Full HD | Phim Cổ Trang Hay Trần Triết Viễn, Lý Mặc Chi | Phượng Lệ Cửu Thiên Tập 01 | iQiyi Vietnam

    [PHƯỢNG LỆ CỬU THIÊN] [Tập 1] [Đại Lục Long Đằng, thiên hạ chia làm ba,] [đứng đầu là Đại Chử,] [tây có Đại Thục,] [nam có Nam Dụ.] [Tuy mỗi bên bề ngoài yên phận bảo vệ một phương] [nhưng thực tế là sóng ngầm cuồn cuộn thay đổi thất thường]

    [không ai không ôm mong muốn thống nhất thiên hạ thịnh thế.] [Chủ soái Đại Thục – Hạ Dung] [Mạc Tâm.] [Hoàng hậu – Diêu Mạc Tâm] [Mạc Tâm.] [Em gái Diêu Mạc Tâm – Diêu Mạc Uyển] [Trung Cung môn] Tam tiểu thư đã đến cửa hoàng cung rồi ạ

    Mấy năm nay người chưa từng ra khỏi cửa phủ tại sao lại bỗng nhiên vội vàng vào cung? Mạc Uyển tìm tỷ tỷ có việc quan trọng. Lưu Tỉnh ngươi mang lệnh bài này nói với bọn họ là ta muốn gặp tỷ tỷ.

    Tam tiểu thư Diêu phủ đến yết kiến hoàng hậu nương nương. Trọng Nhi à hôm nay phải nói đến dì nhỏ của con rồi. Muội ấy tên là Mạc Uyển. Trước khi con đến người mẫu thân thương nhất là muội ấy chiều chuộng muội ấy đến nỗi tính tình hết sức ngây thơ,

    Còn bị người khác hiểu nhầm và truyền ra ngoài là ngu ngốc nữa đấy. Thật sự không biết có một tỷ tỷ như ta có phải may mắn với muội ấy không nữa. Nương nương nói đùa rồi. Có tỷ muội ruột thịt như người là chuyện hạnh phúc nhất đời.

    Hơn nữa Tam tiểu thư còn đưa tin nói rằng hôm nay muốn vào cung thăm người nữa. Bình thường Mạc Uyển gần như không ra ngoài cũng không biết hôm nay có chuyện gì có phải là bị người khác bắt nạt không? Từ khi nô tì theo nương nương vào cung

    Đã lâu lắm rồi chưa thấy dáng vẻ này của người đấy. Đi. Bổn cung như vậy là vì phong hàn mũi bị nghẹt. Ngươi lại còn chê cười bổn cung. Có vẻ bổn cung thật sự chiều ngươi đến hư mất rồi. Rút! Giết! Giết! Giết! Giết Dạ Quân Thanh thưởng vạn lượng vàng!

    Giết cho ta! Bắn! Bôn Lôi tiễn hắn một đoạn. [Thân tín của Dạ Quân Thanh – Bôn Lôi] [Hoàng thượng đã truyền lệnh triệu Túc Thân Vương về kinh ư?] [Quân vương Đại Chử – Dạ Hồng Dịch] Đúng vậy. Hiện tại thế lực các nơi có sự cân bằng khéo léo,

    Nếu bây giờ một lưới bắt trọn Đại Thục [Thừa tướng Đại Chử – Diêu Chấn Đình] và phá vỡ cân bằng này thì khi đó, chắc chắn Nam Dụ sẽ không khoanh tay ngồi nhìn. Đến khi ấy, Đại Chử ta biến thành chim đầu đàn, [Đại thái giám – An Bính Sơn]

    Trước sau có địch. Túc Thân Vương bảo vệ biên cương lại gặp rất nhiều nguy hiểm. Trẫm cho hắn về kinh cũng là muốn cho hắn nghỉ ngơi thật tốt. Vương gia vừa đánh thắng một trận lớn vết thương còn chưa lành mà đã bị gọi gấp về kinh.

    Vị kia không yên tâm về chúng ta vậy sao? Có phải là hơi khắt khe không? Sao càng ngày càng nhiều lời vô ích thế? Thuộc hạ lo lắng trên đường nếu người có sơ sót gì thì sao mà được chứ. Người có thể làm bổn vương gặp sơ sót

    E là chưa ra đời đâu. Chẳng phải hoàng hậu nương nương cũng tính đấy sao? Bôn Lôi có phải dạo này bổn vương tốt với ngươi quá không? Lát nữa dẫn theo một đội vệ binh là được rồi. E là lính còn sót lại của Đại Thục sẽ trả thù giữa đường.

