Full HD | Lưu Hạo Nhiên, Đàm Tùng Vận | Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Tập 06 | iQiyi Vietnam
Bài thi giữa kỳ mà không tốt, thì quay về chỗ cũ hết cho tôi. Bây giờ mình thật sự không dám đi gặp thầy Phan. Hơn nữa bài thi giữa kì mình còn chưa ôn gì cả. Mình sẽ giúp cậu. Nhưng mình phải giúp cậu thế nào ta?
Em có nghe giảng không vậy? Dùng kỹ thuật phòng tối, ghép thêm người mới vào. Ối trời ơi. Ngày nào cậu cũng chơi với cậu ta, cậu không sợ rớt đại học sao? Cậu hung dữ thế làm gì chứ? Cậu mà không biết thay đổi thì mình sẽ hung dữ hơn đấy.
Mình có thể không đi được. Tại sao cậu lại không đi. Mình không có thời gian. Cảnh Cảnh. Mau đi thôi. Đi thôi. Ngơ ra đấy làm gì? Mình đã học võ tự vệ cho nữ rồi đấy. Mình thích bài “Sống là điều tuyệt vời nhất”.
Cậu là người đầu tiên thích cùng một bài hát với mình đấy. Điều Tuyệt Nhất Của Chúng Ta Tôi nói cho mọi người biết một tin. Thứ sáu tuần này Chấn Hoa sẽ tổ chức 88 năm thành lập trường. Sau đó, vào buổi sáng sẽ
Có một buổi lễ vô cùng long trọng ở sân vận động. Mỗi lớp đều phải có một tiết mục. Mọi người nghĩ xem có tiết mục nào hay không? Các cậu hưởng ứng chút đi chứ. Hội lớp. Hội đoàn, hội trà đạo. Hội ở Trung Quốc nhiều quá rồi. Cảnh Cảnh.
Cậu nói gì thế? Mình không nói gì cả, không có. Các bạn mau cho chút ý kiến đi chứ. Nghĩ kế sách đi chứ. Cảnh Cảnh. Nghe nói, không phải cậu có bạn bè học nghệ thuật gì mà phải không? Ý cậu là sao? Được rồi. Cậu đừng diễn với tớ nữa.
Mình nghe người ta nói hết rồi. Ai ai ai đó vì muốn theo đuổi cậu mà không tiếc bất cứ giá nào để quấn lấy cậu. Tại sao lại đồn thành như thế rồi chứ? Chúng ta vào học rồi. Chào thầy ạ! Chào các em! Ngồi đi.
Được, bây giờ chúng ta mở sách đến trang 50. Hôm qua các cậu đã xem cái sản phẩm cắt giấy đó chưa? Xem rồi, xem rồi. Sao thế? Mình nghe nói sản phẩm cắt giấy đó không bình thường đâu. Một cái vớ vẩn ở chợ giá cũng cao lắm đó. Thật vậy hả?
Vậy chắc quan hệ giữa hai người họ không bình thường rồi. Mình nghĩ giữa hai người họ chắc chắn có gì rồi. Cảnh Cảnh. Có phải vậy không? Thật. Thật à? Cái gì? Sao thế? Cậu sao thế? Không sao. Mình muốn đi nhà vệ sinh. Chúng ta qua đó đi. Đi đi.
Trong hồ sơ học tập có viết, hồi mẫu giáo cậu từng học hát. Trong hồ sơ học tập có viết cậu biết chơi đàn violin. Giúp tí đi, giúp tí đi. Phiền phức. Muốn hát thì cứ hát. Mình học đồng ca mà. Bây giờ giọng thay đổi nhiều không hát được nữa.
Cậu có ý kiến gì hay sở trường nào không? Cậu thấy sao? Mình cũng muốn giúp cậu. Nhưng ngoài thời gian ngủ và và các phản xạ vô điều kiện ra, thì mình chẳng có sở trường nào cả. Câu này hoàn toàn là sự thật đấy. Ôi trời, mình đang rầu lắm đây.
Khách quan cậu đừng quá lo lắng. Nào, uống miếng nước giải tỏa đi. Bà chủ thật hào phóng. Đây là bình nước của mình đấy. Mình không muốn nước. Mình chỉ muốn người. Xin lỗi khách quan nhé. Tiểu tiệm giờ hết hàng rồi. Chỉ còn lại một hàng này.
