Full HD | Mã Mộng Duy, Ngao Thuỵ Bằng, La Chính | Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân Tập 03 | iQiyi Vietnam

    [Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân!] [Tập 3] [Bộ phim có thuyết minh Tiếng Việt AI] [Để thay đổi ngôn ngữ chọn Cài đặt → Lồng tiếng] Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Cô nói tất cả mọi thứ trong phòng này… đều có thể dùng,

    – đúng không? – Anh làm gì thế? [Hôn sâu] Vậy tôi sẽ dùng. Giờ đã ký hợp đồng được chưa? Các cô đồng ý ký, hay là không đồng ý ký. Thấy các anh cũng có chuyên nghiệp. Chúng tôi đồng ý ký hợp đồng. Nhưng mà… chúng tôi có một yêu cầu.

    Nói đi. Hôm nay, tôi… phải gặp được Thời Nhất. Chị đến rồi à? Hôm nay chị đẹp quá! Khách đã đến hết rồi phải không? Mau bê mấy thứ này qua đó. Vâng ạ. – Điểm tâm này đặt bên kia. – Vâng. Trương tổng. Chúc mừng! Chúc mừng! Cảm ơn.

    Hôm nay cứ tự nhiên như ở nhà mình nhé. Được, được. Mọi người ơi. Chị dâu. – Sinh nhật vui vẻ! – Cảm ơn! Cảm ơn! Các chị nhìn đi, lần này chị dâu trở về từ Iceland, da dẻ đẹp lên nhiều, đúng không? Đúng thế.

    Không khí ở bên nước ngoài thật tốt. Làm gì có. Xem các cô kìa… Có phải biết hôm nay là sinh nhật tôi nên cố ý làm tôi vui không? Không phải đâu, chị dâu. Chị không biết… em vì chuyện kết hôn của con trai mà mệt đến mức nào đâu.

    Em cảm thấy mình… trong chốc lát đã già đi năm tuổi. Đúng thế. Em cũng thế. Cháu em ngày nào cũng nghịch ngợm. Vì tiểu tổ tông đấy mà em như mất nửa tính mạng rồi. Em đã có cháu trai rồi cơ à? Vâng ạ. Tháng sau là được 100 ngày.

    Tiểu Nhất và Tiểu Mạnh thì sao? Bao giờ mới kết hôn, sinh em bé cho chị chơi cùng? Đúng thế. Tiểu Nhất. Con trai đẹp trai của tôi đến rồi. Tiểu Nhất, chào cháu. Xem đứa con trai đẹp trai này của tôi đi, khiến tôi lo lắng lắm.

    Quyền cao không có bạn bè thân thiết. Muốn tìm người yêu cũng mệt mỏi lắm. Bạn học Phương Ngôn, tôi long trọng giới thiệu với cô. Đây chính là nhà họ Thời. Đây là đâu? Không phải cô muốn gặp Thời Nhất sao? – Thời Nhất ở trong đó à? – Đương nhiên rồi.

    Hôm nay là sinh nhật của Lăng phu nhân. Thời Nhất đương nhiên sẽ ở bên trong. Sinh nhật? Vậy thôi đi. Đến quà sinh nhật tôi cũng chưa chuẩn bị, cứ thế này mà vào sẽ rất thất lễ. Tôi đi trước đây, cáo từ. Đợi đã. Hôm nay gặp.

    Hôm nay ký hợp đồng. Đi. – Nhưng tôi… – Mời qua bên này. Con nói xem hai anh em con, đứa nào cũng khiến mẹ phải lo lắng. Có thể tự giác một chút được không? Đối với việc yêu đương cứ khiến mẹ phải lo lắng. Mẹ. Chả phải mẹ bảo con…

    Quyền cao không có bạn thân thiết sao? Thằng nhóc thối này… con nhìn xem con chọc tức mẹ đến nỗi nếp nhăn cũng đã xuất hiện rồi đây. – Con xem đi. – Con xem nào. – Thật là… – Không sao. Không sao cái gì mà không sao? Tiểu Mạnh đến rồi à?

    Tiểu Mạnh đến rồi. Mẹ, con đi qua bên kia chào hỏi. Tiểu Nhất. Thời Mạnh. Tên nhóc thối tha giờ này mới đến à? Con nói là tắc đường rồi mà. Dì Lăng! Trời ơi! Dì Lăng! Sao dì càng ngày càng trẻ trung thế? Như là lão hoá ngược vậy.

