【Vietsub】Full HD | Phim Cổ Trang Ngôn Tình, Cống Mễ, Mễ Nhiệt | Thế Gả Y Nữ Tập 03 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Y Nữ Gả Thay] [TẬP 3] Thần thiếp bái kiến Quý phi nương nương. Đứng lên đi. Bổn cung nghe nói hôm qua Hoàng thượng ngủ lại ở cung Y Lan. Bổn cung hỏi ngươi ngươi thở dài làm gì? Chẳng lẽ ngươi

    Không thích Hoàng thượng nghỉ lại ở cung của ngươi? Hoàng thượng nghỉ lại ở cung Y Lan tất nhiên là diễm phúc của thần thiếp. Chỉ là… Chỉ là cái gì? Chỉ là… Tuy thể xác Hoàng thượng ở cung của thần thiếp nhưng trái tim của người lại ở nơi khác.

    Ngươi nói vậy là có ý gì? Đêm qua Hoàng thượng ngủ ở bên thần thiếp nhưng người lại luôn miệng nhắc đến Linh Nhi. Thần thiếp không biết Linh Nhi là ai lại có thể khiến Hoàng thượng nhung nhớ như vậy? Hỗn xược. Cô không biết

    Tên húy của nương nương là Linh Nhi sao? Nương nương tha tội nương nương tha tội. Thần thiếp thật sự không biết tên húy của nương nương là Linh Nhi. Dung nương ngươi hung dữ như vậy làm gì? Làm muội muội sợ không tốt đâu. Muội muội muội nói tỉ mỉ với ta

    Đêm qua Hoàng thượng đã nói gì trong giấc mơ? [Lại phải bịa chuyện rồi.] Tất Đại Dũng. Vâng thưa Hoàng thượng. Đi đi. Đi lấy đồ ăn cho trẫm. Vâng thưa Hoàng thượng. Nô tài đi ngay đây. Đi ra đi. Đường Uyển bái kiến Hoàng thượng. Miễn lễ.

    Gần đây thuộc hạ nhận được tin tình báo quan trọng Thứ sử Ích Châu Dương Hàm tham ô tiền cứu tế dẫn đến tình trạng dân chết đói khắp Ích Châu. Trường sử Ích Châu Lý Mộc không chịu được cảnh dân chúng đói khổ.

    Liền mang theo bằng chứng phạm tội của Dương Hàm vào kinh vạch trần hắn nhưng không rõ rung tích. Dương Hàm? Nếu trẫm nhớ không nhầm hắn là người Độc Cô Tấn tiến cử? Chính vì như vậy hắn mới dám một tay che trời ở Ích Châu. Âm thầm điều tra

    Phải tìm được Lý Mộc đưa hắn đến trước mặt trẫm. Vâng. Ngoài ra cử người đến nước Trần thu thập tin tình báo của công chúa Lâm Xuyên. Mang tất cả tin tức của cô ta về cho trẫm. Vâng. Huynh đang đợi ta? Đối phó với Độc Cô Tấn

    Không phải chuyện dễ dàng. Ta làm được. Ta tin năng lực của cô. Những năm nay nhờ có cô ở bên ngoài cung thu thập tin tinh báo giúp Hoàng thượng. Phường Trường Lạc cũng được cô buôn bán phát đạt. Đây là chuyện ta nên làm.

    Năm đó nếu không phải Hoàng thượng cứu ta sợ rằng ta đã chết trong tay Độc Cô Tấn từ lâu rồi. Nhưng gần đây Độc Cô Tấn vừa giành được nước Tề kiêu căng ngạo mạn. Cô đừng lấy trứng chọi đá với hắn càng không thể để hắn nắm được điểm yếu gì.

    Chỗ này… Chỗ này là ở đâu? Nhìn này. Nhanh lên. Nguyệt Nha Nhi nhanh lên. Nguyệt Nha Nhi nhìn xem. Công chúa như vậy không tốt lắm thì phải? Thân phận bây giờ của người là công chúa Lâm Xuyên của nước Trần

    Lại là Mỹ nhân mới được sắc phong của hoàng đế Đại Chu. Có gì không tốt chứ? Đại trượng phu tùy cơ ứng biến. Nhưng chúng ta là nữ nhân mà? Đại trượng phu còn có thể tùy cơ ứng biến nữ nhân ra vẻ làm gì chứ?