Mặc dù chất lượng hơi kém, nhưng cũng có thể miễn cưỡng chấp nhận được. Thế thì quá buồn rồi. Thà chọn bà chủ còn hơn. Không phải. Ý của mình là nói bà chủ xuất sơn. Được rồi, miễn giải thích. Tiễn khách. Tập 6 Con gái của Quốc vương, sắp ra đời rồi.
Nào. Để xem cán bộ lớp các cậu có ý gì hay không nào? Bài thể dục 8 động tác. Ai viết cái này vậy? Hát liên khúc. Cái này lớp khác có rồi. Hợp tấu nhạc cụ. Cái này khó nhằn. Ngực… đập vỡ đá trên ngực.
Không phải, Dư Hoài ý cậu là sao? Lộ Tinh Hà. Tiểu Phan, chủ nhiệm. Người trẻ được lắm. Không làm tôi mất mặt. Chuyện nhỏ thôi mà. Ai không nộp? Có người chưa nộp. Cậu đã tính cậu chưa? Tính rồi, tính rồi. Tôi là cái bài thể dục ấy.
Thế mà còn nói tôi sao. Nhưng tốt xấu gì tôi cũng suy nghĩ nghiêm túc mà. Mình không nộp. Nhưng mình không biết có nên nói ra không nữa. Cậu có gì cứ nói đi. Trước đây mình đã viết một vở kịch. Cậu còn tài vậy sao? Vở kịch gì vậy?
“Nàng Bạch Tuyết và 7 chú lùn”. Cảnh Cảnh. Cậu thấy ý này thế nào? Ý gì vậy? Chúng ta nói diễn vở kịch “Công chúa Bạch Tuyết và 7 chú lùn”. Mình cảm thấy cũng được đấy. Cũng sáng tạo đấy. Công chúa Bạch Tuyết. lại còn cả Bambi nữa chứ.
Mình thấy rất hay đấy chứ. Trong truyện “Công chúa Bạch Tuyết” có công chúa và hoàng tử. Nếu Hàn Tự đóng vai Hoàng tử, thì mình sẽ nằm trong quan tài thủy tinh nhìn cậu ấy cưỡi bạch mã đi tới, dịu dàng hôn mình. Thế nào? Thế nào? Họp sao rồi?
Lát nữa cậu tự nghe thầy thông báo đi. Các em. À, thầy Trương. Cho tôi xin 2 phút. Về việc biểu diễn trong lễ kỷ niệm trường, lớp chúng ta đã quyết định, sẽ diễn vở “Công chúa Bạch Tuyết” do bạn Văn Tiêu Tiêu tự viết. Hoạt động lần này
Sẽ do bạn Từ Diên Lượng làm tổng phụ trách. Văn Tiêu Tiêu sẽ làm tổng đạo diễn. Một số cán bộ lớp đều tự nguyện tham gia rồi. Thầy ơi. Em bị bắt phải tự nguyện ạ. Bạn Dư Hoài. Em là một trong những trụ cột của lớp năm.
Ai chạy được chứ em thì không thoát đâu. Có bạn nào muốn tham gia không? Thầy ơi, em muốn tham gia. Giản Đơn. Được đấy. Công chúa điện hạ thân mến. Cậu cười ngu cái gì thế? Thầy ơi, em cũng muốn tham gia. Cảnh Cảnh. Còn ai không?
Nếu còn ai muốn tham gia, thì có thể tìm lớp trưởng hoặc Văn Tiêu Tiêu nhé. Mình viết tên cậu vào luôn nhé. Để mình làm người đại diện cho. Mọi người nên tích cực tham gia cho vui. Được. Vậy tôi không làm phiền nữa. Chú ý nghe giảng đấy.
Hôm này chúng ta tiếp tục nói về dãy số. Giở sách trang 106. Này, Trương Bình. Có phải cậu quá quan trọng chuyện biểu diễn trong lễ kỷ niệm trường rồi không? Tôi thấy việc học vẫn nên là số 1. Muốn thành tài thì cũng từ từ chứ.
Tôi chỉ nói cho cậu biết thôi. Tôi biết rồi. Tôi không hy vọng sau này chúng nó nhớ về thời cấp 3 chỉ toàn có học. Cái này thì ngược lại. Tôi sợ sau này chúng nó nhớ về cấp 3 lại oán hận bản thân không học hành tử tế thôi.
