【Vietsub】Full HD | Phim Cổ Trang Ngôn Tình, Cống Mễ, Mễ Nhiệt | Thế Gả Y Nữ Tập 12 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Y Nữ Gả Thay] [Tập 12] Người ta nói cha giỏi thì có con tài, Thiếu tướng quân còn trẻ tuổi mà đã có uy danh lẫy lừng. Quả thực khiến những người ngồi đây phải xấu hổ. Đúng đó. Thiếu tướng quân.

    Lão phu kính ngài ly rượu này. Sau này, Thiếu tướng quân có việc gì cần tới lão phu, cứ việc mở miệng, lão phu sẽ cúc cung tận tụy. Ngài quá lời rồi. Để chào mừng Thiếu tướng quân về kinh, hôm nay lão phu đã mời

    Đệ nhất mỹ nhân trong thiên hạ tới để dâng điệu múa mua vui. Thiếu tướng quân, không biết ngài có cho phép mỹ nhân ra mắt không? Cho phép. Tại sao hôm nay cha ta không ở trong phủ? Độc Cô tướng quân đã vào cung ạ.

    Tướng quân nói sẽ về muộn. Thật không ngờ ta vẫn còn cơ hội ăn món mà người tự tay làm. Đã nhiều năm không vào bếp, tay nghề không còn cao nữa. Sợ ngài ăn không quen. Không đâu. Người nấu món gì, ta cũng thích hết. Vậy ngài ăn nhiều vào. Nào.

    Ta mời ngài một ly. Hoàng thượng. Phía Đường Uyển, đã lên kế hoạch xong. Sắp tới sẽ ra tay. Mẫu hậu giúp trẫm giữ chân Độc Cô Tấn. Đường Uyển có đưa được người ra hay không trông cậy vào cô ta hết. Quả nhiên đẹp vô cùng. Chỉ bằng điệu múa này

    Cũng đủ xứng với danh hiệu thiên hạ đệ nhất mỹ nhân rồi. Nếu Thiếu tướng quân thích, đêm nay mỹ nhân này sẽ thuộc về Thiếu tướng quân. Nào mỹ nhân, kính rượu Thiếu tướng quân đi. Dạ. Thiếu tướng quân, Nô gia kính ngài. Nếu Thiếu tướng quân thích nô gia múa,

    Vậy nô gia xin phép thay trang phục khác rồi nhảy một điệu nữa cho Thiếu tướng quân. Mùi hương này sao lại quen thuộc tới vậy? Vừa nãy không phải ngươi. Thiếu tướng quân đang nói gì vậy? Thiếu tướng quân. Nô gia kính ngài. Là cô ta? Cô nương, vẫn còn sống.

    Chỉ là… Chỉ là cái gì? Đã bị cắt lưỡi. Cứu người này ra rồi tính. Dạ. Quả nhiên là ngươi. Các ngươi đi trước đi. Đi đi. Đi. Thuộc hạ bất tài, để Ngô Đạt trốn được rồi. Bắt cô ta vào đại lao, hỏi rõ ngọn nguồn. Dạ. Lúc xưa,

    Nếu không phải người lấy Tiên hoàng, thì giờ, hai ta đã sớm có con cháu đầy nhà. A Tấn. Ngài uống say rồi. Đúng thế. Chỉ khi uống say, ta mới có thể gần gũi với muội như thế này. Thanh Mai. Kêu người đưa tướng quân về phủ. Dạ. Nói đi,

    Rốt cuộc ngươi là ai? Các ngươi cứu Ngô Đạt tới chỗ nào? Có đáng không? Nuốt độc? Ngươi muốn chết rồi sao? Tìm Lam Đông tới đây. Dạ. Thiếu tướng quân. Cô gái này có thân phận đáng nghi. Chi bằng giao cô ta cho Đại tướng quân. Dạ, mạt tướng đã hiểu.

    Lão gia. Xảy ra chuyện rồi. Có chuyện gì? Ngô Đạt bị cứu đi mất rồi. Cái gì? Thành Nhi đâu? Lão nô sẽ mời thiếu chủ tới ngay. Cô nương xinh đẹp thế này mà chết mất rồi. Tiếc ghê. Ngươi không cứu sống được sao? Ai quy định ta buộc phải cứu được?

