Full HD | Mã Mộng Duy, Ngao Thuỵ Bằng, La Chính | Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân Tập 07 | iQiyi Vietnam

    [Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân!] [Tập 7] [Bộ phim có thuyết minh Tiếng Việt AI] [Để thay đổi ngôn ngữ chọn Cài đặt → Lồng tiếng] Đợi tôi. Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Anh ấy coi mày là tri âm,

    Còn mày thì để Ngã Điểu làm bẩn kèn Ác-mô-ni-ca của anh ấy. Lại còn muốn đồ của anh ấy nữa. Mặt dày thật. Thời Nhất, Ngã Điểu không cẩn thận làm bẩn kèn Ác-mô-ni-ca của anh rồi. Nhưng không phải nó cố ý, vậy nên… Khó xử quá, khó xử quá.

    Ngã Điểu bất cẩn làm bẩn kèn ác-mô-ni-ca của anh. Sau đó tôi… Mình còn phải giải thích chuyện Ngã Điểu nữa. Không được, không được. Thôi bỏ đi, không cần nữa. Phiền phức quá. Cô đang nghĩ gì vậy? Không có gì. Cảm ơn. Đây là? Đây là lông của Ngã Điểu. Ngã Điểu?

    Ngã Điểu là thú cưng của Vỹ Lâm. Chính là một con ngỗng to trắng như tuyết. Nó giúp tôi luyện tập vai diễn. Anh biết không, nó rất nghịch ngợm. Nó hay làm hỏng đồ đạc. Anh biết cái kèn… Không có gì, nó không có gì để nói. Không nhắc đến nó nữa.

    Đợi tôi một chút. Alô, đạo diễn đâu? Anh vừa đi thì đạo điễn cũng mất tiêu rồi. Mất tiêu rồi? Kèn bẩn rồi thì cũng không sao. Cũng đừng phạt Ngã Điểu. Dù sao, nó vẫn còn có trách nhiệm giúp cô luyện tập vai diễn. Tôi… Tôi cảm ơn anh nhiều nhé.

    Anh yên tâm, lần này tôi sẽ nhất định bảo vệ tốt cho nó. Thật đấy. – Được. – Xin lỗi, tôi nghe điện thoại chút. Alô. Phương Ngôn, cô biết chưa, đạo diễn không làm nữa rồi. Đạo diễn không làm nữa rồi? Alô, Hách Anh Tuấn à?

    Bình thường đạo diễn hay đi đâu? – Hãy gửi địa chỉ cho tôi. – Được. Thay đổi người sáng tạo trước khi quay cũng không phải hiếm gặp. Nhưng bộ phim là thành quả của sự nỗ lực phối hợp cả ê-kíp. Cứ coi như là đổi đạo diễn,

    Thì mọi người vẫn có thể tiếp tục làm tiếp. Cô yên tâm. Tôi tin cô sẽ hiểu thấu đáo vai diễn này. Với lại, dựa vào năng lực của cô tất cả các đạo diễn sẽ đánh giá cao cô. Tôi chỉ cảm thấy trong lòng đạo diễn chắc cảm thấy rất khó chịu.

    Làm sao đây? Cố tổng đưa xuống thông báo rằng nếu ngày mai đạo diễn mà không xuất hiện nữa, thì kế hoạch coi như hủy bỏ. [Rạp chiếu phim Cinemark] Anh yên tâm. Tôi sẽ không để nhà quảng cáo đó ảnh hưởng đến nội dung của tác phẩm.

    Anh ta là nhà sản xuất. Lẽ nào anh ta muốn đổi đạo diễn. Tôi đã nghe ngóng được rồi. Đạo diễn mất tích rồi. Nghe nói Thời tổng đã đích thân đi tìm cả ngày, nhưng vẫn không tìm được. Tìm cả ngày?

    Nói như vậy thì không phải anh ta muốn đổi đạo diễn rồi. Liệu người bị rối loạn lưỡng cực đó có phải phát bệnh rồi không? Lẽ nào anh ta đã ở trong nhà quá lâu. Xin chào, thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…

    Quả nhiên là ở đây mà. Cuối cùng thì cũng bị mình tìm ra. Phương Ngôn. Máy đo đề-xi-ben sao lại tắt rồi. Bởi vì tôi đang chơi game với đạo diễn nên tắt nó đi. Đạo diễn? Tôi phải tìm trong tám game, cuối cùng mới tìm ra anh ta đấy.

    Giữ lấy anh ấy. Nghĩ cách hỏi xem anh ta đang ở đâu. Nhanh. Tiểu ca ca, anh có online không? Anh chơi rất hay. Cô chơi cũng rất tốt. Đúng rồi, cô là ai vậy? Tôi quên đổi ghi chú rồi. Tôi là Phương… Tiểu Phương. Là Tiểu Phương. Tiểu Phương à? Đúng thế.

