Full HD | Lưu Hạo Nhiên, Đàm Tùng Vận | Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Tập 20 | iQiyi Vietnam
Chấn Hoa, lão nương đi đây. Sau này sẽ không bị ngươi giày vò nữa. Bố mẹ tôi đặt vé máy bay rồi, thứ bảy tuần sau đi, đến Bắc Kinh học. Cạn đi. Uống xong ly này, kiếp sau chúng ta vẫn là bạn. Sữa tôi đưa cho cậu,
Sao lại đi cho người khác? Bây giờ Hàn Tự không thích tôi nữa. Cậu ấy thích Bối Lâm. Tôi cho rằng tôi sẽ mãi đối xử với cậu tốt như vậy, thì có ngày cậu sẽ nhìn thấy tôi. Nhưng bây giờ tôi không đợi được nữa, vì cậu thích người khác rồi.
Cậu còn là con người nữa không? Chu Mạt cậu làm gì vậy? Giản Đơn, Giản Đơn. Điều Tuyệt Nhất Của Chúng Ta Sao câu này lại sai rồi? Câu này cậu sai mấy lần rồi đấy. Sao vậy? Tôi gọi cho cậu ấy, sao vẫn cứ tắt máy nhỉ? A lô, Chu Mạt.
Giản Đơn mất tích rồi. Cái gì? Giản Đơn mất tích rồi. Tập 20 Xin lỗi Chu Mạt, tình hình Giản Đơn thế nào? Đại khái là, Giản Đơn nhìn thấy Hàn Tự và Bối Lâm ở bên nhau. À. Vậy liệu cậu ấy có làm chuyện gì ngu ngốc không?
Đó là điều tôi lo bây giờ đấy. Các cậu đừng nghĩ linh tinh. Con người Hàn Tự, tôi sớm đã thấy ngứa mắt rồi. Tính cách Hàn Tự là như vậy. Vậy nên, cái gì mà gọi là cẩu nam xú nữ hợp nhau mà. Đừng kích động, đừng kích động.
Đây là nhà Hàn Tự phải không? Chúng ta đi hỏi xem sao. Hàn Tự. Ông về trước đi. Trương Bình, chuyện gì vậy? Sao lo lắng thế? Lớp chúng tôi mất một người rồi. Lớp cậu mất mặt không phải một lần hai lần. Sao cậu lo lắng đến mức này? Không phải.
Lớp chúng tôi mất người rồi. Giản Đơn. Việc này cậu đã báo cáo với chủ nhiệm Phan chưa? Ai da, người của lớp tôi thì tôi tự tìm. Tránh việc anh ta lại gây sự với lớp chúng tôi. Không được. Lúc nào rồi, cậu còn để ý đến mấy chuyện này.
Có một số chuyện tôi phải gánh cho chúng. Gánh gánh gánh, xảy ra chuyện lớn như vậy. Cậu có gánh nổi không? Đi tìm chủ nhiệm Phan với tôi đi. Được rồi. Bây giờ hai người cãi nhau có ích gì chứ. Tôi cũng đang lo đây.
Không muốn cãi nhau với cậu ta đâu. Cô Thẩm, cô nói xem có phải là do cậu ta quản lý không tốt không? Lớp chúng tôi có chỗ nào không tốt? Văn nghệ thể dục đều tốt cả. Vậy thì kỷ luật và học tập thì sao? Để cho cậu quản.
Lớp chúng tôi tốt rồi. Đừng có cãi nhau nữa. Việc gấp trước mắt không phải là mau đi tìm học sinh đi à? Tôi nói cho hai người biết, nếu không tìm thấy học sinh, là trách nhiệm của hai người đấy. Cô xem cậu ta… Đi tìm học sinh đi.
Thầy Trương con tôi sao rồi? Con tôi vẫn đi học ở trường, sao lại không thấy nữa? Đây không phải là trách nhiệm của giáo viên à? Mẹ Giản Đơn, cô đừng lo. Giản Đơn là có ý định bỏ đi, vào lúc không đi học, ở địa điểm không phải trong trường.