    Chẳng may có người phát hiện thì phải làm sao? Bị người khác nhìn thấy là chúng ta xong đời. Sao em không nói được câu nói tốt lành thế? Em đang sợ hãi mà. Được. Vậy em về cung Y Lan đi. Chúng ta đang chạy trốn mà? Em đã sợ như vậy

    Em về đi một mình ta xuất cung. Công chúa? Em thấy ta ăn mặc thế nào? Công chúa trông xấu quá đi mất. Gọi ta là công tử. Công tử. Trẻ nhỏ dễ dạy. Chúng ta đến y quán Lam Đông ở phía trước đi. Đi thôi. Vâng.

    Ta muốn gặp thần y Lam Đông. Đừng chen lấn. Ta muốn gặp thần y Lam Đông. Không được. Đừng ngăn cản ta. Xếp hàng đi. Các cô đi xếp hàng đi. Công tử là chỗ này sao? Đúng là chỗ này. Sao lại có nhiều người thế? Còn toàn là nữ nhân nữa?

    Ta cũng không biết. Xếp hàng xếp hàng. Chúng ta chen được vào trong rồi nói. Cho chúng ta vào đi. Nhường đường cho ta. Nhường đường. Nhường đường. Chen lấn cái gì chứ? Chúng ta đến gặp thần y Lam Đông. Cho ta vào đi. Chúng ta cũng muốn gặp thần y Lam Đông.

    Mỗi người ở đầy đều đến gặp thần y Lam Đông. Các cô đi xếp hàng đi. Ta quen thần y Lam Đông. Ta có việc quan trọng muốn thương lượng với huynh ấy. Đi xếp hàng đi. – Ta muốn gặp thần y. – Ta muốn gặp thần y. Công tử

    Ngài không sao chứ? Đừng làm quá lên vậy. Ta không sao. Vị huynh đài này đa ta huynh đã ra tay giúp đỡ. Chuyện nhỏ thôi mà. Bọn họ thật là lỗ mãng. Không chỉ lỗ mãng mà còn hỗn xược ngay cả công tử nhà ta cũng không cho vào.

    Cảnh tượng hôm nay họ không cho ta vào cũng có thể hiểu được. Vị huynh đài này rốt cuộc hôm nay có chuyện gì mà ồn ào như vậy? Công tử… Là người ở nơi khác? Đây là lần đầu ta đến đây. Vậy thì không có gì lạ cả. Hôm nay

    Là đại hội thu nhận đồ đệ của y quán Lam Đông. Thần y tiếng lành đồn xa những người này đều đến xin làm đồ đệ vì ngưỡng mộ phong thái của ngài ấy. [Thì ra đều là người ngưỡng mộ sư huynh của ta.] Huynh nói gì thế?

    Không có gì không có gì. Vậy huynh cũng đến đây vì ngưỡng mộ thần y? Đương nhiên là ta cũng ngưỡng mộ thần y. Huynh đừng hiểu nhầm ý của ta không phải là kiểu ngưỡng mộ kia. Ta không kỳ thị huynh đâu. Hơn nữa thần y Lam Đông phong độ ngời ngời

    Ngưỡng mộ huynh ấy là chuyện hết sức bình thường. Huynh hiểu nhầm thật rồi. Vì ca ca của ta mắc bệnh nặng ta đã đến gặp rất nhiều danh y nhưng vẫn không có thuốc chữa. Vậy nên ta mới đến gặp thần y Lam Đông. Nhưng ta đã đến cầu kiến mấy lần

    Đều bị từ chối. Công tử còn nghĩ là hôm đến đây thi làm đồ đệ nếu được chọn có thể gặp mặt thần y. Nhưng không ngờ điều kiện thu nhận đồ đệ của y quán này rất cao. Công tử nhà ta còn chưa vào được vòng đầu tiên đã bị loại rồi.

