Full HD | Lưu Hạo Nhiên, Đàm Tùng Vận | Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Tập 08 | iQiyi Vietnam

    Rốt cuộc cậu có biết? Cảnh Cảnh đang ở trong tình trạng nào không? Tóm lại cậu ấy chắc chắn sẽ bị đình chỉ học. Bài cuối cùng trong bài thi vật lý giữa kỳ của lớp năm, thành tích riêng của bài này đã vượt qua cả lớp một và lớp hai 2 điểm.

    Không phải là thầy Trương, thì chính là Cảnh Cảnh đã lấy đề ở đâu đưa cho các em. Bắt đầu từ hôm nay, chủ nhiệm lớp này thầy không cần phải làm nữa. Cả lớp tôi đều rất thích thầy Trương Bình. Em xin lỗi. Muốn giữ thầy ấy ở lại.

    Đề là do em trộm rồi in ra. Các em… các em sao lại có thể vì thầy mà đi tim chủ nhiệm Phan chứ? Chúng ta sắp họp phụ huynh à? Đúng rồi. Mình còn có việc, mình đi trước đây. Cậu mà cũng sợ họp phụ huynh sao?

    Điều Tuyệt Nhất Của Chúng Ta Em vẽ gì thế? Cảnh tĩnh ạ. Đừng đùa nữa. Hai chữ cảnh tĩnh này em biết viết không? Để anh xem thử. Em vẽ gì đây? Em vẽ con thuyền ở phía biển này quá nhỏ rồi. Vẽ ở xa này thì quá to rồi.

    Em phải vẽ thế này . Em không cần anh dạy. Em tự vẽ vui hơn. Vẽ tranh thì có tác dụng gì ? Em lớn lên sẽ làm họa sĩ. Anh nói em nghe nhé. Lúc anh lớn bằng em, anh vẽ đẹp hơn em nhiều. Nhưng anh cũng không thể làm họa sĩ.

    Anh là anh, em là em. Vài năm nữa rồi em sẽ biết thôi. Bố mẹ anh chỉ muốn anh học tập tốt. Vẽ tranh có ích gì chứ. Không đâu, mẹ em cho em vào trường trung học Học viện mỹ thuật, sau đó thi vào Học viện mỹ thuật trung ương.

    Còn có cả trung học Học viện mỹ thuật à? Thụy Thụy, đi thôi. Mẹ em gọi em, em đi đấy. Nếu mẹ mình cũng như vậy thì tốt biết mấy. Tập 8 Nhưng bạn cùng bàn của cậu ấy là Cảnh Cảnh. Chị, sao chị cứ đọc sách hoài vậy.

    Hẹn các bạn nữ khác đi chơi đi. Không thì sao người khác có thể tỏ tình với chị được chứ? Sao em lại biết nhiều thế? Ây chị, mua bó hoa này đi. Bó hoa này mức độ yêu thích hơn đấy. Đi làm bài đi. Bài tập em sớm đã làm xong rồi.

    Có phải gọi chị là EQ quá thấp không? Chị đang nghĩ chuyện họp phụ huynh chị bảo bố chị đi, hay là bảo mẹ đi đây? Đúng vậy. Bất kể là ai đi thì kết quả đều cũng rất tàn nhẫn. Chị là do bố mẹ sinh ra.

    Họ sẽ không đánh chị đâu đúng không? Không phải. Em nói là đối với chú và dì đều rất là tàn nhẫn. Tiểu tử chết tiệt. Cậu cũng đang lo chuyện họp phụ huynh à? Mình Anh đây không phải đứng thứ 2 của lớp sao? Lại không phải là cậu.

    Không phải, sao bố lại như thế? Tình trạng đặc biệt. Đại hội Đảng trong tỉnh, thực sự bố không đi được. Thế mẹ con thì sao? Bố hỏi rồi, hình như mẹ con cũng đang họp. Hay là để dì Tề đi giúp nhé. Cậu sao thế? Chập mạch à?

