Full HD | Lưu Hạo Nhiên, Đàm Tùng Vận | Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Tập 10 | iQiyi Vietnam
Thầy Trương. Em làm thực nghiệm với Từ Diên Lượng nhé. Được rồi. Tôi nghe nói cả rồi. Đây cũng là Cảnh Cảnh của chúng ta. Chứ nếu là Trần Tuyết Quân. Mình có thể ngồi đây không? Cậu cứ ngồi cùng bàn với mình không phải là vì… Vì cái gì?
Dư Hoài, mình không tin cậu không hiểu. Mày hẹn bạn gái tao ra đây là để cho cô ấy xem cái này đây à? Bọn mày đánh nhau chưa? Đến đông đủ rồi chứ? Cậu là nghệ sĩ. Còn mình chỉ là một người bình thường. Cậu không bình thường. Anh là… Tôi là
Phụ huynh của Tưởng Niên Niên. Giúp mình quét lớp đi. Nếu thầy Trương tìm mình thì cậu cứ nói là mình đến phòng y tế truyền nước rồi. Cậu còn trốn nữa sao? Mình không trốn thầy ấy thì phải trốn bố mình.
Đến lúc đó cậu mang bim bim vào viện thăm mình nhé, cậu thấy thích hợp không? Điều Tuyệt Nhất Của Chúng Ta Giản Đơn. Em có thấy Tưởng Niên Niên đâu không? Không thấy ạ. Em chào thầy Trương. Tưởng Niên Niên. Thầy Trương. Mong thầy thủ hạ lưu tình.
Lâu lắm không gặp em rồi. Thầy Trương tan học rồi, sao thầy vẫn còn làm việc ạ? Đúng là làm việc tận tụy. Em không có gì muốn nói với tôi à? Không ạ. Thầy Trương, em phải về nhà làm bài tập nữa. Tôi có lời muốn nói với em, đi nào.
Theo tôi về văn phòng. Ây ya, bụng em sao đau quá. Đau bụng à? Vậy thầy đưa em về nhà nhé, tiện thể ghé thăm gia đình luôn. Đỡ hơn rồi thầy Trương. Đỡ hơn rồi ạ. Đi thôi. Đừng diễn nữa. Chủ động khai hết ra đi. Vậy được, tôi nói.
Thứ nhất, trộm đề thi, lại còn công bố khắp nơi. Thứ hai, không chỉ không thông báo cho cha mẹ đến họp phụ huynh. Em còn tìm một ông bố giả đến thay thế. Em tự tính xem, giờ vật lý em đã nghỉ bao nhiêu tiết rồi?
Những việc em làm đều có nguyên nhân cả. Bố mẹ em thực tế đối xử với em quá khắt khe, quá tàn nhẫn. Nếu họ biết em làm những việc này, chắc chắn sẽ lột da em mà bọc ghế sofa mất. Lỡ như chuyện này bọn họ không biết. Nếu họ không biết,
Không chừng sẽ thuận lời mà… Đâu ra nhiều lỡ như vậy hả? Thầy Trương. Bố mẹ em đều làm việc ở Bắc Kinh cả. Em cũng xem như là đứa trẻ bị bỏ rơi, thân thế cô độc. Cho nên chỉ báo chuyện vui không báo chuyện buồn,
Cũng đã trở thành thói quen lâu năm của em rồi. Dù sao nếu thầy gọi điện cho họ, mong thầy hãy nhắc trước với em một tiếng. Em ăn thật no rồi mới về nhà. Thầy biết em rất thông minh. Nhưng em tự nói xem em đã dùng đúng lúc chưa? Em đấy,
Sớm muộn gì cũng phải đến Bắc Kinh để thi. Điều kiện ở đó đúng là tốt hơn chúng ta ở đây. Nhưng em cũng phải đối mặt với kỳ thi mỗi tháng, thi cuối kỳ thôi. Bắt đầu từ hôm nay, cho dù thành tích thi của em có tốt hay không,
Thi như thế nào, em cũng đừng nên nói dối nữa. Có được không? Còn chuyện họp phụ huynh đó, em nên thường xuyên nói bố mẹ đến tham gia. Thầy sẽ lựa lời nói chuyện với họ. Đảm bảo em sẽ không bị lột da, được không? Được không nào?
