【Vietsub】Full HD | Phim Cổ Trang Ngôn Tình, Cống Mễ, Mễ Nhiệt | Thế Gả Y Nữ Tập 11 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Y Nữ Gả Thay] [Tập 11] Mạt tướng tham kiến Hoàng thượng, Độc Cô tướng quân. Miễn lễ. Tạ Hoàng thượng. Thành Nhi đâu? Thiếu tướng quân có việc cần giải quyết trước khi vào thành.
Bảo mạt tướng và những người khác trở về triều trước. Ngài ấy sẽ về sau. Thành Nhi này. Chính sự tất nhiên quan trọng, nhưng lại phụ ý tốt của Hoàng thượng. Hoàng thượng đích thân đến nghênh đón thế này. Việc có thể khiến Thành Nhi,
Bận đến mức chưa kịp về nhà, đã phải gấp rút đi xử lý, chắc chắn là rất quan trọng. Không sao. Đợi hắn trở về vào cung, trẫm sẽ phạt uống vài ly. Hoàng thượng nói phải. Thành Nhi này nên phạt cho thích đáng. Tướng quân, chúng ta nhận được tin.
Ngô Đạt mà ngài cần tìm đó, đang lẩn trốn ở đây. Xông lên. Gặp qua chưa? Chưa, chưa gặp. Gặp qua chưa? Quân gia, chưa gặp qua. Thiếu chủ, chúng ta đã tìm khắp cả thôn. Không tìm thấy Ngô Đạt. Cũng không có ai từng gặp hắn. Có rút quân về thành không?
Báo. Bẩm báo thiếu chủ. Tìm thấy một ngôi nhà gỗ nhỏ trong rừng trúc. Lục soát. Lục soát. Nhìn thấy người này không? Nhìn thấy người này không? Dừng tay. Ta hỏi ngươi. Người này, ngươi nhìn thấy không? Báo. Đi. Tướng quân, bắt được người rồi. Ta đã cho ngươi cơ hội.
Tại sao không biết quý trọng. Đuổi theo. Lần này con chặt đi ba cánh tay của Độc Cô Tấn. Ông ta đã rất đề phòng con rồi. Trong cung này về sau, e rằng nguy hiểm ngày càng nhiều hơn rồi. Con đường vương quyền, đâu có thái bình bao giờ.
Trẫm đã sớm chuẩn bị tâm lý rồi. Chỉ có điều, vẫn muốn bảo vệ vẹn toàn, cho người và Chiêu Nhi. Con không cần lo lắng cho ai gia và Chiêu Nhi. Chiêu Nhi chẳng qua vẫn chỉ là một đứa trẻ. Độc Cô Tấn chắc chắn sẽ không ra tay với nó.
Nhưng hiện giờ Độc Cô Thành này, cũng về kinh thành rồi. Độc Cô Tấn có hắn, càng như hổ thêm cánh. Hoàng thượng nghĩ ra kế sách đối phó chưa? Độc Cô Thành này, tuy cùng tầm tuổi như trẫm. Nhưng trước nay, thủ đoạn độc ác, chém giết quyết đoán,
Không có nhược điểm gì. Nếu trẫm thật sự muốn đối phó với hắn, đúng là phải cố gắng hết sức. Hoàng thượng nhất định phải cẩn thận. Còn một việc này. Nhi thần, muốn nhờ mẫu hậu định đoạt. Là việc ban thưởng cho Trần mỹ nhân đúng không?
Vẫn là mẫu hậu hiểu lòng nhi thần. Trong hậu cung, chức phi còn trống. Trẫm đang muốn, thăng chức cho Trần mỹ nhân. Chuyện lần này, Trần mỹ nhân đúng là có công. Thăng chức cũng là lẽ thường tình. Mọi việc cứ để Hoàng thượng quyết định là được. Thánh chỉ tới.
Trần mỹ nhân tiếp chỉ. Mỹ nhân Trần thị cung Y Lan, thông minh lanh lợi, nhân từ lương thiện. Vào cung đến nay, được lòng thánh thượng. Nay sắc phong làm phi. Ban phong hiệu Tinh. Mong sau này tận tụy phục vụ, duy trì hậu duệ. Khâm thử. Tạ Hoàng thượng.
Trần mỹ nhân mau mau đứng lên đi. Xem cái miệng ngốc của nô tài này. Giờ nên gọi là Tinh phi nương nương mới phải. Tất công công, không cần câu nệ tiểu tiết. Mỹ nhân, Tinh phi, cũng chỉ là phong hiệu thôi. Đối với ta thì không có gì khác lắm.
