【Vietsub】Full HD | Phim Cổ Trang Ngôn Tình, Cống Mễ, Mễ Nhiệt | Thế Gả Y Nữ Tập 01 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Y Nữ Gả Thay] [Tập 1] [Ta rất không may mắn.] [Sinh vào thời Nam Bắc triều chiến trận liên miên.] [Bắc Chu, Bắc Tề, Vương triều Trần] [Hơn nữa, lúc này nước Chu đang hùng mạnh,] [còn ta lại sống ở nước Trần yếu ớt.]

    [Cống nạp tiền, lương thực] [đây là phép tắc sinh tồn của nước yếu hơn.] [Ngoài ra,] [Kinh đô nước Chu, Trường An] [còn có một cách có từ lâu đời] [nhưng cực hiệu quả.] [Đó là tìm một công chúa xui xẻo đưa đi hoà thân,]

    [hy sinh hạnh phúc cá nhân của cô ấy] [để đổi lấy hạnh phúc của một đất nước.] [Khoan đã, thực ra còn có một cách khác đấy.] [Đấy là tìm một kẻ còn xui xẻo hơn công chúa,] [giả mạo đi hoà thân.] [Còn về hạnh phúc của kẻ xui xẻo kia]

    [thì mặc kệ thôi.] [Dù sao cô ấy cũng không phải công chúa cành vàng lá ngọc.] [Cứ để cô ấy khóc ngất trong nhà xí đi.] [Nhưng không may mắn hơn nữa đây.] [Kẻ xui xẻo đó là chính ta đây.] Hoàng thượng giá đáo. Làm thế nào giờ? Lui cả đi.

    Trốn cái gì chứ? Chẳng lẽ không dám gặp ai? [Một tháng trước] Đại chiến hai nước Chu Tề, nước Tề thất bại thảm hại, [Kinh đô nước Trần, Kiến Khang] chỉ sợ mục tiêu tiếp theo của nước Chu chính là nước Trần ta đây. Hai vị ái khanh

    Có kế sách ứng phó nào không? Thần… Phụ hoàng. Nhi thần sẵn lòng dẫn binh tới biên cương. Điện hạ có lòng dũng cảm và quyết tâm như thế quả là phúc của trăm dân. Chỉ là bây giờ nước Chu binh mã hùng mạnh. Chúng ta muốn liều mạng chống lại,

    E là cơ hội thắng không lớn. Liễu Tinh. Liễu Tinh. Thầy ơi. Con ở đây. Thưa thầy. Liễu Tinh đang lừa gạt thầy đó. Cô ta vừa mới lén lút vào lớp. Ta… Liễu Tinh. Dạ? Con hãy nói xem buổi học hôm nay ta đã giảng những gì. Nói gì cơ?

    Nói to lên. Liễu Tinh. Thầy. Con sai rồi. Con… không nên trốn học vì cha con. Con bảo Liễu Thái phó… ngài ấy làm sao? Hôm qua cha con bị nhiễm phong hàn, nằm bệnh trên giường. Con bất đắc dĩ nên mới… trốn học tới Thái Y viện xin thuốc. Nếu không tin,

    Mời thầy xem cái này. Khen cho tấm lòng hiếu thảo của con. Thôi vậy. Thưa thầy. Liễu Tinh nói dối. Sáng nay con vừa gặp Thái phó. Lúc đó ngài ấy còn khỏe mạnh ở ngự thư phòng đó. Liễu Tinh. Ngoài việc đánh trận, chẳng lẽ không còn cách nào khác? Hoàng thượng.

    Thần có một cách này, có lẽ có thể tránh được chiến tranh. Nhưng mà… Miễn lễ. Hoàng thượng. Thần nhớ mười năm trước đây, khi tiên hoàng nước Chu, Vũ Văn Diên tới Đại Trần, một vị công chúa đã múa khúc “Phượng Hoàng sải cùng nhau” vô cùng tuyệt đẹp.

