Đại nhân. Chiến thần Đại Chử, ta cho ngươi hết đường chối cãi.

    Thì ra ngươi dụ dỗ bản vương xem vật cống đó ngươi có ý định hãm hại từ trước rồi. Túc Thân Vương nói sai rồi. Ta mời vương gia xem vật cống vì mong muốn hai nước có quan hệ tốt đẹp vứt bỏ hết hiềm khích trước đây. Nhưng bức thư này

    Đúng là được tìm thấy trong hộp gấm đựng vật cống sau khi vương gia rời đi. Biết bao nhiêu lần trẫm nhận được mật tấu nói đệ lén vào Đại Thục ở biên ải, trẫm đã nhịn. Nói đệ dùng tiền của quân đội để mua chuộc người khác trẫm cũng đã nhịn.

    Nhưng trẫm không bao giờ nghĩ đệ dám cả gan có ý đồ mưu phản trước mặt trẫm. Thần đệ không bao giờ có ý phản bội hoàng thượng. Đời này kiếp này không có mãi mãi cũng không bao giờ có. Dạ Quân Thanh ta không sợ sống chết

    Chỉ xin hoàng thượng có thể ban ơn điều tra rõ chân tướng để trả lại sự trong sạch cho thần đệ. Vậy đệ đặt tay lên ngực tự hỏi mình rằng từ đầu đến cuối đệ hoàn toàn trong sạch sao? Hoàng thượng dù chuyện này không liên quan đến Nam Dụ

    Nhưng đúng là có chỗ kỳ lạ nếu không nói ra ta sẽ khó chịu lắm. Xưa nay Đại Thục luôn lăm le Đại Chử, Túc Thân Vương lại là Chiến thần Đại Chử nếu thật sự phản bội thì là chuyện quá tốt rồi. Sao Đại Thục lại từ chối ngài ấy

    Một cách bất thường như vậy? Xin hoàng thượng hãy suy xét kĩ nguyên do của chuyện này. Đại Thục ta và Nam Dụ không có thù oán gì lớn, sao công chúa Hàm Nguyệt lại ném đá giấu tay cố ý hãm hại chứ? Được rồi. Người đâu!

    Tước áo mũ của Túc Thân Vương đưa vào nhà lao chờ thẩm tra. Bôn Lôi. Bôn Lôi. Diêu cô nương. Sao cô quay về một mình? Vương gia đâu? Quân Thanh bị hoàng thượng bắt vì tội mưu phản rồi. Chúng ta phải mau nghĩ cách cứu ngài ấy. Cái gì?

    Xem ra cuối cùng ngài ấy vẫn ra tay với vương gia. Không được. Ta phải đi truyền tin này. Báo cáo. Bẩm báo đại nhân Thiên Diện đại nhân mang quân đến vương phủ rồi. Thôi xong rồi mấy bức tranh chữ… Bôn Lôi huynh cầm chân bọn họ đi.

    Nhanh lên đóng cửa lại! Người đâu! Phá cửa cho ta! [Phủ Túc Thân Vương] Bôn Lôi ta đã lấy hết những thứ cần lấy rồi chúng ta rút lui thôi. Diêu cô nương có lối đi bí mật ở hòn non bộ sau viện cô mau đi ra bằng lối đó đi.

    Huynh không đi sao? Ta không thể đi. Hơn nữa nếu ta đi rồi chẳng phải vương gia sẽ bị bàn tán sao? Cô mau đi đi. Huynh chú ý an toàn nhé. Không có chỉ dụ của hoàng thượng mà dám tự tiện xông vào cấm địa vương phủ sao?