    Đạo diễn, có phải anh quên tôi rồi không? Cũng đúng, cái thế giới này lạnh lẽo vậy đấy. Nhân vật nhỏ bé giống như tôi đây, nếu có mất tích thì có lẽ cũng không ai phát hiện ra. Tiểu Phương à, tôi sao quên được chứ. Nhưng mà đang tốt đẹp thế này

    Sao lại biến mất khỏi thế giới chứ? Tôi… Bởi vì tôi mắc một loại… bệnh. Có bệnh thì đi chữa. Có gì mà không giải quyết được chứ. Đúng, không gì là không giải quyết được. Bởi vì có bệnh có thể chữa được. Nhưng có những bệnh

    Nếu nói ra thì cũng chẳng ai tin là có. Tôi vì bệnh của mình mà vẫn luôn sống rất cẩn thận. Anh có hiểu cảm giác mơ hồ với bất lực đấy không? Giống như kiểu cả thế giới này không ai thấu hiểu bạn vậy. Cuộc sống như vậy

    Thì còn có ý nghĩa gì nữa. Tôi cũng không có ai hiểu, cũng là một người thất bại. Bị khó khăn đánh bại đến thảm hại. Nhưng mà nếu cô nghĩ không ra… – Ga tàu. – Ga tàu. Đúng vậy, tôi đang ở ga tàu chuẩn bị về quê.

    Một tiếng nữa sẽ lên tàu. Tiểu Phương, núi xanh vẫn còn, không lo không có củi đốt. – Nhanh đến ga tàu thôi. – Được, được, được. Chúng ta sẽ đi đường tắt. Anh tài xế, có thể tránh đường chút không? Anh không thấy sao, đang bận đây này. Phía sau có xe.

    Xuống xe. – Mau lên. – Được. Sao thế? Hình như tôi bị trẹo chân rồi. Đau quá. – Lên đi, tôi cõng cô. – Không cần đâu. Anh mau đi đi, không kịp nữa rồi. – Nhanh lên đi. – Không sao, để tôi gọi Tả Dao tới.

    Anh mau đi tìm đạo diễn đi. Cô muốn tôi quỳ dưới đất mãi sao? – Không phải… – Lên hay không? Nào. Một, hai, ba… Không biết đạo diễn thế nào rồi. Những lời cô nói với đạo diễn vừa rồi đều là thật sao? Anh nói chuyện bệnh đó hả?

    Thực ra tôi đã quen với bệnh này rồi. Vậy nên không có đau buồn đến thế. Chỉ là muốn mau chóng tìm được đạo diễn. Anh ấy đối với tôi rất tốt. Đồng ý giao cho tôi vai Hồ Thần. Vậy nên, làm người chỉ cần luôn chăm chỉ làm mọi thứ là được.

    Đừng quá để ý kết quả, cũng đừng làm những việc khiến bản thân thấy hối hận. Xem ra cái vai diễn Hồ Thần đó đối với cô rất quan trọng. Tai anh sao lại đỏ vậy? Có phải anh nóng không? Để tôi quạt cho anh nhé. Cô đừng ngọ nguậy nữa.

    Sao lại đỏ hơn thế này? Chỉ là lạnh quá thôi. Tôi xin lỗi. Đợi chút. Như này thì ấm rồi chứ. Taxi. Nhanh, nhanh, nhanh. Taxi. Dừng xe. Mau cho tôi xuống. Nào. Chậm thôi. Cẩn thận. Bác tài, đi thôi… Ga tàu. Được. Bác tài, nhanh hơn chút được không?

    [Lối vào Ga Bắc Tô Châu] Đi. – Chân cô được không đó? – Không sao, đừng lo cho tôi. Mau đi, mau đi. Anh qua đây, qua đây. Mau lên. Thời tổng? Sao hai người lại đến đây? Phương… Đạo diễn, Tôi là tiểu Phương. Thời tổng, quá tổn hại rồi,

    Anh không phải đóng kịch lừa dối chân tình vậy chứ. Chân tình gì chứ? Tình nghĩa hiệp, tình huynh muội, đằng nào cũng không phải tình cảm nam nữ. Được rồi, đừng nói linh tinh nữa. Đi thôi. Tôi nhớ mỗi lần đến đây uống rượu, đều là nói về Thủy Cảnh.

    Là bởi vì trong mắt anh chỉ có Thủy Cảnh. Với lại, hai người đàn ông như chúng ta ngồi nói chuyện, không nói chuyện phim ảnh, thì nói cái gì? Chuyện yêu đương? Anh có biết vì sao lúc đầu tôi lại chọn anh không? Trong giới điện ảnh tôi là người mới.