    Lúc đó Vũ Văn Diên đã muốn vị công chúa này gả cho hoàng đế nước Chu bây giờ Vũ Văn Ung. Chỉ là năm đó công chúa còn nhỏ, nên chuyện này coi như xảy ra. Liễu Thái phó! Ông biết ông đang nói gì không?

    Mấy lời năm đó chỉ là câu đùa lúc say rượu. Sao có thể coi là thật? Nước Chu dã tâm bừng bừng, sớm muộn sẽ xuất binh xuôi về phía nam. Hoà thân tuy không phải kế lâu dài nhưng có thể kéo dài thời gian,

    Để triều đình nghỉ ngơi lấy sức, tăng cường sức mạnh đất nước. Đến khi đó, dù nước Chu có xâm phạm, chúng ta cũng có thể ung dung ứng phó. Hoàng thượng! Đó là công chúa người yêu thương nhất. Công chúa ngoan ngoãn, nhân ái, hiếu thuận, vô cùng đơn thuần.

    Nước Chu… Đó… đó là nơi hổ sói nguy hiểm. Ái khanh. Trẫm biết khanh thương yêu cháu gái. Trẫm cũng đâu có khác. Nhưng Liễu ái khanh nói rất phải. Chúng ta cần thêm thời gian. Trận này tuyệt đối không thể đánh được. Lão thần nguyện đích thân dẫn binh,

    Trấn thủ biên cương. Dù lão thần có liều cái mạng già này, cũng nhất định không cho binh mã nước Chu vượt qua biên giới một bước. Thôi. Lòng trẫm đã quyết rồi. Hoà thân. Phụ hoàng. Hoàng thượng. Liễu ái khanh. Chuyện công chúa xuất giá

    Trẫm giao cho khanh toàn quyền xử lý. Thần lãnh chỉ. Lâm Xuyên. Hai người cùng một cha một mẹ sinh ra, sao lại khác nhau một trời một vực thế? Cô đó. Xinh đẹp tựa hoa, dịu dàng lương thiện. Nhưng có một số kẻ có vẻ ngoài thì giống con người

    Nhưng lại là kẻ tiểu nhân đê tiện, chuyên làm những việc hại người lợi ta. Liễu Tinh. Cô mắng ai đê tiện? Chẳng phải ngươi đã tự thừa nhận rồi sao? Còn hỏi thêm làm gì chứ? Cô! Liễu Tinh. Cô chỉ là con gái của một ông Thái phó cỏn con,

    Mà lại dám sỉ nhục bổn Hoàng tử? Cô tưởng Lâm Xuyên bảo vệ cô thì ta không dám đánh cô sao? Tới đi. Ai sợ ai? Ta đang định thay trời hành đạo đây. Bình tĩnh đi, có gì từ từ nói. Đừng giở tính trẻ con nữa. Lâm Xuyên muội muội.

    Muội tránh xa ra. Tránh lát nữa hoàng huynh ra tay nặng làm muội bị thương. Ngươi hay lắm. Lát nữa xem ta xử lý cô thế nào. Hoà thân? Tam hoàng huynh. Hoà thân gì cơ? Phụ hoàng nói để công chúa sang nước Chu hoà thân. Là công chúa nào thế?

    Nô tài cũng không rõ. Nhưng nghe nói có một vị công chúa, mười năm trước đã được tiên hoàng nước Chu yêu mến. Mười năm trước…? Vậy là Lâm Xuyên rồi còn gì. Cô câm miệng lại! Lâm Xuyên là công chúa mà phụ hoàng yêu thương nhất.