Được rồi, em về đi. Thầy Trương. Lại sao nữa? Thầy cằn nhằn thế là xong rồi ạ? Vẫn chưa đủ à? Thầy có gọi điện nữa không? Điện thoại hả? Vậy thầy cất điện thoại đi nhé. Thầy Trương, sao thầy lại tốt như thế?
Thầy là thầy giáo tốt nhất mà em từng gặp đó. Em sẽ ghi lòng tạc dạ. Thế, thế em đi nhé. Em về đi. Tưởng Niên Niên. Đây này, đi đường mà ăn. Cảm ơn thầy Trương. Tập 10 Mệnh của cậu có số đào hoa! Alo. Cậu đang làm gì thế?
Mình đang ở nhà. Hôm nay mình đã bị thầy Trương Bình tóm được rồi. Thật sao? Cậu cười cái gì chứ? Không phải cậu bị thầy mắng đến ngốc luôn rồi chứ? Cảnh Cảnh. Cậu nói xem, thầy Trương Bình đã có bạn gái chưa? Mình thấy tình trạng của thầy ấy
Không giống như kiểu đã có bạn gái đâu. Thế cậu nói xem thầy ấy thích mẫu người như thế nào? Sao cậu đột nhiên lại quan tâm thầy như thế chứ? Đâu có, mình không quan tâm thầy ấy. Bây giờ mình ăn no rồi, ngủ không được. Mình rảnh quá mà.
Bây giờ mình cực kỳ muốn. Muốn làm gì? Mình muốn chăm chỉ học hành. Chăm chỉ học hành? Mình muốn làm một Tưởng Niên Niên hoàn toàn khác biệt xuất hiện trước mặt mọi người. Chúng ta cùng nhau cố gắng, được không nào? Một Beta khác biệt?
Kể từ ngày mai, làm lại từ đầu. Lão Xá muốn ăn hoành thánh rau nhiều thịt ít. Đó là vì ông ấy tự mình gói nó. Vậy Cảnh Cảnh cũng thích uống sữa đậu nành tự làm. Bởi vì dù không bỏ đậu vào cũng có hương vị lao động.
Con chỉ muốn làm sữa đậu nành thôi. Cảnh Cảnh. Con… Con vào ngủ thêm một lát nữa đi. Dì làm cơm sáng cho. Không. Đây là cột mốc đánh dấu chương mới trong cuộc đời con. Kể từ hôm nay còn phải làm lại từ đầu. Bài này cậu làm sai rồi. Dư Hoài.
Cậu cho mình mượn tập để chép đi. Không được. Ý cậu là sao? Cậu không xem thì trả đây. Không phải, mình xem mà. Hôm nay cậu làm sao thế? Đến sớm thế chứ. Cảnh Cảnh, cậu có thể nói nhỏ chút không?
Quy tắc thứ 5 trong bí kíp luyện tiếng Anh điên cuồng đọc càng khó nghe thì càng phải đọc lớn. Chu Dao, hay là cậu cũng đọc lớn đi. Cho cậu sữa đậu nành. Cảm ơn, buổi sáng mình uống rồi. Một bịch Mylikes. Ông chủ, cháu lấy một bộ sách này.
Tuyển tập tài liệu hóa học cấp 3. Cậu mua cái này làm gì vậy? Sao thế? Không phải cậu nói phải chăm chỉ học hành, làm lại từ đầu sao? Cái mình nói không giống với cái của cậu. Có gì khác chứ? Mình nghiêm túc đó. Tiền thừa. Không cần thối lại.
Lấy cháu quyển sổ tay công thức luôn ạ. Có phải mình hại luôn cậu rồi không? Không có, không có. Cảnh Cảnh. Sắp hết một tiết rồi, cậu còn chưa lật qua trang đấy. Thực ra bài này cậu đừng viết. Để tự mình làm. Không dễ gì mình có chút cảm hứng.
Bài tập của cậu còn quá chừng. Về nhà cậu có làm hết nổi không? Mỗi tối mình sẽ bắt đầu lúc 7 giờ, kết thúc lúc 10 giờ, giữa giờ nghỉ ngơi 15 phút. Trung bình mỗi môn khoảng 50 phút. Cũng được nhỉ? Cảnh Cảnh, cậu mau lên.
