Full HD | Lưu Hạo Nhiên, Đàm Tùng Vận | Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta Tập 16 | iQiyi Vietnam
Sắp đến sinh nhật cậu rồi? Dư Hoài tặng cậu quà sinh nhật gì vậy? Cậu nên nói là cậu tặng gì tôi cũng thích cả. Cậu quay đầu lại đi. Sao cậu lại ở đây? Gọi xe cứu thương. Sao vậy, Phàm Phàm đâu? Nó bị thương rồi. Chúc mừng bạn Dư Hoài.
Cậu ấy sắp trở thành sinh viên rồi. Xin chào, Cảnh Cảnh tuổi mười bảy. Tôi là Lộ Tinh Hà mười bảy tuổi. Lộ Tinh Hà Học kỳ mới đã bắt đầu như vậy. Bây giờ tôi bắt đầu tuổi mười bảy, với sự cảm động được người khác thích,
Và tim đập nhanh vì thích người khác. Điều Tuyệt Nhất Của Chúng Ta DC ABC DC ABC Tốt. Sau đó sáu đến mười, sáu đến mười là ACBD. ACBD. Nhanh lên, còn mười lăm phút nữa. Không kịp đâu. Kịp. Xong ngay, xong ngay đây. Còn có nữa không, để tôi xem.
Mau viết cái này đi. Được, được rồi. Cậu nhanh lên nhanh lên. Xong ngay đây. Xong rồi. Lên xe đi. Sao kỳ nghỉ dài vậy nhỉ? Cậu đã làm những gì? Cậu còn không biết à? Một đống việc linh tinh. Tôi quên rồi, vật lý còn cả bài tập về nhà.
Còn mấy phút nữa? Còn tám phút. Không, còn 7 phút 59 giây. Mau lên. Chầm chậm thôi. Kỳ nghỉ của cậu thế nào. Tốt lắm, ở bên bố mẹ suốt. Tiểu sư muội thì sao? Hai cậu thế nào? Chúng tôi cũng rất tốt. Nhưng gần đây em ấy khá bận,
Đi làm ở công ty thực tập rất bận. Tôi nói với cậu nhé, bây giờ tiểu sư muội là dê vào hang sói. Nếu cậu không nhanh lên, thì không còn tí cơ hội nào đâu. Đi thôi, lại một học kỳ mới nữa. Cảm ơn cô.
Cậu nói xem hôm đầu tiên nên nói gì với học sinh. Chào thầy. Vậy phải làm sao đây? Là lớp mười một rồi đấy. Tập 16 Không có hy vọng gì cũng cứ kiên trì, có cần thiết không? May mà đến kịp. Giản Đơn, đẹp lên nhỉ? Thật đấy.
Bao nhiêu bài vật lý như vậy. Đúng vậy, lão nương muốn thay đổi thái độ học tập. Các em, yên lặng nào. Kỳ nghỉ thế nào? Rất tốt ạ. Tốt. Từ Diên Lượng lại béo lên à? Em phát triển cơ thể. Sao còn có mấy bạn chưa tỉnh ngủ vậy?
Nào lên tinh thần đi. Học kỳ này ngoài việc học tập ra, còn có một việc quan trọng mà mọi người phải suy nghĩ. Nào lớp trưởng, phát cái này đi. Vừa đi học đã thi rồi. Không phải vừa đi học đã thi rồi chứ?
Lớp mười một sẽ chia ra ban tự nhiên ban xã hội Các bạn định ở lại lớp năm chúng ta học lý, thì không cần điền vào bảng này. Nếu định học văn, thì điền vào bảng, sau đó bảo phụ huynh ký tên trên cột cuối cùng, nộp trước kỳ thi giữa kỳ.
Về nhà thương lượng với phụ huynh nhé. Gợi ý của tôi là kết hợp giữa năng lực, và sự hứng thú thành nguyên tắc. Thầy Trương em không hiểu? Năng lực này chính là thành tích mà. Đương nhiên phải lựa chọn hướng mà mình có ưu thế.
Không chỉ cần nghiên cứu hiện trạng, mà còn phải nghiên cứu tiềm lực. Còn sự hứng thú chia làm hai cấp, cấp thứ nhất là sự hứng thú của em đối với ban văn lý, trong giai đoạn trung học.