    Có đi cũng bắt cô đi, không phải muội ấy. Ta có phải công chúa đâu. Viết mỏi nhừ cả tay. Tại cái tên khốn Trần Khác kia. Chẳng biết đám người ở Thái Y viện thế nào rồi. Tinh Nhi. Cha. Nghe nói con lại trốn học tới Thái Y viện,

    Náo loạn Thái Y viện đến mức người ngã ngựa đổ. Con có làm người ngã ngựa đổ đâu? Cùng lắm chỉ là… chỉ là người ngã mà thôi. Cả ngày con ở cạnh công chúa Lâm Xuyên, sao không thấy con học được nửa phần hiền đức từ công chúa?

    Trái lại, con càng ngày không phân nặng nhẹ, không biết xấu hổ. Cha. Nghe nói Hoàng thượng sắp gả công chúa tới nước Chu hoà thân? Chuyện này có phải thật không ạ? Hoàng thượng trước giờ vẫn thích công chúa Lâm Xuyên nhất mà? Việc có nặng có nhẹ. Hiện nay

    Quốc gia đang rơi vào cảnh nguy nan. Hoàng thượng thân là vua một nước, sao còn lo được chuyện cha con thâm tình. Công chúa. Lý công công tới rồi. Công chúa. Hoàng thượng có chỉ. Xét thấy công chúa Lâm Xuyên hiền đức thông minh, nói năng lễ phép

    Phong làm Đức Minh công chúa, thưởng năm vạn châu báu, mười vạn ngân lượng, chọn ngày lành khởi hành tới nước Chu hoà thân, gắn kết mối bang giao hòa hảo hai nước Tần Tấn, củng cố biên cương. Khâm thử. Nhi thần cầu kiến phụ hoàng.

    Nhi thần Lâm Xuyên, cầu kiến phụ hoàng. Công chúa. Giờ trời mưa lớn lắm rồi. Hay chúng ta về trước đã được không? Chờ mưa ngớt rồi lại tới cũng chưa muộn. Lâm Xuyên. Nhi thần Trần Khác cầu kiến phụ hoàng. Nhi thần Trần Doãn cầu kiến phụ hoàng.

    Nhi thần Trần Khác cầu kiến phụ hoàng. Người đâu. Đóng cửa sổ lại cho trẫm. Nhi thần Trần Khác cầu kiến phụ hoàng. Ba vị điện hạ. Thân phận của người tôn quý, đừng tự dày vò bản thân thế này nữa. Mau đứng dậy đi, xin đứng dậy đi. Lý công công.

    Phụ hoàng vẫn không chịu gặp ta ư? Công chúa. Chuyện hoà thân đã được định rồi. Người mau hồi phủ đi. – Lâm Xuyên! – Lâm Xuyên! Công chúa! Lâm Xuyên! Công chúa! Lâm Xuyên! Phụ hoàng! Phụ hoàng! Lâm Xuyên! Công chúa! Lâm Xuyên! Lâm Xuyên!

    Từ xưa đế vương thường vô tình. Câu nói này quả nhiên không hề sai. Bảo gả là gả cô đi luôn, chẳng màng tới sống chết của cô. Liễu cô nương. Công chúa nhà ta đã buồn lắm rồi. Người đừng nói mấy câu châm chọc nữa.

    Nghiêm túc nghĩ cách mới là chuyện đáng làm. Ta đang nghĩ cách đây còn gì. Tục ngữ đã nói rồi. Biết mình biết ta, trăm trận trăm thắng. Hôm nay ta đã hẹn Bách Hiểu Sinh để thăm dò chuyện của hoàng đế Đại Chu. Bách Hiểu Sinh? Lâm Xuyên.

