Full HD | Lưu Hạo Nhiên, Đàm Tùng Vận | Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Tập 05 | iQiyi Vietnam

    Em cho tôi một lý do. Em dựa vào cái gì mà đòi khác với các bạn khác? Ba. Hai. Tại sao lớp 5 có thể đổi chỗ chứ? Theo đuổi lòng dũng cảm, tự do không phải là khẩu hiệu của Chấn Hoa sao?

    Có bản lĩnh thì cậu đừng bao giờ quay lại lớp nữa Cuộc sống có rất nhiều chuyện mà quyền lựa chọn vốn không nằm trong tay mình. Mình sẽ quyết tâm nỗ lực vì phương hướng của mình. Mình tin rằng sẽ có một ngày

    Mình có thể trở thành một người mà mình muốn trở thành. Thế nhưng, chủ nhiêm Phan. Ngày mai lớp chúng em có trận thi đấu bóng rổ ạ. Lúc tôi chơi bóng, cậu giúp tôi chụp mấy tấm nhé! Lần trước thầy đã đồng ý với em rồi.

    Thầy nói trận chung kết sẽ cho em đi mà. Đi nào. Lúc Trần Hạo Nam bị thương, nhỏ nói lắp cũng chăm sóc cậu ấy như vậy đấy. Không có tấm nào đẹp ạ? Không có. Trường chúng ta có học sinh lúc thi cử đã tự sát. Điều Tuyệt Nhất Của Chúng Ta

    Cậu làm gì thế? Này, cậu có nghe không vậy? Vào kỳ thi lần trước, có một người vì không thi tốt đã nhảy lầu tự sát đấy. Cậu ấy chắc tính hiếu thắng lắm Thành tích cứ không ổn định. Một lần thi không tốt đã chịu không nổi rồi.

    Có điều thành tích của cậu luôn rất ổn định mà. Bạn ơi. Mình không thu mua giấy vụn đâu. Cậu qua bên kia mà bán sách nhé. Đều tại chủ nhiệm Phan cả. Tự nhiên lại kéo mình đi chụp ảnh. Mình không có chút thời gian để làm bài tập. Vật lý.

    Địa lý. Toán. Toàn bộ đều chưa làm. Cậu chắc là nếu cậu ở trong lớp, thì sẽ biết làm không? Còn nữa. Cậu đừng liên quan với Lộ Tinh Hà đó nữa. Tại sao? Cậu ngày nào cũng đi theo cậu ta. Cậu không sợ trượt đại học sao?

    Hung dữ với mình gì chứ? Cậu mà không biết sửa đổi thì mình sẽ hung dữ hơn. Xếp loại trường trung học của đại học sư phạm và trường chúng ta chỉ hơn kém nhau 0.7%. Trước đây cũng chưa từng có số học sinh giỏi vượt hơn 90%.

    Mọi người xem kết quả đợt thi vừa rồi, đây là trình độ của Chấn Hoa chúng ta sao? Trường trung học của đại học sư phạm đã nói rồi, trong vòng 3 năm sẽ vượt qua chúng ta. Chúng ta đang rất bị động. Trương Bình. Tôi thật sự biết

    Cái gì mà nhà dột từ nóc dột xuống. Lớp 5 của cậu suốt ngày điên điên khùng khùng làm cái gì thế hả? Nếu vì lớp 5 của cậu mà ảnh hưởng đến cả Chấn Hoa, cậu có thể gánh nổi trách nhiệm không? Chủ nhiệm à! Tôi sẽ về quản lại nghiêm khắc.

    Đúng rồi. Bảo Cảnh Cảnh lớp cậu qua đây gặp tôi một chút. Làm gì đó? Đang họp mà. Bây giờ tôi sẽ nói tiếp vấn đề khác. Tập 5 Não sẽ càng phát triển thêm mà không sao đâu. Đào Mộc Kiếm. Các bạn lớp năm chúng con hào hoa phong nhã,

    Cầu xin thần linh. Phù hộ cho chúng con lần này thi nhất định tốt. Tẩy của ai vậy? Của mình. Lấy đi. Cậu đã cắn một nửa rồi mà còn để ở đây à. Như thế là khinh thần linh đó biết chưa? Nhạt nhẽo. Đại thần.