    Hôm nay chúng ta đã có thể gặp mặt chính là duyên phận. Chuyện huynh đến gặp thần y Lam Đông để xin thuốc cứ giao cho ta. Thật không? Huynh có cách sao? Công tử người còn chưa gặp được thần y Lam Đông đâu.

    Hôm nay y quán mở đại hội thu nhận đồ đệ mà? Ta được chọn là có thể gặp được huynh ấy còn gì? Thi làm đồ đệ? Chuyện này khó tin thật đấy. Công tử nhà ta còn bị loại rồi. Hơn nữa

    Tuy y quán này một năm tổ chức thi chọn đồ đệ một lần. Nhưng nghe nói bao nhiêu năm nay nơi này chưa chọn được người nào. Người khác không được không có nghĩa là ta không được phải không? Được rồi. Cứ nhìn ta mà xem. Vị huynh đài này

    Ta còn chưa hỏi huynh tên là gì? Huynh cứ gọi ta Chiêu Nhi đi. Hoàng… Ca ca của ta cũng gọi ta như vậy. Chiêu Nhi? Được. Khi nào được chọn ta sẽ đến tìm huynh. Nhường đường nhường đường. Nhường đường nhường đường. Nhường đường. Công tử nô tài thấy là

    Chúng ta vẫn nên nghĩ cách khác đi. Nghĩ cách gì được chứ? Vị huynh đài kia đã đi ứng tuyển thay cho chúng ta rồi mà? Chẳng lẽ ngài thật sự tin lời hắn? Sao lại không tin chứ? Vị huynh đài đó nói là có thể được chọn. Ta thấy

    Chắc chắn huynh ấy sẽ được chọn. Ngài vẫn ngây thơ như trước đây. Ngươi nói gì thế? Đi xếp hàng đi. Mấy người đừng chen lấn nữa. Ta đã nói rồi sao các người vẫn không nghe thế? Đi xếp hàng đi. Nguyệt Nha Nhi? Là ngươi? Hôm nay

    Là đại hội thu nhận đồ đệ một năm một lần của y quán Lam Đông. Chắc hẳn mọi người đã biết rõ về quy tắc. Một năm một lần một lần chỉ nhận một đồ đệ. Ai muốn được vào học trong y quán Lam Đông thì hãy thể hiện bản lĩnh của mình.

    Cuộc thi bắt đầu. Vòng thi đấu đầu tiên nhìn nghe hỏi bắt. Công tử người có chắc chắn không? Có gì khó chứ? Sắc mặt bệnh nhân vàng vọt chắc chắn là gan có vấn đề. Đúng vậy đúng vậy. Chắc chắn là gan có vấn đề. Nếu gan có vấn đề

    Thì mạch đập không thể đều như vậy. Ta thấy hắn đi khập khiễng chỉ sợ là hắn mắc bệnh về chân. Ta có cách nhìn nhận khác. Ngươi có cao kiến gì? Ta thấy hắn là người què bị mắc bệnh về gan. Sao chép đáp án. Đồ không biết xấu hổ.

    Có ai có ý kiến khác không? Ta. Tiểu huynh đệ này có cao kiến gì? Người này không mắc bệnh về gan cũng không mắc bệnh về chân. Hắn là người mù thôi. Chẩn đoán của ba huynh đệ chúng ta giống với tiểu huynh đệ này.

    Người này không mắc bệnh về gan cũng không mắc bệnh về chân. Hắn chỉ mắc bệnh về mắt mà thôi. Nói lý do xem nào. Nước da của hắn vàng vọt không phải nước da ban đầu của hắn mà là các người bôi màu vàng lên mặt hắn. Chứng cứ là

    Là màu dính trên cổ áo của hắn. Ánh mắt của hắn đờ đẫn hành động của hắn chậm chạp là vì hắn không nhìn rõ tình hình trên đường. Chỉ có thể phán đoán phương hướng và tình hình ở phía trước thông qua âm thanh tai hắn nghe được.