    Cô đừng quá bi quan. Hoàng đế Đại Chu này không biết chừng là một vị công tử tuấn tú khoáng đạt hào hoa phong nhã đấy. Nhưng mà đấy chỉ là dự đoán của cô thôi. Ta từng nghe nói vị hoàng đế nước Chu này cơ thể yếu ớt, không chịu được gió,

    Thế nhưng hắn rất tàn bạo. Tính tình cực kỳ nóng nảy. Hả? Loại người đó sao xứng với công chúa của chúng ta? Những gì cô nghe được chắc chắn chỉ là tin đồn thôi. Cô nghĩ đi. Nếu thực sự tính cách hắn tàn bạo. Vậy sao có thể

    Đánh trận nào thắng trận nấy? Ta nghĩ hắn nhất định là một đại anh hùng oai phong lẫm liệt. Ha ha ha. Ha ha ha. Đại anh hùng? Không phải. Không phải. Bách Hiểu Sinh, ông tới rồi. Bái kiến hai vị cô nương. Xin hỏi câu “không phải” ban nãy của tiên sinh

    Có ý gì? Điều này… Còn chưa làm gì đã đòi bạc rồi. Lát nữa ông mà không nói được ngọn nguồn câu chuyện ta sẽ cho ông đẹp mặt. Ôi trời. Mau lên nào. Ông không thấy chúng ta đang vội sao? Theo ta điều tra, Tên Vũ Văn Ung này

    Đâu chỉ tính cách tàn bạo. Hắn còn bạo lực khát máu giết người không chớp mắt. Hả? Còn có chuyện đáng sợ hơn nữa. Còn nữa hả? Vũ Văn Ung thực ra là một tên quái vật. Quái vật? Hắn có hai cái đầu. Hai cái đầu? Chuyên uống máu, ăn thịt người.

    Nghe nói rất nhiều thái giám, cung nữ trong cung nước Chu đều bị hắn ăn tươi nuốt sống. Lâm… Lâm Xuyên. Cô đừng sợ, ta thấy ông ta chắc chắn ăn nói vớ vẩn thôi. Trên thế gian này làm gì có quái vật. Hơn nữa,

    Quái vật cũng làm hoàng đế được ư? Ta không tin đâu. Ha ha ha. Đất nước hung ác, vùng đất hung bạo Quái vật… có gì kỳ lạ đâu? Ta… ta đi trước đây. Công chúa. Lâm Xuyên. Lâm Xuyên. Ơ… Sao cô nương này đang nghe lại bỏ đi thế?

    Gả ông cho quái vật, ông không sợ sao? Cô nương. Chỗ ta có một lá bùa có thể trừ ma diệt tà. Nếu cô mua đem tặng cho cô nương kia, đảm bảo cô ấy sẽ không sợ nữa. Thật không vậy? Lá bùa này là phép chân truyền tám đời nhà ta.

    Cô mua nó, ta đảm bảo hữu dụng. Cô nương quả là người tốt bụng, nhất định sẽ có một bến đỗ tốt đẹp. Lâm Xuyên. Lâm Xuyên. Ta có chuyện quan trọng muốn nói với cô. Chuyện gì? Cô xem. Đây là gì? Cái này…

    Là bản đồ tuyến đường từ nước Trần tới nước Chu. Ta đã vạch ra mấy tuyến đường bỏ trốn. Tới khi đó, cô cứ theo bản đồ mà chạy trốn là được. Cô bảo ta trốn chạy khỏi hôn sự sao? Nói nhỏ thôi. Nhưng… quãng đường hoà thân canh gác nghiêm ngặt.

    Đâu dễ chạy trốn như thế được. Thế nên … ta còn có chiêu khác. Cô xem. Đây là thuốc mê ta mà tự tay ta điều chế. Tới khi đó, cô chỉ cần dùng thuốc, khiến bọn họ ngã hết xuống. Chắc chắn có thể thành công. Liễu Tinh. Cảm ơn cô giúp ta.

    Thái uý đại nhân. Mau lên. Ông ngoại, ông tới rồi ạ. Hai đứa đang nói gì thế? Nô tỳ đi rót trà cho Thái uý đại nhân. Ông ngoại. Đây là thiên kim nhà Liễu Thái phó phải không? Bái kiến Thái uý đại nhân. Hai đứa lớn lên cùng nhau,

    Nhìn càng ngày càng hơi giống nhau đấy. Cha ta cũng nói như thế. Vậy hả? Nếu như có Thái uý đại nhân ở bên công chúa. Thế thì… Tinh Nhi yên tâm rồi. Tinh Nhi xin phép cáo lui. Đi đi. Toi rồi. Quên đưa bùa cho Lâm Xuyên rồi. Lâm Xuyên.

