Full HD | Lưu Hạo Nhiên, Đàm Tùng Vận | Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Tập 18 | iQiyi Vietnam
Lộ Tinh Hà Lộ Tinh Hà về rồi. Đưa cậu đến chỗ này. Tôi đã từng có suy nghĩ hoang đường. Cậu không thể học lý, thì tiểu gia tôi chuyển sang học văn vậy. Hai cậu không nói gì với tôi, liền chuyển sang học văn. Không phải là vì Dư…
Cậu thấy tôi nên học văn hay học lý? Nếu tôi biết cậu làm gì là tốt nhất, thì tôi cũng không để cậu làm. Tôi không làm được việc đó. Bạn tên là gì? Bối Lâm Tôi vì mấy người bạn này, cuối cùng mới đổi nguyện vọng, ở lại lớp năm học lý.
Bạn Dư Hoài, tôi có thể ngồi bên cạnh bạn không? Điều Tuyệt Nhất Của Chúng Ta Các bạn. Chị ơi, Cho các em biết nhé, có gọi chị cũng vô ích. Vừa đi học được mấy ngày đã đến muộn rồi. Không có quan niệm gì về thời gian hết.
Từng người từng người lải nhải một. Bắt đầu từ em. Báo tên. Lý Giai Vy, lớp chín khối mười. Em. Lưu Sướng, lớp sáu khối mười. Lưu Sướng? Ừm. Không khai linh tinh chứ? Không. Sao nào, vừa rồi tôi rất oai phải không? Có giống với học sinh của chủ nhiệm Phan không?
Cậu không cảm thấy mắt mũi cậu, rất giống Từ Diên Lượng sao? Cậu là ý gì vậy? Lúc chúng ta học lớp mười, cậu cũng từng bị chị nữ thần kiểm tra mà? Ai da, bây giờ đã đến lượt chúng ta kiểm tra người khác rồi. Chào buổi sáng.
Dư Hoài lớp năm khối mười một. Cậu lại thức đêm à? Dưới giường có mấy hạt đậu nên mất ngủ. Là vì cuộc thi sao? Cậu đừng lo. Chủ nhiệm Phan không ở đây, mau đi đi. Hay nhỉ. Chị ơi, sao anh ấy có thể đi vào trước vậy?
Không biết thì đừng nói linh tinh. Đó là con trai của hiệu trưởng đấy. Được rồi. Nhãn cầu sắp lồi ra rồi đấy. Sao lại càng giống Giản Đơn vậy? Từ Diên Lượng, xếp hạng lần thi này ở chỗ tôi. Chỉ có một bản. Vậy nên không cho mượn được,
Ai muốn xem thì đến chỗ tôi. Lớp trưởng, lớp trưởng, cho tôi xem với. Lớp trưởng, lớp trưởng, cho tôi xem với. Cậu làm gì vậy? Đưa đây. Tôi vừa nói là không cho mượn mà. Mau lên. Bối Lâm Bối Lâm lại xếp thứ nhất. Hàn Tự
Lần thi này Dư Hoài xếp thứ tư. Lại thi hỏng rồi. Được rồi, cậu còn cao hơn tôi một chút. Không đúng, không đúng, lần này xếp hạng chắc chắn là sai rồi. Sao lại sai? Lần này xếp hạng không sai. Vậy cậu… Cậu thi xếp thứ mấy? Tôi lại thi hỏng rồi.
Ngữ văn tôi còn cao hơn cậu 20 điểm. Cậu cứ tiếp tục sa đọa như vậy? Thì tôi biết sùng bái ai chứ? Tôi à, vì trong cuộc thi vật lý, ngữ văn và tôi hoàn toàn là việc của kiếp sau. Hơn nữa, vật lý tôi cao hơn cậu 30 điểm.
Đây mới là sự vận động của trí não. Tập 18 Là vì Bối Lâm Vừa bắt đầu đã như vậy rồi. Tôi thật không ngờ, Chấn Hoa lại có lớp loạn như vậy. Lớp năm khi còn là khối mười, không phải đã gây ra rất nhiều việc sao? Lúc mới bắt đầu,
Còn đánh nhau tập thể nữa. Cậu chưa phản ảnh với chủ nhiệm lớp à? Chủ nhiệm lớp là thầy giáo mới đến. Luôn muốn đoàn kết với học sinh. Kết quả là không quản gì cả. Vậy cậu làm sao có thể học tốt được chứ?