Nương nương không tranh giành thế này. Thảo nào mà Hoàng thượng lại thích như vậy. Nương nương, người thử triều phục đi. Xem có vừa hay không. Nếu có yêu cầu gì nữa, cứ nói với nô tài. Đẹp thật đấy. Nương nương, bộ này mà mặc lên người người,
Chắc chắn sẽ đẹp lắm. Triều phục gì đây, nặng thế này. Em đừng thắt nữa, ta sắp chết ngạt tới nơi rồi. Công chúa, giờ người là Tinh phi nương nương rồi. Người phải có dáng dấp của một nương nương chứ. Em được lắm.
Giờ lại dám dạy dỗ nương nương luôn rồi hả. Em không muốn giữ cái đầu này nữa đúng không? Chủ tớ hai người, nói chuyện gì mà vui thế? Tham kiến Hoàng thượng. Sao người vào mà không báo một tiếng. Cả hoàng cung này đều là của trẫm.
Trẫm vào mà còn phải báo trước nữa à. Vậy giờ người ra ngoài chút đi. Ta muốn thay y phục. Nàng cứ thay đi. Trẫm uống trà của trẫm. Sao thích giở trò lưu manh vậy chứ. Ta không mặc nữa Đứng yên nào. Bộ y phục này rất hợp với nàng. Rất đẹp.
Sao dạo này người thích nói mấy lời đường mật thế. Có phải lại muốn lừa ta làm gì cho người nữa đúng không? Xem ra, nàng vẫn đang giận trẫm. Ta không dễ dỗ như vậy đâu nhé. Trẫm nhìn ra rồi. Vậy nàng nói xem.
Trẫm phải làm thế nào thì mới dỗ được nàng đây. Vậy giờ ta đưa ra yêu cầu gì, người cũng đồng ý sao? Đương nhiên. Nhưng trừ việc bảo trẫm tống nàng vào lãnh cung. Hoặc là, yêu cầu vô lý như đưa nàng về nước Trần là được.
Vậy ta muốn xuất cung chơi. Xuất cung. Trẫm tưởng nàng muốn xuất cung, chưa từng xin phép trẫm bao giờ cơ mà. Trước đây chưa được trẫm cho phép, nàng vẫn thuận lợi xuất cung đấy thôi. Đương nhiên là không giống nhau rồi. Ngày trước ta xuất cung,
Toàn là chui qua lỗ chó ra ngoài. Lần này, ta muốn ra ngoài một cách quang minh chính đại. Chui qua lỗ chó. Nàng đúng là không kiêng nể gì. Người đồng ý hay không đây. Tinh Nhi cô mau nhìn kìa. Bên kia có bán cá khô đấy.
Tinh Nhi, cô nhìn cô gái kia đi, nhìn giống hậu phi trong cung chúng ta ghê. Kia là gì thế? Tinh Nhi ăn hoa quả không? Không ăn. Công tử, người đi chậm thôi, đừng để bị ngã. Đây là phủ đệ của vương gia nào đây. Chữ khắc không tồi.
Cô nhìn bên kia kìa. Là bên đó hả? Tinh Nhi, chúng ta đến phía trước xem đi. Công tử. Tinh Nhi, trang sức nhà này đẹp thật đấy. Ta mua hết cho cô nhé. Tiểu Tam Tử, trả tiền đi. Vâng, công tử. Không cần đâu. Nhiều thế này ta đeo hết sao được.
Đừng mua nữa. Cái này là đủ rồi. Tất Đại Dũng. Cái này… Cái này là đệ muốn mua cho Tinh Nhi mà. Sao làm vậy được chứ. Công tử, Nguyệt Nha Nhi thích cái này. Ngài mua cho Nguyệt Nha Nhi một cái đi. Được. Một cái đủ không?
Có muốn mua thêm mấy cái không? Cảm ơn công tử. Công tử, Tiểu Tam Tử thích cái này. Công tử cũng mua cho Tiểu Tam Tử một cái được không? Tự mua đi. Công tử thiên vị. Chỉ thích mua đồ cho con gái. Nói nhảm cái gì. Mau trả tiền đi.
Cô biết chọn thật đấy. Hoàng thượng. Chúng ta đi dạo cũng lâu rồi. Lên uống ly trà, nghỉ ngơi chút đã. Được. Trẫm cũng khát rồi. Chúng ta đi lên thôi. Hoàng huynh. Ta không khát. Tinh Nhi cũng không khát. Chi bằng, huynh với Hỏa Dực lên uống trà đi.
Ta đưa Tinh Nhi, ra đằng kia mua ít đồ ăn ngon. Ta, đi cùng Chiêu Nhi được không? Được chứ. Nàng muốn đi thì đi đi. Chú ý an toàn. Được, đi thôi. Mau đi nào. Đi thôi. Đi thôi. Hoàng thượng. Mời hai vị vào trong. Trên lầu hai còn phòng riêng không?
