Full HD | Lưu Hạo Nhiên, Đàm Tùng Vận | Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Tập 01 | iQiyi Vietnam

    Lưu Tường sắp bước vào trận chung kết rồi. Đối với Lưu Tường bây giờ phải nói là tràn đầy tự tin. Bởi vì các đối thủ bên cạnh chưa có ai từng thắng anh trong năm nay. Ngoài ra, anh phải vượt lên ở vòng đầu tiên,

    Đem kỹ thuật khởi động đã luyện tập vất vả phát huy cao độ. Ai đấy? Đừng bật đèn. Làm gì mà dữ dằn thế? Tôi mang nến đến rồi. Ái chà, được đấy Từ Diên Lượng. Tôi mang cả bia đây rồi. Qua đây, qua đây. Mang quẹt lửa chưa? Quên mất rồi.

    Các cậu vừa nói không mang theo gì cơ? Quẹt lửa. Không sao. Có pin không? Á. Suỵt. Chu Mạt. Cậu được lắm đấy. Ai nói học giỏi thì vô dụng chứ? Giờ không phải lúc nói chuyện giỏi hay không giỏi. Cảnh Cảnh, Dư Hoài đâu rồi? Đúng đó.

    Không phải bọn họ giữa đường xảy ra chuyện gì rồi chứ? Toàn nói gỡ. Chúng ta gặp rắc rối rồi. Sao vậy? Chu Mạt làm hư pin rồi. Không mở được ti vi nữa. Sao thế? Quay lại, quay lại. Trên đó có camera đó. Thế chỉ có thể… Đừng đi lung tung.

    Thế này ổn không vậy? Cậu che mặt tôi lại là được rồi. Không phải không phải, quay lại quay lại. Cúi đầu xuống, cúi đầu xuống. Dừng dừng dừng, bên này cơ. Rốt cuộc là đi hướng nào vậy? Chuyện gì đây? Sao lại ủ rũ thế? Không mở được tivi nữa rồi.

    Chuyện này là sao? Chu Mạt lúc nãy dùng pin quẹt lửa, làm hỏng pin rồi. Chu Mạt cậu có bị ngốc không vậy? Cậu dùng tính không ổn định của điện trở để phát nhiệt không sai. Cậu không biết lót thêm giấy à? Nếu cậu dùng giấy làm điểm tiếp xúc

    Phạm vị ngắn sẽ không chế chính xác hơn. Pin sẽ không thể hư rồi. Này cậu làm gì đấy? Chu Mạt. Cậu tìm cho tôi vật gì đó lại đây. Đây. Tôi đã nói có Dư Hoài ở đây, mấy chuyện này chỉ là chuyện vặt. Woa! Woa! May quá, vừa kịp.

    Ai đang ở lớp năm vậy? Các em đang làm gì vậy? Làm sao đây? Tiêu rồi, làm sao đây, làm sao đây? Không sao, còn kịp. Chúng ta xem xong rồi hẳn chạy. Các cậu xem trước đi, tôi chuồn trước đây. Từ Diên Lượng cậu ngồi xuống. Cậu sợ à?

    Tôi đã nói là không muốn đến mà. Dù thế nào tôi cũng phải xem. Cảnh Cảnh. Cậu xem hết không? Tôi theo cậu. Được. Bắt đầu rồi, bắt đầu rồi kìa. Trận đấu bắt đầu. Mà xuất phát của Lưu Tường vô cùng thuận lợi. Anh ấy hiện đang dẫn đầu.

    Bên cạnh là Trammell, Origa Thomas. Lưu Tường. Lưu Tường vẫn đang dẫn đầu. Lưu Tường. Lưu Tường thắng rồi Lưu Tường đã tạo nên lịch sử. Một người Trung Quốc tóc đen da vàng… Chạy, chạy. Đi nào. Mở cửa, mở cửa. Nhanh. Cảnh Cảnh.

