Full HD | Lưu Hạo Nhiên, Đàm Tùng Vận | Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Tập 12 | iQiyi Vietnam
Gần ba mươi chín độ rồi. Cảm ơn thầy, để thầy lo lắng rồi. Mình muốn mượn danh bạ của cậu. Cảm ơn, cảm ơn. Có phản ứng hóa học nào mà không cần chất xúc tác cũng có thể tạo ra phản ứng nồng nhiệt. Thầy ơi, được thầy giảng như thế
Thật sự rất đơn giản ạ. Giọng em không ổn à? Cảm ơn cậu cho mình mượn quyền điền chữ này. Lộ Tinh Hà. Cậu làm gì đấy? Cảnh Cảnh. khoa học và nghệ thuật cuối cùng cũng rất tương đồng. Điều Tuyệt Nhất Của Chúng Ta Nói các cậu nghe, mau xem kìa.
Nữ sinh đó là Cảnh Cảnh của lớp 10-5 đấy. Đúng là cậu ấy. Làm gì đấy? Vào lớp đi. Nữ chính đến rồi. Cảnh Cảnh, đỉnh thật. Dám nói chuyện yêu đương ở Chấn Hoa cơ đấy. Có phải là sắp kết hôn rồi không?
Đúng vậy, chẳng trách Lộ Tinh Hà cứ thường xuyên đến tìm cậu. Khi nào có tiệc mừng thì nhớ báo bọn mình đấy nhé. Lãng mạn quá à. Các cậu đừng nói bậy. Mình với cậu ta cũng không thân lắm. Không thân lắm mà người ta tỏ tình với cậu à?
Còn vẻ đẹp của khoa học, vẻ đẹp của nghệ thuật gì nữa chứ? Đều không bằng vẻ đẹp của cậu. Nhìn không ra đấy, bình thường cũng đoan trang chân chính lắm mà. Ai ngờ đâu chuyện đời tư cũng thủy tính dương hoa. Mình. Có điều mình nói cậu nghe.
Một bên đam mê nghệ thuật, một bên đam mê học hành. Cả đời này của cậu đúng là sướng không gì bằng. Mà sao trông cậu bây giờ giống như trong phim thế nhỉ? Xin lỗi. Có phúc mà không có số hưởng. Cuộc sống còn đặc sắc hơn phim nhiều.
Các cậu cùng nhau đi hưởng đi. Để một mình mình yên ổn mà sống hết cuộc đời này được không? Đến rồi à? Ăn đi, ăn chút đi. Không ăn, no rồi. Thế uống chút đi. Mình đi lấy nước. Mình cũng đi. Hôm qua dọa chết mình mất. Bùm một cái.
Khói tung mịt mù. Mình dọa đến ngốc luôn. Cậu nói xem Lộ Tinh Hà đó có bị gì không ta? Tự mình phá phách trong trường lại còn kéo mình theo. Cậu ta không biết bạn cùng bàn của mình lợi hại như thế nào. Cậu ấy có thân với mình đâu.
Sao cậu ấy biết được chứ? Là người bình thường thì phải biết chứ. Thế rõ ràng là cậu ấy không bình thường rồi. Chúng ta mặc kệ cậu ấy đi. Cậu này mình nên nói với cậu mới phải. Cậu không cần quan tâm đến cậu ấy.
Không thèm quan tâm thì đã không xảy ra chuyện rồi. Đúng đúng đúng, sau này mình sẽ không quan tâm đến cậu ấy nữa. Lộ Tinh Hà vì một cô gái mà suýt chút bị đình chỉ học rồi. Lãng mạn quá đi mất. Nếu có một nam sinh như thế với mình,
Mình nhất định sẽ lấy cậu ấy. Đúng đấy, nghe nói, bọn họ sớm đã quen nhau rồi. Bố mẹ đã gặp rồi. Lộ Tinh Hà đã sớm muốn cầu hôn rồi. Thật à? Cầu hôn ư? Dư Hoài. Dư Hoài, cậu đợi mình với.
Tập 12 Đó chính là chân lý mà bộ phim truyền hình đã gửi gắm đến chúng ta. Đừng vọc nữa. Coi cái dáng vẻ được người ta theo đuổi kìa. Vừa buồn phiền, vừa bất an. Thật khiến người ta chán ghét. Dư Hoài rốt cuộc có thái độ như thế nào?
