【Vietsub】Full HD | Phim Cổ Trang Ngôn Tình, Cống Mễ, Mễ Nhiệt | Thế Gả Y Nữ Tập 09 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Y Nữ Gả Thay] [Tập 9] Hoàng thượng. Thiếu tướng quân Độc Cô Thành gần đây lại truyền tin báo tới. Nước Tề không còn khả năng vực dậy nữa. Ít hôm nữa ngài ấy sẽ khải hoàn về triều.

    Không hổ danh là con trai của Độc Cô tướng quân. Thiếu tướng quân tuổi trẻ đầy triển vọng. Đây đúng là phúc của Đại Chu ta. Đúng thế, đúng thế. Quả đúng là cha giỏi thì có con tài. Độc Cô tướng quân là đệ nhất võ tướng Đại Chu.

    Giờ Thành Nhi lại anh dũng hơn người. Đúng là trời phù hộ Đại Chu ta rồi. Vậy thần tạ ơn Hoàng thượng. Các ái khanh, còn việc gì khác không? À. Hoàng thượng. Thần nghe nói Thái tần có tin vui rồi. Đúng là không giấu nổi Độc Cô tướng quân chuyện gì cả.

    Trẫm đang định báo tin vui này đến các vị ái khanh đây. Đúng là Thái tần đã mang thai. Mấy ngày nay trẫm và Thái hậu đang rất vui mừng. Chúc mừng Hoàng thượng. Các ái khanh. Bình thân. Tạ Hoàng thượng. Hoàng thượng. Nếu Thái tần đã mang thai,

    Chi bằng nhân cơ hộ này thăng chức để ban thưởng cho cô ấy. Độc Cô tướng quân nói phải lắm. Trẫm cũng định như vậy. Tất Đại Dũng. Có nô tài. Tới cung Thái Huy truyền ý chỉ của trẫm, thăng chức cho Thái tần thành Thái phi, đỡ đần Thái hậu,

    Quản lý hậu cung. Vâng. Viên ngoại lang Triệu Cương tiếp chỉ. Có vi thần. Ái khanh ngay thẳng, chính trực, rất được lòng trẫm. Nay đặc biệt phong thành Ti khấu, cai quản các hình pháp Đại Chu. Tạ Hoàng thượng. Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Nương nương. Nương nương.

    Nương nương. Người phải bình tĩnh lại đã. Đừng gây thương tích cho bản thân. Vì sao? Vì sao chứ? Ta có điểm nào thua kém tiện nhân Triệu Thái Nhi kia. Hoàng thượng thà đến cung của cô ta cũng không muốn tới nơi này. Giờ cô ta đã mang thai,

    Ta phải làm sao đây? Dung nương, ta phải làm thế nào? Nương nương, người đừng lo lắng. Nô tỳ nghĩ cách giúp người. Nô tỳ giúp người. Giúp? Ngươi giúp ta thế nào? Ngươi có thể trói Hoàng thượng mang tới cung ta sao? Hoàng thượng không thích ta, không hề thích ta.

    Không đâu nương nương, người xinh đẹp thế này, lại là cháu gái Thái hậu. Sao Hoàng thượng không thích nương nương cơ chứ. Thế tại sao người không tới tẩm điện của ta? Vì sao hả? Gần đây Hoàng thượng bận bịu việc triều chính

    Ngài ấy không chỉ không tới đây, Triệu Thái Nhi mang thai, ngài ấy cũng đâu tới thăm. Cả cung Y Lan ngài ấy cũng chưa đến. Thật sao? Ý ngươi là người không tới chỗ Trần Lâm Xuyên? Nương nương. Giờ người phải bình tĩnh lại.

    Người nghĩ xem, giờ Triệu Thái Nhi mang thai rồi. Chắc hẳn người lo lắng không chỉ mình ta. Vị ở cung Y Lan luôn được sủng ái còn chưa mang thái, ắt hẳn cô ta còn lo hơn. Nhưng mà Triệu Thái Nhi đã bảo

    Trần Lâm Xuyên có tình nhân bên ngoài cơ mà? Cô ta không hề thích Hoàng thượng. Nương nương. Người thật ngây thơ. Lẽ nào tới tận giờ người vẫn chưa hiểu sao? Triệu Thái Nhi nói thế để lừa người thôi.