    Có người bôi nhọ sự tôn kính của chúng con đối với ngài. Lần này bài thi của người đó ngài không cần khách khí với cậu ta. Cậu. Cậu gì mà cậu. Nào, khấn theo mình nhé. Thiên linh linh, địa linh linh. Làm gì thế? Mình cũng hết cách

    Nên phải ôm chân Phật chứ sao? Lần này mà bài giữa kỳ mà không tốt, bố mẹ mình quay lại sẽ xử mình cho coi. Ây ya, đừng động. Đang làm gì vậy hả? Còn có tâm trạng để chơi nữa à? Đây là cái gì thế? Tưởng Niên Niên.

    Bài tập này đã phát một tuần rồi. Em đã làm được mấy câu rồi hả ? Các em đã đồng ý với tôi sao? Ban đầu làm loạn đòi đổi chỗ. Các em đảm bảo đã quên hết rồi sao? Bài giữa kỳ mà không tốt thì quay về chỗ cũ hết cho tôi.

    Cảnh Cảnh. Thầy Phan bảo em đến văn phòng gặp thầy một lát. Không được thả lỏng như vậy trong một tháng. Nếu không thể nâng cao thành tích, tôi sẽ cách chức hai người luôn. Các em có biết không? Chưa tới một ngàn ngày nữa là thi đại học rồi không?

    Vậy mà các em không sốt ruột gì hết cả. Uống nhầm thuốc rồi sao? Đang học không được nói chuyện. Câu thứ 5. A chịu lực tác động của lực ma sát nghỉ hướng về hướng trái. B chịu tác động của lực ma sát trượt hướng về hướng bên trái,

    Hợp với lực ma sát nghỉ hướng về phía bên phải. Câu tiếp theo. Thầy ơi. Câu vừa rồi em vẫn chưa hiểu lắm. A chịu lực tác động của lực ma sát nghỉ hướng về hướng trái. Câu này đã giảng biết bao nhiêu lần rồi. Sao cậu vẫn không hiểu?

    Tại mình lỡ tiết trước còn gì. Cậu lỡ tiết thì chú ý nghe giảng đi. Cậu nói với tôi làm gì? Còn không phải vì cậu sao. Có hiểu không? Cậu không hiểu được rồi. Em có nghe giảng không vậy? Các bạn đứng. Chúng em chào thầy ạ. Mau giúp mình đi.

    Chụp ảnh hả? Mình thực sự không dám vác mặt đến gặp chủ nhiệm Phan nữa rồi. Hơn nữa bài thi giữa kỳ của mình vẫn chưa ôn nữa chứ. Bài giữa kỳ thì có gì mà phải ôn kỹ chứ? Rốt cuộc mình phải làm sao đây? Được rồi, cậu yên tâm đi.

    Đã tốt thì phải tốt cho trót. Mình sẽ giúp cậu. Thế nhưng mình phải giúp cậu thế nào ta? Này. Mình nói cho các cậu một chuyện này. Mình mới hóng hớt được. Thầy Trương Bình bị chủ nhiệm Phan bắt nạt. Bắt nạt? Tại sao chứ?

    Chủ nhiệm Phan đã mở cuộc họp với thầy Trương Bình, Trương Phong, và một số thầy cô khác. Thầy ấy đã mắng thầy Trương Bình một trận. Nếu lần này chúng ta thi không tốt, thầy Trương Bình coi như xui xẻo lớn rồi.

    Cho nên hôm nay thầy ấy cứ như đến tháng vậy. Vậy nên cậu đó. Mọi người đều cùng cố gắng được không nào? Đừng làm khó thầy Trương Bình nữa. Cậu nói hết chưa? Mỗi người chúng ta hãy củng cố kiến thức của mình một chút.

    Chúng ta có thể làm đúng thêm một câu. Chỉ cần làm đúng thêm một câu, thì mỗi người sẽ có thêm 2 điểm. Chúng ta biết đấy mỗi người làm được hai điểm, nó có ý nghĩ gì đối với lớp chúng ta không? Ý nghĩ gì?

    Chúng ta có thể vượt qua được lớp 1 và lớp 2. Một. Hai. Ba. Cậu làm sai hết cả ba câu. Trừ 12 điểm. Kéo điểm trung bình của lớp ta xuống 0.33333 điểm. Được rồi, cậu đừng lật lung tung nữa. Chỗ này. Nhớ tranh thủ thời gian đấy.