Còn cấp thứ hai là suy nghĩ sớm về chuyên ngành các em sẽ học, sau khi lên đại học. Sớm lập ra mục tiêu của cuộc đời mình. Dư Hoài. Ừm, sao vậy? Sau này cậu muốn học gì? Muốn đến Thanh Hoa học kỹ thuật.
Sau đó xin ra nước ngoài học thạc sỹ. Sau nữa thì chưa nghĩ đến. Vậy à. Đúng thế. Nghĩ nhiều vậy làm gì? Được rồi, tan học nói chuyện sau nhé. Bây giờ thì học cho tốt. Các học sinh dao động thì nhân cơ hội này,
Cảm nhận cái đẹp của môn vật lý đi. Thầy Trương Bình, em muốn nhờ thầy tư vấn một chuyện. Đi đến văn phòng nói chuyện. Dạ. Ngồi đi. Dạ. Sao em cũng buồn vì chuyện chia ban sao? Em bây giờ có chút do dự. Thầy biết em không nỡ đi. Cũng hơi hơi.
Đừng tưởng em bình thường ăn to nói lớn, nhưng thầy biết, em rất coi trọng tình cảm. Quan hệ giữa em và các bạn Cảnh Cảnh rất tốt, chắc chắn không nỡ rời xa các bạn ấy. Nhưng thầy vẫn khuyên em là, đối với những vấn đề quan trọng này,
Em phải suy nghĩ xuất phát từ tình hình của mình. Em xem này, đây là kết quả lần thi này. Em xem toán học em được 34 điểm. Vật lý cao hơn chút 68 điểm. Em xem tiếp hóa học này. Vậy nên thầy muốn em học văn?
Điều này em cứ thương lượng với phụ huynh đi. Còn gợi ý của thầy đương nhiên là học văn. Không làm giảm số điểm trung bình trong lớp càng quan trọng hơn. Không có gì đâu. Cảm ơn thầy Trương, em hiểu rồi ạ. Vậy nên, Hàn Tự không nói gì cả.
Tính cách cậu ấy là như vậy mà. Tôi đã sớm đoán được mà. Vậy cậu nghĩ thế nào? Tôi à, tuy ban lý không tốt, nhưng nếu bảo tôi đi học văn, thì tôi lại cảm thấy có phải là do trước đây, tôi không đủ cố gắng không?
Nêu sau này học văn tốt, không chừng sẽ nâng cao lên được. Cậu thì sao? Tôi à, Sao cậu xuất hiện như khỉ vậy? Hai vị tiểu thiếp à, chúng ta hãy cùng bước vào, cuộc đời mới với tràn đầy sự quan tâm đến văn học. Để Kepler với gì gì đó,
Để bọn họ nắm tay nhau cút khỏi cuộc sống của chúng ta đi. Tuy ban lý tôi không tốt. Nhưng tôi cảm thấy… Câu này của cậu là ý gì? Tôi lựa chọn ban văn không phải vì ban lý của tôi không tốt, mà là vì tôi thực sự rất yêu văn học.
Nhưng tôi không cảm thấy ban lý của cậu ta tốt. Các em, tiết học này của chúng ta, chủ yếu là tập bóng chuyền. Cuối học kỳ này, sẽ tổ chức giải bóng chuyền nữ. Hy vọng mọi người nhiệt tình tham gia. Thầy ơi, nếu không muốn tham gia,
Thì có thể không tham gia luyện tập không? Nếu tôi là em tôi sẽ chắc chắn tham gia. Có lẽ đây là lần cuối cùng các em có thể tham gia thi đấu. Thầy ơi, em muốn tham gia. Được. Thầy ơi, em cũng tham gia. Được, có ai muốn tham gia nữa không?
Có ai nữa không? Có ai muốn tham gia nữa không Tốt, rất tốt. Uống nước máy vậy à? Không sợ đau bụng sao. Không sạch uống vào mới hết bệnh. Có việc này muốn hỏi ý kiến cậu. Việc gì? Thầy thể dục nói học kỳ này có giải bóng chuyền nữ,
Tôi đang nghĩ xem có tham gia hay không. Tham gia đi, rèn luyện sức khỏe mà. Cũng đúng. Có một số bạn không muốn tham gia. Nhưng thầy giáo nói, đây có thể là lần cuối cùng của lớp chúng ta. Có cơ hội hợp tác. Cũng đúng.