    Tất nhiên là nếu huynh chấp nhận cầu xin ta, ta có thể suy xét cứu cô ta giúp huynh. Nếu ngươi không cứu được, cũng đừng mong ra khỏi phủ Độc Cô ta. Sao nào? Huynh định giết ta sao? Ta nói cho mà nghe, trên đời này,

    Chỉ có ta không chê cái tính bạo lực hung tàn của huynh sẵn lòng làm bạn với huynh. Nếu huynh giết ta, huynh sẽ thật sự thành người cô độc. Ngươi phải biết, nhiều lúc ta không ngại trở thành người cô độc. Thôi được rồi, ta cứu cô ta giúp huynh là được.

    Không cần uy hiếp ta đâu. Xong rồi. Khi về ta sẽ kê mấy đơn thuốc, huynh sắc lên cho cô ta uống. Nghỉ ngơi một thời gian nữa là được. Chắc sẽ khôi phục sức khỏe. Đa tạ. Thật chẳng mấy khi huynh lại nói lời tạ ơn cơ đấy.

    Nhưng không cần tạ ơn gì. Đưa tiền là được. Huynh biết đấy, phí khám bệnh của ta không hề thấp. Phải rồi. Sau này đừng ra tay mạnh với cô nương người ta như vậy. Làm gì cũng chừa cho nhau một đường, sau còn dễ nhìn mặt. Tiễn khách. Đừng tiễn.

    Ta tự đi. Thiếu chủ. Lão gia về rồi. Mời thiếu chủ tới thư phòng. Ta biết rồi. Chuyện là sao? Tướng quân, chuyện xảy ra quá đột ngột, thế nên chúng thuộc hạ chưa chuẩn bị xong… Xảy ra đột ngột? Đây là lời giải thích của các ngươi?

    Tốn bao công sức để bắt Ngô Đạt, vậy mà các ngươi không phái lính canh phòng cẩn mật. Thành Nhi. Tại sao con cũng phạm phải sai lầm thế này? Phụ thân yên tâm, người mà con đã muốn, chắc chắn sẽ không thoát được. Nói vậy là con đã có sắp xếp.

    Không mấy ngày nữa, con sẽ đưa hắn tới trước mặt cha. Mấy ngày sau, sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Cô nương tỉnh rồi à? Đây là… nơi nào? Cô nương quên rồi sao? Đây là phủ Độc Cô. Phủ Độc Cô? Phải. Cô yên tâm. Thiếu chủ nhà ta

    Đã mời Lam thần y tới khám vết thương trên người cô. Lam thần y là đại phu có y thuật giỏi nhất ở Đại Chu chúng ta. Chắc chắn sẽ chữa khỏi cho cô. Nuốt độc? Ngươi muốn chết sao? Sao hắn lại cứu mình? Hoàng thượng, Ngô Đạt đã được cứu ra.

    Nhưng Đường Uyển bọc lót, mãi không thấy ra. Chắc đã bị bắt. Tối nay hãy tới phủ Độc Cô, tùy cơ hành sự. Dạ. Cô nương. Cô uống thuốc đi. Nếu cô nương có mệnh hệ gì, thiếu chủ sẽ không tha cho nô tì đâu. Ta không uống. Thuốc này đắng quá.

    Ta không uống được. Lấy giúp ta chút kẹo mứt. Được, cô nương chờ chút. Độc Cô Thành có tra khảo cô không? Ta không sao. Giờ vẫn yên ổn đấy thôi. Huynh không cần lo cho ta. Đi. Ta đưa cô rời khỏi chỗ này. Giờ ta sẽ giết hắn. Huynh đừng manh động.

    Ta không sao. Cô đã bị thương đến mức này rồi. Huynh đừng lo cho ta. Nơi này không an toàn. Huynh mau đi đi. Ta đưa cô đi cùng. Không được. Vết thương của ta quá nặng. Huynh đưa ta theo, cả hai ta đều không thoát được. Nếu huynh bị chúng bắt,

    Làm liên lụy tới Hoàng thượng, sẽ lớn chuyện đấy. Nhưng cô… Ta biết huynh lo cho ta. Nhưng cứ yên tâm đi. Độc Cô Thành chắc sẽ không giết ta trong khoảng thời gian ngắn đâu. Cô chắc chứ? Trong ngục lao ta đã nuốt độc. Nhưng hắn

    Lại tìm Lam Đông tới cứu ta. Chắc hắn muốn moi thêm nhiều thông tin từ miệng ta thế nên hắn sẽ không để ta chết sớm như vậy đâu. Nhưng hắn không giết cô thì sẽ giày vò cô. Loại người như Độc Cô Thành sẽ không dùng cùng một cách

