【Vietsub】Full HD | Phim Cổ Trang Ngôn Tình, Cống Mễ, Mễ Nhiệt | Thế Gả Y Nữ Tập 06 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Y Nữ Gả Thay] [TẬP 6] Thái hậu nương nương, Độc Cô tướng quân tới rồi. Các ngươi lui xuống đi. – Thần thiếp cáo lui. – Thần thiếp cáo lui. Tỷ tỷ vẫn đang giận sao? Ta giận gì chứ? Thực ra tỷ tỷ không cần
Phải bận tâm đến Trần mỹ nhân. Cô ta chưa từng nghĩ đến việc sẽ tranh sủng với tỷ tỷ. Cô ta muốn tranh sủng với ta? Nực cười. Thái hậu nương nương là dì của ta. Cô ta là cái thá gì, tranh được với ta sao? Tất nhiên là không tranh được rồi.
Nhưng mà, có vẻ như tình cảm của Trần mỹ nhân, cũng không dành cho Hoàng thượng. Ý ngươi là gì? Muội nghe nói, Trần mỹ nhân đã có người trong lòng từ lâu rồi. Hơn nữa… Hơn nữa người đó, bây giờ đang ở bên ngoài cung Đại Chu. Cô ta luôn nghĩ
Làm sao trốn thoát khỏi hoàng cung, để gặp được người trong lòng. Về phía Hoàng thượng, chỉ sợ cô ta chưa từng động lòng. Lại có chuyện đại nghịch bất đạo như vậy. Chỉ có thật, không có giả. Đúng là to gan.
Nếu đã một lòng chỉ nghĩ đến việc gặp mặt nhân tình. Cứ chờ mà xem. Đợi ta tóm được đuôi hồ ly tinh của ả ta, nhất định để Hoàng thượng và Thái hậu trị tội ả. Cô… Công tử. Ngài xem… Cô ta đúng là tên bịp bợm.
Ta chưa bao giờ nói mình là nam nhân. Từ bao giờ. trở thành tên bịp bợm vậy? Đúng đúng đúng. Cô ấy chưa từng nói cô ấy là nam nhân. Là do chúng ta hiểu lầm. Đúng rồi. Cô tên là gì? Lần trước hỗn loạn quá, ta còn chưa kịp hỏi cô. Ta…
Ta tên là… Có nên nói với hắn tên thật không? Gọi ta là Tinh Nhi là được. Người nhà đều gọi ta như vậy. Tinh Nhi. Tinh Nhi. Mấy ngày này, thật sự huynh vẫn đang đợi ta sao? Công tử nhà ta vì ra ngoài tìm cô, mà cãi lại lời phu nhân.
Tội cô lớn lắm đấy. Thật sự xin lỗi. Trước đây, đúng là ta có chút sơ suất. Nhưng mà, y thuật của ta, cũng không đến nỗi tệ. so với thần y Lam Đông, chỉ kém hơn môt chút. Nếu huynh tin ta,
Huynh có thể nói cho ta biết tình trạng của ca ca huynh. Ta có thể giúp ca ca huynh chẩn đoán bệnh. Cô có làm được không đấy? Ta không được, chẳng lẽ ngươi được? Thực ra, tình trạng bệnh của ca ca ta, ta cũng không rõ lắm. Nhưng ta tin cô.
Cô nhất định có thể chữa khỏi cho ca ca của ta. Hay là, bây giờ ta sẽ đưa cô đi gặp ca ca của ta. Thấy sao? Đi. Công tử, không được đâu. Ngươi tránh ra. Nhưng… Hai người đợi một chút.
Ta có thể đến nhà huynh chẩn đoán bệnh cho ca ca huynh. Nhưng bây giờ thì không được. Bây giờ ta phải đi tìm thần y Lam Đông, có việc vô cùng quan trọng. Đợi sau khi ta đi tìm Lam Đông, sẽ quay trở lại đây, sau đó về nhà cùng hai người.
Thấy sao? Quyết vậy đi. Ta sẽ ở đây đợi cô. Được. Cô không lừa công tử nhà tôi, để ngài ấy mất công đợi cô ở đây đấy chứ? Cô ấy sẽ không làm thế đâu. Ta tin cô ấy. Đây là gì? Đây là ngọc bội ta luôn đem theo bên mình.
Cô nhận lấy. Coi như là đặt cọc. Nếu như, nếu như cô chữa khỏi cho ca ca của ta, mẫu… Mẹ của ta, sẽ thưởng cho cô nhiều thứ đáng tiền hơn. Vậy ta không khách sáo nữa. Vì ta đã nhận đồ của huynh, nhất định sẽ hoàn thành việc huynh nhờ.