Vậy tôi vẫn cứ thi được thứ nhất như thường. Bối Lâm thật tự tin. Đúng vậy. Có một chương trình là giọng nữ siêu cấp. Cậu xem chưa? Về ca hát. Trong đó có một người tên là Trương Hàm Vận. Tôi rất thích cô ấy. Sau khi đến lớp mới,
Tôi phát hiện ra tôi ở cùng với mọi người cũng không tồi. Tôi cảm thấy không khí lớp chúng tôi, tốt hơn nhiều so với lớp trước đây. Vậy sao? Cậu đã thử cảm giác, nhìn thấy phân chuột rơi vào trong bát, nhưng vẫn cứ ăn không? Thử rồi.
Ăn rồi thì cậu sẽ trưởng thành. Tôi không đùa với cậu đâu. Cậu có cảm thấy Bối Lâm rất giả không? Không, cái đó không phải là rất tốt sao. Không phải cậu đố kỵ với cậu ra chứ? Người ta cao hơn cậu, lại học tốt hơn cậu.
Đầu cậu có vấn đề à? Đứng dậy. Chào cô giáo. Tiết tiếng Anh này tạm thời thay đổi. Cô Lai có việc. Tiết này đổi thành tiết ngữ văn. Lớp trưởng, phát bài cho các bạn. Dư Hoài em đứng lên. Em xem bài của mình đi.
Câu hỏi nhỏ trong phần đọc cổ văn, ‘hỏi là ăn chay’ nghĩa là gì? Em trả lời thế nào? Là loại nấm không ăn được. Lần thi này của lớp chúng ta, môn ngữ văn có năm em không đạt. Em là một trong số đó đấy, Dư Hoài.
Em xem các bạn Bối Lâm, Hàn Dư của lớp chúng ta đi. Các bạn ấy cũng học hàng đầu trong ban lý. Nhưng các bạn cũng không bỏ môn ngữ văn. Dư Hoài, em phải học tập các bạn ấy. Ngồi xuống đi. Ngoài ra, mười bạn xếp sau trong lần thi này,
Sau khi tan học, đến văn phòng thầy Tiểu Trương. Được rồi, bây giờ chúng ta bắt đầu học bài. Đứng cho tử tế. Đứng gác à? Xấu hổ nhỉ. Bây giờ biết xấu hổ rồi à? Mấy bạn xếp sau cùng của lớp ta đều ở đây cả. Thầy nói thế này,
Thành tích của các em bây giờ không đủ để vào tuyến hai. Em thi ở Bắc Kinh. Em đừng làm loạn lòng quân. Do thành tích lần này của lớp chúng ta đi xuống, thầy nghĩ ra một cách. Sẽ chia nhóm học tập.
Tưởng Niên Niên, Hàn Tự, Bối Lâm, Vương Chí Dũng một nhóm. Chu Dao Giản Đơn một nhóm. Dư Hoài và Cảnh Cảnh một nhóm. Thưa thầy, em thấy như vậy không công bằng. Sao việc học của các bạn, lại làm lỡ thời gian của em được. Vậy thưa thầy,
Hay là cho Beta vào nhóm em đi ạ. Còn Giản Đơn cho vào nhóm Hàn Tự. Vậy Bối Lâm thì sao? Em không vấn đề gì. Được, cứ vậy đi. Sao Trương Bình cho cậu và Hàn Tự, còn có Bối Lâm nữa vào một nhóm nhỉ? Có thể là thầy ấy cần,
Cường độ giúp đỡ khá lớn. Tôi cảm thấy thầy Trương Bình lo cho cậu. Nếu ở bên cạnh Hàn Tự một mình. Không phải nói là tôi ăn cậu ta chắc? Cho cậu cậu ăn không? Ăn. Đây là tầm quan trọng của Bối Lâm. Cậu cách xa Bối Lâm chút đi. Ác độc.