    Đến lần thứ hai đâu. Nhưng ta… Huynh yên tâm đi. Đợi ta dưỡng thương xong, Phủ Độc Cô này chưa chắc đã giam cầm được ta. Ta sẽ tự tìm cơ hội trốn thoát. Cô làm được thật sao? Hãy tin ta. Ta sẽ không sao đâu. Huynh mau đi đi. Bị phát hiện

    Là phiền phức lắm. Thiếu chủ. Thiếu chủ. Có chuyện gì? Cô nương không chịu uống thuốc. Nên nô tì tới phòng bếp lấy kẹo mứt tới. Vì sao cửa sổ lại mở? Lúc nô tì ra ngoài vẫn còn đóng. Ta thấy ngột ngạt nên vừa mở ra. Sao?

    Lẽ nào phủ Độc Cô các ngươi có quy định không được mở cửa sổ? Ngươi ra ngoài trước đi. Tại sao không uống thuốc? Tại sao không giết ta? Nếu muốn moi tin từ miệng ta, thì ta khuyên ngươi đừng tốn công vô ích nữa. Ngươi thật sự không sợ chết sao?

    Sợ thì sao? Ngươi sẽ tha cho ta chắc? Không. Vũ Văn Ung đã cho ngươi lợi lộc gì? Ta không hiểu ngươi đang nói gì. Hoàng thượng. Đường Uyển đâu? Đường Uyển bị trọng thương, tạm thời ở lại trong phủ Độc Cô. Độc Cô Thành không những không giết cô ấy

    Mà còn mời đại phu giỏi nhất tới khám. Xem ra hiện giờ cô ấy tạm thời không gặp nguy hiểm tính mạng. Độc Cô Thành giết người như ngóe mà lại tha mạng cho Đường Uyển? Còn mời danh y tới? Đúng là như thế. Phong cách hành sự bất thường thế này,

    Xem ra, Độc Cô Thành cũng khó qua ải mỹ nhân. Nói xem, giờ Ngô Đạt thế nào rồi? Tình hình của Ngô Đạt rất tệ. Hắn bị cắt lưỡi, không nói được. Lại thêm lúc trước bị trọng thương, tay cũng không viết chữ được. Có điều,

    Thuộc hạ đã phái người cứu chữa cho hắn. Buộc phải chữa khỏi cho Ngô Đạt. Vâng. Hoàng thượng, còn một chuyện nữa. Nước Trần phái đặc sứ qua, sẽ tới Trường An trong nay mai. Rốt cuộc cũng vẫn tới. Tướng quân, nghe nói trong các sứ thần lần này của nước Trần

    Còn có Thái tử điện hạ của nước Trần. Đợi khi họ đến, thân phận của Lâm Xuyên công chúa kỳ quái đó là thật hay giả, chúng ta sẽ biết rõ ngay thôi. Nếu cô ta là giả, lão phu sẽ tiễn cô ta và Vũ Văn Ung lên đường cùng nhau. Hoàng huynh,

    Lâm Xuyên muội muội gả tới nước Chu cũng được một thời gian rồi, không biết muội ấy có bình yên không? Tam đệ. Chuyến đi này, vốn dĩ phụ hoàng không cho phép ta đưa đệ theo. Ta phải thuyết phục phụ hoàng mãi mới được. Đến nước Chu,

    Đệ phải hành sự cẩn thận, không được vượt quá chừng mực, để người ta nói ra nói vào. Đại Chu không giống Đại Trần. Việc và người nơi đây… Thôi được rồi. Sao giờ huynh còn cằn nhằn hơn cả Thái phó vậy. Mà đệ thấy thế này, hoàng huynh.

    Nếu ban đầu huynh liều chết ngăn cản phụ hoàng thì Lâm Xuyên muội muội đâu đến nỗi phải gả xa tới nước Chu. Đệ… Thôi. Hai ta không nói mấy chuyện không vui này nữa. Huynh nói gì? Huynh nói… Nước Trần phái sứ giả tới Đại Chu? Đúng thế. Tinh Nhi,

    Có phải cô rất ngạc nhiên, rất bất ngờ, rất vui mừng không? Ta… ta… Nghe Hỏa Dực nói lần này hai sứ giả tới đây hình như là hoàng huynh của cô. Một người tên Trần Doãn. Còn một người tên gì ấy nhỉ… Điện hạ. Tên Trần Khác.