    Dì nhìn ánh mắt của cháu đi. Thằng nhóc này thật biết ăn nói. Mẹ, Thời Nhất đâu? Con đổi tính rồi à? Vừa đến đã tìm anh con. – Không phải con tìm. – Chưa chuẩn bị gì cả… hay là rút lui thôi. Người này là…? Đồng nghiệp.

    Sao trước đây mẹ chưa gặp nhỉ? Cháu chào dì. Cháu tên là Phương Ngôn. Hôm nay… Chúc dì sinh nhật vui vẻ! Món quà sinh nhật này, cháu hy vọng là dì sẽ thích. Cháu đến là được rồi, còn tặng cả quà nữa. Con bé này… Ngạc nhiên quá!

    Đây không phải là chiếc khăn do nhà thiết kế Vivian thiết kế sao? Là thứ mà dì thích nhất. Cái này là Thời tổng nói với cháu là dì thích. Một chút thành ý nhỏ thôi ạ. Dì rất thích. Phương Ngôn, cháu có lòng quá.

    – Quà của mẹ đâu? – Con quên ở công ty rồi, mai sẽ bù. Tên nhóc thối tha, chả có tâm gì cả. Nào, nào, nào, Tiểu Ngôn ngồi đây đi. Đây là… Đưa người đến là được rồi, còn tặng quà nữa, dì vui lắm. Tiểu Ngôn, cháu là người ở đâu?

    Nhà có mấy người? Có anh chị em gì không? Cháu tuổi con gì? Các cháu quen nhau lâu chưa? Cháu là cung hoàng đạo gì? Bình thường cháu thích ăn cái gì? Sau này có thời gian thì đến đây chơi. Sau này cháu phải nhớ…

    – thường xuyên đến. – Mẹ, con tìm cô ấy có việc. Chút nữa sẽ tìm mẹ sau. Dì, cháu đi qua bên kia đã. Cháu xin lỗi không tiếp chuyện được ạ. Dì, đây là quà của cháu tặng dì. Cháu cũng đặt ở đây nhé. Cháu đứng lại đã. Dì Lăng.

    Dì làm lại tóc à? Tên nhóc, đừng có chuyển chủ đề, cháu ngồi xuống đây. Việc mà dì giao cho cháu, cháu làm đến đâu rồi? Thời Nhất mà cô muốn tìm… đang ở trên lầu. Đi đi. Đợi một chút. Tôi hơi căng thẳng. Tôi phải chuẩn bị một chút.

    Sao cô lắm chuyện thế nhỉ? Tôi ra ngoài đã, nhanh thôi. Tôi đi chuẩn bị đã. Muốn trò chuyện trong một bữa tiệc đông người, nhưng lại không biết nói gì cả. Cô lập với người ngoài, nhưng lại hết sức cô đơn. Tốt hơn nên tưởng tượng mình là một cái cây.

    Muốn yên tĩnh thì yên tĩnh. Muốn nói chuyện thì nói chuyện. Tôi chính là một cái cây. Nghe đến phần mở đầu này, có phải bạn rất muốn đánh tôi. Như thế sẽ không tẻ nhạt chứ? Dì xem, mắt kính cũng bị bẩn rồi. Tán dóc cũng không có tác dụng đâu.

    Dì không thể trách cháu được. Con của dì như thế nào thì dì cũng biết rồi. Anh ấy không đặt tâm tư vào tình yêu. Đừng nói là có cô gái nào bên cạnh anh ấy, đến một con muỗi cái cũng không có. Hai đứa cùng nhau lớn lên.

    Anh em tốt của cháu không có người yêu, cháu không lo lắng sao? Nếu dì nói như vậy, Anh Tuấn đau lòng rồi đó. Chả phải cháu cũng đang độc thân sao? Nói như vậy, Tiểu Ngôn… không phải người mà cháu sắp xếp cho Tiểu Mạnh à? Ai cơ ạ? Phương Ngôn?