    Cậu mới chập mạch ấy. Này, các bạn. Chúng ta chuẩn bị phòng học đi. Sau đó dọn dẹp vệ sinh một chút. Đúng rồi, rồi phải đi đón phụ huynh. Đi đón phụ huynh đi. Tiện thể bàn giao bàn cho người khác bày lên. Còn nữa, cái đó. Bảng đen

    Viết ít chữ lên. Em gái nhỏ. Tuyển người làm à? Anh biết máy tính, anh còn biết đánh chữ. Anh biết làm mộc, biết sơn. Làm việc nhà, nấu cơm. Tuyển người làm ngắn hạn không? Đến nỗi đấy sao? Có gì mà đáng lo thế chứ? Cậu không căng thẳng à?

    Hai cái cà vạt này, cái nào đẹp hơn. Cậu muốn đeo cà vạt á? Tỏ ra chín chắn mà. Cái nào đẹp hơn? Cái này à? Cái này xấu hơn. Cái này đẹp. Cậu phải giúp tôi một tay. Thầy Trương, em đến rồi. Em đến lấy phiếu điểm. Ở bàn kia.

    Đừng động đậy. Cậu đừng động đậy. Được này. Nghe gì vậy? Nghe linh tinh. Nhìn bộ dạng ỉu xìu này. Buổi họp phụ huynh bố mẹ mình đều không thể đến được. Số cậu thật tốt. Dì Tế đến. Cho nên? Cho nên mình sắp làm xấu mặt gia đình rồi.

    Thành tích của minh dì Tề xem rồi, không phải là mất mặt sao? Chuyện gì đến sẽ đến, cậu có tránh cũng không tránh nổi. Phản ứng gì thế? Cậu không phải nên an ủi mình, để mình nghĩ ra chủ ý gì sao? Mình lại hy vọng bố mình không đến.

    Tối hôm qua lại cãi nhau với ông ấy. Ông ấy mắng cậu không thi tốt à? Sao thế được? Ông ấy sớm đã quen rồi. Cảnh Cảnh. Nếu mình đi rồi, cậu sẽ nhớ mình chứ? Cậu sao thế? Chấn Hoa thật sự không hợp với mình. Mình không muốn ở lại đây nữa.

    Dọa chết tôi rồi. Mình cứ nghĩ cậu mắc bệnh hiểm nghèo. Cho nên cậu sắp chuyển trường sao? Mình muốn chuyển tới một trường trung học chuyên về hội họa. Tức là cậu vì vẽ tranh mà rời bỏ Chấn Hoa. Bố cậu không giết cậu sao?

    Sinh mệnh rất đáng quý, nhưng giá trị tình cảm còn cao hơn. Nếu là vì chuyện tự do… Được rồi. Mình đi giành lấy tự do đây. Đừng nhớ mình quá đấy. Nghĩ gì vậy? Phụ huynh cậu còn chưa tới sao? Giản Đơn

    Cậu nói xem tại sao bạn cùng bàn của mình lại là Dư Hoài? Hai người cậu ngồi cùng bàn không phải rất tốt sao? Cậu xem. Cậu ấy mãi mãi là người đứng đầu. Còn mình mãi mãi là người đứng cuối. Gần nhau như thế, mà khoảng cách lại xa như thế.

    Số phận thật quá trêu ngươi mà. Thế cậu nói như vậy thì mình không phải cũng như thế sao? Cậu làm gì thế? Cười quái dị gì thế? Nhìn thấy ma à? Sao mình lại thông minh thế chứ? Mình quá thông minh rồi. Sao thế? Giản Đơn.

    Nếu hai chúng ta ngồi chung bàn có phải sẽ không bị mất mặt rồi không? Chắc chắn là thế. Cậu không sao chứ? Cảnh Cảnh. Không hiểu ra sao cả. Thế nào? Thế nào? Được hay không? Được hay không? Được, tùy ý. Trọng nghĩa. Cảnh Cảnh. Cậu có thấy Beta không?

    Không, sáng ra mình đã không thấy cậu ấy rồi. Mình nghe điện thoại chút. Ờ. Giản Đơn. Cậu có thấy Beta không? Mình không biết cậu ấy đi đâu rồi? Mua thịt à? Miếng này thì sao? Thịt này tươi ngon. Vai sau. Ông chủ, cháu muốn nhờ chú giúp một chút.