Dư Hoài, thầy giáo tìm cậu đấy. Vậy tôi đi trước đây. Ai da, tôi cũng không biết, bản thân tôi có nên học văn hay không? Cứ cảm thấy mình như đào ngũ vậy. Nếu cậu đi học văn, cậu có lưu luyến Trương Bình không? Có gì mà lưu luyến chứ?
Tôi và thầy ấy cũng chỉ là quan hệ thầy trò thuần khiết thôi. Tôi không tin. Chắc chắn là cậu muốn trốn học lý. Lẽ nào cậu không dám đối diện với tình cảm của mình? Nói linh tinh gì đấy? Học văn là vì muốn, mình sống thoải mái hơn chút.
Khó khăn lắm mới đầu thai được một lần, sao phải làm khó bản thân chứ. Cô Thẩm. Không biết nên học văn hay là học lý. Nhân lúc ăn cơm này, tôi sẽ kể cho các em nghe câu chuyện của một phụ huynh trung học của tôi.
Xem có giúp ích gì cho các em không. Dạ. Ông ấy là một học sinh điển hình trước cô hai khóa. Lúc học đại học học ngành luật sư. Sau khi tốt nghiệp, liên tiếp nhận mấy vụ án lớn. Nhưng ông ấy làm nửa năm liền nghỉ việc.
Lúc nghỉ việc, ông ấy kiếm được từng này này. Ba vạn? Ba mươi vạn. Sau đó ông ấy đem ba mươi vạn này, đi du lịch khắp nơi. Bây giờ tuy nói là ban văn, không được coi trọng như ban lý. Nhưng các em phải biết rằng, đãi cát sẽ thấy vàng.
Cô Thẩm, em muốn hỏi cô một câu. Sao vậy, em cũng muốn học văn à? Em ở lớp lý, thành tích cũng không tốt lắm. Em cũng không biết nguyên nhân là do đâu, vậy nên em muốn hỏi cô, nếu em học ban văn, thì thành tích có cao hơn không?
Em muốn có thành tích cao hơn, hay là muốn thoải mái hơn? Như em thì không nên học văn nữa. Cô nói với em, ban văn không thể bảo đảm em sẽ có thành tích cao hơn. Nếu muốn đi đường tắt, thì cứ thong thả mà đi thôi. Người khác cô biết,
Nhưng nếu sau này cô dạy em, thì cô sẽ không để em sống dễ dàng đâu. Bắt đầu từ bây giờ, lão nương lại có chút ý nghĩ chuyển sang học văn. Beta tôi thì viết đây. Beta. Thế này đúng rồi chứ? Beta cậu lựa chọn cũng tùy tiện quá.
Cậu không cần phải suy nghĩ thêm à? Cảnh Cảnh cậu cho rằng cuộc đời đều là do cậu lựa chọn sao? Tôi cảm thấy tất cả sự lựa chọn, chẳng qua cũng là sự kích động nhất thời. Cậu hoàn toàn không thể nắm được hướng đi của số phạn.
Vậy nên lựa chọn thế nào cũng đều có lý cả. Người hiểu rõ làm gì cũng đều có lý cả. Đúng không? Beta nói rất có chí khí. Tôi ủng hộ cậu. Nhưng cậu vẫn phải quét nhà đấy. Trịnh Á Mẫn cậu yên tâm. Tôi tuyệt đối sẽ không cản trở cậu.
Bây giờ tôi quét đây. Hôm nay không phải Beta trực nhật chứ? Cậu ta vừa xé tờ giấy chia ban rồi. Cậu ta cũng manh động quá. Chị à, có thể tìm giúp em chị Lạc Chỉ không? Sao lại là em? Lạc Chỉ, có người tìm này.
Diệp Triển Nhan đi tìm bạn trai rồi. Cảnh Cảnh. Em là người thứ hai đến hỏi chị có nên học văn không. Vậy người thứ nhất là ai? Người đó là Lăng Tường Xuyến. Là một cô gái rất đẹp. Cậu ấy là nữ thần khối chúng em.
