Full HD | Lưu Hạo Nhiên, Đàm Tùng Vận | Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Tập 23 | iQiyi Vietnam
Cảnh Cảnh! Thành bại dựa vào cả lần này đấy. Ngày mai cậu sẽ gọi điện cho tôi đấy chứ? Đưa đây. Tôi hơi lo cho Dư Hoài. Nếu thầy là em, bây giờ chắc thấy không ngủ được mất. Hạng nhất không được hả. Có phải cậu rất muốn nhìn thấy mình,
Khóc giống như một đứa trẻ hả? Có phải tôi khiến cậu thất vọng lắm không? Giờ cậu chỉ là một quả trứng hỏng. Cậu có biết bây giờ cậu có lỗi nhất với ai không? Chính là Cảnh Cảnh. Cậu không có tài, từ bỏ thôi. Tôi thật sự, thật sự hơi mệt mỏi.
Đợi thi xong chúng ta cùng về trường xem đáp án nha. Móc tay. Dư Hoài đến chưa? Đến từ sớm rồi. Vừa rồi còn ở đây xem đề thi, sau đó không nói câu nào bỏ đi rồi. Điều Tuyệt Nhất Của Chúng Ta Tin mới nhất của đài chúng ta,
Gần đây, trong cuộc thi nhiếp ảnh cúp Thanh Lương lần thứ mười ba, đã xuất hiện một con hắc mã. Nhiếp ảnh gia Cảnh Cảnh với tác phẩm “ chị em”, trong số hơn ba nghìn nhiếp ảnh gia trong và ngoài nước, cùng với gần hai nghìn tác phẩm dự thi,
Đã đoạt giải nhất. Cảnh Cảnh. Trang bìa tôi chụp đâu? Tại sao lại biến thành cái mặt to tướng này? Cái của cô không dùng được. Lúc đầu giao đề án, không phải anh nói rất có ý tưởng sao? Cái mặt phẫu thuật quá đà này, muốn photoshop cũng không được.
Sao có thể xứng làm trang bìa tạp chí chúng ta được. Câu đó không phải chính anh nói sao? Cảnh Cảnh, cô ăn nói vớ vẩn quá, cô không muốn làm nữa hả? Mọi người cũng vì bát cơm, cô xuống nước chút đi. Được, sếp nói rất đúng.
Tôi sớm đã không muốn làm rồi. Tôi thực sự muốn nghỉ việc. Không phải chứ. Lấy tôi nha. Cậu cũng đến làm loạn hả? Không phải bất ngờ à? Phiền quá. Nếu cậu không thấy lãng mạn, tôi sẽ cầu hôn kiểu khác nha.
Tập 23 Bao nhiêu năm rồi, cậu vẫn không quên được cậu ấy. Sao tự nhiên lại lôi tôi đi uống rượu thế? Chúc mừng tôi. Chúc mừng gì chứ? Lại thất nghiệp rồi. Cậu có nhớ cái hôm cậu từ chối làm công chức nhà nước không? Tôi thấy cậu lúc đó,
Vô cùng quyến rũ. Cho nên lúc đó tôi mới kích động… Kể từ hôm đó cho đến bây giờ, tôi đã cầu hôn cậu 56 lần rồi, cậu chưa một lần cảm động. Đâu ra mà nhiều lần thế. Tôi muốn về nhà, mở một studio chụp hình, chụp những thứ mình muốn chụp.
Vậy chúng ta thì sao? Tôi vẫn chưa khoe body cho cậu vẽ mà. Lâm Phàm. Chị. Ôi trời, kiểu tóc của em xấu quá đấy. Chị, chị có biết nhìn hàng không đấy? đây là mốt mà. Mốt cái đầu em. Đẩy hành lý đi. Ít ra em cũng cào cào mấy cái chứ.
Đưa cho em. Chị, nhà chúng ta chuyển nhà mới có hai phòng. Phòng hướng đông để dành cho chị. Cái đó to hơn. Em cũng không cần ngủ phòng sách nữa. Thế đồ trong phòng chị tính sao? Còn không phải do em thu giúp chị à? Sách của chị nhiều quá đấy.