Có phải cậu ấy muốn tìm Lộ Tinh Hà đánh nhau không? Đánh cái con khỉ. Cậu ấy bây giờ chỉ đơn phương tự mình diễn phim thần tượng thôi. Có phải cậu sắp tham gia thi đấu rồi phải không? Mình thấy cậu dạo này cứ làm đề thi hoài.
Khó thế, mình xem chẳng hiểu gì cả. Sắp phải thi rồi. Cái Sodoku cậu đưa mình, mình cứ giải hoài mà không ra. Cậu chỉ mình với nhé. Mình không có thời gian. Cậu có biết cậu ấy bây giờ đang xem mình là ai không? Lục Y Bình.
Thật đó, một bên lại bảo anh không nghe. Một bên lại bảo anh bị tổn thương rồi. Cậu nói xem mình có thể làm sao đây? Mình cảm thấy chuyện này cậu không thể xem thường rồi. Lúc con trai bực dọc lên rồi, thì còn ghê gớm hơn mình nhiều.
Nếu cậu không tìm cậu ấy nói cho rõ ràng, mình cảm thấy cậu ấy sẽ bị mấy lời đàm tiếu vớ vẩn bức ép chết mất. Cậu nên tìm cậu ấy nói rõ ràng đi. Như thế này, mình được ra giả thiết cho cậu.
Bây giờ, Lộ Tinh Hà chính là Đạo Minh Tự. Dư Hoài chính là Hoa Trạch Loại. Còn cậu chính là Sam Thái. Mặc dù từ khi bắt đầu cậu đã bị mê hoặc bởi Hoa Trạch Loại rồi, nhưng cuối cùng cậu vẫn chọn Đạo Minh Tự đó thôi. Không đúng.
Nếu nói như thế thì cậu nên chọn Lộ Tinh Hà. Giản Đơn, nếu là cậu thì cậu chọn ai? Lộ Tinh Hà. Đó chính là chân lý mà bộ phim truyền hình đã gửi gắm đến chúng ta. Các cậu sao không có lập trường thế chứ?
Bọn mình không phải là không có lập trường. Bọn mình chỉ vì muốn tốt cho cậu. Cậu xem bây giờ chúng ta còn không xác định được, Dư Hoài có thích cậu hay không, đúng không? Cứ xem như là cậu ấy mờ mắt mà nhìn phải cậu. Không đúng.
Thế tại sao cậu ấy không dám tỏ tình với cậu chứ? Cậu đừng quên. Bên cạnh Hoa Trạch Loại còn có một Đằng Đường Tịnh nữa đấy. Cậu dám bảo đảm trong lòng Dư Hoài không có người khác không? Còn Lộ Tinh Hà này lại rất đẹp trai.
Lại tài hoa, lại có tiền. Còn dám tỏ tình với cậu trước đám đông. Thật khiến người khác cảm động mà. Cho nên. Tổng hợp phân tích lại. Lộ Tinh Hà áp đảo Dư Hoài không thương tiếc. Này cô học sinh kia. Sao cô lại hút thuốc trong trường chứ?
Cháu đâu có hút thuốc. Đồng phục đâu? Lớp nào thế? Cùng một lớp với cậu bạn lúc nãy. Em nói… Em học sinh kia… Chu Mạt. Lộ Tinh Hà lớp cậu là người như thế nào? Phóng khoáng, không quy tắc. Lớp chúng tôi không có ai hiểu được cậu ta.
Nhưng hôm qua cậu ta làm thế ngầu hơn cậu nhiều đấy. Đánh bóng gì chứ, phiền chết được. Trần Tuyết Quân. Dư Hoài, cậu làm gì vậy? Hai cậu nói chuyện, tôi đi trước đây. Dư Hoài đâu? Mình không biết. Sao cậu lại đến đây? Mình nhớ cậu thì đến đây thôi.
Cậu không nhớ mình à? Đừng nói bậy. Không việc gì thì mình đi trước đây. Không. Mình có chuyện. Có quẹt lửa không? Không có. Sao thế? Tâm trạng không tốt à? Vừa gặp phải một tên khốn. Đang làm bài à? Bản kiểm điểm. Đánh nhau à? Tỏ tình.