Huynh ở đây đợi ta nhé. Được. Ta nhất định sẽ ở đây đợi cô, không đi đâu cả. Sao sắc mặt vẫn kém như vậy? Ta sẽ bảo thái y đến xem cho người. Không cần đâu. Lúc nãy thái y đã xem qua rồi. Chỉ là nhiễm phong hàn nhẹ thôi.
Không đáng ngại. Nhìn người tiều tụy như vậy, ta thật sự muốn đón người về phủ của ta, ngày đêm nhìn thấy người, ta mới yên tâm. Sắp đến đại thọ của người rồi, có muốn thứ gì không? Ta không muốn gì cả.
Chỉ muốn Chiêu Nhi và Ung Nhi bình an vô sự. A Tấn. Chỉ một lời thỉnh cầu nhỏ nhoi như vậy, ngài có đồng ý với ta không? Ta đã nói rồi, chuyện hậu cung do người quản, chuyện triều đình, ta không muốn người nhiều lời. Ta tự có quyết định.
Chiêu Nhi đâu? Người bị bệnh nặng như vậy, sao không nhìn thấy nó chăm sóc người? Mặc dù Chiêu Nhi bị ta cấm không được đi đâu nhưng có lẽ đã xuất cung rồi. Thằng bé này, vẫn ham chơi như thế. Người đâu. Tướng quân. Xuất cung, tìm Vũ Văn Chiêu về đây.
Nói mẫu hậu của ngài ấy bệnh rồi, bảo ngài ấy hồi cung chăm sóc. Vâng. Công tử. Sao ngài có thể tùy tiện tặng ngọc bội cho người khác chứ? Ngọc bội của nước Đại Chu chúng ta, là tín vật định tình đấy. Bổn vương muốn tặng cho cô ấy.
Bổn vương thích cô ấy. Mới gặp có hai lần, ngài đã thích cô ta rồi sao? Ngài thích như thế, thì tùy tiện quá. Nếu Thái hậu nương nương mà biết được, nhất định sẽ rất tức giận. Đợi bổn vương hồi cung, ta sẽ thành thực bẩm báo với mẫu hậu. Sau đó,
Để hoàng huynh ban hôn cho ta. Cô ta là ai, ở đâu, người ở đâu, ngài còn không biết. Ta không quan tâm. Tóm lại, cô ấy nhận ngọc bội của ta, thì là người của ta rồi. Không xong rồi. Hình như lúc nãy ta đưa cho cô ấy,
Ngọc bội của hoàng huynh. Sư phụ. Tiểu sư muội Nguyệt Nha Nhi đến rồi. Sao muội lại đến đây? Ta… Ở đây không có việc của con. Con lui xuống trước đi. Vâng, sư phụ. Sư muội đột nhiên xuất cung, đã xảy ra chuyện gì sao? Sư huynh. Huynh ngửi thử xem.
Đây là độc gì? Thứ này ở đâu đây? Có người hạ độc muội sao? Không phải. Có người, hạ độc Vũ Văn Ung. Hoàng thượng? Đây là độc gì vậy? Nghiêm trọng không? Ta thấy sau khi Vũ Văn Ung uống xong, dường như không có phản ứng gì.
Đây là một loại độc mãn tính, tên là Phệ Hồn Lộ. Uống trong một thời gian dài, đợi độc tố tích tụ đến một mức nhất định, sẽ phát tác. Ban đầu, cách một tháng độc tố sẽ phát tác một lần. Lúc độc tố phát tác,
Sẽ làm cho khuôn mặt trở nên hung tợn, tâm tính thay đổi, đau đớn khôn cùng. Sau đó độc tính phát tác càng lúc càng thường xuyên. Đến cuối cùng, mắt, mũi, mồm, tai chảy máu, toàn thân mục rữa mà chết. Thì ra, hắn không phải quái vật. Sao?
Muội nhìn thấy hắn lúc độc tố phát tác sao? Không nhìn thấy cả quá trình, mới có một chút triệu chứng, Thái hậu đã đưa hắn đi rồi. Tinh Nhi. Chuyện này, muội tuyệt đối không được nói với bất kỳ ai. Ta nghi ngờ chuyện này,
Liên quan đến tranh đấu trong hoàng thất. Không phải chuyện chúng ta có thể xen vào. Ta biết rồi. Độc này, có cách giải không? Muội muốn giúp hắn sao? Tại sao? Trước đây, hắn từng cứu ta. Nếu như không có hắn ta không chỉ bại lộ thân phận,
Mà rất có thể sẽ chết dưới tay Thái hậu và đòn roi. Thì ra là vậy. Sư huynh. Huynh có cách để giải độc, đúng không? Nếu như sư phụ vẫn còn sống có thể người sẽ được cứu. Ông ngoại? Đúng vậy. Ta từng nghe sư phụ nhắc đến loại độc này.