Tại sao? Các cậu không cảm thấy Bối Lâm, rất giống phiên bản nữ của Hàn Tự à? Đằng nào tôi cũng không thích Bối Lâm. Cậu tránh xa cậu ta chút. Giản Đơn Đi thôi. Cậu xem ba người họ, có giống người một nhà không? Bối Lâm giống mẹ kế ác độc.
Mẹ tôi tìm gia sư cho tôi, tôi về trước đây. Ở đây chẳng có chút ý nghĩa gì cả. Nếu cậu thực sự không biết, thì cậu cứ hỏi tôi. Ờ. Câu nào không biết? Không có. Câu này cậu tính phức tạp quá. Dùng công thức ba góc là được.
Cậu xem cậu ta nói cho cậu rồi đấy. Diện tích là 3 căn 3. S bằng ½. AC lại nhân với SinB. Vậy bây giờ cậu không vội về nhà chứ? Sau khi tôi lên lớp mười một, thì nhà tôi không để tôi làm việc nữa.
Ở trường là học, về nhà cũng là học. Thỉnh thoảng đi dạo thế này, cũng thấy rất tốt. Vậy à? Nếu cậu thích, ngày mai tôi cũng có thể đi với cậu. Được. Thực ra cậu cũng không khó tính đâu. Cậu không biết, thực ra khi cậu đến lớp chúng ta,
Lần thi nào cũng đứng đầu tiên. Bình thường lại không thích nói chuyện. Mọi người đều cảm thấy cậu rất khó tính. Nhưng điểm này cậu rất giống Hàn Tự. Nhìn thì thấy có vẻ như bất cần, nhưng thực tế trong lòng lại rất cố chấp. Giản Đơn
Cậu quan tâm Hàn Tự như vậy à? Không có. Chúng tôi biết nhau từ tiểu học rồi. Quan tâm chút cũng là bình thường mà. Đi thôi. Cậu đừng hiểu nhầm. Tặng cậu này. Cậu thích Lâm Tuấn Kiệt từ lúc nào vậy? Tôi thích lâu rồi.
Cậu chẳng quan tâm đến tôi gì cả. Quan tâm đều ở đây. Quan tâm thì phải thể hiện bằng hành động. Đó là Từ Diên Lượng. Cậu không được nhắc đến cậu ta nữa. Hai cậu tấu hài à? Dư Hoài là thầy Trương Bình nói cậu quản tôi và Cảnh Cảnh.
Cậu đến đây không giảng bài cho chúng tôi, còn cằn nhằn chúng tôi nữa. Như thế là không có trách nhiệm, biết chưa? Sao tôi biết được lực sát thương của hai cậu lớn như vậy. Hai cậu ở một chỗ hoàn toàn không phải là dấu cộng nữa, mà là bình phương.
Một câu đại số của lớp mười, giảng cho hai cậu nửa giờ vẫn không hiểu. Ai da, tôi không muốn sống nữa. Khó quá. Cảnh Cảnh còn tự biết mình, còn cứu được. Beta cậu có sách giáo khoa toán tiểu học không? Làm gì? Cho Cảnh Cảnh. Bà
Bà gọt ít hoa quả cho các cháu. Các cháu chia nhau ăn nhé. Cảm ơn bà. Niên Niên không hay dẫn bạn về nhà. Biểu hiện của nó ở trường có tốt không? Nói bà xem nào. Rất tốt, rất tốt ạ. Nó nói là nó có tiến bộ rồi, có thật không vậy?
Bà à, mấy đứa cháu đang học bài mà. Bà đừng để ý nữa. Mau đi ra xem ti vi đi. Bà biết, bà biết rồi, đừng có đẩy bà nữa. Đứa trẻ này. Được rồi, vậy các cháu ở đây nhé. Cứ coi đây như nhà mình nhé. Ăn đi.
Được ạ, cảm ơn bà. Cảm ơn, cảm ơn bà. Tưởng Niên Niên Mất mặt quá nhỉ? Người già không hiểu gì cả. Tại sao tôi phải nói thành tích thật với bà chứ? Làm phiền bà, đúng không? Hai cậu chơi bài không? Có à? Còn chơi nữa? Hai cậu bày trò xong chưa?