    Vì cô ta muốn mượn tay người để loại trừ Trần Lâm Xuyên. Là vậy sao? Nhưng mà… Nói thế nào đi nữa, Trần Lâm Xuyên cũng rất kỳ lạ. Nô tỳ nhìn kiểu gì cũng chẳng thấy cô ta giống công chúa. Không giống chỗ nào? Không nói ra được.

    Chỉ là nô tỳ thấy lời ăn tiếng nói và khí chất không giống những cô gái trong thâm cung. Có lẽ con gái nước Trần bọn họ ai nấy đều thô lỗ như thế. Con gái nước Trần như thế nào, chúng ta tìm một người nước Trần hỏi là rõ ngay.

    Hoàng thượng. Thần còn một việc muốn tấu. Chuyện gì? Hoàng đế nước Trần vì củng cố quan hệ hai nước, muốn phái Thái tử Trần Doãn đích thân dẫn sứ đoàn tới đây. Không biết Hoàng thượng định sắp xếp ra sao. Hoàng thượng. Nước Trần phái Thái tử đi sứ tới nước ta,

    Có thể thấy được tấm lòng kính nể Đại Chu của họ. Nếu đã thế, hãy chuẩn bị thật tốt, nghênh đón sứ thần nước Trần, để họ thấy được sức mạnh của Đại Chu ta. Yên ái khanh. Chuyện này giao cho khanh xử lý thì sao? Thần lĩnh chỉ. Tốt.

    Các vị ái khanh. Nếu không còn chuyện khác, có thể bãi triều. Bãi triều. Cung tiễn Hoàng thượng. Yên đại nhân. Yên đại nhân. Yên đại nhân đi nhanh vậy là bận chuyện Hoàng thượng giao phó cho ông sao? Lão phu bận chuyện gì

    Hình như không cần bẩm báo với Triệu đại nhân đâu. Yên đại nhân nói gì vậy. Triệu mỗ chỉ muốn khuyên Yên đại nhân một câu. Thay vì bận những chuyện không quan trọng kia, hãy dạy bảo con gái ông làm sao để lấy lòng Hoàng thượng.

    Triệu mỗ nghe nói Yên tần nương nương tiến cung đã một năm. Hoàng thượng chưa từng được lâm hạnh. Không biết một năm qua, Yên tần nương nương sống ra sao. Ông! Trước đây có Thái hậu chống lưng cho ông. Ông đè đầu cưỡi cổ ta khắp nơi. Bây giờ,

    Ta cũng muốn ông nếm thử cảm giác bị người khác đè đầu. Triệu Cương. Ông đừng đắc ý quá sớm. Con gái ông mang long chủng chỉ lên chức phi. Còn nếu gái của ta mang long chủng, ắt hẳn sẽ là Hoàng hậu. Đại nhân, người tới rồi. Cha, sao người tới đây?

    Lại giận dỗi gì đấy? Triệu Thái Nhi mang thai rồi, không ngờ con còn tâm trạng gây náo loạn ở đây. Con có biết con đã làm ta mất hết mặt mũi rồi không? Cha. Sao người biết Triệu Thái Nhi mang thai? Ta sao biết được hả?

    Con nói xem làm sao ta lại biết. Ban nãy trên triều đường, Hoàng thượng đã hạ chỉ, phong Triệu Thái Nhi làm Thái phi. Cái lão già sống mãi không chết, cha nó cũng một bước lên mây, thăng làm Đại Tư khấu. Tức chết ta mất thôi. Người nói gì?

    Triệu Thái Nhi được tấn phong rồi sao? Linh Nhi. Đến khi nào con mới giúp ta nở mày nở mặt đây? Với nhan sắc của con, thêm sự che chở của Thái hậu, có được sự ân sủng của Hoàng thượng khó thế sao? Phụ thân.

    Linh Nhi cũng không biết vì sao Hoàng thượng không tới cung của Linh Nhi. Hoàng thượng không tới con không biết đi tìm ngài ấy sao? Dù thế nào đi nữa, con cũng phải mau chóng mang thai. Nhất định phải chèn ép được hai cha con Triệu Cương kia.

    Chỉ cần con mang long chủng, thì cha có thể đưa con lên làm Hoàng hậu. Thật sao? Cha đã lừa con bao giờ chưa? Cha, người yên tâm. Linh Nhi nhất định có thể mang long chủng. Tốt nhất là thế. Cha còn có chuyện, đi trước đây.