Hơn nữa sư phụ, còn điều chế ra phương thuốc giải độc. Nhưng sau đó, sư phụ qua đời, ta quay về Đại Chu, cũng không nhìn thấy loại độc này nữa. Vậy phương thuốc giải độc cũng mất rồi sao? Không có ở chỗ ta. Muội rất quan tâm hắn sao? Tinh Nhi.
Nhớ kỹ, muội không phải Lâm Xuyên thật sự. Vậy nên, ở trong cung phải hết sức bảo vệ bản thân. Chuyên gì không cần xen vào, thì đừng xen vào. Cũng đừng thân thiết quá với Vũ Văn Ung. Muội biết rồi. Tham kiến Tề vương điện hạ. Sao ngươi lại đến đây?
Thái hậu đổ bệnh. Thuộc hạ phụng mệnh Độc Cô tướng quân, mời ngài hồi cung. Sao mẫu hậu lại đổ bệnh? Bệnh gì? Nghiêm trọng không? Điện hạ theo thuộc hạ hồi cung là sẽ biết ngay. Hi vọng công chúa một mình ở bên ngoài, tuyệt đối đừng gây ra phiền phức gì.
Yên quý phi giá đáo. Thái tần nương nương giá đáo. Sợ cái gì là cái đó đến. Tham kiến hai vị nương nương. Trần mỹ nhân đâu? Công chúa… Công chúa không ở trong cung. Bổn cung cũng nhìn ra cô ta không ở trong cung rồi. Ta muốn hỏi,
Cô ta không ở trong cung, thì đi đâu? Công chúa, dạo gần đây rất thích y thuật, có lẽ đến Thái Y viện rồi. Thái Y viện? Xem qua đi, xem qua đi. Người đâu rồi? Nhìn bộ dạng lúng túng của ngươi, chẳng lẽ cô ta trốn khỏi cung,
Đi gặp nhân tình rồi sao? Ngươi đừng nói linh tinh. Công chúa nhà ta không phải loại người đó. Ở đây làm gì đến lượt ngươi lên tiếng. Bịa chuyện thị phi của Mỹ nhân, vả miệng cho ta. Nương nương. Nô tì sai rồi. Nô tì không dám nữa. Ngươi đứng dậy.
Ngươi nói không sai. Ta thấy, ả ta nhất định xuất cung gặp nhân tình rồi. Nguyệt Nha Nhi. Ngươi có nói hay không? Công chúa nhà nô tì không hề xuất cung, cũng không có nhân tình gì cả. Miêng cứng thật đấy. Để bổn cung xem xem,
Ngươi cứng miệng được đến bao giờ. Người đâu. Vả miệng con tiện tì này cho ta. Đã bảo là ở đây đợi ta rồi mà. Một canh giờ. Đợi một canh giờ. Nếu không quay lại, ta phải hồi cung rồi. Là huynh thất hứa trước. Đừng có trách ta đấy.
Mau khai thật đi. Các người… các người dùng hình phạt riêng. Công chúa nhà ta hoàn toàn trong sạch, ở đâu ra có nhân tình chứ? Miệng đúng là cứng thật. Đánh tiếp cho bổn cung. Sao vẫn còn chưa đến? Uống trà thôi cũng uống căng bụng rồi. Chẳng lẽ,
Huynh ấy không muốn chữa bệnh cho ca ca nữa? Không đúng. Nhìn bộ dạng trước đó của huynh ấy, rất sốt ruột. Nguyệt Nha Nhi. Ngươi hãy khai thật đi. Cần gì phải chịu tội như thế. Công chúa nhà ta không hề xuất cung. Cũng không có nhân tình gì cả.
Các người… các người ngậm máu phun người. Đánh tiếp cho ta. Nếu ả ta ở trong cung, bổn cung phải xem xem, ả ta có quay về cứu ngươi được không. Lại đây cho ta. Sao các người lại ở đây vậy? Cũng ở đây thưởng trăng giống ta sao?
Trùng hơp quá, trùng hợp quá. Công chúa. Nguyệt Nha Nhi, sao vậy? Mặt em sao vậy? Công chúa, mặt em không sao. Ai làm vậy hả? Đúng là chủ tớ yêu thương nhau. Bản thân chết đến nơi rồi, vẫn còn có tâm trạng quan tâm sống chết của con tiện tì này.