Mình quên nói với cậu, cậu đi trước đi. Lát nữa mình tự đi. Hay là mình đợi cậu nhé. Không cần đâu. Thật sự không cần sao? Không cần thật đâu. Mình làm hết bài này thì có thể về rồi. Thế thì được, mình về trước đây.
Lâu rồi không thèm sủng hạnh mình ý nhỉ. Sao hôm nay lại nhớ mà lật thẻ bài của mình thế? Được rồi, đừng nói nữa. Cảnh Cảnh đâu? Cậu ấy về trước rồi. Chu Mạt. Cậu nói xem một người đột nhiên dở chừng, học hành điên cuồng là vì sao?
Não tàn rồi sao? Có một câu nói rất hay. Đen tình đỏ vận. Cậu xem quyển tập Thịnh Hoài Nam đưa cậu chưa? Vẫn chưa kịp xem. Thế cậu xem xong cho tôi mượn xem đấy. Được. Tuyển thủ kỳ thi kết hợp lần này trâu lắm đấy.
Nghe đồn là trường trực thuộc đại học sư phạm. Sơ tuyển chọn được mấy lượt rồi. Sao thế, có hứng thú chứ? Lát nữa chơi bóng đi. Không chơi nữa, đi thư viện ôn bài rồi. Làm gì thế? Chị ơi. Sao đấy? Chị làm bài có nhiều không? Ý gì đây?
Thầy giáo bắt em chép 10 bài trong tối nay. Toán cũng rất khó. Chắc chắn tối nay em làm không xong đâu. Em cũng sợ toán sao? Khó lắm đấy. Chị ơi, nhưng chị làm chắc chắn rất dễ. Em muốn chị giúp em sao? Chị ơi, chị tốt lắm. Này, nhóc con.
Cảnh Cảnh. Beta dạo này cứ kỳ kỳ quái quái. Cậu ấy sao thế? Bọn mình chậm tiến nên cố gắng phấn đấu học hành, kỳ lạ lắm sao? Không phải, mình không phải ý đó. Này, lớp trưởng, mình cảm thấy cần phải rút ngắn sự cách biệt thành tích trong lớp.
Nếu không lớp chúng ta sẽ đội sổ mất. Cứ cho là có 10 Dư Hoài, thì cũng chẳng kéo lại được một vật vản trở. Chu Dao, sao cậu có thể ăn nói thế chứ? Học sinh chậm tiến thì đã sao nào?
Học sinh chậm tiến cũng đâu có kéo lớp tụt lùi chứ? Đây là cậu nói đấy nhé. Cả lớp trật tự. Trước khi vào tiết, tôi nói với lớp một chuyện. Để tăng cường sự đoàn kết và hòa thuận trong lớp,
Cũng vì để chúng ta có thể kết hợp giữa học tập và nghỉ ngơi. Nhà trường đã quyết định thứ sáu tuần này cho nghỉ. Để các lớp tự tổ chức dã ngoại. Thầy Trương, có thể không tham gia được không? Mặc dù là trên tinh thần tự nguyện ,
Nhưng thầy vẫn hy vọng tất cả mọi người đều có thể tích cực tham gia. Đây là lần đầu tiên lớp 5 chúng ta có hoạt động tập thể. Đúng vậy, làm gì có ai không muốn đi chơi chứ. Vậy nếu còn có bạn nào không muốn đi nữa,
Thì có thể giơ tay. Chu Dao. Không còn bạn nào nữa đúng không? Không còn ai nữa. Em phải tham gia cuộc thi vật lý. Được. Nếu tất cả mọi người đều không muốn tham gia, thế thì thứ sáu chúng ta vẫn học bình thường.
Thầy Trương, tại sao lại không để ý tới em ạ? Em đã giơ tay rồi, nhưng không bạn nào khác muốn tham gia cả. Thầy không thể vì số lượng ít người tham gia mà hủy bỏ hoạt động chứ. Em chưa nghe nói thiểu số phục tùng đa số à? Không ạ. Được.