    Người mới, biết nghe lời. Do bây giờ tôi không nghe lời nữa, thì không chấp nhận tôi nữa rồi. Rồi đợi bị thay thế. Nếu như hôm nay anh thỏa hiệp rồi, thì tôi mới thực sự thay thế anh. Chúng ta làm điện ảnh để làm gì? Kiếm tiền sao?

    Phương thức kiếm tiền thì nhiều rồi. Là bởi vì anh có ý tưởng, anh có điều muốn nói. Với lại anh sẵn sàng kể cho khán giả nghe, Thủy Cảnh là một thế giới kỳ diệu. Nhưng nó càng huyền diệu, thì cũng là biểu hiện quan tâm đối với mọi người.

    Những cái này cần có người nói ra. Chính là cần một kẻ ngốc chủ nghĩa duy tâm trong mắt người khác. Anh cảm thấy tôi có thể để cho anh đi sao? Kẻ ngốc chủ nghĩa duy tâm? Vậy anh không để tôi thỏa hiệp,

    Thì anh nói rõ với nhà quảng cáo thế nào chứ? Cùng lắm thì ông ta triệt vốn. Khoản lỗ này tôi sẽ bù vào. Quả nhiên là một người trong nóng ngoài lạnh. Thời tổng. Mời kẻ ngốc. Mời kẻ ngốc. – Đạo diễn. – Không sao chứ? Không sao chứ? Tiểu Phương.

    Hai người… cũng được đó. Diễn cũng tốt quá đó. Đạo diễn như tôi mà cũng không nghe ra. Chúa diễn trò. Không có, lúc nhỏ sức khỏe tôi không tốt, Sau đó tôi liền tưởng tượng có nhiều loại âm thanh ở xung quanh tôi. Cái gì mà Bọt biển bảo bối này,

    Sáp màu tiểu Tân này. Sau đó tôi phát hiện giọng nói của tôi có thể khiến cho những người xung quanh vui vẻ, sảng khoái. Thế là tôi trở thành một chúa diễn trò. – Anh xem đi. Học tốt lắm. Nào. Hai người uống chút nước mật ong đi.

    Sao cô vẫn ở đây? – Tôi… – Mau về phòng ngủ đi. Đợi chút. Hai người sống chung sao? Không phải, không phải. – Chúng tôi chỉ là… – Đúng. Sống chung rồi. Thời tổng, đây là Kim ốc tàng Kiều sao? Không phải. Đạo diễn, anh đừng cười.

    Không phải, thật sự không phải mà. Đạo diễn, anh đừng ngủ ở đây. Anh đừng ngủ ở đây. Sofa được lắm. Rất thoải mái. Mị Thần đó. Mị Thần? Để tôi cho anh uống chút nước mật ong nhé. Ôi trời ơi. Nặng quá. Thời… Thời… Thời tổng. Đừng động đậy. Tôi tuyệt đối

    Sẽ không hợp tác với các cô. Bây giờ tôi cho cô một phút, cả người và ngỗng, lập tức biến ngay đi cho tôi. Thời tổng, tôi và Ngã Điểu… Năm nghìn? Một trăm nghìn trước đó xóa bỏ. Anh bắt nạt tôi này. Anh bắt nạt tôi này. Cô nhìn gì vậy?

    Không, có đâu. Cuối cùng cũng giải thoát được rồi. Chân mình tê quá. Lẽ nào mình cũng say rồi. Cố làm ra vẻ. Như này ấm rồi chứ. Nó đáng yêu đó chứ. Đi. Sao nó xuống dốc lại chậm quá vậy? Cuộc sống hàng ngày của Thời tổng cũng không dễ dàng gì.

    Mỗi ngày đều phải làm những việc như này. Hay là anh làm đi. Tôi không thể làm được. Nó cũng đâu phải con trai tôi. Đi. Đi. Đó là ngỗng sao? Đáng yêu quá. Tôi có thể chụp ảnh với nó được không? Nào, để tôi chụp cho cậu nhé. Một, hai, ba…

    Cậu xem, còn ngỗng này còn đeo cả khăn nữa. – Hài hước quá. – Đúng rồi, hôm nay cậu đã xem khăn của Thời Nhất chưa? Lên hotsearch rồi đó. Chiếc khăn đó gần đây rất hot. Không phải tối qua anh cũng quàng một chiếc đó sao? Đi. Không khóa ư?

    Hiếu kỳ hại chết mèo. Mình không được hiếu kỳ. Mình không được hiếu kỳ. Ngã Điểu à Ngã Điểu. Em nói xem, lông của em bay ở đâu không bay lại bay vào trong cái phòng đó. Đại ma vương trở về, nhất định sẽ đánh mông ngươi.