    Phải rồi, tên là Trần Khác. Tinh Nhi. Công chúa! Tinh Nhi, cô không sao chứ Tinh Nhi? Hai vị điện hạ. Giấy thông quan đã được đưa tới. Người tới nghênh giá là hộ vệ đô thành của nước Chu, Độc Cô Thành. Độc Cô Thành? Có phải cái tên Độc Cô Thành

    Đánh cho nước Tề sợ tè cả ra quần không? Hoàng huynh, Độc Cô Thành này cũng không biết điều xuống ngựa hành lễ. Thế này ngạo mạn quá nhỉ. Dù sao huynh cũng là Thái tử nước Trần. Đợi khi nào nước Trần ta cũng mạnh như nước Chu,

    Đệ cũng có thể ngạo mạn như thế. Hắn… Nơi này là dịch quán mà Đại Chu ta dùng để tiếp đón sứ giả ngoại quốc. Ngày mai Hoàng thượng sẽ mở tiệc mời hai vị điện hạ trong cung. Lúc đó sẽ có người đưa hai vị vào cung. Phiền tướng quân rồi.

    Nếu không còn việc gì khác, ta không làm phiền nữa. Đợi chút. Độc Cô Thiếu tướng quân nhỉ? Không biết muội muội của ta, Lâm Xuyên công chúa ở trong cung có khỏe mạnh yên ổn không? Không quen biết. Không quen sao? Chính là Lâm Xuyên công chúa

    Gả tới nước Chu các ngươi vào mấy tháng trước đó. Một Thiếu tướng quân cỏn con, có gì lợi hại chứ? Hoàng huynh, đợi khi gặp hoàng đế nước Chu, phải nói cho rõ với hắn. Hoàng huynh. Hoàng huynh. Đang nói với huynh đấy. Ta đang lo cho Lâm Xuyên.

    Ta đường đường là thái tử nước Trần mà tới nước Chu cũng chỉ có đãi ngộ thế này. một mình Lâm Xuyên gả tới thâm cung nước Chu, e rằng càng khó sống hơn. Ngô tướng quân đã đi nghe ngóng tình hình rồi. Đệ tin

    Sẽ có tin tốt báo về nhanh thôi. Công chúa. người thông minh nhất cơ mà. Sao người vẫn chưa nghĩ ra cách gì? Đừng sốt ruột. Ta đang nghĩ đây còn gì. Chuyện gì khiến chủ tớ hai người phiền não tới mức này? Chi bằng nói với trẫm xem.

    – Bái kiến Hoàng thượng. – Bái kiến Hoàng thượng. Đứng dậy đi. Sao người lại tới đây? Hai người đang nói chuyện gì thế? Đều là chút việc vặt của con gái. Chắc chắn Hoàng thượng không muốn biết đâu. Ngồi đi. Hoàng thượng. Người có chuyện gì đó à?

    Trẫm đưa một tin vui tới cho nàng. Sứ giả nước Trần đã tới Trường An rồi. Người tới lần này còn là hai hoàng huynh của nàng đó. Sao nào? Lúc trước nàng cứ kêu gào là nhớ người thân, lần này hai hoàng huynh của nàng tới cả,

    Sao không thấy nàng vui chút nào vậy? Ta vui mà. Ta vui lắm. Vậy sao? Trẫm không mù. Nhìn nàng thế này mà là vui sao? Đến giờ nàng vẫn chưa tin tưởng trẫm không chịu nói thật với trẫm sao? Tinh Nhi. Nói thật với trẫm đi. Lúc này nàng đang nghĩ gì?

    Ta… Ta… Ta chỉ buồn vì không được gặp phụ hoàng. Tinh Nhi rất nhớ phụ hoàng. Trong bữa tiệc hôm nay hai hoàng huynh của nàng đều tới, nàng hãy nhớ dự tiệc đúng giờ. Triệu Thái Nhi nói với trẫm đây là vật mà mẫu hậu nàng yêu quý nhất lúc còn sống.

    Đây là trâm phượng mà mẹ ruột Trần Lâm Xuyên thích nhất. Lần trước thiếp đeo nó trên đầu, mà cô ta không có phản ứng gì. Lẽ nào Hoàng thượng không thấy kỳ lạ? Độc Cô Tấn đã sớm nghi ngờ thân phận của Trần mỹ nhân này.

    Lẽ nào Hoàng thượng chưa bao giờ nghi ngờ sao? Nàng giữ lại, nhìn vật nhớ người đi. Hoàng… Hoàng thượng… Công chúa. Hoàng thượng sao thế? Người lại chọc giận Hoàng thượng à? Nguyệt Nha Nhi. Lẽ nào Hoàng thượng biết chuyện ta gả thay rồi? Vừa nãy người muốn ta nhận tội?