    Các người có còn vương pháp không? Ngươi mở to mắt ra nhìn cho rõ đi. Đây là vương pháp. Lục soát. Đậu đô hộ. [Đậu Sĩ Minh] Diêu thừa tướng. Diêu thừa tướng. Lâu rồi không gặp. Gần đây có khỏe không? Lúc trước ta có nghe một số tin đồn

    Nói Đậu đô hộ bí mật vào kinh. Xem ra có chuyện này thật. Ta nhận lệnh của hoàng thượng nên không dám sơ suất. Vội vàng vào kinh nên vẫn chưa đến thăm Diêu thừa tướng và muội muội được. Xin thứ lỗi. Hoàng thượng đã ra lệnh cho hai chúng ta

    Cùng thẩm tra vụ án của Túc Thân Vương. Chúng ta phải điều tra ra chân tướng vụ này để không phụ ơn của hoàng thượng. Đúng đúng. Nào. Nào nào. Muội phu à chúng ta là thông gia nên có vài lời ta nói thẳng luôn nhé. Lúc trước ở biên cương

    Quân sự và chính trị được chia riêng ra. Ta quản lý việc chính trị Túc Thân Vương quản lý việc quân sự. Nhưng bây giờ quân quyền của Túc Thân Vương bị hủy bỏ rồi. Nhưng hiện tại vẫn chưa quyết định được ai sẽ tiếp quản đội biên phòng.

    Nếu như có thể để ta nắm giữ sau này chúng ta tạo liên minh lớn mạnh trong triều còn ai dám không công nhận đây? Ta không có hoài bão lớn như Đậu đô hộ. Ta chỉ muốn làm tốt bổn phận của mình.

    Đến khi già rồi thì nghỉ hưu lui về ở ẩn vui vẻ an nhàn. Muội phu lần này hoàng thượng bảo ta đến giúp thẩm tra vụ án này. Ông có nghĩ đến người có ý gì chưa? Đừng đứng nhầm đội. Chủ thẩm đại nhân đã dẫn Túc Thân Vương đến rồi.

    Túc Thân Vương. Là ông? Lúc trước ở biên cương Túc Thân Vương xem thường ta. Hôm nay lại trở thành phạm nhân sống hay chết là dựa vào quyết định của ta. Đúng là mọi chuyện giống như một ván cờ khiến người ta thổn thức. Mọi chuyện giống như một ván cờ

    Chưa đến cuối ván cờ thì đâu ai đoán được ai là người thắng. Túc Thân Vương vụ án văn thư này có điều bí ẩn gì ngài cứ nói đúng sự thật đừng ngại. Diêu thừa tướng vụ án này còn chưa thẩm tra sao ông biết có điều bí ẩn? Túc Thân Vương

    Vụ án văn thư này nét chữ trên thư giống hệt nét chữ của ngươi. Nhân chứng vật chứng đều đủ cả. Ngươi còn muốn nói gì không? Không nói chứ gì? Được. Quốc có quốc pháp. Bản đô hộ sẽ chấp hành pháp luật thay hoàng thượng. Người đâu! Có. Hành hình! Vâng.

    Đợi đã. Đậu đô hộ làm như vậy e là không ổn đâu. Quy định trong triều là không được dùng hình với quan lớn huống hồ là người có địa vị cao như vương gia. Người sắp chết là vương gia hay không có quan trọng không? Ba mươi gậy. Vâng.

    Qua bên đó xem thử. Ngươi đứng lại. Ngươi đi đi. Đi đi. Ngươi đi đi. Nào, xem thử đi. Lúc nãy dọa ta sợ muốn chết. Sao huynh biết ta ở đây? Sau khi Quân Thanh bị bắt cô cũng biến mất luôn. Ta nghĩ chắc là đến vương phủ báo cho Bôn Lôi

    Nên ta liền đi tìm cô. Lúc nãy chuyện xảy ra đột ngột quá cũng không thể làm khác được. Đa tạ Hàn huynh đã ra tay cứu giúp. Ta phải mau nghĩ cách cứu Quân Thanh. Ta đi trước đây. Cô đã nghĩ được cách cứu huynh ấy chưa?