Còn chứ, mời đi theo ta. Huynh xem bên đó có bánh nhân thịt. Tinh Nhi, cô thích ăn à. Được, vậy ta mời cô ăn no nê. Tiểu Tam Tử. Đi thôi. Đi thôi. Ông chủ, cho bọn ta bốn chiếc bánh nhân thịt. Có ngay. Ông chủ, thêm nhiều thịt chút.
Của cô đây. Thơm quá. Tên cướp kia ngươi định chạy đi đâu. Đứng lại. Hoàng thượng. Việc thế nào rồi? Thuộc hạ vô dụng. Ngô Đạt bị Độc Cô Thành bắt đi rồi. Đang bị nhốt tại nhà lao bí mật trong phủ Độc Cô. Người của chúng ta,
Tạm thời vẫn chưa có cách nào tiếp cận. Cô bị thương rồi. Không sao. Chỉ là gần đây không nghỉ ngơi tốt thôi. Vậy cô hãy giữ gìn sức khỏe. Cảm ơn. Hoàng thượng. Hay là để thuộc hạ đích thân đi cứu Ngô Đạt. Không được. Phủ Độc Cô phòng bị nghiêm ngặt.
Giờ lại thêm một Độc Cô Thành nữa. Huynh không cứu ra được đâu. Hoàng thượng, xin cho thuộc hạ chút thời gian. Thuộc hạ nhất định sẽ nghĩ cách cứu Ngô Đạt ra ngoài. Trẫm có thể cho ngươi thời gian. Chỉ e Độc Cô Thành không cho trẫm thêm thời gian nữa.
Nhất định phải mau cứu Ngô Đạt ra. Vâng, thuộc hạ đã rõ. Nếu cần giúp đỡ, cứ nói với ta. Đúng rồi Hoàng thượng. Lúc trước người phái thuộc hạ tới nước Trần, điều tra cốc Dược Vương, giờ có tin tức rồi. Cốc Dược Vương,
Là địa bàn của thần y giang hồ Lý Vĩnh Tôn. Tuy nhiên Lý Vĩnh Tôn đã mất ba năm rồi. Hiện giờ Cốc Dược Vương do đại đồ đệ của ông ta cai quản. Lý Vĩnh Tôn này có một người cháu gái, tên là Liễu Tinh, nay đã 18 tuổi.
Cha chính là Thái phó nước Trần, Liễu Chương Hiền. Liễu Tinh lớn lên ở cốc Dược Vương từ nhỏ. Lên 10 tuổi được đón về Liễu phủ. Sau đó lại vào cung làm thư đồng của công chúa. Là bạn thân của công chúa Lâm Xuyên.
Nhưng đã mất tích thần bí trong ngày hòa thân. Đến nay chưa có ai gặp lại cô ta. Liễu Tinh. Tinh Nhi. Hoàng thượng. Lẽ nào Tinh phi nương nương chính là… Chuyện này, không cần điều tra thêm nữa. Đứng lại. Ngươi đừng ăn nữa, bẩn hết rồi. Tỷ tỷ.
Ta biết ta cướp bánh của tỷ là sai. Tỷ muốn bắt ta đi báo quan cũng được. Nhưng cho ta chút thời gian được không? Chỉ một lát thôi. Ngươi đừng quỳ nữa. Mau đứng lên rồi nói. Ngươi chạy cái gì mà chạy. Chạy cái gì chứ, không được chạy.
Ngươi đừng có chạy. Mẹ. Con tìm được đồ ăn rồi. Mau cho muội muội con ăn đi. Con gái. Nào, ăn đi. Muội muội, mau ăn chút đi. Cẩn thận chút. Công chúa, bọn họ đáng thương quá. Trong kinh thành này, sao lại có nhiều nạn dân thế này? Chuyện này,
Ta cũng không biết. Muội muội, muội muội. Con gái, con sao vậy? Đưa con bé cho ta. Để ta khám xem. Ta là đại phu. Ta muốn khám xem con bé bị thế nào. Có phải con bé không ăn gì nhiều ngày rồi đúng không? Nhà gặp thiên tai.
Chúng ta thật sự không còn cách nào khác, mới trốn chạy tới kinh thành. Còn tưởng sẽ kiếm được miếng cơm. Đến kinh thành rồi vẫn bị đói bụng. Cô nương. Cô, mong cô giúp cho, cứu con gái ta với. Cứu con gái ta với. Nhà của mọi người, ở đâu vậy?
Đã gặp phải nạn gì? Chúng ta là người Ích Châu. Quê nhà gặp nạn châu chấu. Rất nhiều người chết đói. Nghe nói triều đình đã cấp phát lương thực cứu tế. Nhưng chúng ta còn chưa được nhìn thấy một văn tiền nào.