    Cháu thực sự không muốn đi hoà thân? Để Lâm Xuyên gả cho tên quái vật kia, Lâm Xuyên thà chết còn hơn. Nếu đã vậy, ông ngoại sẽ nghĩ cách thoát thân cho cháu. Cha. Bên ngoài lạnh lắm, cha đã đứng suốt đêm, không sợ bị nhiễm phong hàn à?

    Ông ngoại con là thần y. Chẳng phải con hay tự xưng mình là tiểu thần y sao? Còn phải sợ phong hàn sao? Đúng thế. Sau này con cũng muốn giống như ông ngoại. Hành nghề y cứu thế, cứu giúp lê dân bách tính. Cứu giúp lê dân bách tính hả? Hiện giờ

    Chỉ sợ ngay cả bản thân cũng không lo được. Cha. Cha nói gì thế? Không có gì. Nhìn cái gì? Mau đi dùng bữa với mẹ con đi. Cha. không phải… xảy ra chuyện gì chứ? Ta xảy ra chuyện gì được? Còn con đấy. Ta nhớ lúc con mới sinh,

    Chỉ lớn hơn lòng bàn tay ta một chút. Nhưng bây giờ con cũng đã tới tuổi gả chồng rồi. Cha. Tuổi con vẫn còn nhỏ mà. Không vội vàng tìm người gả đi đâu. Cha đừng tìm bừa cho con đấy. Cha nhìn Lâm Xuyên mà xem, cô ấy đáng thương lắm.

    Cha cô ấy lòng dạ sắt đá, cứ gả bừa cô ấy đi. Giờ cô ấy khóc sắp mù đôi mắt. Con đừng bình luận linh tinh về chuyện hoàng gia. Đi. Tới chỗ mẹ con đi. Lão gia. Chuyện gì? Viên Thái uý vừa phái người tới truyền,

    Tối nay là kỳ hạn cuối cùng, mong ngài sớm chuẩn bị. Khởi hành. Liễu đại nhân. Về đi. Có kẻ cuồng điên đêm mài dao. Sao hoàng đế lên cao tít tắp. Trời đất ngả nghiêng chính từ đây. Viên đại nhân. Thơ ca trên bức hoạ này của Tạ Hách

    Nguồn gốc từ chỗ Liễu đại nhân phải không? Chữ thì không giả. Chỉ là vài câu thơ này… Lão phu chép từ sách cổ ra thôi. Chỗ này… Vừa có mài dao, vừa có sao hoàng đế trôi dạt. Lại còn trời đất ngả nghiêng. Bài thơ phản nghịch thế này,

    Nếu để Hoàng thượng nhìn thấy, e không phù hợp đâu. Viên đại nhân. Ông muốn thế nào? Công chúa. Người tỉnh rồi? Cô gọi ta là gì? Công chúa. Từ bây giờ, người chính là công chúa Lâm Xuyên, chủ nhân của nô tỳ. Vì sao? Lão gia. Thế nào?

    Xin lão gia yên tâm. Công chúa đã được sắp xếp ổn thỏa. Trong đội ngũ hoà thân cũng đều là người của ta. Tuyệt đối không xảy ra bất cứ sai sót nào. Ta không phải công chúa. Dừng xe. Dừng xe lại ngay. Ta phải xuống xe. Công chúa. Người muốn làm gì?

    Muốn làm gì? Ta muốn về nhà. Ta có phải công chúa đâu. Ta không gả cho tên quái vật đó. E chuyện này không do người quyết. Chuyện hoà thân liên quan tới an nguy nước Trần ta. Xin công chúa phối hợp. Đừng ép mạt tướng làm chuyện mạt tướng không muốn làm.