    Cậu rốt cuộc là học ban tự nhiên hay xã hội vậy? Chuyện này quan trọng vậy sao? Đương nhiên quan trọng rồi. Chúng ta đã nói là luôn ngồi chung bàn rồi mà. Chạy đi. Không được chạy, dừng lại. Rất nhiều năm về sau, khi nhớ về thời cấp 3,

    Tôi luôn nhớ về đêm đó. Chúng tôi kéo tay nhau chạy dưới ánh trăng. Cậu ấy của năm đó là cậu ấy tuyệt vời nhất. Nhưng tôi của mãi về sau mới chính là tôi tuyệt vời nhất. Những con người tuyệt vời nhất của chúng tôi cách nhau một tuổi trẻ.

    Dù chạy nhanh thế nào cũng không thể thắng nổi thanh xuân. Điều Tuyệt Nhất Của Chúng Ta Tập 1 Sớm muộn gì cũng gặp báo ứng! Tôi tên là Cảnh Cảnh. Mặc dù rất nhiều người không thích tên của tôi. Cái tên này sao nghe kỳ kỳ thế? Nhưng tôi thích.

    Đây là bố tôi. Tên của tôi chính là ghép từ tên của bố mẹ. Tôi cảm thấy bố mẹ tôi lúc đó nhất định là ôm ấp ước nguyện tình yêu của họ sẽ thật đẹp. Nhưng mà họ vẫn ly hôn. Cảnh Cảnh. Cảnh Cảnh. Cảnh Cảnh. Nghĩ gì thế? Ăn mau đi.

    Hôm nay là ngày đầu tiên đi học. Con phải quen thật nhiều bạn mới, để mọi người có ấn tượng tốt với con. Vâng ạ. Bố, máy ảnh con đâu rồi? Đi học còn mang theo máy ảnh à? Máy ảnh là để ghi lại cuộc sống mà. Bố.

    Sao bố lại treo nó lên vậy? Đi đường cẩn thận chút nhé. Năm tôi thi tốt nghiệp cấp 2 diễn ra dịch SARS, cả thành phố rối tung cả lên. Cho nên kỳ thi tốt nghiệp cấp hai đã làm một cuộc cải cách. Chỉ thi 3 môn.

    Hơn nữa độ khó cũng giảm xuống. Tôi đã thi đỗ Chấn Hoa. Trở thành một tin tức chấn động ở trường cấp 2 của tôi. Giẫm phải đống phân chó lớn thế này. Tôi cảm thấy Tôi nhất định sẽ gặp phải báo ứng. Ây ya. Ai đấy? Xin lỗi bạn học.

    Cậu không sao chứ? Cười, cậu còn cười sao. Im đi . Bạn học à. Cậu làm gì ở đây vậy? Sao cậu lại vào được thế? Tôi cứ thế mà vào thôi. Sao cậu không bị kẹt đầu. Hình như chỉ có mỗi cậu bị kẹt thôi. Của cậu à? Của tôi.

    Không cần cảm ơn. Sao thế? Hỏng cũng hỏng rồi. Cậu cũng giúp tôi nhặt máy ảnh rồi. Tiễn Phật tiễn đến Tây Thiên. Cậu giúp tôi ra ngoài được không? Cảm ơn cậu. Đừng động đậy. Cậu. Trách ai chứ? Cố chịu chút. Đau. Không được tóc của tôi. Cậu đang làm gì vậy?

    Đầu cậu sao mà to vậy? Đầu ai to cơ chứ? Này, chúng ta có lẽ phải đổi cách. Cách gì chứ? Không được cười. Cậu đợi một chút. Đừng động đậy. Á. Cậu muốn tôi chết à? Chẳng phải ra được rồi sao? Cảm ơn nhé. Ngốc như thế

    Không phải cũng là học sinh trường Chấn Hoa chứ? Bạn học, chào cậu. Cho hỏi học sinh mới phải báo danh ở đâu vậy? Tôi cũng là học sinh mới. Thế này đi. Bên đó có một cái bảng. Cậu qua đấy xem bảng đó. Trên đó có phân lớp cho học sinh.