Được, cậu nói cũng đúng. Tôi lên lớp đây. Dì ơi. 5 đồng phải không ạ? Cảnh Cảnh. Đang tìm cậu đấy. Tìm tôi làm gì chứ? Đến rồi sẽ biết. Xảy ra chuyện gì vậy? Cậu thanh niên nghệ thuật điên cuồng đó. Cậu thả tay ra trước đi. Cậu thả tay ra đi.
Đến rồi. Đây chẳng phải là vườn trường sao? Có gì đẹp chứ? Đúng rồi. Cậu thử nhìn kỹ đi. Một là tôi bị mù rồi. Hai là cậu có khả năng siêu phàm. Để tôi chỉ cậu xem nhé. Cậu xem. Cậu xem đi. Ánh sáng lúc này, cảnh sắc này, có đẹp không?
Ở đây mỗi ngày chỉ có lúc này là đẹp nhất. Ánh sáng chiếu đúng chuẩn góc độ này. Bạn học Lộ Tinh Hà. Này. Cậu làm gì thế? Tôi vẫn chưa nói lời cảm ơn cậu. Chuyện cắt giấy cảm ơn cậu nhé. Chuyện nhỏ thôi mà.
Nhưng cậu có thể cách xa tôi một chút được không? Đặc biệt là đừng làm những hành động cảm tính thế này nữa. Tại sao? Cậu chưa nghe nói gì à? Bây giờ mọi người đều đồn rằng… nói chúng ta… Nói, nói tôi theo đuổi cậu đúng không? Không chỉ việc này.
Không sao, tôi không để ý. Nhưng tôi để ý. Nhưng đây… Chúng ta nên giữ khoảng cách thì hơn. Trong một tuần. Không. Trong nửa tháng. Cậu đừng đến tìm tôi nữa. Kịch bản không đủ. Chúng ta vài người xem chung một bản đi. Khí thế phết nhỉ.
Đột nhiên thấy căng thẳng quá. Lỡ như diễn hỏng thì phải làm sao? Thì thôi. Loạt cảnh trong kịch bản nhiều thế, rừng cây, lâu đài, còn cả căn nhà gỗ nữa. Đến lúc đó làm sao mà thể hiện? Vấn đề này đạo diễn ắt sẽ có suy tính.
Chúng ta hãy mời đạo diễn phát biểu vài câu đi. Cảm ơn mọi người đã tín nhiệm mình. Vở kịch này được cải biên từ truyện cổ Grim “Nang Bạch Tuyết”. Truyện cổ Grim? Không phải của Andersen à? Các cậu nghe đạo diễn nói đi. Đây là vở kịch mình đã cả biên.
Cho nên sẽ có một số chỗ tự mình đã nghĩ ra. Hôm qua, thầy Trương, đạo diễn và tôi, đã họp kín với nhau. Trong cuộc họp, chúng tôi đã định diễn viên cơ bản rồi. Hoàng tử, Hàn Tự. Hoàng hậu, Văn Tiêu Tiêu. Công chúa. Từ Diên Lượng. Cái gì?
Từ Diên Lượng. Cậu nói đi? Có phải cậu đứng sau thao túng không? Ây ya, đây đều là ý của thầy Trương mà. Tôi cũng là bất đắc dĩ thôi. Đúng không Hàn Tự? Cái gì? Cậu dịu dàng với người ta một chút được không? Mình chịu không nổi.
Không để cậu ấy diễn công chúa, chúng ta không giật giải được đâu. Mọi người đừng ồn ào nữa. Mình vẫn chưa nói xong việc phân vai. Mọi người đừng ồn ào nữa. Mọi người đừng ồn nữa. Đừng ồn nữa. Mọi người đừng ồn nữa. Công chúa, công chúa. Tôi từ chối.
Đừng ồn nữa. Xin lỗi. Khi mình bị rơi kính, không thấy rõ sẽ có chút nóng nảy. Mọi người đừng để ý nhé. Ờ. Chúng ta thử tập lời thoại đi. Chào buổi sáng! Xin chào. Gần đây có tin tức nào không? Có đấy. Cậu chưa nghe nói à? Sao thế?