Những chuyện này giáo viên cũng không thể kiểm soát được. Không quan tâm đến vấn đề tâm lý của con, cũng là sai sót của phụ huynh. Vậy đi, thầy Trương Bình đi tìm Giản Đơn. Tôi đi với cô đến báo cảnh sát. Cô xem vậy được không? Anh đưa cô ấy đi,
Tôi đi tìm Trương Bình. Trương Bình, đi sang bên kia. Có khác nhau sao? Đương nhiên là khác. Đi về phía Đông trước rồi đi về phía Nam sẽ thuận hơn. Được rồi, nghe cô vậy. Mau đi thôi, mau lên. Tôi hỏi cậu lần nữa, rốt cuộc Giản Đơn đi đâu rồi?
Tôi không biết. Tôi nói này, hạng cặn bã như thé này, cậu ta sẽ không nói thật với cậu đâu. Cậu có biết tại sao Giản Đơn bỏ đi không? Vì cậu ấy nhìn thấy cậu và Bối Lâm, đi từ khách sạn ra. Khách sạn? Cậu và Bối Lâm vào khách sạn sao?
Cậu đừng nói linh tinh? Dám làm mà không dám nói, phải không? Tôi thấy buồn nôn cho hai cậu. Tôi cho cậu biết nhé, cậu có thể chửi tôi. Nhưng cậu không thể nhục mạ Bối Lâm. Cậu làm gì vậy? Không có gì.
Không biết bây giờ Giản Đơn ở một mình có lạnh không, có đói không nhỉ? Ngày nào Giản Đơn cũng mang bữa sáng cho cậu. Sách cậu đọc hàng ngày cũng là Giản Đơn cho mượn. Nước cậu uống hàng ngày cũng là Giản Đơn mua.
Cậu ấy chỉ thiếu mỗi chuyện giúp cậu đi vệ sinh thôi. Cảnh Cảnh, được rồi. Chỉ cầu cậu cau mày là cậu ấy sẽ nghĩ, ôi, Hàn Tự của tôi lại không vui rồi. Liền nghĩ cách để giúp cậu vui lên. Ai có thành tích tốt hơn cậu,
Thì cậu ấy đều đi nghe ngóng xem. Có thể cậu không thích cậu ta, nhưng cậu không thể không để ý được. Nhưng tôi thực sự không biết cậu ấy đi đâu? Vậy cậu ấy thích đi đâu? Lúc nhỏ, chúng tôi cùng lớn lên ở một lớp mẫu giáo.
Cậu ấy rất thích tiệm động vật ở bên cạnh. Tan học là liền đến đó. Hôm nay không có cô gái nào mặc đồng phục đến tiệm chúng tôi cả. Cậu đi chỗ khác tìm xem. Lúc học cấp hai, có một lần cậu ấy đưa tôi đến hầm phòng không.
Mấy ngày trước còn nói với tôi, cậu ấy muốn đến Fangte. Hàn Tự, nghe nói Fangte có đu quay hai tầng, tuần này chúng mình cùng đi chơi nhé? Tuần này tôi phải học bù, hôm khác đi. Giản Đơn, Giản Đơn, Giản Đơn, Giản Đơn, Giản Đơn. Tôi nói không đúng à,
Giản Đơn sẽ không đến nơi này đâu. Những cô gái như cậu ấy sẽ đến những nơi, khá là nghệ sỹ một chút. Ví dụ như là đu quay trong công viên này. Dừng dừng dừng. Anh hiểu bây giờ lũ trẻ đang nghĩ gì không? Học sinh lớp tôi,
Tôi có thể không hiểu sao? Anh chỉ hiểu được hiện tượng bề nổi thôi, anh đã nhìn sâu thẳm bên trong chưa? Tôi không cần nhìn sâu vào, các học sinh lớp năm của chúng tôi, sẽ không đến những nơi này. Thầy Trương, không phải em lên mạng đâu,
Em kiếm chút tài liệu. Đúng đúng đúng. Nhìn thấy chưa? Tôi đã nói với anh rồi, bây giờ mấy cô gái này, không giống như thời chúng ta bện tóc hai bên đâu. Tính cách cô ghê như vậy, không sợ không tìm được đối tượng à. Tôi rất lo cho cô đấy.