    Sau đó có lẽ là tới lớp đó để báo danh là được rồi. Ờ, cảm ơn nhé. Thấy rồi, thấy rồi. Hai lớp tốt nhất. Con chúng ta đều vào lớp 2. Chu Mạt, Xuyến Xuyến. Con chúng ta đều học ở lớp 2. Xin lỗi bạn nhé. Cậu. Lại là cậu.

    Gặp cậu đúng là chẳng có chuyện gì tốt. Cậu cười cái gì? Liên quan gì đến cậu? Cậu cười cái gì? Cậu xem. Tôi tên Dư Hoài. Người trước mặt tôi tên Cảnh Cảnh. Tên chúng tôi ghép lại là canh cánh trong lòng (Cảnh Cảnh Dư Hoài). Cậu chính là Dư Hoài?

    Cậu biết tôi à? Sao cậu cứ như oan hồn bất tán thế? Câu này lẽ ra tôi nói mới phải. Tôi biết ngay Chấn Hoa không tốt đẹp gì với tôi mà. Này cậu rốt cuộc có ngồi không? Cậu quản tôi à ? Cậu không ngồi thì cứ việc đứng đi.

    Này, em kia sao lại không ngồi? Không có ghế à? Thưa thầy, cậu ta đau mông ạ. Chào các em! Chào thầy ạ! Chào mừng các em đến với Chấn Hoa. Thầy là giáo viên chủ nhiệm của các em. Cũng là giáo viên môn Vật Lý của các em.

    Thầy tên là Trương Bình. Bình trong chữ Bình An. Hay là chúng ta làm quen trước đi. Giờ thầy sẽ điểm danh. Sau đó gọi đến tên ai thì người đó sẽ tự giới thiệu. Lưu Vạn Hủy. Chào mọi người, tôi là Lưu Vạn Hủy, đến từ trường trung học số 2.

    Dư Hoài. Chào mọi người, tôi tên là Dư Hoài. Đến từ trường trung học trực thuộc Đại học Sư phạm. Sở thích hàng ngày chơi bóng rổ. Cậu ấy là người đứng đầu lớp chúng ta. Ờ. Nghe nói thi không tốt mới không vào lớp chọn 1 và 2. Từ Diên Lượng.

    Tôi tên là Từ Diên Lượng. Cũng đến từ trường trung học trực thuộc. Còn có bạn nào chưa được điểm danh không? Em tên gì? Cảnh Cảnh ạ. Cảnh Cảnh? Em là học sinh lớp này? Xin lỗi. Tên em ở trang cuối. Thầy không thấy. Em tự giới thiệu đi.

    Tôi tên là Cảnh Cảnh, đến từ trường trung học số 13. Trường số 13. Trường số 13 cũng thi đậu được Chấn Hoa sao? Nếu không thì sao họ tên lại bị xếp vào trang cuối chứ? Giờ thầy sẽ nói một chút về chuyện học quân sự sắp tới. Có bạn nào

    Có thể giúp thầy phát đồng phục quân sự cho cả lớp không? Em em em. Tối nay các em hay nghỉ ngơi cho tốt. Ngày mai là ngày đầu tiên học quân sự. Ngày cuối cùng các em phải ở lại lớp một đêm.

    Sau đó chúng ta sẽ luyện phần tập trung khẩn cấp. Các em chuẩn bị tinh thần nhé. Được không nào? Vâng ạ. Thế thì được, vậy cứ thế nhé. Bạn Dư Hoài. Sao thế? Sau khi học quân sự xong sẽ phân chỗ ngồi.

