Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 05 | iQiyi Vietnam

    [PHƯỢNG LỆ CỬU THIÊN] [Tập 5] Thì ra là vậy. Mạc Uyển có thể gặp gỡ vương gia đúng là phúc lớn của Diêu gia. Nhưng Mạc Uyển chưa từng tiếp xúc với người bên ngoài không đối địch với ai ai sẽ hãm hại con bé? Nói ra thì Mạc Uyển mất tích

    Và Mạc Tâm lâm bệnh là cùng một ngày có lẽ hai chuyện này có liên quan đến nhau. Đúng rồi Diêu thừa tướng này. Ngài có từng nghe nói đến chuyện huynh trưởng của Đậu phu nhân Đậu Sĩ Minh trước kia từng bí mật vào kinh chưa? Bí mật vào kinh?

    Ông ta nắm quyền một phương nếu không có lệnh thì sao có thể im lặng rời khỏi biên cảnh? Chẳng lẽ là hoàng thượng âm thầm triệu ông ta vào kinh? Đúng là Diêu thừa tướng không biết? Phu nhân ta đầu tháng sáu đúng là có về thăm nhà mẹ một lần.

    Chẳng lẽ có liên quan đến chuyện này? Nhưng tại sao bà ấy lại giấu diếm cả lão phu? Thôi bỏ đi Diêu thừa tướng bản vương chỉ nghe nói vậy thôi ngài cũng đừng để ý quá. Nếu chuyện này là thật thì Túc Thân Vương có nhớ chuyện

    Khi tiên hoàng còn trị vì để diệt trừ tận gốc đại tướng quân Vương Bình nên âm thầm triệu Quả Thân Vương vào kinh? Già rồi già rồi thường nghĩ đến ngày trước vì một vài lời càm ràm vài chuyện xưa. [Tịnh Đức cung] Lệ phi nương nương. Thái Yên. Vâng.

    Áo khoác ngoài tường vân. Thêu đẹp lắm muội muội nhọc lòng rồi. Nương nương khách sáo quá. Thục phi tại sao lại tặng cho bổn cung một con chim? Bổn cung muốn nhắc nhở Lệ phi chim tầm thường là chim tầm thường

    Dù có bay được lên cành cũng không thể thành phượng hoàng. Thục phi đùa quá rồi. Bổn cung muốn làm phượng hoàng bao giờ? Lệ phi về nhà mà lại hành lễ theo nghi thức của hoàng hậu. Vượt quá bổn phận như vậy

    Chắc hẳn đã có mong muốn thay thế từ lâu rồi. Thục phi đừng cho rằng bổn cung yếu đuối dễ bắt nạt thì ngậm máu phun người khơi ngòi chia rẽ. Đợi hoàng hậu tỉnh lại thì chắc chắn sẽ không tha cho ngươi. Yếu đuối dễ bắt nạt?

    Lệ phi cứ thích nói đùa như vậy. Được lắm chúng ta cứ đợi xem. Xem cuối cùng ai không tha cho ai. [Diêu phủ] [Dạ Quân Thanh.] Sao thế? Ta nói này. Mẹ ta nói với ta là việc tỷ tỷ ta phát bệnh và ta mất tích xảy ra trong cùng một ngày.

    Hai chuyện này chắc chắn không phải trùng hợp. Chúng ta có cần bắt tay điều tra không? Không cần đâu mình bản vương là đủ rồi. Đúng rồi. Bây giờ cô đã tìm ra thân phận của mình thì sau này đừng ở phủ của ta nữa. Ngài muốn ta đi như vậy sao?

    Ta mà đi thì ai chăm sóc cho ngài lo lắng cho ngài? Ngài đừng quên hai chúng ta đã ký khế ước đó. Khế ước đó vốn không đủ để thành thật. Cô mà đi thì bổn vương vui mừng còn không kịp ấy chứ.

    Ngài nói mấy lời tốt đẹp thì sẽ chết à? Vậy ta hỏi ngài này. Nếu ngài không quan tâm ta thì tại sao ngài lại cứu ta hết lần này đến lần khác? Nói đi. Thật ngang ngạnh. Ngài trả lời ta đi đã chứ. Trả lời ta đi. Bẩm hoàng thượng.