    Cô ấy… Dì hỏi cháu, Tiểu Mạnh… có phải có ý với người ta không? Anh ấy… Tiểu Mạnh… đã đến mức này rồi, con bé cũng đến đây rồi, vẫn còn lạnh lùng với con gái nhà người ta như thế. Thì sẽ doạ con bé sợ. Thế thì phải làm thế nào? Vâng…

    Cái này… Dì thấy… Cái này…có ổn không? Cái này…không được, không thích hợp. Làm theo lời dì nói. Bằng không… Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào bây giờ? Ngộ nhỡ anh ấy không tin mình thì sao? Lúc này mà có Dao Dao ở đây thì tốt.

    Cô ấy sẽ cho mình dũng khí. Phương Ngôn, cậu sợ cái gì chứ? Đầu này có một vết sẹo lớn. Mười tám năm sau, cậu lại là một anh hùng. Nhưng mà… Dao Dao, tôi thật sự rất sợ. Tôi sợ anh ấy nghĩ tôi bị thần kinh thì tôi phải làm thế nào?

    Bảo bối, cậu đã bị thần kinh rồi, cậu còn sợ gì nữa? Dao Dao, cậu nói đúng lắm. tôi đã là người bị thần kinh rồi, tôi còn sợ gì nữa. tôi sẽ xem mình là một cái cây. Lúc gặp mặt chào hỏi sẽ nói là

    Hi, xin chào, tôi là một cái cây. Nghe đến phần mở đầu này, có phải bạn rất muốn đánh tôi không? Âm Tương? Ngộ nhỡ anh ấy thực sự muốn đánh mình thì sao? Kệ đi, kệ đi, kệ đi. Cô không sao chứ? Hình như cô ở ngoài đời với ở trên mạng…

    Không giống nhau lắm. [Xin chào, Âm Tương.] [Weibo, @Một loại âm thanh gửi tin nhắn cho bạn: Xin chào.] Anh chính là người đã theo dõi weibo của tôi sao? Xin chào, Âm Tương. Xin chào, tôi tên là Phương Ngôn. Tiểu Mạnh, con ở đó à? Mau lại đây. Con đến đây.

    Sao thế mẹ? Hôm nay tôi đặc biệt đến đây tìm anh. Bởi vì tôi… Tôi… Sao cô lại căng thẳng đến thế? Có phải là nhắn tin riêng sẽ thoải mái hơn. Hay là chúng ta thử dùng weibo mặt đối mặt nói chuyện, được không? Không cần đâu.

    Anh có biết có một loại bệnh… gọi là bệnh mộng du do tâm lý. Bệnh mộng du do tâm lý? Tôi mắc loại bệnh đó. Chính là kiểu… Khi anh bước vào một tình huống sợ hãi, anh sẽ bước vào trạng thái mộng du. Sau đó không ngừng bước đi.

    Sau đó anh sẽ… Tôi sẽ cho anh xem bệnh án của tôi. Đây là chứng minh chẩn đoán của tôi. Tiểu Mạnh, đã về nước lâu thế rồi, con nên về nhà ở đi. Mẹ cũng biết đấy, con không thể sống với anh ấy. – Đã bao nhiêu năm rồi.

    Con cũng nên bỏ qua đi. Mẹ đừng khuyên nữa. Đây là cách tốt nhất để con có thể chung sống với anh ấy. – Còn nữa. – Hách Anh Tuấn. – Tiểu Mạnh… – Đến đây. – Con nghe mẹ nói. – Sao thế ạ? Không sao, các con có việc thì đi đi.

    Vâng ạ. Đi. Đi đi. Chính là như thế. Anh nghe có hiểu không? Vì thế… Cô bị một chứng mộng du rất kỳ lạ. Cần phải ở bên cạnh tôi mới có thể chữa khỏi được sao? Vậy cô nghĩ sẽ ở bên tôi thế nào đây?

    Có thể ở bên cạnh anh càng lâu càng tốt. Bởi vì tôi rất muốn biết… tại sao tôi ở bên cạnh anh mới có thể chữa khỏi bệnh? Cô muốn ở bên cạnh tôi 24 giờ sao? Đúng thế. Thật ra nếu có công việc kiểu như thế là tốt nhất.

    Vậy cô muốn điều trị như thế nào? Tôi… Thật ra tôi nghĩ… Ý của anh là… đồng ý sao? Cô trả lời câu hỏi của tôi trước đã. Cô muốn điều trị như thế nào? Tôi… Tôi muốn lúc tôi phát bệnh, anh có thể ôm tôi ở trong lòng.