    Ngươi uy hiếp ta? Người có thể nghĩ vậy. Nếu không phải ta không đánh lại, ta sẽ liều mạng với ngươi. Công chúa. Mời người vào xe ngồi đi. Đường đi xa xôi, đừng để mình mệt mỏi. Khởi hành. Hay là người nghỉ ngơi một lát, nguôi giận đi.

    Từ hôm nay trở đi, chúng ta phải học lễ nghi. Lễ nghi? Lễ nghi gì? Người nghĩ nhé. Giờ thân phận của người là công chúa Lâm Xuyên . Vậy thì từng cái nhấc tay, bước chân phải có dáng vẻ của công chúa. Như thế chúng ta gả tới nước Chu

    Mới không bị lộ tẩy. [Vào cung?] [Mơ đi nhé, ta không vào cung đâu.] [Mình phải nghĩ cách chạy trốn thôi.] Công chúa. Công chúa. Dậy thôi. Sớm thế đã xuất phát rồi. Ta còn chưa tỉnh giấc. Ôi chao. Bụng ta đau quá. Ta phải đi nhà xí. Công chúa.

    Ta đi cùng người. Không cần đâu. Lúc ta đi nhà xí không thích có người đứng canh. Cô cứ ở đây chờ ta nhé. Nhưng mà… Công chúa. Lúc chúng ta nói chuyện này, có thể nói nhỏ một chút không? Để người bên ngoài nghe thấy không hay đâu. Ôi chao. Ôi, ôi.

    Nhỏ tiếng cái gì chứ? Công chúa không đi nhà xí hả? Chỉ với cái tường nát này mà muốn ngăn bổn cô nương đây. Không hay rồi, người đâu! Sao thế? Công chúa chạy trốn rồi! Đi. Đuổi theo! Sao lại là vực thẳm? Lẽ nào mình vẽ nhầm? Chuyện gì đây?

    Sao lại là đường cụt. Ôi. Ông trời ơi, ông có thể tha cho ta một đường sống không? Được. Ta không tin con cá chép giữa lớp sóng xô lại bị con sông này dìm chết. Cứu mạng. Cứu mạng. Cứu với. Mau lên. Lên. Cứu mạng. Liễu tiểu thư. Sau này người

    Đừng nghĩ tới chuyện chạy trốn nữa. Người xem người tự khiến mình ra nông nỗi này. Tự gây tội còn gì nữa. Câm miệng! Ta nói nhiều như thế cũng vì muốn tốt cho người cả thôi. Người nghĩ mà xem. Nếu lần này người thực sự bỏ trốn thành công,

    Người thì tốt, nhưng con dân nước Trần chúng ta sẽ gặp họa lớn rồi. Đừng uy hiếp ta bằng đại nghĩa. Bổn cô nương không dễ nghe theo đâu. Công chúa. Dáng ngồi của công chúa không đúng. Nào. Ngồi thẳng lưng. Công chúa. Dáng ngủ của công chúa không thanh nhã.

    Người phải… Cô còn lảm nhảm có tin ta hạ độc cho câm luôn không? Phải rồi. Công chúa, đây là thư phu nhân gửi người. Sao giờ mới đưa cho ta? Phu nhân đã bảo chờ tới nước Chu mới được đưa cho người. Tới Trường An gặp chuyện gì hãy tìm Lam Đông.

    Sắp xếp công chúa hoà thân Lâm Xuyên ở tại cung Y Lan. Hoàng thượng giá đáo. Làm sao giờ? Bùa của ta đâu? Bùa của ta đâu? Lui hết đi. Trốn cái gì? Lẽ nào không dám gặp ai? Có hiệu quả thật này.

    Xem ra Bách Hiểu Sinh cũng có chút tài năng đấy. May mà lúc trước mình quên không đưa cho… Đưa cho họ cái kìa. [Chu Văn Ưng, hoàng đế nước Chu] Bách Hiểu Sinh là ai? Không, không, đừng, đừng. Người đừng ăn ta nhé. Thịt của ta không ngon đâu. Người xem.