    Giúp gì vậy? Làm bố cháu? Không hợp, không hợp. Dì Tề Cảnh Cảnh. Trường của con đẹp thật đấy. Lớn quá, làm dì choáng hết cả đầu. Đúng là không dễ tìm ạ. Sửa có hơi thiếu tình người. Bố con, bố con thực sự rất bận. Chuyện đó,

    Hay là con đưa dì đi thăm lớp học của con nhé. Vâng ạ. Đi nào, bên này ạ. Thật là lớn. Quan hệ của con với bạn cùng bàn rất tốt. Cậu ấy là bạn thân của con. Cậu ấy tên là Giản Đơn. Sao thế? Mẹ à. Con ngồi chỗ này.

    Sao thế? Sao thế? Được không, được không? Được, tùy cậu. Nghĩa khí. Này, Hàn Tự. Lúc này Cảnh Cảnh nói gì với cậu vậy? Cậu ấy nói muốn đổi chỗ vởi mình. Giản Đơn. Sao thế? Thương lượng với mình một chút. Lát nữa chúng ta đổi chỗ nhé.

    Cậu để mình ngồi chung với Hàn Tự nhé. Cảm ơn cậu. Chả hiểu gì cả. Cảnh Cảnh. Đây là bạn cùng bàn của con sao? Cháu chào cô! Cháu là Dư Hoài. Đẹp trai thế kia. Dì còn tưởng Chấn Hoa các con chỉ toàn là dân mọt sách đeo kính thôi chứ.

    Không ngờ lại có cậu nhóc thông minh lanh lợi thế này. Dư Hoài. Con cũng không giới thiệu bạn cùng bàn của con sao? Mẹ à! Chào cô, cháu tên Cảnh Cảnh ạ. Đây là… Chào chị. Tôi là đồng nghiệp của bố Cảnh Cảnh.

    Bố mẹ nó dạo này bận bịu nên không đến được, nên nhờ tôi đến họp phụ huynh thay. Chào chị. Cảnh Cảnh đúng không? Nghe Dư Hoài đã nhắc qua tên này. Cô nghe tên này cứ nghĩ là một bạn nam chứ? Mẹ! Con đi trước đây. Con về nhà .

    Chi bằng đợi mẹ họp xong rồi cùng về. Con về nhà đây. Con… Xin lỗi thầy. Kém chút nữa. Sao thế? Đợi một lát ạ. Chú vẫn chưa nhớ sao? Đây chẳng phải sẽ chịu trách nhiệm với cháu sao? Nhớ rồi, nhớ rồi. Chú tuyệt đối đừng để sơ hở nhé. Yên tâm.

    Để cháu xem. Được rồi, đi thôi. Thầy chủ nhiệm. Lát nữa thầy đừng căng thẳng nhé. Điềm tĩnh mà chiến đấu. Cười gì chứ? Thực ra sau này thầy không cần ăn bận thế này đâu ạ. Không đẹp sao? Đẹp ạ. Cảm ơn. Lát nữa họp phụ huynh,

    Thầy sẽ biểu dương hai đứa ra trò. Lừa đảo, lén lút vụng trộm đổi chỗ ngồi. Sao nào? Mình làm bạn cùng bàn của cậu rất mất mặt sao? Cậu còn nói nữa à? Cậu không phải cũng lén lút đổi chỗ sao? Khiến cục diện thành ra như thế luôn.

    Hai cậu làm gì thế? Vẫn chưa bắt đầu họp phải không? Chưa đâu. Đây là. Đây là bố mình. Bố! Cháu chào chú. Chào các cháu. Đây là hai bạn cực kỳ tốt của con. Đây là Cảnh Cảnh, người bạn cực kỳ thân thiết của con. Còn đây là Dư Hoài,

    Cậu bạn đứng thứ ba top đầu lớp. Xin chào, xin chào. Chào chú. Bố! Bố nói với họ vài lời đi. Chú nói vài câu thử xem. Chào các cháu. Con bé Be… Niên Niên học tập ở trường này phải nhờ hai đứa quan tâm giúp đỡ rồi.

    Chú à! Chú khách sáo rồi. Có gì mà quan tâm với không quan tâm chứ. Các cháu vừa nhìn đã biết là những trẻ ngoan. Tương lai nhất định sẽ sáng lạn. Bây giờ chính là thời điểm quan trọng trong cuộc đời các cháu. Nhất định phải cố gắng hết sức.