    Ngưng thần hương hôm nay đưa cho thần kiểm tra không có vấn đề gì. Đúng rồi người xông vào cung trộm báu vật ngày hôm nay tự xưng Hàn Kim. Hắn là ai? Giang hồ đồn hắn là Tặc Vương trong thiên hạ. Người này luôn có hành tung bí ẩn

    Chưa một ai thấy được gương mặt thật của hắn càng không biết thân phận thật sự. Theo thị vệ bẩm báo thì khi bọn họ đuổi bắt Hàn Kim lại bắt Túc Thân Vương để đe dọa thế nên hắn mới chạy thoát.

    Đường đường là chiến thần của Đại Chử mà lại bị đe dọa. Trẫm mới nói hắn không có động tác gì mà đã không kìm được rồi. Hay cho một chiêu trong ngoài phối hợp. Truyền lệnh xuống nếu người này lại đột nhập vào cung thì không được rút dây động rừng.

    Trẫm phải xem xem bọn chúng muốn làm cái gì. Vâng. Khoan… khoan đã. Ăn một miếng nhé. Xuống đi xuống đi. Bôn Lôi. Mấy hôm nay trong cung phòng thủ yếu là một cơ hội tốt. Bổn vương sẽ ở lại Diêu phủ để tránh bị nghi ngờ

    Cũng tiện xem thử có thể nghe ngóng được manh mối gì không. Vâng thuộc hạ đi làm ngay. Luôn miệng nói không quan tâm đến ta mà mới sáng sớm đã đến Diêu phủ ta làm gì vậy? Thưởng cho một cái đùi gà này.

    Cô làm phiền trong phủ của bản vương lâu như vậy mà không cho bản vương đến lấy lãi à? Không đúng. Không đúng không đúng không đúng. Diêm vương mặt lạnh như ngài sao lại bỗng nhiên cảm thấy hơi thân thiết thế này? Quá không đúng.

    Không phải là vì hôm nay hoàng thượng muốn đến nên ngài mới đến chỗ ta đấy chứ? Lại xảy ra chuyện gì nữa thế? Sao cô biết hôm nay hoàng thượng sẽ đến? Mới sáng sớm mà toàn bộ Diêu phủ đã bận tới bận lui

    Các món ăn đều có quy cách cao tiêu chuẩn cao. Đám người làm cũng đổi hết trang phục mới. Đến phòng ngủ của đại tiểu thư đã lâu không dùng đến cũng được dọn dẹp ổn thỏa. Ngoài chuyện hoàng thượng và đích tỷ của ta về nhà thăm người thân

    Thì ta chẳng nghĩ ra được chuyện nào khác. Biết có người đến mà còn không nhanh chóng dọn dẹp đi? Đùi gà của ta! Sao ngài lại như vậy? [Diêu phủ] [Hoàng thượng giá đáo!] Tham kiến hoàng thượng Lệ phi nương nương. Miễn lễ cả đi. Tạ hoàng huynh. Tạ hoàng thượng.

    Sao Túc Thân Vương lại ở Diêu phủ? Thần đệ có một vài việc riêng phải xử lý bị chậm trễ. Lệ phi nương nương hành động này hơi thất lễ làm thiếp thân cực kỳ hoảng hốt. Có lẽ là Lệ phi quá nhớ mẹ không cần suy nghĩ nhiều. Tạ hoàng thượng.

    Lão thần tạ hoàng thượng. Bình thường ngày nào hoàng thượng cũng trăm công nghìn việc lại còn thân thiết và yêu thương nương nương như thế đúng là sự may mắn của Diêu gia. Nói đến chuyện may mắn thì trẫm lại cảm thấy

    Bây giờ Đậu gia mới thật sự là liên tiếp gặp may. Đậu Sĩ Minh huynh trưởng của bà xưng bá ở biên cảnh Bắc Đình không chỉ được người dân địa phương yêu quý mà bây giờ cũng có rất nhiều đại thần trong triều dần dần lệ thuộc

    Đúng là kiếm đủ thể diện cho Đậu gia. Túc Thân Vương đệ có ý kiến như thế nào về việc hiện nay biên cương có rất nhiều tướng lĩnh thế gia quyền quý có hành vi dụng binh theo ý xưng bá núi rừng? Thần đệ là một võ phu

    Không có nhiều ý kiến trong việc triều chính. Hiện nay, quan viên quan trọng ở nhiều địa phương của Đại Chử đều do quý tộc thế gia đảm nhiệm tận hưởng đặc quyết của quý tộc hơn nữa quyền lực được truyền lại theo chế độ cha truyền con nối

