Full HD | Phim Ngôn Tình Cung Tuấn, Tống Y Nhân | Cô Gái Nhìn Thấy Mùi Hương Tập 03 | iQiyi Vietnam
Cái gì? Rượu của nhà máy rượu vang Menuts hỏng rồi? Vâng, tôi đã trao đổi với chủ nhà máy rượu vang rồi, đợt rượu này sẽ bị hủy toàn bộ, sẽ không tràn ra thị trường. Thầy Lục, tôi vô cùng khâm phục việc làm này của ngài,
Nhưng điều đó đồng nghĩa với việc chúng ta đã đẩy một dòng rượu sẽ không bao giờ xuất hiện trên thị trường nữa đi. Thầy Lục à, như vậy thì có hơi lúng túng đấy. Nguyên nhân của sự lúng túng này không phải do tôi mà là nhà máy rượu vang Menuts.
Tôi đã đánh giá mẻ ủ mới của nhà máy rượu vang Menuts theo các câu hỏi được định ra lúc đầu. Tôi chỉ có thể viết bản thảo như vậy thôi, xin lỗi. Cậu Lục, tôi… Mia, Lục Vi Tầm giao bản thảo chưa?
Nếu chưa giao thì phải nhanh chóng thực hiện phương án số hai thôi. Giao rồi. Thế sao tôi không thấy? Tôi vẫn đang chỉnh sửa lại. Có gì mà chỉnh sửa chứ? Bây giờ thời gian gấp rút lắm, không phải bản thảo của Lục Vi Tầm
Được yêu cầu không chỉnh sửa chữ nào sao? Tình huống này khá đặc biệt. Nào nào, tôi xem thử. Tôi không dùng bản thảo này được, tôi bảo cậu ấy viết một bài đánh giá rượu vang đỏ, giờ cậu ấy lại giao một
Bài đánh giá rượu vang đỏ không thể đưa ra thị trường. Tôi dùng được thứ gì chứ? Bài viết này chẳng có ý nghĩa nào cả. Mia, cô trao đổi với cậu ấy thế nào vậy? Nếu cô không xử lý được Lục Vi Tầm thì sau này
Tôi thấy cô không cần làm cái chức trưởng biên tập chuyên đề Chuyên gia thử nếm rượu vang này nữa. OK, bắt đầu phương án dự phòng đi. Đây không phải là sự lựa chọn đầu tiên tốt nhất, tôi đã nghĩ ra được
Một cách không chỉnh sửa chữ nào của Lục Vi Tầm mà còn có thể cứu nguy được nữa. Nói nghe xem nào. Tuy bản thảo này là bản thảo đánh giá dòng rượu mới của Lục Vi Tầm nhưng tôi có thể thêm một bình luận của bên thứ ba vào phía sau,
Để nó trở thành bài sưu tầm của Lục Vi Tầm. Bài sưu tầm? Thế mà có thể khiến chủ nhà máy rượu vang từ bỏ lợi ích kinh tế to lớn thế này, thậm chí phải gánh chịu số tiền thất thoát khổng lồ mà hủy toàn bộ mẻ rượu.
Tin tức này đủ để khiến cái ngành này chấn động. Chúng ta có thể tuyên truyền trực tiếp cho Lục Vi Tầm. Ai cũng biết Lục Vi Tầm chỉ cung cấp bài viết cho Doctor Wine chúng ta, tuyên truyền trực tiếp cho cậu ấy cũng giống như tuyên truyền cho chúng ta vậy.
Chị Mia vừa trò chuyện với chủ biên vui vẻ lắm. Thật không đấy? Nghe bảo lần này Lục Vi Tầm nộp bản thảo trễ, chuyên mục lần này của chúng ta phải bị bỏ trống rồi. Tại mọi người chưa nhìn thấy thôi, lúc nãy chủ biên đi vào văn phòng chị Mia,
Sắc mặt… Thầy Lục cố chấp cứng đầu, chị Mia lại phải mệt lòng rồi. Thắp nến cho chị ấy đi. Ý này hay đấy, mau chuẩn bị bài viết. – Mau lên. – Vâng. Mia, vất vả rồi. Vụ gì thế này? Phải đấy. Chuyên mục của chúng ta hết cách rồi.