    Tôi hy vọng đây là lần cuối chúng ta ngồi cùng bàn. Tốt thôi. Nếu không thì cậu rước cho tôi cả đống rắc rối. Ha ha. Cậu nắm chắc nhỉ? Con uống cái này, con uống cái này. Nào! Cảnh Cảnh. Mẹ cứ bận suốt cũng không chăm sóc được cho con.

    Vừa hay hôm nay con đến trường báo danh, chúng ta chúc mừng một chút. Con cảm ơn bố mẹ. Nào. Ăn đi. Chấn Hoa thế nào? Trường rất tốt. Khuôn viên cũng đẹp. Bạn học thì sao? Có thân thiện với nhau không? Bạn học cũng rất tốt ạ. Vô cùng thân thiện luôn.

    Có thể thi đỗ Chấn Hoa thì đều là học sinh giỏi. Con phải học hỏi các bạn nhiều. biết chưa hả? Mẹ, khi nào chúng ta mới có thể gặp lại? Con á, nên chuyên tâm mà học hành. Đừng suốt ngày nghĩ mấy chuyện vô ích này nữa.

    Con nhớ mẹ cũng không được sao? Vậy cũng không được. Bởi vì con là con gái mẹ. Con cảm thấy bố mẹ rất giống Mori Kogoro và Kisaki Eri. Mori gì cơ? Chính là nhân vật trong bộ truyện tranh “Thám tử Conan” đó. Hai người họ mặc dù chia tay rồi

    Nhưng vẫn luôn quan tâm người kia. Vậy con đi nhé. Ừ Bye bye. Nữ diễn viên đó trang điểm như thế, bố nghĩ tương lai cô ta không nổi được đâu. Cảnh Cảnh. Con đã đỗ Chấn Hoa rồi. Bố cũng yên tâm rồi. Yên tâm gì ạ? Ây ya. Mấy ngày nữa,

    Bố dẫn con đi gặp một dì được không? Tiêu rồi, tiêu rồi. Em, đồ quân sự ở đâu? Hôm qua không phát cho em sao? Phát rồi ạ. Phát rồi sao em không mặc? Mới ngày đầu tiên học quân sự mà đã kiếm chuyện với tôi rồi sao? Tên gì? Lớp nào?

    Cảnh Cảnh ạ. Tôi hỏi lại một lần nữa có mang đồ quân sự không? Em có mang ạ. Thế nhưng em. Mang rồi còn không mau đi thay. Tôi phải cầu xin em phải không? Mau đi thay đi. Bớt giận đi thầy ơi. Lũ học sinh này đúng là đau đầu quá. Ơ.

    Lại một đứa nữa. Em, đứng lại! Tôi là Phan Nguyên Thắng, là chủ nhiệm dạy quân sự các em. Học quân sự là để các em rèn luyện ý chí và phẩm chất, thay đổi hết những tật xấu của các em, khi tới học ở Chấn Hoa này.

    Những thứ linh của các em nộp hết lên trước cho tôi. Nếu tra ra sẽ bị phạt thật nghiêm. Để túi của các em xuống đất. Đem những thứ không liên quan đế học tập vứt hết ra cho tôi. Tuyệt đối đừng để tôi nhìn thấy. Cậu nhóc đó thật đẹp trai.

    Em rất đẹp trai sao? Ai đẹp? Thầy đẹp trai, thầy đẹp trai ạ. Thứ gì đây? Thứ gì đây? Ôi giời. Trong sách này còn có ảnh phụ nữ khỏa thân. Tôi thật xấu hổ thay cho em. Mẹ em vất vả đưa em tới Chấn Hoa,

    Em thì lại xem mấy thứ này hả. Tên gì? Chu Mạt. Lát nữa đi dọn dẹp phòng dụng cụ. Một mình em thôi ạ? Còn muốn cộng thêm chạy bộ nữa hả? Vâng, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ.

    Thầy ơi, em dọn vệ sinh hai lần thì có thể trả sách lại cho em không ạ? Im mồm. Thay xong rồi à? Trong túi này ngoài áo quần ra còn gì khác không? Đây là cái gì? Tặng tôi sao? Em là Cảnh Cảnh đúng không? Thưa thầy. Cảnh Cảnh, cậu nhanh chút.