    Vậy chuyện hắn đi khập khiễng là như thế nào? Chính vì hắn mắc bệnh về mắt không nhìn thấy đường. Vậy nên hắn mới đâm vào đủ thứ. Đó cũng là lý do tại sao phải bôi màu vàng lên mặt hắn. Thứ nhất là để che giấu trước mọi người thứ hai

    Là để che đi vết bầm tím trên mặt hắn. Còn về chân hắn chắc chắn là hắn đã đâm phải thứ gì đó nên mới đi khập khiễng. Hay. Hay lắm. Huynh giỏi thật đấy. Được đấy được đấy. Chẩn đoán của tiểu huynh đệ này rất chính xác. Sau đây ta tuyên bố

    Người lọt vào vòng hai lần lượt là Nguyệt Nha Nhi va ba huynh đệ Vương Nhất Vương Nhị Vương Tam. Đi thôi. Tránh ra tránh ra. Tránh ra tránh ra. Tiểu Tam Tử ngươi mau nhìn đi đúng là ta không nhìn nhầm người. Vị huynh đài đó được chọn thật rồi.

    Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong trông có vẻ xấu xấu không ngờ lại lợi hại như vậy. Bây giờ chúng ta chỉ cần ở đây đợi huynh ấy đi ra thôi. Công chúa. Sư huynh. Suỵt Tinh Nhi bái kiến sư huynh.

    Ta nghe nói hôm nay có kẻ phá đám đến đại hội thu nhận đồ đệ. Ta không ngờ người đó lại là muội. Vì gặp huynh ta phải tốn nhiều công sức lắm đấy. Muội một mình ở trong cung vẫn ổn chứ? Huynh đừng nhắc đến nữa không ổn chút nào.

    Ta mới vào cung được mấy ngày mà đã suýt mất cái mạng nhỏ này mấy lần. Sao lại như vậy? Nói ra thì dài lắm. Nhưng mà sư huynh bây giờ ta có một chuyện hết sức gấp gáp. Nguyệt Nha Nhi. Nguyệt Nha Nhi bái kiến thần y.

    Chuyện quan trọng sư muội nói đến là chất độc trên người cô phải không? Thần y biết Nguyệt Nha Nhi trúng độc? Không biết… Sư huynh… Có thuốc giải không? Sư phụ. Bảo sư huynh con đi bốc thuốc theo đơn thuốc này. Vâng. Hai người mang thuốc ta kê về cung

    Uống hàng ngày. Chỉ cần uống liên tục nửa tháng là độc này sẽ hoàn toàn biến mất. Sư huynh lần này ta xuất cung không có ý định quay lại. Gì cơ? Ta nghĩ nát óc mới trốn ra ngoài được có đồ ngốc mới về trong cung. Tinh Nhi

    Muội không được làm bậy. Ta không làm bậy. Sư huynh huynh không biết Vũ Văn Ung là tên bạo quân hơi một tí là chém đầu người khác. Hơn nữa hắn còn là quái… Chuyện đêm nay ngươi chỉ cần coi như chưa hề xảy ra. Nếu như để lộ nửa lời

    Ai gia sẽ chém không tha. Còn là cái gì? Không có gì. Dù sao ta sẽ không về trong cung nữa đâu. Tinh Nhi chuyện hòa thân không phải trò đùa. Muội phải biết muội tự ý rời đi như vậy sẽ gây ra hậu quả thế nào. Sư huynh

    Huynh cũng giống Nguyệt Nha Nhi trói buộc ta bằng đại nghĩa dân tộc. Ta còn nhớ khi còn nhỏ ước mơ của muội là trở thành thần y hành nghề y cứu thế giống như sư phụ. Chẳng lẽ muội đã quên rồi? Đương nhiên là ta không quên

    Nhưng ta bị giam trong chốn thâm cung hành nghề y cứu thế thế nào đây? Muội đã có ý định hành nghề y cứu thế thì sao có thể bỏ mặc dân chúng của đất nước mình chứ? Muội xem sau khi đại chiến Chu Tề xảy ra dân chúng nước Tề

    Lưu lạc tứ phương không nhà để về. Đói khát dịch bệnh chỗ nào cũng có không thể sống được. Chẳng lẽ muội hi vọng dân chúng của nước Trần cũng phải sống cuộc sống như vậy? Hay là muội mọng cha mẹ muội bị Hoàng thượng trị tội? Công chúa

    Chúng ta đừng chạy trốn nữa. Nếu chúng ta thật sư chạy trốn thì chúng ta sẽ là tội nhân lưu danh thiên cổ đấy. Tinh Nhi theo ta biết Vũ Văn Ung không phải bạo quân. Có lẽ giữa muội và hắn có hiểu nhầm gì đó cũng nên. Công tử

    Chúng ta đừng đợi nữa. Ta thấy người đó không nhớ chúng ta nữa. Huynh ấy đã hứa với ta thì chắc chắn sẽ không nuốt lời. Có thế là huynh ấy vướng bận chuyện gì đó rồi. Nhưng đã đến lúc này rồi. Chúng ta mau về cung thôi.