– Chưa từng có chuyện thế này. – Phải. Nói gì thế hả? Làm xong việc rồi à? Thế là được giải quyết rồi à? Rốt cuộc Mia vẫn là Mia. Con nói bố nghe một tin tốt nhé. Tin tốt gì thế? Chúng ta sắp trả hết nợ cho anh Đức rồi.
Không phải đã trả hết món nợ lãi suất cao kia từ lâu rồi à, con lại lú lẫn rồi phải không? Vâng vâng vâng. Bố à, bố nói đúng, là con lú lẫn rồi. Gì thế? Ở đâu đấy? Ở nhà. Chốc nữa tôi đến. Đây là lần đầu tiên Doctor Wine tiến cử
Một dòng rượu mãi mãi không bao giờ ra mắt thế giới. Tuy dòng rượu này đã bị hủy bởi yêu cầu nghiêm khắc của Lục Vi Tầm nhưng lại thể hiện sự theo đuổi đến trình độ cao nhất của người ủ rượu với cấp bậc rượu vang đỏ
Cùng với sự tin tưởng lẫn nhau giữa người ủ rượu và Chuyên gia thử nếm rượu vang. Lần này chúng tôi không tiến cử rượu mới mà là tín ngưỡng của người ủ rượu và Chuyên gia thử nếm rượu vang đối với rượu vang đỏ. Lục Vi Tầm,
Tôi chỉ có thể giúp cậu thế này thôi. Trông hành vi sau khi uống rượu sẽ thấy được nhân phẩm, bài viết có sai sót, nhân phẩm và thái độ của Chuyên gia thử nếm rượu vang không phù hợp. Dù sao thì anh cũng chẳng có vị giác gì,
Uống nước là được rồi. Mấy ngày nay tôi vẫn luôn suy nghĩ xem quy luật tráo đổi vị giác ngắn ngủi của chúng ta là gì. Lần đầu tiên là ở cổng bệnh viện, chúng ta đã tráo đổi vị giác vào khoảng mười hai giờ trưa. Nhưng sau tầm một tiếng đồng hồ
Thì vị giác của tôi biến mất. Lần thứ hai là ở nhà máy rượu vang Menuts, tôi đã để ý, đại khái là đã tráo đổi vào khoảng năm giờ mười bảy phút chiều, sau khi tôi nếm xong thùng rượu số 92, tôi vẫn luôn uống soda khổ qua,
Vào khoảng sáu giờ bảy phút tối thì vị giác của tôi lại biến mất. Lần này đã trao đổi năm mươi phút, cũng tầm một tiếng đồng hồ. Cho nên? Cô không mang não à? Không hiểu phân tích của tôi hả? Tôi nghe hiểu chứ, nhưng thế thì sao?
Sao cô không nghĩ xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Mấy hôm nay tôi cũng luôn suy nghĩ… tại sao anh lại giàu đến thế? Nhiều tiền vậy nên vung tay không hề do dự. Làm Chuyên gia thử nếm rượu vang viết bài mà kiếm được nhiều tiền như thế,
Có phải anh nóng lòng muốn đổi vị giác về là vì nó không? Rốt cuộc vị giác của anh đáng bao nhiêu tiền vậy? Tục không chịu nổi. Tóm lại tiếp xúc môi chỉ là một phần trong việc tráo đổi vị giác của chúng ta,
Chúng ta còn phải tìm ra những phần còn lại. Tìm thế nào? Lật lại những chi tiết lúc gặp nhau. Tại sao phải lật lại cả phần này chứ? Chúng ta tráo đổi vị giác là một vấn đề nhiều nhân tố, thời gian, địa điểm, nhân vật, sự việc
Đều là nhân tố có khả năng dẫn đến việc tráo đổi vị giác của chúng ta. Dùng cách kiểm soát sự biến đổi thì có thể giảm bớt sai số. Nhưng mà tôi… tôi… Ở đây này. Tôi đã lấy điện thoại đập kính chiếu hậu của anh.