    Công chúa. Người đừng dọa em. Chắc chắn là Triệu Thái Nhi kia nói gì với Hoàng thượng rồi. Người đã bắt đầu nghi ngờ. vừa nãy còn cố ý dò hỏi ta. Suýt chút nữa thì ta nói thật. Vậy chúng ta phải làm sao đây công chúa? Đừng nóng vội.

    Giờ Hoàng thượng chưa trị tội chúng ta, chứng tỏ rằng người mới chỉ suy đoán. Chúng ta phải trấn định. Tuyệt đối không được tự lòi đuôi. Nhưng mà… Nhưng đợi sau khi gặp hai vị hoàng tử, thì chẳng giấu được gì nữa rồi. Hôm nay lão phu muốn xem

    Bộ mặt thật của công chúa Lâm Xuyên kia. Ai gia còn tưởng khi hai hoàng huynh của nó tới, nó sẽ có mặt đầu tiên. Nương nương, đã đến giờ rồi. Biết rồi, đừng giục nữa. Nguyệt Nha Nhi, ngươi mau đến bữa tiệc nói với họ là ta bị ốm nặng,

    Không thể đi được. Vậy sao được? Không sao đâu. Lỡ như bị vạch trần, lúc ấy nghĩ cách khác. Được ạ. Tất công công. Sao ngài tới đây vậy? Hoàng thượng sai ngài tới giục nương nương nhà ta sao? Hoàng thượng chu đáo, không hề giục, chỉ là không biết

    Có phải nương nương xảy ra chuyện gì nên phái ta tới xem thử. Đúng đó. Ta bị ốm nặng lắm. Nương nương. Nương nương. Nương nương. Người… Người sao thế này? Khó chịu sao? Hay người nghỉ ngơi đã. Không ổn rồi, cả người ta không chút sức lực. không đi nổi. Vậy…

    Vậy phải làm sao? Nếu nương nương không khỏe trong người, thì nghỉ ngơi trước. Không miễn cưỡng. Vậy nô tài xin cáo lui. Nguyệt Nha Nhi. Mau tiễn công công đi. Khỏi cần. Nương nương đang không khỏe, phải có người ở bên mới được. Tạ công công.

    Thái tử, tam hoàng tử nước Trần yết kiến. Trần Doãn, Trần Khác bái kiến Hoàng thượng, Thái hậu. Đường xá xa xôi, hai vị đi lại vất vả. Ban ngồi. Tạ Hoàng thượng. Đi xem sao Tinh phi vẫn chưa tới. Sao Lâm Xuyên muội muội không tới tham dự yến tiệc?

    Hai vị hoàng tử đang tìm Lâm Xuyên công chúa sao? Độc Cô đại nhân quả có mắt nhìn. Hoàng thượng, hai vị hoàng tử đã nhớ muội tha thiết, mong Hoàng thượng đồng cảm với hai hoàng tử, mau mời Lâm Xuyên công chúa tới yến tiệc này. Hoàng thượng.

    Thái hậu nương nương. Đại tướng quân. Tinh Phi nương nương không khỏe trong người. Đang nằm nghỉ dưỡng bệnh. Không thể tới tham dự bữa tiệc này. Bình thường Tinh phi khá lắm trò, đang ốm thật hay ốm giả, e là sau khi diện kiến mới biết được.

    Bẩm Độc Cô tướng quân, nô tài đã đi vào nhìn rồi. Quả thật đang bệnh nằm liệt giường. To gan. Ngươi thì biết nhìn cái gì? Bệnh tình của muội ấy nghiêm trọng lắm sao? Nô tài không rõ. Không đến được cả yến tiệc. Chắc chắn bệnh rất nặng.

    Ngươi có biết muội ấy bị bệnh gì không? Nô tài không dám hỏi. Cẩu nô tài, hỏi gì cũng không biết. Theo lão phu thấy, nếu hai hoàng tử đã lo lắng đến thế, vậy mau truyền thái y vào cung khám cho nương nương thì hơn. Khám bệnh không gấp gáp.

    Sau yến tiệc, trẫm sẽ tự mình đưa thái y tới thăm khám là được. Hai vị điện hạ liệu có thấy Đại Chu ta đối xử tệ với Lâm Xuyên công chúa? Không hay rồi! Không ổn rồi! Công chúa, xảy ra chuyện lớn rồi! Sao thế?