Có phải cô làm không? Đúng thì đã làm sao? Con tiện tì này giấu diếm việc ngươi xuất cung hẹn gặp nhân tình, chẳng lẽ không nên đánh sao? Ai hẹn gặp nhân tình chứ? Biết ngay ngươi không thấy quan tài không đổ lệ. Người đâu. Vả miệng cho ta. Ai dám?
Cô là gì, mà dám đánh ta? Còn ngây ra đó làm gì? Đánh. Nương nương. Người xem đây là gì? Đây chính là bằng chứng. Ngươi còn gì để nói không? Một miếng ngọc bội thì nói lên được điều gì chứ? Nó là của ta không được sao? Của ngươi?
Hoa văn trên miếng ngọc bội này, chỉ có nam tử của nước Đại Chu mới có. Đây là bạn ta tặng cho ta. Không được sao? Linh Nhi tỷ tỷ. Một miếng ngọc bội, cũng không nói lên được điều gì. Thái Nhi. Cô ta là người của nước Trần,
Không hiểu lễ nghi của nước Chu chúng ta. Chẳng lẽ muội cũng không hiểu sao? Chẳng lẽ, một miếng ngọc bội cũng có thể nói lên được điều gì sao? Tỷ tỷ. Ý của thần thiếp là, có thể là Lâm Xuyên muội muội không hiểu lễ nghi của Đại Chu Quốc chúng ta,
Nên mới vô tình nhận ngọc bội của người khác tặng. Dù đối phương có tình, chưa chắc muội muội đã có ý. Lâm Xuyên muội muội, ta nói có đúng không? Có tình vô ý gì chứ? Không hiểu. Được. Còn không chịu nhận. Người đâu. Đi nói với Hoàng thượng.
Nói rằng bổn cung tóm được bằng chứng gian díu của Trần mỹ nhân. Mời ngài ấy đến xem. Mau lên. Vâng. Được thôi. Bẩm báo Hoàng thượng thì cứ bẩm báo. Ta còn muốn tố cáo cô với Hoàng thượng về tội vu oan giá họa đấy. Hoàng thượng.
Quý phi nương nương sai người đến bẩm báo, nói là tóm được bằng chứng Trần mỹ nhân xuất cung hẹn riêng nhân tình. Mời người qua đó xem sao. Trần mỹ nhân hẹn riêng nhân tình? Vâng. Thái giám vừa bẩm báo như vậy. Nếu đã tóm được bằng chứng,
Vậy thì để Quý phi thẩm tra đi. Người không qua đó sao? Trẫm tin, năng lực của Quý phi, Trần mỹ nhân, đúng là không biết tốt xấu. Hoàng thượng nhiều lần cứu cô ta, mà cô ta dám làm ra chuyện này. Ngươi thật sự tin là
Cô ta đi gặp nhân tình sao? Người không tin sao? Có một phu quân xuất sắc như trẫm, ngươi nghĩ trong lòng cô ta, còn có thể chứa nam nhân khác sao? Phản ứng của ngươi là sao? Không có gì. Ý của thuộc hạ là, nếu người
Không tin cô ta đi gặp nhân tình, vậy tại sao người không đi gặp cô ta? Nếu cô ta bị Quý phi nương nương vu oan, thì sẽ chịu không ít khổ đâu. Mặc dù trẫm không tin cô ta hẹn riêng nhân tình, nhưng chuyện cô ta xuất cung là thật.
Ý của Hoàng thượng là, mượn tay Quý phi nương nương, để dò xem ý đồ của Trần mỹ nhân. Thứ lỗi cho thuộc hạ nói thẳng. Thần nghĩ Trần mỹ nhân, không đáng tin, cũng không đáng lợi dụng. Trẫm tự có tính toán. Giờ ngươi hãy theo dõi Yên An Linh. Nếu như
Có gì gây bất lợi cho Trần mỹ nhân, ngươi phải ra tay kịp thời. Vâng. Ngươi đoán xem, Hoàng thượng nói gì? Hoàng thượng nói rồi. Nếu đã có bằng chứng xác thực, thì sẽ do bổn cung toàn quyền xử lý. Người đâu. Trần mỹ nhân tự ý xuất cung,
Có gian tình với nam nhân ngoài cung, làm ô uế cung quy. Giam ả ta và tiện tì này, vào điện Tư Quá, tra khảo nghiêm ngặt. Quý phi nương nương tha mạng. Đều là do lỗi của nô tì. Mỹ nhân nhà nô tì không biết gì cả.