    Lát nữa có người đến đấy. Ôi giời. Cởi áo đi. Ném sang đây. Cậu đưa quần áo cho tôi đi. Đưa quần cho tôi trước. Mau lên, quần ấy. Cậu bảo tôi cởi quần trong nhà vệ sinh nữ hả? Không cởi thì tôi mặc cái gì? Cậu đưa quần cho tôi đi.

    Máy nghe nhạc của tôi thì sao? Cậu trả máy ảnh cho tôi trước đã. Cậu trả máy nghe nhạc cho tôi rồi tôi sẽ trả máy ảnh cho cậu. Áo khoác, áo khóac. Tôi thay xong rồi. Cậu xong rồi thì cậu đưa áo khoác cho tôi đi.

    Một, hai, ba, bốn, một, hai, ba, bốn. Chào. Thôi. Chào. Thôi. Một, hai, một. Một, hai, một. Một, hai, ba, bốn. Một, hai, ba, bốn. Một, hai, một. Không được cúi đầu, mắt nhìn về phía trước. Tôi sắp chết rồi. Đứng nghiêm không được động đậy. Nắm chặt tay lại.

    Tìm máy ảnh hả? Khi nào cậu đi lấy đồ của tôi về? Tôi thấy những đồ bị tịch thu đều để ở phòng dụng cụ thể dục. Khi nào trả máy ảnh cho tôi thì lúc đó tôi sẽ đi lấy. Vậy chúng ta phải tiếp tục thế này thôi.

    Môn Hóa của tôi đã học đến quyển thứ 3 rồi. Học kỳ sau có thể chuẩn bị thi được rồi. Tôi đã đăng ký lớp dự bị đại học rồi, cuối tuần khai giảng. Dư Hoài cậu thì sao? Tôi rất muốn đi chơi bóng rổ. Lâu lắm rồi không chơi. Xin lỗi nhé.

    Cô ơi, cháu muốn ăn món này. Cô ơi. Cho cháu thêm chút đi. Cậu cũng ăn nhiều vào nhé. Cậu là Cảnh Cảnh phải không? Tôi là Từ Diên Lượng. Hai chúng ta học chung lớp. Cậu còn nhớ tôi không? Nhớ mà, nhớ mà. Mọi người đều là bạn.

    Sau này chúng ta giúp đỡ lẫn nhau nhé. Cảm ơn, cảm ơn. Lão Từ à? Thầy quân sự đã tìm cậu, sao cậu chưa đi? Thầy quân sự tìm tôi? Đúng vậy, tìm cậu lâu lắm rồi đấy. Thật sao? Thế tôi phải đi đây. Đi đi, đi đi. Chỗ này có người rồi.

    Đi rồi. Sao cậu không ăn thịt thế? Có muốn một miếng không? Muốn không, muốn không? Không muốn. Không muốn thì thôi. Cậu nói xem, khi nào cậu mới đi lấy đồ giúp tôi vậy? Lâu lắm rồi đấy. Thế cũng cần phải có thời gian, có thời cơ chứ. Này.

    Cái này nặng thế này? Hay là đi nộp cho thầy nhỉ? Cậu! Tôi nói cậu có nghe không vậy? Đúng lúc. Vĩnh biệt với cái máy ảnh thân yêu của cậu rồi. Đừng. Vậy… Trộm. Tôi trộm giúp cậu. Thế mới ngoan. Em tự giác chút đi. Đi nào. Dư Hoài đâu rồi?

    Thầy quân sự đâu có tìm tôi. Nóng quá rồi. Ai không nóng chứ. Dạo này tôi mệt thế. Tôi nghĩ chắc tôi bị cháy nắng rồi. Đúng vậy. Chúng ta tới để học chứ đâu phải vào bộ đội đâu. Qua đây, qua đây. Tôi nghĩ ra một cách hay.