    Chẳng lẽ Độc Cô Thành lại kiếm chuyện gì nữa? Độc Cô đại nhân sắp phái thái y tới khám cho người. Cái gì? Làm sao đây công chúa? Công chúa, đây là thuốc độc. Người uống vào bị làm sao thì sao? Đừng nói nữa, lấy mạng che mặt lại đây.

    Vi thần thỉnh an Tinh Phi nương nương. Độc Cô đại nhân nghe nói nương nương bị ốm nên bảo vi thần tới khám cho nương nương. Độc Cô đại nhân có lòng quá. Thực ra ta cũng không mắc bệnh gì chỉ là trên mặt mọc mấy nốt mụn,

    Trông rất đáng sợ. Vậy để vi thần bắt mạch giúp người. Hai hoàng huynh của ta đến từ nơi xa. Quả thực ta rất muốn gặp họ. Nhưng hiện giờ ta bị thế này, sợ sẽ làm kinh động Hoàng thượng và các khách quý. Nương nương lo quá rồi.

    Độc Cô đại nhân đã nói, có chuyện gì quan trọng hơn việc nương nương gặp người nhà chứ. Nếu đã vậy, không cần lãng phí thời gian khám bệnh nữa. Bổn cung đi luôn bây giờ. Nguyệt Nha Nhi. Thay y phục cho ta. Dạ.

    Vậy cũng được, vi thần xin cáo lui trước. Nương nương không khỏe chỗ nào cứ tùy ý cho truyền vi thần. Lui ra đi. Làm sao đây công chúa? Còn làm sao được nữa? Mau thay y phục đi. Phải đi thật sao? Hai vị điện hạ lần đầu đến Đại Chu ta,

    Lão phu kính hai vị một ly. Hai vị vẫn đang lo cho bệnh tình của Lâm Xuyên công chúa sao? Không giấu tướng quân, muội muội ta từ nhỏ đã yếu ớt, Hồi còn ở nước Trần cũng ốm yếu thuốc men liên tục.

    Phụ hoàng mẫu hậu nhiều lần vất vả vì sức khỏe muội ấy. Nếu như vậy, sao ta nghe Thái hậu nói Lâm Xuyên công chúa tính tình hoạt bát nhanh nhẹn, thân thể mạnh khỏe, ở trong cung rất sôi nổi. Nếu như vậy, cũng là một việc tốt.

    Lúc trước chúng ta còn đang lo lắng muội ấy tới nước Chu sẽ không thích ứng được. Hai vị điện hạ cứ yên tâm. Nay Hoàng thượng chỉ yêu chiều Lâm Xuyên công chúa. Công chúa mới tiến cung mấy tháng mà đã tấn phong làm Tinh phi. Thậm chí

    Còn để công chúa học y thuật ở Thái Y viện. Trước đây chưa bao giờ có chuyện thế này. Vậy sao? Từ lúc nào mà Lâm Xuyên muội muội lại thích học y thuật, dược lý vậy? Việc này… Ta biết rồi. Chắc chắn là do

    Con nhóc bướng bỉnh đáng ghét kia ảnh hưởng. Con nhóc bướng bỉnh mà tam điện hạ nói là… Tinh phi nương nương đến. Thần thiếp tới muộn. Xin Hoàng thượng, thái hậu thứ tội. Ái phi không khỏe trong người, không cần tự trách. Nào. Ngồi bên cạnh trẫm đi. Lâm Xuyên muội muội.

    Bái kiến đại hoàng huynh, tam hoàng huynh. Nương nương thứ tội. Nô tỳ không cố ý. Nếu không cố ý, bổn cung không trách tội. May mà Trần Khác và Trần Doãn chưa nhìn thấy mặt mình. Nếu không chắc chắn họ sẽ nghi ngờ. Lui ra đi. Ly rượu này,

    Trẫm và ái phi cùng kính hai vị hoàng huynh. Hoàng thượng. Nghe nói Tinh phi có tài nhảy múa hơn người điệu Phượng Hoàng Vu Phi vang danh thiên hạ. Nay hai vị hoàng tử nước Trần đi đường xa tới, chi bằng để Tinh phi múa một điệu múa

    Kính tặng hai huynh trưởng của người? Được đó. Điệu Phượng Hoàng Vu Phi của Lâm Xuyên muội muội múa cực kỳ đẹp. Trên thế gian này không ai vượt được muội ấy. Đẹp cái đầu nha ngươi. Ngươi không đùa giỡn ta đến chết thì ngươi không cam tâm hả?