Bị các tham quan ở đó tham ô hết rồi. Ích Châu. Ta từng nghe hoàng huynh nhắc đến chuyện Ích Châu gặp nạn. Tinh Nhi. Ta thấy, đây không phải chuyện nhỏ. Chúng ta nói ngay với hoàng huynh đi thì hơn. Được. Để nô tài đi. Được, đi đi. Hoàng thượng,
Xảy ra chuyện lớn rồi. Xảy ra chuyện gì? Ngoại thành, ngoại thành có rất nhiều nạn dân Ích Châu. Bọn họ sắp chết đói cả rồi. Gì cơ? Tinh phi nương nương đang khám bệnh cho bọn họ. Điện hạ đang trông coi, người mau qua xem đi. Mẹ, con đói.
Nào, cầm lấy đi. Tiểu Tam Tử, đưa vài chiếc cho họ. Có vẻ như tình hình thiên tai ở Ích Châu, nghiêm trọng hơn tưởng tượng nhiều. Để ta khám xem. Đem tất cả số tiền mang theo đi mua ít vật phẩm, cứu chữa cho những nạn dân này.
Vâng, giờ nô tài đi ngay. Ta cùng đi với ngươi. Người đến rồi. Mệt không? Không mệt. Nhưng mà những nạn dân này tình hình rất gay go, nhất là người già và trẻ con. Nếu tiếp tục ở đây chịu đói, sẽ mắc phải những loại bệnh khác.
Đến lúc đó sẽ rất phiền phức. Thế nào rồi? Những cực khổ mà họ phải chịu trẫm nhất định sẽ làm cho rõ ràng. Cảm ơn. Đây. Cảm ơn. Không có gì. Đây là việc ta nên làm cho các ngươi. Sau này ta sẽ cố gắng,
Không để các ngươi phải chịu khổ thế này nữa. Thứ sử Ích Châu Dương Hàm này, làm việc kiểu gì đây. Triều đình đã cấp phát bao nhiêu lương thảo cứu nạn. Vậy mà dân chúng Ích Châu vẫn lầm than, xác người khắp nơi như vậy. Thậm chí nạn dân
Đã chạy đến kinh thành luôn rồi. Đúng là hoang đường tột độ. Hoàng thượng bớt giận. Quốc công. Về chuyện này khanh nghĩ thế nào? Lão phu sẵn lòng thay Hoàng thượng thảo phạt ông ta. Vậy thì, làm phiền quốc công rồi. Công chúa. Người đã nghĩ cả một ngày một đêm rồi.
Vẫn chưa nghĩ ra cách giúp nạn dân đó sao? Nạn dân quá nhiều, phải cần rất nhiều tiền mới có thể giúp họ được. Nhưng ta đào đâu ra nhiều tiền như vậy đây. Tinh Nhi. Tinh Nhi. Nghe nói, cô muốn giúp những nạn dân đó à. Đúng vậy.
Nhưng ta nghĩ thế nào cũng không ra cách. Ta có tiền. Ta đưa cho cô là được. Huynh thì có bao nhiêu tiền chứ? Ta cũng không biết. Tiểu Tam Tử. Ta có bao nhiêu tiền? Điện hạ. Bổng lộc một năm của người là 20 nghìn lượng.
Cộng thêm số hàng ngày Hoàng thượng, thái hậu ban thưởng. Chắc ngài có khoảng hơn 40 nghìn lượng. Chỗ này vẫn chưa bao gồm, số báu vật quý hiếm mà ngài nhận được mỗi năm. Chiêu Nhi. Hóa ra huynh lại có nhiều tiền như vậy.
Gần đây điện hạ hay xuất cung. Bình quân mỗi tháng, có năm ngày ở ngoài cung. Mỗi lần xuất cung chi phí không dưới một nghìn lượng. Một năm như vậy, lương bổng đã không đủ dùng từ lâu rồi. Còn về số báu vật quý hiếm trong cung kia.
Đem ra ngoài bán, thứ nhất e là không mấy người mua nổi. Thứ hai dù có người mua nổi, hắn cũng chưa chắc dám mua. bởi vì đó đều là phần thưởng Hoàng thượng ngự ban. Vậy cũng tức là bây giờ Chiêu Nhi cũng chẳng có tiền bạc gì.
Ai nói là ta không có tiền? Ta có thể xin mẫu hậu của ta. Tìm Thái hậu để xin thì xin được bao nhiêu chứ? Xin được bao nhiêu là bao nhiêu? Tất cả chúng ta cùng gom góp lại, nói không chừng là sẽ đủ đấy.