Trương Bình anh nói gì? Anh nói lại lần nữa xem. Cô ghê quá. Tôi không nói nữa. Không phải chứ, Trương Bình. Cầm lấy. Có đèn pin rồi, còn mua nến làm gì? Thông thường trong không gian khép kín như thế này sẽ khá ít không khí.
Chúng ta đốt nến đi sang bên này. Đi đến nơi nến bị tắt, thì sẽ biết không thể đi tiếp vào bên trong nữa. Cậu đừng nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ như vậy. Đều là kiến thức thông thường mà. Đi thôi. Cậu cẩn thận sáp dầu.
Cậu nhìn con chó nhỏ này, nhìn đi. Lúc nhỏ tôi rất muốn đến chỗ này, nhưng không có ai đi cùng cả. Này em ơi, quả bóng này em mua ở đâu vậy? Bố em mua cho em ở đảo Ly. Quả bóng này chỉ có ở đảo Ly bán à? Có lẽ vậy.
Có lẽ là quà kỷ niệm. Cảm ơn. Chúng ta tìm thế này có hợp lý không? Làm gì có nhiều cái hợp lý vậy. Xin chào, có thể giúp gì được cho chị ạ? Tìm người, tìm người. Đúng vậy. Giản Đơn, có chuyện gì vậy? Xin lỗi. Hàn Tự. Đưa cậu này.
Tôi cũng muốn lên núi ngắm sao. Cậu xem này đẹp quá. Có thời gian thì đi sau. Phía trước càng ngày càng tối. Nguy hiểm quá. Không sao. Có tôi ở đây. Đi. Cẩn thận chút. Hàn Tự. À, lần trước đến đây là lúc còn nhỏ. Gần đây chúng tôi không phải học,
Đi lên núi ngắm sao đi. Tôi không đi được, buổi tối tôi còn có rất nhiều bài tập phải làm. Có ai không? Có ai không? Xin chào, tôi muốn mua một vẽ lên đảo Ly. Hết giờ rồi. Cô ơi, cô đừng đóng cửa. Tôi muốn lên đảo. Cô ơi.
Giản Đơn, Giản Đơn. Cậu nói nhỏ như vậy thì quỷ mới nghe thấy. Giản Đơn. Cảnh Cảnh, cậu có ngốc không? Cậu nói xem trời tối như vậy, nếu Giản Đơn thực sự ở bên trong, thì cậu ấy chắc chắn sẽ rất sợ đúng không? Không sao.
Lát nữa chúng ta sẽ tìm được cậu ấy. Trước đây tôi rất ngưỡng mộ Giản Đơn. Cảm thấy cậu ấy thích một người, người mà cả thế giới đều biết. Cả thế giới đều chúc phúc cho cậu ấy. Cảm giác đó thật là tốt. Còn bây giờ?
Bây giờ tôi cảm thấy cậu ấy thật đáng thương. Không phải vì Hàn Tự không thích cậu ấy, mà là vì cậu ấy đã bỏ ra nhiều như vậy, mà cuối cùng vẫn không có kết quả. Thất bại thê thảm rồi. Đây là cam tâm tình nguyện mà.
Nhưng Giản Đơn cậu ấy không sai. Sao người bị tổn thương lại là một mình cậu ấy? Cảnh Cảnh, lúc bắt đầu cậu ấy đã sai rồi. Lúc bắt đầu đã sai rồi. Vậy có phải tôi, lựa chọn học lý cũng là sai lầm không. Cậu không giống cậu ấy.
Cậu có ý gì vậy? Vì, vì cậu là quỷ mà. Cậu bị bệnh à? Cậu… Xin lỗi nhé. Tôi thấy cậu hơi căng thẳng, muốn cậu thả lỏng chút. Đi đi đi thôi. Bây giờ tôi càng căng thẳng hơn. Chú đang làm gì vậy ạ? Chú ấy đang xem hố đen mặt trời.