    Đề nghị của Độc Cô tướng quân không tồi, nhưng mà hiện giờ ái phi đang không khỏe, không thích hợp để biểu diễn. Cũng đúng. Không cần múa đâu. Nghỉ ngơi dưỡng sức thì hơn. Hoàng thượng. Hôm nay lão thần tới tham gia yến tiệc này

    Là muốn hưởng ké vinh dự của hai vị điện hạ để xem Tinh phi múa điệu Phượng Hoàng Vu Phi. Mong Hoàng thượng để lão phu được như mong muốn. Công chúa. Lão cáo già này liên tục ép người nhảy múa.

    Lẽ nào hắn muốn vạch trần thân phận của người? Đã sớm nghe nói nương nương tài nghệ hơn người. Hôm nay là quốc yến, cũng là gia yến. Nhân cơ hội hai vị hoàng tử có mặt, Nương nương múa một điệu,

    Coi như món quà dành tặng cho hai hoàng tử. Đây cũng là việc tuyệt diệu. Nếu Độc Cô tướng quân đã có nhã hứng, vậy… Thần thiếp không thể làm mọi người cụt hứng được. Nàng định múa thật sao? Nhưng mà… Dù đúng là thân thể thần thiếp

    Không được khỏe cho lắm, có lẽ sẽ có vài động tác không được trọn vẹn, mong Hoàng thượng, thái hậu và hai vị hoàng huynh đừng chê cười thần thiếp. Mong Đại tướng quân lượng thứ. Bỏ tay ra. Công chúa. Ta làm được. Nổi nhạc lên. Hay! Thân thể thần thiếp

    Hiện không được khỏe lắm, điệu múa vừa rồi hao sức quá, mong Hoàng thượng ân chuẩn cho thần thiếp về cung Y Lan nghỉ ngơi sớm. Được. Nguyệt Nha Nhi. Dìu công chúa nhà ngươi về. Chăm sóc cho tốt. Vâng, Hoàng thượng. Công chúa. Người biết múa Phượng Hoàng Vu Phi

    Từ khi nào thế? Em tưởng lúc bình thường ta ở cùng Lâm Xuyên đều không làm việc gì tử tế sao? Hôm nay ta múa thế nào? Quá tuyệt, giả mà không kém gì thật. Tóm lại, em không hề nhìn ra có gì khác với Lâm Xuyên công chúa.

    Độc Cô Tấn kia muốn hại ta ư? Nghĩ đến là hay. Có điều… Có điều sao ạ? Lâm Xuyên muội muội. Là tam hoàng tử. Còn nhìn gì nữa? Chạy mau. Mau lên. Hai người này chạy nhanh như thế làm gì? Nhanh lên! Lâm Xuyên muội muội. Chạy nhanh thế làm gì?

    Không nghe thấy hoàng huynh gọi ở phía sau à? Tam hoàng tử điện hạ. Hôm nay công chúa khó chịu trong người, không nên hứng gió. Giờ phải về cung Y Lan nghỉ ngơi. Hay là đợi lúc sức khỏe công chúa tốt hơn sẽ nói chuyện với tam hoàng tử.

    Hai huynh đệ chúng ta nói chuyện, tới lượt nha hoàn như ngươi chen vào sao? Tránh ra. Lâm Xuyên muội muội. Mặt muội sao vậy? Để hoàng huynh xem thử. Liễu Tinh? Không được nói. Sao lại là cô? Thảo nào Độc Cô Tấn nói cô biết y thuật.

    Nói đi, Lâm Xuyên ở đâu? Ta còn đang muốn hỏi ngươi đấy. Rõ ràng là Lâm Xuyên xuất giá, sao lại đưa ta lên kiệu hoa? Chuyện đến nước này mà cô còn nói linh tinh? Ta sắp bị ngươi bóp chết rồi… Tam hoàng tử, xin người buông tay.

    Công chúa nhà nô tỳ thật sự vô tội. Công chúa nhà ngươi? Nguyệt Nha Nhi. Ngươi không biết chủ của mình là ai nữa rồi sao? Liễu Tinh, cô ta mà xứng làm công chúa sao? Ai bảo ngươi bóp cổ ta? Liễu Tinh. Cô dám đánh bổn hoàng tử. Công chúa.