Chấn Hoa các cậu quản nghiêm vậy sao? Chút chuyện vặt vãnh này có là gì chứ? Con người cậu thú vị thật. Tôi có người tôi thích. Còn nữa, trường học không được hút thuốc. Không tốt cho sức khỏe. Này, trưa nay mình với Chu Mạt có đánh trận bóng. Mệt chết được.
Dư Hoài, cậu về rồi à? Lúc này Cảnh Cảnh cứ tìm cậu suốt đấy. Mình ở sân bóng đấy. Cậu không đến à? Không đến. Cậu tìm mình có việc gì không? Không gì cả. Dư Hoài. Không có gì. Trước đây không có kinh nghiệm yêu đương,
Nên mới xảy ra chuyện như thế này. Khiến hồ phun nước của trường bị hỏng. Cho nên có kinh nghiệm rồi sẽ không… Em viết cái thứ vớ va vớ vẩn gì thế này? Em tự tính xem. Khai giảng chưa tới một học kỳ, một tháng mà em không gây chuyện,
Trong lòng em khó chịu lắm sao? Cúp học, phá hoại của công, không tôn trọng giáo viên. Nếu không phải là bố em, em có thể đến đây học được không? Đây chính là yêu sớm. Không. Em chỉ là đơn phương. Vẫn chưa đến bước yêu sớm đó đâu.
Có điều cũng cảm ơn thầy đã chúc phúc. Sao tôi nói với em mà em không hiểu chứ? Đến rồi kìa. Cảnh Cảnh. Cậu có biết không? Khoa học và nghệ thuật cuối cùng vẫn có tương đồng. Cảnh Cảnh, mình thích cậu. Mình muốn bên cậu một đời một kiếp. Đáng cười sao?
Các cậu từng này tuổi rồi, chưa từng thích ai sao? Thích một người con gái, tỏ tình với cô ấy, không phải là chuyện bình thường sao? Tỏ tình so với bị chế nhạo ít ra phải cần có dũng khí. Cậu, không phải thích Trương Mẫn sao? Tống Hiểu Ninh.
Cậu đã tỏ tình với Đinh Giai Duyệt chưa thế? Cậu nói vớ vẩn gì thế? Cũng phải. Không phải ai cũng có thể yêu sớm. Hay lắm. Sao thế? Sao thế? Đi. Cảnh Cảnh. Cảnh Cảnh. Cảnh Cảnh. Qua đây, qua đây, qua đây. Làm gì thế? Làm sao giờ?
Mình muốn đi vệ sinh. Nhịn đi. Làm sao đây? Cậu cứ trốn như thế cũng không phải là cách. Cậu mau ra đi. Lỡ Lộ Tinh Hà cho nổ nhà vệ sinh thì phải làm sao? Đừng dọa mình nữa. Cậu ấy cũng đâu phải phần tử khủng bố đâu.
Cậu nói xem một người con trai như Lộ Tinh Hà đứng trước cửa nhà vệ sinh nữ, thật đáng thương. Hay là cậu đi ra nói chuyện với cậu ấy đi. Không đi, không đi. Bài tập của mình hình như còn chưa nộp. Mình còn chưa làm nữa đấy.
Cảnh Cảnh, không thể bên cậu được rồi. Mình phải đi làm bài tập đây. Không được, không được. Sao mà không được chứ? Không thể đi. Sao không thể đi chứ? Cảnh Cảnh, tụi mình về trước nhé. Đi đây. Không trượng nghĩa gì cả. Tôi đã nói qua chuyện này. Có phải không?
Tên Lộ Tinh Hà ấy chắc chắn muốn theo đuổi Cảnh Cảnh. Nếu cậu còn không ra tay, chắc chắn không còn cơ hội đâu. Cậu nói vớ vẩn gì thế? Thực ra con người Lộ Tinh Hà không tệ. Có phải vừa đẹp trai lại vừa có tài không?
Nếu tôi mà là con gái thì … Cậu làm sao? Tôi sẽ thích cậu. Thực ra cậu và Cảnh Cảnh bây giờ đánh một trận công bằng đi. Không phải cậu ta cũng chỉ là Lộ Tinh Hà hay sao? Chúng ta không phải còn có Trần Tuyết Quân sao?