Con gái của Quốc vương sắp ra đời rồi. Này, sao không diễn tiếp đi. Đến cậu đó, đến cậu đó. Không phải, vẫn chưa sinh mà cậu đã biết con gái ư? Mắt cậu có siêu năng lực à? Đúng rồi. Lời thoại gì thế này? Lời thoại xàm quá à.
Tiết này là tiết của Trương Phong. Trương Phong? Đi thôi. Mọi người nhớ học thuộc lời thoại nhé. Đóng vai quan tài thì làm gì có thoại. Lớp phó học tập. Lớp trưởng. Chuyện quan trọng nhất của học sinh là gì? Là học tập ạ. Về chỗ đi.
Cả khối nhiều lớp như thế chưa thấy lớp nào quậy như lớp các em đâu. Trong ví dụ 1. 2 số phức, 3+4i và 3-4i gọi là số phức liên hợp. Hai số phức này có phần thực cùng dấu, phần ảo trái dấu.
Hai số phức này được gọi là số phức liên hợp. Cũng gọi là số phức liên hợp. Các em hãy tự làm ví dụ 1 và ví dụ 2 ở dưới đi. Gương kia ngự ở trên tường. Thế gian ai đẹp được dường như ta? Người con gái đẹp nhất thế gian Chính là người, thưa hoàng hậu. Gương kia ngự ở trên tường.
Thế gian ai đẹp được dường như ta? Là cô đấy, Cảnh Cảnh. Ta nghe nói rồi. Gương kia ngự ở trên tường. Có phải sẽ có một người thương ta? Ăn cơm thôi. Cảnh Cảnh à! Con đây. Con ở trong phòng làm gì thế? Con đọc sách ạ.
Sao bố nghe thấy con dường như đang nói gì đấy mà? Bố nghe được gì ạ? Không phải, đừng nói như kiểu bố đang nghe trộm ấy. Ngày mai chúng con phải tập kịch. Con đang học lời thoại. Kịch gì vậy? Một cô gái bị ngất trong rừng,
Được bảy gã đàn ông khiêng về nhà. Có phải là vở “Công chúa Bạch Tuyết”không? Công chúa Bạch Tuyết. Đúng ạ. Công chúa Bạch Tuyết. Gương kia ngự ở trên tường. Thế gian ai đẹp được dường như ta? Người rất xinh đẹp. Hoàng hậu của ta.
Nhưng công chúa Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn. Cái gì? Ta phải giết nó. Người đâu. À, đến rồi . Hoàng hậu đem theo một trái táo có độc. Tìm đến ngôi nhà gỗ mà công chúa Bạch Tuyết lẩn trốn.
Nhưng công chúa Bạch Tuyết không mảy may biết rằng nguy hiểm đang tới gần. Đúng rồi Cảnh Cảnh. Đến lúc đó quả táo sẽ do cậu cầm nhé. Được. Còn Dư Hoài. Cậu có thể đừng cứ nhìn vào kịch bản mà đọc được không? Câu thoại này dài quá.
Bao nhiêu công thức toán cậu còn nhớ hết được. Chút này có là gì chứ? Có phải cậu không nhớ nổi không? Được rồi, được rồi. Mọi người đều mệt rồi. Chúng ta nghỉ chút đi. Mệt chết được. Quan tài mà cũng mệt rồi à?
Tôi đã thống kê kỹ lưỡng cái bảng này. Lớp cậu, hai câu cuối môn Vật Lý có tỷ lệ đạt điểm trên 80%. Xấp xỉ với lớp 2. Điểm mấu chốt là gì? Đáp án của chúng nó toàn đúng. Những chỗ bị trừ điểm đều là lỗi lặt vặt.
Tôi hiểu rồi chủ nhiệm. Có thể cho tôi chút thời gian. Tôi nhất định sẽ có câu trả lời cho thầy. Tiểu Trương. Nếu chuyện này là thật, Chấn Hoa chúng ta chưa bao giờ xảy ra chuyện như thế này. Thực ra đoạn lúc này, mình có một ý nghĩ này.
Liệu có thể thêm lời thoại cho cậu ấy? Nói rằng, người quốc vương yêu thương là ta hay công chúa Bạch Tuyết? Tại sao? Vì mình thấy mặc dù hoàng hậu xấu xa, nhưng bà ấy rất để ý đển vẻ bề ngoài và sắc đẹp của mình.
