Full HD | Mã Mộng Duy, Ngao Thuỵ Bằng, La Chính | Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân Tập 16 | iQiyi Vietnam

    [Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân!] [Tập 16] [Bộ phim có thuyết minh Tiếng Việt AI] [Để thay đổi ngôn ngữ chọn Cài đặt → Lồng tiếng] Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Chuyền qua đây. Bóng hay lắm. Phát bóng… Phát bóng…

    Thiếu chút nữa là vào rồi. Người đâu rồi? Uống ngụm nước. Uống ngụm nước. Kết hợp chơi lẫn nghỉ ngơi. Sao đi đánh bóng lại đem cả người nhà theo chứ? Gì mà nhiều lời vậy? Sao có thể thế chứ?

    [Dao Dao, anh yêu em. Sau khi tốt nghiệp chúng ta kết hôn nhé.] Hách Anh Tuấn… Cố Vy…? Hách Anh Tuấn… Thực sự em không đủ dũng khí để tin anh thêm một lần nữa. Chỉ cần tiễn em đến đây thôi. Chẳng phải vẫn chưa đến sao?

    Hôm nay em không mời anh lên được rồi. Tả Dao đang ở nhà, em sợ cô ấy hiểu lầm. Hiểu lầm? Hiểu lầm gì chứ? Bởi vì cả hai đêm em đều không về nhà. Bây giờ lại là anh đưa em về… Em sợ cô ấy hiểu lầm. Đồ ngốc!

    Xem ra Tả Dao thực sự rất quan tâm em. Cô ấy giống như chị ruột của em vậy. Cô ấy lúc nào cũng quan tâm chăm sóc em. Không sao. Sau này có anh chăm sóc rồi. Buổi tối anh có thời gian không? Em muốn hẹn anh ăn cơm.

    Có lời muốn nói với anh. Có lời gì mà bây giờ không thể nói được? Bây giờ đương nhiên là không thể nói được rồi. Em phải ấp ủ chuẩn bị chút. Vậy được thôi. Em đi nhé. Em không cảm thấy có việc gì đó vẫn chưa làm sao? Mau về đi.

    Vậy em đi nhé. Em đi thật đây. Đại minh tinh à, mấy giờ rồi mà anh đã đến sớm như vậy? Tôi thất tình rồi. Cần phải trị liệu. Thất tình? Phương Ngôn phải không? Tôi vốn đã biết hai người không phải là quan hệ bạn tri âm bình thường.

    Nhưng tôi đối với cô ấy mà nói, chỉ là một người bạn. Bạn? Hai người chính là duyên phận định mệnh của nhau. Duyên phận? Từ lúc ở buổi họp báo lần trước, khoảnh khắc cô ấy ngã vào lòng của cậu,

    Thì cả thế giới này chỉ có cậu có thể cứu cô ấy. Còn nói không phải là duyên phận sao? Cô ấy ngã vào lòng tôi? Quên rồi sao? Ở lễ họp báo phim Thủy Cảnh, cô ấy bị ốm, cậu đã ôm lấy cô ấy, thì cô ấy mới khỏi. Đứng lại!

    Dao Dao, sao cậu lại dậy sớm vậy? Là tôi dậy đủ sớm, hay có người nào đó về nhà quá muộn? Cậu nhỏ tiếng chút, Tả Hữu tỉnh thì phải làm sao? – Nếu không có gì thì tôi vào trong nhé. – Đợi đã. Lại đây…! Lại đây…! Ngồi! Tôi hỏi cậu,

    Hai tối nay cậu đã đi đâu vậy hả? Chẳng phải đã nói với cậu rồi sao? Tôi và bạn học cùng cấp ba của tôi tình cờ gặp nhau và sau đó… Bạn học cùng cấp ba? Lại còn đi chơi cả hai ngày? Là bạn học cấp ba nào vậy?

    Đại Vương hay Tiểu Lý? – Để tôi gọi điện thoại hỏi. – Đừng, đừng, đừng… Tôi nói thật… Xin lỗi! Xin lỗi, Dao Dao! Tôi không nên nói dối cậu. Nhưng việc này… nói ra thì dài lắm, nhưng tôi sẽ rút ngắn một chút.

    Vì vậy mà từ lúc ra khỏi bệnh viện, hai người đã ở với nhau sao? Còn cùng nhau ăn bánh sủi cảo nhân cật bò? Còn qua đêm với nhau? Nhưng chuyện chúng tôi qua đêm với nhau, không như cậu nghĩ chuyện qua đêm đó đâu.