    Vốn dĩ tưởng là có thể làm bạn tri kỷ. Thật không ngờ… Thời Mạnh, anh muốn tìm tôi nói chuyện gì? Thời Mạnh. Đi, lên trên. Tôi vừa mới xuống xong. Tôi vừa mới xuống xong đấy! Anh muốn nói chuyện hay muốn dắt tôi đi dạo. Được. Tôi biết rồi.

    Vậy bây giờ cô muốn ký tên hay là muốn ôm? Không phải ý đó! Vậy đợi lúc nào cô cần, cô có thể nhắn tin weibo cho tôi. Xem bệnh án của tôi… Người cũng đã gặp rồi, nên ký tên chứ nhỉ? Thế nào rồi? Gặp chưa? Nói thế nào?

    Nào, ngồi xuống đây. Mau nói cho tôi nghe. Nói thế nào? Tôi gặp rồi. Nhưng…Thời Nhất…anh ấy… không hề tin vào lời tôi nói. Anh ấy tưởng tôi là một fan hâm mộ không có não. Tôi có một cách. Tôi cảm thấy người này… sẽ có thể giúp cậu tiếp cận Thời Nhất.

    Thêm lửa nào, để Tiểu Mạnh và Phương Ngôn sống cùng với nhau. Nếu không… Cháu tự hiểu. Làm thế nào bây giờ? Ngọn lửa này được thêm vào, gạo có thành cơm hay không mình không biết. Nhưng mình nhất định sẽ chết chắc. Làm thế nào bây giờ?

    Mục thứ 8, 12, 33, 36 của hợp đồng hoàn toàn không phù hợp với yêu cầu studio của chúng tôi. Sửa lại đi. [Văn phòng của nhà sản xuất] Em muốn gây chuyện phải không? Đây đều là điều khoản tiêu chuẩn, làm sao mà đổi được? Mọi studio đều giống nhau.

    Nghĩ cách đi. Không đổi thì… không ký hợp đồng. Tả Dao, anh phải nói cho em biết, em đừng có liên tiếp thách thức giới hạn của Hách Anh Tuấn. Giới hạn? Ô…! Anh nói đến việc… khóc lóc, gây chuyện, dọa tự tử?

    Dao Dao, em thế này chẳng có ý nghĩa gì cả. Ai mà chả có quãng thời gian đen tối. Đồng ý với em một điều kiện thì em có thể suy nghĩ về hợp đồng. Quá khứ… cũng sẽ không nhắc đến nữa. Cái gì? Sắp xếp cho Phương Ngôn

    Ở bên cạnh Thời Nhất. Phương Ngôn? Thời Nhất? Hoá ra cô gái đó thích Thời Nhất. Vậy Thời Mạnh thì phải làm sao? Có được hay không, Hách Anh Tuấn? Đừng ồn ào, em phải để anh bình tĩnh một chút.

    Đã biết, Phương Ngôn là fan hâm mộ không có não của Thời Nhất. Dì Lăng muốn Phương Ngôn và Thời Mạnh ở bên nhau. Vậy mình có thể dùng một chiêu để đánh lừa. Càn Khôn Đại Na Di. Mượn tay của Thời Nhất để Phương Ngôn và Thời Mạnh ở bên nhau.

    Trong thế giới chú trọng bề ngoài này, tình yêu của fan dành cho thần tượng, so với những mối quan hệ thân thiết dưới một mái nhà không thể nào so sánh được. Đến lúc đó Phương Ngôn sẽ thay đổi tình cảm. Sẽ yêu tổng tài bá đạo Thời Mạnh của chúng ta.

    Bên Dì Lăng, mình cũng có cái để nói. Và Thời Mạnh cũng có thể từ giã cuộc sống độc thân từ trong bụng mẹ. Đến lúc đó, Phương Ngôn sẽ từ một con vịt xấu xí biến thành một con thiên nga trắng. Sự thay đổi về chất trong cuộc sống.

    Còn theo đuổi thần tượng nữa sao? Không đời nào. Các bạn có biết hiện giờ trọng điểm là cái gì không? Trọng điểm chính là Tả Dao. Phương Ngôn trở nên tốt như thế, Tả Dao nhất định sẽ bái phục Hách Anh Tuấn tôi.

    Thậm chí cô ấy còn quỳ dưới đất cầu xin tôi đừng rời xa. Nhưng tôi nhất định sẽ từ chối cô ấy. Biết vì sao không? Bởi vì chỉ có Hách Anh Tuấn mới có thể đưa ra một chiến lược thông minh như vậy.