    Ta làm thế nào mới mang long chủng được? Lẽ nào… tối nay đi gặp Hoàng thượng? Nương nương. E là Hoàng thượng vì chuyện kem dưỡng da vẫn còn chưa nguôi giận. Tối nay người đi tìm Hoàng thượng, chưa chắc đã được như ý muốn. Cũng đúng. Chuyện lần trước

    Dì vẫn chưa tha thứ hẳn cho ta. Thế ta phải làm sao giờ? Bụng của Triệu Thái Nhi ngày một to lên, lỡ cô ta thật sự sinh được Tiểu hoàng tử, ta dù có mang thai, e là vị trí Hoàng hậu này cũng chẳng phải của ta nữa. Vậy chúng ta…

    Đừng để cô ta sinh được. Công chúa. Người xem chỗ hoa này đẹp không? Cũng được. Thế hay chúng ta hái một ít mang về đi. Em nghĩ ngửi hương hoa thơm, tâm trạng cũng sẽ tốt hơn. Các người không được hành động bừa bãi.

    Đây không phải chỗ các người thích hái thì hái. Đi. Hái chỗ hoa này cho ta. Vâng. Ý cô là gì? Chúng ta muốn hái vài đóa hoa cũng không được. Sao người của cung Thái Huy lại có thể hái thoải mái chứ? Tất nhiên rồi.

    Không chỉ cung Y Lan của các cô, ngay cả các cung khác cũng chẳng ai dám hái hoa này. Mạnh miệng thật đấy, vì sao chứ? Đây là loài hoa nương nương chúng ta thích nhất. Các ngươi ai dám chạm lung tung. Nương nương chúng ta giờ đang mang long chủng,

    Hơn nữa Hoàng thượng đã tấn phong người thành phi. Giờ nương nương của chúng ta là người được ân sủng nhất. Ai mà đắc tội với nương nương là đắc tội Hoàng thượng đấy. Công chúa. Người nhìn thấy chưa. Đây chính là chó cậy thế chủ đó. Ngươi dám mắng ta?

    Ta mắng cô rồi hả? Vừa rồi rõ ràng ta chỉ mắng một con chó thôi. Nguyệt Nha Nhi, ta xé xác cô! Thả ta ra. Nếu không muốn gây phiền phức cho chủ nhân nhà các ngươi, tốt nhất đừng động vào người của ta. Đừng quên đấy.

    Chủ nhân của các ngươi đang bị ta nắm thóp. Nhìn gì mà nhìn! Còn không mau hái tiếp. Hoa này ta cũng rất thích. Chờ họ hái xong, mang tới cung Y Lan của ta. Ngươi! Nghe rõ chưa? Công chúa nhà ta nói rồi đó. Chỗ hoa này,

    Cung Y Lan chúng ta lấy hết. Nguyệt Nha Nhi, chúng ta đi. Mẫn Nhi tỷ tỷ. Thế chỗ hoa này phải làm thế nào? Mang tới cung Y Lan. Vâng. Trần Lâm Xuyên ngang ngược thế sao? Vâng, nương nương. Người không thấy miệng lưỡi cô ta đấy thôi.

    Cô ta đâu để nương nương vào mắt. Hay lắm Trần Lâm Xuyên. Cô ta tưởng dựa vào lời nói một phía mà uy hiếp được bổn cung sao? Tốt nhất đừng để bổn cung nắm được sơ hở gì. Nếu không… nhất định sẽ đẩy cô ta vào chỗ chết.

    Tham kiến Thái phi nương nương. Thanh Mai cô cô. Đây là… Hôm nay điện Sương Hoa mở tiệc chúc mừng người mang thai. Thái hậu bảo nô tỳ chọn một ít trang sức trong Tàng Bảo Các làm quà tặng. Mời nương nương xem, người có thích không.