    Lát nữa các cậu phải nghe theo tôi đấy. Nghe rõ không? Phải nghe theo tôi hết đấy. Ây ya, ây ya, chóng mặt quá. Chóng mặt quá. Giả quá đi. Cẩn thận. Bạn không sao chứ? Sao thế? Nắm lấy thời cơ. Á. Không phải, thầy ơi, cậu ấy bỗng nhiên bị ngã.

    Có phải bị say nắng rồi không? Các bạn nữ hay là đi nghỉ ngơi một chút. Thầy ơi, em còn có thể trụ thêm một lát nữa. Không được, không được. Sức khỏe là quan trọng. Các bạn nữ ra chỗ bóng râm để nghỉ ngơi.. Đi đi. Cảm ơn thầy ạ.

    Đi đi, đi đi. Lúc nãy cậu với cái cậu Dư Hoài đó phối hợp ăn ý đấy. Chuyện đó. Chúng ta chính thức làm quen đi. Tôi tên là Tưởng Niên Niên. Bạn bè đều gọi tôi là Beta. Đây là Giản Đơn, người đơn giản, tên cũng giản đơn.

    Hai chúng tôi là bạn học cấp hai. Tôi tên Cảnh Cảnh. Chúng tôi đều biết rồi. Nóng quá đi. Tôi đi nhà vệ sinh một lát. Ồn muốn chết. Cả tập thể giả vờ chóng mặt. Các chị giỏi lắm rồi phải không? Tưởng là gây chuyện tập thể là thoát được phải không?

    Ai là người giả vờ chóng mặt đầu tiên? Là Cảnh Cảnh. Cảnh Cảnh. Lại là Cảnh Cảnh. Cảnh Cảnh bước ra đây. Cảnh Cảnh đâu rồi? Về hàng! Về hàng! Vâng. Tất cả nhảy ếch. 100 cái. Nhảy à? Chỉ tại mình cậu ấy về trễ nhất,

    Mà làm liên lụy chúng ta phải chạy thêm 5 vòng. Đúng đấy. Thành tích không tốt lại còn ngốc. Sao lúc tôi nói giả vờ chóng mặt thì các cậu chẳng ai phản đối? Chuyện này không thể trách Cảnh Cảnh. Ơ, Dư Hoài. Chu Mạt. Trùng hợp vậy, không ngủ à?

    Chán chết được. Không ngủ được. Cũng phải. Bây giờ tôi mà ở nhà chắc là đang chơi game ăn một quả dưa hấu thật lớn. Được rồi, được rồi. Cậu đừng nói nữa. Vừa nhắc đến dưa hấu lại đói rồi. Cậu nói thế làm tôi cũng có chút… Đi theo anh đây,

    Có thịt ăn đó. Tôi còn chưa đi tè. Cậu ra ngoài cửa đợi tôi. Làm gì đấy? Tè đi. Có người nhìn tôi không tè được. Đồ lắm chuyện. Chu Mạt, cậu thì to rồi. Mẹ à! Sao thế? Con không phải đang học quân sự sao? Đúng ạ. Con ngủ không được.

    Nên muốn gọi điện thoại cho mẹ. Con không sao chứ? Không sao ạ. Có thể thích nghi được. Nếu con không sao rồi thì mẹ giờ đang bận lắm. Con ở Chấn Hoa nhớ phải chăm chỉ học hành. Đợi mẹ xong việc đợt này mẹ sẽ đi thăm con.

    Thôi không nói với con nữa nhé. Cúp máy đây. Mẹ à! Còn chưa chín nữa. Sao quả sung này bé tẹo như vậy? Cậu cố chịu đi. Thế đã là to lắm rồi. Các cậu đang làm gì vậy? Nửa đêm còn đốt lửa. Các cậu không sợ bị đuổi hả?