Cậu đừng nhìn tôi như thế. Tôi không có ý gì khác. Tôi muốn nói là Trần Tuyết Quân thực ra rất đẹp. Chỉ là lúc trước tôi không phát hiện ra thôi. Nếu Trần Tuyết Quân hỏi cậu chuyện của tôi, cậu không được nói gì đấy.
Sớm mà nói với tôi thì được rồi. Cậu mà không ra là mình vào trong đó đấy. Một, hai, ba. Vào nhé. Mình ra rồi, ra rồi. Cuối cùng cậu cũng chịu ra rồi. Trên người đầy mùi rồi. Rốt cuộc cậu muốn làm gì? Cậu buông ra. Cậu làm gì thế? Tỏ tình.
Một lần không được thì hai lần. Hai lần không được thì ba lần. Cậu thần kinh à? Mình thích cậu. Cậu lại phát điên rồi. Rất thích cậu. Xin cậu đừng gây chuyện nữa được không, Lộ Tinh Hà? Mình phải lòng cậu. Được. Nói nghiêm túc này. Cậu đấy,
Sau này nhất định phải học hành chăm chỉ. Sau này hai người bên nhau rồi, một người làm nghệ thuật, người còn lại phải hiểu cuộc sống. Sau này những chuyện nguy hiểm như thế, mình nhất định sẽ không làm nữa. Cậu cũng không cần phải sợ nữa. Mình không vội.
Hai chúng ta có thể tranh thủ sống tình yêu trẻ con là được rồi. Cái tên điên khùng này! Điên khùng mới là bước đầu tiên để giành được tình yêu. Mình xin cậu đấy, cậu đừng phát khùng thế nữa. Mình từ chối. Sau này cậu mà nói lại những lời này,
Chúng ta ngay cả làm bạn cũng không thể đâu. Cảnh Cảnh. Cậu làm gì đấy? Cậu đã làm xong bài tập chưa? Mình vẫn xứng hơn. Hôm nay cậu ta ở ngoài cửa ép mình. Có chuyện gì mà mình phải nói rõ với cậu ấy.
Cậu và cậu ta vướng vào chuyện gì thế? Cậu giải thích rõ ràng xem nào. Vậy cậu phải nói với mình… Dư Hoài. Ra đây. Cậu đừng ở trong đó làm con rùa rụt cổ nữa. Ra đây nói chuyện rõ ràng đi. Hay là cậu để mình nói chuyện ở đây luôn?
Rốt cuộc cậu muốn làm gì? Rốt cuộc cậu đã từng thích mình không? Không có. Chưa từng. Cậu không thích mình thì ngồi cùng bàn với mình làm gì chứ? Mình ngồi cùng bàn với cậu là chứng tỏ mình thích cậu sao? Giữ khoảng cách đi. Một hai một.
Hai người họ bị điên rồi à? Đằng Đường Tịnh đã tìm đến cửa rồi. Không điên được sao? Chúng ta về phòng học trước đi, đi nào. Cô gái đó là Trần Tuyết Quân à? Đúng vậy. Cảnh Cảnh, Dư Hoài. Chim chết rồi. A di đà phật! Ra đi thanh thản.
Trên thiên đường sẽ không có ai nhốt em lại nữa đâu. Chim nhỏ, xin lỗi nhé. Hãy bay lên thiên đàng nhé. Bọn chị tại sao lại mang em về chứ? Nếu đã không thể nuôi em tốt được. Xin lỗi nhé. Sau này,
Chúng ta có thể tìm thấy em ấy ở đây rồi. Chú chim này bao nhiêu tiền một con ạ? 5 hào một con. Sao cậu lại ở đây? Tặng cậu một ổ gà. Thần kinh à? Mua gà cho cậu đấy. Mua gà gì cho mình chứ? Mau về nhà đi.
Đừng đi theo mình nữa. Tâm trạng cậu không tốt sao? Mình đưa cậu đi chơi, được không? Không đi. Chỗ đẹp lắm, chắc chắn cậu chưa đi đâu. Không đi. Thật không đi sao? Không đi. Hẻo lánh vậy. Đây là đâu? Yên tâm đi, anh đây không bán cậu đâu mà. Cậu dám?