    Chỉ là nắm tay nhau ngủ qua đêm thôi. Tôi thấy cậu có chút thất vọng kìa. Sao có thể thế chứ? Phương Ngôn, tôi không ở đây đùa với cậu. Cậu không cần mạng nữa phải không? Lần trước tôi đã nói với cậu thế nào rồi?

    Trước khi chữa khỏi bệnh, cậu không được yêu đương. Hơn nữa đối tượng lại là Thời Mạnh. Anh ấy không phải người như cậu nghĩ đâu. Anh ấy thực sự rất tốt với tôi. Đối xử tốt với cậu? Tốt như thế nào?

    Tôi thấy cậu thực sự bị ái tình làm mê muội đầu óc rồi. Thời Mạnh là người như thế nào? Là nhà chế tác điện ảnh. Bên cạnh anh ta, loại phụ nữ nào mà không có chứ? Trong phút chốc sẽ đá cậu ngay, cậu hiểu không? Tôi cho cậu biết,

    Đàn ông trong thiên hạ đều giống nhau. Không có ai đáng tin cả. Cậu không thể đánh đồng tất cả mọi người đều giống nhau được. Cậu không tin vào tình yêu, không có nghĩa là tôi cũng không tin vào tình yêu. Hơn nữa, đây là lần đầu tiên tôi yêu.

    Chẳng lẽ tôi không thể có những mộng tưởng về tình yêu sao? Được thôi. Cậu có thể mộng tưởng, vậy cậu đi nói với Thời Mạnh, rằng cậu bị mắc một căn bệnh, phải cần Thời Nhất vừa ôm vừa hôn. Cậu xem anh ta có thể chấp nhận không?

    Tôi sẽ nói với anh ấy. Tôi không cần cậu phải nhắc. Cậu… – Alô, Tiểu K? – Alô, anh Thời Nhất! Video giám sát đã được gửi đến hộp thư của anh. Được, tôi biết rồi. [Từ lúc ở buổi họp báo lần trước,] [khoảnh khắc cô ấy ngã vào lòng của cậu,]

    [thì cả thế giới này chỉ có cậu có thể cứu cô ấy.] [Tôi muốn lúc tôi bị phát bệnh,] [anh có thể ôm tôi vào lòng được không?] [Hai người chính là duyên phận định mệnh của nhau.] Nhớ là tối nay chúng ta có hẹn đấy nhé!

    Em có một việc quan trọng muốn nói với anh. Lẽ nào mày thực sự có ý định nói bệnh tình của mày cho Thời Mạnh sao? Anh ấy có thể chấp nhận không? Anh ấy có thể tin không? Hôm qua không thấy cô. Tối nay có thời gian không?

    Mời cô đến nghe một bài hát mới. Phải rồi. Tối qua Thời Nhất gửi tin nhắn đến, sao mình lại có thể quên được chứ? Thời Nhất, thật xin lỗi! Khả năng tối nay tôi không có thời gian. Tôi có hẹn ăn cơm với Thời Mạnh. Để hôm khác nhé.

    Như vậy có được không? Vậy sao? Chuẩn bị ăn món gì ngon vậy? Vẫn chưa nghĩ ra. Anh có chỗ nào đặc biệt có thể giới thiệu không? [Quán ba Tước Sĩ] Nơi này không tệ đâu. Tôi thường đến đó. Được, được… Vậy đặt chỗ này đi. Cảm ơn đại minh tinh.

    Đây là lô vật liệu đầu tiên của ngày hôm qua. Cho đến hôm nay, nó vẫn được săn tìm nhiều nhất. Ước chừng giữ thêm vài hôm nữa cũng không vấn đề gì. Thời tổng…? Thời Mạnh…? Anh xem đi. Không vấn đề gì. Gần đây cậu và Tả Dao thế nào rồi?

    Hai chúng tôi thì… Tôi muốn hẹn cô ấy ăn cơm. Cậu hẹn cô ấy làm gì? Tôi muốn cho cô ấy biết, sau này Phương Ngôn sẽ do tôi chăm sóc. Vẫn thật là kỳ lạ. Nếu Dao Dao ở đây thì tốt rồi. Cô ấy có thể giúp mình chọn đồ.

    Sao miệng của mày lúc nào cũng… Miệng nhanh hơn não vậy? – Cái đó… – Những đồ này không đẹp. Tôi không muốn mặc nữa. Dao Dao… Xin lỗi nhé! Vừa nãy tôi không cố ý nói như vậy đâu? Cậu có thể tha thứ cho tôi không? Cũng không sao rồi.