Sao ta lại không nghĩ ra chứ. Tích tiểu thành đại. Chuyện nạn dân hiện nay ba vị ái khanh có ý kiến gì không? Hoàng thượng, thuộc hạ cho rằng nếu như các nạn dân đã tới kinh thành rồi, Phủ doãn đại nhân không những phải mở kho lương cứu tế
Mà còn phải tìm nơi ở thật tốt cho các nạn dân, đồng thời sắp xếp ổn thỏa. Nếu không… Chỉ sợ rằng kinh thành sẽ hỗn loạn. Ý kiến này hay thì có hay. Nhưng mà, dạo gần đây quốc khố trống rỗng, lại thêm việc kinh thành đang xây cầu sửa đường,
Cũng đã tiêu tốn không ít ngân lượng. Ngân lượng và lương thực còn lại bây giờ chỉ sợ là… Hoàng thượng, thuộc hạ sẵn lòng dốc hết sức mình giúp đỡ nạn dân vượt qua cửa ải khó khăn này. Quả nhiên trẫm không nhìn nhầm người. Hoàng thượng,
Thần cũng sẵn lòng góp sức. Quốc công là đại thần trụ cột của đất nước. Bây giờ dân chúng đang trong tình thế nước sôi lửa bỏng. Quốc công chắc sẽ không khoanh tay đứng nhìn chứ? Đừng nên làm khó quốc công. Giải quyết chuyện của nạn dân
Vốn dĩ là việc của trẫm, thiên tử phải làm. Từ trước đến nay, quốc công vẫn luôn chia sẻ gánh nặng cho trẫm, đâu có lý nào bắt ngài ấy phải bỏ tiền túi ra chứ. Nếu như thật sự như vậy, dân chúng sẽ nghĩ về trẫm như thế nào?
Hoàng thượng yêu dân cho con, dân chúng chắc chắn sẽ ghi lòng tạc dạ. Sau này, nhất định sẽ càng trung thành hơn với Hoàng thượng. nếu dân chúng thực sự trung thành với tên nhóc hoàng đế này
Chẳng phải sẽ thành mối họa lớn với ta trong tương lai sao Hoàng thượng, lão phu sẽ đích thân mở kho phát lương thực trong thành. Xem ra người thật sự yêu dân như con là quốc công mới phải. Tinh Phi nương nương. Hoàng thượng có ở bên trong không?
Có ạ. Đang bàn chuyện nạn dân với Độc Cô tướng quân. Được. Vậy ta đợi thêm một lát. Độc Cô tướng quân đi cẩn thận. Tinh Phi nương nương mau vào trong đi ạ. Lần này Độc Cô Tấn đúng như Hoàng thượng nghĩ.
Lần này khiến hắn phải “mất nhiều máu” rồi. Hắn vẫn luôn muốn có được thiên hạ của trẫm. Làm vậy có thể có cơ hội tăng danh tiếng, làm sao mà hắn có thể bỏ qua được chứ? Đúng rồi, Hoàng thượng. Dạo gần đây nạn nhân rất nhiều
Nên phường Trường Lạc đã bắt đầu bắt tay chuẩn bị chuyện phát cháo rồi ạ. Quan dân đồng lòng luôn đạt được hiệu quả cao. Hai người đang nói chuyện gì thế, ta có làm phiền hai người không? Chúng ta đã nói xong rồi. Thuộc hạ xin phép cáo lui trước.
Tạm biệt. Tất công công, Nguyệt Nha Nhi muốn hỏi xin ngài vài thứ, không biết có được không. Nguyệt Nha Nhi muốn thứ gì thì cứ nói, chỉ cần ta có, ta nhất sẽ đưa cho ngươi. Chuyện này… không được hay lắm thì phải. Sao có thể chứ?
Đây là một chuyện cực kì tốt. Tất Công công ngài cũng thấy rồi, những nạn dân đó đáng thương biết bao. Cũng đúng. Chỉ là, chuyện này nếu như Hoàng thượng trách tội… Yên tâm đi. Tất cả đã có Tinh Phi nương nương gánh vác rồi.
Được rồi, dù sao cũng là làm chuyện tốt. Hoàng thượng, người có còn nhớ miếng ngọc bội mà Chiêu Nhi tặng ta không? Tinh Nhi đặc biệt đến đây để nhắc nhở trẫm nàng đã nhận ngọc bội của nam nhân khác, hay là đến để nhắc nhở trẫm
Trước đây nàng đã từng chui lõ chó xuất cung để gặp nhân tình? Người nói chuyện sao lại nghe mỉa mai, kỳ lạ thế? Còn nữa, sao người cũng gọi ta Tinh Nhi thế? Chiêu Nhi có thể gọi tên húy của nàng, lẽ nào, trẫm không được gọi sao? Không phải,
Ta và Chiêu Nhi không giống nhau, chúng ta chỉ là bạn bè thôi. Huynh ấy gọi ta là gì cũng đều được, nhưng mà Hoàng thượng, người… Trẫm làm sao? Tiếp tục nói đi chứ. Hoàng thượng, dù sao thì ta với Chiêu Nhi không giống như những gì người tưởng tượng đâu.