    Phát triển thành thế lực xưng hùng cũng là lẽ đương nhiên. Tiểu nữ bất tài nhưng cũng biết nếu triều đình Đại Chử nắm chặt quân quyền và tài chính tiến hành chia tách quân đội và chính trị ở địa phương

    Thì đương nhiên quan viên quan trọng ở địa phương sẽ không thể tạo nên sóng gió đương nhiên quyền lực của triều đình sẽ tăng thêm. Cô nương này có vẻ rất quen. Chẳng lẽ là người trị thương cho trẫm ngày hôm ấy? Túc Thân Vương

    Tại sao cô ấy lại ở Diêu phủ? Bẩm hoàng thượng thần đệ cũng vừa biết được rằng cô ấy là tam tiểu thư của Diêu phủ nên mới đưa cô ấy về phủ. Tam tiểu thư Diêu phủ? Chẳng lẽ cô gái này là Mạc Uyển hoàng hậu nói năm ấy?

    Khởi bẩm hoàng thượng lúc trước tiểu nữ gặp chuyện ngoài ý muốn dẫn đến việc ý thức hỗn loạn trí nhớ mơ hồ. Nếu có lời nào không đúng mong hoàng thượng bỏ qua cho. Diêu ái khanh không cần lo lắng quá. Những lời Mạc Uyển cô nương vừa nói

    Cũng không phải là không có lý. Nghĩ lại trong số nữ tử người có thể bàn việc chính trị với trẫm cũng chỉ có hoàng hậu năm ấy. Cô… Ngài? Ngài làm sao? Bây giờ ngài đang bị thuyết phục bởi tài hoa của ta có suy nghĩ không đúng với ta sao?

    Hay là thẹn quá hoá giận muốn tấn công trả thù? Nói xong chưa? Nói xong rồi. Chuyện nói lung tung về việc triều chính như ngày hôm nay đừng có phạm phải nữa. Vậy thì có vẻ là vế sau. Ngài muốn cẩn thận dè dặt có tài lại giấu

    Nhưng ta thì không muốn. Thể hiện tài năng thì có gì mà không được chứ? Bổn vương cho cô biết. Diêu phủ này chắc chắn không đơn giản như cô tưởng đâu. [Cô chỉ cần hơi đi sai một bước] [thì sẽ phạm phải sai lầm lớn.]

    [Huống chi nữ tử bàn chuyện triều chính] vốn là điều tối kỵ. Tại sao nữ tử lại không thể? Vậy chẳng lẽ nữ tử nên ở nhà giúp chồng dạy con nên không có tài mới là đức à? Bổn vương chỉ tốt bụng nhắc nhở cô thôi cô không tin thì thôi.

    [Diêu phủ này] [chắc chắn không đơn giản như cô tưởng đâu.] [Cô chỉ cần hơi đi sai một bước] [thì sẽ phạm phải sai lầm lớn.] [Huống chi nữ tử bàn chuyện triều chính] [vốn là điều tối kỵ.] Có lẽ ngài ấy thật sự muốn tốt cho mình.

    Tiểu nữ tham kiến hoàng thượng. Không cần đa lễ. Mạo muội hỏi tại sao hoàng thượng lại một mình ngắm trăng trong đình viện này? Một mình? Vậy cô là ai? Những lời cô nói ngày hôm nay trong phòng từng câu từng chữ đều có lý có căn cứ

    Cũng có vài phần giống Mạc Tâm. Có lẽ những quan điểm triều chính này cũng đều do nàng ấy dạy cho cô nhỉ? Có lẽ là vậy. Hoàng thượng cũng biết tiểu nữ mất trí nhớ không còn ấn tượng gì về tỷ tỷ nữa. Nhất thời

    Ta cũng không thể nào trả lời được những vấn đề này của hoàng thượng. Cũng đúng. Cô từng nói với trẫm. Có lẽ Mạc Tâm năm ấy cũng không giấu diếm thể hiện học thức của mình trước mặt cô. Vậy… tỷ tỷ là người như thế nào?