Ồ, chả trách áp lực lớn như vậy. Thầy giáo chúng em nói, nếu có gì khó khăn trên phương diện ban văn, có thể tìm chị để tư vấn. Không ngờ chỉ có hai người đến tìm. Cậu ấy có điều gì phiền muộn vậy. Cũng tức giận vì những câu nói như
Đầu óc ngu ngơ mới đi học văn, học văn đơn giản hơn học lý, học văn thật mất mặt… Vì năm đó chị cũng học lớp mũi nhọn, vậy nên cậu ta đến hỏi kinh nghiệm, muốn chị tạo thêm chút tự tin. Vậy năm đó sao chị chọn học văn?
Vì học văn đơn giản mà. Ai chẳng muốn sống thoải mái hơn chút? Vậy chị không bị ảnh hưởng, bởi những lời nói sáo rỗng đó sao? Chị trước giờ không để ý người khác nói gì. Vậy còn em? Em cũng phải đối mặt với nỗi buồn giống với nữ thần đó sao?
Không phải. Vậy em có gì khó khăn? Là em không nỡ rời xa một người. Chu Mạt, cậu nói nếu tôi chuyển sang học văn, thì có lập ra một vùng đất mới không? Không phải, vừa rồi tôi chưa nghe rõ. Cậu muốn học gì? Học văn.
Trình độ ngữ văn của cậu như vậy sao học được văn chứ? Đúng vậy, tiểu gia không thể thế này cũng không thể thế kia. Tôi cũng nói một chuyện. Lúc chúng ta chơi bóng đừng nói chuyện nhảm nhí. Con cũng đừng nghĩ nhiều như vậy.
Tuy học văn không thiết thực như học lý, nhưng hiện tại trong giai đoạn trung học, quan trọng nhất vẫn là điểm số. Con nói văn học không thiết thực, nhưng có thể coi lịch sử là cái gương để biết hưng thịnh hay suy thoái. Tôi nghe thấy rồi. Em đi rót nước.
Sao anh vẫn cổ hủ như vậy? Bây giờ là thời đại nào rồi, cứ ôm mấy quyển sách lịch sử rách nát đó, thì có thể theo kịp trào lưu không? Trào lưu, cô cũng là trào lưu à? Bố thấy mẹ con là Chỉ có văn học mới có thể chống lại
Những sự gặm nhấm văn học tiêu cực. Con tuyệt đối đừng có giống như bố con. Bố con đời này thiệt thòi là vì ông ấy cố chấp. Con biết bố con thất bại ở đâu không? Thất bại ở chỗ ông ấy sống trong thế giới của mình?
Cái gì mà tôi thất bại chứ? Nếu tôi thất bại, đơn vị sao có thể phân cho tôi ngôi nhà to như vậy? Nếu tôi thất bại, thì sao dạ tiệc của hệ thống văn hóa hàng năm, đều do tôi chủ trì? Nếu tôi thất bại, con có thể nói với mẹ con…
Không không không, thôi hai người nói chuyện đi. Bảo bố con nghe điện thoại đi. Lão Cảnh. Cảnh Cảnh. Thương lượng xong rồi ạ? Bố mẹ cảm thấy, học văn có lẽ tốt hơn cho con. Không phải hai người sớm đã đồng ý với nhau rồi sao?
Còn cần phải thương lượng hơn tiếng đồng hồ nữa. Chẳng phải là càng nói lý thì càng rõ ràng hơn sao? Vậy thì quyết định vậy đi. Vậy nên, hôm đó ở nhà hát không có ai nữa, nhưng em vẫn không thể nói ra là em thích cậu ấy. Không đúng, không đúng.
Em thấy em thích cậu ấy. Hình như là do Chu Mạt nói với em chuyện Trần Tuyết Quân. Ai da, có phải em vừa nói chuyện này rồi không? Tóm lại, em cũng không thể nói rõ được. Em thích cậu ta nhưng cậu ta không biết.
Em cũng không biết cậu ta có thích em không. Vậy nên nếu em ở lại, tiền đồ và cậu tađều không chắc có thể báo đáp em được. Em cũng biết là, việc không có báo đáp thì không có ý nghĩa gì cả. Vậy thì không nên làm. Nhưng em lại không nỡ.
Chị thực sự không biết đâu. Chị không giúp em được. Sao vậy? Em nghĩ là chị sẽ nói với em, cuộc đời của em rất dài, đừng hy sinh tiền đồ của mình, hoặc là cho dù em học văn thì cũng sẽ không ảnh hưởng đến việc em thích cậu ta. Không có.