Bạn nhỏ này, sao cháu biết vậy? Cháu đã đọc trong sách. Chú ơi, chú ơi, có phải cậu ấy rất thông minh không? Cậu ấy là bạn tốt nhất của cháu. Được rồi, đừng làm phiền chú làm việc nữa. Không sao. Mình đi lên trên đây.
Hàn Tự, Hàn Tự, cậu mau qua đây. Mình không thấy. Cậu xem cái nhỏ nhỏ ấy. Hàn Tự cậu xem này, ở giữa có một tòa nhà, cao lắm. Có phải có người sống bên trong không? Đó rõ ràng là tháp đèn mà, không thể nào có người ở đó.
Hàn Tự, cậu lợi hại thật. Sao cậu biết nhiều như vậy chứ? Đều là kiến thức thông thường mà. Vậy sau này mình, cũng sẽ biết nhiều kiến thức giống cậu. Cậu làm xong bài tập nghỉ đông của cậu trước đi. Cậu nói xem biển trông như thế nào?
Cậu đến đấy bao giờ chưa? Chưa. Vậy sao cậu biết được? Tôi không tin. Tôi cảm thấy ở biển, chắc chắn là rất đẹp. Trồng rất nhiều hoa. Còn có nhiều loại động vật nhỏ nữa. Cô à… Sao cậu vẫn ở đây. Đã nói là chúng tôi đã hết giờ rồi mà.
Đi đi. Nếu muốn đi tàu thì ngày mai hẵng đến. Ngày mai không được. Ngày mai thì không kịp nữa rồi. Bây giờ cháu phải lên đảo. Cô nghĩ cách giúp cháu đi. Cháu có tiền đây? Cậu đừng lải nhải nữa. Cậu có lải nhải cũng vô ích thôi. Cô à,
Cô nghe cháu nói đã. Bất luận thế nào bây giờ cháu cũng phải lên đảo, vì có người muốn tự sát. Cháu phải đi cứu cậu ấy. Ai da, biển này lớn vậy, thực sự có người nghĩ không thông, thì dễ lắm. Sao cô lại nói như vậy được?
Sao lại không đợi được? Ai nói không đợi được chứ? Được được được. Tôi không lèo nhèo với cậu nữa. Tôi phải đi đây. Lát nữa thủy triều lên, không chừng tôi không kịp về nhà đâu. Cô ơi, cô sống trên đảo ạ? Đúng vậy. Vậy cháu xin cô,
Cô đưa cháu lên đảo với ạ. Cháu xin cô đấy. Chúng ta hình như lại vòng lại rồi. Giản Đơn vẫn không ở đây. Cậu ấy sẽ không làm chuyện gì ngu ngốc chứ? Cậu đừng lo. Cậu tin cậu ấy, cậu ấy biết chừng mực mà.
Vậy cậu ta có thể đi đâu được chứ? Trời tối thế này, ngộ nhỡ cậu ấy gặp phải bọn háo sắc thì làm thế nào? Cậu đừng nghĩ linh tinh. Coi như đang đóng phim trinh thám đi. Chúng ta đi tìm chỗ khác đi. Đi thôi. Phụ huynh học sinh kích động quá,
Đã đưa về nhà nghỉ ngơi rồi. Mất tích lúc nào vậy? Từ chiều đến giờ chưa tìm thấy. Vẫn chưa đến 24 tiếng. Chưa thể lập án được. Một người sống sờ sờ ra đó, bây giờ tìm không thấy đâu, nếu 24 tiếng sau tôi đến tìm các anh,
Mà có chuyện gì xảy ra thì các anh chịu trách nhiệm nhé. Chúng tôi cũng chỉ làm việc theo pháp luật mà thôi. Anh xem đi. Nếu không có gì, khác với những điều anh nói, thì ký tên vào. Đồng chí cảnh sát à. Buổi tối ăn kem, không sợ đau bụng à?
Hàn Tự, nếu có một ngày, cậu không tìm thấy mình, thì cậu đến cái tháp đó tìm mình nhé. Giản Đơn, cậu ở đâu? Giản Đơn Giản Đơn. Hàn Tự. Tôi ở đây. Tôi ở đây. Tôi ở đây này. Tôi ở đây. Giản Đơn. Tôi ở đây. Tôi ở đây.