    Cả người ta toàn xương thôi. Chẳng có tí thịt nào. À, phải rồi. Nửa tháng… à không. Một tháng nay ta chưa tắm đấy. Hôi rình. Không ngon đâu, không ngon đâu. [Nước Trần…] [đưa công chúa kỳ quặc gì tới thế này?] Ngẩng đầu. Trẫm bảo ngươi ngẩng đầu lên. Mở mắt ra.

    Không mở mắt ra, có tin trẫm ăn ngươi luôn giờ không? Được. Giờ ta sẽ mở mắt. Ta mở mắt ngay đây. Không phải người có hai cái đầu sao? Ai bảo ngươi trẫm có hai cái đầu? Hay lắm Bách Hiểu Sinh. Ông dám lừa ta.

    Chờ ta về xem ta có xé xác ông ra không. Ngươi đúng là công chúa nước Trần à? Nếu giả sẽ đổi hàng. Người là hoàng đế nước Chu? Thế nào? Hài lòng không? [Không ngờ trông cũng ra gì phết.] Tạm chấp nhận được. Ngươi khác với tưởng tượng của trẫm đấy.

    Khác thế nào? [Cái tên này] [phát hiện ra gì rồi sao?] Lại đây ngồi. Tên háo sắc này. Thả ta ra mau. Tên háo sắc? Nghe cho rõ đây. Từ hôm nay trở đi ngươi là người của trẫm. Trẫm có làm gì ngươi, cũng là chuyện hiển nhiên. Người định làm gì?

    Đêm khuya cảnh đẹp thế này, tất nhiên muốn động phòng với ngươi. Động phòng? Không được. Không được, không được. Không được. Hoàng thượng, mấy hôm nay ngày nào ta cũng vội vã lên đường. Cơ thể yếu ớt lắm. Ta buồn nôn lắm. Nếu người không muốn bị ta nôn khắp người,

    Người cứ thử tới đây. Thế trẫm thử xem sao. Giờ trẫm sẽ chặt đầu ngươi. Làm gì thế? Giờ Hoàng thượng đang hút máu công chúa của ta đấy. Để ta vào trong đi. Nha đầu, ngươi đang nói linh tinh gì đấy? Ta đâu nói linh tinh. Ngươi nghe đi.

    Công chúa nhà ta kêu thảm quá. Ngươi hiểu cái gì? Đây là động phòng. Đừng làm Hoàng thượng mất hứng. Nhưng mà… Không nhưng nhị gì hết. Ngươi mà xông vào thế này sẽ mất đầu đấy. Mau đi đi. Đi. Mau đi đi. Gần đây nước Trần

    Đưa một vị công chúa tiến cung. Cô ta nhất định sẽ tới thỉnh an. Tuy chỉ là công chúa hoà thân, [Thái hậu nước Chu] nhưng các người không được thất lễ với cô ta làm mất lễ nghi Đại Chu ta. Vâng. Thái hậu.

    Nghe nói công chúa nước Trần đã vào cung rồi. Thế sao? Hoàng thượng đã sắp xếp cho ở cung Y Lan. Đêm nay thị tẩm. Hôm nay? Người đâu! Bãi giá cung Y Lan. [Cung Y Lan] Đừng kháng cự nữa. Trẫm nói với ngươi bao lần rồi.

    Sau này ngươi là nữ nhân của trẫm. Chuyện ngươi cần làm là lấy lòng khiến trẫm vui. Lấy lòng cái đầu ngươi! Cái tên háo sắc! Hôn quân! Người mà còn thế này ta sẽ không khách sáo đâu. Vừa hay. Trẫm cũng không định khách sáo với ngươi.

    Mình đạp hắn bị thương rồi hả? Người không yếu ớt đến mức đó chứ? Người không sao chứ?