    Cô cứ nóng vội mà đi như vậy chẳng phải càng làm hại Quân Thanh sao? Trong túi của ta đều là các bức tranh chữ thường ngày của Quân Thanh. Ta tin không phải Quân Thanh viết thư. Chỉ cần ta lấy được thư mưu phản

    Rồi so sánh với các bức tranh chữ của Quân Thanh ta tin nhất định sẽ tìm ra chỗ sơ suất. Thư đó được cất trong Đại Lý Tự. Ở đó canh phòng rất nghiêm ngặt đừng nói là người ngay cả ruồi cũng không bay vào được. Nếu không có thân thủ như ta

    Người khác á e là không vào được rồi. Vậy theo như Hàn huynh thì ta phải cầu xin huynh rồi? Vậy phải xem cô nương có muốn không. Không muốn. Ta thà đánh cược mạng sống đi cướp còn hơn. Có gì thì cứ nói. Chỉ cần cô đồng ý với ta một chuyện

    Ta sẽ xử lý ổn thỏa chuyện thư cho cô. [Diêu phủ] Đại ca thấy loại trà mới năm nay của phủ thế nào? Uống ngon lắm uống ngon lắm. Trình độ pha trà của muội muội lại tăng lên rồi. Đâu có đâu có. Lần này đại ca vào kinh chuyện của Tố Loan…

    Muội muội hoàng hậu khâm liệm chưa lâu nói chuyện này vẫn còn sớm. Cha. Nhưng… Cha. Cha. Mạc Uyển. Nào mau bái kiến cữu cữu của con. Mạc Uyển tham kiến cữu cữu. Lớn như vậy rồi à! Nghe nói con là nha đầu tinh ranh quỷ quái

    Không biết trời cao đất dày là gì. Mạc Uyển không biết cữu cữu có ý gì. Ta biết con và Túc Thân Vương qua lại rất thân thiết. Nhưng bây giờ hắn gặp nạn phải vào tù chỗ dựa vững chắc đã sụp đổ. Nếu con còn giống như lúc trước

    Thì con sẽ mang đến phiền phức cho Diêu gia đưa Diêu gia rơi vào tình thế bất lợi thì Diêu gia không chứa nổi con đâu. Cữu cữu nói rất phải Mạc Uyển biết lỗi rồi. Cữu cữu là quan lớn ở biên cương của Đại Chử công việc bận rộn

    Mà vẫn dành thời gian đến Diêu phủ dạy bảo Mạc Uyển Mạc Uyển cảm kích đến rơi nước mắt. Vẫn thường nghe cữu cữu yêu nước hiểu việc đại nghĩa tuyệt đối sẽ không điên đảo thị phi tranh giành quyền lợi cũng không khiến người khác phải bất nhân bất nghĩa.

    Đọc sách được mấy năm mà tâng bốc cữu cữu lên đến trời rồi. Ngươi to gan nhỉ! Con dám làm nhục ta! Cữu cữu Mạc Uyển tài hèn ít học nếu có hiểu sai chỗ nào thì xin cữu cữu thứ lỗi. Ngươi còn dám ngụy biện?

    Để ta xem ngươi dám ngang ngược đến bao giờ. Diêu thừa tướng. Hỗn láo! Mạc Uyển sao con có thể ăn nói lỗ mãng với cữu cữu? Về phòng đóng cửa một mình suy nghĩ đi. Cha. Đi. Đi đi! Anh vợ bớt giận. Trẫm nhớ lúc nhỏ

    Thường chơi trò ném tên vào bình với tam đệ. Nhưng dù trẫm có ném thế nào cũng không ném chuẩn bằng đệ ấy. Ta nhớ sau đó có một chuyện rất buồn cười. Trẫm vì muốn thắng đệ ấy nên đã giở trò trên đuôi của mũi tên. Lão nô nhớ

    Tiên hoàng còn phạt người vì chuyện này nữa. Thần thiếp chúc mừng hoàng thượng kính mừng hoàng thượng. Thục phi nàng… Có gì để chúc mừng sao? Túc Thân Vương cấu kết với Đại Thục phải vào tù chờ chết. Đậu đô hộ anh minh uy phong

    Sau này nắm quyền cả quân sự và chính trị ở biên ải nhất định sẽ mang ơn hoàng thượng mà giữ cho biên giới ổn định giúp hoàng thượng chấn hưng Đại Chử. Thục phi cảm thấy đây là chuyện vui sao? [Diêu phủ] [Đại ca.] [Đại ca.] [Đại ca.] Đại ca.