Ra. Ra. Hết rồi. Cậu chơi gian. Trời tối rồi. Cậu đừng học theo Beta nhé. Cậu ta còn có đường lùi. Bây giờ cậu thế này, thì sau này đến Bắc Kinh kiểu gì? Biết rồi. Ở trường thi mỗi tấc đều là được mất, sẽ đánh đổi bằng cuộc sống. Mẹ!
Sao mẹ lại đến đây? Sao nào? Nhóm học tập ở trường học thế nào? Rất tốt ạ. Mẹ biết rồi ạ? Mẹ gọi cho thầy Trương của con rồi. Cảnh Cảnh Con cảm thấy, nếu mẹ cho con ra nước ngoài học đại học thì thế nào? Hoa nhỏ à,
Cậu từ chỗ Dư Hoài qua đây, có phải là cũng đi ra nước ngoài không? Thực ra tôi thấy con người Bối Lâm thực sự rất tốt. Cậu ta chủ động giảng bài cho tôi hai tiếng. Bây giờ hàm số ba góc, tôi đều hiểu hết rồi. Các cậu không cảm thấy,
Thực ra tính cách của Bối Lâm và Hàn Tự rất giống nhau sao? Đều không thích nói chuyện, nên mọi người đều cảm thấy cậu ta rất kiêu ngạo. Nhưng không phải thế. Hơn nữa Bối Lâm cậu ta cũng rất khó khăn. Tóm lại thực sự tôi thấy cậu ta rất tốt.
Được rồi, cậu thôi đi Cậu ta giả vờ đấy. Sao cậu lại nói cậu ta như vậy? Tôi tận mắt thấy cậu ta nói với mấy người lớp khác, nói rằng lớp chúng ta không tốt. Không thể nào. Mà có nói cũng có thể là hiểu nhầm thôi.
Được rồi, được rồi, được rồi. Chúng tôi sẽ cố gắng hiểu cậu ta. Được rồi, ăn cơm đi, ăn cơm đi. Tôi đi vệ sinh đã. Giản Đơn Ừm. Cậu chơi với bọn Cảnh Cảnh rất vui nhỉ? Đúng vậy. Nếu Beta có đắc tội gì với cậu,
Thì cậu đừng có so đo với cậu ta nhé. Tôi so đo gì chứ, cậu ta rất tốt, cũng rất đáng yêu. Con người cậu ta, có lúc tính khí hơi xấu một chút. Thật ngưỡng mộ các cậu, ngày nào cũng được ở cùng nhau. Từ cấp hai lên trung học,
Tôi đều không có người bạn nào tốt như vậy, có thể bên nhau cả ngày. Có lẽ là do tôi chăng. Sao vậy chứ? Cậu học giỏi, lại biết nhiều. Tôi rất ngưỡng mộ cậu đấy. Đúng rồi, lần sau tôi gọi Cảnh Cảnh và Beta, chúng ta ăn cơm cùng nhau nhé.
Hai cậu ấy chắc chắn sẽ thích cậu. Được. Giản Đơn đâu? Sao hai hôm nay không thấy cậu ta nhỉ? Không biết. Có lẽ là đi cùng Bối Lâm đi chơi rồi. Cậu nói xem sao Bối Lâm lợi hại như vậy? Tôi chơi với Giản Đơn lâu như vậy rồi,
Cũng chưa từng thấy cậu ta bảo vệ tôi như vậy. Ai da, cậu quên rồi à? Lần trước suýt nữa cậu bị khai trừ. Cậu ta không bảo vệ cậu chắc? Ai da, món này à, sao lại là món này? Ăn nhanh lên. Bối Lâm Đây là Cảnh Cảnh, đây là Beta.
Mọi người đều là bạn học, chúng ta làm quen lại nhé. Quen rồi sao phải làm quen lại, có cần thiết không? Cậu ấy thẳng như ruột ngựa vậy, đừng để bụng. Không sao mà. Tôi thấy ba cậu rất tốt, rất ngưỡng mộ các cậu, muốn làm bạn với các cậu.