Em phải dọn cả ngày trời. Sự kinh khủng khi học ở Chấn Hoa em cũng biết mà. Alo, tôi cất hết vào trong cặp mang về nhà rồi. Hay cậu qua nhà tôi lấy đi. Nhóc con, yêu rồi hả? Chị, chị nói gì thế? Mới cấp ba thì yêu đường gì.
Bố, mẹ, con đón chị về rồi Cảnh Cảnh về rồi hả con. Dì. Về rồi hả con. Nhà mới này cũng đẹp đấy. Đồ điện đều thay mới hết. Con nhìn cái tivi này, có to không? Ừ, to, Bố con ngày nào cũng xem tivi, cũng không biết giúp dì. Chuyện gì vậy?
Bố vẫn còn xem Hoàn Châu Cách Cách hả? Đây là bản mới. Nhưng mà bàn cũ vẫn hay hơn. Nhưng mà diễn viên đóng vai Liễu Hồng cũng được lắm. Đóng đạt lắm, thật đấy. Bố, đưa con hộp sữa. Ừ, được. Uống sữa gì nữa, uống no rồi lát ăn cơm sao được.
Nào, ăn cơm thôi, Cảnh Cảnh. Lâu rồi không được ăn phải không? Ăn nhiều vào, ăn nhiều vào. Còn có món khoai tây con thích ăn nhất nữa. Con bé này rốt cuộc muốn làm gì hả? Ở Bắc Kinh, đang làm nhân viên công chức ổn định, mới làm có ba tháng,
Con đã nghỉ việc rồi. Con bảo con thích chụp ảnh, con nhảy việc sang tòa soạn, nhưng con có làm đâu? Sao lại thôi việc nữa hả? Mẹ, mẹ nhìn tiệc chiêu đãi con này, con còn chưa ăn xong nữa. Mẹ cứ làm con mất hứng.
Thế con về quê thì làm được gì? Mẹ nói nhỏ thôi, cẩn thận ông chồng người Belgium của mẹ nghe thấy. Con định mở một studio chụp hình của riêng mình, chụp những gì con thích. Thì vẫn là chụp ảnh đấy chứ. Con bỏ nghề kiếm cơm chính, ra kinh doanh riêng hả?
Con cứ như thế, có đứa nào chịu lấy con không ? Cảnh Cảnh. Ở Bắc Kinh cũng đâu ai lấy con. Không ai lấy con mà con tưởng mình đúng hả? Chào mẹ. Em làm gì vậy? Cảnh Cảnh, đừng đọc nữa, chúng ta nói chuyện chút đi. Nói chuyện. Lần này con về,
Bố và dì Tề đều rất vui. Con nói con gái một thân một mình, sống ở Bắc Kinh áp lực thế nào. Bảo con về thì con không chịu về, còn nói phải theo đuổi sự nghiệp gì đấy. Lần này thì tốt rồi, con về thì chúng ta yên tâm rồi.
Đúng, đúng, đúng. Bố muốn nói cái gì? Cảnh Cảnh, lời mẹ con nói, thật ra muốn tốt cho con. Thân con gái, vẫn nên lập gia đình sớm. Con trai viện trưởng chỗ dì, vừa du học ở Anh về. Thằng bé đó đẹp trai lắm.
Dì Tề giới thiệu hai đứa làm quen nha, được không? Con đi gặp mặt người ta thôi mà. Làm quen thôi, nhìn cũng đẹp trai lắm. Dì Tề. Nào, ăn quả quýt đi. Đúng rồi, cái đó… Bà đi đun ấm nước, để tôi pha trà. Được. Có phải chuyện của bố và mẹ,
Khiến con phải ám ảnh không? Bố ăn miếng đi. Bố đó, rảnh rỗi thì xuống dưới nhà, đánh bài với mấy cụ già. Không có việc gì thì lên mạng chơi đấu trí gì đấy. Bố đừng suy nghĩ nhiều. Thế con chưa từng yêu ai hả? Cô giáo cảnh
Gọi tôi Cảnh Cảnh được rồi Cảnh Cảnh, vừa rồi có người đặt hàng, nói chúng ta làm một dự án chụp ảnh cho trường trung học Chấn Hoa. Họ nằng nặc đòi cô phải đếp chụp hình. Chấn Hoa. Khách hàng có nói tên gì không?