Ý của cô là cô vẫn muốn đập lại lần nữa? Anh cần mà. Tôi muốn lấy bình ô mai của tôi về. Mà tôi không đưa. Nên tôi… tôi… Sau đó anh đòi chứng minh thư của tôi. Cô không chỉ không đưa tôi mà còn đạp lên chân tôi nữa. Ngại quá.
Sau đó tôi lùi lùi lùi lùi lùi… Lúc này có xe chạy đến. Sau đó… tôi đã cứu cô. Hai chúng ta… Sai rồi, lúc này anh nằm mà. Nằm đi. Tới đi. Mau lên. Còn ngơ ra đó làm gì? Nào. Thôi bỏ đi, dưới đất bẩn quá. Chúng ta đứng lên vậy.
Tôi mới là ông chủ. Đổi về rồi. Lục Vi Tầm, tôi không làm việc này được đâu. Tăng lương đi. Trở lại nữa rồi. Bốn mươi phút. Lần đầu tráo đổi vị giác là mười hai giờ năm phút đến một giờ năm phút, tổng cộng sáu mươi phút.
Lần thứ hai là năm giờ mười bảy đến sáu giờ bảy, năm mươi phút. Lần này chỉ có bốn mươi phút thôi. Mỗi lần hôn môi thì thời gian tráo đổi vị giác của chúng ta sẽ rút ngắn mười phút. Thế trước khi chúng ta tìm được
Các tráo đổi vị giác hoàn toàn… Cũng có nghĩa là chỉ có ba cơ hội mà thôi. Còn ba lần. Cô ấy dây dưa bên cạnh anh, anh lại rơi vào mắt của em. Cái lướt qua tràn đầy ám muội, tư duy uốn lượn như bờ biển. Chìm nổi giữa nước và lửa,
Thật ngạc nhiên khi con tim không còn ngây thơ nữa. Tình yêu nguy hiểm đấy… Trên đời này còn có điều bất ngờ như vậy sao? Mỗi lần giảm mười phút, chắc không phải ông trời bị ám ảnh cưỡng chế đấy chứ. Quý vị khán giả thân mến,
Đoán! Đoán! Đoán mỹ thực mùa II của chúng ta sắp bắt đầu. Bạn có thể nếm ra được nguyên liệu ban đầu của dĩa thịt trước mặt tôi là gì không? Người thắng cuộc sẽ nhận được giải thưởng lớn do chúng tôi tài trợ. Nhiều tiền thế à? Những chuyên gia ẩm thực
Tràn đầy tự tin với đầu lưỡi của mình hãy nhanh chóng hành động đi nào. Đúng đấy. Nếu đã có vị giác tuyệt vời thì không thể để phí được. A lô thầy Lục, tháng sau là kỷ niệm của tòa soạn tạp chí, chúng tôi muốn chủ đề xoay quanh
Việc triển khai thế giới cũ mới của rượu nho. Nhạt nhẽo cũ rích. Vâng. Chủ đề khá là truyền thống, thế nên chủ biên đã cất công chọn hai chai rượu quý giá. Hai chai rượu này lần lượt đại diện cho rượu nho của thế giới cũ và mới
Mới là mánh khóe chân chính. Rượu nho Terra Andina và rượu nho của Château Haut-Brion. Lần này Edward thật sự mạnh tay rồi. Mong thầy Lục cố gắng hết sức phối hợp. Thế mà quý tòa soạn lại chuyển phát nhanh rượu tốt thế này. Đúng là ẩu tả. Vâng,
Lần sau tôi sẽ tự mình mang đến. Nếu không còn chuyện gì khác thì tôi xin phép cúp máy đây thầy Lục. Đã nghe nói đến anh Lục được nhận cái hôn của thần rượu từ rất lâu, sở hữu thiên phú như vậy mà anh Lục lại không cậy tài khinh người.
Là tinh anh trong ngành, được mọi người tâng bốc mà không bao giờ kiêu ngạo. Có thể không màng danh lợi, có thể giữ sự tĩnh lặng, khí phách này được người khác kính trọng. Mộc Xuân Phong tôi dũng cảm trèo lên núi cao, một lòng muốn được gặp anh Lục.