Đúng rồi, hôm nay ta đến tìm người không phải để bàn những chuyện này. Vậy nàng muốn bàn với trẫm chuyện gì? Trả lại ngọc bội cho ta. Lý do. Rất đáng tiền. Lý do này trẫm không trả. Hoàng thượng. Như thế này đi,
Trẫm tặng ngọc bội của mình cho nàng thì thế nào? Không cần, không cần. Ta chỉ muốn cái của Chiêu Nhi thôi. Không đưa. Hoàng thượng, ngọc bội đó vốn dĩ là của ta. Người mau đưa cho ta đi. Ta cầu xin người đó. Đưa cho ta đi, được không?
Trẫm mặc kệ. Trẫm đưa ngọc bội của trẫm cho nàng. Cầm lấy. Ta… ta không cần, không cần. Cầm lấy. Đây đâu có phải là của người. Rõ ràng là Chiêu Nhi tặng cho ta mà. Nàng dám không nhận? Đương nhiên phải nhận rồi. Ta nhận, ta nhận. Hoàng thượng tặng,
Ta nhất định phải cất giữ thật kĩ, sẽ không làm mất đâu. Nếu như nàng làm mất, trẫm sẽ cho nàng biết tay đấy. Mau đến, mau đến đây, bán đấu giá, bán đấu giá đây. Mau lên đi, Tinh phi nương nương. Đúng đó, bọn ta đã đợi lâu lắm rồi.
Đừng vội, đừng vội, chúng ta bắt đầu bây giờ đây. Các tỷ muội, bè bạn. Bây giờ hãy long trọng chào đón bảo bối đầu tiên của chúng ta. Nguyệt Nha Nhi. Tất? Mọi người nhìn chiếc tất này đi. Đây không phải là chiếc tất bình thường đâu.
Đây là tất của Hoàng thượng đấy. Hoa văn thêu ở trên này, mọi người xem đi, từng đường kim mũi chỉ đều là do chính ta Thái hậu thêu đấy. Chỉ có một đôi này thôi. Ta muốn, ta muốn. Đừng vội, đừng vội, người trả giá cao sẽ được.
Ta trả một lượng. 10 lượng. 15 lượng. Đừng ồn ào nữa, ta trả 100 lượng. 100 lượng? Yên tần nương nương, tỷ thật là ngầu. Còn có ai trả giá cao hơn 100 lượng không? Đôi tất này sẽ thuộc về Yên tần nương nương của chúng ta. Tinh Nhi làm thế này…
Là lại đang giở trò gì đây? Hoàng thượng, Tinh phi nương nương lần này không phải đang bày trò gì cả. Ngươi biết sao? Hoàng thượng qua đó xem là biết ngay thôi. Ở đây. Ở đây có tóc của Hoàng thượng. Ai muốn? Ta… ta… ta muốn… ta muốn.
Ở đây có khăn bông mà Hoàng thượng từng dùng, còn có mùi hương cơ thể nữa, ai muốn. Ta muốn, ta muốn, ta muốn. Ở đây có ngọc bội của Hoàng thượng. Ai muốn? Ta… 1000 lượng, ta muốn có nó. Tỷ tỷ, đây là ngọc bội của Hoàng thượng,
Tỷ ra giá 1000 lượng có hơi ít thì phải. Ta trả giá 2000 lượng. Đây đâu phải ngọc bội của Hoàng thượng, đây rõ ràng là của Tề vương. Nhưng mà không sao cả, chúng ta cứ bán nó đã. Đúng thế, đây là ngọc bội của Hoàng thượng.
Ta trả giá 3000 lượng. 5000 lượng. 6000 lượng. 10 nghìn lượng. 10 nghìn lượng? Yên Tần nương nương, tỷ ngầu thật đấy! Được rồi, miếng ngọc bội này của Hoàng thượng sẽ thuộc về Yên tần nương nương tốt bụng, dịu dàng, hào phóng của chúng ta. Bái kiến Hoàng thượng.
Mau đưa ngọc bội đây cho ta, chẳng dễ dàng gì mới bán được với giá tốt như vậy. Các ngươi ồn ào như vậy còn ra thể thống gì nữa. Bẩm Hoàng thượng, chuyện này không thể trách chúng thần thiếp được.
Tất cả đều bắt nguồn từ một mình Tinh phi. Sao các ngươi lại chẳng có nghĩa khí gì thế? Ban nãy rõ ràng còn mua bán rất vui. Bây giờ thì lại bán đứng ta. Hoàng thượng, là do Tinh phi rảnh rỗi sinh nông nổi,
Trộm đồ của Hoàng thượng mang ra bán đấu giá. Ai trộm đồ của Hoàng thượng chứ? Đồ ăn có thể ăn bừa, nhưng không thể nói bừa được đâu. Nàng tìm trẫm đòi ngọc bội là để đem đi bán đấu giá sao? Đúng thế.