    Giống như giết lợn vậy, dùng gậy đập một phát cho ngất đi. Sau đó chọc tiết, cạo lông rồi lột da. Nhanh gọn dứt khoát, rành mạch gọn gàng. Được rồi, không còn nhiều thời gian nữa. Chúng ta mau vào thôi. Tạm biệt chú.

    Chú cứ theo những gì cháu vừa nói mà hành sự là được. Bố ngồi chỗ này đi ạ! Cháu thấy vừa rồi chú biểu hiện được chứ? Không tệ. Nhưng lát nữa chú ít nói lại thôi, quan sát nhiều vào. Gật đầu nhiều vào. Ừ, được, chú nhớ rồi. Cố lên.

    Tuyệt đối đừng để sơ hở. Beta bố cậu ấy cũng không phải hung dữ như cậu ấy nói. Cũng hài hước lắm. Nói không đúng, có rất nhiều người trước mặt người nhà và người ngoài lại là hai người hoàn toàn khác nhau. Đã nói rồi, con còn ngỗ nghịch như thế nữa.

    Chẳng phải chúng ta đã nói rồi sao? Giờ tôi hết nói nổi rồi. Con cái bây giờ. Mình đi trước đây. Này, cậu làm gì thế? Cậu tỏ vẻ gì thế? Cậu học đâu ra điệu bộ tỏ vẻ đó chứ? Ý gì đây? Ranh con, lên đây. Ranh con? Là cậu hả?

    Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã thôi. Nhóc con như cậu, được rồi đó. Không biết tại sao, Hôm nay nhìn thấy các bạn học vốn thường ngày thân thuộc với mình đưa phụ huynh đến, cảm giác đó vô cùng lạ. Cũng giống như

    Nhìn thấy được con người khác của họ ở bên ngoài trường học. Cậu có nghe mình nói không vậy? Mình đang nghe. Cậu sao thế? Chẳng sao cả. Chỉ là hơi đau đầu vì mẹ mình. Đây chính là thời thanh xuân. Không phải chứ.

    Vậy là bị mấy lời lúc nãy của mình đá động rồi? Con người bên ngoài trường học của cậu như thế nào? Còn không phải giống lúc trong trường sao? Hay là cậu dạy mình chơi bóng rổ đi. Chơi bóng? Ờ, cậu chơi giỏi như thế mà.

    Thôi bỏ đi, cái này cũng chẳng phải một hai ngày là học được. Hơn nữa, cũng không có bóng. Đợi chút. Bạn ơi, mình có thể mượn bóng của cậu chút không? Cảm ơn nhé. Dư Hoài, cậu xem. Không phải có bóng rồi sao? Cậu dạy mình ném bóng đi.

    Ây ya, xấu quá, mình không muốn ném kiểu đó. Mình muốn ném thế này nè, như thế cực ngầu. Tay này giữ trụ bóng. Nhắm chuẩn vào rổ, lên! Đúng là rất ngầu. Nhảy lên, ném vào. Cậu sao thế? Trật chân rồi. Cậu ngồi đây đi. Là đây sao? Đau không? Không sao.

    Dư Hoài nhà chị học giỏi thật. Xin chào quý vị phụ huynh. Tôi là giáo viên chủ nhiệm của lớp 5, Trương Bình. Bây giờ bên bàn của mỗi người đều có một phiếu điểm. Nếu không có thì có thể hỏi tôi. Đây là kỳ thi giữa kỳ đầu tiên của lớp 5.

    Sau đây, tôi xin phân tích ngắn gọn một chút. Cho hỏi chị tìm ai? Em ở nhà à? Chị ơi, em ở nhà. Trong nhà không có người lớn, buổi tối em ăn gì? Lát nữa bà ngoại đến đón em. Bây giờ không còn sớm.

    Chị còn lo cho em, sợ em chưa ăn gì. Cảm ơn chị, em đang làm bài. Em cứ giả vờ đi. Ngoan chút. Bye bye. Cậu chơi bóng rổ bao lâu rồi. Từ lúc tiểu học nhìn thấy cao thủ bóng rổ chơi bóng. Tầm 5, 6 năm rồi.