    Trâm phượng này rất tinh xảo. Các ngươi làm việc kiểu gì thế? Sao lại mang của hồi môn của Lâm Xuyên công chúa tới đây hả? Cô cô thứ tội. Do nô tỳ sơ ý. Đây là của hồi môn của Lâm Xuyên công chúa sao? Cây trâm phượng này là vật tiến cống

    Sứ thần nước Trần mang tới lúc hoà thân của Trần mỹ nhân. Nó là trang sức mẫu hậu Trần mỹ nhân thích nhất lúc còn sống. Khi đó Thái hậu nhìn thấy cũng thích lắm. Hoàng thượng đã đưa nó cho Thái hậu. Nhưng Thái hậu lại nghĩ,

    Dù sao thì đó cũng là vật của mẫu hậu Trần mỹ nhân, sợ cài lên sẽ khiến Mỹ nhân đau lòng, nên đành để trong Tàng Bảo Các. Hoá ra là vậy. Nếu đã mang tới đây có nghĩa là nó có duyên với bổn cung. Nhận hết đi. Vâng.

    Dạo này sức khoẻ ngươi ra sao? Có chỗ nào không thoải mái không? Tạ Thái hậu nương nương quan tâm. Tạm thời mọi chuyện vẫn ổn. Vậy thì tốt. Cây trâm phượng này… Tạ Thái hậu nương nương ban thưởng. Ai gia không ngờ ngươi lại chọn nó. Thần thiếp cài trâm phượng này

    Xấu lắm phải không? Không xấu, không xấu. Ngươi thích là được. Sao Hoàng thượng vẫn chưa tới. Thử đi hỏi xem Hoàng thượng đi tới đâu rồi. Vâng. Hoàng thượng giá đáo. Tham kiến Hoàng thượng. Miễn lễ. Ngồi xuống hết đi. Tham kiến Thái hậu nương nương. Thần thiếp tới trễ. Miễn lễ.

    Ngồi đi. Lâm Xuyên muội muội. Muội thấy trâm phượng này của ta đẹp không? Bình thường thôi. Chẳng thấy có gì đặc biệt. Xem ra… trước đây Lâm Xuyên muội muội chưa từng thấy trâm này. Sao ta phải nhìn thấy nó? Công chúa. Người nhìn kỹ lại đi.

    Sao Nguyệt Nha Nhi thấy cây trâm phượng này rất giống cây trâm Hoàng hậu nương nương cài lúc còn sống. Quả thực… rất giống cây trâm phượng của mẫu hậu. Chỉ giống thôi hả? Lâm Xuyên muội muội nhìn kĩ đi nhé. Nghe nói cây trâm phượng này

    Là trâm Tiên hoàng hậu của nước Trần thích nhất đấy. Chắc là trước đây ngày nào muội muội cũng thấy nó. Sao lại không nhận ra vậy? Thế này thì lạ rồi. Trừ khi… Muội không phải công chúa Lâm Xuyên thật. Ta không phải công chúa.

    Lẽ nào tỷ là công chúa? Cây trâm phượng này nếu cài trên đầu mẫu hậu ta, tất nhiên ta chỉ liếc qua là nhận ra ngay. Thế nhưng không nhận ra chiếc trâm cài trên đầu tỷ cũng có nguyên do thôi. Dẫu sao không phải tất cả mọi người

    Đều giống mẫu hậu ta. Có tư thái ung dung cao quý của bậc mẫu nghi thiên hạ. Tỷ cũng chỉ là một phi tần nhỏ bé lại cài cây trâm mà chỉ Hoàng hậu mới có thể cài. Tỷ không sợ tận hưởng không nổi sự tôn quý này mà bị giảm thọ sao?

    Ngươi! Ngươi dám trù ẻo bổn cung! Ta chỉ nói thật thôi. Nếu tỷ không thích nghe thì đừng nghe nữa. Được rồi. Đừng làm ảnh hưởng bổn công chúa đây ăn cơm. Trần Lâm Xuyên. Bổn cung biết ngươi đố kỵ bổn cung mang thai long chủng của Hoàng thượng.

    Vậy bổn cung cho ngươi biết, trâm phượng trên đầu bổn cung là Hoàng thượng đích thân ban thưởng. Thế hả? Ngươi biết đây là trâm phượng chỉ Hoàng hậu mới được cài. Giờ bổn cung chỉ là phi, nhưng Hoàng thượng lại tặng nó cho bổn cung.

    Ngươi nói xem Hoàng thượng có ý gì? [Hoàng hậu?] [Hắn muốn Triếu Thái Nhi lên làm Hoàng hậu sao?] Hoàng thượng. Người nếm thử món cá này đi. Đây là món Linh Nhi thích nhất. Hoàng thượng còn nói tất cả đồ dùng trong hoàng cung, chỉ cần bổn cung thấy thích,

    Người sẽ ban thưởng cho bổn cung hết. Ngươi tưởng bổ cung sẽ để ý mấy bông hoa trong ngự hoa viên sao? Giờ Hoàng thượng sẽ không tới cung Y Lan của ngươi đâu. Cứ coi như chỗ hoa kia là bổn cung thưởng chúng để bầu bạn với ngươi đi.