    Hắn sẽ không ra ngoài đâu. Có chuyện gì không? Ta… Ta đến gặp thần y Lam Đông. Ngươi mắc bệnh gì sao? Không. Ngươi không mắc bệnh thì đến gặp sư phụ ta làm gì? Ta nói ta mắc bệnh ngươi cũng không cho chúng ta gặp thần y Lam Đông mà.

    Có phải ngươi mắc bệnh sắp chết đâu cần gì phải đến gặp sư phụ ta? Ta thấy các ngươi có việc gì ngày mai hãy đến đi. Vậy ta gặp… Đồ đệ mới được các người chọn. Người đó đi rồi. Gì cơ? Đúng vậy người đó đi được mấy canh giờ rồi.

    Đi từ cửa sau. Sao huynh ấy có thể lừa ta? Ta tin huynh ấy như vậy mà? Công tử bỏ đi thôi. Chúng ta về thôi. Sao huynh ấy lại lừa ta? Công chúa tốt xấu gì người cũng phải ăn cơm chứ? Ta thà chết đói trong cung

    Còn hơn là chết vì chán. Công chúa lại nói lời ngốc nghếch rồi. Sau này nếu người thấy buồn chán Nguyệt Nha Nhi có thể xuất cung đi chơi với người. Giống như hôm nay quen được rất nhiều người biết được rất nhiều chuyện chẳng phải là rất vui sao? Nguy rồi

    Ta hoàn toàn quên mất chuyện Chiêu Nhi xin thuốc. Thật là… Ta phải đi đến chỗ sư huynh của ta. Công chúa? Không được. Tối nay chắc chắn không được. Nếu Hoàng thượng lại phát hiện ra chúng ta lén lút đi ra khỏi cung

    Chắc chắn chúng ta không giữ nổi cái đầu này đâu. Người đừng quên người đã nhìn thấy dáng vẻ Hoàng thượng biến thành quái vật. Cũng đúng. Vậy nên ta không thể ngồi chờ chết được. Người lại muốn làm gì nữa? Sư huynh nói đúng nếu muốn rời khỏi cung

    Lại không liên lụy đến dân chúng nước Trần chúng ta thật sự phải tính kế lâu dài. Bây giờ ta phải không được để lộ sơ hở trước mặt Vũ Văn Ung mới được. Nhưng theo cách làm của người bây giờ có khi ngày mai người sẽ để lộ sơ hở. Vậy nên

    Trước khi ta chưa nghĩ ra cách thoát thân ta thật sự phải học điệu bộ của Lâm Xuyên. Công chúa cuối cùng người cũng nghĩ thông suốt rồi. Ngày mai Nguyệt Nha Nhi sẽ dạy người được không? Ngày mai chúng ta sẽ học. Ngày mai sẽ học ngày mai sẽ học.

    Chậm thôi chậm thôi. Công chúa đoan trang người phải đoan trang. Nguyệt Nha Nhi. Chậm thôi. Ta không kiên trì được nữa. Một hai ba bốn. Một hai ba. Mệt quá. Có lẽ Trần mỹ nhân lại chơi trò gì mới rồi. Qua đó xem sao. Không được không được.

    Ngươi đang biểu diễn tạp kỹ đường phố à? Đầu cúi rạp xuống đất cũng là đại lễ của nước Trần sao? [Đại lễ cái đầu ngươi ấy.] [Đi không phát ra tiếng động ngươi là ma sao?] Hoàng thượng anh minh. Đây cũng là đại lễ của nước Trần sao? Thơm quá.