Chứng tỏ bà ấy chắc chắn muốn có được sự quan tâm của người mà bà ấy yêu thương. Đúng rồi, Cảnh Cảnh. Mình thấy cậu có thiên phú lắm đấy. Không có đâu. Mình chỉ đột nhiên nghĩ ra vậy thôi. Hơn nữa mình thấy diễn kịch lần này
Cũng chỉ có mình cậu nghiêm túc. Mình chỉ cảm thấy có thể tạm rời xa sách vở là mình thấy vui rồi. Được rồi, mọi người. Chúng ta tiếp tục đi. Được. Đúng rồi, Cảnh Cảnh. Thoại của cậu cũng ổn rồi. Hay là cậu giúp Dư Hoài luyện một chút. Được thôi.
Người qua đường. Ngày tháng tốt đẹp của ngươi đã chấm dứt từ đây. Cứ việc qua đây. Cậu nghe gì chưa? Con gái của quốc vương sắp ra đời rồi đấy. Phải không ? Phải đấy. Nghe gì chưa? Con gái của quốc vương sắp ra đời rồi đấy. Sắp ra đời rồi.
Xin chào. Xin chào. Gần đây có tin tức gì không? Có đấy. Cậu chưa nghe gì à? Chuyện gì? Con gái của quốc vương ra đời rồi đấy. Đợi một chút. Sửa kịch bản rồi á? Hôm qua Văn Tiêu Tiêu sửa kịch bản, cậu không nghe à? Chẳng trách cậu ấy bực.
Minh nói cậu nghe Tối hôm qua ở nhà, mình đã học thuộc hết lời thoại rồi. Mặc dù chưa nhuyễn lắm Nhưng mình thấy cũng dễ thuộc hơn học bài nhiều. Thế này đi. Chúng ta tập thoại lại một lần nữa. Mình không nhìn kịch bản xem sao. Được. Chào. Chào buổi sáng.
Chào buổi sáng. Gần đây có tin gì mới không? Có đấy. Mình kiểm tra được 71 điểm. Mình kiểm tra được 71 điểm. Không ngờ từ lúc sinh ra tới giờ cũng có ngày mình được điểm cao như thế. Cậu đừng ngủ quên trong chiến thắng. Có cần thiết phải vui thế không?
Ngủ quên trong chiến thắng gì chứ? Cậu có thể đừng làm người khác mất hứng vậy không? Đây là động lực đó. Này, ngày mai diễn rồi. Có căng thẳng không? Cậu căng thẳng à? Có một chút. Yên tâm đi. Tôi thấy gần đây cậu tập nghiêm túc như thế.
Có phải cậu cực kỳ ghét tham gia hoạt động này không? Hơi hơi. Chỉ là một câu chuyện hù trẻ con, vì một hoạt động mang tính hình thức. Nhạt nhẽo. Nhưng mình thấy lần này tập kịch vui đó chứ. Dù sao cũng hiếm khi có hoạt động tập thể mà.
Chào, chào buổi sáng. Chào, chào buổi sáng. Cậu nghe gì chưa? Chuyện gì? Mau chạy đi. Cảm ơn, cảm ơn. Thật là xúc động. Lần này, có thể nhận được giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất của Chấn Hoa. Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất. Thật sự rất xúc động.
Không biết nói gì hơn. Tôi chân thành cảm ơn mọi người ở đây. Đặc biệt là tôi phải cảm ơn thầy giáo của tôi. Bố mẹ của tôi. Bạn bè của tôi. Còn có bạn cùng bàn của tôi nữa. Đợi một chút. Đợi một chút, chị ơi. Xin lỗi, xin lỗi.
Em đến muộn rồi. Có bị trừ điểm không ạ? Lại là em à? Em là học sinh tiểu học ngồi nhầm cấp 3 à? Thời đại nào rồi mà còn trừ điểm. Em cảm ơn chị. Này, đúng rồi. Cậu bạn hay đi cùng em đâu? Chị nói ai vậy?
Cái cậu mà cười thấy răng khểnh ấy. Đó là bạn cùng bàn với em. À, bạn cùng bàn à? Mau đi thôi, cô bạn cùng bàn. Hẹn gặp lại. Đi đi. Ừ. Các bạn, xếp hàng đi. Đến sớm thế. Nào, xếp hàng đi. Đúng rồi, đứng gọn vào. Chúng ta đợi một lát.