Tôi ở đây này. Là tôi. Tôi đến cứu cậu đây. Chu Mạt. Nếu Giản Đơn thực sự chết đi thì làm thế nào? Được rồi, cậu đừng nói gở nữa. Giản Đơn cũng không phải là một đứa trẻ nữa. Lần đầu tiên tôi cảm thấy,
Người xung quanh tôi lại đến gần cái chết đến vậy. Mà tôi không có cách gì cả. Vậy chúng ta phải tìm cậu ấy trước khi xảy ra chuyện. Cho dù cậu ấy không muốn tự sát, nhưng ngộ nhỡ cậu ấy xảy ra chuyện gì, thì tôi làm sao ăn nói với Beta?
Được rồi, cậu đừng nghĩ linh tinh nữa. Cho dù không có chuyện gì cũng bị cậu làm thành có chuyện đấy. A lô, Chu Mạt à. A lô, tôi tìm thấy Giản Đơn rồi. Bây giờ chúng tôi đang ở trên đảo. Bây giờ tôi ở cùng với cậu ấy, nhưng…
A lô, Chu Mạt? Chu Mạt, tìm thấy chưa, tìm thấy chưa? Chu Mạt tìm thấy Giản Đơn rồi, họ đang ở trên đảo. Nhưng hình như tình hình không tốt lắm. Đi thôi. Hàn Tự, Hàn Tự. A lô. Tôi biết Giản Đơn ở đâu rồi. Có lẽ cậu ấy đến đảo Ly.
Bây giờ tôi qua đó. Chu Mạt đã tìm thấy cậu ấy rồi. Chu Mạt tìm thấy rồi. Đúng. Bây giờ bọn họ đang ở trên đảo. Tìm thấy là tốt rồi. Cho dù cậu có thật lòng quan tâm đến Giản Đơn hay không, cũng cảm ơn cậu. Được rồi,
Cậu ngủ sớm đi, tôi tắt máy đây. Cảnh Cảnh, xin lỗi. Cái gì? Xin lỗi Giản Đơn. Xin lỗi. Tôi muốn ngồi cùng bàn với Hàn Tự. Được. Hôm nay cậu chơi hay lắm. Cậu khen tôi à? Cái này khó chơi lắm. Giản Đơn. Hàn Tự. Sao cậu cũng đến thư viện?
Thực ra thực ra tôi… Xin lỗi. Giản Đơn, xin lỗi cậu. Xin lỗi. Có ai không? Có ai không? Cậu gọi cho Chu Mạt chưa? Điện thoại Chu Mạt tắt máy rồi. Có lẽ là hết pin rồi. Làm thế nào đây? Không có tàu nữa. Chúng ta qua đó kiểu gì?
Cậu đừng lo. Tôi báo với thầy Trương Bình đã, rồi sau đó chúng ta sẽ nghĩ cách. Giản Đơn cậu không sao chứ? Chu Mạt. Này, cậu đừng nghĩ linh tinh nhé. Tôi nghĩ thông rồi. Cậu nói gì? Tôi nói là, không phải tôi nghĩ linh tinh. Cậu yên tâm đi.
Tôi nhất định sẽ cứu cậu. Cho dù là bị nhấn chìm, thì tôi cũng sẽ chìm cùng cậu. Giản Đơn, cậu đem đồng hồ không? Vậy cậu có nhớ chênh lệch chiều cao của mặt nước, lúc cậu đến và bây giờ không? Cao từng này là bao nhiêu?
Có thể nói cụ thể hơn chút không? Khoảng bằng một nửa tớ. Chu Mạt, Chu Mạt. Chu Mạt, tôi không muốn chết đâu. Tôi muốn học cho giỏi, còn muốn thi vào trường đại học tốt nữa. Tôi muốn tìm một người, đối xử tốt với tôi,
Như bố tôi đối với mẹ tôi vậy. Sau đó thì sẽ kết hôn sinh con. Chu Mạt, lại lên rồi, Chu Mạt. Chu Mạt. Giản Đơn, cậu nghe tôi nói này, sẽ không sao cả. Tôi tính rồi, thủy triều sẽ rút ngay thôi. Không nhấn chìm cậu được đâu. Cậu đừng lừa tôi.