Thật khéo là gần đây vừa được mẻ ủ tốt, không nỡ độc chiếm, mong được gặp mặt anh Lục để luận bàn tay nghề. Không biết anh Lục có muốn đến nơi hẹn không? Xin chờ hồi âm. Mộc Xuân Phong. Nhàm chán. Ngại quá, tôi xin phép đi nghe máy nhé. Vâng.
A lô. Đoán! Đoán! Đoán mỹ thực, đoán được điều bất ngờ bằng đầu lưỡi của bạn. Chào mừng đón xem… Cô đang ở đâu thế? Sao lại ồn vậy? Tôi… tôi đang ở bên ngoài. Mau trở về, có việc làm đây. Gấp lắm à? Tôi còn có ít việc khác,
Không thì muộn chút nữa chúng ta… Mấy giờ? Mười giờ. Được, mười giờ tối, cà phê Mbook. Không được phép trễ giờ. – Còn không được phép trễ giờ nữa chứ… – Lục Vi Tầm à? Bọn mình chỉ có quan hệ hợp tác thôi,
Mình đâu có ký hợp đồng bán thân cho anh ấy đâu. Sắp lên sân khấu rồi, đừng bị ảnh hưởng bởi cảm xúc của anh ta. Qua những vòng loại thì hiện còn hai thí sinh có thể nói là sở hữu vị giác tuyệt vời. Đứa con của trời. Vâng, tiếp theo đây
Chính là món ăn cuối cùng của bếp chính ngày hôm nay. Món ăn này đã được nêm một vài gia vị. Chúng nó xâm chiếm nhau, che lấp nhau, vậy ai có thể nếm được tất cả mùi vị trong đó
Đồng thời trả lời toàn bộ câu hỏi của chúng tôi thật chính xác? Vâng. Nhân viên công tác của chúng tôi đã dọn món ăn lên rồi. Chúng ta hãy cùng đón xem nhé. Màu sắc của món ăn này rất đẹp. Vâng. Hai thí sinh đã chuẩn bị sẵn sàng chưa? Vâng.
Chuẩn bị, bắt đầu. Thí sinh số hai của chúng ta ngửi ngửi trước rồi mới nếm thử một ít. Hai thí sinh nếm rất kỹ càng. Qua biểu cảm của hai người thì tôi tin rằng họ đã có câu trả lời của riêng mình. Vâng, tiếp theo đây sẽ là
Câu hỏi thứ nhất của ngày hôm nay. Hai người hãy nghe rõ nhé, thịt trong món này được làm bằng gì? Đậu hủ. Tốt lắm, chúc mừng thí sinh thứ hai đã trả lời chính xác. Vâng, tiếp theo chúng ta sẽ bước vào câu hỏi cuối cùng của ngày hôm nay.
Thí sinh số một của chúng ta có thể lật ngược ván cờ không thì phải trông vào lần này. Nào, xin mời nhân viên công tác hãy mang bảng viết lên. Vâng, mời hai thí sinh hãy chuẩn bị. Câu hỏi cuối cùng chính là các thí sinh hãy
Viết tên mười bốn loại gia vị. Viết đúng một loại được một điểm. Chuẩn bị, bắt đầu. Hai thí sinh có thực lực xuất sắc, ngang tài ngang sức, tình thế mãnh liệt, tiến hành cùng lúc. Nào, cố lên. Hình như thí sinh số hai đã gặp phải khó khăn rồi.
Cô ấy đã dừng bút. Nhưng thí sinh số một vẫn đang múa bút thành văn. Anh ấy đã viết hơn bảy loại gia vị, vượt qua thí sinh số hai của chúng ta rồi. Thí sinh số hai nếm món ăn lại lần nữa.
