【Vietsub】Full HD | Phim Cổ Trang Ngôn Tình, Cống Mễ, Mễ Nhiệt | Thế Gả Y Nữ Tập 02 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Y Nữ Gả Thay] [TẬP 2] Mình đạp hắn bị thương rồi hả? Người không yếu ớt đến mức đó chứ? Người không sao chứ? Hóa ra người… người đúng là quái vật! Hoàng thái hậu tới. Hoàng thượng. Hoàng thượng. Người không sao chứ?
Hoàng thượng không sao chứ? Hầu hạ Hoàng thượng về cung. Vâng. Đi thôi. Chuyện đêm nay ngươi chỉ cần coi như chưa hề xảy ra. Nếu như để lộ nửa lời ai gia sẽ chém không tha. Nguyệt Nha Nhi. Chuyện gì thế này? Mới một buổi tối mà đã thay hết người rồi.
Ta cũng không biết. Nói ra thì… tối qua đã thay rồi. Chuyện này chắc chắn không đơn giản. Nguyệt Nha Nhi cô đi nghe ngóng xem sao đi. Vâng. Sao rồi? Đã nghe ngóng được chưa? Hóa ra những người hôm qua không phải bị thay mà là bị Hoàng thượng… Ăn thịt?
Tên hôn quân này. Bạo quân! Chắc chắn là do hắn sợ người khác biết chuyện xấu hắn là một con quái vật. Vậy nên mới ban cái chết cho những người kia. Công chúa, vậy chúng ta phải làm sao đây? Xem ra thân phận công chúa hòa thân của ta
Vẫn còn có chút tác dụng. Nếu không.. . người đầu tiên phải chết chính là ta. Hoàng thái hậu tới. Mẫu hậu. Đừng đứng lên. Giờ con đã thấy khỏe hơn chưa? Tạ ơn mẫu hậu quan tâm. Nhi thần không có gì đáng ngại nữa. Có phải mẫu hậu muốn hỏi nhi thần
Sao lại có hứng thú với công chúa nước Trần như thế đúng không? Hoàng đế nghi ngờ cô ta là người của Đại tướng quân. Lẽ nào tay của Đại tướng quân đã vươn tới cả nước Trần rồi sao? Độc Cô Tấn là tướng quân nắm trong tay binh mã thiên hạ.
Thế lực của hắn tới tận nước Trần cũng không phải là không thể. Mẫu hậu. Nhi thần tự sẽ có cách giải quyết chuyện này. À đúng rồi. Nhi thần muốn tổ chức yến tiệc trong cung. Khao thưởng công lao chinh phạt nước Tề cho Độc Cô Tấn. Người thấy sao?
Cũng được. Công chúa. Thái hậu nương nương sai người truyền khẩu dụ mời công chúa tham dự yến tiệc tối nay. Yến tiệc? Ta không đi đâu. Phiền chết đi được. Không được. Người phải đi. Thái hậu nương nương nói rồi. Yến tiệc tối nay rất quan trọng.
Nghe nói là khao thưởng cho Tấn quốc công. Tấn quốc công? Tấn quốc công là ai? Đệ nhất tướng quân nước Trụ quyền thần đứng đầu Đại Chu. Nghe nói Hoàng thượng còn phải kiêng nể hắn vài phần. Có người mà tên quái vật đó sợ cơ à?
Ta muốn đi xem sao. Hoàng thượng. Nô tài đã phái người tới giục Đại tướng quân rồi. Tính giờ, chắc ngài ấy cũng tới rồi mới phải. Hay là… Nô tài tự đi xem sao. Chắc hắn bận rộn việc chính trị. Chúng ta chờ thêm lát nữa. Công chúa.
Người đừng cắn hạt dưa ở đây. Hạt dưa để ở đây chẳng phải là để ta cắn sao? Người nhìn đi. Mọi người đang nhìn đấy. Tấn quốc công. Đại tướng quân nước Chu Độc Cô Tấn tới. Thần tới muộn. Vốn là ban nãy đã ra ngoài rồi
Nhưng nào ngờ con chiến mã già trong nhà đột nhiên bị bệnh. Vậy nên mới chậm trễ. Mong Hoàng thượng và các vị đại nhân lượng thứ cho. Đại tướng quân mở mang bờ cõi cho Đại Chu ta. Lập nhiều chiến công hiển hách. Chiến mã của ngươi cũng có công lao.
Trẫm nhất định sẽ trọng thưởng. Đại tướng quân. Mời ngồi. Tạ ơn Hoàng thượng. Tên hoàng đế quái vật này ngày trước đối xử với ta thì bá đạo ngang ngược lắm. Nhìn thấy Độc Cô Tấn thì sợ sệt như con mèo. Hoàng thượng có chỉ mở yến, tấu nhạc.