    Sao lại uống rượu rồi? Đại ca. Chuyện địa vị hoàng hậu của Tố Loan không thể tiếp tục đợi nữa. Nếu đợi nữa [không biết sẽ có những thay đổi gì.] Không ngờ Diêu Mạc Uyển này [lại có thể sống sót trở về.] Bây giờ

    Lại có quan hệ phức tạp với Túc Thân Vương và hoàng thượng. [Hơn nữa lần này quay lại] [nó như biến thành người khác vậy.] Cũng không biết mất trí nhớ thật hay giả nữa. Lỡ như nó nhớ lại chuyện sổ sách lúc trước thì phiền lắm. [Chuyện sổ sách?]

    Giữ lại nó là một tai họa. Đại ca hay là như vậy nhân lúc Túc Thân Vương không có mặt ta trừ khử nó luôn. Đại ca huynh có nghe ta nói gì không? Đại ca đại ca. Sao lại say thế này chứ? Được rồi được rồi ngủ một lát đi. [Chẳng lẽ]

    [chuyện ta mất tích lúc trước] [có liên quan đến Đậu thị?] Tam đệ đang ân hận về chuyện mình đã làm hay đang cố nghĩ cách thoát ra? Tham kiến hoàng thượng. Hiện giờ không có người ngoài không cần câu nệ hành lễ. Xem ra hành hình cũng nhiều đó.

    Chỉ cần có thể chứng minh thần đệ trong sạch thì dù có bị hành hình trăm lần chịu ngàn đao thần đệ cũng không ngại. Tam đệ còn nhớ loại rượu trắng này không? Trẫm nhớ khi ta và đệ khoảng 20 tuổi đi chinh chiến cùng phụ hoàng,

    Khi quay về gặp phải phản quân nên bị bao vây trong núi. Lúc đó trời rất lạnh chỉ có rượu trắng mới làm ấm người được mới giữ được mạng sống. Khi đó giữ được mạng sống mới là mong muốn duy nhất của mọi người. Nhưng con người cuối cùng cũng thay đổi

    Mong muốn cũng không ngừng tăng lên cả đệ cũng vậy. Thần đệ cả gan hỏi một câu. Trong lòng hoàng huynh muốn tin ta hay là bọn họ? Đương nhiên là trẫm muốn tin đệ nhưng bây giờ nhân chứng vật chứng đều đủ cả đệ muốn trẫm phải lựa chọn thế nào? Được.

    Vua muốn thần chết thần không thể không chết. Chúng ta là huynh đệ thân thiết với nhau chỉ cần đệ nhận sai thì trẫm có thể giảm hình phạt cho đệ. Thần đệ thà chết chứ không muốn bị chửi rủa muôn đời. Cảm ơn ý tốt của hoàng huynh. Được.

    Vậy đệ chờ nhận chết đi. Vương gia vương gia. Bôn Lôi. Ngươi không sao chứ? Ta không sao vết thương nhỏ thôi không chết được đâu. Tình hình của Mạc Uyển bây giờ thế nào? Trước khi thị vệ đến Diêu cô nương đã chạy trốn bằng lối đi bí mật rồi.

    Vậy thì tốt. Bôn Lôi hôm nay bản vương hại ngươi phải chết theo bản vương thấy hổ thẹn lắm. Bôn Lôi chỉ mong được hầu hạ bên cạnh vương gia vương gia ở đâu thì Bôn Lôi ở đó. Nếu còn có kiếp sau Bôn Lôi cũng muốn đi theo bên cạnh vương gia.