Thầy Trương Bình. Em muốn đi vệ sinh. Sắp bắt đầu rồi đấy. Em lập tức về liền. Em chịu không nổi nữa. Được rồi, mau đi đi. Nhanh lên. Nhiều người quá. Bắn pháo chúc mừng. Sao còn chưa về lớp ngồi? Chị. Không có, bây giờ đang bắn pháo hoa.
Chạy đi chạy lại không hay. Này, đúng rồi. Em tên gì? Em tên Cảnh Cảnh. Cảnh Cảnh. Chính là Cảnh Cảnh trong “canh cánh trong lòng”. Tên của chị cũng độc lắm. Chị tên gì ạ? Lạc Chỉ. Lạc Chỉ? Rất hay. Cũng rất đẹp nữa.
Sau đây xin mời đại diện học sinh lên phát biểu. Kinh thưa các vị lãnh đạo, thầy cô. Chào các bạn! Xin chào tất cả mọi người! Em là Thịnh Hoài Nam, học sinh lớp 11-2. Em rất vinh dự vì hôm nay được đứng đây,
Thay mặt cho toàn thể giáo viên và học sinh có đôi lời phát biểu. Giữa tiết trời thu trong lành này… Chị ơi. Chị ơi. Chị ơi. Gió to rồi, mau về thôi. Thế em đi trước nhé. Bye bye.
Em xin cảm ơn sự quan tâm của lãnh đạo nhà trường và các thầy cô giáo. Tôi còn tưởng em ngủ luôn trong nhà vệ sinh rồi cơ. Không có ạ. Mau mau mau. Đi nào. Kính thưa các vị lãnh đạo, các thầy cô giáo. Thưa các bạn học sinh thân mến,
Bạn bè gần xa. Chúc mọi người một buổi sáng tốt lành. Xuân đến tưng bừng, trăm hoa đua nở. Trong một ngày nắng ấm rực rỡ, chim muôn hát ca, Chúng ta vui mừng kỷ niệm 88 năm trường trung học Chấn Hoa. Chúng ta luôn tự hào là học sinh Chấn Hoa.
Cậu nói xem hai người này cứ như được lên cót ấy. Sao mà nói mãi không hết thế nhỉ? Phía dưới đông lắm. Sao thế? Căng thẳng à? Mình tên là Không Căng Thẳng. Này bạn Không Căng Thẳng. Sao bạn ra nhiều mồ hôi thế? Sáng nay lúc làm lễ kỷ niệm,
Mình thấy cậu nói gì đó với Văn Tiêu Tiêu. Trông rất vui. Mình xin lỗi cậu ấy vì thái độ lúc trước. Rồi tiện thể cũng cảm ơn cậu ấy. Cảm ơn cậu ấy? Cảm ơn cậu ấy đã giúp cậu khai phá tiềm năng đóng kịch.
Không chỉ biết mỗi việc chụp ảnh nữa rồi. Làm gì thế? Cậu đi chết đi. Mình đi xem trang điểm thử. Sau đây xin mời mọi người thưởng thức tiết mục nhảy của lớp 11-3. “Tôn thờ hạnh phúc”. Dạo này, tôi thấy cực kỳ chán nản. Cậu chán nản?
Cậu không tưởng tượng được chán thế nào đâu. Cậu chán như thế nào? Một mình tôi ở nhà, ngồi trong nhà vệ sinh, vừa uống nước, vừa đợi đi tè. Thật là đau khổ làm sao! Chán vãi. Để tôi dạy cậu cách này. Cậu cứ uống luôn… Thôi im đi. Sao thế?
Câu nói năng kiểu gì thế? Cậu nói thế là không đúng rồi. Nhưng thực ra còn có một chuyện nhạt nhẽo hơn nữa. Cậu nhạt nhẽo thế nào nữa? Thầy ơi. Em đi vệ sinh được không ạ? Em ngồi yên xem văn nghệ đi. Em nhịn không nổi nữa rồi. Mau đi đi.
Phải làm sao đây? Làm sao đây? Cứ tiếp tục như thế, đợi đến lớp chúng ta, mọi người chắc đã gục hết rồi. Đừng lo lắng. Bây giờ nghĩ vậy cũng không ích gì. Cậu đi đâu vậy? Mình đi hít thở không khí chút. Cậu đừng đi quá lâu đấy. Cậu sao thế?