    Trẫm thích kiểu này hơn kiểu vừa nãy. Bỏ ra bỏ ra. Thả ta xuống thả ta xuống. Người mau thả ta xuống. Ngươi giấu thứ gì thế? Mau đưa ra đây cho trẫm xem. Không được. Ta không đưa. Hoàng thượng Trần mỹ nhân thêu cái gì thế?

    Chẳng lẽ Trần mỹ nhân thêu một đôi… Chó? Ăn nói bậy bạ. Sao có thể là chó được? Ngươi nhìn kiểu gì thế? Để trẫm xem nào đây là một đôi… Chim cút. Người… Đây là uyên ương. Uyên ương! Người nhìn cho kỹ đây! Đây là đầu. Đây là cổ. Đây là đuôi.

    Ngươi đã nhìn thấy con chó nào đẹp thế này chưa? Người đã nhìn thấy con chim cút nào to thế này chưa? Ta cũng chưa nhìn thấy uyên ương thế này. Ngươi… Đó là vì ngươi hiểu biết nông cạn. Uyên ương của nước Trần đều trông như thế này.

    Phải không Nguyệt Nha Nhi? Vâng đúng vậy. Ở nước Trần uyên ương đều trông như thế này. Tất Đại Dũng ngươi biết chưa? Vâng hôm nay nô tài đã hiểu thế nào là chỉ hươu bảo ngựa rồi. Được lắm Các người đều bắt nạt ta. Tất Đại Dũng ngươi còn không mau

    Tạ tội với Trần mỹ nhân? Hoàng thượng đây là tiết tấu người dẫn dắt mà? Nô tài sai rồi mong Trần mỹ nhân tha thứ cho nô tài có mắt mà không biết… Uyên ương. Đừng bực bội làm tổn hại sức khỏe. Uyên ương Trần mỹ nhân thêu thú vị như vậy

    Hay là ngươi làm túi thơm cho trẫm đi? Không làm. Hoàng thượng nói thế nào thần thiếp sẽ làm như vậy. Ngoan lắm. Hoàng thượng Thái hậu mời người đến điện Sương Hoa. Biết rồi lát nữa trẫm sẽ qua đó. Vâng. Nghênh tiễn Hoàng thượng. Ngươi rất muốn trẫm đi nhanh phải không?

    Không phải không phải. Sao ta nỡ để Hoàng thượng đi. Nhưng Thái hậu cho gọi người vẫn nên mau đi đi để Thái hậu đợi lâu thì không tốt đâu. Đồ lừa đảo. Gia ngài đến rồi mời vào bên trong. Công tử lại đây uống một chén đi.

    Đây là người Hoàng thượng muốn tìm? Trường sử Ích Châu bái kiến Hỏa đại nhân. Người của Độc Cô Tấn đang tìm kiếm Lý đại nhân ở khắp thành. Để tránh việc đêm dài lắm mộng cần phải sớm để ngài ấy gặp Hoàng thượng. Ta sẽ nhanh chóng sắp xếp. Đồ vô dụng

    Tiền cứu tế mà ngươi cũng dám tham ô còn để người khác nắm được điểm yếu? Cực kỳ ngu si. Đại tướng quân thuộc hạ cũng không muốn tham ô số tiền này. Chỉ là năm nay dịch châu chấu quá nghiêm trọng tiền thuế thu vào không đủ. Thuộc hạ biết

    Đại thọ 50 tuổi của Đại tướng quân sắp đến rồi. Thuộc hạ muốn… Nhưng do kinh tế khó khăn nên thuộc hạ mới đưa ra hạ sách này. Lão gia Dương đại nhân cũng là có lòng hiếu kính chỉ là ngài ấy dùng sai cách. Xin ngài bớt giận

    Đừng làm tổn hại đến cơ thể. Dương đại nhân chuyện quan trọng nhất của ngài bây giờ là nhanh chóng lấy được chứng cứ về. Nếu không thì sự việc bại lộ ngài chết không đáng tiếc nhưng đừng làm liên lụy đến lão gia nhà ta. Vâng ta cũng nghĩ như vậy.