Sứ thần nước Trần cống nạp báu vật. Bẩm hoàng đế bệ hạ Đại Chu tôn kính lần này ta phụng mệnh tới đây bệ hạ Đại Trần chúng ta đặc biệt lựa chọn một báu vật quý giá. Dâng lên ngài. Dạ minh châu? Thái hậu quả là có mắt nhìn.
Đây chính là dạ minh châu. Nhưng không phải là dạ minh châu tầm thường. Vật này được lấy từ Nam Hải sau đó được 300 nghệ nhân làm ngọc mài giũa. Rồi lại tẩm bằng dược liệu quý giá. Mất vài chục năm mới được một viên này.
Thường xuyên mang theo người không những có thể chữa bệnh nâng cao sức khỏe mà còn giúp ngủ ngon hơn. Là một báu vật hiếm có trên đời. Thế gian này lại có báu vật như thế ư? Vừa hay mấy hôm nay Hoàng thượng không được ngủ ngon.
Có báu vật này, có lẽ sẽ đỡ hơn nhiều. Hoàng đế nước Trần đúng là có lòng. Nhận lấy đi. Hoàng thượng. Mấy năm gần đây thần chinh chiến bốn phương Trên người có vô số tật bệnh. Thường xuyên bị một vài chứng bệnh giày vò cả đêm không ngủ được.
Nếu có báu vật này bên người hẳn là có thể giảm bớt đau đớn. Mong Hoàng thượng ban nó cho lão thần. Vậy mà cũng được nữa hả? Cướp trắng trợn rồi còn gì. Vừa rồi trẫm vẫn luôn lo lắng lần này chinh phạt nước Tề đại thắng
Không biết ban thưởng cho ái khanh thứ gì mới được. Lần này thì tốt rồi. Viên dạ minh châu này ban thưởng cho ái khanh. Thưởng thêm ba ngàn thước lụa. Hai ngàn lượng vàng. Tạ ơn Hoàng thượng. Nghe nói lần này nước Trần không những mang báu vật tới
Mà còn dâng tặng cả mỹ nhân. Theo mạt tướng được biết mỹ nhân nước Trần dịu dàng động lòng người. Khiến nam nhân toàn thiên hạ điên đảo. Hôm nay được gặp quả nhiên xuất sắc. Ha ha ha. Hoàng thượng diễm phúc tề thiên. Lão thần xin chúc mừng.
Hôm nay nếu được công chúa Lâm Xuyên góp vui rót một ly rượu thơm cho chúng thần vậy thì chẳng phải là vui lắm sao? Dương Thanh Lực. Hỗn xược. Được thôi. Nếu đại nhân đã muốn uống rượu ta rót thì để ta rót cho ngài. Công chúa. Người đừng làm bừa.
Hắn là Đại thống lĩnh Cấm vệ quân trong cung. Thuộc hạ đắc lực của Độc Cô tướng quân . Mặc kệ hắn là ai. Dám chọc vào ta đây coi như hắn không có mắt. Ngài là… Trư đại nhân đúng không? Ngưu đại nhân? Công chúa. Là Dương đại nhân.
Hóa ra là Dương đại nhân. Không sao không sao. Lợn trâu dê đều là một nhà cả mà. Đều là súc sinh cả thôi, đúng không? Cô! Đại nhân. Chẳng phải… muốn uống một ly rượu chính tay ta rót sao? Nào. Nào. Nào. Cạn. Thế nào? Dương đại nhân rượu ngon chứ?
Ngon lắm. Ngon. Công chúa. Mọi người đang nhìn kìa. Múa đẹp lắm. Múa đẹp lắm. Còn ra thể thống gì nữa? Người đâu. Kéo hắn ra ngoài. Ngươi dám bại dưới tay một con nha đầu trước mặt bá quan văn võ. Hoang đường. Đại tướng quân.
Nha đầu này chắc chắn không đơn giản. Sau khi thuộc hạ uống ly rượu đó không còn biết gì nữa. Trước sắc đẹp ngươi còn biết cái gì được nữa? Ta bảo ngươi để mắt đến Vu Văn Ung chứ không bảo ngươi chòng ghẹo phi tần của hắn. Ngươi về đi.
Tiếp tục theo dõi Vũ Văn Ung. Còn về con nhóc kia ta sẽ sai người canh chừng nó. Vâng. Bàn tay nhỏ này của ta rõ ràng là để cứu người. Nhưng mà… vận mệnh lại cứ sắp đặt để ta dùng nó hạ độc hại người.
Chẳng phải là ép ta phải phạm tội sao? Công chúa. Lần sau người đừng đứng trước chơi trội như thế. Tên Dương Thanh Lực đó đúng là đồ điên. Hắn dám chòng ghẹo người ngay trước mặt Hoàng thượng. Hắn không sợ Hoàng thượng giết mình sao?