    Chẳng trách cậu chơi giỏi thế. Là anh đây có năng khiếu đó thôi. Người chơi bóng lâu hơn mình đầy ra đó mà cũng thường thôi. Vậy trước đi cậu có học không? Cái này không cần học, đam mê chính là người thầy tốt nhất Cũng như cậu làm đề vật lý vậy.

    Vật lý? Đúng thế. Mỗi lần cậu cầm đề vật lý lên là buông không được. Cái này có chút khác biệt. Khác chỗ nào chứ? Nếu giữa vật lý và bóng rổ, bảo mình chọn một, mình chắc sẽ chọn vật lý. Thật sao? Thật đấy. Chúng ta không còn con đường nào khác.

    Chỉ có thi thật tốt mới có thể đậu đại học. Mới có thể làm được những điều mình muốn. Nếu chúng ta không thể thay đổi quy luật này, thì phải làm tốt nhất có thể. Mình thấy cậu thông minh như thế.

    Nếu cậu bỏ một chút công sức ở một việc gì đó, nhất định sẽ càng thành công hơn. Vậy chúng ta không giống nhau. Bọn mình cảm thấy thi xong rồi, thì những thứ kiến thức đó không có ích gì với bọn mình cả. Cậu nghĩ thế hả?

    So với thành tích trung bình của 17 lớp toàn trường, điểm trung bình cao hơn 5.7 Cảnh Cảnh, xem ra, có vẻ là một cô bé hiểu chuyện thì phải. Đúng vậy, con bé rất hiểu chuyện. Nhưng thành tích thì… Lời cậu nói khi này

    Là do Lộ Tinh Hà ảnh hưởng đúng không? Liên quan gì đến cậu ấy chứ? Thực ra có lúc mình rất ngưỡng mộ cậu ấy. Nhìn có vẻ như xem thường tất cả, nhưng thực ra trong lòng lại rất quan tâm. Hai chúng ta cũng có điểm rất giống.

    Đều biết đó là con đường rất gian nan nhưng nhất định phải vượt qua. Chỉ có điều, cậu ấy vẫn muốn trốn tránh. Về tình hình kỳ thi giữa kỳ lần này, đại khái chính là như vậy. Thực ra phương pháp học toán rất đơn giản.

    Chuẩn bị bài trước, lên lớp nghe giảng, về nhà ôn lại. Có những em có thể không theo kịp. Các vị phụ huynh phải giúp đỡ các em tìm ra nguyên nhân. Xem thử vấn đề ở chỗ nào. Được, hôm nay tôi chỉ nói như thế thôi.

    Thầy này trông trẻ, không nói nhiều lời, nhưng mỗi câu đều rất hợp lý. Đúng vậy. Thầy Trương phát biểu không tệ nhỉ. Thật đó. Từ lúc năm 2 trung học, mình đã bắt đầu lội ngược dòng rồi. Miệt mài thế à? Lúc đó mình thấy Chu Mạt có thể học giỏi,

    Tại sao mình lại không được? Thực ra sau này mình phát hiện, học hành cũng không khó như thế. Tức là cậu tham gia cuộc thi vật lý cũng là vì Chu Mạt à? Cũng không hẳn. Sau khi tiếp xúc các kỳ thi một thời gian, Mình phát hiện vật lý thực sự

    Có một sức hút riêng biệt của nó. Cho dù là đối với suy luận bức phá thế giới trong tương lai, hay là thực nghiệm trong phòng thí nghiệm, mỗi một quy luật nhỏ nhất đều thẩm thấu vào trí tuệ cao siêu của nhân loại, và lòng ham hỏi vô hạn.

    Kết quả mỗi lần thành công hay thất bại, đều là mầm mống của những khả năng vô hạn thay đổi thế giới. Và mình biết mình sẽ là một mắc xích quan trọng kế thừa những điều đó trong chuỗi móc xích cực đại.

    Khi mình cảm thấy mệt mỏi thì suy nghĩ đến những điều này sẽ lại tràn đầy ý chí phấn đấu ngay. Đương nhiên ưu điểm trực tiếp hơn chính là mỗi lần mình chán mẹ mình hay cằn nhằn, đều có thể dùng những số liệu ngăn mẹ mình lại.