    Thuộc hạ tuân lệnh. Diêu thừa tướng có lẽ đã biết hoàng hậu hiện nay đã bị cấm túc nhỉ? Thần hiểu nỗi lòng của hoàng thượng. Diêu gia ta trong ba nhi nữ có một hoàng hậu một phi tần. Việc nở mày nở mặt như thế tựa như lửa cháy thêm dầu

    Đương nhiên sẽ dẫn đến chỉ trích và hãm hại của người khác. Hành động này của hoàng thượng đúng là đã làm giảm nhiệt độ cho cả nhà vi thần. Xem ra Diêu ái khanh đúng là hiểu trẫm. Yên tâm nếu Mạc Tâm cùng trẫm thống trị thiên hạ

    Thì trẫm sẽ cho nàng ấy được phượng bay trên mây. Có lẽ gần đây bổn cung nhiễm phong hàn, đến vị giác cũng thay đổi, cảm thấy thuốc an thai đắng hơn trước đây một chút. An công công vất vả cho ngươi phải đích thân đến rồi. Không có ngươi

    Thì bên cạnh hoàng thượng đã thiếu đi một người đáng tin. Hoàng hậu nương nương khen nô tài quá rồi. Hoàng thượng thà rằng bên cạnh không có ai hầu hạ cũng phải lo cho hoàng hậu nương nương. Dạo này long thể của hoàng thượng có tốt không? Nương nương đừng lo

    Ổn cả vẫn ổn cả. Người xem trí nhớ của ta này. Hoàng thượng nói ta chuyển lời cho người. Nói là mấy ngày nay hoàng hậu nương nương phải chịu tủi thân rồi. Còn một câu thơ nữa là… tuy xa cách…

    Tuy xa cách nhưng lòng vẫn nhớ mặc biển mây chia cách đôi ta. Phải phải phải. Phiền An công công bẩm lại với hoàng thượng rằng ta đã có cùng suy nghĩ với chàng thì sao có thể không biết nỗi khổ của chàng được chứ? Vâng vâng vâng. Không có việc gì nữa.

    An công công ngươi đi làm việc đi. Vâng. Hoàng hậu nương nương vạn phúc. Nô tài cáo lui. Nương nương người sao thế? Nương nương người sao thế? Trọng Nhi… Trọng Nhi của ta… Mau cứu con ta! Truyền thái y! Truyền thái y! Mau truyền thái y! Không không. Gọi hoàng thượng đến.

    Mau mời hoàng thượng đến! Vâng vâng. Trọng Nhi. Mau mau truyền thái y! [Truyền thái y!] Có người muốn hại bổn cung. Có người muốn hại bổn cung. Nương nương người nói gì vậy? Ai muốn hại người? Sao có thể chứ? Để nô tì dìu người lên giường rồi từ từ nói.

    Không còn thời gian nữa ngươi bình tĩnh lại đi. Ngươi quên là bổn cung biết y thuật sao? Ta đã có thể cảm nhận rằng con của ta không giữ được nữa. Tiếp theo ngươi phải nghe cho rõ mỗi câu của ta. Biết chưa hả? [Hoàng thượng!] Hoàng thượng! Hoàng thượng.

    Có việc gì mà vội vàng như vậy? Trẫm đã nói trước rồi không phải tin của Túc Thân Vương và hoàng hậu thì không ai được làm phiền. Hoàng thượng là nương nương. Nương nương không ổn rồi! Hoàng thượng! Cái gì? Tỷ tỷ. Tỷ tỷ. Tỷ tỷ. Tỷ tỷ. Tỷ tỷ.

    Tỷ tỷ sao tỷ lại chảy nhiều máu thế này? Mạc Uyển. Tỷ tỷ tỷ sao vậy? Sao muội lại ở đây? Tỷ tỷ, tỷ không sao chứ? Đi. – Đi mau. – Ta không đi. Muội không nên đến. Muội đi mau. Đi. Trọng Nhi. Trọng Nhi. [Mạc Uyển?]

    Sao ta lại biến thành Mạc Uyển? [Ánh sáng bạc đó…] Mạc Uyển tỷ tỷ chỉ có thể rời khỏi đây trước rồi tính toán về lâu về dài. [Lúc này tuy Mạc Uyển đang chìm vào giấc ngủ] [nhưng muội ấy ở trong cung lại là an toàn nhất.] [Nếu ta không đi]

    [thì chắc chắn sẽ làm người khác nghi ngờ] [ta sẽ không còn cơ hội] [tìm ra hung thủ thật sự nữa.] [Mạc Uyển] [hãy đợi tỷ tỷ quay lại cứu muội.] [Đây là Tam tiểu thư Diêu phủ Diêu Mạc Uyển.] [Ra tay đi.] [Các ngươi là ai?] [Sao lại bắt ta?]