    Cậu thật sự không có nhiều thời gian nữa đâu. Ây ya, mình biết rồi mà. Mau lên. Một là vừa ăn mỳ vừa làm bài. Hay là vừa làm bài vừa ăn mỳ. Chọn một cái. Mình có thể ăn mỳ trước không? Để mình giảng cho cậu.

    Tại sao cậu lại bảo cậu ta giảng mà không bảo mình giảng chứ? Cái xấu của lớp không được để lọt ra ngoài ấy mà. Công thức này sao lại sai nữa rồi? Có chút này mình đã giảng cho cậu bao nhiêu lần rồi? Cái này có 108 loại biến hóa mà. Hả?

    Sao thế? Tuột dây giày. Mình nói cậu này, cậu không phải lo. Cậu chưa dậy thì xong thôi. Đợi 2 năm nữa cậu phát triển thêm. Não cậu sẽ thông minh ra thôi. Cũng không sao đâu. Cậu nói ai không não chứ? Nói lại lần nữa coi. Cảnh Cảnh.

    Nào, qua đây, qua đây. Chủ nhiệm Phan. Thầy Trương không nói với em bảo em đến gặp tôi sao? Thầy ấy nói với em rồi. Em cũng đi đến tìm thầy rồi. Nhưng thầy không có ở đó. Ảnh chụp đâu? Tôi đợi để gửi cho Phòng Giáo dục và tờ báo chiều đó.

    Hai ngày nay em đi rửa ảnh, Nhưng thiết bị của cửa hàng đó đã bị hư rồi. Hư rồi? Vâng. Hư rồi thì em mang đến cửa hàng khác mà rửa. Ảnh khác không quan trọng bằng tập ảnh chụp chung tất cả đó. Em chào thầy, em chào thầy.

    Có phải anh một lòng theo đuổi. Theo đuổi sự dịu dàng không thể có được. Có nhất thiết bao nhiêu chuyện cùng ập đến một lần thế này không? Cảnh Cảnh về rồi à? Hôm nay dì không đi làm à? Hôm nay dì được nghỉ. Con nhớ mẹ rồi.

    Có phải bố con không tốt với con không? Hay là cô vợ mới của ông ấy? Không có. Người ta đều rất tốt với con. Con chỉ nhớ mẹ thôi. Con xem đứa bé này. Nhớ mẹ 10 phút thì gọi điện thoại 10 phút.

    Nhớ tới nhớ lui thoáng cái đã nửa tiếng rồi đấy. Xin lỗi. Tôi đang lau điện thoại. Hai người cứ nói chuyện tiếp nhé. Được rồi. Lo chăm chỉ học hành. Mẹ cúp máy đây. Sao cậu lại trốn ở đây chứ? Trường chúng ta còn có một nơi như thế này à?

    Chuyện của Chấn Hoa nhiều chuyện cậu không biết đâu. Sao cậu suốt ngày không ở lớp 2 thế? Mình phải chạy khắp nơi tìm cậu đấy. Sao thế? Cậu ngày nào cũng tìm mình sao? Này, cậu giúp mình một tay với. Giúp mình hẹn đoàn đại biểu Nhật Bản ra ngoài.

    Sau đó mình sẽ chụp mỗi người hai tấm, rồi ghép lại với nhau. Ghép lại ư? Cái này. Dùng kỹ thuật phòng tối ghép thêm người mới vào. Ôi trời ơi. Tóm lại chúng ta phải chụp lại trước. Sau đó lại nghiên cứu thêm. Nhưng cái này cần nhiều thứ lắm. Nước thuốc,

    Bồn, bóng đèn đỏ, còn cả máy phóng đại nữa. Nhưng mình hết cách rồi. Đây là tia hy vọng cuối cùng đó. Được, những thứ này mình sẽ tìm giúp cậu. Nhưng nhiều người như vậy cậu ghép lại ổn không? Hay là cậu bảo họ đứng như lúc chụp ảnh,

    Sau đó bổ sung thêm Tiểu Phan vào. Có lý đấy. Bình thường đâu có thấy các cậu học hành chăm chỉ thế chứ. Thi cử. Nào. Cảnh Cảnh cậu đừng đi. Cậu xem Dư Hoài đã đăng ký cho cậu rồi. Cậu xem thời gian học một chút. Đăng ký gì chứ?

    Thầy Trương Bình tổ chức một lớp học phụ đạo, để chúng ta tự nguyện đăng ký đúng không? Mình và Giản Đơn đều đăng ký rồi. Cậu đi cùng tụi mình đi. Lớp phụ đạo ư? Đúng vậy. Mình đi chủ yếu là vì quan tâm các bạn top sau của lớp thôi.