Tôi không lừa cậu. Cậu ở đây đợi tôi một lát, tôi sẽ quay lại ngay. Chu Mạt, Chu Mạt, cậu đi đâu thế? Không có mắt à? Anh không sao chứ, mau đứng dậy đi. Anh không sao chứ? Không sao.
Không ổn, anh bị thế này rồi, để tôi đưa anh đi bệnh viện. Không sao. Xương cốt không bị sao. Thời gian không chờ đợi đâu, chúng ta cứ tranh thủ đi tìm chúng đi. Không phải, tôi nói là mạng của anh không phải là mạng người sao.
Tôi nói cho anh biết nhé, bây giờ cái chân này của anh, nếu có vấn đề gì, thì anh ăn nói thế nào với học sinh của anh? Thực sự không sao đâu. Tôi ngã suốt từ nhỏ đến lớn mà, chắc chắn mà. Con người anh sao lại… Dư Hoài, sao rồi?
Tìm thấy Giản Đơn rồi à? Vậy bây giờ các em ở đâu? Được. Thầy qua đó ngay. Tìm thấy rồi à? Chúng bị nhốt trên đảo. Tốt rồi. Tìm thấy rồi. Anh không có lý do gì để không đi bệnh viện chứ? Đi thôi. Không được. Tôi vẫn không yên tâm.
Tôi phải lên đảo xem sao, ngộ nhỡ chúng có mệnh hệ gì, thì tôi làm sao ăn nói với phụ huynh được? Không được, anh nói xem cái chân này, có thể kiên trì được bao lâu nữa. Tôi cho anh biết nhé, bây giờ anh mới là quan trọng nhất. Đừng cử động.
Anh xem anh bị thương thế này rồi, còn cố chấp như vậy. Chịu khó chút nhé. Được rồi. Như vậy đã, tạm thời như vậy đã. Còn đau không? Hỏi anh có đau không? Ờ đau. Bây giờ biết đau rồi chứ? Đau thật. Được rồi. Đau còn cố chấp như vậy. Được rồi.
Bây giờ xem xem còn chỗ nào bị thương không? Có chỗ nào bị thương không? Ở đây cũng bị thương. Lúc nào rồi mà còn gây chuyện? Được rồi. Tôi hứa với anh, sáng mai sẽ đi cùng anh đến thăm chúng. Bây giờ anh cứ ngoan ngoãn đi đến bệnh viện với tôi.
Đi thôi. Đi thôi, chậm chậm thôi. Bao nhiêu tuổi rồi, còn cố chấp như vậy với tôi? Cũng không nhiều tuổi lắm. Đi chậm thôi. Tôi đến rồi. Cậu đi đâu vậy? Tôi đến cứu cậu đây. Tôi đến cứu cậu đây. Tôi còn tưởng cậu bỏ mặc tôi. Nào, chậm chậm thôi.
Cậu không sao chứ? Để tôi khóc chút nào. Chú ơi, cho cháu mượn điện thoại chút được không. Cảm ơn chú. A lô, tôi tìm thấy Giản Đơn rồi. Các cậu yên tâm đi. Bây giờ cậu ấy rất tốt. Được, không sao là tốt rồi. Chúng tôi đợi ở bến tàu nhé.
Cậu chăm sóc cho Giản Đơn nha. Chu Mạt. Cậu ấy và Giản Đơn đều an toàn rồi. Yên tâm đi. Đều không sao cả. Đừng khóc nữa. Nếu Giản Đơn biết được, tối nay Hàn Tự lo lắng cho cậu ấy. Thì cậu ấy sẽ cảm thấy thế nào nhỉ? Có một số việc,
Tốt nhất là không nên biết. Hàn Tự vừa gọi điện cho tôi, nói cậu ta xin lỗi Giản Đơn. Xin lỗi thì xin lỗi thôi, đằng nào cũng đã qua rồi. Cậu nói Giản Đơn, có thực sự quên được Hàn Tự không? Lúc nhỏ, tôi cực kỳ thích chơi Famicom.