    Có lẽ Mạc Tâm là nữ tử thông minh nhất thế gian bàn về tài trí và sách lược thì nàng ấy không thua bất kì nam nhân nào. Hơn nữa nàng ấy chưa từng e sợ bộc lộ tài năng của mình. Lòng ôm thiên hạ rực rỡ tựa sao trời

    Thề dùng thân phận nữ nhi để khắp giang sơn phải kinh ngạc. Có khi nàng ấy cứng đầu thì đến trẫm cũng không có cách nào. Trong cung con phải để ý nhiều vào. Nghe như vậy thì tỷ tỷ đúng là một người rất giỏi.

    Nàng ấy vốn không phải là một nữ tử tầm thường. Những thứ như son phấn nơi hậu cung vinh quang tối cao của hoàng hậu nào phải thứ nàng ấy muốn. Chỉ tiếc là hiện giờ nàng ấy bất ngờ lâm bệnh hôn mê. Trẫm cũng không biết

    Nàng ấy có thể qua được cửa ải khó khăn này hay không. Nói ra cũng lạ sau khi quay về nó cứ như biến thành người khác bắt đầu dùng thủ đoạn rồi. Lại cũng có phong cách của tỷ tỷ nó. Đúng là được sinh ra từ cùng một mẹ.

    Hoàng thượng yên tâm tiểu nữ và tỷ tỷ hiểu được lòng nhau ta có thể cảm nhận được tỷ tỷ sẽ không sao cả. Ngài ấy chưa từng nhìn con như vậy. Trước đây là Diêu Mạc Tâm bây giờ lại là Diêu Mạc Uyển. Con gái đừng buồn

    Mẹ sẽ không để cô ta được như mong muốn. Diêu quản gia. Vương gia. Ngươi đi đâu thế? Tại hạ đang đến dược phòng bốc vài vị thuốc trừ phong hàn. Bổn vương cũng đúng lúc muốn đến khu chợ không biết có thể đi cùng Diêu quản gia không? Được chứ

    Vậy thì đi theo ta. Diêu Mạc Uyển cuối cùng thì cô muốn làm gì? Ra ngoài với ngài. Chẳng phải ngài đến thăm ta à? Mượn danh ta thì phải trả tiền lãi chứ. Được rồi được rồi. Chuyện ngày hôm qua là ta sai

    Là ta coi lòng tốt của ngài như lòng lang dạ thú. Xin lỗi nhé. Ngài đừng có sinh lòng thù ghét đấy. Mạc Uyển cô nương bổn vương thật sự không hiểu cuối cùng thì cô có ý gì. Cô có thể cho bổn vương một chút thời gian và không gian

    Để bổn vương suy nghĩ cẩn thận không? Vậy ta sẽ coi như vương gia đã tha thứ cho ta vương gia đi đâu thì ta sẽ đi đó. Uyển Nhi. Không được càn quấy. Đại phu nhân có chuyện muốn nói với con mau đi theo ta. Vương gia mời.

    Tham kiến đại phu nhân. Tham kiến đại phu nhân. Uyển Nhi. Mạc Ly à Uyển Nhi trước giờ luôn ngốc nghếch nhưng vẻ ngoài lại cũng được giống cha bề ngoài cũng coi như xinh xắn. Vâng. Uyển Nhi vẫn còn nhỏ bề ngoài vẫn chưa định hình. Không còn nhỏ nữa.

    Ta thấy nên tìm một người môn đăng hộ đối để gả đi thôi. Ta biết ngay bà không có ý tốt gì mà. Uyển Nhi con thật sự không nhớ những chuyện trước đây nữa à? Chẳng phải bà đã biết còn cố hỏi à đại phu nhân?

    Bà rõ ràng biết tình huống của ta mà còn muốn gả ta cho người khác. Bà có mục đích gì? Uyển Nhi. Đại phu nhân thần trí của Uyển Nhi vẫn chưa khôi phục lại. Huống chi vội vàng như vậy e là sẽ không tìm được một người tốt.

    Việc này thì không cần muội nhọc lòng. Thời gian trước ta đã định một hôn ước cho con bé rồi là công tử nhà thủ thành Nam. Triệu công tử tuổi tác tương đương Uyển Nhi không thể thích hợp hơn. Nhân lúc con bé còn vài phần tư sắc

    Đừng để đến lúc ấy lại chậm trễ chuyện cưới xin. Con không gả. Có nói kiểu gì thì con cũng không gả. Uyển Nhi ta là muốn tốt cho con. Chuyện này con không thể quyết định. Tối nay người ta sẽ đến thăm

    Nhân lúc hoàng thượng và Lệ phi nương nương đang ở đây có lẽ hoàng thượng vui vẻ thì sẽ mở miệng chỉ hôn cho hai đứa đấy. Đây là vinh dự không gì sánh bằng. Ta thà rằng không cần vinh dự này. Uyển Nhi. Đây là con gái tốt muội dạy dỗ à?