    Cậu không nói thì chẳng ai mà biết. Bây giờ tôi sẽ đi nói. Cậu dám? Cậu xem tôi dám hay không? Này, cậu quay lại đây. Làm gì đấy? Trả máy ảnh cho tôi. Không trả. Này này này, đừng đừng đừng. Đừng đi, đừng đi.

    Nào nào, có gì thì từ từ mà nói. Cậu qua đây, nào nào nào. Cậu ngồi xuống đây, ngồi đi, ngồi đi. Bạn gái nhỏ à cậu đừng hoảng. Nào, cậu nếm thử đi. Đây là cái gì? Quả sung nướng. Phương pháp gia truyền, truyền nam không truyền nữ. Đêm còn dài

    Chúng ta cùng ăn cùng uống cho vui. Tôi không ăn. Bẩn lắm. Ăn bẩn sống lâu. Cậu nếm thử đi. Thật đó, vừa ngon lại an toàn. Vừa nướng chín xong. Lúc nhỏ tôi cái gì ăn được hay không ăn được tôi cũng nướng lên ăn hết.

    Lần đầu tiên tôi được ăn sung nướng đấy. Cậu nói cái này làm tôi nhớ đến một chuyện. Có một lần tôi về quê ăn tết. Đã ra ngoài bắt thỏ. Cứ nghĩ là một hang thỏ cho nên đã ném một chùm pháo vào, muốn nổ hang thỏ tự chui ra. Kết quả,

    Đó là tổ bọ hung. Khiếp, cậu tởm quá. Hai cậu đều học trâu bò như thế, sao chẳng ai đáng tin chút nào vậy? Cái gì mà học trâu bò chứ? Học trâu bò gì cũng là người chứ. Chỉ cần là người thì ắt phải có sở thích trong cuộc sống.

    Chúng tôi không phải vì học hành mà học. Tôi là người có lý tưởng. Lý tưởng gì? Tôi muốn thi đỗ Thanh Hoa. Sau đó đi Mỹ học tiến sĩ, tôi muốn làm nhà Vật Lý. Còn một quả thôi. Cái này ngon thật đấy. Quả này cậu ăn đi.

    Chúng tôi ăn nhiều rồi. Hai người còn rỗi hơi. Sao còn nhường nữa? Đi hái thêm là được rồi. Cậu trông lửa giúp tôi. Tuyệt đối đừng để lửa tắt đó. Quay về còn phải nướng nữa. À, đúng rồi. Ngày mai tôi sẽ trả máy ảnh cho cậu.

    Mọi người tỉnh táo lại cho rồi. Không được ngủ gật. Các em nhất định phải chuẩn bị tốt tâm lý. Ba năm này không phải là ba năm bình thường. Không phải là để hưởng phúc. Là để các em ở trường Thầy ơi, bên đó có lửa. Đúng là cháy rồi.

    Đúng là cháy thật. Khói to thế cơ mà. Đúng là cháy thật rồi. Ai bên đó? Đó là. Nhóm lửa. Em còn biết nhóm lửa à? Em nói xem một đứa con gái như em cả ngày không gây chuyện là trong lòng không thoải mái sao?

    Có phải hôm nay tôi phạt em nhẹ quá không? Em tự nói xem. tôi còn phải phạt thế nào? Em sai rồi chủ nhiệm Phan. Sai rồi? Em tự tính xem. Ở quân sự mấy ngày, mà em đã nói bao nhiêu lần câu “em sai rồi” hả?

    Sao tôi lại không thấy em sửa chứ? Nói đi. Còn có ai cùng với em nữa? Nói đi chứ. Lửa là do em làm. Em đói rồi, cho nên nướng đồ để ăn. Quả nhiên lại là hai người các em. Tối hôm nay không được ngủ nữa.

    Đi lau sàn phòng dụng cụ cho tôi. Ngoài ra viết bản kiểm điểm 5 ngàn chữ cho tôi. Sáng sớm mai nộp cho tôi. Nhưng mà chủ nhiệm Phan, lửa đó là một mình em làm, không liên quan đến cậu ấy. Tôi không cần biết có liên quan hay không.