Đây là chỗ chơi game. Đúng vậy, trong này đều là các máy chủ của các loại trò chơi. Thổ tinh này, PS2 này. Mình còn tưởng các cậu chơi game đều sẽ đến quán net chứ. Cái này không giống, đi thôi. Đến rồi. Đi thôi. Bên này. Ngồi đi.
Vẫn chơi đá bóng à? Cậu đừng, đừng đâm vào. Cậu làm gì thế? Cậu để im. Đừng ồn nữa. 5-0 Không chơi nữa, không chơi nữa. Sao thế? Mình không biết chơi. Cậu cũng không nhường mình. Sao mình lại không nhường cậu chứ? Mình đã chơi đội Trung Quốc rồi còn gì.
Dù sao cũng không muốn chơi nữa. Cậu muốn chơi gì? Lúc nhỏ thường chơi cái trò dùng băng chơi đấy. Cái loại mà hai người bắn nhau ấy. Hồn Đẩu La phải không? Hình như là cái tên này. Không phải, cũng hơi lâu rồi. Ở đây không chắc đã có.
Nhưng mình chỉ biết chơi trò đó thôi. Được, mình đi hỏi thử. Ông chủ. Ở đây có trò dùng băng chơi không? Cái gì? Chính là loại băng đời cũ ấy. Cái này để tôi tìm thử. Được, phiền chú nhé. Thủy quốc Mình chết rồi. Không sao, một mình mình vẫn ổn.
Cái này một người không đánh nổi. Làm gì thế? Không có gì. Chơi tiếp đi, chơi tiếp đi. Lần này mình nghe theo cậu. Cậu nên nghe mình từ lâu rồi. Ở đây có thể chơi game không? Được. Có trò đá bóng không? Có, có. Chỗ chúng tôi có nhiều trò đó nhất.
Nhảy, nhảy, nhảy. Không được. Nhảy, nhảy. Mình đang nhảy. Nhảy. Mình nhảy rồi, nhảy rồi. Nhảy. Mình sắp nhảy luôn xuống biển rồi. Đừng có động vào tôi. Đừng động vào tôi, cút đi. Cút ra. Cảnh Cảnh. Lúc này cậu có nghe tiếng gì không? Không có. Chắc mình nghe nhầm rồi.
Nhanh lên, cậu không trốn đi, cậu sắp chết rồi đấy. Không cần cậu nói. Mình còn chơi tốt hơn. Đừng có động vào tôi. Cút đi. Không đúng. Đang làm gì vậy? Làm gì đấy? Nhóc con. Đây không phải chuyện của nhóc.
Đây là bạn của tôi, chúng ta có gì từ từ rồi nói. Mau tránh ra. Thủ Quốc, đóng cửa lại. Cảnh Cảnh, chạy đi. Đi nào. Đuổi theo. Chạy không nổi nữa, Được rồi, không ai đuổi nữa. Yên tâm đi. Không phải, Trần Tuyết Quân.
Cậu điên à? Sao lại uống nhiều rượu như thế? Cậu quản tôi à? Sao thế? Mình quên máy ảnh ở đó rồi. Này này này. Làm sao đây? Tìm chút nước cho cậu ấy đã. Máy ảnh. Lát nữa mình sẽ nghĩ cách. Đi thôi. Có người đuổi theo đấy. Cậu đừng có quậy.
Xin chào. Chỗ chị có nước nóng không? Không có. Muốn ói thì ra ngoài mà ói. Mình không muốn uống nước. Mình muốn uống rượu. Đúng lúc cậu uống cùng mình đi. Trần Tuyết Quân. Cậu đừng quậy nữa. Có phải cậu ghen rồi không? Tôi ghen cái gì chứ? Thôi đừng giả bộ.
Có phải cậu thích cậu ấy không? Cậu đã thích cậu ấy rồi. Cậu ở đây với cậu ấy nhé. Mình ra ngoài một chút. Cậu đi đâu? Lát nữa mình về. Tôi thích. Nhưng cậu ấy thì sao? Cậu đừng có ói ở đây đấy. Tôi lại nuốt xuống rồi. Đau chết tôi rồi.