    Đểu thế. Này, đợi chút, đợi chút. Cậu đừng ghi tên tôi vội. Tôi có thể sẽ không đi được. Tại sao cậu lại không đi? Thành tích của cậu kém như thế lại không chịu học phụ đạo. Tôi không có thời gian. Thời gian của cậu dành để chơi hết rồi sao?

    Tôi chơi gì chứ? Đi thôi. Ừ. Hôm qua cậu lo lắng cho bài thi giữa kỳ cơ mà. Xin cậu đấy. Cậu tránh ra đi. Cậu chỉ vì mấy tấm ảnh mà bỏ trắng một phần ba bài tập.

    Bài thi vật lý giữa kỳ cậu nhiều nhất chỉ có thể đạt được 60 điểm thôi. Mình có phải hù dọa cậu không, tự cậu hiểu rõ. Toàn nói gở. Thành tích ngữ văn của cậu cũng thảm họa vậy thôi. Đây này. Nhưng câu hỏi này đều là cơ bản.

    Có chỗ nào không biết thì có thể hỏi tôi. Câu hỏi cơ bản. Lầm bẩm cái gì thế? Cái này còn không đơn giản sao? Cậu giúp cậu ấy thế này, nhất định cậu thích Cảnh Cảnh đúng không? Cậu ấy ngốc như thế, sao tôi có thể thích cậu ta chứ?

    Mình có thể nghe được tên của mình. Cậu ấy nói gì vậy? Cậu ấy nói cậu không có chút trách nhiệm nào cả. Hại mọi người ở đây đợi cậu. Mình xin lỗi. Là lỗi của mình, đã làm phiền mọi người rồi. Cậu không cần phải xin lỗi.

    Cảnh Cảnh, cậu chụp trước cho tôi một tấm được không? Cảm ơn nhé. Xin lỗi, phiền mọi người rồi, đứng theo vị trí sắp xếp này được không ạ? Chúng ta hãy chụp lại một tấm giống bức ảnh này. Sao các em không đến giải thích với thầy Phan?

    Thầy ấy nói đều vì mấy ngày hôm này, mình vất vả quá, lúc nào cũng đi theo họ, cho nên mới đến đây vì nể mặt mình đó. Em cảm ơn thầy đã đến ạ. Cậu ấy nói thầy Phan sẽ phạt đánh cậu ấy nên cậu ấy sợ.

    Giáo dục Trung Quốc bây giờ còn bị phạt đánh sao? Lần sau cậu còn dám phạm lỗi thế này nữa không? Lần sau em sẽ không dám phạm lỗi này nữa đâu ạ. Nhưng thầy Phan thường có những hành động hành hạ ý chí bọn em.

    Để theo đuổi cô gái này, cậu tốn nhiều công sức quá đấy. Mọi người nói mình quá tốt với cậu đấy. Đừng có bốc phét với mình. Một. Hai. Ba. Qua đây. Sao em không đến học phụ đạo? Thầy Trương. Em…

    Công việc của đoàn đại biểu Nhật Bản đó vẫn còn một ngày nữa là xong rồi. Hôm nay mình lại lắp sai rồi. Câu đó rốt cuộc cậu đã nghĩ ra chưa? Xem đây. Ở đây vẽ thêm một đường phụ. Được rồi. Lát nữa mình sẽ tự làm.

    Cậu sắp xếp lại mấy câu sai đi, lát nữa tan học đưa mình. Sau khi tan học mình còn có việc. Cậu cứ đi mà chơi đi. Cuốn này mình đọc đã hiểu được cơ bản rồi. Chúng ta có thể thử một lần. Đồ mình cũng kiếm được kha khá rồi.

    Bây giờ mình chỉ thiếu một thầy Phan thôi. Nhưng mình còn không biết sao có thể chụp được thầy ấy đây? Cậu chụp xa một chút. Không được. Ống kính của mình không tới. Dư Hoài. Cậu không về à? Tôi có một bài thí nghiệm. Tôi phải kiểm tra lại đã.

    Này, đúng rồi. Lộ Tinh Hà lớp cậu có vẻ nổi nhỉ? Con người rất đặc biệt. Thầy Trương Phong lớp tôi cực kỳ không thích cậu ta. Dù sao đối với tôi cùng được. Có điều con người cậu ta cũng không tệ. Cậu muốn làm gì vậy? Muốn mưu sát tôi à? Này.