Ta biết miếng ngọc bội này rất đáng tiền từ lâu rồi. Nhưng không ngờ được lại đáng tiền như vậy. Ai cho phép nàng bán đấu giá ngọc bội của trẫm chứ? Hoàng thượng, người nhìn kĩ lại đi. Ngọc bội này không phải của người,
Là miếng ngọc bội Chiêu Nhi tặng ta. Ta dùng nó để lừa bọn họ thôi. Không ngờ Yên An Linh ngốc như vậy. Ngọc bội của trẫm, lẽ nào trẫm còn nhận nhầm sao? Đây không phải thật sự là ngọc bội của người đấy chứ? Nhưng mà, nàng thiếu tiền đến vậy sao?
Hay là nàng muốn gom tiền để trốn về nước Trần của nàng? Đương nhiên là không phải rồi. Hoàng thượng, Tinh phi tự ý bán đồ của người, phải xử phạt thật nặng. Dạo gần đây ta vừa mới nghiên cứu được một loại thuốc khiến người ta mất giọng nói.
Yên Tần nương nương có muốn thử chút không? Dạo gần đây thiên tai rất ác liệt, ta bán những thứ đồ này để gom tiền ra bên ngoài cung cứu trợ cho các nạn dân. Ta cũng chỉ xuất phát từ lòng tốt thôi. Hoàng thượng,
Người không định xử phạt ta thật đấy chứ? Sớm biết miếng ngọc bội này là của người, ta đã không mang ra bán rồi. Được rồi, dù sao trẫm cũng đã tặng cho nàng rồi, đó là đồ của nàng. Nhưng mà, ngọc bội của trẫm không thể bán đấu giá tiếp được,
Nghe rõ chưa hả? Còn về tiền, trẫm có thể cho nàng thêm 10 nghìn lượng nữa, nàng có thể đi cứu những nạn dân đó, như thế nào hả? Thật sao? Vua không nói chơi. Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Nương nương, Trần Lâm Xuyên này
Cũng nhiều thủ đoạn quá đi mất. Đến cả chuyện cứu tế này cũng đều có thể nghĩ ra được. Đúng thế. Mưu mô. Ban đầu, ai gia còn tưởng rằng cô ta chỉ là một tiểu nha đầu bốc đồng, làm hỏng việc, không biết phép tắc gì cả. Ngược lại bây giờ
La ại thấy những chỗ hơn người của Tinh phi so với các phi tần khác rồi. Hoàng thượng thông minh như vậy, ngài ấy đâu thể nhìn nhầm người mình thích được. Nô tỳ thấy rằng, Tinh Phi nương nương là một người đặc biệt.
Đến cả việc bán đấu giá này cũng có thể nghĩ ra được. Đúng thế, cũng chỉ có cô bé lanh lợi này mới nghĩ được ra thôi. Như vậy, ai gia thấy tầm nhìn của mình trước kia thật hạn hẹp. Như thế này đi, ngày mai
Ngươi hãy đem một ít ngân lượng tới cung Y Lan, cứ nói đó là ý của ai gia. Vâng, sáng sớm mai nô tỳ sẽ làm luôn ạ. Cảm ơn. Cảm ơn. Cảm ơn. Của ngươi đây. Thiếu chủ, phủ Độc Cô đã bắt đầu phát cháo rồi. Cảm ơn. Cảm ơn.
Ngươi chen cái gì mà chen chứ? Sao ngươi lại chen hàng vậy hả? Đúng thế, ăn mặc thì trông ra dáng lắm, không phải là cũng đến cướp cháo với chúng ta chứ? Đúng thế, ngươi làm gì vậy? Ngươi tránh ra, sao lại đến cướp cháo của bọn ta chứ? Cút.
Công tử, từ nãy đến giờ đều là ngươi phát cháo ở đây sao? Thiếu chủ, xảy ra chuyện gì sao ạ? Không có gì. Thiếu chủ, hắn vẫn chưa khai gì sao? Vâng. Làm hắn tỉnh táo lại cho ta. Vâng, thưa công tử. Dội nước cho hắn tỉnh. Vâng.
Cô gái mặc đồ trắng lần trước cứu ngươi là ai? Ai sai tới? Bây giờ cô ta đang ở đâu? Ta đã nói rồi, ta chẳng biết gì cả. Ta cho ngươi thêm một cơ hội nữa. Ngươi cân nhắc cho thật kĩ rồi trả lời. Cho ta thêm 10 lần,
100 lần cơ hội nữa, đáp án của ta vẫn như vậy thôi. Nếu ngươi đã không nói, vậy lưỡi của ngươi để lại cũng vô ích. Thái hậu nương nương, Độc Cô Tướng quân và Thiếu tướng quân đến rồi. Thành Nhi đến rồi à? Bái kiến Thái hậu.