    Còn thiếu ai nữa không? Báo cáo. Lớp chúng em thiếu người. Ai vậy? Lộ Tinh Hà. Đi tìm đi. Cậu sao thế? Cậu đừng khóc. Không phải chỉ bị thầy phạt thôi sao? Không sao, không sao. Cậu đừng khóc nữa. Tôi trả máy ảnh cho cậu là được chứ gì?

    Con gái thật là phiền phức. Cảnh Cảnh. Chữ “yên” viết như thế nào? Chữ “yên” trong câu “Tri thác năng cải, thiện mạc đại yên,”. Nhớ ra rồi, nhớ ra rồi. Hôm nay sao cậu lại muốn giúp tôi? Lúc nãy cậu khóc, mặt mũi tèm lem thế kia.

    Tôi không làm thì ai làm chứ. Không phải. Ý tôi nói hôm nay, tại sao cậu phải đứng ra giúp tôi? Còn không phải thấy cậu ngốc sao? Cái gì cũng không biết nói. Cậu nói xem tối hôm nay một mình cậu bị nhốt trong đây rồi ngồi khóc.

    Chấn Hoa thật sự sẽ có án mạng đó. Có điều cậu cũng thật là. Sáng hôm nay cậu lẽ ra đổ hết mọi chuyện lên đầu tôi mới đúng. Cậu cứ nói, cậu đi ngang qua thì đã nhìn thấy cháy rồi. Đi qua dập lửa không phải xong rồi sao.

    Chu Mạt thật nhát gan. Thật nhát gan. Lần sau tôi sẽ bắt cậu ta mời cậu một bữa. À, đúng rồi. Máy nghe nhạc của cậu ở đây đấy. Lúc này tôi đã tìm lâu lắm rồi. Cậu nói xem liệu có phải đã bị thầy Phan lấy đi rồi không? Không phải chứ.

    Lừa cậu thôi. Lúc này lúc lau sàn tôi đã lấy nó ra. Nghe không? Hai ngày nay đã không nghe bài hát này, tôi cũng hơi mất ngủ. Có một người đã yêu em rất lâu. Cố ý, gió cứ từ từ đẩy khoảng cách ra rất xa.

    Rốt cuộc là ai đã làm chuyện này? Sao thế? Quần áo của chủ nhiệm Phan bị treo trên cột cờ rồi. Ai làm vậy? Không được cười. Không được cười. Báo thù được rồi. Không được cười. Tôi nhất định sẽ tìm ra thủ phạm. Đau đau đau.

    Chấn Hoa biến thái như vậy thì có gì mà làm không được. Thầy mau đuổi em đi. Thầy Trương, thầy ở thời đại nào rồi? Còn cổ hủ như vậy. Khốn thật. Thầy Trương không sai đúng là khốn thật. Cậu còn biết tôi là giáo viên à? Chuyện nhỏ như vậy,

    Chúng ta đừng cản trở các bạn khác học bài được không ạ? Cậu lên mà giảng. Thế em cũng không thể ngồi cùng bàn với Cảnh Cảnh được. Thành tích học tập kém như vậy lỡ như ảnh hưởng đến em thì phải làm sao?

    Mẹ bây giờ sẽ gọi điện thoại cho thầy của con. Đừng đừng đừng. Mẹ tuyệt đối đừng gọi điện. Cậu có thể cho tôi biết kinh nghiệm học tập của cậu được không? Giữa học sinh ưu tú như chúng ta chia sẻ chút đi. Cảm ơn nhé. Đừng khách khí. Nói cậu đó.

    Cậu nói lại lần nữa, cậu nói ai? Các cậu làm gì vậy? Nếu để tôi bắt gặp một lần nữa, thì tự chịu trách nhiệm đấy.