Thầy đi với em. Em không muốn leo núi, cũng không muốn tham quan viện bảo tàng. Công viên cái gì tốt nhất cũng đừng. Được, địa điểm tôi chọn . Cảnh Cảnh. Chị em tốt. Cậu sẽ không cự tuyệt mình đúng không? Làm gì đấy?
Đi cùng mình tới văn phòng thầy Trương Bình hỏi một bài. Được, đúng lúc mình cũng có thắc mắc cần hỏi. Nhưng cậu phải cùng mình đi lấy nước đã. Dư Hoài, giúp mình với. Lát nữa đến văn phòng, cậu cứ nói cậu muốn hỏi, nhưng đừng có hỏi ngu quá đấy.
Cậu chẳng phải cũng có vấn đề cần hỏi đấy sao? Cảnh Cảnh. Bố! Đề vật lý à? Chỗ này Đường này vẽ không đúng thì phải. Có điều con cũng đừng lo nhé. Thực ra bố với mẹ con đã xem qua phiếu điểm của con rồi. Bố mẹ đã thương lượng rồi,
Bây giờ quan trọng là còn phải học chắc 3 môn toán, ngữ văn, anh văn. Đợi con lên lớp 11 rồi, Con cứ tập trung vào mấy môn xã hội. Được rồi, con học đi. Bố không làm phiền con nữa. Đủ hết rồi. Đủ hết rồi. Đủ hết rồi. Thầy ơi.
Vậy chúng ta đi thôi. Thầy Trương. Em đi thư viện với Chu Mạt đây. Được. Chào thầy ạ. Tạm biệt em. Chúng ta đi thôi. Nào, lên xe. Đi thôi, lên xe. Thầy Trương, là xe này ấy ạ? Không muốn ngồi à? Hay là đi xe em đi ạ.
Không muốn ngồi thì đi lên lớp học. Ngồi rồi ạ. Đi thôi nào. Có muốn ăn chung không? Beta, cậu xem, đều cho cậu này. Sao lại tốt với mình thế? Đào vàng à? Mình ghét nhất là ăn đào này đấy. Không sao, vẫn còn thứ khác. Bánh tráng à?
Mình không thích ăn chua đâu. Que cay à? Cậu không biết nó được làm từ nhựa à? Đây là sandwich mình làm cho cậu đấy Mình biết cậu không thích ăn lòng đỏ trứng. Cho nên mình đã chiên 3 lòng trắng trứng. Beta, chúng ta đều là bạn học.
Cậu không thể đối tốt với mình chút sao? Cậu xem mình tốt với cậu biết bao. Cậu giảng bài cho mình một chút đi. Đề này còn cần mình giảng cho cậu nữa sao? Mình chưa nói chuyện tình cảm với đứa bạn cùng bàn của mình. Mình lại chọn cậu
Cùng trải qua hoạn nạn với người anh em tốt này. Được rồi đấy. Cậu đừng tưởng rằng tôi không biết. Lớp các cậu không ai chịu đi dã ngoại. Cái gì? Lớp tôi không ai chịu đi dã ngoại à? Lớp tôi chẳng phải toàn là một lũ mọt sách ,
Cũng có một bạn hồn nhiên dễ thương đấy chứ. To không? Thầy Trương. Thầy nói xem đây là phương tiện giao thông gì thế ạ? Còn không bằng xe máy của em. Thầy còn chưa tính sổ với em đâu đấy. Em ngày ngày đi xe máy đi học.
Em còn đi học được là đã tuyệt lắm rồi. Em đến trường để học. Đó là học cho em. Có biết không? Em cũng không biết em học được gì ở đây. Thế em nói xem tại sao em lại thích vẽ? Bởi vì em thích cái đẹp.
Màu sắc, bố cục đều rất đẹp. Tóm lại đẹp hơn toán, lý, hóa nhiều. Đẹp hơn toán, lý , hóa à? Bạn nhỏ. Vậy chỉ có thể nói thẳng ra là em không biết thôi. Thầy Trương. Chúng ta đừng leo nữa được không? Chúng ta đi cáp treo lên đi ạ.