Khách hàng nói có thể đáp ứng mọi điều kiện, chỉ có điều không chịu nói tên. Đứng lại, làm gì thế hả? Cháu muốn vào trong xem sao. Xem gì mà xem, ở đây không phải điểm du lịch, có gì đáng xem. Đi đi, đi đi.
Chú, cháu là cựu học sinh ở đây đấy. Ai chứng minh cô là cựu học sinh ở đây được? Không cần phải chứng minh, cháu nói chú biết, chủ nhiệm lớp của cháu hồi đó, là thầy Trương Bình. Thầy dạy toán là thầy Trương Phong. Thật đấy. Cháu không nói dối đâu.
Cảnh Cảnh, là Cảnh Cảnh phải không? Trịnh Á Mẫn Cảnh Cảnh, đúng là cậu rồi. Woa, cậu vẫn ăn bánh bao hả? Chịu thôi, món tôi thích nhất mà. Cảnh Cảnh, cậu xinh hơn nhiều đó. Cảm ơn. Cô Trịnh, cô quen cô này à? Đây là bạn hồi trung học của cháu,
Cũng là cựu học sinh của Chấn Hoa chúng ta. Cô Trịnh. Đương nhiên, tôi bây giờ là giáo viên mà. Hai người mau vào đi. Chú à, cái máy thu âm đấy nên thay đi. Dùng tốt là được. Sau khi tốt nghiệp đại học sư phạm Bắc Kinh,
Vốn dĩ mình có cơ hội ở lại Bắc Kinh. Nhưng tôi vẫn cảm thấy, làm giáo viên ở Chấn Hoa là hạnh phúc nhất. Cho nên tôi đã quay về. Cảnh Cảnh, cậu thì sao? Sao lại quay về? Không bon chen ở Bắc Kinh được nữa.
Xem này, đây là lớp số 5 của bọn mình. Còn nhớ hồi đấy Dư Hoài cầm đầu kháng nghị với Trương Bình, kết quả chúng ta đã thắng. Cậu và Dư Hoài ngồi cạnh nhau. Cậu và cậu ấy còn liên lạc không? Trong lớp không ai biết tin tức của cậu ấy.
Không có. Cảnh Cảnh, tôi phải lên lớp rồi. Phải rồi, để tôi add wechat của cậu. À, được. Lớp số 5 của mình có group, tôi sẽ thêm cậu vào. Tôi quét mã QR của cậu nha. Được rồi. Được rồi. Tôi đi nha. Liên lạc sau nha.
Thầy Trương Bình thường nhắc đến cậu, thầy ấy vẫn ở văn phòng cũ. Báo cáo. Vào đi. Thầy Trương, thầy tìm em ạ. Cảnh Cảnh Nhiếp ảnh gia của chúng ta. Tạp chí nổi tiếng Bắc Kinh, tên là gì ấy nhỉ? Nhiếp ảnh gia hàng đầu. Em đã thôi việc rồi. Thôi việc?
Vâng. Thầy mặc này đẹp lắm, em không nói dối đâu. Nào, chụp một tấm đi. Đẹp trai. Trương Bình, đã nói thầy bao nhiều lần rồi, trà để qua đêm không được uống Này, pha cho thầy bình mới này. Nhìn xem ai này. Cô Thẩm. Cảnh Cảnh.
Cảnh Cảnh, đúng là bao nhiêu năm trời không gặp em. Vâng. Em xem ba người gia đình nhà thầy. Đây là con trai cô, năm tuổi rồi đấy. Con trai giống cô lắm, Cô xem. Cũng may không di truyền sự mộc mạc của thầy Cô rót cho em cốc nước.
Nói chuyện với thầy đi nha. Đây là bức ảnh tập thể của lớp ta. Báo cáo. Vào đi. Thầy Trương, chúng em đến nộp bài. Đây là đại sư tỷ của các em đấy. Lớp học trò đầu tiên của thầy. Chào chị. Trên tấm ảnh này,
Không có em, cũng không có Dư Hoài. Lúc đấy em chụp hình, còn Dư Hoài đang chuẩn bị thi. Đúng thật là, thời gian tươi đẹp nhất. Thầy nói xem thầy không cảm thấy, thầy cô luôn nói với học sinh của mình, chúng em là lớp kém nhất.