    Hoàng huynh, mời huynh mau đứng dậy. Hoàng huynh. Lâm Xuyên nhớ huynh vô cùng. Bỏ ra! Nếu ngươi không muốn hai nước Chu Trần khai chiến thì ôm chặt ta. Cô làm trò gì thế? Trong hoàng cung này khắp nơi đều có kẻ muốn đẩy muội muội ngươi

    Vào chỗ chết. Trên trời dưới đất chỗ nào cũng có tai mắt. Nếu như Vũ Văn Ung kia biết được ta là công chúa giả, rồi đi gây phiền phức cho hoàng đế nước Trần, ngươi có gánh vác nổi không? Lâm Xuyên thật sự rất nhớ huynh!

    Hoàng huynh cũng rất nhớ muội. Hãy nói với phụ hoàng, rằng Lâm Xuyên sống ở đây rất tốt. Bảo người không cần nhớ mong. Muội yên tâm, chắc chắn phụ hoàng sẽ không nhớ muội đâu. Vậy là tốt. Vậy là tốt. Hoàng huynh. Hôm nay muội muội huynh không khỏe. Về trước đây.

    Tạm biệt. À không. Không gặp lại nữa. Ta còn chưa nói xong, cô đi đâu? Có phải cô ham muốn vinh hoa phú quý lại thấy Vũ Văn Ung khí chất hơn người nên to gan thay thế Lâm Xuyên? Liễu Tinh ta là người nông cạn vậy sao? Lẽ nào không phải?

    Có tin ta đánh ngươi không? Ta mới là người bị hại. Ta là người bị hại. Ngươi hỏi Nguyệt Nha Nhi đi. Cô ấy biết rõ đầu đuôi câu chuyện. Quả nhiên là Lâm Xuyên công chúa danh tiếng lẫy lừng. Điệu Phượng Hoàng Vu Phi này quá diễm lệ!

    Quá khen rồi. Thật vậy sao? Còn giả được chắc? Ta nói rồi. Ta cũng không biết kẻ nào to gan đến vậy. Làm chuyện thất đức như thế. Ta mới là người bị hại đích thực. Cô ở đây. Lâm Xuyên ở đâu? Cô đừng tưởng cô có thể ở đây

    Hưởng vinh hoa phú quý cả đời. Mọi thứ ở đây đều thuộc về Lâm Xuyên. Ta sẽ đi tìm Lâm Xuyên. Đợi ta tìm được muội ấy, mọi thứ hiện giờ của cô đều phải trả cho muội ấy. Đừng hòng chiếm làm của riêng. Được thôi. Trong hoàng cung này

    Khắp nơi đều là cạm bẫy. Ta phát ngán rồi. Nếu ngươi tìm được Lâm Xuyên, cứu ta thoát khỏi bể khổ, ta nhất định sẽ quỳ xuống tạ ơn ngươi. Chờ mà xem. Được. Ta chờ đây. Tam hoàng tử điện hạ. Thái tử bảo người mau về yến tiệc.

    Còn không mau đi đi, hoàng thái tử ca ca tìm ngươi kìa. Nếu như có một ngày tam điện hạ thực sự tìm được Lâm Xuyên công chúa, người định rời khỏi nơi này, về nước Trần chúng ta thật sao? Hai người đó lôi kéo nhau một lúc ở trong hoa viên.

    Có thấy điểm gì đáng nghi không? Thuộc hạ bất tài. Hơn nữa, hai huynh muội này có vẻ có quan hệ khá tốt. Lẽ nào là lão phu đa nghi quá? Nhưng tướng quân à, quả thực Tinh phi này có quá nhiều điểm đáng nghi.

    Nếu cô ta thật sự không phải Lâm Xuyên công chúa, sớm muộn sẽ có ngày lòi đuôi chuột. Trước mắt chỉ có thể nhẫn nại chờ đợi. Đúng rồi. Thành Nhi đâu? Hôm nay trong yến tiệc, sao không thấy nó xuất hiện? Báo cáo tướng quân, có lẽ Thiếu tướng quân

    Giờ đang ở trong biệt viện. Biệt viện? Nó tới biệt viện làm gì? Thuộc hạ nghe nói Thiếu tướng quân đưa một cô gái vào ở trong biệt viện. Cô gái? Có vẻ Thiếu tướng quân động lòng với cô gái này. Đứa con này của ta thường ngày rất lạnh lùng.

    Vậy mà lại động lòng với một cô gái? Đi thôi. Tới biệt viện. Lão phu muốn xem thử cô gái như thế nào mà khiến đứa con không hiểu phong tình của ta mê mẩn. Ngươi phái người trông chừng cung Y Lan. Bên đó có tình hình gì,

    Phải báo trẫm lập tức. Hoàng thượng đang lo Độc Cô tướng quân…