    Mình nhớ đến lúc cậu phát biểu trong giờ địa lý. Khiến mình bây giờ có một ý nghĩ, muốn lập tức về nhà làm bài tập, đọc sách. Cậu có hối hận khi đến Chấn Hoa không? Không hối hận. Cảnh Cảnh. Chúng ta mãi ngồi cùng bàn nhé. Được.

    Hai cậu làm gì thế? Có phải mình làm phiền hai cậu rồi không? Cái gì? Bọn mình nói linh tinh thôi. Beta. Sao cậu vẫn chưa về nhà? Đợi bố cậu à? Đó không phải là bố mình. Hả? Không phải, sao cậu vì họp phụ huynh

    Mà đoạn tuyệt quan hệ cha con luôn rồi? Ây ya, không phải. Mình đến chợ tìm đại một ông bố giả. Mình nói mà. Sao đột nhiên lại nói đến việc giết lợn chứ? Mình còn tưởng đó là thuật ngữ chuyên ngành của bác sĩ ngoại khoa đấy chứ?

    Beta này, cậu được đấy. Mình không nói chuyện với hai cậu nữa. Họp phụ huynh có thể xong rồi. Mình đi trước nhé. Bye bye. Chúc cậu may mắn. Được. Ghê thật đó. Trước khi kết thúc, tôi muốn nói với quý vị phụ huynh một chút.

    Chúng ta đều đã trải qua giai đoạn tuổi trẻ, những đứa trẻ ở lứa tuổi này đều sẽ phát sinh vấn đề. Nhưng chúng cũng có đam mê và nhiệt huyết của riêng mình. Tôi hy vọng các vị phụ huynh đừng quá xem trọng thành bại của một hai lần thi.

    Hãy đặt mình vào vị trí của bọn trẻ mà suy nghĩ. Hãy tiếp cận bằng những suy nghĩ trong lòng chúng. Ba năm này không chỉ là ba năm trưởng thành của bọn trẻ, mà còn là ba năm cùng trưởng thành của tôi và quý vị phụ huynh và cả bọn trẻ nữa.

    Cảm ơn mọi người. Thầy Trường. Tôi có vài lời muốn nói. Anh là… À, tôi là phụ huynh của Tưởng Niên Niên. Mời anh nói. Hôm nay có thể tham gia buổi họp phụ huynh này tôi thực sự rất cảm động. Có thể đến trường này, thấy được diện mạo của trường,

    Cũng như khả năng đào tạo chuyên nghiệp của thầy. Quả nhiên là danh bất hư truyền. Cũng giống như lời mà thầy Trương nói. Tôi cảm thấy giáo dục bọn nhỏ cũng giống như giết lợn vậy. Đừng cười, đừng cười. Việc giết lợn này không chỉ là dùng lực, chém nhanh đâu.

    Anh cứ băm, băm, băm thế này. Dao vừa mẻ, mà thịt vừa nát. Không có chút hiệu quả nào. Có phải không, thầy Trương? Anh phải có kỹ thuật. Tìm lất kẽ hở ở xương lợn, luồn dao vào đẩy tách ra. Vừa nhanh vừa đỡ mệt, lại còn giữa được dao.

    Có phải không? Cũng như giáo dục bọn nhỏ vậy. Chúng ta không thể áp đặt suy nghĩ của chúng ta lên suy nghĩ của bọn chúng được. Chúng ta phải tìm được bản chất của vấn đề của chúng nó. Sau đó thì sao? Chúng ta dẫn dắt chúng.

    Thầy Trương, thầy nói có phải không? Đúng vậy. Mình còn có việc. Hay là cậu về trước đi. Cậu có việc gì à? Liên quan gì đến cậu. Nhất định mẹ cậu đã tặng quà đút lót cho thầy Trương Bình đúng không?

    Mẹ cậu mới tặng quà đút lót cho thầy Trương Bình ấy. Ây ya, lén la lén lút, chả trách. Được rồi được rồi, cậu về trước đi. Được được được, mình về đây, về đây. Cậu sang đường chú ý nhé. Được. Mình phải chụp ảnh. Cậu về cẩn thận nhé.