Tên hoàng đế quái vật đó, không dám giết hắn đâu. Cô không thấy à? Người thực sự làm chủ triều đình Đại Chu là Độc Cô tướng quân . Vậy nên cho dù là một tên thống lĩnh cỏn con cũng dám không nể mặt tên hoàng đế quái vật đó.
Dương Thanh Lực chết tiệt! Dám ức hiếp ta hả? Đúng là thượng bất chính hạ tắc loạn. [Bề trên không nghiêm chỉnh thì người dưới cũng làm bậy theo] Đồ háo sắc. Bạo quân. Cứ đợi ta điều chế thuốc độc xong ta không khiến ngươi la oai oái hành hạ chết ngươi…
Ngươi muốn ai la oai oái cơ? Hoàng thượng! Không sao. Người không sao rồi hả? Người khỏe rồi à? Ngươi nhìn dáng vẻ bây giờ của trẫm có giống có chuyện gì không? Sao người đi đường không phát ra tiếng động thế? Làm ta hết hồn. Sợ thành ra như thế này
Chắc là đang làm việc gì lén lút hả? Ta có làm gì lén lút đâu. Ta ngay thẳng lắm đấy nhé. Ban nãy trẫm rõ ràng nghe ngươi nói muốn xử ai cơ mà? Không có đâu. Chắc chắn không. Những gì người nghe thấy chỉ là ảo giác thôi. Ảo giác đấy.
Thế à? Sao lại đánh ta? Tỉnh táo như thế này, còn thấy đau nữa chắc không phải ảo giác. Người muốn kiếm cớ đánh ta đúng không? Đứng yên. Người muốn làm gì? Đừng nhìn trẫm bằng ánh mắt này. Trẫm sợ mình không kiềm chế được. Giờ muốn động phòng với ngươi ngay.
Bệ hạ. Vị công chúa Lâm Xuyên này có vẻ… Ngươi cũng nhận ra rồi à? Trong cung này cho dù là thực lòng đối xử với trẫm hay là bị Độc Cô Tấn cài vào cung. Người nào đều tốn hết công sức để giành được sự sủng ái của trẫm.
Chỉ có cô ta là khác biệt. Cô ấy có thể trốn được bao xa thì sẽ trốn xa bấy nhiêu. Công chúa Lâm Xuyên tiếp chỉ. Nay có Lâm Xuyên, công chúa Trần triều thông minh nhanh trí đoan trang hiền thục phong thái tao nhã dịu dàng uyển chuyển sắc phong
Chức Mỹ nhân. Ban thưởng 100 lượng vàng. Năm hộc chân trâu. Kèm theo trâm vàng châu hoa. Khâm thử. Trần mỹ nhân tiếp chỉ đi. Mỹ nhân nương nương có gì cần nô tài chuyển lời tới Hoàng thượng không? Vậy thì giúp ta
Cảm ơn mười tám đời tổ tông của Hoàng thượng nhé. Mỹ nhân nương nương quả là khác người. Cô ấy bảo ngươi nói những lời này thật à? Nô tài không dám ăn nói lung tung. Hoàng thượng. Vị công chúa hòa thân này có vẻ rất kỳ lạ.
Phản ứng của Dương Thanh Lực giống như bị người khác hạ cổ. Đúng là rất kì lạ. Vốn thuộc hạ còn tưởng người nên đề phòng cô ta. Cách xa cô ta. Nhưng không ngờ người lại sắc phong cho cô ta. Kỳ lạ thì đúng là hơi kỳ lạ nhưng…
Cô ta chắc chắn không phải người của Độc Cô Tấn. Thông minh nhanh trí, đoan trang hiền thục Phong thái tao nhã, dịu dàng uyển chuyển Nguyệt Nha Nhi. Cô nói xem, đây là đang miêu tả về ta sao? Công chúa.
Đây chỉ là những lời khen cho có thôi, người đừng coi là thật. Cô không đả kích ta thì chết chắc? Không phải ạ. Người tự nghi ngờ bản thân mình trước mà. Nhiều vàng thế này à? Đủ cho chúng ta về nước Trần rồi. Công chúa.
Người… vẫn muốn bỏ trốn à? Tất nhiên rồi. Hoàng cung Đại Chu này phức tạp như vậy một tên Vũ Văn Ung đã làm ta hết chịu nổi rồi. Giờ lại còn Dương Thanh Lực. Ta làm hắn xấu mặt trước bao nhiêu người như thế chắc chắn hắn sẽ trả thù.
Nếu ta không đi lẽ nào ở lại đây chờ chết sao? Không phải, nhưng mà… Nhưng nhị gì nữa? Có điều… Cô nói tên Vũ Văn Ung này vì sao hắn lại sắc phong cho ta nhỉ? Hoàng thượng. Người có ý tiếp cận Trần mỹ nhân. Cô gái này thông minh nhanh trí.