Mày còn dám quay lại? Tôi làm rơi đồ ở đây. Dư Hoài đi đâu rồi chứ? Hay là tôi đưa cậu về trước nhé. Nhà cậu ở đâu? Tôi không nói cho cậu, không về nhà. Được, được, được. Cô gái này sao thế? Sao lại ói ở đây vậy?
Cậu ấy dạo này có chút vấn đề tình cảm. Không sai. Gần đây tình cảm của tôi có vấn đề rồi. Cái này. Đừng đi. Xin lỗi. Đợi một chút. Về rồi à? Đây là… Đây là bạn con. Chào chú, chào cô. Con tên là Trần Tuyết Quân. Phiền cô chút rồi.
Không sao, mừng cháu tới nhà. Vậy bọn con vào trước đây ạ. Các con đã ăn cơm chưa? Ăn rồi ạ. Chưa ạ. Chưa ăn à? Trong nhà còn chút cơm. Để dì hâm nóng lại. Nào nào nào, ngồi, ngồi đi. Nào, nào, nào, cháu qua đây, qua đây.
Mẹ cậu tốt thật đấy. Đó không phải là mẹ tôi. Đó là mẹ kế tôi. Bố mẹ cậu cũng ly hôn rồi à? Đúng rồi. Cậu tên…. tên gì nhỉ? Cảnh Cảnh. Không phải chị nói là bạn học chị sao? Sao đến tên chị còn không biết vậy?
Chị với cậu ấy cũng không thân lắm. Nào nào nào. Từ từ ăn, còn nữa. Cô ơi, cô nấu ăn ngon thật đấy. Đứa trẻ này sao thế? Cậu ấy… Cậu đừng có khóc ở đây. Rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy? Chú à, chú cũng là đàn ông. Nếu như là chú,
Vợ trước của chú đến tìm chú. Chú sẽ đuổi bà ấy đi sao? Chú. Alo. Đúng thế. Tôi đi đâu cũng cần anh quản sao? Không phải anh thích chơi gái sao? Đi tìm gái đi! Cha cháu ấy mà. Ăn nhiều chút. Cháu ăn xong rồi, cháu đi rửa mặt.
Ăn no rồi à? Nhà vệ sinh ở bên này. Tôi đi rửa mặt đã. Cảnh Cảnh, đây rốt cuộc là ai vậy? Là bạn học con sao? Cậu ấy hôm nay uống chút rượu. Học sinh Chấn Hoa còn biết uống đến mức này sao?
Cậu có dầu tẩy trang không? Dầu tẩy trang ấy? Dầu tẩy trang? Có nước hoa hồng không? Cái gì mà nước hoa hồng? Đây là kem dưỡng mắt của cậu à? Cái này chất lượng quá kém. Cái này mình dùng thấy tốt lắm mà.
Mình chỉ sờ xem cậu có phải là con gái không. Cái này của cậu à? Cậu chọn băng vệ sinh cũng được đấy. Bao bì cũng không tệ. Cậu tự tìm đồ để rửa đi. Chú Cảnh, cái xe đua này chơi có vui không? Không vui lắm. Lắp ghép có đơn giản không?
Phức tạp lắm. Xem tivi đi. Cái này uống được không ạ? Cháu tìm thấy trong nhà bếp. Cái này uống được, có điều cháu uống ít thôi. Không tốt cho sức khỏe. Không sao, cháu uống hoài mà. Cảnh Cảnh. Lần gần nhất cậu hôn là khi nào vậy?
Chị, chị còn hôn rồi sao? Chị không có. Cậu có biết tại sao cậu chưa có không? Cậu xem thử, cậu xem cậu thử. Một chút nữ tính cũng không có. Con gái phải như thế nào? Eo và người phải mềm dẻo. Ngực to. Cậu xem mình này, xem mình này. Có điều.
Hình như những điều này cũng không có tác dụng gì. Cậu đi chết đâu rồi. Không bị hỏng đấy chứ. Dư Hoài. Sao thế? Không sao. Chỉ bị ngã thôi. Đây này. Cậu quay lại đó lấy máy ảnh à? Được rồi, chúng ta đưa cậu ấy về đi.