Mong là có thể tìm thấy mùi vị bị đánh mất. Thí sinh số hai phải cố lên đấy. Thí sinh số một của chúng ta còn một loại cuối cùng. Thắng lợi đã ở trong tầm tay. Thí sinh số hai, thí sinh số hai,
Còn có thể nhớ lại mùi vị bị đánh mất đó không? Chúc mừng thí sinh số một đã thắng cuộc. Anh ấy đã giành được giải thưởng lớn của chúng tôi. Một lần nữa xin chúc mừng anh. Vòng thi đấu này vô cùng đặc sắc.
Nào, thí sinh số hai đừng nản lòng nhé, hôm nay cô thể hiện cũng xuất sắc lắm. Tuy thua cuộc nhưng rất vinh quang. Tôi… quả thật tôi đã từng nếm được quá ít gia vị. Không sao, ăn nhiều trải nghiệm nhiều hơn. Sau này mong cô có thể
Dạo chơi trong biển cả mỹ thực này hết sức mình. Bởi vì mỹ thực mới là chân lý của đời người. Tin rằng sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày cô trở thành một chuyên gia ẩm thực xuất sắc. Vâng thưa các bạn,
Một lần nữa chúng ta hãy giành một tràng pháo tay cho thí sinh số hai nào. Chú gián Hà Bất Túy càng thua càng mạnh. Cụng ly. Tửu lượng của cậu chỉ có một ly thôi, đừng cậy mạnh. Mình không sao. Thế này có là gì đâu. Cậu phải biết
Sở trường của mình là “canh gà độc” đấy. Đừng cảm thấy hôm nay rất tồi tệ, vì ngày mai còn tồi tệ hơn nữa. Cậu không tệ, cậu có vị giác mang tính giai đoạn mà. Đừng nhắc đến cái vị giác mang tính giai đoạn này nữa,
Sau khi có vị giác mang tính giai đoạn này mới gọi là xui xẻo đấy. Mình chẳng biết bây giờ mình tốt hay là tệ nữa. Ông trời sắp đặt như vậy là có lý của ông ấy. Giải sầu bằng gì? Chỉ có cật dê.
Nếu Lục Vi Tầm biết cậu ngồi đây ăn cật dê thì sẽ là một trận gió tanh mưa máu đấy. Ông chủ. Cô ấy thần thái thật đấy. Vâng. Có chỗ ngồi không? Không thì để tôi đi hỏi thử xem. Xin chào, có thể ghép bàn với cô gái này không? Được chứ.
Nào, qua chỗ tôi này. Nào. Dọn một bộ chén đũa cho bàn này đi. Vâng. Tim gà, huyết quản, sườn non, bao tử vịt, xiên thịt bò, xiên thịt dê mỗi loại mười xiên, thêm một bình bia và một xiên cật dê. Cảm ơn. Vâng, sẽ dọn lên ngay. Nhiều thế à.
Gọi món giống ghê. Khéo quá. Hiếm khi có hai cô gái thích ăn cật dê ngồi chung với nhau. Tu trăm năm mới được ngồi cùng thuyền, tu nghìn năm mới cùng chung chăn gối. Có thể ngồi cùng bàn ăn xiên que, sau này cô chính là bạn của tôi. Tôi
Là Hà Bất Túy. Hách Dụng. Mia. Cô thở dài cái gì? Bỗng dưng tôi nhận được một năng lực siêu nhiên, nhưng tôi lại không biết phải dùng thế nào, cứ như bản thân đã bỏ lỡ trăm triệu vậy. Còn cô thì sao? Đối tác khó giải quyết quá,
Tự đại, cố chấp, chủ nghĩa hoàn hảo. Khó hầu hạ. Ông chủ của tôi cũng thế đấy, cứ nghĩ mình là trung tâm của vũ trụ. Yêu cầu cả thế giới phải quay quanh anh ta. Nói nghe xem nào, sao hạng mục trăm triệu của cô lại không còn nữa?