Sao thầy lúc nào cũng nhấn mạnh thời khắc tươi đẹp nhất vậy? Không phải thời gian tươi đẹp nhất sao? Bây giờ nhiều người không còn gặp nữa, cũng không có tin tức gì. Em có gặp lại Dư Hoài không? Năm đó, em vì cậu ấy, nên ở lại lớp tự nhiên.
Em cũng không biết Dư Hoài ra sao nữa, cậu ấy không liên lạc với em. Cả lớp đều không có tin tức gì của cậu ấy, không biết tại sao biến mất vậy? Cảm ơn chậu hoa cậu tặng tôi nha. Cái đó,
Là vỏ trứng đà điểu bố tôi đem từ Châu Phi về. Tôi đây tự làm đó. Đúng rồi, tiến sĩ Hàn, lần trước tôi nói cậu mua sữa bột của hãng đó, khi nào mới gửi về cho tôi đây? Cậu hỏi Beta đi, không phải cậu ấy ở Luân Đôn sao? Beta,
Giúp cái nha. Bà xã tôi dạo này thiếu sữa. Bà xã cậu thiếu sữa thì liên quan gì đến mình chứ? Cảnh Cảnh, vào rồi cũng không nói một câu. Mau ra đây. Cậu đang ở Anh, bảo ai ra chứ hả? Tạo nhóm chat riêng nha. Người nhờ mua đồ tránh ra đi.
Bên tôi có một câu sudoku, các cậu ai giải giúp mình đi. Sudoku, tôi đã không chơi trò hại não này từ lâu rồi. Để tôi, để tôi, cái này tôi giỏi nhất. Cái này thú vị lắm. Chiều nay tôi họp, lại có chuyện làm rồi. Cảnh Cảnh Anh là An…
Đúng, tôi là Andy. Andy. Andy. Tình hình khái quát của cô, thì người giới thiệu đã nói với tôi rồi. Nhưng tôi muốn bổ sung vài điều, muốn hỏi cô một chút. Chính là, ngày trước cô từng yêu ai chưa? Vậy nhà cô có mấy người con? Tôi và em trai.
Vừa đoán đã đúng. Thời buổi gái ế nhiều, cô lại có thêm em trai, chắc là hơi mất giá. Nhà cô có phải trọng nam khinh nữ không? Em trai là con của mẹ kế tôi. Nhà cô bố mẹ ly hôn à? Người đàng hoàng thì ai ly hôn nhỉ.
Thế cô học chính quy phải không? Ừ. Thế cô nói ở cái thành phố nhỏ này, không dễ gì thi đậu đại học ở Bắc Kinh, sao cô không cố gắng học thêm thạc sĩ nữa? Học tiến sĩ ấy hả, thành tích kém đâu thi được.
Trước kia tôi đã đọc qua một nghiên cứu, trong bài đó có viết thế này, nói là IQ của phụ nữ, thường đều di truyền từ bố mẹ. Xin lỗi, tôi nghe cuộc điện thoại. Không sai, Làm ăn quốc tể cỏn con mà, Chúng tôi ở đây thường làm đại lý dầu thô,
Giảm giá rồi cũng phải hơn 8000 tệ, tự nhiên cúp máy, người này đúng thật là. Cô cũng hiền thục, thông minh đó. Cô cũng thấy tôi khá bận, công việc nhà về cơ bản, tôi thấy phụ nữ sẽ làm tốt hơn. Còn cô làm công việc gì thế? Nhiếp ảnh gia.
Nhiếp ảnh gia, nghe có vẻ không đáng tin lắm. Nhưng mà sau này chúng ta có con, cô có thể chụp ảnh cho tụi nhỏ. Thế cũng được. Nào, cụng ly cái. Ô, có phải cô Cảnh không? Chào cô, chào cô, không ngờ có thể gặp cô ở đây.