Đến bản thân chị cũng không rõ ràng, thì sao có thể dạy em được chứ. Chị ơi, chị đã thích ai chưa? Cảnh Cảnh. Thực ra chị rất ngưỡng mộ em, có thể được ở bên người mình thích, nói mấy chuyện linh tinh. Cười đùa vô tư. Sẽ cảm thấy,
Thời gian thật tuyệt vời. Nhưng nếu dũng cảm bước lên một bước, để có kết luận rõ ràng về tình cảm, hay là chờ đợi, chờ đợi có một ngày nước sẽ thành kênh. Đây có lẽ là một mệnh đề không có lời giải. Xin lỗi chỉ Lạc Chỉ.
Em làm chị mất thời gian như vậy. Đi thôi. Cảm ơn chị. Tính đến câu nào rồi, tôi dạy cậu. Sao vẫn câu này? Không phải tôi đã giảng cho cậu cách giải loại đề này rồi sao? Đầu cậu vẫn tư duy hai chiều à?
Cậu có thể có chút không gian cho trí tưởng tượng không? Cậu lại không động não, tôi dạy cậu bao nhiêu lần rồi cậu cũng đều không biết. Đúng là không có sở trường về ban lý. Cảnh Cảnh. Lại có người ngưỡng mộ cậu gửi thư này. A lô, tôi hỏi cậu nhé,
Cậu muốn chọn văn hay chọn lý? Sao vậy? Tôi rất lo, các cậu đều sẽ chọn văn. Tôi chọn lý. Vậy thì tôi cô đơn lắm. Tôi đang xem tranh Lộ Tinh Hà gửi từ Bắc Kinh về, có con ngõ nhỏ, có phòng tranh, có thành phố lớn.
Đó hình như chính là cuộc sống hàng ngày của cậu ấy. Xem những bức tranh này thì thấy, hình như cậu ta rất kiên định đi trên con đường mình đã chọn. Cậu muốn nói gì? Tôi cũng không biết. Tôi chỉ cảm thấy thế giới của chúng ta quá nhỏ bé.
Ngày nào cũng chỉ có hai điểm một đường, không biết cả tương lai sẽ ở đâu nữa? Bây giờ lại buồn phiền vì phân ban văn lý. Giống như cuộc đời sẽ bị điều khiển bởi quyết định này vậy. Cậu nói đúng lắm. Mấy hôm nay tôi cũng rất buồn.
Càng hỏi lại càng buồn. Dư Hoài chọn thế nào? Beta tôi cảm thấy tôi không muốn cái này nữa. Tôi phải chuyển sự chú ý đây. Bye bye. Còn có tôi. Tôi cũng muốn báo, báo danh tham gia giải bóng chuyền. Cậu chắc chắn? Được. Cảnh Cảnh.
Được, các em chú ý đến tay nhé. Cậu là lợn à, không đỡ được sao. Mau đưa bóng cho tôi. Cảnh Cảnh tiến bộ thần tốc nhỉ. Đánh bóng, hay đấy. Mỗi lần tôi đánh bóng là tưởng tượng mình đang đánh Dư Hoài. Thế này gọi là chuyển sự chú ý.
Chậm chậm thôi. Được. Đi thôi. Chậm chút, chậm chút. Lấy cổ tay đỡ, đừng lấy cánh tay, dễ bị thương đấy. Cậu xem quả bóng này nó có quỹ đạo, sau đó cậu phán đoán vị trí điểm rơi là được. Nào, là cầm cánh tay hướng lên trên, không phải khều như vậy.
Cậu nói xem cung phản xạ của cậu dài như vậy, đánh bóng với cậu thật lãng phí thời gian. Đón bóng nào. Có phải gần đây cậu đọc nhiều Slam Dunk rồi không? Học theo Sakuragi, dùng mặt đỡ bóng à? Mặt đã to rồi, còn không thương mặt mình chút. Đợi đã.
Cậu không sao chứ, tôi không cố ý. Cậu đập vào đâu? Đau chết đi được. Sao vậy? Bẩn rồi. Cút đi. Xin lỗi. Thực sự tôi không cố ý. Có phải cậu nghĩ, sau này không gặp tôi nữa là có thể ra tay mạnh như vậy hả?