    Thế sao? Tỷ tỷ. Nếu Hoàng thượng đã sủng ái tỷ như thế, vậy Dương đại nhân chắc chắn sẽ vui thay cho tỷ. Tỷ tỷ. Ta đã nói với tỷ rồi, đừng trêu chọc ta. Ta cũng không biết mình sẽ gây ra chuyện gì, nói ra những lời thế nào đâu. Tỷ ấy.

    Hãy nhớ kỹ lời dặn dò của “muội muội” nhé. Đại điện này bí bách quá. Nguyệt Nha Nhi. Chúng ta ra ngoài đi dạo. Tránh bực tức trong lòng. Thái hậu nương nương. Bỗng nhiên thần thiếp thấy trong người không khoẻ, xin cáo lui trước. Vậy ngươi lui đi.

    Ban nãy doạ em sợ gần chết. Suýt nữa chúng ta lộ tẩy rồi. Không phải suýt nữa. Ta e… đã lộ rồi. Không phải chứ? Tóm lại chúng ta phải cẩn thận mọi việc. Triệu Thái Nhi không vạch trần chúng ta, chứng tỏ cô ta không có chứng cớ.

    Cô ta chỉ đang đoán thôi. Vậy sau này, công chúa hãy hạn chế lại. Đừng để Triệu Thái Nhi nắm được sơ hở. Nguyệt Nha Nhi. Em về trước đi. Ta muốn đi một dạo một vòng. Cứ để Nguyệt Nha Nhi đi cùng người. Không cần. Một mình ta là được rồi.

    Được rồi. Nàng về nghỉ ngơi rồi cơ mà? Sao lại đứng đây khóc? Nàng muốn làm gì? Trả túi thơm lại cho ta. Giờ trả ta ngay. Đồ đã tặng đi có lý nào đòi lại. Ta ghét người. Vũ Văn Ung, ta không nên tặng người đồ gì.

    Người tống ta vào lãnh cung đi. Ta không thích hoàng cung này. Ta cũng không muốn nhìn thấy người nữa. Ở bên cạnh trẫm khiến nàng đau khổ đến thế sao? Thậm chí… thà vào lãnh cung còn hơn? Đúng. Rất đau khổ. Ta thấy người và Triệu Thái Nhi ở bên nhau,

    Ta càng đau khổ hơn. Nàng nói gì? Ta ghét thấy ngài và cô ta ở bên nhau. Ta ghét người tới cung Thái Huy. Ta ghét cô ta mang thai con của người. Tinh Nhi. Trẫm cũng ghét nàng và Chiêu Nhi thân mật như thế. Trẫm ghét nghe

    Nàng gọi đệ ấy là Chiêu Nhi. Trẫm cũng ghét Đệ ấy gọi nàng là Tinh Nhi. Nhưng mà… Ta khác với hai người. Ta và Chiêu Nhi trong sạch. Trẫm biết. Hai người trong sạch. Do trẫm nhỏ nhen quá. Nhưng người và Triệu Thái Nhi không hề trong sạch.

    Trẫm và Triệu Thái Nhi hoàn toàn trong sạch. Đợi chuyện này qua đi, trẫm nhất định cho nàng một câu trả lời thỏa đáng. Thái Nhi. Ngài còn tới chỗ ta làm gì? Dĩ nhiên là ta nhớ nàng rồi. Còn cả con của chúng ta nữa. Đây không phải con của ngài.

    Đứa trẻ này sẽ kế thừa hoàng vị. Ta sẽ là cha ruột của hoàng đế. Ngài biết đây chắc chắn là hoàng tử? Có lẽ là công chúa đấy. Công chúa cũng được. Chỉ cần là con nàng sinh, ta thích hết. Ngài chỉ giỏi dỗ ta. Nhưng ta không ngu ngốc,

    Tiếp tục tin tưởng ngài đâu. Nàng không tin ta thì tin ai? Chúng ta đứng chung một con thuyền. Ta bỗng nhiên nhớ ra một chuyện. Trần mỹ nhân trong cung, có lẽ không phải công chúa hoà thân thực sự. Trần Lâm Xuyên. Những gì nàng nói là từ đâu?