Không được, đi cáp treo thì sao gọi là leo núi được chứ? Thầy Trương, em ủng hộ thầy. Chúng ta đến đây leo núi thì đương nhiên phải leo núi chứ, phải không? Đúng rồi, tốt lắm, Tưởng Niên Niên. Em cũng cảm thấy phải tự leo lên.
Em nói ngồi cáp treo là vì các bạn không leo nổi được này. Em vẫn ổn cả. Vậy các em! Nếu mọi người đều mệt cả rồi, thì ngồi nghỉ tại chỗ một lát. Hàn Tự. Trong túi cậu đều là gì thế? Đồ ăn.
Cậu không mang cả nồi niêu xoong chảo tới đấy chứ? Không có, toàn đồ ăn vặt thôi mà. Lấy ra đây, lấy ra đây. Chia sẻ với bọn mình đi chứ. Lấy ra chia sẻ đi. Lấy chút đồ ăn ra đi. Đừng mà, đều là những món Hàn Tự thích ăn.
Cậu ấy không nói đói thì các cậu cũng không được động vào. Hàn Tự, cậu đói rồi đúng không? Ừ. Cậu ấy nói đói rồi kìa. Mình nói Giản Đơn này trọng sắc khinh bạn mà. Có phải là mình tốt với cậu đúng không? Vẫn là cậu nghĩa khí. Dư Hoài không đến.
Có phải là vì không muốn chơi với bọn mình không? Không phải. Cậu ấy không phải sắp thi rồi sao? Cậu ấy đâu có thời gian đi ra ngoài chơi chứ. Cậu nắm rõ như thế sao? Mọi người đều biết cả mà. Trên núi có cây, có cỏ. Chụp rồi à?
Cậu nhìn gì thế? Mình nhìn xa xăm thôi. Thầy Trương. Bình thường thầy có thích leo núi không? Thích chứ. Từ nhỏ thầy đã đi khắp nơi cùng với bọn trẻ trong thôn. Cả ngày lên núi xuống sông. Đi cả ngày đến tối cũng không biết mệt. Em cũng giống thầy vậy.
Em cũng cực kỳ thích leo núi. Vậy à? Em cũng thích. Vậy sau này chúng ta có thể tổ chức những hoạt động như thế này. Đúng rồi. Có sức khỏe tốt thì mới có thể học hành tốt được. Rốt cuộc thầy muốn đưa em đi đâu vậy?
Sao vẫn chưa tới vậy ạ? Đưa em đi xem cái đẹp. Cảnh Cảnh, cậu chụp lén mình à? Mình không nhìn thấy. Cảnh Cảnh, cậu. Mình xin đảm bảo với tổ chức. Mình tuyệt đối sẽ không nói tiết lộ. Bụng mình bây giờ không ổn. Là Beta. Đi thôi. Sao thể? Sao thể?
Đừng sợ. Đừng sợ. Có mình đây, có mình đây. Đừng sợ, đừng sợ. Nó vẫn còn động đậy. Cậu mau vứt nó đi. Cậu có biết trên nó có bao nhiêu vi khuẩn không? Cậu có chút lòng nhân ái nào không vậy? Nó sắp chết rồi.
Sao mình có thể vứt nó được chứ? Nó sắp chết rồi, cậu còn động vào nó. Nó bị thương rồi. Đúng thế. Thật đấy, cậu nhìn này. Hay là cậu cầm lấy. Cái này phải làm sao? Bạn ơi, chào cậu. Mình tên là Chu Mạt. Mình học lớp 10-2.
Mình sớm đã biết cậu rồi. Thực sự nghe danh không bằng gặp mặt. Gượng gạo quá. Mỹ nhân à. Kết bạn nhé. Tùy tiện quá! Này, bạn ơi, chúng ta có phải đã gặp nhau ở đâu rồi không nhỉ? Mình thấy cậu quen lắm cơ. Xưa như diễm rồi.
Cậu chẳng xuất nổi chiêu nào cả. Kiểu tóc được chứ? Mặt không được. Thế cũng ngon hơn cậu đấy. Sao các em vẫn còn ở đây? Thầy Trương. Thầy Trương. Beta nhặt được một chú chim. Thầy Trương, con chim nhỏ này bị thương rồi. Em muốn mang nó về.