    Vậy nên ta đến kinh thành báo cáo chuyện này với Đại tướng quân. Chuyện này Dương Thanh Lực biết không? Thuộc hạ đã nói với Dương thống lĩnh nếu Lý Mộc vào cung chắc chắn ngài ấy sẽ biết. Có ai không? Nơi nào thế này? Sao ta thấy cứ âm u thế?

    Ta vẫn nên mau chóng đi thôi. Có ai không? Có người chết! Mau đến đây. Có xác chết! Mau đi xem đi. Công chúa? Người làm sao thế? Vừa nãy khi đi hái thuốc ta nhìn thấy người chết. Người chết? Ở lãnh cung làm ta sợ chết khiếp. Nhưng…

    Làm sao lãnh cung có người chết được? Nếu không phải ta đi nhầm vào trong đó cũng không biết đến bao giờ mới có người phát hiện ra. Thật đáng thương. lãnh cung là như vậy một khi vào trong đó sẽ không ai quan tâm đến sự sống chết của người.

    Em nói cái gì? Em nói thật đáng thương. Không câu sau cơ. lãnh cung là như vậy một khi vào đó sẽ… Sẽ không có ai biết sự sống chết của chúng ta phải không? Công chúa người lại muốn làm gì thế? Tốt quá rồi ta đúng là một thiên tài.

    Ta đã tìm được cách thoát thân rồi. Thật không? Cách gì thế? Em muốn biết không? Lại đây. Không… Nếu là cách này em thà chết vì mấy túi thuốc độc kia còn hơn. Ôi chao. Sao thế? Chẳng lẽ kế hoạch này của ta không tốt sao? Công chúa

    Coi như em cầu xin người người đừng tự tìm cái chết nữa được không? Khó khăn lắm chúng ta mới sống yên ổn vài ngày vậy mà người lại muốn khiến Hoàng thượng giam hai chúng ta vào trong lãnh cung? Người không biết lãnh cung là nơi nào sao?

    Đương nhiên là ta biết. Ta vừa đi qua đó mà. Người nghiêm túc sao? Em đừng bi quan như vậy. Tuy lãnh cung không phải nơi tốt đẹp gì. Nhưng đây là nơi duy nhất chúng ta có thể trốn thoát mà không một ai biết. Em xem nơi đó

    Cha không thích mẹ không yêu chó cũng không muốn đến. Đúng vậy hôm nay người vừa mới đi qua mà? Em đừng soi mói lời ta nói nữa được không? Ý của ta là lãnh cung là nơi không ai quan tâm. Nếu chúng ta vào lãnh cung rồi bỏ trốn từ nơi đó

    Sẽ không có ai phát hiện ra đúng không? Nhưng… Người muốn làm như thế nào mới khiến Hoàng thượng tống hai chúng ta vào trong lãnh cung? Chuyện này… Ta tự có cách. Người có chắc là cách của người không khiến Hoàng thượng tống chúng ta vào tử ngục

    Mà là lãnh cung không? Em có biết nói chuyện không thế? Em không biết nói chuyện. Không biết nói chuyện. Em điên rồi em không biết nói chuyện. Đứng lại. Hoàng thượng. Thần Trường sử Ích Châu Lý Mộc bái kiến Hoàng thượng. Ái khanh bình thân. Tạ ơn Hoàng thượng. Hoàng thượng

    Dịch chấu chấu ở Ích Châu khiến vô số dân chúng chết đói. Dương Hàm lại tham ô tiền cứu tế giữ làm của riêng. Còn những người không muốn thông đồng với hắn hắn sẽ diệt gọn. Chuyện Dương Hàm tham ô tiền cứu tế có chứng cứ không? Có.

    Nhưng chứng cứ không ở chỗ thần để tránh bị Dương Hàm truy sát thần đã để chứng cứ ở chỗ sư gia Ngô Đạt. Bây giờ thuộc hạ sẽ cử người tìm Ngô Đạt. Đưa Lý ái khanh ra khỏi cung bảo vệ an toàn cho Lý ái khanh. Vâng.