Chưa biết chừng sau này còn có lúc dùng tới. Hoàng thượng anh minh. Nhưng thuộc hạ e rằng cô ta là gian tế nước Trần phái tới. Gian tế? Chỉ dựa vào cô ta hả? Công chúa. Người đừng cắn hạt dưa ở đây. Hoàng thượng. Người cười rồi kìa. Trẫm cười…
Có gì lạ lắm hả? Lẽ nào Hoàng thượng yêu người rồi? Sao lại thế được? Cũng đúng. Mắt Hoàng thượng vẫn còn tốt mà, chắc là không tới mức đó. Ý cô là sao? Ta… Ta có ý gì đâu. Chẳng phải Hoàng thượng muốn trêu ghẹo người sao?
Chắc chắn là có thiện cảm với người. Có thiện cảm? Có thiện cảm hả? Trâm cài của Thái Nhi tỷ tỷ đẹp quá. Không biết sao mà tỷ có được nó? Mấy ngày trước Hoàng thượng sai người mang tới cung của ta. Hoàng thượng lại tặng đồ cho cung của tỷ à?
Xem ra Hoàng thượng đúng là thích tỷ tỷ thật. Tỷ mới vào cung ba tháng Hoàng thượng đã tặng bao nhiêu đồ tốt cho tỷ rồi. Cả gặp mặt Hoàng thượng cũng dễ dàng. Ngươi tưởng cô ta có thể gặp Hoàng thượng thật sao? Nếu Hoàng thượng thường xuyên đến cung cô ta
Thì cần gì phải thường xuyên sai người mang mấy vật vô tri đó tới. Quý phi tỷ tỷ nói đúng lắm. Quý phi tỷ tỷ thường xuyên được gặp Hoàng thượng tất nhiên không cần những vật ban thưởng kia rồi. Nói đến chuyện này muội vẫn ngưỡng mộ Quý phi tỷ tỷ lắm.
Hoàng thượng thường xuyên tới cung của tỷ nếu có thể mang thai long chủng đến lúc đó đúng là phúc của Đại Chu ta. Quý phi tỷ tỷ mang thai long chủng chỉ là chuyện sớm muộn thôi. Không cần Triệu muội muội phải quan tâm. Sao có thể không quan tâm được chứ?
Quý phi tỷ tỷ được sủng ái suốt một năm còn chưa mang thai được long chủng. Còn những người cả năm trời không được gặp Hoàng thượng một lần như chúng muội còn mong chờ gì được nữa? Tháng trước mẹ muội vào cung thăm muội
Có cho muội một bài thuốc gia truyền sinh con trai. Dù sao bây giờ Hoàng thượng cũng không tới chỗ muội hay là… muội đưa bài thuốc gia truyền đó cho tỷ dùng. Tỷ thấy sao? Thiệu Thái Nhi. Ngươi đang chế nhạo bổn cung không sinh được con ư?
Tỷ tỷ oan uổng muội rồi. Rõ ràng muội muốn chia sẻ phiền não với tỷ mà. Hôm qua Hoàng thượng mới sắc phong Trần mỹ nhân nếu tỷ không nhanh lên chỉ e cũng bị người khác chiếm mất cơ hội trước thôi. Trần mỹ nhân tới. Chào các vị. Muội à.
Hôm qua chúng ta mới gặp mà sáng nay lại gặp muội càng trở nên xinh đẹp động lòng người hơn. Đâu có đâu. Muội đừng khiêm tốn. Nghe nói hôm qua Hoàng thượng sắc phong muội làm Mỹ nhân xem ra Hoàng thượng thích muội thật đấy. Đâu có đâu.
Thỉnh an Thái hậu cũng tới muộn. Ngươi đã biết tội chưa? Ta tới muộn ấy hả? Trần mỹ nhân tới rồi. Thái hậu nương nương mời người vào trong nói chuyện. Dì tỉnh rồi sao? Vâng. Đêm qua Thái hậu chăm sóc Tề vương điện hạ, không được nghỉ ngơi
Nên không ra gặp các vị. Ta muốn gặp dì. Hôm nay Thái hậu nương nương chỉ muốn gặp Trần mỹ nhân. Mời Quý phi nương nương về trước đã. Thái hậu nương nương. Trần mỹ nhân tới rồi. Thần thiếp thỉnh an Thái hậu nương nương. Miễn lễ. Thần thiếp không biết
Người gọi riêng thần thiếp tới đây có chuyện gì thế? Trong lòng ai gia có một nghi ngờ. Cần ngươi giải đáp. Có nghi ngờ gì vậy? Dương Thanh Lực. À Dương đại nhân đó à? Nhắc tới ngài ấy, đúng là thú vị thật. Không ngờ trước mặt bá quan văn võ
Mà ngài ấy lại nhảy điệu múa đó. Ngươi biết chuyện ai gia muốn nói tới không phải chuyện này mà? Dương Thanh Lực vì sao lại đột nhiên phát điên. Thần thiếp cũng không hiểu lắm. Một người đang yên đang lành, trông thì bình thường lắm mà.