    Không được. Số liệu loạn hết rồi. Phải làm lại lần nữa thôi. Lại nữa à? Được rồi. Thử xem sao. Thả tay đi. Thành công rồi. Tốt quá rồi, cảm ơn chú Cảnh. Chú này tốt quá đấy. Ý con là sao? Con khen bố đấy mà. Phàm Phàm.

    Này, Cảnh Cảnh về rồi à? Cảnh Cảnh rửa tay đi, chúng ta ăn cơm thôi. Được, đi nào. Ây ya, ăn cơm nào. Đi nào Lâm Phàm. Đi, ăn cơm thôi. Này, mau ăn cơm thôi. Alo. Mẹ! Sao mẹ lại đến đây? Đây, mẹ cho con cái này.

    Mẹ mua cho con cái thẻ mới. Nạp đủ tiền rồi đấy. Sau này dùng nó để liên lạc với mẹ. Sau này nếu thiếu gì, mà không tiện nói với bố con. Con cứ gọi cho mẹ. Hay là gửi tin cho mẹ cũng được. Mẹ! Cái gì con cũng không thiếu.

    Bài này em xem lại đi. Thầy Trương. Thầy đừng xem nữa. Lát nữa lúc thầy giảng em sẽ chú ý nghe mà. Đây là gì vậy? Trương Bình. Trương Bình. Tôi nói cậu đó, cậu định dạy thêm cho bọn nó cả ngày hôm nay đấy hả?

    Ít nhất cũng chừa cho tôi chút thời gian chứ. Mấy đứa này lớp cậu, điểm toán mới thật sự là ma chê quỷ hờn đấy. Cậu mới là quỷ đấy. Nói gì thế? Ăn quýt đi. Ngọt không? Chua lắm. Chua ư? Ờ Bài này cho chúng ta làm á? Kẹt giấy rồi.

    Cậu đừng lúc đồ của thầy nữa. Sao thế? Đề của thầy Trương Bình ra, không phải dùng cho chúng ta ôn tập sao? Đề này vừa nhìn đã biết không phải đề cơ bản đâu. Thôi đừng Beta. Lát nữa thầy Trương Bình về đấy. Làm gì mà căng thế?

    Trương Bình làm sao mà là người ra đề của chủ nhiệm Phan được. Giờ đang có thần thánh đâu đó phù hộ cho chúng ta thi nhất định tốt đấy. In thôi. Beta, có phải cậu quá gan rồi không? Cậu trả lại cho thầy Trương Bình đi.

    Bây giờ mình học hành chăm chỉ rồi. Mình chắc chắn sẽ giải được bài này. Bài này ngay cả mình cũng không giải ra. Cậu có làm được không thì liên quan gì đến mình? Hàn Tự. Cậu đến xem đề này thử. Khó lắm. Đề khó này sẽ không thi đâu.

    Mà là bài cho học sinh giỏi. Bài gì đấy? Để mình làm cho. Đề học sinh giỏi gì vậy? Các cậu không làm được à? Thôi để anh đây ra tay. Chắc chắn không được. Không thể nào ngắm chuẩn được. Vậy chỉ còn cách cuối cùng. Cách gì?

    Mình viết rõ ràng thế này rồi. Còn có chỗ nào không hiểu không? Tại sao cái đó? Chép lại trước đã. Cứ đọc hiểu cách làm đã được. Để mình viết một chút. Nghe này. Tôi muốn thông báo một việc. Chúng ta hãy cùng chào đón các vị khách đến từ Nhật Bản.

    Lúc này mới nhớ đến mình. Các em học sinh, nếu các em biết một vài kiến thức nhạc lý cơ bản. Mấy thầy cô hễ lên giảng bài công khai toàn vẽ chuyện, có ai đi hát mà đếm nốt bao giờ. Đã bao giờ chứng kiến tài năng của anh đây chưa?

    Tài năng cái đầu cậu. Cảnh Cảnh. Cậu mau chụp thêm vài tấm đi. Có em nào muốn lên đây viết không? Mời em. Trước đây em đã học nhạc lý bao giờ chưa? Không ạ. Nhưng thực ra nó chỉ là một bài toán rất đơn giản. Ra vẻ.