Tôi hâm mộ cô đã lâu, cô quay về thuyết giảng hả Thuyết giảng gì hả? Một nhiếp ảnh gia đẳng cấp như cô, không dễ gặp được ở quê nhà. Tôi về thăm bố mẹ thôi. Cô nói xem nhà cô không phải dân trí thức cao, thì cũng là có địa vị
Một nhà nghệ thuật tầm cỡ như cô, cơ bản không phải là năm đời có truyền thống học hành, không có biệt thự, không có dăm ba chiếc xe, có lẽ không lấy được, một đại tiểu thư như cô đâu nhỉ? Đúng rồi, chuyện là,
Gần đây sự nghiệp của tôi phát triển khá tốt, tôi cố gắng thêm năm bảy năm nữa sẽ có hết. Có phải không Cảnh Cảnh? Cút. Cảnh Cảnh là tên anh có thể gọi hả? Tặng cho cậu. Cái gì vậy? Về mở ra là biết ngay. Cậu từ Bắc Kinh về đây,
Chỉ là để tặng tôi cái này thôi hả? Cảm động không? Giúp tôi một chuyện. Bố. Dì Tề. Nào, nào, nào, vào đây, vào đây Cháu chào dì. Chào cháu, chào cháu. Cháu chào chú. Cháu là… Cháu là bạn trai Cảnh Cảnh. Cháu là Lộ Tinh Hà. Mau vào ngồi đi
Ngồi đi, ngồi, ngồi. Nào, nào, nào, cháu ngồi đi. À Cảnh Cảnh, chưa từng nghe con nói có bạn trai. Lâm Phàm đâu rồi ạ? Đừng đánh trống lảng, đang hỏi con đấy. Chú à, thật ra là thế này, hai bọn cháu, quen nhau ở Bắc Kinh đã nhiều năm rồi.
Sau đó cô ấy muốn về đây, nhưng cháu lại muốn ở Bắc Kinh, cho nên hai đứa cháu chia tay. Mấy ngày trước, nghe nói cô ấy đi xem mắt, trong lòng cháu thấy rất khó chịu. Suy nghĩ phải rất lâu, cảm thấy hai đứa cháu vẫn còn thương nhau,
Cho nên cháu quyết định phải theo đuổi lại cô ấy. Nó đi xem mắt, cháu cũng đi hả? Cháu cướp cô ấy về đấy ạ. Bố nói Cảnh Cảnh à, con có bạn trai sao không nói với chúng ta một tiếng?
Con nói xem lại còn sắp xếp cho con đi xem mắt nữa, như vậy có phải rất buồn cười không? Được rồi, được rồi ông. Sau này giải thích với người ta là được rồi. Con nó đã có bạn trai rồi, đây cũng là chuyện vui mà. Đúng. À, chuyện này
Thật ra chuyện đã đến mức này, chú ạ, thật ra cháu đến cầu hôn. Giúp đỡ quá đà rồi nha. Chú xem bọn cháu cũng không còn nhỏ nữa, chuyện này cũng không nên kéo dài nữa, đúng không? Cô chú còn chưa biết cháu làm công việc gì nữa?
Cháu là họa sĩ chuyên nghiệp. Mấy năm trước, đã ký hợp đồng với mấy phòng tranh, của châu Âu hay Mỹ. Bán tranh cũng tạm ổn Cháu cho hai cô chú xem cái này, Cái này bán tốt lắm, tên là “Người ngoài hành tinh cường bạo thiếu nữ trái đất”.
Cái này, cái này, cái này… Không sao, không sao. Cái đó, Cháu cho chú xem, bức tranh cháu tặng chú nha. Lâm Phàm? Lâm Phàm sao hả? Sao rồi? Phiền tránh ra một bên Nếu nó xảy ra chuyện gì, tôi phải làm sao đây? Không cho nó đá bóng rồi mà.
Không cho nó đá bóng rồi mà. Đừng quá lo lắng, Đừng lo lắng quá, không sao đâu. Cảm ơn cậu. Cô, chú, hai người đừng quá lo. Điều kiện y tế ở đây tốt nhất trong tỉnh rồi. Hai người nghỉ ngơi một lát đi, cháu đi làm thủ tục nhập viện.