Cái gì gọi là sau này không gặp nữa. Có thể tôi sẽ chọn học văn. Nghĩ thông rồi? Vẫn chưa quyết định, nhưng bố mẹ, còn có người nhà tôi đều hy vọng tôi có thể học văn. Vậy cậu nghĩ thế nào? Cậu có cảm thấy tôi nên học văn không?
Việc này liên quan đến tiền đồ của cậu, tự cậu nên quyết định đi. Đúng vậy, đáp án của cậu luôn chính xác như vậy. Cậu muốn nhân cơ hội này thổ lộ với cô ấy à? Đúng, tôi không muốn kéo dài nữa. Vậy là đã nghĩ kỹ rồi?
Gần đây cô ấy thực tập rất thuận lợi, có khả năng tốt nghiệp là sẽ chuyển sang chính thức. Hơn nữa cuối tuần này là sinh nhật cô ấy. Tôi muốn lấy danh nghĩa chúc mừng sinh nhật, và vì công việc để hẹn cô ấy ăn cơm. Sau đó sẽ…
Được đó Trương Bình. Còn biết chơi trò tạo bất ngờ lãng mạn. Ở đây à? Đúng thế. Vừa rồi suýt nữa thầy giáo ghi cậu trốn học. May mà tôi thông minh nói cậu bị đau bụng. Nếu không cậu thê thảm rồi. Sao vậy? Trương Bình có bạn gái rồi. Chuyện gì vậy?
Thầy ấy nói muốn thổ lộ với tiểu sư muội của mình. Được rồi được rồi. Không phải cậu nói, cậu chỉ đơn thuần coi đó là thầy giáo của mình sao? Tôi vốn nghĩ như vậy. Tôi cảm thấy rất tán thưởng thầy ấy. Tôi tôi mới thích thầy ấy.
Nhưng thầy thầy có bạn gái rồi. Sao tôi lại khó chịu thế này? Không phải là vẫn chưa thổ lộ sao? Nghĩa là vẫn chưa ổn đâu. Đúng vậy, tôi không thể để thầy ấy thổ lộ thành công được. Cố lên. Anh cần gì ạ? Tôi xem đã.
Đồ ngốc, sao lại đi chứ. Tưởng Niên Niên Thầy Trương, trùng hợp vậy. Trùng hợp quá. Sao em lại ở đây? Em mua ít đồ. Cảm ơn thầy Trương. Ăn chậm thôi, lạnh quá. Thầy Trương. Ừm. Thầy đi dạo một mình à, muốn mua gì ạ? Tôi mua quà tặng bạn.
Là bạn gái ạ? Ừm. Thật sao? Là người thế nào ạ? Cái này… Thầy nói đi mà. Vậy được, thầy nói với em, nhưng em không được nói với các bạn khác. Chắc chắn em không nói đâu ạ. Cô ấy, là tiểu sư muội của thầy lúc học nghiên cứu sinh.
Nhỏ hơn thầy một tuổi. Lúc đó giáo viên hướng dẫn bảo thầy dìu dắt cô ấy. Bây giờ thầy vẫn còn nhớ lúc đó, cô ấy buộc tóc đuôi ngựa, ánh mắt to, nhấp nháy cả ngày. Gặp thầy liền chào anh chào anh. Vui đùa như con chim nhỏ vậy.
Lúc đó hai chúng tôi chơi rất vui, nhưng sau đó cô ấy học tập bận rộn, còn thầy thì bận chuyện tốt nghiệp, nên chúng tôi mất liên lạc. Hai ngày trước đột nhiên cô ấy liên lạc với thầy. Vì thầy biết hôm nay là sinh nhật cô ấy,
Nên muốn hẹn cô ấy đi ăn cơm, để chúc mừng sinh nhật. Bữa cơm này rất quan trọng ạ? Ừm, rất quan trọng. Được. Sao vậy? Không phải em nói với thầy rồi sao thầy Trương? Sao đi hẹn hò mà thầy ăn mặc như đi dạy vậy? Không đẹp sao?
Thầy đi theo em. Đi đâu? Ai da, thầy đừng hỏi, đi thôi. Thầy Trương, đẹp trai lắm, thật đấy. Đẹp trai cực. Trịnh trọng quá. Trịnh trọng chút không tốt sao? Nhưng em cảm thấy, thầy nói cũng có lý. Nếu mặc trịnh trọng quá,
Không chừng phụ nữ sẽ thấy áp lực, đúng không ạ? Đúng đúng đúng. Vậy thì phục vụ ơi, giúp chúng tôi lựa một bộ đi? Bộ nào thoải mái chút. Cái này được. Thầy thử cái này xem sao. Được. Thầy thử đi. Để thầy thử. Em đưa cho. Cái này cũng không tồi.