    Nếu thật sự có kiếp sau chúng ta làm huynh đệ đi. Giúp Đại Thục một tay… Sao giờ mới đến? Không có gì. Lúc nãy gặp phải chút chuyện ngoài ý muốn. Cô mau xem thử đây có phải nét chữ của Quân Thanh không?

    Nét chữ của Quân Thanh không thể nắn nót như vậy. Cái này chắc chắn không phải do ngài ấy viết. Nhưng chỉ dựa vào điều này cũng không thể chứng minh huynh ấy vô tội. Cô xem kĩ lại nội dung thư đi. Huynh xem hai nét chữ này khác nhau quá.

    Những lời thơ này viết bằng lối chữ thảo*, [Lối chữ thảo cần viết nhanh, nét bút liên tục.] không phải là kiểu chữ viết thư chính thống không thể làm chứng cứ tham khảo được. Thôi xong rồi giờ Ngọ ngày mai là xét xử công khai rồi. Huynh yên tâm ta có cách.

    Ta chắc chắn sẽ lấy được thư trước ngày mai. Diêu cô nương cô thật sự đồng ý với ta sẽ chăm sóc Quân Thanh cả đời sao? Đời người cũng chỉ khoảng 70 năm thôi khó mà gặp được người mình yêu thật sự. Ta đã gặp được rồi

    Thì dù có lao vào chỗ chết ta cũng muốn thử một lần. Đứng lại! Ngươi là ai? – Ta… – Mạc Uyển? Công chúa Hàm Nguyệt ta có việc quan trọng phải vào cung một chuyến. Mong công chúa Hàm Nguyệt ra tay giúp đỡ. Cô ấy là đại phu ta mời đến.

    Thục phi nương nương có ở đây không? Ta có chuyện quan trọng muốn gặp. Cô là ai? Thục phi nương nương. Thục phi nương nương. [Dân nữ Diêu Mạc Uyển cầu kiến.] Cô ấy là… [Thục phi nương nương.] Người cứ quấn lấy đệ, Diêu Mạc Uyển? Thái Điệp đuổi cô ta đi đi.

    Bản cung không muốn nhìn thấy người này. Vâng. Thục phi nương nương. Dân nữ Diêu Mạc Uyển cầu kiến. Nương nương không có ở đây. Ngươi đi đi. Dân nữ Diêu Mạc Uyển tham kiến Thục phi nương nương. Ta biết nương nương là biểu tỷ của Quân Thanh.

    Bây giờ Quân Thanh đã bị vào tù mong nương nương ra tay giúp đỡ. Cô là muội muội của Diêu Mạc Tâm Diêu Mạc Uyển sao? Đúng vậy. Từ khi Quân Thanh dính đến tỷ muội Diêu gia các cô cứ liên tiếp chuốc lấy phiền phức.

    Cô còn dám đến gặp bản cung sao? Mạc Uyển không biết nương nương có ý gì? Nếu nói dính đến thì nương nương nên hỏi Quân Thanh chứ không phải hỏi ta. Đúng là một nha đầu nhanh mồm nhanh miệng. Thảo nào lừa được Quân Thanh xoay như chong chóng.

    Bản cung hỏi cô tin đồn cô và Quân Thanh nảy sinh tình cảm với nhau có thật không? Có thật là Quân Thanh một lòng với cô? Thì ra nương nương đối với Quân Thanh… Nương nương bây giờ không phải lúc để nói chuyện này. Mong nương nương nghĩ cho Quân Thanh

    Hãy ra tay giúp đỡ. To gan! Ngươi có tư cách gì mà yêu cầu bản cung? Bản cung không tin. Chẳng lẽ không có cô thì Quân Thanh không thoát khỏi nguy hiểm được sao? Cô đi đi lập tức rời khỏi đây cho ta. Nương nương

    Quân Thanh bị nghi ngờ cấu kết với Đại Thục, đang là lúc nguy cấp nhất. Mong nương nương ra tay giúp đỡ. Ta cực kỳ hiểu sự cô đơn thương nhớ Quân Thanh trong lòng nương nương vì ta cũng như vậy. Nhưng người trong lòng Quân Thanh không phải Mạc Uyển.