Sao lại uống có chút rượu lại có đức tính vậy được. Hành vi hôm qua của ngài ấy đúng là làm mất mặt Hoàng thượng. Nói thật với ai gia. Mong Thái hậu nương nương minh xét. Thần thiếp cho rằng chắc chắn là do Dương đại nhân không giỏi uống rượu.
Dương Thanh Lực có tật xấu khi uống rượu đúng là rất nổi tiếng. Nếu ngươi đã nói không phải thì thôi. Nhưng ngươi phải nhớ giờ ngươi tới Đại Chu, đã là người của Hoàng thượng rồi. Từng lời nói, hành động của ngươi đều đại diện cho thể diện của Hoàng thượng.
Chuyện như tối qua không được phép xảy ra nữa. Nếu không… ai gia sẽ không tha cho ngươi. Đã nghe rõ chưa? Vâng. Thần thiếp biết lỗi rồi. Ngươi lui xuống đi. Ai gia mệt rồi. Vâng. Thần thiếp cáo lui. Công chúa. Ban nãy Thái hậu nương nương gặp riêng người
Nói chuyện gì thế? Nguyệt Nha Nhi có lẽ chúng ta phải chuẩn bị bỏ trốn thật rồi. Sao thế? Người để lộ rồi sao? Không phải. Làm ta sợ hết hồn. Nhưng cũng sắp rồi. Thái hậu hỏi ta chuyện Dương Thanh Lực phát điên. Có lẽ… bà ấy đã nghi ngờ ta rồi.
Hả? Vậy… Vậy phải làm sao bây giờ? Còn sao được nữa? Nhân lúc họ còn chưa phát hiện ra chúng ta mau bỏ trốn thôi. Những thứ này là gì thế? Bẩm mỹ nhân đây là đồ nương nương các cung mang tới tặng.
Và một số điểm tâm các nương nương tự tay làm nữa. Lạ thật. Ta có quen biết gì họ đâu. Hoàng thượng tốt với Mỹ nhân nương nương các cung cũng sẽ tốt với Mỹ nhân. Hoàng thượng tốt với ta sao? Mỹ nhân. Người có muốn thử điểm tâm không?
Các ngươi ăn đi. Nguyệt Nha Nhi tỷ nếm thử trước đi. Vậy em không khách sáo nữa nhé. Nguyệt Nha Nhi. Em sao thế? Nguyệt Nha Nhi. Mau lên. Đứng lên. Qua kia ngồi đi. Các ngươi cũng đừng ăn. Trong điểm tâm này có độc. Nguyệt Nha Nhi, nào. Uống thuốc đi.
Đây là Ngọc Phong Tán. Thế nào rồi? Đỡ hơn chưa? Công chúa. Có phải Nguyệt Nha Nhi sắp chết rồi không? Không đâu. Có ta ở đây, ta sẽ không để cô chết đâu. Vậy… Công chúa. Ban nãy là thuốc giải sao? Không phải thuốc giải.
Chỉ có thể giúp cô giảm bớt đau đớn tạm thời thôi. Có điều độc trong cơ thể cô phải được giải ngay. Nếu không một tháng sau sẽ phát tán đến lục phủ ngũ tạng. Đến lúc đó thần tiên Đại La cũng không cứu nổi cô. Công chúa.
Nguyệt Nha Nhi còn chưa muốn chết. Người mau cứu Nguyệt Nha Nhi đi. Người phải cứu Nguyệt Nha Nhi. Những điểm tâm này do ai đưa tới? Nô tỳ không biết. Những thứ này được mang tới cùng một lúc. Không ghi rõ là cung nào mang tới. Được lắm.
Mới đắc tội người khác hôm qua hôm nay đã có kẻ muốn giết chết ta rồi. Mấy kẻ đó đúng là coi thường ta quá. Ta đây từ trong bụng mẹ đã biết đến thuốc thang rồi. Muốn hạ độc ta? Không có cửa đâu. Vứt mấy thứ này ra ngoài cho ta. Vâng.
Công chúa. Người là thần y chắc chắn có thể điều chế được thuốc giải. Đúng không? Giờ cô biết ta là thần y rồi hả? Nếu ta giống mấy công chúa phi tần kia cái mạng nhỏ của cô hôm nay làm gì còn nữa. Nguyệt Nha Nhi biết lỗi rồi mà.