Tôi đi với cậu. Cậu ở lại với cô chú đi. Không sao, không sao. Đau, con còn biết đau à? Có phải còn lắm chuyện nữa không? Con biết ngoan ngoãn không? Đá bóng hay mà. Con vẫn còn nhớ đến đá bóng hả? Con xem mẹ con sợ hết hồn kìa.
Vậy tôi ra ngoài trước nha. Chị. Anh ấy là ai thế? Cậu ấy là bạn của Cảnh Cảnh Anh rể chứ? Xem ra em bị thương không nặng lắm nhỉ? Chị, chị có thể nhẹ nhàng chút không? Còn em ngoan ngoãn chút được không? Một, hai, ba. Được rồi. Tiếp theo nha,
E ấp xíu, thấp đầu xuống. Một, hai, ba. Rất tốt. Hoàn hảo. Vậy buổi chụp hôm nay là xong rồi đó. Cảm ơn. Không có gì, không có gì. Nguyệt Nguyệt, dẫn họ đi thay đồ đi. Vất vả rồi, vất vả rồi. Alo, bố à.
Cảnh Cảnh, tối nay dì Tề con tăng ca, con đến bệnh viện với Lâm Phàm nha. Vâng, không vấn đề. Con biết rồi bố, tạm biệt. Chị, em cảm thấy anh rể Lộ cũng được lắm đấy. Em không nhìn ra à, là giả thôi. Bố mẹ ép chị lấy chồng gấp,
Nên chị mới nhờ anh ấy giúp thôi. Bọn chị là bạn thân mà. Em thấy con người anh ấy cũng được mà. Anh chị cứ phim giả tình thật luôn đi. Em cũng muốn quản chị hả? Có thể gặp được người thích chị, không dễ dàng đâu. Ý em là gì hả?
Chị em không thể gặp được người mình thích hả? Em không phải có ý đấy? Ý em muốn nói là, cũng đúng lúc anh ấy thích chị, phát hiện ra con người anh ấy cũng được, anh chị lại đang tính chuyện kết hôn, vậy có gì mà không thể ở bên nhau chứ?
Hôm nay cậu sao thế? Hẹn tôi đến chỗ này có việc gì không? Cảm ơn cậu đó. Câu này phát ra tự miệng cậu ra nghe giả lắm. Cậu biến đi. Nếu thật sự muốn cảm ơn tôi, ngày mai đăng ký kết hôn đi.
Thế cô bạn gái ở Bắc Kinh của cậu phải làm sao? Tôi tranh thủ về thăm là được rồi. Tôi nói thật đấy, Nếu hai đứa mình ở bên nhau, thì bọn họ tính sao đây? Nói như thế là cậu đồng ý rồi hả? Vậy thì dễ thôi.
Không phải chứ, cậu điên hả? Dứt khoát chia tay với họ luôn. Cậu làm thế là mất luôn cả số điện thoại của tôi rồi. Số điện thoại của cậu, tôi đọc ngược còn được nữa là 93564 Được rồi, không cần đọc nữa đâu. Thế khi nào chúng ta kết hôn đây?
Kết gì mà kết? Còn chưa cầu hôn, kết cái gì. Tôi đã cầu hôn cậu bao nhiêu lần rồi, chưa lần nào cậu vừa ý hả? Cái mà cậu gọi cầu hôn ấy, cùng lắm chỉ được coi là hành động nghệ thuật thôi.
Cậu có biết ý nghĩa của cầu hôn là gì không? Chính là ở bên cạnh cậu, chính là bất chấp mọi thủ đoạn để ở bên cạnh cậu. Cảnh Cảnh, Nếu thật sự cậu chấp nhận tôi, nhất định tôi sẽ cho cậu một lời cầu hôn mà cậu mong muốn. Cảnh Cảnh,
Câu đố sokudo mà Dư Hoài cho cậu, tôi đã giải ra rồi. Sao hả? Cảnh Cảnh, câu đố sokudo mà Dư Hoài cho cậu, tôi đã giải ra rồi. Những con số này chính là tọa độ địa lý kinh độ và vĩ độ, cậu mau đi tìm đi.