Vậy sao? Có phải rất đẹp trai không? Cái này cũng tốt. Hiếm nhỉ, cuối cùng nhớ đến tôi rồi. Nói ít thôi. Có phải gặp câu hỏi khó của cuộc đời không? Đây gọi là có linh cảm. Cảm ơn đã đến, đi thong thả nhé. Thầy Trương đợi đã. Thầy Trương. Ừm.
Em tặng thầy. Sao vậy được? Thầy đeo vào chắc chắn sẽ rất hợp. Không được, em mua rồi. Nếu thầy đeo vào chắc chắn sẽ đem lại may mắn cho thầy. Thầy nhận đi, em mua rồi. Cảm ơn nhé. Xin lỗi nhé.
Tôi vẫn sẽ không thêm điểm môn vật lý cho em đâu. Thầy Trương, em xin lỗi lần trước va vào thầy ở văn phòng. Đi thôi. Thôi bỏ đi, gọi điện thoại đi. Nói chuyện qua QQ không rõ đâu. Vậy cậu vẫn chưa quyết định được? Ừm.
Thực ra hỏi bất cứ ai cũng chẳng có ý nghĩa gì. Cậu phải lắng nghe tiếng lòng mình. Không nghe thấy gì hết. Bình thường. Là do cậu lắng nghe ít quá. Trước đây luôn lắng nghe người khác. Cậu cũng cho bản thân mình chút cơ hội đi. Vậy phải làm thế nào?
Cho dù thế nào, thì cuối cùng cậu chọn gì, cậu cũng đều sẽ hối hận. Tôi nói này, người như cậu có thể làm người đàng hoàng ba giây không? Vậy đi nếu thực sự cậu không chịu được nữa, thì cậu đến Bắc Kinh chơi với tôi đi.
Tôi có thể đưa cậu đi nhiều nơi lắm. Ở đây còn có rất nhiều người kỳ lạ, thú vị lắm. Thầy Trương. Ừm. Sư mẫu tương lai lúc nào đến vậy? Có lẽ sắp đến rồi. Sư mẫu gì chứ, còn chưa chắc mà. Thầy Trương, em có thể nhìn chút không? Không được.
Em chỉ nhìn chút thôi. Em đứng từ xa, không để cô ấy phát hiện ra đâu. Em phải xem là người thế nào mà lại hồ đồ nhìn trúng thầy Trương của chúng em? Em nói vậy về thầy giáo của mình sao? Có được không? Được.
Thầy Trương à, em nói cho thầy biết, sau này thầy chỉ cần khi mặc sơ mi trắng, bên trong đừng có mặc áo ba lỗ, đặc biệt là áo màu đỏ, giống như áo hai dây vậy. Nhìn rõ sao? Đương nhiên rồi, nếu không sao em nói vậy được?
Hơn nữa lúc đi giày da, tuyệt đối đừng đi tất trắng. Quê lắm. Còn nữa thầy làm tóc đi. Có thể xịt chút keo. Đừng để cẩu thả như vậy, giống như chạy bộ vậy. Biết rồi. Có phải em không nên nói như vậy không? Không sao, không sao. Tiểu sư muội.
Sao vậy? Có việc bất ngờ không đến được à? Không sao chứ? Có lẽ là công việc. Dựa vào gì chứ? Có công việc là có thể không đến à? Công việc gấp gáp mà. Được rồi, muộn rồi, em về trước đi. Muộn rồi về trước đi. Ừm.
Thầy Trương thầy tuyệt đối đừng để bụng nhé. Không sao, không chừng còn có lần sau nữa, đúng không? Không sao, em yên tâm đi. Vậy em đi trước đây. Đẹp trai lắm. A lô, uống chút gì với tôi đi. Con trai, ăn thịt đi. Ừm. Ăn nào. Mẹ Ừm.
Sắp nộp giấy phân ban văn lý rồi. Con đang nghĩ, con đang nghĩ nếu học ban văn cũng thú vị đấy chứ. Việc thú vị còn nhiều lắm. Đợi khi con kiếm cơm được rồi, thì tùy con chọn. Nào nào nào ăn cơm thôi. Ăn nhiều chút.