Vậy các em hãy chăm sóc cho nó thật tốt nhé. Nếu mang về, kết quả ngược lại làm chết nó, thế chẳng phải là đã hại nó sao? Em chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho nó. Các em, chúng ta mau đi thôi. Nêu không lúc xuống núi trời sẽ tối mất.
Vâng ạ. Chuyện đó. Đi thôi. Đợi mình chút, đợi chút. Cảnh Cảnh. Cậu giữ nó một lát nhé. Thầy Trương. Beta. Chú chim nhỏ. Bây giờ chỉ còn có mình em với chị thôi. Không phải thầy Trương. Tiếng động lớn như vậy mà thầy không nghe gì à?
Bạn nhỏ, đừng có nghi thần nghi quỷ nữa. Từ Diên Lượng mập không nào? Mập. Ăn chuối chuối đi thầy. Để thầy. ở quê thầy, đồn rằng khi hét xuống núi, hét to nguyện vọng của mình, thì nhất định sẽ thành hiện thực. Thầy Trương, thầy ở thế kỷ nào đến vậy ạ?
Bây giờ làm gì có ai tin vào điều này đâu? Cậu có tin mình không nói chuyện với cậu nữa không? Sao cậu vô vị thế chứ? Thực ra cũng không thể nói là mê tín. Hơn nữa nó chỉ là một cách biểu đạt nguyện vọng hay hơn thôi.
Tôi hy vọng môn toán được điểm tối đa. Tôi hy vọng tôi có thể đậu đại học Bắc Kinh. Tôi nhất định phải tỏ tình. Tôi phải gầy đi. Gì thế? Đồng hồ của cậu ấy có lẽ là màu trắng. Mình hy vọng có thể mãi mãi như bây giờ.
Chỉ vậy thôi à? Đúng vậy. Thật chẳng có sốc gì cả. Vậy cậu nói cái gì sốc tí đi. Cậu nói đi. Mình thích. Ai đây? Ai đấy? Ai đấy? Trương Bình. Trương Bình. Cái gì? Không phải là Trương Bình mà tụi mình quen chứ?
Mình đã nói cậu dạo này sao cứ kỳ lạ thế nào ấy. Quá sốc ý. Nhưng tại sao chứ? Các cậu không cảm thấy Trương Bình lúc mặc sơ mi trắng trông vô cùng đẹp trai sao? Đây là phòng thực nghiệm CIA à? Bạn nhỏ.
Đây chỉ là giờ thực nghiệm hóa học thôi. Đây có người không? Không có. Cậu thường xuyên bắt chuyện tán tỉnh các bạn nữ như thế à? Cũng không thường mấy. Hỡi thí chủ, xin dừng bước. Hôm nay tôi và thí chủ có duyên đấy. Tôi đây có lời muốn nói.
Không biết có bằng lòng dừng bước không? Thầy Trương. Gì thế ạ? Không sao. Tôi không tin mấy chuyện này lắm. Nào, các em. Từ từ mà xuống núi. Các cậu đi trước đi. Đại sư. Lúc này thầy cháu có nói với thầy gì vậy ạ?
Số mệnh người này có kiếp đào hoa. Thật sao? Thế còn cháu thì sao? Không xem cho trẻ con. Cháu có tiền. Thầy xem. Tiền này. Ba người chúng cháu. 25 tệ. 20 đi thầy. Cậu nhanh lên nào. 25 thì 25. Cậu muốn xem thế cơ à? Ai xem trước? Để cậu đi.
Cháu trước 26 tuổi mụ nhiều trắc trở lắm. Cháu sống cùng bố đúng không? Có điều vận mệnh cũng không tệ, cũng xem như gặp dữ hóa lành. Chuẩn luôn. Mệnh cháu có số đào hoa. Số đào hoa? Yêu hận tình thù mênh mông mù mịt, con đường phía trước khó xác định.
Cháu nên sớm dứt khoát thì hơn. Được kỳ thực là mất, mất lại chính lại được. Lợi hại giữa được và mất chỉ có đến lúc đó mới có thể nhìn rõ mà thôi. Được được, cậu cũng được kha khá rồi đó. Đại sư, xem cho cháu đi ạ. Xem cháu đi ạ.