    Từ hôm nay trở đi, tên tôi không phải là Hách Anh Tuấn nữa. Tôi tên là Hách Thiên Tài, Hách Trí Tuệ… Đều không đúng. Tôi tên là Hách Lợi Hại. Anh bị bệnh à? Anh thực sự có bệnh. Gần đây anh rất hay quên. Nên anh đột nhiên nhớ ra,

    Dì Lăng đang tìm trợ lý đời sống cho con trai của bà ấy. 24 giờ đồng hồ. Cùng nhà, gần gũi. Được hay không? Được. [LUMOS, Lô Mạt] Dao Dao, tin tức có đáng tin không? Tôi lấy tính mạng của Hách Anh Tuấn ra để đảm bảo. Tuyệt đối đáng tin.

    Hơn nữa, đã có lúc nào tôi chơi đểu cậu chưa? Chắc chắn tôi sẽ tin cậu. Nhưng tôi tiếp cận Thời Nhất như vậy, liệu anh ấy có không vui không? Quan tâm gì anh ta vui hay không. Dù sao cũng là quan hệ công việc, cậu làm việc, anh ta trả lương.

    Nhân tiện còn có thể trị bệnh. Có vấn đề gì không? Đúng, tôi đến làm việc. Phương Ngôn, đây là cơ hội tốt nhất của cậu rồi. Trực tiếp đưa cậu đến bên cạnh Thời Nhất. Cậu phải nắm chắc lấy nó. Đến kia rồi. Cậu ngồi ngay ngắn vào.

    – Cố lên! – Cố lên! Bên đó. Chào dì Lăng, lâu lắm không gặp. Chào anh. Cháu ngồi đi. – Hai người uống gì không? – Không cần đâu. Chúng ta nói việc chính luôn đi. – Được không? – Được. Có rất nhiều người muốn làm trợ lý của con trai dì.

    Dì phỏng vấn cả một ngày, hoa hết cả mắt rồi. Phải rồi, Anh Tuấn, người vừa rồi là tốt nghiệp đại học gì nhỉ? Dì đang nói đến đại học Berkeley. Nhưng cháu thấy cô gái đó không ổn. Học thuật quá. Cháu cảm thấy chút nữa phải phỏng vấn

    Người ở đại học Yale. Thật là về trình độ học vấn thì dì không xem trọng. Dì cảm thấy kinh nghiệm xã hội… mới là thứ quan trọng nhất. Đúng, từ lúc cháu học đại học năm nhất đã đi làm thêm ở bên ngoài rồi. Cháu đã làm qua rất nhiều công việc.

    Chọn vị trí trợ lý này… dì phải chọn một cách kỹ càng. Những năm gần đây, áp lực công việc của nó rất lớn. Nói thế nào nhỉ…? Đặc biệt là cảm xúc của nó. Có những lúc sẽ vui buồn bất thường. Lần trước,

    Kiểm tra ra còn có triệu chứng rối loạn lưỡng cực. Nếu trở thành bệnh rối loạn lưỡng cực là phiền phức lắm đó ạ. Đúng thế. Vì thế, dì phải chọn trợ lý một cách kỹ càng. Hàng ngày, nấu cơm cho nó. Lúc nó tâm trạng không tốt, có thể khuyên bảo nó.

    Chăm sóc cuộc sống hàng ngày của nó. Dì, thật ra cháu cũng có nghiên cứu qua về tâm lý học. Tình trạng của anh ấy bây giờ, anh ấy phải duy trì cuộc sống làm việc và nghỉ ngơi lành mạnh, đều đặn.

    Anh ấy nhất định không được thức khuya, tăng ca hoặc uống rượu. Anh ấy phải ngủ sớm dậy sớm, tập luyện thường xuyên. – Tốt quá rồi. – Đúng không? – Vậy dì thấy cháu có hợp không? – Hợp lắm. Xin lỗi, hôm nay trời lạnh quá.

    Chúng ta xem qua hợp đồng đi. Dù sao thì điều khoản của hợp đồng này cũng khá nhiều. [Hợp Đồng Lao Động] Đúng, đúng, đúng. Cháu xem hợp đồng đi. Dì, cháu ký xong rồi. Ký xong rồi? Phương Ngôn, con trai của dì giao cả cho cháu. Dì yên tâm.