    [Tướng còn sót lại của Đại Thục – Kiếm Trần] Mọi người nhìn cho rõ. Người này tên Dạ Quân Thanh có mối thù không đợi trời chung với Đại Thục chúng ta. Nếu không trừ khử hắn thì trong mười năm, Đại Thục ta sẽ không còn cơ hội xoay chuyển.

    Hiện tại hắn đang bị thương nặng là cơ hội tốt nhất để trừ khử hắn. Giết hắn! Vâng! Vương gia phía sau có người đuổi theo. Biết rồi. Lên phía trước giải quyết bọn chúng. Vương gia đang bị thương hơn nữa cũng không thể trái lệnh hoàng thượng.

    Những người này cứ để ta xử lý. Cũng được. Ta đi đường nhỏ trong rừng phía trước ngươi xử lý xong thì đuổi theo ta là được. Vâng. Thái y rốt cuộc thì hoàng hậu thế nào? Bẩm hoàng thượng chúng thần vô dụng dù đã hết sức cứu chữa

    Nhưng vẫn không thể bảo vệ long thai. [Nương nương] [đã sinh non.] Vậy còn hoàng hậu? Trẫm chỉ mong Mạc Tâm bình an. Nương nương đột ngột rong huyết [e rằng…] [e rằng sống cũng không lâu nữa.] [Lệ phi – Diêu Tố Loan] [Chúng thần…]

    [Chúng thần thật sự không thể xoay chuyển đất trời.] [Thần phi – Hoàn Thái Nhi] [Thục phi – Vương Tất Nhược] Không thể xoay chuyển đất trời? Trẫm là thiên tử ý của trẫm là ý trời! Trẫm không cho nàng ấy chết. Trẫm không cho nàng ấy chết. Mạc Tâm

    Nàng mở mắt ra nhìn trẫm đi. Chi bằng xử lý cô ta ở đây để đỡ phiền phức. Vâng. Cứu mạng! Cứu mạng! Cứu mạng! [Cứu mạng!] Cứu mạng! Đừng hét nữa có hét rách họng cũng không ai đến cứu ngươi đâu. Các ngươi đừng đến đây! [Quân Thanh?] Quân Thanh cứu ta!

    [Cô ấy là ai? Tại sao lại biết tên ta?] [Quân Thanh…] Quân Thanh! [Đầu đau quá.] [Làm sao thế này?] [Ta đang ở đâu?] [Người đàn ông này là ai?] [Hắn làm gì ta rồi?] [Hắn muốn làm gì?] Dâm tặc to gan dám làm nhục sự trong sạch của ta.

    Ngươi là ai? Đây là chỗ nào? Ngươi bắt ta đến từ đâu? – Nói mau ta tha cho ngươi khỏi chết. – Khoan đã. Ta bắt cóc cô? Ta làm nhục sự trong sạch của cô? Ta còn muốn hỏi cô là ai đấy. Tại sao đêm qua lại biết… Đừng nói nhảm nữa!

    Ngươi trả lời câu hỏi của ta đi đã! Khoan đã. Ngươi… ngươi mang giày quan mặc gấm Thục, bên người đeo ngọc bội bề ngoài cũng không tầm thường. Kiểu dáng bộ đồ này của ngươi không phải có tiền là mua được dường như là danh gia vọng tộc.

    Nếu ngươi là người quyền quý thì ra tay với một cô gái yếu đuối như ta tội càng thêm nặng! Cô? Cô gái yếu đuối? Ngươi… tên dâm tặc này ngươi gian trá quá đấy. Bề ngoài đẹp như vậy ngươi làm gì mà không được sao cứ muốn làm dâm tặc?

    Ta nói này dù ngươi có đẹp hơn nữa thì cũng chỉ là… tiểu nhân. Ta không cần biết cô đang giở trò gì nhưng cô đừng có giả vờ ngốc nghếch với ta. Hiểu chưa hả? Nói đi. Tại sao đêm qua cô lại biết tên ta? Ta biết tên ngươi?