    Nhưng ta vẫn sẵn lòng vì ngài ấy không màng tất cả mà vươn lên. Bởi vì ta không muốn khi mất đi rồi mới hối hận không kịp. Hôm nay ta bằng lòng vứt bỏ thể diện đến xin nương nương giúp đỡ. Chẳng lẽ vì ta mà nương nương

    Lại chọn xem như không thấy gì sao? Nếu thật sự như vậy thì tình yêu của nương nương cũng chỉ đến thế thôi. Đợi đã. Cô muốn bản cung giúp cô thế nào? Vào nhà lao gặp Quân Thanh. Vì bây giờ cha ta đang thẩm tra vụ án này

    Nên cần tránh bị nghi ngờ. Giờ chỉ có Đôn Thân Vương mới lo liệu được. Cô đi đi. Chỉ cần cứu được Quân Thanh ta bằng lòng liên thủ với cô. Bản cung sẽ nhờ phụ thân sắp xếp chuyện này. Quân Thanh. Sao cô lại đến đây? Quân Thanh ngài yên tâm.

    Ta nhất định sẽ rửa oan cho ngài cứu ngài ra khỏi đây. Được rồi. Cô không cần lo chuyện này. Bản vương không muốn cô bị cuốn vào chuyện này vì ta. Hơn nữa ta tin hoàng huynh. Huynh ấy sẽ làm rõ trắng đen sẽ không làm khó bản vương đâu.

    Ta cần dùng thư thông quan của ngài ngài để ở đâu? Miếng ngọc bội này là tín vật duy nhất tỷ tỷ cô để lại cho ta. Nếu bản vương không chết thì cô trả nó lại cho ta. [Quân Thanh ngài nhất định phải đợi ta.]

    ♫ Người đi qua giấc mơ có thể trở lại ♫ ♫ Cây cổ thụ quạnh hiu bên người ♫ ♫ Tiếng hỏi han thay căn phòng tương tư khóa kín ♫ ♫ Gió mát ghé thăm ta ♫ ♫ Làm nỗi lòng ta dao động ♫ ♫ Xoay chuyển trăm ngàn lần ♫

    ♫ Quãng đời còn lại thật khó đoán ♫ [Mạc Tâm] [chúng ta sẽ sớm gặp lại thôi.] ♫ Vẫn hay nhớ nhất cảnh sắc mùa thu ♫ ♫ Rơi nỗi buồn khắp cả non sông ♫ ♫ Rơi xuống vài lần đau khổ ♫

    ♫ Yêu một người mãi mãi chỉ là hư ảo ♫ ♫ Ngày xưa như rả rích ♫ ♫ Cảnh đẹp khi xưa đã không còn ♫ Hoàng thượng Đậu đô hộ bị bệnh rồi e là không thể đến làm chủ thẩm. Không cần đợi ông ấy nữa. Diêu thừa tướng bắt đầu đi.

    Vâng hoàng thượng. Túc Thân Vương ngài đã xem qua thư mưu phản mà sứ giả Thục quốc trình lên chưa? Ngài có thừa nhận chữ viết trong thư giống với chữ viết của ngài không? Đúng là rất giống nhau nhưng không phải thư do bản vương viết.

    Vậy Túc Thân Vương có thể chứng minh thư mưu phản này không phải do ngài viết không? Hoàng thượng vụ án này có rất nhiều chỗ kì lạ. Dù Túc Thân Vương không thể tự chứng minh mình trong sạch nhưng khi ngài ấy chịu cực hình

    Vẫn kiên quyết phủ nhận chuyện thư mưu phản. Có thể thấy chắn chắn có điều bí ẩn trong đó. Mong hoàng thượng xem xét rõ ràng. Hoàng thượng đã đến giờ. Đã đến giờ. Hành hình!