    Bảo đảm sẽ hoàn thành nhiệm vụ. Chắc là nhà này rồi. Chị thử mở cửa xem. Căn phòng này, đúng là nơi đại minh tinh sống có khác. Căn phòng hào hoa quá. Ừ nhỉ. Cậu nói xem,

    Nếu chúng ta đem địa chỉ của Thời Nhất bán cho fan hâm mộ của anh ta, có phải sẽ kiếm được khoản kếch xù không? Không hổ là chị của em. Nói gì vậy, gì mà kiếm khoản kếch xù? Hiện giờ là bạn của các cậu

    Sống ở nơi nước sôi lửa bỏng này đấy. Đấu tranh để tồn tại. Hơn nữa, tôi rất căng thẳng. Đây là lần đầu tiên tôi ở cùng với đại minh tinh. Không đúng, không đúng. Nói đúng hơn là… Lần đầu tiên cậu ở chung với đàn ông. Bạn học Phương Ngôn,

    Cậu nhất định phải khống chế bản thân. Không được làm bừa với Thời Nhất đâu. Sao tôi có thể làm bừa được? Cậu nói đàng hoàng một chút. Cậu nói xem, nếu Thời Nhất phát hiện tôi chính là trợ lý của anh ấy.

    Anh ấy có nghĩ tôi là fan hâm mộ không có não, và đuổi tôi ra ngoài không? Sao có thể thế được? Đương nhiên là không rồi. Cậu đến để làm việc. Hơn nữa, có hợp đồng trong tay. Đường đường chính chính, sợ cái gì? Căn phòng lớn như thế này…

    Bảo mẫu và trợ lý không dễ làm chút nào đâu. Cậu không thể nói câu nào dễ nghe hơn sao? Căn phòng lớn như thế này… cuộc sống tốt đẹp sắp bắt đầu rồi. Tiểu Ngôn, nhìn ánh mắt của tôi đi.

    Bắt đầu từ hôm nay cậu sẽ bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới. Chứng mộng du và những thứ linh tinh khác sẽ cút ra khỏi thế giới của cậu. Cố lên! Cố lên! Ngỗng nhỏ. Sau này chúng ta sẽ cùng nhau nỗ lực. Em cũng là ngỗng nhỏ à?

    Trong mỗi một câu chuyện, sẽ đều có một cánh cửa bị khóa. Nữ chính của mỗi một câu chuyện, đều rất hay gây sự muốn mở cánh cửa đó ra. Mình chẳng tò mò chút nào. Mình cũng không gây sự. Tạm biệt. Dầu gội đầu, dầu xả của Tiểu Ngôn Ngôn.

    Kem tẩy lông. [Xác nhận xóa bài hát từ mục nhạc tải về.] Anh có biết một loại bệnh, gọi là bệnh mộng du do tâm lý. [Bác sĩ Thôi] Alô, bác sĩ Thôi. Ngày mai anh có thời gian không? Nói chuyện một chút đi. Được. Bận bịu cả một ngày. Cuối cùng…

    Chỉ còn lại căn phòng cuối cùng thôi. Nhìn cảnh tượng này… mình không thể nào không sáng tác một bài thơ. Mặt nhìn dưới đất. Lưng nhìn trời. Phòng bếp, phòng khách. Nhà vệ sinh. Con đường tìm thuốc gian nan biết mấy. Nhưng mà không làm khó được… Phương Ngôn.

    Giường của đại minh tinh có khác, chất lượng cực kỳ tốt. Đẹp quá! Sao hôm nay dì lại không tắt điện nhỉ? Có điều dọn dẹp cũng sạch sẽ đấy. Thật không ngờ lần đầu tiên gặp mặt lại là kiểu như thế này.

    Anh ấy không xem mình là fan hâm mộ không có não chứ? Anh ấy đuổi mình ra ngoài thì phải làm sao? Ai đấy? Xin lỗi, xin lỗi. Tôi là trợ lý mới đến. Sau này tôi sẽ chăm sóc anh 24 giờ mỗi ngày. Rất tiếc khi phải gặp anh theo cách này.

    Thời Nhất, anh yên tâm, tôi tuyệt đối không nói với fan hâm mộ của anh… là anh có một vết bớt trên lưng. – Sao lại là cô? – Sao lại là anh? Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com