    Hôm nay, Thái hậu tặng ta một cây trâm phượng mà mẹ ruột của Trần Lâm Xuyên từng cài. Cô ta nhìn thấy chẳng có phản ứng gì. Hơn nữa… Hơn nữa lần đầu tiên hai người chạm mặt, những cách mà cô ta xử sự với ngài ngài thấy

    Có giống cách xử sự của một công chúa không? Yên An Linh là một kẻ ngang ngược, phách lối như thế, nhưng không được yên ổn với cô ta. Ta càng nghĩ lại càng thấy thân phận cô ta đáng nghi. Độc Cô tướng quân cũng từng nghi ngờ.

    Xem ra cũng không phải không có lý. Nhưng mà… Dù cô ta có phải Trần Lâm Xuyên hay không, lần này cô ta vẫn phải chết. Ngài lại đây. Đau đầu quá. Công chúa, người tỉnh rồi? Đau đầu quá. Hôm qua ta về đây bằng cách nào? Ta chẳng nhớ gì nữa.

    Người không nhớ nữa hả? Tối qua đêm hôm khuya khoắt, người say bí tỉ. Hoàng thượng bế người về đây đó. Vũ Văn Ung bế ta về? Vâng. Hình như ta nhớ được một chút. Chỉ nhớ được một chút thôi. Nô tỳ tham kiến Hoàng thượng. Đứng dậy đi. Sao nào?

    Nàng quên sạch những lời đêm qua nói với trẫm rồi hả? Quên rồi. Lẽ nào… ta phải nhớ sao? Không phải. Trẫm nhớ là được. Tất Đại Dũng. Mau đưa canh giải rượu cho Nguyệt Nha Nhi. Nào. Cho công chúa nhà ngươi uống đi. Ta không uống. Công chúa. Mau uống đi.

    Đây là canh đích thân Hoàng thượng mang tới. Người đích thân mang tới thì ta phải uống à? Ai biết ngài ấy mang canh giải rượu cho bao nhiêu người. Để trẫm. Nào. Hay là nàng hy vọng trẫm dùng cách khác bón nàng mới chịu uống? Ta… ta uống. Ban nãy

    Trong đầu nàng nghĩ gì thế? Ta… Ta chẳng nghĩ gì cả. Nào. Nào. Uống từ từ thôi. Cầm lấy. Nàng nghỉ ngơi cho khoẻ. Trẫm còn việc khác phải giải quyết. Muộn một chút trẫm lại tới thăm nàng. Đi thôi. Cũng tiễn Hoàng thượng. Công chúa. Hoàn hồn đi. Xem ra

    Hoàng thượng vẫn sủng ái người lắm. Em thấy hắn sủng ái ta chỗ nào? Chỗ nào cũng thấy. Từ ánh mắt khi Hoàng thượng nhìn công chúa. Tràn ngập yêu chiều. Công chúa. Em thấy sau này Hoàng thượng sẽ không lạnh nhạt với cung Y Lan chúng ta.

    Ta đã biết thân phận của ngươi. Nếu không muốn bí mật bị lộ tẩy. Tối nay giờ Tý gặp tại hồ sen ngự hoa viên. Sao thế công chúa? Xảy ra chuyện gì rồi? Đây… Ai đây? Cô ta biết thân phận của người thật sao? Vậy phải làm sao giờ?

    Chúng ta phải làm sao giờ? Trừ Triệu Thái Nhi còn là ai nữa. Đúng. Không sai. Nhất định là cô ta. Chắc chắn do đêm qua người không nhận ra trâm phượng của Hoàng hậu, nên cô ta mới sinh nghi. Công chúa. Chuyện này nguy hiểm lắm. Người không thể đi đâu.

    Đây là Hồng Môn Yến đó. Giờ không biết cô ta chỉ nghi ngờ hay đã nắm được chứng cứ xác thực. Nếu cô ta nắm nhược điểm của chúng ta. Vậy thì ta nguy rồi. Nhưng quá nguy hiểm. Nguyệt Nha Nhi. Em lại đây. Vâng. Em biết rồi.