Nhưng Nguyệt Nha Nhi cũng chỉ muốn tốt cho công chúa thôi. Người nghĩ mà xem lỡ như Hoàng thượng biết thân phận của công chúa là giả vậy thì chúng ta sẽ… Thôi thôi. Cô đã trúng độc rồi mà vẫn nói nhiều ghê. Nhưng mà Nguyệt Nha Nhi này
Lần này nếu chúng ta bỏ trốn thật cô đừng ngốc nghếch hy sinh bản thân vì nước Trần nữa. Chúng ta đều không lo nổi cho chính mình. Nếu không giữ nổi mạng thì chẳng còn gì nữa. Đúng không Nguyệt Nha Nhi? Công chúa, chúng ta đi thôi.
Cô đúng là sợ chết thật. Công chúa. Giờ chúng ta chạy đi đâu? Bỏ tay nải xuống đi. Bỏ xuống? Không bỏ trốn nữa sao? Cô ngốc à? Ban ngày ban mặt còn chưa ra khỏi cung Y Lan đã bị phát hiện rồi. Cô ta không sao?
Tì nữ bên cạnh Trần mỹ nhân đã ăn điểm tâm. Lần này coi như cô ta mạng lớn. Lần sau… ta sẽ cho cô ta đẹp mặt. Nguyệt Nha Nhi mau lên. Cô mau lên chứ. Không nhanh lên thì trời sáng mất. Mau lên. Công chúa. Chúng ta sẽ không bị bắt chứ?
Cô nhanh nhẹn lên thì không bị bắt đâu. Mau lên. Ngồi xuống. Ngồi xuống. Đợi ta lên rồi ta sẽ kéo cô lên. Công chúa. Có phải dạo này người béo lên không? Thế hả? Không phải. Tối nay người đã ăn… sáu cái bánh bao thịt rồi. Ta không ăn nhiều như thế
Thì sao có sức mà bỏ chạy? Cô đứng lên đi. Sắp với tới rồi. Không được rồi. Kẻ nào ở đó? Ngươi làm gì thế? Đừng có động đao động kiếm. Lỡ làm người khác bị thương là không hay đâu. Là cô? Công chúa. Hình như chúng ta gây họa rồi.
Nếu ngươi đã biết ta là ai còn không bỏ kiếm xuống? Trong tay cô cầm thứ gì? Không phải của ta. Có phải của cô không Hoàng thượng sẽ có định đoạt. Đi. Ta không đi. Chuyện nhỏ thế này sao lại phải tới chỗ Hoàng thượng? Chuyện nhỏ? Giờ ta nghi ngờ cô
Là gian tế nước Trần phái tới. Ngươi nghĩ cũng hay quá nhỉ? Ngươi có thấy gian tế nào như ta không? Nếu không phải gian tế cầm tay nải bỏ trốn thì phải giải thích sao? Chuyện… chuyện này… Người đâu. Bắt họ lại. Đừng. Hỏa Dực, ngươi là đồ khốn.
Làm gì thế hả? Thả ta ra. Công chúa, lần này chúng ta chết chắc rồi. Cô đừng nói mấy lời không may mắn. Lấy ra đi. Lấy… lấy cái gì cơ? Trần mỹ nhân tay nải. Hỏa Dực nói với trẫm các ngươi định nhân lúc đêm khuya bỏ trốn khỏi cung.
Có chuyện này không? Hoàng thượng, người đừng nghe lời tiểu nhân gièm pha. Chuyện này đúng là hãm hại thần thiếp trắng trợn mà. Vậy nửa đêm nửa hôm hai người tới đó làm gì? Hôm nay… là đêm trăng tròn mà. Ta nhớ cha mẹ đang ở nước Trần nên mới…
Bảo Nguyệt Nha đi ngắm trăng với ta. Để giãi bày nỗi nhớ nhà. Hóa ra mỹ nhân là người hiếu thảo như vậy. Có điều… mang theo nhiều quần áo thế này đi ngắm trăng, đúng là hiếm thấy. Tất Đại Dũng ngươi nói xem đúng không? Hoàng thượng
Nô tài đúng là chưa từng thấy. Chỉ là trước giờ Trần mỹ nhân phong cách khác người chắc là Mỹ nhân có suy nghĩ riêng. Quần áo này là do Nguyệt Nha Nhi nhét vào tay nải đó. Đúng không Nguyệt Nha Nhi? Ta…
Nguyệt Nha Nhi đang chuẩn bị tới phòng giặt đồ đi ngắm trăng với ta vừa hay đi qua đó thôi. Đúng không Nguyệt Nha Nhi? Trần mỹ nhân? Nếu… Ta nói… Ta quá thích đồ Hoàng thượng tặng cho ta nên đi ngắm trăng cũng phải mang theo người… có tin không?
Mỹ nhân nghĩ trẫm có nên tin không? Hoàng thượng… Ta thấy… Người cố mà tin đi. Hoàng thượng. Mong người minh xét. Chúng nô tỳ không phải gian tế thật mà. Được. Lui xuống hết đi. Trần mỹ nhân ở lại. Hoàng thượng. Người sáng suốt anh minh.