    Vừa nãy là tôi cũng đang có vấn đề. Vừa nãy nói có hơi kích động, nhưng tôi chỉ muốn tốt cho cậu thôi. Tôi biết mà. Dao Dao…! Ngoài ba mẹ tôi ra, thì cậu là người đối xử tốt nhất với tôi. Xin lỗi! Xin lỗi!

    Tôi thực sự không nên áp đặt quan điểm về tình yêu của mình với cậu. Hơn nữa, tôi cũng không hiểu nhiều về Thời Mạnh, đúng không? Kỳ thực thì… Nếu cậu hiểu con người của anh ấy, thì cậu sẽ biết,

    Anh ấy thực sự là một người ngoài mặt thì lạnh nhưng trong tim ấm áp. Bà cô này tin lời cậu nói. Cũng vui thay cho cậu. – Thật sao? – Nhưng… Đừng vui mừng quá sớm. Tôi cho cậu biết, nhất định phải nhớ cho tôi.

    Trong chuyện tình cảm, nhất định phải bảo vệ chính mình. Nếu anh ta yêu cậu, sẽ chấp nhận tất cả con người của cậu, bao gồm cả bệnh của cậu. Tôi… có lòng tin với anh ấy. Xem cậu bị tình yêu làm cho mụ mị đầu óc rồi kìa.

    Thật sao? Rõ ràng vậy sao? Rất rõ ràng. Mau giúp tôi chọn trang phục đi. Tôi chọn cả ngày trời mà chẳng chọn được cái nào hợp cả. Chẳng phải chuẩn bị hết cho cậu đó sao? Nhiều như vậy mà.

    Sao tôi vẫn thấy vali của cậu ở đây, vẫn chưa thu dọn hết sao? Dù sao cũng sắp phải quay trở lại, không cần phải mở ra mở vào nữa, được không? Hôm nay có nên mặc bộ này không? Tôi ngắm giúp cậu. Cái này trông thật gầy, thật cao.

    Không được, tôi vừa mới thử rồi, tôi cảm thấy có chút kỳ kỳ sao ấy. Cái này, lông xù… còn nhỏ nhắn xinh xắn nữa. Thích hợp với người bị tình yêu làm mê muội. Tôi cũng cảm thấy rất hợp. Được lắm. Rất đẹp. [Quán bar Tước Sĩ] Thời Mạnh… Em có lời

    Không biết có nên nói hay không, nhưng không nói không được. Sao lại giống như phim cổ trang vậy. Thật khó xử quá! Thời Mạnh… Anh có biết, kỳ thực căn bệnh đó của em… Có một chút chút nghiêm trọng. Nhưng anh đừng lo, lúc em phát bệnh

    Cần có Thời Nhất ôm vào lòng. Nhưng em cảm thấy việc này… Mình đang nói linh tinh cái gì thế này? Anh đang tìm chỗ đỗ xe, sắp đến rồi. Làm sao giải thích đây? Được, tôi biết rồi. Người đẹp, em không sao chứ? Được. Được rồi. Làm sao vậy? Làm gì vậy?

    Uống nhiều rồi sao? Buông tay! Tôi thấy cô là đang muốn lợi dụng sao? Làm gì vậy? Buông tay, buông tay… Buông tay! Các người làm gì vậy? Phương Ngôn…? Phương Ngôn…? Phương Ngôn…? Anh làm gì vậy? Giao cô ấy cho anh.

    Chỉ có anh mới có thể chữa được bệnh cho cô ấy. [Em đừng quan tâm, hãy giao cho anh.] [Giao cho anh?] [Thời Mạnh, anh hãy giao cô ấy cho Thời Nhất đi.] [Phương Ngôn chỉ có ở bên Thời Nhất, mới có thể yên tâm, thật đấy.]

    [Anh đừng lo lắng, hãy đợi một chút đi.] Nếu em lo lắng cho sự an nguy của cô ấy, thì hãy giao cô ấy cho anh. Xin chào! Mời qua bên này! Nếu cần gì thì cứ gọi tôi. Cô tỉnh rồi sao? Sao tôi lại ở đây? Vừa nãy cô bị ngất.

    Yên tâm đi, tôi chưa nói gì với Thời Mạnh đâu. Tôi nói với cậu ta, là cô uống say bị chóng mặt. Nhưng… Sao tự nhiên tôi lại phát bệnh vậy? Tôi không nhìn thấy thứ gì khiến tôi bị kinh hãi cả. Hay có lẽ là…

    Gặp phải điều gì đó quá kinh hãi, nên đã quên rồi? Lần phát bệnh này hoàn toàn không giống với những lần trước. Tôi có cảm giác như mình đã bị ngủ say vậy. Sau đó cứ nghe thấy một người thì thầm bên cạnh tôi. Hãy đi về phía trước.