Đúng rồi Beta, Bối Lâm học giỏi như vậy, cậu ấy muốn giao lưu nhiều hơn với chúng ta. Làm gì vậy? Là nhà từ thiện chắc. Đến cứu vớt, cứu vớt mấy học sinh kém như chúng tôi à Tưởng Niên Niên, cậu nói chuyện dễ nghe chút được không?
Cậu đừng cho rằng tất cả mọi người đều phải chịu đựng kiểu kiếm chuyện vô cớ của cậu. Tôi nói chuyện có gì không dễ nghe? Sao tôi lại kiếm chuyện vô cớ? Ngồi đó đi. Beta Bối Lâm Cậu có cảm thấy giáo viên tiếng Anh mới của chúng ta,
Giảng bài còn lộn xộn hơn cả Lai Xuân Dương không? Cậu nghe hiểu không? Tôi hiểu mà. Cậu chăm chú nghe là sẽ hiểu. Cũng đúng. Bối Lâm, cậu đã đọc tiểu thuyết của Sử Thiết Sinh chưa? Hàn Tự rất thích đọc sách của ông ta. Tôi đọc rồi.
Sử Thiết Sinh là tác giả tôi thích nhất. Những điều ông ấy viết rất có ý nghĩa. Thật à? Thật ngưỡng mộ các cậu. Tại sao mỗi lần tôi đọc được hai trang là buồn ngủ rồi nhỉ? Đợt trước tôi đọc một cuốn tiểu thuyết,
Tên là “sẽ có thiên sứ thay tôi yêu em”. Cậu có muốn đọc không, tôi cho mượn. Nói về chuyện gì vậy, hay không? Cũng được. Là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình. Vậy lúc nào rảnh tôi mượn sau nhé. Không phải tối qua cậu lại không ngủ đấy chứ? Ừm.
Ai còn chưa có bài? Tôi hỏi là ai chưa có bài? Có phải cậu không? Thưa cô em chưa có ạ? Tự lên lấy đi. Dạ. Đọc câu thứ hai từ dưới lên cho mọi người nghe. Nếu tôi là ánh mặt trời, sẽ làm ấm đất đai một phương.
Nếu tôi là nước suối, sẽ làm mát một bãi sa mạc. Nếu tôi là cây xanh, tôi sẽ bảo vệ đàn chim. Nếu tôi là gió mát… Đọc đi. Tôi sẽ giết chết ý hợp tâm đầu. Em đi ra ngoài. Cậu trọng sắc khinh bạn à?
Cậu ấy có phải vì cuộc thi không? Sao vậy? Cậu biết mà. Địa lợi nhân hòa không giống với chúng ta? Cậu ta giả vờ giỏi lắm. Cạo trọc đầu là có thể biến thành ni cô rồi. Không phải, địa lợi nhân hòa nghĩa là gì? Không giống với chúng ta.
Có gì không giống chứ. Tôi cảm thấy lần này Giản Đơn bị bán rồi. Ý cậu là Hàn Tự và Bối Lâm… Ừm. Vẫn không vào, của cậu này. Đón bóng đi. Học một học kỳ rồi, mà vẫn không biết chơi à? Giả vờ vô tội à? Cậu diễn đến tập mấy rồi?
Tưởng Niên Niên Cậu đừng quá đáng quá. Giản Đơn Cậu hiểu cái gì Vừa rồi không biết là ai oai phong như vậy? Bây giờ đáng thương như vậy cho ai nhìn chứ? Cho cậu nhìn. Tôi không nhìn, tôi không nhìn. An ủi, an ủi tôi đi.
Được được được, an ủi, an ủi cậu. Được rồi, được rồi, đừng khóc, đừng khóc. Giản Đơn như vậy là vì không biết đúng không? Đợi sau khi tan học chúng ta nói rõ với cậu ấy, cậu ấy sẽ biết ai là thật lòng đối xử tốt với cậu ấy.
Cậu ấy không biết mà. Đúng đúng, cậu ấy không biết. Cậu nói xem cậu ấy có ngốc không? Ngốc. Tức chết đi được. Đừng tức, đừng tức. Có tôi đây mà. Các cậu đừng cãi nhau nữa. Tôi cũng không muốn cãi nhau, nhưng tôi không biết tại sao Beta lại giận tôi?