Chắc chắn sẽ không bị mấy lời ly gián của Hỏa Dực chặt đầu ta và Nguyệt Nha Nhi đâu. Đúng không? Ngươi cũng để ý cái đầu của mình quá nhỉ? Không để ý cái đầu thì có phải cầm tay nải đi bỏ trốn không? Hoàng thượng. Mời người dùng trà.
Trẫm quên mất trà này của ngươi có uống được không đây? Sao lại không uống được? Ngươi có chắc uống chén trà này rồi sẽ không bị phát điên như Dương Thanh Lực chứ? Trẫm còn nhớ có người nói cho trẫm đẹp mặt đấy. Ai thế? Kẻ nào dám nói
Mấy lời đại nghịch bất đạo đó vậy? Đúng là đại nghịch bất đạo. Hay là… chém đầu… kẻ nói câu đó đi. Mỹ nhân thấy sao? Hoàng thượng… người là minh quân. Sao cứ hở ra là đòi chém đầu người khác thế? Hình như mỹ nhân rất sợ trẫm chém đầu nhỉ?
Nếu ngươi đã sợ trẫm chém cái đầu này như thế hay là trẫm chỉ ngươi một cách giữ cho nó sống bình an nhé? Cách gì thế? Ngoan ngoãn thị tẩm. Lấy công chuộc tội. Cách này mỹ nhân thấy sao? Không sao chăng gì cả. Vậy thì tiếc quá.
Mỹ nhân đã không chịu nhận ý tốt của trẫm trẫm đành phải giao ngươi cho Hỏa Dực xử lý vậy. Ta…ta… Ta… Mỹ nhân cứ yên tâm. Đao phủ triều ta rất chuyên nghiệp. Một đao chém xuống gọn gàng sạch sẽ. Không đau đớn gì đâu. Đợi đã. Ta…
Ta thị tẩm là được chứ gì. Ôi đau quá. Đau bụng quá đi. Lại muốn giở trò gì đó? Đau bụng quá. Hoàng thượng. Ta khó chịu thật mà. Thật đó. Đau quá. Người đâu? Truyền thái y. Không cần đâu. Không cần truyền thái y. Ấy. Chẳng phải ngươi khó chịu sao?
Ta không sao. Chỉ là tới tháng rồi thôi. Không có chuyện gì nữa. Các ngươi lui xuống đi. Vậy còn thái y… Không cần nữa. Vâng. Tất công công. Công chúa nhà chúng ta không sao chứ? Tất công công ngài nói gì đi. Hoàng thượng sẽ không làm gì công chúa chứ?
Hoàng thượng và mỹ nhân đang thân mật kia kìa. Lần đầu tiên ta thấy Hoàng thượng có hứng thú với các nương nương như thế đó. Chắc chắn Hoàng thượng không nỡ làm khó Mỹ nhân đâu. Thật không? Chẳng mấy nữa chắc chắn Mỹ nhân sẽ được ban thưởng.
Vậy đầu của chúng ta, cũng không sao rồi? Đó là tất nhiên. Được. Vậy thì tốt quá. Nhưng mà… công chúa phải chịu ấm ức rồi. Sao lại là chịu ấm ức? Hả? Không có gì. Không ấm ức gì hết. Trần mỹ nhân biết chọn lúc thật đấy.
Ta đâu có cố ý. Nào. Lại đây. Hoàng thượng. chắc không phải giờ còn muốn ta thị tẩm chứ? Ngươi còn làm ồn trẫm ngủ nữa thì trẫm sẽ bắt ngươi phải thị tẩm thật đấy. Công chúa. Người tỉnh rồi à? Vũ Văn Ung đi rồi à?
Một canh giờ trước Hoàng thượng đã đi rồi. Ôi. Tối qua đúng là nguy hiểm quá. Tối qua? Nếu không phải ta xả thân nịnh nọt tên hoàng đế thối đó hai cái đầu của chúng ta phải chuyển nhà rồi. Hoàng thượng và Mỹ nhân đang thân mật lắm. Lần đầu tiên
Ta thấy Hoàng thượng có hứng thú với các nương nương như thế đó. Công chúa. Người phải chịu ấm ức quá. Người đúng là chủ nhân tốt nhất trên đời này. Nguyệt Nha Nhi đảm bảo sau này sẽ không phê bình người không nghi ngờ quyết định của người nữa.
Nguyệt Nha Nhi. Giờ cô có lĩnh ngộ như vậy ta đúng là… mừng lắm. Bắt đầu từ hôm nay cô nhất định phải giữ thái độ này đó. Không ngừng cố gắng nha. Biết chưa? Nguyệt Nha Nhi đảm bảo sau này sẽ ngoan ngoãn nghe lời.