Người muốn phạt hãy phạt nô tì đi. Người đâu. Lôi bọn chúng đi. Đợi đã. Sao? Ngươi còn muốn giở trò gì? Chẳng phải cô vẫn luôn muốn biết, gian phu là ai sao? Được, ta nói cho cô biết. Mau nói. Là ai? Gian phu chính là… Rốt cuộc là ai?
Chính là Hoàng thượng. Hoàng thượng? Trần Lâm Xuyên. Chết đến nơi rồi, ngươi còn ăn nói linh tinh. Xem ta trừng trị ngươi thế nào. Ngọc bội này, là do Hoàng thượng tặng cho ta. Hoàng thượng không muốn ta rêu rao khắp nơi. Nhưng là cô cứ bắt ta phải nói ra.
Tỷ mở miệng là gian phu, đây là sỉ nhục thánh thượng. Cô cẩn thận một chút. Muốn giỡn mặt bổn cung hả? Ngươi nghĩ bổn cung ngốc sao? Tỷ tỷ. Theo như muội thấy, cũng không phải không có khả năng. Tỷ nghĩ xem, từ lúc Lâm Xuyên muội muội vào cung,
Hoàng thượng nhiều lần qua đêm ở cung Y Lan. Có thể thấy, Hoàng thượng rất thích cô ta. Nếu tặng ngọc bội định tình cho cô ta, thì cũng không có gì lạ. Không thể. Bổn cung là Quý phi. Gả cho Hoàng thượng một năm rồi.
Người còn chưa tặng ngọc bội cho ta. Sao có thể tặng ngọc bội cho Trần mỹ nhân chứ? Nhất định là ả tiện nhân này, bịa đặt nói dối lừa bổn cung. Người đâu. Lôi ả xuống. Ngươi dám, các người… Buông ra. Cô làm thật sao? Nếu cô đánh ta, thì hôm nay,
Cô hãy đánh chết ta đi. Còn cứng miệng. Rốt cuộc gian phu là ai? Gian phu. Cô mới có gian phu. Yên An Linh. Đồ xấu xí mắt hí, mũi thấp, miệng méo. Vũ Văn Ung. Ngươi là đồ vô tình. Đồ khốn nạn thấy chết không cứu. Nếu không phải tại ngươi,
Ta cũng sẽ không… Dừng tay. Đừng đánh nữa. Tất Đại Dũng. Có nô tài. Hoàng thượng có gì căn dặn? Theo trẫm đi xem Trần mỹ nhân. Hỏa Dực. Ngươi đến đúng lúc lắm. Ả tiện nhân này, nói ngọc bội là do Hoàng thượng ban cho ả ta. Ngươi xem đi.
Đây có phải ngọc bội của Hoàng thượng không? Ngọc bội này, cô từ đâu mà có? Cái này… Là Hoàng thượng tặng cho ta. Hỏa Dực. Ngươi xem đi. Đúng là không thấy quan tài không đổ lệ. Hoàng thượng giá đáo. Chứng cứ. Hoàng thượng. Người xem đi. Ả ta còn dám nói,
Đây là ngọc bội của người. Đây đúng là ngọc bội của trẫm. Sao có thể như thế được? Sao có thể như thế được? Sao người có thể tặng ngọc bội cho ả ta chứ? Có vấn đề gì sao? Đây là ngọc bội định tình, Hoàng thượng. Hoàng thượng.
Người đường đường là vua một nước, người không thể bị ả ta mê hoặc, Hoàng thượng. Người bình tĩnh lại đi. Không được nói linh tinh. Ngươi không có điều gì muốn nói với trẫm sao? Phải làm sao đây? Tuyệt đối không thể để Hoàng thượng
Biết mối quan hệ của ta và Lam Đông. Nếu không, đến lúc đó, không chỉ có ta bị bại lộ thân phận, mà còn liên lụy đến sư huynh. Lâu như vậy, mà vẫn chưa bịa ra được chuyện gì sao? Ta sợ ta nói ra, người cũng sẽ không tin. Nói xem nào.
Trẫm rất tò mò không biết, ngươi sẽ bịa ra câu chuyện hoang đường gì. Đúng là ta đã trốn khỏi cung. Sao đó thì sao? Sau đó… Sau đó gặp được một tiểu ca ca. Huynh ấy thấy ta xinh đẹp, nên tặng ngọc bội này cho ta. Miếng ngọc bội này,
Không phải của người thật đấy chứ? Ta biết mà. Chắc chắn người muốn cứu ta nên mới nói như vậy. Trên đời này, làm gì có chuyện trùng hợp như thế chứ. Lúc nãy ngươi nói, ngươi gặp được một vị tiểu ca ca. Đúng vậy. Đẹp trai lắm. Tất nhiên.