    Ngươi có chắc là do Dương Thanh Lực làm không? Vâng. Là thuộc hạ làm không tốt xin Hoàng thượng trị tội Trẫm biết ngươi đã cố gắng hết sức rồi. Lý đại nhân rơi vào tay của Độc Cô Tấn chỉ sợ lành ít dữ nhiều. Chỉ là trẫm thật vô dụng. Hoàng thượng

    Bây giờ thần sẽ đi lấy đầu của lão tặc Độc Cô Tấn. Ngươi lui xuống trước đi để trẫm suy nghĩ đã. Chứng cứ ở đâu? Tướng quân. Hắn khai ra chưa? Vẫn chưa. Lý đại nhân đã ở độ tuổi này rồi chắc hẳn là đã có con đàn cháu đống rồi nhỉ?

    Lý đại nhân bất khuất cứng cỏi lão phu khâm phục. Nhưng không biết người nhà của Lý đại nhân có thể giống như ngài chịu được cực hình của Cao tướng quân không? Ta nói chứng cứ ở trong tay Ngô Đạt. Ngô Đạt? Bây giờ hắn đang ở đâu? Ta không biết.

    Chúng ta chia nhau chạy trốn đã mất liên lạc từ rất sớm rồi. Người tiếp theo. Ngươi nói xem bình thường Hoàng thượng thích gì? Tốt nhất là nói mấy thứ mới lạ. Ta không biết. Nói đúng sẽ được trọng thưởng. Hoàng thượng thích ăn lẩu. Lẩu?

    Nhưng Hoàng thượng có một sở thích kỳ lạ người chỉ ăn xương hầm trong nồi lẩu. Còn có sở thích đặc biệt thế à? [Cũng đúng] [Vũ Văn Ung còn là một con quái vật] [có sở thích kỳ lạ này cũng là chuyện bình thường.] Được thưởng. Đa tạ Mỹ nhân ban thưởng.

    Trần mỹ nhân không hiểu gì về Hoàng thượng Các ngươi cứ nói mấy thứ kỳ lạ ai cũng có thưởng. Kỳ lạ à? Ta biết rồi ta biết rồi. Mỹ nhân ta biết một sở thích mới lại của Hoàng thượng. Mỹ nhân nô tài biết sở thích của Hoàng thượng.

    Ngươi nói đi để ta viết. Hoàng thượng thích ăn đồ có mùi thối ngửi mùi thối. Thật đấy ạ. Ví dụ như ăn đậu phụ thối ngửi tất thối. Biến thái thế? Ngươi nói xem Hoàng thượng còn có sở thích kỳ lạ nào? Hoàng thượng có đam mê với chân. Còn nữa

    Hoàng thượng còn thích uống nước rửa chân. Trời đất ơi. Các ngươi càng nói càng xa rời thực tế. Các ngươi coi ta là đồ ngốc đúng không? Cút hết đi. Phần thưởng của ta đâu? Phần thưởng? Thưởng này? Thưởng cái đầu ngươi đấy! Ra ngoài đi. Ra ngoài hết đi.

    Trong cung toàn mấy thứ kỳ quặc Thảo nào mấy người hầu hạ cho Vũ Văn Ung toàn là hạng biến thái. Tức chết đi được. Hoàng thượng nhân lúc còn nóng người hãy mau uống đi. Hoàng thượng hôm nay nô tài tình cờ đi qua cung Y Lan

    Nơi đó ồn ào lắm ạ. Cung Y Lan? Ồn ào thế nào? Hôm nay Trần mỹ nhân cho gọi rất nhiều thái giám cung nữ nghiêm túc hỏi về sở thích của người. Hỏi về sở thích của trẫm? Nô tài thấy là

    Tình cảm của Trần mỹ nhân với ngài rất sâu đậm. Trần mỹ nhân hỏi về điều này chắc chắn là để lấy lòng Hoàng thượng. Ngươi nói là cô ta có tình cảm sâu đậm với trẫm? Đương nhiên rồi. Hoàng thượng có sức hấp dẫn rất lớn

    Tất nhiên là Trần mỹ nhân yêu mến người rồi. Tuy hành vi của cô gái này cổ quái nhưng mắt nhìn người cũng tốt đấy. Cô ta đã tốn nhiều công sức lấy lòng trẫm như vậy trẫm sẽ cho cô ta được như ý.