Trên sân khấu diễn chán ngắt. Tôi qua đây chơi chút. Tôi mong kịch của lớp cậu lắm đấy. Khá đẹp đấy. Sao nào? Tôi nói không sai chứ. Cậu làm gì thế? Cứ như ma vậy. Đột nhiên xuất hiện. Tôi thấy cậu chăm chú quá, không nỡ làm phiền cậu. Đúng rồi.
Cậu bảo tôi trong nửa tháng không được để ý đến cậu. Cậu nghe lời thế cơ à? Vậy thì còn phải xem là lời của ai đã. Sao cậu lại ở đây? Theo dõi tôi à? Người ta gọi là hữu duyên thiên lý lai tương ngộ. Nói tiếng người đi.
Tiết mục trong kia chán phèo. Tôi ra ngoài dạo một lát. Cái gì vậy? Không ngồi được. Đẹp quá. Tôi vẽ linh tinh thôi. Có gặp Cảnh Cảnh không? Không. Sắp tới lớp chúng tôi rồi. Tôi đi trước nhé. Lát nữa tôi sẽ mua hoa đến cổ vũ cậu. Đừng đừng đừng.
Tuyệt đối không được. Mấy lời đồn đại không dễ gì qua đi. Bye bye. Sắp bắt đầu rồi. Người đâu? Này, đến đây. Cảnh Cảnh, mau lên. Dọa chết mình rồi. Cậu đi đâu vậy? Mình cứ nghĩ cậu không quay lại nữa. Tới lớp nào rồi?
Tiết mục sau là đến lớp mình rồi. Mau chuẩn bị đi. Bảo với Dư Hoài kia một tiếng, lát nữa lúc diễn đừng có mà làm loạn. Cười gì thế? Thoại sao rồi? Không phải. Hình như mình quên rồi. Thôi đi. Lúc này rồi cậu đừng đùa nữa. Mình không hồi hộp.
Cậu lo cái gì thế? Trưa cậu ăn no chưa? Sao thế? Đúng. Của ai vậy? Kệ đi, mau uống, uống đi. Đỡ hơn chưa? Hai cậu làm gì vậy? Mình… Làm sao thế? Mình cũng không biết. Tự nhiên lại như thế. Làm gì thế? Dọa cậu ấy giật mình cho đỡ ấy mà.
Mau lên. Cảnh Cảnh cứ nấc mãi không ngừng. Sắp đến lớp mình rồi. Sắp bắt đầu rồi. Véo tai. Vẫn không hết. Nín thở, thử đi. Nín thở đi. 1 2 3. Cắn táo này đi. Bí quyết đấy. Táo này có thể là bí quyết gì chứ? Đỡ chưa? Hết rồi.
Thế mà cũng được à? Chu Mạt. Cậu lấy ở đâu ra vậy? Cái này. Bên kia kìa. Sao thế? Không có táo thì diễn Bạch Tuyết kiểu gì? Sau đây xin mời thưởng thức vở kịch do lớp 5 chuẩn bị. “Công chúa Bạch Tuyết”. Chào, chào buổi sáng!
Gần đây có tin gì không? Có đấy. Cậu chưa nghe gì à? Chuyện gì? Con gái của quốc vương sắp ra đời rồi đấy. Chưa sinh mà đã biết là con gái rồi. Thật sao? Đúng vậy. Tốt lắm. Cố lên. Cố lên. Cậu nghĩ gì vậy? Mình nghĩ đến quả táo.
Phải làm sao đây? Lát nữa mình sẽ nghĩ cách. Cậu nhớ lời thoại đi đã. Sao thế? Tiết mục gì đây chứ? Nói cái gì đây chứ? Thế gian ai đẹp được dường như ta? Không nghe gì hết. Nói cái gì vậy? Cái gì? Người đâu ta phải giết nó. Xuống đi.