Kết quả là đến cấp hai, mẹ tôi cảm thấy làm lỡ việc học tập của tôi, liền ném đi. Lúc đó tôi thực sự rất đau lòng, Vì tôi còn chưa qua cửa. Nhưng bây giờ, nếu cậu đưa cho tôi có lẽ tôi đã không chơi. Là như vậy đấy.
Cuộc đời dài như vậy, sẽ trải qua rất nhiều chuyện. Hà tất phải hao tâm tổn trí vì một việc nào đó. Ví dụ như? Ví dụ như vật lý, bóng rổ. Còn có bạn bè. Cậu là bạn tôi, cũng là việc rất quan trọng đối với tôi.
Cậu nói tôi là việc à? Ừm. Cậu chê tôi lắm chuyện à? Sao cậu lúc nào cũng không quan tâm đến trọng điểm chứ? Cậu sắp thi rồi à? Mấy tuần nữa. Nghe nói phải ở cùng để tập luyện. Mấy tuần nữa, hình như là thời gian tôi đến Bắc Kinh để thi.
Cũng tầm đấy. Ai da, chúng ta sẽ không gặp nhau trong vòng hơn mười ngày. Mỗi người một phương. Không phải chứ, làm gì thê thảm như cậu nói. Không phải chúng ta còn có điện thoại à? Ngày nào chúng ta cũng gọi điện là được mà.
Vậy chúng ta quyết định vậy nhé, ngày nào cũng phải liên lạc. Mặc áo cho cẩn thận đi, không chút nữa lại lạnh cóng đấy. Nếu lần này thi được giải nhất, thì sẽ được tuyển thẳng vào Thanh Hoa. Cảnh Cảnh, cậu phải thi đậu nhé. Chúng ta sẽ lại ở bên nhau.
Học viện điện ảnh. Ừm. Áp lực lớn quá. Tôi cảm thấy không sao cả. Cậu sao vậy? Tôi muốn đi vệ sinh A, mặt trời sắp mọc rồi nhỉ? Đúng vậy. Cậu nhìn bên kia kìa, đẹp quá. Trên đời còn nhiều thứ đẹp hơn nữa. Biển xanh quá. Cảm ơn cậu. Cảm ơn.
Mặt trời sắp mọc rồi. Nghe nói ước nguyện với mặt trời sẽ rất linh nghiệm đấy. Cậu có ước nguyện không? Không có. Nhưng tôi có. Nhưng bây giờ đã được thực hiện rồi. Không đóng băng à? Xin lỗi. Tôi làm bẩn áo cậu rồi. Không sao. Chắc bọn Giản Đơn về rồi.
Đi thôi. Cảnh Cảnh. Giản Đơn. Chu Mạt. Không sao chứ? Không sao. Tôi nhớ cậu quá. Cậu làm tôi sợ quá. Cậu thế nào? Không sao. Tôi nói cho cậu biết nhé, nếu cậu còn như vậy nữa thì tôi sẽ tuyệt giao với cậu đấy.
Tuyệt giao với tôi thì không có bạn nữa đâu. Sau này tôi không vậy nữa. Giản Đơn. Thầy Trương, chân thầy sao vậy ạ? Các em ngày nào mà không gây chuyện cho tôi là thấy không thoải mái nhỉ? Thành thật tìm thích khách cho tôi. Được rồi. Thầy Trương, em xin lỗi.
Em khiến mọi người phải lo lắng rồi. Thầy không trách em, về rồi là tốt rồi. Được rồi. Không sao cả, chỉ cần trở về là được rồi. Vậy chúng ta đi thôi. Đi thôi. Đi nào. Ừm. Cảnh Cảnh, thầy Trương Bình và cô Thẩm hình như có gì đó không đúng.
Tôi phát hiện ra, cậu xem trên người thấy ấy, lại quàng cái khăn của cô Thẩm. Có gian tình. Đi thôi. Hàn Tự, hôm qua xin lỗi nhé, gây phiền phức cho cậu. Không sao. Vốn không liên quan đến cậu mà. Mẹ cậu thế nào rồi? Tối qua khóc cả đêm,
Nhưng cũng không muốn ly hôn với bố tôi. Tôi nói hết những chuyện chúng ta nhìn thấy được cho mẹ rồi. Nhưng mẹ tôi cứ nói mình số khổ. Tôi cũng không có cách gì. Việc này của bố cậu, chắc chắn mẹ cậu nhất thời không chịu nổi.