    Vậy chứng tỏ trước kia ta biết ngươi. Ngươi tên gì vậy? Nhà ngươi ở đâu? Ta… ta… Cô bị ngã nên ngốc luôn à? Thật sự không nhớ chuyện hôm qua à? Được. Từ bây giờ cô không được nói câu nào nữa. Hiểu chưa? Ta… ta… Một câu thôi. À thì…

    Rốt cuộc thì tối qua đã xảy ra chuyện gì vậy? Cuối cùng thì cô muốn làm gì? Có thể buông ra cho ta không? Ta… Không… không buông. Ta không buông. Không buông đấy. Cô và ta không quen biết từ nay về sau mỗi người đi một ngả có gì mà không được?

    Vậy… Vậy huynh không thể mặc kệ ta như vậy. Huynh… huynh phải chịu trách nhiệm với ta. Chịu trách nhiệm? Tại sao phải chịu trách nhiệm? Ta đã nói rõ đầu đuôi chuyện tối qua rồi ta chỉ là… bỗng nhiên lương thiện nên cứu cô thôi. Vậy…

    Vậy chính huynh cũng nói rồi đó phải không? Huynh nói trước khi ta rơi xuống vực có phải ta đã gọi tên huynh không? Cái này là huynh nói mà. Vậy thì không thể nghi ngờ rằng trước đây ta có quen biết huynh. Bây giờ ta mất trí nhớ

    Không nhớ được gì cả huynh bỏ lại ta ở đây là không nhân nghĩa đúng không? Chỉ có đi theo huynh thì ta mói có thể tìm lại trí nhớ của mình. Bây giờ cô đang lấy oán trả ơn. Vậy huynh… Huynh muốn ta lấy thân báo đáp? Cũng được.

    Huynh là kiểu ta thích. Rốt cuộc thì cô trêu chọc bao nhiêu người vậy? Dạ Quân Thanh hôm nay sẽ là ngày chết của ngươi! Là rốt cuộc thì huynh trêu chọc bao nhiêu người ấy. Huynh tên Dạ Quân Thanh? Tên cũng hay đấy. Các huynh đệ lên cho ta! Lên đi!

    Đi mau đừng để ý đến ta. Tìm chết. Khoan đã! Tiểu nữ không có ân oán với các đại ca người các ngươi muốn giết là hắn. À… Đừng làm hại người vô tội đấy. Ta không cản trở các ngươi làm việc nữa. Dạ Quân Thanh! Dạ Quân Thanh! Thiên Diện. Hoàng thượng.

    Việc hoàng hậu bất ngờ trúng độc lần này theo ngươi thì nên bắt đầu điều tra từ đâu? Bát thuốc an thai đó đúng là có điểm kỳ lạ. Thuộc hạ định bắt đầu điều tra từ người và vật hoàng hậu tiếp xúc trước khi phát bệnh.

    Tất cả những người tiếp xúc với bát thuốc an thai đó cũng chỉ là cung nữ thái giám mà thôi. Đầu độc hoàng hậu của một nước hành động điên rồ như vậy gan to bằng trời như vậy bọn chúng sao có được năng lực này chứ?

    Thuộc hạ hiểu ý của hoàng thượng. Phía sau những nhân vật nhỏ này chắc chắn có kẻ đứng sau sai khiến. Ngươi thấy thế nào về ba phi tần lớn của hậu cung? Thuộc hạ chỉ tin bằng chứng không dám suy đoán lung tung. Bây giờ trẫm đã ra lệnh

    Phong tỏa mọi tin tức. Vậy nên lần điều tra này phải bí mật tiến hành. Thuộc hạ đã rõ. Mệt chết mất. Ơn lớn ngày hôm nay của bổn cô nương với huynh để ta xem sau này huynh muốn làm thế nào để đền đáp. Cái gì? Huynh nói

    Huynh muốn lấy thân báo đáp à? Vẻ ngoài cũng được đấy cũng không phải là không thể. Nhưng bổn cô nương không phải người nông cạn như vậy để ta suy nghĩ đã. Ông ơi. Xin ông hãy cứu bọn ta. Cô nương. Việc… việc gì thế này? Ông ơi

    Ta và phu quân bị người ta đuổi giết chàng bị thương nặng vì cứu ta. Bọn ta thật sự không còn chốn dung thân nữa xin ông hãy cứu bọn ta đi không thì bọn ta sẽ mất mạng thật đấy. Nhưng với tốc độ của chiếc xe ngựa của ta

    Thì bọn họ sẽ nhanh chóng đuổi kịp thôi. Không sao ta có cách. Ông già có thấy một nam một nữ đi qua đây không? Hảo hán hãy làm chủ cho ta. Ban nãy một nam một nữ đó cướp ngựa của ta rồi chạy về hướng kia. Đuổi theo!