Beta không giận cậu. Sau khi tan học chúng ta sẽ nói cho rõ, được không? Được. Lát nữa đừng nóng nhé. Cứ nói bình tĩnh. Ừm. Bối Lâm, hôm nay tôi không đi học với cậu được. Ngày mai đi học tiếp nhé. Được không?
Được, cậu đi nói rõ với các cậu ấy đi. Được, cảm ơn cậu. Đừng khách sáo. Bye bye. Cậu đi đi. Chúng tôi nhìn thấy cậu và Bối Lâm rồi. Bối Lâm và Hàn Tự, ở bên nhau nói cái gì mà địa lợi nhân hòa.
Địa lợi nhân hòa nghĩa là gì, cậu biết không? Nghĩa là họ không giống chúng ta. Đó là hai con sói. Cậu bị cắn lúc nào còn không biết được đâu. Hai cậu đang nói gì vậy? Hàn Tự và Bối Lâm có chuyện. Tưởng Niên Niên cậu nói gì?
Cậu không cảm thấy thủ đoạn ly gián này của cậu, thật ấu trĩ sao? Tôi không có. Cậu có biết hôm nay cậu khiến người khác khó xử thế nào không? Con người cậu là như vậy, trước giờ không quan tâm đến cảm nhận của người khác. Giản Đơn
Từ khi tôi quen cậu, việc gì tôi cũng bỏ qua, nhưng bây giờ đến cả việc tôi kết bạn, cậu cũng nhúng tay vào sao? Tưởng Niên Niên tôi thật không biết cậu là bố hay là mẹ tôi. Điểm nào của tôi khiến cậu cảm thấy, tôi không có cả khả năng
Kết bạn thông thường? Tôi không có ý đó. Tôi cảm thấy cực kỳ buồn cười. Có phải cậu quản lý rộng quá không? Bắt đầu từ bây giờ, việc của tôi cậu không cần quản nữa. Được, cậu đi đi. Coi như những lời hôm nay tôi chưa từng nói.
Bắt đầu từ bây giờ, hai chúng ta không phải là bạn nữa. Không phải chứ, các cậu nói gì vậy? Chẳng qua chỉ vì Bối Lâm sao? Đúng, là vì Bối Lâm. Giản Đơn thực sự có thể.. Có thể là ngày mai cậu ấy sẽ hiểu ra.
Bắt đầu từ khi học trung học, mình và Giản Đơn đã rất thân rồi. Cậu ấy luôn đi theo sau tôi. Tôi biết cậu ấy thích Hàn Tự. Cũng hy vọng cậu ấy không bị tổn thương. Cô Lại! Cô Lại! Cảnh Cảnh! Tưởng Niên Niên! Cô sao vậy? Cô Lại sao vậy à?
Cô cũng không biết nó chạy đi đâu rồi. Một đứa con gái, nói đi là đi, không gọi điện thăm hỏi gì cả. Cảnh sát nói trường hợp này rất nhiều, bảo cô ở nhà đợi. Nhưng cô làm sao ngồi yên được. Cứ nghĩ đến nó là trong lòng cô lại…
Không phải chứ cô Lại. Con gái cô bỏ đi sao? Cảnh Cảnh Các em cũng tầm tuổi nó. Các em nói cho cô biết xem, con gái tuổi các em đang nghĩ gì? Tại sao không học hành cho tử tế, cả ngày chơi máy tính.
Còn lên mạng kết bạn với người khác nữa. Em nói xem, sao cứ nói không gặp là không gặp nữa? Nó mới 15 tuổi. Cô Lại, cô Lại, cô đừng lo. Cô Lại, cô Lại. Sẽ có cách mà. Đúng rồi, cậu ta có QQ không?
Cô biết tài khoản QQ của cậu ta không? Đúng đúng đúng, cô Lại. Em cảm thấy chắc chắn có thể tìm thấy manh mối. Được, vậy thì phiền các em. Sao không có máy chủ chứ? Mở cái này thế nào đây? Cảm ơn. Cao cấp như vậy?