Xem cho cháu trước ạ. Cháu muốn nhân duyên. Tôi có điện thoại. Bạn trai cô ấy gọi điện thoại. Cậu cười cái con khỉ ấy. Mình đang thất tình đây này. Cậu mới yêu có mấy phút thôi mà, cũng phải bỏ ra tình cảm chân thật đấy. Không được, không thể nhắc nữa.
Một khi nhắc lại thấy đau. Tốt nhất là đau chết cậu luôn đi. Đau chết ai chứ? Chúng ta đi chơi bóng rổ đi. Cậu thư giãn đầu óc, mình thoải mái tâm hồn. Thôi bỏ đi, vẫn còn chưa làm xong bài. Cái gì mà chưa làm xong bài chứ?
Thế lúc nãy cậu chơi Sodoku thì tính là gì hả? Cậu thu dọn lại đi, tôi đợi cậu đi. Sao thế? Cũng được lắm. Em thích Nhật Bản không? Nhật Bản à, Nhật Bản cũng tốt đấy. Em xem, có rất nhiều người cực kỳ ghét Nhật Bản.
Những cũng có rất nhiều người cực kỳ sùng bái Nhật Bản, luôn cảm thấy quốc gia khác cái gì cũng tốt. Thế thầy thuộc kiểu nào? Thầy không phải kiểu nào cả. Bởi vì thầy không biết. Cho nên thầy cực kỳ muốn đi đến Nhật Bản xem thử.
Xem thử quốc gia thần bí đó rốt cuộc trông như thế nào? Tương tự, có rất nhiều chuyện cũng giống như vậy. Chúng ta không hiểu về nó, chúng ta không có quyền phát ngôn. Cũng giống như em. Em nói em không thích toán, lý, hóa. Đó là vì. Em ăn no rồi.
Chúng ta đi thôi. Thầy vẫn chưa nói xong mà. Hôm nay thật sự mệt chết được. Nếu không phải vì Trương Bình, mình chắc chắn sẽ ngồi cáp treo. Mình cũng vậy. Hàn Tự mỗi lần đi bộ đều rất là nhanh. Mình sắp không theo kịp cậu ấy rồi.
Một mình mình đây vẫn tốt. Muốn chạy thì chạy, muốn đi thì đi. Nếu cậu không thích bạn cùng bàn của cậu. Thì chúng ta có thể đổi chỗ. Không muốn. Đúng vậy. Nếu đã quan tâm như thế thì giận cậu ấy làm gì chứ? Mình không có giận.
Vậy cậu cảm thấy cậu ấy không quan tâm cậu, nên cậu bực mình à? Mình cũng không biết nữa. Thích một người hình như cũng giống như thế. Không biết cậu ấy đã làm chuyện gì, cũng sẽ bất chơi không hiểu vì sao mà ấm ức. Ví dụ.
Sao cậu ấy có thể đối xử với mình như thế? Có bao giờ nghĩ đến cảm giác của người ta chưa? Mình nói thật đấy. Là bởi vì thích cho nên mới thấy dù chịu ấm ức thế nào đi nữa, cũng sẽ chẳng sao cả. Cũng như bây giờ,
Trương Bình bảo mình làm 10 bộ bài tập. Cậu có làm không? Làm. Không hiểu có thể hỏi thầy ấy, đúng không? Mình cũng không hiểu. Sao cậu lại thích Trương Bình chứ? Duyên phận thôi. Mình cảm thấy thích một người chính là phải cho đi. Cho dù cậu ấy làm gì,
Chỉ cần cậu vì cậu ấy mà cho đi, cậu sẽ cảm thấy rất vui. Cái gì đây? Mặc dù cậu không đi dã ngoại, nhưng cậu từ đầu đến cuối vẫn ở trong lòng bọn mình. Thế cậu ở đâu? Mình ở đây này.
Sao đi dã ngoại mà còn mang cả chim về thế? Nó rất đáng thương. Nó ở trong rừng, cũng không có ai chăm nó. Không phải các cậu đã cứu nó rồi sao? Nhưng bọn mình cứu nó về, vẫn phải nhốt nó trong lồng. Nói không chừng còn không bằng trước đây.