    Ông đúng là có tấm lòng bồ tát. Ơn cứu mạng ngày hôm nay sau này chúng ta sẽ trả lại gấp bội. Là người số khổ cả cái gì mà trả ơn với không trả ơn chứ. Mà phu thê các ngươi sao lại chọc phải mấy tên hung ác đó vậy?

    Nói ra thì dài lắm. Là thế này. Phu thê ta vốn rất yêu thương nhau ai mà ngờ rằng bọn cướp trong thôn để ý đến ta muốn cướp ta về làm thiếp. Phu thê ta thật sự không còn cách nào nên mới nghĩ chạy là trên hết rồi bị đuổi giết.

    Phu quân đáng thương của ta. Chàng nói xem nếu chàng có mệnh hệ gì để lại một mình nương tử thì làm sao có thể sống chứ? Nương tử? Ta đây ta đây. Chàng cứ yên tâm dưỡng thương đi. Chàng yên tâm chúng ta gặp được người tốt rồi. Chàng yên tâm.

    Đúng là không coi vương pháp ra gì. Hai người đừng sợ nơi này nằm sâu trong núi ít người qua lại bọn chúng sẽ không dễ dàng tìm đến đây cứ yên tâm ở lại vết thương khỏi rồi đi cũng không muộn. Cảm ơn ông. Cô nương đói rồi nhỉ?

    Mau ăn gì đó đi. Cảm ơn bà. Thơm thật đấy. [Đây là bạch chỉ] [vị ngọt] [có thể hạ sốt cầm máu.] Bà à trong này có mùi bạch chỉ. Là hái ở đâu thế? Dùng thứ này để chữa vết thương đao kiếm là tốt nhất. Sau nhà ta có đấy

    Để ta dẫn cô đi. Nào. [Đắng quá.] [Đây là thuốc đắng nhất ta từng uống.] [Thuốc tốt thì đắng.] Ông ơi! Ông ơi! Vết thương của huynh ấy bị mưng mủ nếu còn không mời đại phu thì e là sẽ nặng hơn. Cô đừng vội ta sẽ đi ngay.

    Đến nay bên Túc Thân Vương có tin tức gì không? Bẩm hoàng thượng tạm thời vẫn không có. Đó là… Bẩm hoàng thượng dân chúng trong thành biết hoàng hậu bị bệnh nên ai nấy đều đốt đèn Khổng Minh để cầu phúc với trời.

    Có vẻ hoàng hậu thật sự rất được lòng người. Vâng. Bẩm hoàng thượng người liên can đã bị giam giữ sẽ tra hỏi suốt đêm. Ngươi lui xuống đi. Vâng. An Bính Sơn. Có nô tài. Hôm đó bát thuốc ấy là ngươi đưa cho hoàng hậu

    Vậy thì ngươi là người bị tình nghi trực tiếp. Ngươi có biết tại sao trẫm không cho người bắt ngươi không? Nô tài biết. Hoàng thượng khai ân bảo vệ nô tài. Nô tài tuyệt không dám giấu diếm. Trên đường đi đưa thuốc ngươi có thấy gì lạ không?

    Hôm đó sau khi nô tài lấy thuốc từ thái y viện thì không dám chậm trễ chút nào trên đường cũng không có gì lạ. Điều này Tiểu Phúc Tử và Tiểu Lục Tử có thể làm chứng. Dù nô tài thật sự muốn làm gì đó

    Thì cũng không thể kéo nghi ngờ về chính mình như vậy. Xin hoàng thượng xem xét. Đứng dậy đi. Tạ hoàng thượng. Lòng trung thành của ngươi với trẫm trẫm đương nhiên biết rõ. Đi thôi đến tẩm cung của hoàng hậu. Tạ hoàng thượng. Đại phu

    Ngọc bội này phẩm chất không tầm thường chắc chắn có thể đổi được rất nhiều tiền. Coi như nó là tiền công của ngài mong ngài có thể dùng châm để làm dịu khí mạch của chàng. Để ta thử có được hay không thì không chắc chắn. Đa tạ đại phu.

    Đại phu để ta đi. Cô nương bản thân cô đã là một y nữ còn mời ta đến làm gì? Ta là y nữ? Đương nhiên. Cô còn nhỏ như vậy mà y thuật đã hơn cả lão phu rất giỏi rất giỏi. Nào nào. Mấy bình Kim Sang Dược này

    Coi như ta tặng cho cô. Đa tạ đại phu. Vậy thì tại hạ xin cáo từ. Đại phu đi từ từ. Chẳng lẽ ta thật sự là y nữ?