Cậu nghĩ xong chưa, chọn văn hay chọn lý? Tôi… Câu hỏi ngốc thật, cậu chắc chắn chọn lý, đúng không? Ừm. Dư Hoài Sao vậy? Tôi nhớ đến một bài khóa lúc học tiểu học, đại ý là, có hai người là Marie Curie và chồng của bà
Đang giúp đỡ nhau nghiên cứu khoa học. Nhiều năm sau họ phát hiện ra radi, và đạt giải Nobel. Sao lại đột nhiên muốn nói chuyện này? Có phải cậu cảm thấy tôi rất ngốc không? Cùng một câu hỏi giảng cho tôi rất nhiều lần, nhưng tôi cũng không biết, mình làm phiền.
Sao sao vậy được? Cậu không có gì muốn nói à? Không có. A lô, Cảnh Cảnh. Sao sao lại khóc? Tại sao thầy ấy thổ lộ thất bại, tôi vẫn cứ buồn vậy? Cậu nói rằng việc không có hy vọng gì, có cần thiết phải kiên trì nữa không?
Trước đây tôi cảm thấy chỉ cần vui vẻ là được. Bây giờ tôi không biết nữa. Cảnh Cảnh, Cảnh Cảnh Con không sao chứ? Sao vậy? Hai chúng ta bây giờ cũng gọi là, dạy học ở trường tốt nhất nhỉ. Nhưng sao tôi cảm thấy, chúng ta không bằng cái rắm chứ.
Giáo viên hàng đầu làm lãnh đạo, thì đem thư ký chạy khắp nơi. Giáo viên hạng hai thì làm hậu cần, hát hò nhảy múa đủ trò. Giáo viên hạng ba âm nhạc thể mỹ, đọc sách đọc báo uống trà. Giáo viên hạng bốn chính sử địa,
Nói chuyện thời tiết trong văn phòng. Giáo viên hạng năm thì sao? Văn toán anh. thì tàn sát lẫn nhau rất nhanh. Giáo viên hạng sáu, chủ nhiệm lớp. Loại lớp một lớp hai ấy. Họ học văn hay học lý, đều có thể học cùng nhau. Không phải chứ. Chào Cảnh Cảnh.
Tôi nói cho cậu biết vừa rồi Cảnh Cảnh… Sao vậy? Nhường chỗ chút. Thầy giáo đến rồi, thầy giáo đến rồi. Các em, chút nữa là phải nộp giấy phân ban văn lý. Trước đó thầy muốn nói vài câu với các em. Thầy biết có bạn lưu luyến lớp này,
Hoặc là lưu luyến ai đó. Nhưng thầy nghĩ những điều này chỉ là tạm thời thôi. Thầy nói rồi, bây giờ là thời khắc tuyệt vời nhất của các em. Nhưng trên con đường đời sau này, người mà các em quan tâm có thể đi cùng em hay không,
Thì sẽ không dựa vào tình cảm của một hai hôm này. Mà phải xem em có xứng với họ không? Thầy giáo muốn nói với các em rằng, hãy lựa chọn cái thực sự có giá trị, đừng hối hận vì sự tùy tiện của mình. Đừng vì cái không xứng với bản thân,
Mà bỏ qua người mình quan tâm. Nào, nộp giấy thôi. Có những bạn nào học văn? Còn có em. Lộ Tinh Hà. Lộ Tinh Hà về rồi. Đưa cậu đến chỗ này. Hai cậu không nói với tôi câu nào, liền chuyển sang học văn. Không phải là vì Dư…
Lần này tôi đi sẽ không trở về nữa. Bạn ơi, bạn tên gì vậy? Bối Lâm. Cậu có cảm thấy Bối Lâm rất giả không? Cậu thân với cậu ta như vậy từ lúc nào thế? Từ lúc học nhóm. Thực ra tôi cảm thấy con người Bối Lâm rất tốt. Thật đấy. Chào.
Giả vờ vô tội à? Cậu diễn đến tập mấy rồi? Cậu đừng quá đáng thế. Beta giận tôi chuyện gì vậy? Sau này việc của tôi không cần cậu lo. Từ giờ hai chúng ta không còn là bạn nữa.