Cho dù là trên trời, hay ở trong lồng, thì nó vẫn còn sống. Chỉ có điều trên trời tự do một chút. Trong lồng thì thoải mái một chút. Nể tình mình đã khai sáng như thế cho cậu, hôm nay cậu giúp mình trực nhật giúp mình nhé. Cậu có nhầm không đấy.
Chú chim nhỏ, chị cho em ăn nhé. Em là Tiểu Yến Tử à? Cảnh Cảnh. Nói thật đấy, Cảnh Cảnh. Cậu đúng là tiểu thiên sứ tốt bụng đấy. Mình vốn rất tốt bụng mà. Nếu tốt bụng tương đương với thông minh, thì cậu sớm đã đoạt giải Nobel rồi.
Nhớ trực nhật giúp mình đấy nhé. Quyển tập của Thịnh Hoài Nam sao lại ở đây? Ai là Thịnh Hoài Nam vậy? Cái này mà cậu cũng không biết. Đại thần lớp 11, đứng đầu toàn khối. Thi cũng trâu lắm. Cái này chắc là cho Dư Hoài mượn.
Cậu cũng đừng có lật lung tung. Cậu được lắm. Cậu cũng mới vừa giở đó còn gì. Bởi vì quan hệ giữa chúng tôi rất tốt. Cảnh Cảnh. Trận địa kinh thế à? Đương nhiên rồi, mình không thân với toán lắm. Khách khí một chút cũng không tệ mà.
Thế hai cậu từ từ nói chuyện nhé. Nói thật đấy, Cảnh Cảnh. Cậu làm có tiến bộ đấy. Có ai khen người khác mà có thái độ như cậu không hả? Cảnh Cảnh, bài của cậu làm rất tốt. Thật sao? Thật đấy. Cái này là để thưởng cho cậu.
Cảnh ái khanh, quỳ xuống tiếp chỉ. Cái này là gì vậy, Dư công công. Cầm lấy đi, cho cậu mà. Vâng. Hôm đó mình bỗng nghĩ ra, sau đó tiện thể có vở trắng nên đã viết ra cho cậu. Cậu, không phải dạo này đều bận sao?
Cũng phải thư giãn đầu óc chứ? Cũng mất không nhiều công sức đâu. Hàm số lớp 10 cũng chỉ có bằng ấy thôi. Có rất nhiều kiến thức không có trong sách. Cậu cứ lấy cái này làm đề cương rồi làm bài tập là được rồi. Chủ yếu là IQ của cậu thôi.
Kém như thế chắc không được rồi. Cho nên vẫn khá thích hợp đấy, cái kiểu huấn luyện khả năng phản xạ cuả động vật… Cảm ơn. Cảnh Cảnh đầu cậu có vấn đề à? Thơ rất đẹp. Những cậu có phát hiện ra các phương trình hóa học cũng rất đẹp không?
Có thể cậu cảm thấy thi cử đối với cậu mà nói không có ý nghĩa gì cả. Đó là vì chúng ta không phải cùng một thế giới. Ai nói chúng ta không phải là người cùng một thế giới chứ? Chủ nhiệm Phan. Em có bài hóa muốn hỏi thầy một chút.
Cô trả cháu. Cô là ai mà động vào điện thoại cháu? Cô có quyền gì mà xâm phạm đời tư của cháu? Chỉ là một tin nhắn thôi mà. Cô dựa vào cái gì? Ôi, thầy ơi, được thầy giảng như thế. Thật sự thấy đơn giản quá. Cảnh Cảnh. Cậu có biết không?
Chỉ cần vì cậu, cho đi bao nhiêu mình cũng bằng lòng. Có những lời kìm chặt trong lòng, mình không chịu nổi được nữa. Mình cũng không thân với cậu ta lắm. Không thân lắm mà người ta tỏ tình cậu à? Dư Hoài rốt cuộc có thái độ gì?
Lộ Tinh Hà đàn áp Dư Hoài không chút đắn đo. Cậu làm bài xong chưa? Nhưng mà việc hôm qua cậu ta làm ngầu hơn cậu nhiều. Dư Hoài, cậu làm gì thế?