Không đẹp trai bằng người. Xuất cung có vui không? Tất nhiên là vui rồi. Ta nói người nghe. Con đường đó cái gì cũng có. Có đồ ăn, có đồ chơi, còn có cả tạp kỹ nữa. Vậy ngươi chơi vui lắm nhỉ? Tất nhiên là vui rồi. Lúc xem tạp kỹ,
Ta còn kiếm được rất nhiều ngân lượng. Hoàng thượng tha tội. Người tha cho thần thiếp lần này. Sau này thần thiếp không dám trốn khỏi cung nữa. Trẫm muốn nghe sự thật. Những gì ta nói, đều là thật. Không tin người đi hỏi… Hỏi ai?
Hỏi nhân tình mà ngươi xuất cung để đi gặp sao? Hoàng thượng. Sao người bận tâm đến chuyện nhân tình quá vậy? Chẳng lẽ… Chẳng lẽ người thích ta rồi sao? Ai thích ngươi chứ? Khẩu vị của trẫm, không đến mức xuống cấp như thế. Vậy thì tốt. Dù sao,
Ta cũng không thích người. Ngươi nói gì? Người muốn nghe sự thật còn gì. Đúng là ta xuất cung để đi gặp nhân tình. Miếng ngọc bội này, là huynh ấy tặng cho ta. Ta rất thích huynh ấy. Người tin không? Tóm lại, người cũng không thích ta. Chi bằng,
Hãy thả ta đi. Ngươi muốn chết sao? Người buông ta ra. Người buông ta ra. Buông ta ra. Ta ghét người. Trần Lâm Xuyên. Ngươi đừng quên thân phận của ngươi. Nếu trẫm muốn có được ngươi thì ngươi cũng không có tư cách từ chối. Buông ta ra. Công chúa. Công chúa.
Người không sao chứ? Nguyệt Nha Nhi. Chúng ta trốn thôi. Ở đây không có một ai tốt cả. Công chúa. Đều do Nguyệt Nha Nhi không tốt. Để người tủi thân rồi. Thực ra, những lời người nói với Hoàng thượng lúc nãy, em ở ngoài, đều nghe thấy hết rồi. Công chúa.
Em nghĩ Hoàng thượng thích người. Lúc nãy, người không nên chọc giận ngài ấy như thế. Sao đến bây giờ em cũng nói hộ cho hắn vậy? Nguyệt Nha Nhi không phải nói hộ Hoàng thượng. Kể từ khi chúng ta vào cung, lần nào gặp nguy hiểm,
Cũng đều là Hoàng thượng ra mặt giúp chúng ta. Cứ như chuyện hôm nay đấy, người bị bắt tận tay. Chưa nói đến chuyện lưu lại bằng chứng gặp mặt nhân tình. Chỉ đơn giản là tội tự ý xuất cung, cũng đã là một tội lớn rồi. Theo như em nói,
Ta còn phải cảm kích hắn nữa. Nguyệt Nha Nhi không có ý đó. Lúc nãy Hoàng thượng đối xử với người như thế, là ngài ấy không đúng. Nhưng đó cũng là vì người không lựa lời mà nói, thừa nhận bản thân có nhân tình ở bên ngoài,
Nên mới chọc giận Hoàng thượng. Hắn nói không thích ta cơ mà. Ta có nhân tình, hắn tức giận làm gì? Hoàng thượng nói không thích người, người tin sao? Người cũng nói không thích ngài ấy mà. Ta còn lâu mới thích hắn. Ta còn lâu mới thích tên khốn đó. Khốn nạn.
Đồ vô tình. Đến thế rồi mà vẫn để Trần Lâm Xuyên qua khỏi kiếp nạn. Yên An Linh đúng là đồ bỏ đi. Không biết tại sao Hoàng thượng lại bị cô ta mê hoặc. Cô ta là Mỹ nhân, lén lút xuất cung, Hoàng thượng không để ý thì thôi,
Lại còn tặng ngọc bội cho cô ta. Nô tì thật sự không hiểu nổi. Bây giờ, lúc nào Hoàng thượng cũng bảo vệ ả ta. Muốn lấy mạng ả, xem ra không phải chuyện dễ dàng. Vậy nương nương, tiếp theo chúng ta phải làm sao? Bây giờ,
Điều bổn cung lo nhất là đứa trẻ này. Bây giờ bụng càng ngày càng lớn. Nếu Hoàng thượng không đến chỗ bổn cung, thì sợ không kịp nữa. Nhưng từ trước đến nay, Hoàng thượng chưa từng qua đêm ở chỗ chúng ta. Bây giờ có Trần mỹ nhân, chỉ sợ còn khó hơn.