Ai da, Dư Hoài sao cậu ngốc vậy? Cậu nói tôi đã bảo với cậu có một cái mà. Làm lại làm lại làm lại. Cậu có thể phối hợp chút không? Cùng xông lên, được không? Anh ơi ăn gì vậy? Hai bát mỳ thêm lòng. Không phải anh có việc,
Không giúp chúng em học bù được à? Hẹn với mỳ tôm à? Hỏi thêm một câu nhé. Không phải đang bắt kẻ thông dâm chứ. Vậy các cậu nói riêng đi. Chu Mạt cậu… Hai chị à, Lát nữa tôi tôi sẽ bù cho các cậu, được không?
Buổi tối thức đêm, ban ngày thì chơi điện tử. Dư Hoài, cậu đúng là nhiều tinh lực nhỉ? Vậy các cậu đến đây làm gì? Đối chiếu tài khoản QQ. Tài khoản QQ gì chứ? Các cậu muốn thêm QQ của tôi à? Cậu nghĩ hay nhỉ?
Con gái của cô Lại Xuân Dương bỏ đi rồi. Chúng tôi muốn dùng tài khoản QQ, để xem xem có thể tìm được chứng cứ gì không? Con gái của cô Lại bỏ nhà đi à? Tôi vào nhà vệ sinh đã. Chuẩn bị. Bắt đầu. Làm gì vậy? Được rồi.
3 phút 20 giây. Xem này. Đêm… Đây là cái gì? Ý gì chứ? Ký hiệu gì vậy, đây là? Đây là cái gì? Không hiểu. Đêm tối quá, tôi cô đơn quá. Một mình nhớ lại quá khứ. Có tôi ở đây đừng sợ gì cả. Cái này cũng hiểu được à?
Ai mà không có quá khứ chứ? Các cậu nói con gái của cô Lại, có phải đi cùng tên quý tộc độc thân này không? Đúng vậy. Tôi thấy có lẽ vậy. Chu Mạt. Thêm QQ của hắn đi. Ok. Chu Mạt, cậu dùng tài khoản QQ của tôi đi. Nào nào nào,
Cảnh Cảnh, số tài khoản QQ của cậu là bao nhiêu? 4319633 Cảnh Cảnh cậu lấy tên là gì? Hay là tôi đổi cho cậu. Đây là cái gì? Cậu xem đi. Cậu ta đổi tên tôi rồi. Tên là gì? Nữ tử kỳ lân, em gái hồ ly. Qua rồi, qua rồi.
Mau nói chuyện đi. Tôi nói chuyện với hắn trước đi. Chu Mạt, cậu đừng gửi cái ảnh này. Hắn gửi hoa hồng cho cậu kìa. Cậu là anh trai à? Hắn gửi hoa hồng cho chúng tôi. Các cậu cũng là hoa hồng à? Một bài cả. Tiếp theo cậu hỏi hắn
Bao nhiêu tuổi rồi. Cậu bao nhiêu tuổi? Tưởng Niên Niên không nhìn ra à. Một mình cũng cần hạnh phúc mà. Tôi muốn mượn sách toán của cậu. Ừm. Học đi. Tôi không nói chuyện được nữa. Làm gì vậy? Các cậu tự xem đi. Muốn hôn đôi môi của em.
Nói chuyện thêm hai phút nữa, là cậu có thể chính thức yêu hắn rồi đấy. Cậu đừng nhục mạ tôi. Người này sắp đính hôn rồi. Nhanh vậy à? Không phải sau này em sẽ là người phụ nữ của anh sao? Sao vậy, đời này các cậu,
Chưa được người ta cầu hôn bao giờ đúng không? Cậu làm gì vậy? Cậu tắt đi. Cậu điên rồi à? Cậu làm gì vậy? Bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh. Nhìn thấy cậu hắn sẽ không muốn nói chuyện nữa đâu. Ông xã à? Ông xã à? Chu Mạt Đều tại cậu đấy.
Nhờ cậu đấy, nhờ cậu đấy. Để tôi, để tôi. Tỗi em có thể vào không gian QQ của hắn không. Cái này… Cậu nói trước đi. Cậu có nhớ thầy Trương đã từng cho một công thức, có thể nhanh chóng giải được đề này không? Cậu nhớ không? Để tôi suy ra.