    Đại phu nhân Uyển Nhi không hiểu chuyện người tha cho con bé đi. Nó không hiểu thì cô cũng không hiểu sao? Tại sao bà lại làm khó mẹ ta như vậy? Bà muốn gả thì sao không tự gả đi? Hỗn xược. Là cô dạy nó cãi lại mẹ cả sao?

    Tại sao bà lại đánh mẹ ta? Nào cầm lấy đi. Đa tạ. Diêu quản gia thuốc của ngài đây. Quản gia phiền ngài ký vào hóa đơn này. Diêu quản gia hay là để bản vương ký cho ông đi. Được vậy thì phiền vương gia rồi.

    [Liệt kê tên vị thuốc và trọng lượng – Bảo Hương Lan] Này ngươi có biết mấy vị thuốc này dùng để làm gì không? Những thứ này là những vị thuốc thường thấy để trị phong hàn và ho. Vị thuốc thường thấy? Thuốc thang càng ngày càng đắt đỏ.

    Ngài nói xem nếu nhà nghèo mà mắc bệnh thì phải làm sao chứ? Nếu người nhà quan bây giờ có được tấm lòng lương thiện như ngài thì cuộc sống của người dân cũng không vất vả như thế nữa. Vương gia ngài nói quá rồi. Diêu quản gia

    Thuốc thang bình thường trong Diêu phủ đều được ngài tự đến hiệu thuốc lấy sao? Phải về cơ bản là một mình ta. Mạc phu nhân tinh thông y thuật chăm sóc chu đáo khắp Diêu phủ rất ít có người bị bệnh. Nhưng ban nãy ta thấy trên hóa đơn

    Thì hình như Đậu phu nhân cũng từng đến một lần. Phải phải phải. Mấy ngày trước Lệ phi mắc một loại bệnh cấp tính Đậu phu nhân có vào cung một lần để đưa thuốc. Là khoảng lúc nào vậy? Việc này… Khoảng đầu tháng sáu. Không lâu trước khi hoàng hậu đổ bệnh.

    Phải. Lúc đó lão nô muốn đi thay đại phu nhân nhưng đại phu nhân cứ muốn tự đi nhìn có vẻ rất lo lắng. Vương gia ngài đi từ từ tại hạ không tiễn xa nữa. Mời. Đau đau đau đau. Cuối cùng thì cô muốn cái gì? Ta có một việc muốn nhờ.

    Hện tại thì chỉ có ngài mới có thể cứu được ta thoát khỏi bể khổ này. Ngài có thể có một chút ý tốt không? Một chút thôi. Ý tốt? Với cô à? Đúng… đúng như ngài nói đại phu nhân thật sự có suy nghĩ không tốt bà ta muốn hại ta.

    Cách hại thế nào? Ngài xem. Ngài xem vẫn quan tâm ta đấy thôi. Bớt nói nhảm đi. Ta nói với ngài này. Ta không ngờ Đậu thị lại độc ác như vậy đấy. Bà ta… Bà ta… bà ta… Bà ta muốn ta… Bà ta muốn ta thành thân với một tên xấu xí.

    Xấu xí? Sao ta lại cảm thấy bà ấy mới là có ý tốt làm việc tốt ấy chứ. Ngài… [Ngưng Tường Tụ Thụy] Thần thủ bị cửa Nam Triệu Chiêu tham kiến hoàng thượng Lệ phi nương nương Túc Thân Vương. Được rồi bình thân cả đi. Tạ hoàng thượng.

    Trẫm nghe nói lệnh lang đã định hôn sự với Diêu gia cô nương. Hôm nay trẫm ở đây cũng là về thăm người thân không tiện làm lỡ chuyện tốt này. Nhưng trẫm rất tò mò cuối cùng thì lệnh lang có vẻ ngoài như thế nào? Mau cho trẫm xem

    Có xứng với Diêu gia cô nương không. Được rồi. Đừng chạy lung tung. Đừng chạy lung tung. Quỳ xuống. Đây là hoàng thượng. Đây là con trai dốt nát nhà thần Triệu Bình bằng tuổi với Diêu cô nương hơn nữa bát tự cũng rất hợp nhau đúng là duyên phận trời sinh.