Nếu bổn cung và đứa trẻ có mệnh hệ gì, Trần Lâm Xuyên, nhất định phải bồi táng cùng hai mẹ con ta. Đau. Đau. Hoàng đế thối tha. Người lại muốn bắt nạt ta đúng không? Tránh ra. Rốt cuộc là ai bắt nạt ai chứ? Nếu như người khác to gan như ngươi,
Thì mười cái đầu cũng không đủ chém. Nằm im. Cẩn thận làm ngươi bị thương. Mẫu thân. Rốt cuộc ngươi là ai? Nếu ngươi là Lâm Xuyên công chúa, tại sao lại khác nhau đến vậy? Nếu như ngươi không phải Lâm Xuyên công chúa, thì ngươi từ đâu đến?
Tại sao lại đến bên trẫm? Ta muốn về nhà. Không muốn ở bên cạnh hoàng đế thối tha nữa. Ta muốn về nước Trần. Về nước Trần. Ở bên cạnh trẫm, thật sự làm nàng thấy khó chịu vậy sao? Tham kiến Hoàng thượng. Đứng dậy đi.
Hôm nay thái y có đến không? Hoàng huynh, huynh đến rồi. Vừa đi. Nói rằng sức khỏe của ai gia hồi phục rất tốt, qua vài ngày nữa, là khỏi hoàn toàn rồi. Như vậy thì trẫm yên tâm rồi. Như vậy, Chiêu Nhi cũng yên tâm rồi.
Nếu con bớt chạy ra khỏi cung, thì sức khỏe của mẫu hậu, sẽ hồi phục nhanh hơn. Đúng là ta xuất cung để hẹn tình nhân. Miếng ngọc bội này, là huynh ấy tặng cho ta. Ta rất thích huynh ấy. Hoàng huynh. Sao hôm nay huynh cứ ngây ra vậy?
Hôm nay không xuất cung sao? Vẫn còn sớm mà. Thằng bé này, nếu không phải ai gia không khỏe, sợ là đã trốn khỏi cung lâu rồi. Mẫu hậu. Chiêu Nhi xuất cung có làm chuyện gì xấu đâu. Ngược lại, còn quen được một người rất thú vị. Người nào? Chẳng lẽ,
Là bức chân dung lần trước sao? Vâng. Mẫu hậu. Để Chiêu Nhi tản bộ cùng trẫm một lát. Trẫm sẽ khuyên bảo đệ ấy. Đi đi. Đừng có chiều nó quá. Mẫu hậu, Chiêu Nhi cáo lui. Cái thằng bé này. Hoàng huynh. Hôm nào đó, Chiêu Nhi sẽ dẫn huynh xuất cung chơi.
Bên ngoài cung thú vị hơn trong cung nhiều. Ngay cả hoa, cũng rực rỡ hơn trong cung chúng ta. Ngọc bội của trẫm đâu? Ngọc bội… Đúng, ngọc bội của trẫm. Cái đó… Hoàng huynh. Ngọc bội của huynh quan trọng như thế, tất nhiên sau khi Chiêu Nhi hồi cung,
Đã cất nó thật cẩn thận rồi. Vậy sao? Tiểu Tam Tử. Hoàng huynh hỏi ngươi đúng hay không đấy. Có… có thể là… Ngươi có biết, tội khi quân là bị chém đầu không? Hoàng thượng tha tội. Hoàng huynh. Huynh đừng dọa hắn nữa. Miếng ngọc bội đó… Miếng ngọc bội đó…
Thực ra đệ đem tặng người khác rồi. Đem tặng? Đệ có biết nam nữ Đại Chu chúng ta, tặng ngọc bội là có ý gì không? Tất nhiên chiêu Nhi biết rồi. Trước đây mẫu hậu đã từng nói với Chiêu Nhi. Chiêu Nhi. Nếu có tình cảm với cô gái nào,
Thì có thể tặng ngọc bội của mình cho người ấy. Hôm qua Chiêu Nhi, muốn tặng ngọc bội của mình tặng cho cô ấy. Ai ngờ, lấy nhầm ngọc bội của huynh. Nhưng mà hoàng huynh, huynh cứ yên tâm. Đợi Chiêu Nhi hôm nào gặp lại cô nương ấy,
Nhất định sẽ tặng ngọc bội của mình, lấy lại ngọc bội của hoàng huynh. Đệ thích cô ta thật sao? Tất nhiên. Cô ấy đã nhận ngọc bội của đệ, nhất định cũng thích Chiêu Nhi. Không được. Tại sao không được? Đệ có biết cô ta… Cô ấy làm sao?