Nói không chừng sẽ có tin tức của Dư Hoài. Cậu phải mời tôi ăn đó nha. Cậu vẫn không quên được cậu ấy. Được, tôi giúp cậu tìm cậu ấy. Giao lộ phía trước quẹo trái. Phía bắc 36 độ 25. Chính là ở chỗ 300 mét phía trước, chỗ đó quẹo trái.
Đi thẳng 300 mét nữa. Không phải đoạn giao này. Xin chào, xin hỏi tôi có thể giúp gì cho cô không? Anh có quen Dư Hoài không? Dư Hoài, Dư Hoài nào? Sao rồi? Cảnh Cảnh, tôi nói cho cậu biết, Dư Hoài là một tên khốn.
Cậu nhất định phải tìm hắn mới được hả? Được, tôi đi tìm cùng cậu. Cậu ta là người là ma tôi cũng sẽ đào lên cho được. Phải làm cho cậu hết hy vọng mới thôi. Chị, chị cho em biết, chị có thích Lộ Tinh Hà không? Em lo cho em trước đi.
Dỗ dành bạn gái em trước đi. Em và cô ấy chỉ là quan hệ bạn học cùng lớp trong sáng thôi. Học sinh trung học không được yêu đương mà. Ồ, thế à? Vẻ mặt vừa rồi đã bán đứng em rồi đấy. Chị, em và cậu ấy thật sự không có gì.
Có phải anh rể Lộ không? Alo! Alo! Ngày mai tôi sẽ đưa cậu đến một nơi. Đây là đâu? Hôm qua mình đã đến đồn cảnh sát tìm kiếm. Đây là nhà Dư Hoài. Sao hả? Tôi không dám gõ cửa. Giày sắt cậu còn giẫm nát, giờ lại nhát thế hả? Dư Hoài,
Mở cửa, Dư Hoài. Này, đừng gõ nữa. Nhà họ chuyển đi rồi. Họ chuyển đi đâu rồi ạ? Bà có biết không ạ? Không biết, họ không nói. Vậy họ chuyển đi khi nào vậy? Được một thời gian rồi. Cảm ơn bà. Không có gì. Nếu không phải Dư Hoài chết rồi,
Cậu ấy nhất định đang trốn ở đâu đấy. Cảnh Cảnh, cậu từ bỏ đi. Đi dạo với tôi. Cậu biết không? Ở trên tường nhà tôi, tôi đã viết hai từ “thành công,thất bại”to tướng. Mỗi lầu cầu hôn cậu, Tôi lại vẽ thêm một nét lên chữ “thất bại”. Cứ thế không hay,
Tổng đã 56 lần rồi. Tôi luôn hy vọng sẽ có một lần, cậu vô tình buột miệng đồng ý. Cậu cứ định, mơ hồ như thế, để lừa lấy được tôi hả? Đúng rồi, cậu đã xem bức tranh tôi tặng chưa? Tôi thật không ngờ, cậu vẫn giữ bức ảnh đó.
Còn nhớ vẻ mặt lúc cậu dạy tôi dùng máy ảnh hôm đó, bộ dạng hét trước biển lớn, cả bóng tà dương. Đã nhiều năm trôi qua, nhưng bây giờ nghĩ lại, cảm giác giống hôm qua. Tôi thích cảm xúc từ vật liệu gỗ, tôi in nó lên gỗ,
Tại vì tôi hy vọng, có thể giữ lại cậu mãi mãi. Bởi vì đó là tấm ảnh duy nhất của cậu mà tôi có. Vì chỉ có cậu, là người tôi không muốn bỏ lỡ. Chúng ta yêu nhau đi. Tôi vẫn chưa chuẩn bị tốt. Nói thế là cậu đồng ý rồi. Được.