    Cộng tất cả các X với 5. Rồi lại chuyển sang quan hệ một cung và nửa cung là xong. Thế em lên đây viết thử xem. Cảnh Cảnh. Làm gì thế? Chụp, chụp ảnh đi. Tất cả các vị trí bạn đều viết rất chính xác. Nhưng đằng trước quên một dấu giáng.

    Xấu hổ chưa? Nhưng giải quyết một vấn đề âm nhạc theo tư duy toán học, thật sự đã rất giỏi rồi. Động viên cậu thôi. Em tên? Dư Hoài ạ. Dư Hoài. Em đã học phối khí bao giờ chưa? Em từng tự học nhạc Blues Harmonica.

    Đây là bạn nam chơi bóng rổ mà Cảnh Cảnh nằng nặc muốn chụp đó hả? Cậu không thấy cậu ta rất thích làm màu sao? Không đâu. Tôi cảm thấy cậu ấy rất thông minh lại còn đẹp trai nữa. Nói cái gì cơ?

    Đang nói cậu ta không biết gì mà cứ thích tỏ vẻ ạ. Xin lỗi. Chúng ta cùng hòa tấu một bài được không? Này, Cảnh Cảnh. Chụp đẹp vào nhé. Cậu ấy biểu diễn rất tốt. Mọi người đều rất giỏi. Có ổn không? Người ta khiêm tốn đó.

    Ây ya, học sinh của thầy đàn giỏi quá. Có phải rất ngầu không? Nói đi. Hại bao nhiêu cái vong lens của cậu rồi? Ấu trĩ Này, Cảnh Cảnh. Qua đây, chụp một tấm. Ờ, được. Nào, một hai ba. Được rồi ạ. Cảnh Cảnh . Mau đi thôi. Đi thôi.

    Ngơ ra đấy làm gì? Dư Hoài. Dạo này hai người đó thân nhau dữ nhỉ. Cậu đưa tôi đi đâu đấy? Không phải chứ? Cậu làm sao vậy? Không lẽ cậu bảo tôi vào nhà vệ sinh nữ à? Ở đây không có ai. Đừng. Không sao chứ.

    Đi thôi, không có người, không sao. Lộ Tinh Hà. Ây ya, tôi nói với cậu rồi. Cậu không được như thế đấy. Tôi đã học võ tự vệ cho nữ rồi đấy. Cậu nghĩ nhiều quá rồi. Đứng ngây ra đó làm gì. Lại đây giúp một tay coi. Á. Được đấy. Á.

    Đây là gì thế? Ngốc chết được. Bộ hiển thị ảnh thấu kính lồi bị ngược rồi. Thế à. Hay là chúng ta chỉ rửa mỗi đầu của chủ nhiệm Phan ra thôi? Để cả người vào hàng thứ hai cũng không giấu nổi đâu. Rửa mỗi cái đầu cậu ấy.

    Trông hệt như Tarzan ấy. Làm sao đây? Vẫn không được. Không thể nào làm nổi. Bỏ đi. Như thế này đi. Cậu đưa phim cho tôi. Tôi làm giúp cậu. Cậu còn có cách gì khác chắc? Cậu cũng đâu có cách gì đâu. Không muốn chết thì hãy tin tôi.

    Chú Cảnh ơi, chú làm xong chưa? Sắp rồi, sắp rồi. Cháu lắp xong đường đua rồi đây này. Được rồi. Mau lên nhé ạ. Bố. Con đi ôn bài đây. Con phải tranh thủ thời gian. Bố đừng làm ồn nhé, Được, đi đi, đi đi. Ôi chạy nhanh thật. Thu dọn nhanh lên.

    Sao mãi không xong thế. Không sao, chơi đi. Mau thu dọn lại đi. Cảnh Cảnh. Hả? Hai ngày nay có chuyện gì thế? Tan học mình lại chẳng thấy cậu đâu cả. Ảnh của đoàn đại biểu bị hư rồi. Mình đang nghĩ cách. Chuyện lớn như vậy sao cậu không nói với mình.

    Mình đã nói với cậu rồi. Nhưng mình còn chưa nói xong thì cậu đã đi rồi. Mình mà nói tiếp, cậu lại nổi khùng lên với mình. Đây là gì vậy Beta? Đây là một đề mình lấy ở lớp học thêm. Cậu xem cho kỹ nhé.