Dùng cái này. Không phải, không phải. Lần trước thầy Trương không dùng công thức này. Là công thức khác. Hôm nay tôi hơi mệt, tôi đi trước đây. Để tôi về với cậu nhé? Không cần đâu, các cậu học tiếp đi. Xin chào, xin đừng tắt máy,
Số điện thoại bạn đang gọi hiện đang bận. A lô, bố à. Ai da, con biết rồi, con biết rồi. Tối hôm nay phải học bù mà. Đừng lo, đừng lo. Bố cậu à? Vào đi. Một người tận hưởng ánh nắng buổi chiều sẽ rất vui. Là ý gì? Có rồi?
Dư Hoài được lắm, có bản lĩnh. cái gì vậy? Cậu mở google map ra. Được. Tôi báo định vị cho cậu, cậu kiểm tra xem. 36 độ 37 phút vĩ độ Bắc. 120 độ 37 phút kinh độ Đông. Ai da, được không? Cậu đừng vội. Tìm được rồi. Đi thôi. Giản Đơn
Các cậu ở đâu vậy? Cậu sao vậy, sao vậy? Vậy đi, bây giờ chúng tôi đến khu Tinh Hải Minh Châu. Cậu gọi xe qua đó nhé. Ừm. Giản Đơn sao vậy? Từ phương hướng của tấm ảnh có thể thấy, chính là tòa nhà kia. Đi, chúng ta đến đó tìm.
Có nhớ hắn bộ dạng thế nào không? Có chết tôi cũng không quên. Giản Đơn sao vậy? Chút nữa cậu ấy đến, đi. Có phải tầng này không? Trốn đi trốn đi. Ai da, khu này kém quá. Thùng rác hôi thế này. Chu Mạt, cậu chịu khó chút đi. Ra rồi.
Người này không phải, không phải. Không phải, hình như không phải. Không phải, không phải. Người này cũng gầy quá. Có một người ra rồi. Đợi chút tôi xem xem. Là hắn phải không? Cũng giống. Chính là hắn, chính là hắn. Mau đi bắt hắn. Đứng lại. Mấy đứa học trường nào đấy?
Anh là quý tộc độc thân phải không? Mấy đứa nói gì, tôi không hiểu. Đừng có nói linh tinh, chính là tên béo này. Giống bức ảnh như lột. Anh khai thật đi, anh đưa tình yêu thủy tinh đi đâu rồi? Chúng tôi đã báo cảnh sát rồi. Đồ thần kinh.
Còn muốn đi à, khai thật đi. Đứng lại. Mau nói đi. Rốt cuộc anh có gặp tình yêu thủy tinh không? Tình yêu thủy thủy thủy tinh gì chứ? Cho mấy đứa biết, đừng tưởng là trẻ con thì anh đây không dám đánh. Còn muốn chạy à? Bắt hắn lại.
Chạy đi đâu, chạy đi đâu? Cứu tôi. Chấn Hoa. Lão nương phải đi rồi. Sẽ không bị ngươi giày vò nữa. Bố mẹ tôi đặt vé máy bay rồi, thứ bảy tuần sau sẽ đi, đến Bắc Kinh học. Cạn cạn ly. Uống xong ly này, kiếp sau chúng ta vẫn là bạn.
Thầy có thể đừng gọi em là Tưởng Niên Niên không? Gọi em là Beta. Những người thân thiết với em đều gọi em vậy. Hàn Tự tôi hỏi cậu một lần nữa, rốt cuộc Giản Đơn đi đâu rồi? Bây giờ bất luận thế nào tôi cũng phải lên đảo,
Vì có người muốn tự sát, tôi phải đi cứu cậu ấy. Cam tâm tình nguyện thích một người, cũng như đánh bạc vậy, không nên oán trách kết quả. Giản Đơn cậu ở đâu? Tôi ở đây. Tôi ở đây này. Là tôi, tôi đến cứu cậu đây. Chu Mạt Xin lỗi, Giản Đơn.
Xin lỗi!