    Chú còn phát biểu à? Phát biểu chứ. Vỗ tay ầm ầm luôn. Được rồi, được rồi. Cái này. Cái này thôi bỏ đi. Lần này đến Chấn Hoa đã để lại cho chú ấn tượng mạnh mẽ. Chú muốn sau này có con, chú sẽ cho nó học ở Chấn Hoa.

    Chú chưa có con à? Chưa có. Được rồi, được rồi. Không không, chúng ta đã nói rồi. Cảm ơn, cảm ơn. Được rồi. Thành tích học tập không được lắm đâu đấy. Gì thế? Cậu biến thái à? Nhìn gì vậy chứ? Đợi mẹ tôi. Con khỉ, chẳng ai đợi như cậu cả.

    Vậy mình qua đó nhé. Thầy Trương. Từ Diên Lượng nhà chúng tôi như thế nào thầy? Tôi chỉ có một yêu cầu với em ấy. Là em ấy ít ăn vặt lại, tập thể dục nhiều lên. Còn lại đều rất tốt. Thầy ơi, thầy vất vả rồi. Không sao, không sao.

    Việc tôi nên làm. Toi còn một câu hỏi ạ. Thầy Trương, tôi là mẹ của Dư Hoài. Chào chị, chào chị. Dư Hoài, đứa trẻ này rất tốt. Về học tập thì rất tự giác. Hơn nữa lại rất thông minh. Chị yên tâm. Thầy Trương. Tôi tìm thầy là vì

    Tôi muốn thầy có thể đổi chỗ cho nó được không? Vẫn muốn đổi chỗ cho nó ngồi bên một bạn nam. Mẹ! Mẹ Dư Hoài. Chị bảo thủ quá. Thầy Trương, thầy không biết đâu. Nó nói dối tôi, gạt tôi là nó ngồi cùng bàn với một bạn nam.

    Nó biết là, tôi nhất định sẽ không để nó ngồi chung bàn với một nữ sinh. Lúc nó học cấp hai đã… Mẹ! Mẹ Dư Hoài. Tôi có thể hiểu chị. Đúng là vào độ tuổi của cậu ấy bây giờ nếu như ngồi cùng với một nữ sinh xinh xắn,

    Sẽ khiến phụ huynh sẽ có nỗi lo này. Nhưng ngồi cùng bàn của nó là Cảnh Cảnh. Không sao đâu. Cảnh Cảnh, em vẫn chưa về à? Chúng tôi đang nói đến em. Nếu Cảnh Cảnh cũng ở đây, thì tôi sẽ nói chút suy nghĩ của mình.

    Dư Hoài và Cảnh Cảnh đều là những đứa trẻ ngoan. Tâm lý của những đứa trẻ cũng rất rõ ràng. Tôi làm chủ nhiệm lớp cũng sẽ chú ý giám sát, đôn đốc các em. Chị yên tâm đi ạ. Cũng như lúc này …

    Bố Tưởng Niên Niên đã nói phải chú ý phương pháp. Nếu không sẽ chỉ tốn sức, lại còn phản tác dụng. Thầy Trương, cảm ơn thầy. Hôm khác tôi sẽ đến gặp thầy nói chuyện. Nguyên nhân bây giờ không tiện nói ở đây. Cảm ơn.

    Cảnh Cảnh, cô không có ý châm chích cháu. Đừng trách cô nhé! Con là đứa trẻ ngoan. Chuyện ban nãy, mình đều nghe thấy hết rồi. Nhưng mình chắc chắn sẽ không nói đâu. Có phải mình rất ý tứ không? Cậu tưởng rằng những phụ huynh kia là kẻ câm điếc sao?

    Dù sao thì mình cảm thấy chuyện lúc này cũng rất có cớ đấy. Có điều không liên quan đến cậu đâu. Cậu đừng lo. Gì đây? Cậu hy vọng nó có liên quan đến cậu à? Cậu đừng tưởng cậu tìm một ông bố giả đến thì xem như không có gì nhé.