    Nói không chừng lúc thi có thể giúp được đấy. Không biết làm. Cậu không biết làm còn dữ dằn thế? Qua đây mình giảng cho. Cậu xem ở đây này. Vẽ một trục tọa độ ở đây. B Thông minh. Được rồi, không sớm nữa về thôi. Mai còn phải thi nữa.

    Bao nhiêu bài thế này mà cậu vẫn chưa làm sao? Sao trống trơn thế? Thôi vứt đi cho lành. Nặng dữ. Đợi một lát. Mình đưa cậu về. Đúng rồi. Bài nhạc cậu thổi hôm trước, mình thấy rất hay. Không tệ đấy. Thích đúng bài mình thích.

    Gu nghệ thuật của cậu xem ra vẫn còn cứu được. Không phải. Thế cậu bây giờ thích ca sĩ nào? Mình thấy Beyond cũng hay lắm. Trùng hợp vậy. Mình cũng thích Beyond. Cậu thích nhất bài hát nào? Mình thấy “Trời cao biển rộng” và “Năm tháng huy hoàng” đều hay.

    Nhưng mình vẫn thích nhất bài “Sống là một điều tuyệt vời”. Cậu là người đầu tiên thích cùng một bài hát với mình đấy. Thế lát cậu thổi bài “Sống là một điều tuyệt vời” đi. Chuyện đó. Mình chỉ biết thổi một bài đó thôi. Ra thế. Mình cũng thấy lạ.

    Đề đó rõ ràng là đề gốc. Ây ya, kệ đi. Dù sao mình cũng viết vào rồi. Hồi cấp hai mình thi Lý chưa bao giờ suông sẻ như thế. Cậu nói xem Beta lấy đề đó ở đâu ra vậy? Ngay cả số cũng y chang. Thế thì sao chứ?

    Cậu nói Beta có phải lại nghịch bậy gì không? Mình nói cậu biết. Đề này thực ra rất khó. Gì mà rắc rối thế. Không dễ đâu. Không dễ đâu. Tốt quá rồi. Tốt quá rồi. Đi đi đi. Tốt quá rồi. Quá tốt. Cảnh Cảnh. Qua đây, qua đây, qua đây.

    Không sao, không sao. Chủ nhiệm Phan. Tôi cứ thắc mắc tại sao em không chịu đưa ảnh cho tôi. Hóa ra là muốn làm tôi bất ngờ phải không? Tốt lắm. Em qua đây xem này. Giỏi lắm. Ngày mai tôi sẽ mời báo chiều qua đến chụp ảnh.

    Hai em quyết định hợp tác lúc nào vậy? Mấy thầy cô người Nhật vây lấy chụp suốt. Còn nói muốn mang về Nhật nữa. Qua những việc em đã làm, tôi đánh giá em rất cao. Nói cho mọi người nghe này. Cái này là Lộ Tinh Hà lớp tôi làm đấy. Làm

    Khá đẹp đấy! Có điều tôi cảm thấy tấm chụp mình ném bóng vẫn đẹp hơn. Cảnh Cảnh. Lần sau cậu làm việc cẩn thận hơn nhé. Cậu mà không cẩu thả vô ý, thì tên đã không bị gắn lên đây với ngươi ta thế này rồi.

    Lại còn Cảnh Cảnh Tinh Hà nữa chứ. Trẻ trâu. Chị ơi, cái này chạy êm nhất đó chị. Mình đua đi chị. Đi nào. Chị ơi, chị thắng rồi. Alo. Mẹ! Con nó mẹ nghe. Lần này con thi tốt lắm. Bài cuối cùng môn Lý con cũng làm được luôn.

    Thứ sáu tuần này là kỷ niệm 88 năm trường Chấn Hoa chúng ta. Các cậu nghĩ xem có tiết mục gì hay không? Mình từng viết một kịch bản. Này. Cậu sao thế? Cậu không nghe gì à? Bây giờ mọi người đang đồn ầm lên… Là tôi đang theo đuổi cậu à?

    Mời đạo diễn của chúng ta lên có vài lời phát biểu. Mọi người đừng ồn nữa. Có phải cậu không ghi lại không? Mấy ngày nay tập kịch chắc chỉ có mỗi cậu chăm nhất. Mau ăn đi. Cậu lấy ở đâu thế? Cái này. Ở đó đó.

    Có thể cho tôi thêm chút thời gian được không? Tôi nhất định sẽ cho thầy cậu trả lời. Cậu biết không? Thật ra mình vẫn luôn rất thích…