Cậu hãy ở bên mẹ nhiều hơn. Cảm ơn cậu Hàn Tự. Không sao. Đúng rồi, Giản Đơn thế nào rồi? Không sao rồi. Từ Diên Lượng. Ừm. Hôm nay Giản Đơn xin nghỉ ốm à? Hàn Tự cậu không sao chứ? Giản Đơn đã chuyển sang ban văn hai tháng rồi.
Lớp mười hai mới học văn, liệu có kịp không? Không kịp cũng đành chịu. Thực ra cậu cũng không cần phải đi học văn đâu. Cậu nói với Trương Bình, bảo thầy ấy đổi chỗ ngồi cho cậu là được mà? Thực ra tôi rất hối hận vì mình học lý.
Vậy nên tôi luôn cố gắng, hy vọng có thể cứu vớt được. Nhưng trong lòng tôi luôn cảm thấy, rất có lỗi với bố mẹ tôi. Họ tin tưởng tôi như vậy, nhưng lần thi nào tôi cũng xếp thứ ngoài ba mươi. Trước giờ bố mẹ cũng không mắng tôi câu nào.
Đều tại hai tên mặt dày đó. Không phải đâu. Đều là do tôi cam tâm tình nguyện, không trách ai được. Cậu ấy cũng không nói là đối xử tốt với cậu ấy thì cậu ấy sẽ lấy tôi. Cậu ấy cũng không sai.
Tôi nghe nói hôm đó cậu ấy đến Fangte tìm tôi. Trước đây tôi đã từng nói với cậu ấy, rất muốn cậu ấy cùng đi đến chỗ vui chơi. Sau này có lẽ không còn cơ hội nữa. Nhưng tôi cũng thỏa mãn rồi.
Cam tâm tình nguyện thích một người, cũng như đánh bạc vậy, không nên oán trách kết quả. Thực ra tôi cảm thấy cậu bây giờ thế này, cũng rất tốt. Thôi không nói nữa. Tôi về đọc sách đây. Cảnh Cảnh. Ừm. Sau này tôi sẽ đi học lớp văn,
Chúng ta sẽ mãi mãi là bạn tốt. Nói thừa. Chị em ôn lại chuyện cũ xong rồi à. Cậu nói xem Hàn Tự có thấy hối hận không? Ai da, mẹ Cảnh à, mẹ ít lo chuyện của ủy ban cư trú đi.
Không phải mấy ngày nữa là cậu phải đến Bắc Kinh thi sao? Cậu học xong kiến thức chưa? Kỹ thuật chụp ảnh của cậu tiến bộ chưa? Của cậu còn không? Đương nhiên rồi. Tốt rồi. Yên tâm đi. Ngày mai chắc chắn tôi sẽ thi tốt. Đằng nào,
Tôi cũng là người cậu tôn sùng mà. Một hai ba. Cảnh Cảnh, thành bại là ở bước này. Ngày mai cậu sẽ gọi cho tôi, đúng không? Đưa đây. A lô… Thực ra tôi thích bức này nhất. Không phải chúng ta đã nói rồi sao. Cậu chuẩn bị thi.
Tôi tham gia thi nghệ thuật. Ngày nào chúng ta cũng sẽ động viên nhau mà. Tôi luôn nhớ cậu. Giải nhất là không thể nào à? Bác như vậy không thể giảm áp lực cho cậu ấy, ngược lại còn tăng thêm áp lực cho cậu ấy.
Bác đã bao giờ thực sự muốn hiểu cậu ấy chưa? Bây giờ cậu là thằng ngốc. Cậu có biết bây giờ cậu có lỗi với ai nhất không? Là Cảnh Cảnh. Sau kỳ thi đại học. Ngoắc tay. Ngoắc tay trăm năm không được đổi. Ai thay đổi, người đó là ma lem.