Cậu từng tới nhà cậu ấy nữa à? Nghĩ bậy gì thế? Không về. Mình không về, mình không về đâu. Cậu dìu cậu ấy lại đây đã. Không về. Không được đi. Mình sắp đi rồi nên muốn gặp cậu. Sao cậu cứ đòi đi vậy? Không thích mình thì không thích thôi.
Đừng đi, không được đi. Hai người đã nói gì vậy? Sao cậu ấy lại uống nhiều rượu thế? Cậu ấy nói cậu ấy sắp rời khỏi đây, đi Bắc Kinh rồi. Mình cũng đâu đuổi cậu ấy đi. Mình chỉ không biết nên nói với cậu ấy như thế nào?
Hồi bọn mình học với nhau, bạn bè trong lớp đều không thích cậu ấy. Thực ra cậu ấy hơi ngốc. Thực ra hôm nay mình thấy hết rồi. Cậu ấy đến tìm cậu. Nhưng mình sợ cậu không muốn nói, nên mình cũng không hỏi. Không phải, mình chỉ ngại rắc rối thôi.
Hơn nữa cậu ấy cũng tìm đến trường rồi. Xấu hổ lắm. Hôm nay cậu còn bị ăn tát nữa. Cái này chắc không mất mặt à? Cậu còn mặt dày nói vậy à? Mình bị ăn tát, còn cậu chẳng làm gì cả. Nếu có người dám đánh cậu,
Mình đã sớm cho hắn ăn đấm từ lâu rồi. Có phải cậu làm chuyện có lỗi với người ta không? Dù sao mình không mong đợi gì cậu. Cậu còn… đau không? Mình xin lỗi, xin lỗi. Đau. Mình không biết. Lừa cậu thôi. Đánh chết cậu giờ.
Không phải mình làm là vì cậu à? Cậu không có lương tâm sao? Dư Hoài. Mình rốt cuộc mình không tốt chỗ nào? Cậu ấy ngay cả dầu tẩy trang cũng không biết là gì? Đi thôi. Đi thôi. Cảnh Cảnh. Sao cậu lại ở đây? Tối nay mình thấy rất chán.
Mình muốn chờ cậu ở đây. Xem thử có gặp được cậu không. Cậu nói xem vận may của mình có phải rất tốt không? Cậu đợi mình làm gì? Không gì cả. Vừa nãy ở đây một mình chán quá, mình đã viết cái này tặng cậu. Về nhà nhớ xem đấy.
Cậu đã viết gì thế? Cảnh Cảnh 16 tuổi. Xin chào. Mình là Lộ Tinh Hà 16 tuổi. Hội Đảng ủy của trường đã nghiên cứu và quyết định Toàn bộ giáo viên và học sinh trong trường sẽ tổ chức cuộc thi hợp xướng. Mình không nói với cậu nữa.
Thời gian của mình thực sự rất vội. Có hát được không vậy? Nếu mọi người đều không muốn hát, bây giờ mình sẽ đi tìm giáo viên đoàn trường nói chuyện, chúng ta sẽ rút khỏi cuộc thi hợp xướng. Hôm nay nhìn cậu khác thế.
Cậu nói xem cảm giác lần đầu tiên của mình khi gặp cậu là gì? Minh nói sao cậu không hiểu hả? Mình cảm thấy cậu rất xinh. Nếu có thể thấy cậu dùng đồ mình tặng, mình sẽ cực kỳ, cực kỳ vui. Cảnh Cảnh. Cậu cảm thấy
Con người của Dư Hoài thế nào? Thế cậu có từng nghĩ tới cảm giác của Văn Tiêu Tiêu bao giờ chưa? Văn Tiêu Tiêu trong lòng Dư Hoài chắc chắn không thể qua được cậu. Đúng thế, không sánh được. Cậu ấy có ưu thế. Mình không có ý trách cậu đâu.
Hy vọng cậu đừng hiểu lầm. Không sao, hiểu lầm gì chứ? Vậy cậu hãy tập trung thi đi. Mình là Cảnh Cảnh, Văn Tiêu Tiêu à. Cậu có dám đổi chỗ với mình không? Trong lòng cậu chỉ cần có chút ý định từ bỏ, thì nhất định sẽ từ bỏ.
Nhưng cậu không hề như vậy.