    Thỉnh an hoàng thượng đi. Nhanh thỉnh an hoàng thượng đi. Đây thật sự là lệnh lang? Bẩm hoàng thượng đúng vậy. Đúng vậy. Diêu thừa tướng ai là Diêu cô nương? Đến đây. Uyển Nhi sao con lại trang điểm như vậy? Khó tránh khỏi thất lễ quá đấy. Đại phu nhân

    Tiểu thư luôn như vậy mà. Chẳng phải hôm nay người còn nói tiểu thư ngu ngốc sao? Mẹ đồ… đồ ngốc. Đừng nói lung tung. [Diêu phủ] Tiểu thư! Uyển Nhi. Tiểu thư! Uyển Nhi. Uyển Nhi. Tỉnh lại đi con. Tiểu thư chuyện gì thế này? Uyển Nhi. Người làm sao thế?

    Tiểu thư! Mạc Uyển cô nương làm sao thế? Tiểu thư ăn bánh Triệu công tử đưa đến thì ngất luôn. Chẳng lẽ… Chẳng lẽ bánh đó có vấn đề? Tiểu thư! Triệu công tử ngài có ghét bỏ tiểu thư nhà chúng ta đến mức nào cũng không thể hại tiểu thư như vậy.

    Ta không có không có. Bánh là mẹ chuẩn bị. Ta… ta… Mẹ ta sẽ không… Mẹ, mẹ không hại cô ấy chứ? Thằng con ngốc này. Mẹ đã dùng hết mọi cách muốn lấy Diêu cô nương sao có thể hại cô ấy chứ? Việc này… Được rồi đừng lo lắng

    Thiếp thân có cách. [Người đàn bà độc ác này lại muốn hại ta.] [Ta nhịn ta nhịn ta nhịn.] [Ta nhịn ta nhịn ta nhịn.] [Ta không nhịn được nữa rồi!] Nhìn xem ổn cả rồi. Uyển Nhi có lẽ từ nay về sau con sẽ không tùy tiện ngất đi nữa nhỉ?

    Triệu đại nhân tình hình sức khỏe của tiểu nữ ngày hôm nay thật sự không tốt hay là hôn sự của hai đứa nhỏ để ngày khác hãy nói. Lão gia Uyển Nhi không sao nữa rồi ban nãy chỉ là hiểu nhầm thôi. Hơn nữa bánh cũng không có vấn đề.

    Ta thấy chúng ta vẫn nên tiếp tục bàn chuyện hôn nhân đi. Đúng vậy. Sớm quyết định ngày luôn. Đúng vậy đúng vậy. Hoàng huynh thần đệ có lời không biết có nên nói hay không. Tam đệ cứ việc nói không sao cả. Thần đệ tình cờ cứu được Diêu cô nương

    Biết rõ vết thương đó rất nặng thật sự không tiện để thành hôn ngay lập tức. Hơn nữa những hành động bừa bãi ngày hôm nay của cô ấy thì có vẻ cũng có ý chống lại hôn sự này. Chi bằng hoàng huynh hãy giúp cô ấy thực hiện mong muốn đi.

    Nếu cả hai người đều không có tình cảm thì chi bằng giải trừ hôn ước cũng coi như đỡ đi một một duyên không tốt. Mạc Uyển cô nương. Có ta. Những lời Túc Thân Vương vừa nói có phải là thật? Là thật là thật.

    Mỗi hành động và lời nói của cô ngày hôm nay trẫm có thể thấy được hết. Dáng vẻ tinh ranh của cô đúng là làm mọi người phải đau đầu. Nhưng nghĩ lại thì cũng rất thông minh. Khi hoàng hậu còn trẻ cũng rất thích bày đủ trò để trêu chọc người khác.