Chờ tôi moi ra được tên khốn Dư Hoài kia, cậu sẽ sẵn sàng thôi. Đồ cổ hả? Làm gì thế? Cho tôi mượn chơi. Thế cậu chỉ tôi cách chụp đi. Những người bất ngờ xuất hiện trong cuộc sống của chúng ta,
Không bao giờ xuất hiện khi cậu đã chuẩn bị sẵn sàng. Sau này nếu có ai bắt nạt câu, cứ gọi cho tôi bất cứ lúc nào. Tôi sẽ rất nhớ, rất nhớ cậu Đời người thường xảy ra nhiều chuyện, quyền lựa chọn lại không nằm trong tay chúng ta. Nhưng không sao,
Tôi sẽ nỗ lực đi theo hướng của mình. Tôi tin sẽ có một ngày, trở thành người mà tôi mong muốn. Buổi tối cậu đến bệnh viện đón tôi nha. Được. Cảnh Cảnh, con có bạn trai rồi, sao không cho mẹ biết? Gửi ảnh qua đây cho mẹ xem nào.
Ôi mẹ, mẹ nói xong chưa, con đang trong bệnh viện, mọi người cần phải nghỉ ngơi nữa. Đừng gọi điện, mau bật chế độ video call đi. Giản Đơn, cậu bị bệnh gì thế? Tôi không ở nhà. Cảnh Cảnh, Tôi đến Mỹ thăm Chu Mạt phát hiện ra một bí mật lớn,
Mau mở ra. Giản Đơn, cậu bệnh hả? Cậu nghĩ lưu lượng gọi không đắt hả? Cảnh Cảnh. Không phải Cảnh Cảnh, cậu nghe tôi giải thích. Đưa cho tôi. Không phải, không phải. Không phải. Chu Mạt, tôi nói cho cậu biết, chuyện này không xong với tôi đâu.
Không phải, chuyện này không như cậu nghĩ đâu. Thật đấy, không phải. Dừng, dừng, dừng. Hai cậu để tôi xem hai người cãi nhau hả? Cảnh Cảnh, cậu nhìn thấy không? Đây là quyển sổ của Dư Hoài. Cậu nhìn đi. Nhìn thấy chưa? Mình nói cho cậu biết, Bốn, năm năm qua,
Chu Mạt và Dư Hoài cùng thuê nhà ở chung với nhau, cho đến hôm trước khi mình chuyển tới, cậu ấy mới chuyển đi. Nhìn đi, cậu ấy luôn tránh mặt mình nhưng thật ra là muốn tránh cậu, biết không? Cậu nhìn tấm chăn của cậu ấy đi. Cậu ta… Cậu đứng dậy.
Tôi không… Cậu đứng dậy. Trước đó cậu ấy luôn sống ở đây, còn nữa, mỳ cậu ấy từng ăn, cậu nhìn đi ăn xong còn chưa thu dọn này. Cậu nhìn đi. Chu Mạt! Không ngờ cậu lại giúp cậu ấy giấu bọn mình bao năm qua. Không phải, cậu nói đủ chưa hả?
Cảnh Cảnh,cậu không sao chứ? Không sao. Để tôi từ từ giải thích với cậu. Không phải, không phải. Mình đã hứa không được giải thích chuyện này. Chuyện này, tôi không nói rõ được. Chu Mạt, tôi có thể xem cuốn sổ của Dư Hoài được không? Cậu nhìn đi. Cái này. Cái này.
Quyển bên cạnh là sách tiếng Anh hồi cấp ba à? Cậu nói quyển này hả? Cậu ấy luôn mang theo quyển này bên mình. Nhưng cuối cùng vẫn vứt lại. Tôi biết cậu đang khó chịu, nhưng tôi vẫn phải nói cho cậu biết, Dư Hoài thật sự không thể quay lại được nữa.
Cậu nói gì vậy? Tôi bảo cậu nói cái gì, cậu thật là… Cậu sao vậy? Có phải bạn bè với nhau không hả? Chu Mạt, cậu làm thế mà là bạn bè hả? Làm bạn kiểu đó hả? Tôi làm gì không phải nào? Dư Hoài là bạn cậu,
Còn bọn mình không phải là bạn cậu sao? Chị, sao chị vẫn chưa về phòng? Em muốn đi tè, em bí lắm rồi. Cười gì mà cười. Cái này nhìn cũng đẹp mà. Vậy em ngã thêm vài lần nữa. Chậm thôi, chậm thôi. Lâm Phàm! Cô không sao chứ?