Chỉ nghe lệnh của mỗi công chúa thôi. Mau đứng lên đi, đứng lên rồi nói. Công chúa. Chúng ta còn bỏ trốn nữa không? Trốn chứ. Tất nhiên là phải trốn rồi. Nhưng hôm qua chúng ta bị bắt nếu muốn bỏ trốn lần nữa e là… không dễ dàng như vậy.
Cộng thêm cái tên Hỏa Dực kia dạo này cứ canh chừng chúng ta. Kế hoạch bỏ trốn chắc là phải hoãn lại rồi. Ôi. Vậy độc trên người ta… Chuyện này… Nhưng cô đừng lo tuy tạm thời độc trong cơ thể cô chưa thể giải được hết nhưng mà…
Chỉ cần có ta ở đây cô sẽ không mất cái mạng nhỏ đó được đâu. May mà người được gả sang đây. Nếu đổi lại thành công chúa Lâm Xuyên chúng ta chỉ e cái mạng nhỏ của Nguyệt Nha Nhi đã mất từ lâu rồi. Giờ thấy ta tốt rồi chứ gì?
Sau này… không được suốt ngày chê bai ta đó. Nguyệt Nha Nhi trước giờ vẫn luôn thấy người tốt mà. Nguyệt Nha Nhi không dám chê người đâu. Nguyệt Nha Nhi có thể ở bên người là phúc của ta. Được rồi. Đừng nịnh nọt nữa. Mau đi làm việc đi. Được. Đi đi.
Đây chẳng phải Nguyệt Nha Nhi của cung Y Lan sao? Ngươi giặt cái gì mà phải tự tay làm thế này? Ngươi nhìn cho kĩ. Đây là đệm giường của công chúa chúng ta. Hóa ra là đệm giường của Trần mỹ nhân. Ta còn tưởng là thứ gì quý giá chứ.
Mở to mắt ngươi ra mà nhìn kĩ cho ta trên này là thứ gì. Ngươi nói gì? Mau nói lại xem? Nương nương. Chính tai nô tài nghe thấy cung nữ bên cạnh Trần mỹ nhân nói ở phòng giặt đồ. Tối qua Hoàng thượng đúng là đã lâm hạnh Trần mỹ nhân.
Sao Hoàng thượng có thể như vậy chứ? Cái ả Trần mỹ nhân đó có gì tốt chứ? Ta đã vào cung một năm rồi trước giờ chàng chưa từng… Nương nương. Người đừng tức giận. Cẩn thận ảnh hưởng sức khỏe. Dung nương. Ta nên làm sao đây?
Hoàng thượng thích Trần mỹ nhân rồi có khi nào… Người sẽ không còn thích ta nữa không? Như nô tỳ thấy Hoàng thượng lâm hạnh cô ta chưa chắc đã thích cô ta. Chưa biết chừng chỉ là người chưa từng gặp nữ tử nước Trần nên tìm chút mới mẻ thôi. Huống hồ…
Huống hồ gì? Huống hồ một nữ tử ngoại bang trong cung không có chỗ dựa gì cho dù là được sủng ái thật thì sao chứ? Người muốn cô ta sống cô ta sẽ không được chết. Nếu người muốn cô ta chết… Đúng thế. Trong hậu cung này
Ta mới là phi tử cao quý nhất. Một mỹ nhân cỏn con có là cái thá gì đâu. Có điều nương nương. Người có thể tới cung Y Lan đánh phủ đầu cô ta. Nếu cô ta biết thời thế thì thôi nếu là kẻ không biết trời cao đất dày…
Nô tỳ sẽ có cách đối phó cô ta. Ôi mẹ ơi. Cô đi đâu thế? Sao cầm nhiều đồ về vậy? Ban nãy ta tới phòng giặt đồ. Mấy thứ này đều là cung nữ thái giám ở đó tặng cả. Xem ra cô cũng có duyên đó chứ. Nhờ phúc của người mà.
Được rồi, bỏ đồ xuống đi. Ta có chuyện muốn nói với cô. Vâng. Nguyệt Nha Nhi, cô nhìn này. Đây là bản đồ đơn giản sau khi quan sát mấy ngày qua. Những nơi gạch chéo ta đã tới kiểm tra rồi. Không có cơ hội bỏ trốn. Còn một số nơi khác
Chúng ta vẫn chưa tới bao giờ. Có thời gian chúng ta đi xem sao. Công chúa người giỏi quá. Đương nhiên rồi. Tường trong hoàng cung sao mà giam được ta chứ? Không có cửa đâu. Quý phi nương nương giá đáo. Quý phi? Yên An Linh? Sao cô ta lại tới đây?
Công chúa. Bản đồ. Mau giấu đi đừng để người khác thấy. Thần thiếp bái kiến Quý phi nương nương.