Để ai gia xem nào. Đen đi rồi, nhưng mà trông cường tráng hơn. Năm nay Thành Nhi cũng 24 rồi, phải không? Đúng thế. Cũng đến lúc phải bàn chuyện cưới xin rồi. Không biết Thành Nhi thích cô gái như thế nào để ai gia cho người tuyển chọn thật kĩ càng.
Thái hậu không cần quá bận tâm, thần sẽ tự giải quyết chuyện chung thân đại sự của mình. Thành Nhi, ăn nói với Thái hậu như thế nào vậy? Lòng tốt của Thái hậu, sao có thể từ chối được chứ? Bỏ đi, bỏ đi. Con cái lớn rồi,
Có suy nghĩ của riêng mình cũng là điều bình thường. Là do ai gia nhiều chuyện thôi. Được rồi, ở đây không còn chuyện của con nữa, con mau đến điện Việt Thần gặp Hoàng thượng đi. Người xem thằng bé này, cũng không biết là giống ai,
Tính cách lạnh lùng vậy. Ngài cũng đừng nói Thành Nhi nữa. Ai gia biết nó vẫn luôn không thích ai gia. Ngày đó, nếu như không phải người lấy Tiên hoàng, ta cũng sẽ không lấy mẹ của Thành Nhi. Ta không hề có chút tình nghĩa nào với mẹ của nó cả.
Cho dù lấy nàng ấy rồi, trái tim ta cũng chưa từng ở chỗ nàng ấy. Chuyện quá khứ, bây giờ chúng ta không nhắc tới nữa. Hoàng thượng, Thiếu tướng quân đến rồi. cho hắn vào trong đi. Vâng. Ngồi đi. Lần này khải hoàn trở về, ngươi đã nghĩ xong
Muốn trẫm thưởng cho ngươi thứ gì chưa? Thần không thiếu thứ gì cả. Cũng đúng, thiếu chủ của Độc Cô gia muốn có thứ gì chỉ là chuyện phẩy tay thôi. Hoàng thượng nên cố gắng hơn nữa. Một thời gian dài không gặp
Đến tài đánh cờ cũng không tinh thâm như ngày trước nữa. Chơi cờ cũng giống như các ngươi đánh trận vậy, cần phải có đối thủ giỏi. Lúc ngươi không có ở đây, thường là Chiêu Nhi cùng trẫm luyện tập. Vậy Hoàng thượng chơi kém đi cũng không lấy gì làm lạ.
Nhưng bây giờ thì tốt rồi, ngươi trở về trẫm có thêm một đối thủ. Tài đánh cờ của trẫm tiến bộ hay tụt lùi, sau này, ngươi tự mình trải nghiệm đi. Hoàng thượng sẽ không nghĩ rằng như vậy là có thể thắng được thần đấy chứ? Hoàng huynh,
Hoàng huynh, chúng ta mau chóng trốn đi. Nghe nói đại ma vương đó đến rồi. Điện hạ. Ngươi… Ngươi, ngươi, ngươi… Sao ngươi lại ở đây? Bao nhiêu năm rồi vẫn chẳng có chút tiến bộ nào cả. Vẫn cứ vô dụng như vậy. Ngươi không phải cũng vậy sao? Bao nhiêu năm nay
Vẫn cứ hung ác như vậy. Xem ra hôm nay sẽ không phân thắng bại được rồi. Vênh váo, tự đắc cái gì chứ? Ngươi thật sự cho rằng ta sợ ngươi sao? Ban nãy đệ nói chuyện sao lại không to như thế này? Hoàng huynh,
Còn không phải đệ sợ nói to tiếng quá, sẽ làm huynh giật mình sao? Đại ma vương đó có bắt nạt huynh không? Đệ nghĩ sao? Chắc là không đâu, hai người, một là đại ma vương, một là đại hồ ly. Kẻ tám lạng, người nửa cân. Đều rất đáng sợ.
Trẫm cảm thấy ban nãy hắn nói sai rồi. Đệ không phải là vô dụng, đệ là muốn ăn đòn. Thiếu chủ. Thiếu chủ. Đây là thiệp thăm hỏi của một vị đại thần trong triều gửi tới. Bọn họ biết được tin thiếu chủ quay trở về
Đã gửi hết thiệp thăm hỏi tới đây. Mọi người đều có lòng muốn kết giao với thiếu chủ. Thiếu chủ, nếu người trốn tránh không muốn gặp cũng khó nói lắm. Hơn nữa, ý của lão gia cũng hy vọng thiếu chủ có quan hệ qua lại với triều đình,
Kết giao với một số quan văn, quan võ. Sau này sẽ có chỗ dùng tới. Vậy thì hãy mở tiệc ở trong phủ đi. Mời hết những người đã gửi thiệp thăm hỏi đến dự là được. Vâng, lão nô sẽ đi làm ngay đây.