Thì là chuyện kiếm tiền bằng ăn uống đấy. Tôi phát hiện nó không có dễ dàng như tôi tưởng. Không phải chỉ nếm ra vị là được. Mười giờ mười phút rồi? Mình vừa nhắc cậu rồi đấy cô nương à. Tôi còn có việc gấp,
Hai người vừa ăn vừa trò chuyện đi nhé. Hách Dụng, cậu thanh toán giúp mình. Tôi đi thanh toán đây. Ông chủ. Đi thẳng rồi… quẹo trái. Xin chào. Xin hỏi cô có thấy một người con trai vừa cao vừa đẹp trai nhưng cái mặt thì một đống. Cô tìm anh Lục à?
Anh ấy đã đi khỏi lúc mười giờ rồi. Mười giờ? Thôi tiêu rồi. Đùi vàng giận mất rồi. Mình phải dỗ thế nào đây? Ông chủ, xin lỗi. Tôi sai rồi. Tôi bảo đảm sẽ không có lần sau đâu. Bậc thầy trẻ tuổi nhất,
Chàng trai thiên tài sở hữu vị giác tuyệt vời, cậu chủ bỏ nhà ra đi, mất tư cách làm người thừa kế đời hai, quý công tử rượu vang đỏ. Là ước mơ của vô số cô gái. Các cô gái à, mấy người hãy tỉnh lại đi. Lục Vi Tầm,
Tại sao anh không trả lời tin nhắn wechat của tôi? Xin lỗi vô ích, không thể thay đổi kết quả được. Vậy ít nhất anh cũng nên nói với tôi một tiếng chứ. Anh có biết ông chủ tự đại như anh làm người ta thấy ghét lắm không?
Tôi không cần cô thích tôi, chúng ta chỉ có quan hệ hợp tác thôi. Đúng vậy, chúng ta chỉ có quan hệ hợp tác, thế thì tiếp theo anh tính làm thế nào? Thân là một Chuyên gia thử nếm rượu vang có tinh thần thỏa thuận,
Tôi cần phải chuẩn bị bổ sung điều khoản. Tôi không đồng ý được không? Cô có thể không chấp nhận, tôi cũng có thể không trả tiền cho cô. Anh đừng cứ lấy tiền ra dọa tôi, anh thật sự nghĩ rằng tiền có ích đến thế sao? Cô thấy sao?
Có lúc có ích lắm chứ, nhưng tôi cũng nên biết nội dung điều khoản chứ. Ngài mai rồi nói. Thí sinh số hai phải cố lên nhé, phải cố lên đấy. Nhưng thí sinh số một lại vẫn còn múa bút thành văn. Chúc mừng người thắng cuộc của chúng ta…
Bất Túy nhà chú đấy. Đã giành được giải thưởng lớn của chúng tôi. Dậy rồi à. Chúc mừng… Bất Túy à, con xem ông chủ con tốt cỡ nào này, cậu ấy bảo có việc muốn bàn với con, sáng sớm đã tới đây rồi. Anh Lục,
Anh đến nhà chúng tôi ăn điểm tâm à? Ăn nói kiểu gì thế hả? Cậu ấy là lãnh đạo của con, đừng bảo là ăn điểm tâm, có ăn Mãn Hán Toàn Tịch thì con cũng phải nấu cho cậu ấy có biết chưa? Bố, bố bị anh ta tẩy não rồi.
Tẩy não gì hả? Bố được dạy dỗ đấy. Uống nước đi nào. Anh ra ngoài với tôi. Đừng chấp nhặt với nó. Con đi đây chú. Ừ. Ngồi đi. Cô dùng vị giác của tôi để kiếm tiền ngoài, trông có vẻ cô không hài lòng với tiền lương của tôi cho cô lắm.