    Hoá ra ngươi không phải Lâm Xuyên công chúa thật. Cô nói ta không phải Lâm Xuyên, cô có chứng cứ không? Nếu ngươi là Lâm Xuyên, sao ngươi lại tới chỗ hẹn chứ? Ta thấy ngươi chột dạ rồi. Ta chỉ tò mò thôi. Muốn xem ai lại rảnh rỗi như thế,

    Nghi ngờ thân phận của ta. Nhưng khi ta vừa thấy cô thì ta không tò mò nữa rồi. Đã lúc này rồi ngươi còn mạnh miệng. Cô đừng phô trương thanh thế làm gì. Ta biết cô không có chứng cứ. Mau nói đi. Nửa đêm khuy khoắt, gọi ta tới đây,

    Định làm gì? Làm gì hả? Ngươi sẽ biết nhanh thôi. Xuống đi. Nương nương. Người chìm xuống lâu thế, có lẽ đã chết rồi. Chúng ta mau rời khỏi đây đi. Công chúa. Công chúa, người không sao chứ. Em còn tưởng người không ngoi lên nữa. Ngạt thở muốn chết.

    Em biết ả đàn bà độc ác Triệu Thái Nhi thế mà lại muốn dìm chết ta. Đúng là nằm mơ. Lẽ nào biệt danh cá chép nhỏ giữa sóng xô của ta là danh hão ư? Công chúa. Người uống bát canh gừng ủ ấm cơ thể đi. Đừng để nhiễm lạnh.

    Nóng quá. Lưỡi ta bị bỏng rồi. Người uống từ từ thôi. Công chúa. Sao người thông minh vậy. Sao người biết Triệu Thái Nhi sẽ đối phó người bằng cách này? Con người Triệu Thái Nhi thông minh lắm. Cô ta biết dùng độc không làm gì được ta.

    Thế nên cô ta tìm người ám sát. Lần trước cũng không thành công. Hiện giờ cô ta đẩy ta vào hồ nước. Chỉ cần bảo ta trượt chân là có thể phủi sạch hết mọi liên quan. Nhưng cô ta có thông minh đến mấy cũng không bằng công chúa. Công chúa nói xem.

    Có phải vì tối qua công chúa uy hiếp cô ta, rồi nói sẽ kể hết chuyện cô ta và Dương Thanh Lực. nên cô ta mới hại người không? Cái đồ mất hết nhân tính. Trước đây ta luôn giấu diếm chuyện gian díu của cô ta. Không ngờ

    Cô ta muốn giết ta diệt khẩu. Ta phải nói cho Vũ Văn Ung biết. Nếu như cô ta đã không để ta sống, ta cũng không để cô ta sống. Không được, công chúa đừng manh động. Em làm gì thế? Buông tay ra. Ta phải đi tố cáo cô ta.

    Công chúa, người đừng quên chúng ta không có chứng cứ gian díu của Thái phi và Dương Thanh Lực. Ta tận măt thấy chính là chứng cứ rồi. Đâu có tính. Không có vật chứng. Nhưng ta tận mắt thấy. Đây là vật chứng. Chuyện mà tới tai Hoàng thượng,

    Thái phi nương nương kiên quyết, có chết cũng không nhận tội. chúng ta cũng không làm gì được. Hơn nữa, giờ cô ta còn mang cốt nhục của Hoàng thượng. Chưa chắc Hoàng thượng đã tin chúng ta. Nếu cô ta cắn ngược lại, tố cáo người không phải công chúa thật,

    Thế chúng ta phiền phức to đấy. Đúng thế. Em nói đúng lắm. Bây giờ vẫn chưa thể nói cho Vũ Văn Ung biết. Ta tức đến nỗi hồ đồ. Nô tỳ không cố ý. Xin nương nương trách phạt. Được rồi. Lần sau chú ý. Tạ nương nương

    Sau này nô tỳ nhất định sẽ hầu hạ người cẩn thận. Nương nương. Nô tài phát hiện Trần mỹ nhân vẫn chưa chết. Gì cơ? Cô ta vẫn còn sống sao? Con đàn bà đáng chết. Nương nương nguôi giận. Đừng làm động thai khí. Không ngờ mạng của tiện nhân này lớn thật.

    Làm vậy vẫn không dìm chết được. Nương nương đừng vội. Ngày tháng của ta còn dài. Muốn cô ta chết chỉ là vấn đề thời gian. Giờ người phải dưỡng thai cho tốt. Tiểu hoàng tử thuận lợi chào đời mới quan trọng hơn. Đã xử lý ổn thoả việc đó chưa?