    Được rồi hôm nay trẫm cho cô một quyền lợi đặc biệt. Từ nay về sau cô có thể tự chọn phu quân cho mình. Thế nào? Tạ hoàng thượng. Bẩm hoàng thượng Thiên Diện đại nhân trong cung truyền tin đến. Vừa rồi trong cung hoàng hậu mới bắt được một nghi phạm

    Đang muốn ra tay bất chính với hoàng hậu mong hoàng thượng nhanh chóng hồi cung. Cái gì? Khởi giá hồi cung. Hoàng thượng thần đệ xin được hộ tống hoàng huynh cùng hồi cung. Không cần đâu Túc Thân Vương cứ ở lại đây

    Để ý đến sự an toàn của người khắp Diêu phủ nếu có tin gì thì trẫm sẽ truyền lệnh xuống. Mạc Tâm. Mạc Tâm! Mạc Tâm. Khăn tay đâu? Bẩm hoàng thượng từ sau khi nương nương trúng độc thì luôn rơi vào hôn mê.

    Qua một thời gian dài điều dưỡng và cứu chữa nhưng vẫn không thể thải độc tố ra ngoài. Hôm nay nương nương đã có hơi thở mỏng manh e là… không thể chống đỡ qua đêm nay. Hoàng thượng ti chức lục soát được kịch độc này trên người nghi phạm. Đoạn trường thảo.

    Người này đã nhận tội đang đợi hoàng thượng xử lý. Vô dụng. Một lũ vô dụng! Lui xuống hết cho trẫm! Vâng. Mạc Tâm. Mạc Tâm nàng mở mắt ra nhìn trẫm đi. Trẫm không cho phép nàng chết. Trẫm còn chưa cùng nàng chắp cánh bay cao. Nàng phải đồng ý với trẫm

    Rằng nàng có thể qua được ải lần này Mạc Tâm. Bôn Lôi. Vương gia. Ta nghe nói đã có một nghi phạm bị bắt trong cung cứ nghĩ là ngươi không thành công. Thật ra thuộc hạ suýt nữa thì đã trúng mai phục.

    [Khi đó ta đang chuẩn bị vào điện để điều tra] [thì lại phát hiện ra có người bị bắt trước một bước] [thế nên nhanh chóng thu tay.] [Người đó là ai] [có tin tức gì không?] [Đó là tì nữ bên cạnh Lý quý nhân.]

    [Lý quý nhân ôm mối hận với hoàng hậu] [nên ra lệnh cho cô ta đầu độc] [bây giờ đã có cả vật chứng và người.] Đầu độc? Vậy tình huống của Mạc Tâm bây giờ thế nào? Vương gia bình tĩnh đi đã. Nương nương…

    Nương nương có lẽ sẽ không qua khỏi đêm nay. Ngươi nói lại xem. Vương gia. Ngươi nói lại xem. Chuẩn bị ngựa vào cung. Vương gia vương gia. Vương gia không có dụ chỉ của hoàng thượng mà xông vào hoàng cung ngài đang tự hủy hoại con đường trước mắt đấy.

    Ngươi im đi! Nếu bổn vương không thể bảo vệ được cả người mình yêu thì ta sống còn có ý nghĩa gì chứ? Vương gia. – Vương gia. – Ngươi tránh ra! Vương gia. Ngươi tránh ra! Tránh ra! Chẳng lẽ ngài muốn sau khi tỷ tỷ chết

    Mà còn phải gánh chịu tiếng xấu có quan hệ không rõ ràng với Túc Thân Vương? Dạ Quân Thanh ta xin ngài hãy suy nghĩ cho kỹ. Dù ngài không suy nghĩ cho bản thân thì cũng phải suy nghĩ cho tỷ tỷ. Vương gia. Nô tài to gan!

    Còn không mau khai ra kẻ chủ mưu với hoàng thượng? Hoàng thượng. Hoàng thượng tha mạng! Nô tì xin khai. Là Lý quý nhân. Lý quý nhân vì bị hoàng hậu nương nương… siết chặt nghiêm trị hậu cung, nhiều lần phải chịu phạt, dần dần thất sủng, ôm mối hận sâu sắc,

    Thế nên mới ra lệnh… ra lệnh cho nô tì hạ độc nương nương. Hoàng thượng, xin hoàng thượng xem xét. Hoàng thượng. Nô tì… Nô tì chỉ làm việc theo lệnh thôi, hoàng thượng. Hoàng thượng. Nô tỳ này vào cung theo Lý quý nhân đã ba năm,

    Từ lâu đã trở thành tâm phúc của ả ta. Lập tức đi bắt Lý quý nhân! Vâng.