Không thích làm việc cho tôi thì để anh Đức nói chuyện với cô. Tôi chỉ muốn nhanh chóng trả lại số tiền đã nợ anh thôi. Lục Vi Tầm, anh nên biết không phải ai cũng may mắn có được một gia đình hạnh phúc như anh,
Không cần phải đối mặt với áp lực trong cuộc sống. May mắn? Cũng phải, gặp phải cô mới là thất bại thật sự trong đời tôi. Xét đến chuyện trốn việc ngày hôm qua của cô, tôi phải ký kết thêm hai bản thỏa thuận bổ sung với cô. Thứ nhất,
Tôi phải làm rõ quyền sở hữu. Quyền sở hữu gì cơ? Quyền sở hữu và quyền giải thích đối với vị giác của tôi. Trong khoảng thời gian này cô chỉ thực hiện quyền lực giúp tôi, sau này mỗi lần cô sử dụng vị giác của tôi
Thì cần phải có được sự cho phép từ tôi. Sau khi được tôi cho phép cô mới được sử dụng. Nói như vậy thì anh kiểm soát cả việc tôi ăn gì uống gì à? Phải, kiểm soát hết. Đây là nghĩa vụ mà người được lợi giành được vị giác
Thực hiện cho người bị hại đánh mất vị giác. Được. Xem như anh nói cũng có lý, tôi thừa nhận. Ngoài ra, tôi nghe nói cô cũng từng làm bảo vệ. Sao nào? Điều này ảnh hưởng đến vị giác của anh? Tôi muốn ký kết thỏa thuận thứ hai với cô,
Thỏa thuận bảo vệ. Cuối cùng anh cũng ý thức được tác phong làm việc của mình không an toàn rồi à. Đối tượng cô phải bảo vệ là vị giác của tôi, từ nay trở đi thời gian làm việc của cô kéo dài thêm tám tiếng đồng hồ,
Từ mười giờ sáng đến bốn giờ sáng hôm sau. Trong khoảng thời gian này thì tôi đi đâu cô đi theo đó, tiền lương tăng đến mười nghìn. Nhưng tăng ca thì không có tiền thưởng. Một ngày hai mươi bốn tiếng, anh bắt tôi làm mười sáu tiếng,
Tôi làm trâu làm ngựa cho anh à? Phải, cô còn không nghe lời như trâu ngựa nữa kìa. Anh làm vậy là vi phạm luật lao động. Thế thì bảo anh Đức nói chuyện với cô. Thế lúc anh nghỉ ngơi thì tôi phải làm sao? Nhà tôi có phòng để cô nghỉ ngơi.
Tôi có thể về nhà trực mà. Về nhà? Cô Hà, cô đã từng có cơ hội này. Tôi bảo đảm sẽ không tái phạm sai lầm hôm qua. Xét đến chuyện trốn việc hôm qua của cô tôi đã hoàn toàn đánh mất lòng tin nơi cô.
Không phải cô muốn nhanh chóng trả hết nợ à? Tôi mua thêm thời gian của cô, cô có thể kiếm được nhiều tiền hơn. Hai ta ai cũng có nhu cầu của mình. Đây là phương án giải quyết hoàn hảo nhất. Còn nữa,
Để không ảnh hướng đến cuộc sống bình thường của tôi, cô chỉ có thể mang một cái va-li 24 inch. Cảm ơn anh. Anh Đao, tại sao lại đặt tên cho quán bar là The Bar? Cái tên này có ám chỉ đặc biệt gì à?
Tại sao hôm đó anh không đến công viên? Em vẫn luôn đợi anh. Rốt cuộc anh đi đâu rồi? Anh ở đâu thế? Đang làm gì? Bảy năm rồi, không có tin tức gì của anh cả, bây giờ em đã học được cách bảo vệ chính mình rồi.
Anh phải chăm sóc bản thân thật tốt đấy. Dạo này bị dính vào một ngôi sao chổi, đúng là tai họa đến dồn dập. Có điều anh ta cũng không xấu xa đến thế, hơi giống anh đấy. Xách lên. Thân là chủ nhân căn nhà này,
Tôi phải nhấn mạnh một vài chuyện cần chú ý với cô. Còn có chuyện cần chú ý nữa à. Thứ nhất, không được phép ồn ào. Thứ hai, không được phép ăn uống ở bất cứ đâu ngoài phòng bếp. Thứ ba, mỗi ngày phải tưới nước cho hoa lan,
Lượng nước không được quá phần rễ. Điều cuối cùng cũng là điều quan trọng nhất, tất cả phải nghe lời tôi. Đi theo tôi. Đây là phòng của cô, cầm lên để xuống nhẹ nhàng thôi. Anh có thể ra ngoài rồi đấy.