Tóm lại không được. Trẫm không cho phép đệ thích cô ta. Nhân lúc còn sớm, đệ từ bỏ ý nghĩ đấy đi. Hoàng huynh, hôm nay kì lạ thật đấy. Có vẻ như Hoàng thượng, thật sự không thích điện hạ làm bừa ở bên ngoài. Nô tài nghĩ,
Tốt nhất điện hạ nên từ bỏ vị cô nương lai lịch không rõ kia đi. Gì mà lai lịch không rõ. Cô ấy tên là Tinh Nhi. Ngươi nói xem, bây giờ Tinh Nhi đang làm gì? Có khi nào cô ấy vẫn ở ngoài cung đợi bổn vương không? Công chúa tỉnh rồi.
Vết thương còn đau không? Đỡ rồi. Cái này… Là em băng bó cho ta sao? Không phải em. Hôm qua, sau khi người ngủ, em cũng đi ngủ luôn. Không phải em, vậy là… Không phải em. Chẳng lẽ đêm qua không phải ta nằm mơ. Thật sự là hắn. Sao vậy công chúa?
Không có gì. Có lẽ hôm qua ta mộng du, tự băng bó vết thương. Chắc chắn là do ta mộng du. Hắn không thích ta, lại thích bắt nạt ta, sao có thể nửa đêm chạy đến đây, băng bó cho ta chứ. [Chẳng lẽ,] [cô ấy yêu Chiêu Nhi,]
[nên mới tìm mọi cách trốn khỏi cung,] [không muốn ở lại bên cạnh ta?] Nhìn cái kia đi. Tiểu Nhị. Đến đây đến đây. Khách quan đi mấy người? Hai người. Phòng cao cấp ở phía Đông. Công tử, cuối cùng ngài đến rồi. Cái này là một vị cô nương tên Tinh Nhi,
Bảo ta đưa cho ngài. Tinh Nhi. Ta biết là cô ấy đáng tin mà. Công tử. Tinh Nhi cô nương viết gì trong thư vậy? Tinh Nhi nói, lần trước cô ấy quay về từ y quán, đợi ở khách điếm rất lâu, nhưng chúng ta không xuất hiện,
Nên cô ấy về nhà rồi. Còn nói, mùng chín tháng sau, hẹn gặp chúng ta ở đây. Không ngờ cô ấy không nuốt lời. Xem ra nô tài trách nhầm cô ấy rồi. Tất nhiên rồi. Ngươi trách nhầm cô ấy rồi. Ta nói rồi, cô ấy là một người cực kỳ tốt.
Không xong rồi. Sao vậy? Mùng chín tháng sau là ngày mừng thọ Thái hậu. Đúng rồi. Sao ta lại quên chuyện này cơ chứ? Phải làm sao đây? Công chúa. Tốt xấu gì thì người cũng ăn một chút đi. Cứ nhịn đói mãi thế đâu có được. Ta không muốn ăn.
Nuốt không trôi. Công chúa. Người nói xem, Hoàng thượng, sau này, có khi nào không đến cung Y Lan nữa không? Ta không muốn ăn, thì liên quan gì đến việc hắn không đến cung Y Lan chứ? Em đâu có nói vì Hoàng thượng không đến, nên người mới không muốn ăn.
Em nói là, người không muốn ăn, không phải vì sức khỏe không tốt, mà là vì tâm bệnh. Em nói linh tinh gì vậy? Ta thì có tâm bệnh gì chứ? Ta mong hắn đừng đến cung Y Lan còn không được. Nhưng mà, ngày mừng thọ của Thái hậu sắp đến rồi.
Tại tiệc mừng thọ, người nhất định sẽ gặp được Hoàng thượng. Ngày mừng thọ của Thái hậu, là bao giờ? Mùng chín tháng sau. Tin này truyền đến khắp các cung khác rồi. Các vị nương nương đang chuẩn bị quà mừng thọ cho Thái hậu. Mùng chín tháng sau. Đúng rồi.
Không xong rồi. Sao vậy? Mùng chính tháng sau, ta có hẹn với một người ở ngoài cung. Công chúa. Chẳng lẽ người có nhân tình ở ngoài cung thật sao? Nhân tình cái đầu em. Công chúa à, lúc này chúng ta nên nghĩ kỹ
Chuẩn bị quà mừng thọ gì cho Thái hậu khiến Thái hậu vui mới đúng. Chúng ta đã đắc tội với Hoàng thượng rồi. Nếu không được lòng Thái hậu nữa, thì chẳng sống nổi trong cung nữa đâu. Giờ ta đã có sẵn một món quà.