Xuống đi. Nói cái gì thế? Không nghe một chữ nào cả. Mọi người nghe chưa? Phương Nam có một chàng hoàng tử. Vì phản đối hôn nhân của gia đình mà đã bỏ nhà ra đi. Này, nếu thật như vậy, thì tôi biết đâu lại có cơ hội
Gặp được hoàng tử ở khu chợ rồi. Làm sao bây giờ? Đều tại mình cả. Không sao. Lát nữa mình sẽ diễn quả táo. Văn Tiêu Tiêu. Làm gì thế? Sao thế? Đừng làm loạn nữa, Đưa mắt kính cho tôi. Như thế mà lên đi. Xin lỗi. Lúc tôi bị rơi kính,
Không nhìn thấy gì cả. Mọi người đừng để ý nhé. Cậu ấy không có kính rồi. Không sao đâu. Gương kia ngự ở trên tường. Thế gian ai đẹp được dường như ta. Là người đẹp nhất. Thưa nữ hoàng. Ta biết ta là người đẹp nhất trên thế gian này. Bây giờ,
Ta phải dùng quả táo độc nhất trên đời, đi giết công chúa Bạch Tuyết. Táo độc đâu? Có thấy táo độc đâu. Lộ rồi. Thưa nữ hoàng thần là quả táo độc. Đây là cái gì vậy? Ờ. Là cuống táo. Đi thôi. Ai đó? Táo ngon đây. Có ai muốn ăn không?
Công chúa điện hạ, thần đây là quả táo ngon nhất. Người muốn thử một miếng không? Nhìn thật là ngon quà à. Dư Hoài này cũng ghê thật. Đúng là thời thế tạo anh hùng mà. Ôi, người con gái tuyệt sắc, nàng sao vậy? Vì một quả táo độc,
Nàngấy đã bị mẹ kế tàn ác hại chết rồi. Chỉ có nụ hôn của hoàng tử, người mới có thể giúp nàng tỉnh lại được. Ta chính là hoàng tử đây. Hôn đi. Ta thật hối hận vì đã hại chết công chúa. Mọi người có muốn công chúa tỉnh lại không? Có!
Hôn đi. Chủ nhiệm Phan. Thầy gọi tôi. Thầy Trương. Bức ảnh này, thầy xem có phải là cửa phòng thầy không? Đây có phải là Cảnh Cảnh lớp thầy không? Thầy xem lúc này, Cảnh Cảnh lén lén lút lút. Chắc chắn là nó đã lấy trộm đề.
Hóa ra ngồi trên ghế khán giả là cảm giác như thế này. Gương kia ngự ở trên tường. Thế gian có nam diễn viên nào giỏi được dường như ta? Ngắm đến nổi ngốc luôn rồi à? Dư Hoài. Không sao. Cậu phát hiện ra gì sao? Thực ra câu chuyện sau cánh gà
Cũng rất là thú vị. Dư Hoài. Rốt cuộc sao thế? Cậu có biết không? Thực ra mình rất thích, rất thích ngồi cùng bàn với cậu. Mình… Cậu đừng nói, cậu biết mình vạn người mê đấy. Thế cậu bảo mình nói gì đây? Nói mình biết cậu yêu mình à?
Không cần giải thích. Ai yêu cậu chứ? Có bị mù không? Cái gì mà mù chứ? Người ta là nam thần vạn người mê đấy. Mình đâu phải bình thường đâu. Cảnh Cảnh. Cuối cùng tôi cũng tìm được em rồi. Sao thế ạ? Sao chỗ nào cũng không thiếu mặt em vậy?
Cậu có biết CảnhCảnh đang ở trong tình thế nào không? Tóm lại thế nào cũng bị đình chỉ học. Điểm bài cuối cùng đề thi Lý giữa kỳ lớp 5 cao hơn hẳn lớp 1 và lớp 2. Không phải thầy Trương mà là Cảnh Cảnh,
Đã lấy đề đâu đó tuồn cho các em. Không thể nào. Từ hôm nay trở đi, chủ nhiệm lớp này, thầy không cần phải làm nữa. Ai gây chuyện này trước thì người đó phải chịu trách nhiệm. Mình đi tìm thầy Phan. Cậu làm gì thế? Chu Dao tôi nói cho cậu biết,
Tưởng Niên Niên tôi không phải là đồ thỏ đế. Thầy Trương không làm chủ nhiệm nữa, thì lớp mình coi như chết chắc. Thế lát nữa chúng mình sẽ đi gặp chủ nhiệm Phan. Mình vốn định gặp chủ nhiệm Phan nói chuyện rõ ràng. Nhưng càng ngày càng không dám.
Cả lớp chúng ta đều thích thầy Trương Bình. Em xin lỗi. Muốn giữ thầy ấy lại.