    Nhưng cảm ơn anh nhé. Lại phiền anh thêm lần nữa rồi. Không có gì. Vậy cô nghỉ ngơi đi. Tôi và Thời Mạnh ra ngoài chào hỏi ông chủ một chút. Cảm ơn ông ấy đã cho chúng ta nghỉ ở chỗ này. Sao tự nhiên lại phát bệnh vậy?

    Phương Ngôn bị bệnh, em có biết không? Tôi biết. Bị chứng chóng mặt. Là bệnh mộng du. Cái gì? Mộng du do tâm lý có thể khiến cô ấy phát bệnh mọi lúc mọi nơi. Hôn mê, bất tỉnh nhân sự. Mà loại bệnh này, chỉ có anh mới có thể trị được.

    Phương Ngôn ban đầu là tìm anh thông qua em. Cần đồ của anh, cũng là vì căn bệnh này. Chúng tôi có một yêu cầu. Nói! Hôm nay tôi phải gặp được Thời Nhất. Thời Mạnh… Thời Mạnh… Sao vậy? Tối hôm nay vốn dĩ em có chuyện muốn nói với anh.

    Có chuyện gì ngày mai hãy nói. Hôm nay mau về nhà nghỉ ngơi đi. Em đưa cái này cho anh… Hãy quàng vào đi. Lạnh! Đi thôi. Tạm biệt! Alô? Bác sĩ Thôi? Ngày mai tôi muốn gặp ông có việc. [Người đẹp, em không sao chứ?] Phương Ngôn…? Phương Ngôn…? Phương Ngôn…?

    Xin lỗi! Phương Ngôn đích thực bị chứng mộng du. Hơn nữa, chỉ có Thời Nhất mới có thể chữa trị được cho cô ấy. [Thời Mạnh, anh hãy giao cô ấy cho Thời Nhất đi.] [Phương Ngôn chỉ có ở bên Thời Nhất, mới có thể yên tâm, thật đấy.]

    [Phương Ngôn chính là thông qua em để tiếp cận anh.] [Cần đồ của anh,] [cũng là vì căn bệnh này.] [Cậu cũng không muốn cô ấy mãi bị chứng bệnh này mà.] [Thời Mạnh, đừng quên bộ phim chiều nay nhé.] Nghe nói bộ phim này rất hay, Được 7.8 điểm bình chọn đấy.

    Lần này… có nên nói với anh ấy… sự thật về căn bệnh của mình không? Phương Ngôn… Em có biết anh yêu em như thế nào không? Anh thấy bộ phim vừa nãy thế nào? Em thấy sao? Em thấy rất hay. Nhân vật nữ chính vượt thời gian và giai cấp,

    Dũng cảm quên mình để theo đuổi tình yêu của mình. Em cảm thấy đây là một người dám theo đuổi tình yêu của mình. Rất cảm động. Em thấy như vậy có đáng không? Vì điều đó… mà vứt bỏ mọi thứ. Em cảm thấy rất đáng. Nếu đó là em,

    Em cũng dám từ bỏ mạng sống của mình, dũng cảm quên mình, theo đuổi tình yêu của em. Anh sao vậy? Anh đã gặp bác sĩ Thôi rồi. Em vốn không phải bị chứng chóng mặt. Em xin lỗi! Em không phải là cố ý đâu.

    Em biết lẽ ra em nên sớm nói việc đó với anh. Nói sớm hay nói muộn thì có khác gì nhau không? Em… Em luôn không biết… phải nói việc này với anh như thế nào. Em chỉ là muốn được ở bên anh thôi. Em muốn ở bên cạnh anh,

    Vậy em định chữa bệnh như thế nào? Em không cần chữa bệnh. Em chỉ cần được ở bên cạnh anh là được. Em không cần chữa bệnh. [ Em nên biết điều này.] [Cô ấy là một người vì yêu mà không màng gì cả.] [Thời Mạnh…!] [Chúc Mừng Sinh Nhật!] [Thời Mạnh…!]

    [Anh tỉnh lại đi.] [Em thích anh.] [Giao cô ấy cho anh.] [Chỉ có anh mới có thể chữa cho cô ấy.] [Cô ấy sẽ không chấp nhận đâu.] [Phương pháp chữa bệnh ở bên cạnh tôi như vậy.] Đây là những gì mà em gọi là…

    Vì tình yêu mà dũng cảm quên mình sao? Em không thấy là rất ấu trĩ sao? Cảm ơn em đã vì anh mà hy sinh tất cả, nhưng anh không cần. Anh xin lỗi! Chỉ có như vậy… em mới có thể yên tâm chữa bệnh!

    Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com