    Ổn hết rồi. Cô cô yên tâm. Chuyện này nô tài đích thân làm. Không sai một ly. Tốt. Hãy giữ mồm giữ miệng. Nếu chuyện này bị lộ ra nửa chữ, cẩn thận cái đầu ngươi. Cô cô yên tâm. Chuyện này cũng liên quan tới mạng nô tài.

    Nô tài có chết cũng không dám nói. Không còn việc gì nữa, ngươi lui xuống đi. Dung nương. Không sao thật chứ? Nói sao thì đây cũng là con của Hoàng thượng, cũng là một sinh mạng. Chúng ta làm vậy có ác quá không? Nương nương. Giờ không phải lúc ta nhân từ.

    Người quên lời đại nhân nói lần trước sao? Nếu Triệu Thái Nhi sinh được hoàng tử, người muốn lên làm Hoàng hậu e là sẽ khó. Nương nương. Chúng ta cũng chỉ là bất đắc dĩ thôi. Nhưng trong lòng ta cứ luôn thấp thỏm không yên. Ta sợ… Nương nương đừng sợ.

    Chuyện này do một mình nô tỳ làm. Không liên quan gì đến nương nương. Nương nương không cần nghĩ nhiều. Nương nương. Uống khi còn nóng đi. Ta chịu mùi thuốc này đủ rồi. Bao giờ mới không phải uống nữa? Thái y đã nói rồi. Mấy tháng đầu thai còn chưa ổn định

    Uống thuốc an thai tốt cho thai nhi. Người cứ kiên trì hai tháng này là được. Sao tới giờ vẫn chưa có động tĩnh gì? Vậy bước tiếp theo phải làm sao đây? Giờ Triệu Thái Nhi lấy đứa bé làm bùa hộ mệnh. Dù chuyện này có bị vạch trần

    Hoàng thượng và Thái hậu cũng không nỡ làm gì cô ta. Tinh Nhi. Tinh Nhi. Cô đang làm gì thế? Ta đang ngồi ngây người đây. Sao thế? Có ai bắt nạt cô hả? Cô nói cho ta biết, ta giúp cô bắt nạt lại kẻ đó. Đến ta còn chẳng làm gì được

    Huống chi là huynh. Chưa chắc đâu. Thái phi nương nương bắt nạt công chúa. Nếu công chúa không nhanh trí tối qua đã bỏ mạng trong tay Thái phi rồi. Cô ta dám giết Tinh Nhi? Có gì lạ đâu. Trong cung này, người muốn giết ta đâu phải mỗi cô ta. Không được.

    Giờ chúng ta tới cung Thái Huy. Cô là người của bổn vương. Sao có thể để ai cũng bắt nạt được chứ! Đi. Huynh đừng kích động. Ta thành người của huynh từ khi nào thế? Mặc kệ từ khi nào, cô là người của ta. Được rồi. Đừng ngây ra đó nữa. Đi.

    Giờ bổn vương đưa cô đi đòi lại công bằng. Đi. Đi. Từ từ, từ từ thôi. Từ từ thôi. Đi. Cung Yên Linh đã ra tay rồi. Xem ra cung Thái Huy cũng sắp ra tay. Tốt lắm. Thế giờ ngươi phái người mời Trần mỹ nhân tới cung Thái Huy.

    Ý của người là… Mời Trần mỹ nhân tới bắt mạch cho Thái phi? Trong cung này, ngoài cô ấy còn ai dám nói sự thật nữa. Vở kịch này của Triệu Thái Nhi đến lúc kết thúc rồi. Nhưng họ đã tới đó rồi. Gì cơ? Tề vương điện hạ đưa Trần mỹ nhân

    Tới cung Thái Huy đòi công bằng. Hình như thuốc an thai hôm nay đắng hơn mọi khi. Nương nương kiên trì thêm chút. Không bao lâu nữa có thể dừng uống thuốc này. Con à. Mẹ chịu bao nhiêu vất vả để giữ lại con. Con phải khoẻ mạnh mà chào đời đấy.

    Tiểu hoàng tử phúc lớn mệnh lớn, chắc chắn sẽ khoẻ mạnh. Nương nương. Đau quá. Nương nương sao thế? E là đứa trẻ này xảy ra chuyện rồi.