    Tốt nhất là cậu nên tự cầu phúc cho mình đi nhé. Lần này con mới ở vị trí hơn 40. Bố biết con đã rất cố gắng rồi. Ui trời, cô bé này. Đi đâu vậy? Cứ đi trước đã. Cảnh Cảnh đúng không? Cô nghe tên này

    Còn cứ nghĩ là một bạn nam chứ. Vậy chúng ta ngồi cùng bàn đi. Mình giúp cậu. Chắc chắn sẽ không để nó ngồi chung với nữ sinh. Lúc nó còn học cấp 2… Mẹ! Con là đứa trẻ ngoan, đừng trách cô nhé. Em cũng muốn đổi.

    Thế người ta có vui vẻ đồng ý không? Em đồng ý. Ngày khác tôi sẽ gặp thầy nói chuyện. Nguyên nhân bây giờ không tiện nói ở đây. Dư Hoài, cậu có biết không? Thực ra mình thật sự rất thích ngồi cùng bàn với cậu. Cảnh Cảnh.

    Chúng ta mãi ngồi cùng bàn nhé. Bác tài, chú có thể đi chậm chút không? Sao thế? Không muốn về nhà à? Cô gái nhỏ à, muốn khóc thì cứ khóc đi. Chú ơi. Chú cứ chạy thật nhanh đi. Chú cứ chạy một mạch 50 tệ đi ạ. Ok. Dư Hoài.

    Có thể nói chuyện với mẹ không? Nói gì ạ? Hôm nay mẹ thật sự không biết Cảnh Cảnh cũng ở đó. Nếu không mẹ sẽ không nói thế. Thế Chu Mạt thì sao? Mẹ nói với cậu ấy gì rồi? Mẹ chưa nói gì cả. Tuần trước Chu Mạt gọi điện thoại cho con.

    Con không có ở nhà, là mẹ nghe. Mẹ hỏi mọi chuyện liên quan đến con ở trường. Còn bảo cậu ấy kèm con. Đừng để con ở gần các bạn gái khác, có đúng không? Mẹ chỉ nói như thế thôi. Mẹ có thể đừng làm phiền người khác như vậy không?

    Con nói gì vậy? Nói lại lần nữa. Con nói mẹ phiền. Mẹ phiền à? Mẹ lo cho con biết mấy, con có biết không? Mẹ như vậy đều là vì ai? Nhìn đồ trên người mẹ đi, mẹ đã mặc bao nhiêu năm rồi? Không lẽ mẹ không muốn mặc đồ mới sao?

    Một mình bố con ở Châu Phi. Nhiều năm như thế, vất vả cực khổ kiếm tiền. Ông ấy cũng muốn vì cái nhà này mà kiếm thêm chút tiền. Thêm chút bảo đảm cho tương lai của con. Mẹ và bố con, chúng ta sống như thế là vì ai?

    Không phải đều là vì con sao? Con có biết lần trước, con và cô bạn cùng bàn kia bố mẹ đã lo lắng thế nào không? Sau khi bố con biết được chuyện của con, đã mấy ngày ăn không ngon ngủ không yên.

    Những chuyện này ông ấy đều không cho mẹ nói với con. Cực khổ mấy năm nay cũng không cho mẹ nói với con. Nếu con có đi sai lệch gì, bố mẹ sụp đổ luôn mất. Cái nhà này sẽ xong luôn, con có biết không? Dư Hoài, con đứng lại cho mẹ.

    Dư Hoài, còn đi đâu? Con quay về cho mẹ. Hai người chiến tranh lạnh à? Chiến tranh lạnh cái mông ý. Cậu tránh ra cho. Mẹ cậu cũng ghê thật. Tôi nghe nói hết rồi. Hai cậu không cần phải chiến tranh lạnh đâu, đúng không? Đầu giường cãi nhau, cuối giường làm hòa.

    Cậu vì chuyện này mà cãi nhau với Dư Hoài à? Thứ sáu nghỉ, để cho các lớp tự tổ chức kỳ du lịch thu. Ai không muốn đi có thể giơ tay. Dư Hoài không đến, có phải là vì không muốn chơi cùng chúng ta nữa không? Mình hy vọng

    Có thể mãi như bây giờ. Mình thích… Ai vậy? Ai Vậy? Cậu là nghệ sĩ. Mình chỉ là một người bình thường. Cậu không bình thường.