    Đi vào hút cái lông đó có lẽ không sao. Ngã Điểu, vẫn là để chị đến cứu em vậy. Chị đến cứu em đây. Chẳng phải chỉ là một vài đồ cũ thôi sao? Lại làm đến mức thần bí như vậy. Ngỗng con. Không động, không chạm, không gây họa.

    Hút cái lông kia rồi rút mau. Dọa chết mình rồi. Cái giá này nát như vậy rồi vẫn để ở đây. Người có tiền này cũng keo kiệt quá rồi đấy. Thôi bỏ đi, vẫn là mua một cái mới thì hơn.

    Nếu đồ này mà rơi vào tên Ma Vương mặt lạnh đó thì… Đi. Ngã Điểu. Em đi dạo về rồi à. Đạo diễn đâu rồi? Đạo diễn chê cô nấu ăn không ngon, nên tìm lí do quay về công ty rồi. Gì chứ? Vẫn chưa ăn gì

    Mà nói mình nấu ăn không ngon ư? Đúng rồi… Đúng rồi… Xin hỏi hôm nay Ngã Điểu có ngoan không? Nếu như dẫn nó ra ngoài, có cần nhốt vào trong lồng không? Cô muốn đưa nó đi đâu? Đến phòng làm việc của Thời Nhất.

    Thời Nhất nói chủ đề bài hát mới của anh ấy muốn dùng thêm tiếng động vật mô phỏng vào. Tôi thấy rất hay, nên đã bảo tôi mang Ngã Điểu qua đó cho anh ấy thêm chút dữ liệu. Ngã Điểu bị tiêu chảy rồi, không đi được. Tiêu chảy? Có nặng không vậy?

    Có cần đưa đi khám không? Không cần, ở nhà nghỉ ngơi là được. Vậy anh không ăn nữa sao? Khó ăn quá, tôi không muốn ăn nữa. Anh ăn… Không được tức giận. Tức giận sinh bệnh không ai chăm sóc. Tại sao phải so đo với một người bệnh chứ.

    Ngốc nghếch vậy sao? Tiêu chảy? Ngỗng cũng có lúc bị tiêu chảy? Đúng rồi, hôm nay cô không thể đến chỗ Thời Nhất được đâu. Tại sao chứ? Hai giờ chiều nay phỏng vấn Hồ Thần. Chiều nay? Hai giờ? Trời ơi, trời ơi! Ngã Điểu. Nhanh, mau cứu Ngã Điểu. Ngã Điểu.

    Ngã Điểu, hôm nay chị trông cậy cả vào em đấy. Vậy chúng ta bắt đầu thôi, đừng nói nhiều nữa. Vậy bây giờ, ta đến rồi. Ngươi không có gì muốn nói với ta sao? Ngươi không có gì muốn hỏi ta sao? Hay là muốn ta hỏi trực tiếp ngươi. Ngươi rốt cuộc

    Có thích ta không? Sao vậy, biểu cảm em vậy là sao? Em trả lời chị đi. Có phải em thấy rất tệ đúng không? Chị cũng thấy thế, vậy phải làm sao đây? Không sao, cho chị thêm một cơ hội, để chị thử lại lần nữa, được chứ?

    Được rồi, không sao hết, không lo lắng. Vậy bây giờ ta đến rồi. Ngươi không có gì muốn nói với ta sao? Đồ fan cuồng. Phương Ngôn… Phương Ngôn… Anh ta phát hiện ra rồi. Tiêu rồi, lần này không phải bị phạt nhiều hơn đấy chứ? Ngã Điểu, chị nói này,

    Cho dù hôm nay chị có lưu lạc đầu đường xó chợ, chị cũng sẽ không bỏ rơi em đâu. Tiếp cho chị sức mạnh, tiếp cho chị dũng cảm đi. – Cố lên. – Phương Ngôn. Tôi có thể giải thích, không phải tôi cố ý đâu.

    Vừa rồi khi tôi đang dọn dẹp nhà cửa, thì phát hiện cửa đang mở. Sau đó tôi nhìn thấy lông của Ngã Điểu bay vào, nên tôi vào phòng dọn dẹp. Khi dọn dẹp tôi phát hiện cái kệ đó bị hỏng, sợ nó rơi vào người, nên đã vứt đi rồi.

    – Cái kệ ở đâu rồi? – Kệ sao? Anh đừng có sốt ruột. Tôi đã đặt cho anh một chiếc kệ giống hệt vậy rồi. Hai ngày nữa sẽ tới. Cái kệ ở đâu rồi? Kệ sao? Tôi hỏi đồ của tôi đâu rồi?

    Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com