Full HD | Mã Mộng Duy, Ngao Thuỵ Bằng, La Chính | Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân Tập 24 | iQiyi Vietnam

    [Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân!] [Tập 24] [Bộ phim có thuyết minh Tiếng Việt AI] [Để thay đổi ngôn ngữ chọn Cài đặt → Lồng tiếng] Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Nói mau! Phương Ngôn ở đâu? Đứng lại! Không được động đậy.

    Cố Viễn Châu, Phương Ngôn đang ở đâu? Rốt cuộc cô ấy đang ở đâu? Ông ta nhất định sẽ không nói đâu. Nơi cũ… Nơi cũ là ở đâu? Đã không kịp nữa rồi. Em biết chỗ đó rồi. Thời Nhất, không cần để ý đến ông ta nữa.

    Em nhớ ra một vài nơi, chúng ta chia nhau đi tìm. Đi thôi. [Bên ngoài có việc] [MUSIC LIFE Cà phê Nghệ thuật Âm nhạc] Sao lại đóng cửa thế này? Không có ai cả. Đi, đi chỗ khác tìm. Mau lên chút! Nhân chứng của cậu chẳng phải là Phương Ngôn sao?

    Nhưng thật vừa hay cô ta lại bị một chứng bệnh, được gọi là chứng mộng du. – Alô? – Alô? Em nói chỗ cũ, bọn anh đã tìm cả rồi. Không có. Em hãy nghĩ lại xem. Còn có nơi nào mà Cố Viễn Châu biết không? Em biết đó là đâu rồi.

    Lại còn tặng mình một món quà nữa sao? Phương Ngôn… [Rốt cuộc cậu đã làm gì với con trai tôi rồi?] [Tôi đã nói là không truy cứu cậu rồi.] [Cậu đã làm gì với con trai tôi rồi?] [Anh…] [Anh… Cứu em…!] [Anh…] [Anh…] [Anh… Em sợ…!] [Đừng sợ.]

    [Em hãy coi tất cả việc này chỉ là một ác mộng thôi.] [Tỉnh dậy rồi sẽ không sao nữa.] [Em sợ gặp ác mộng.] [Yên tâm đi.] [Anh sẽ đuổi hết những thứ xấu xa] [ở trong cơn ác mộng của em.] [Anh…] [Anh…] Tìm được rồi. Không sao đâu, mẹ.

    Tất cả đều bắt đầu từ nơi này. Có lúc anh rất muốn, khi tỉnh dậy tất cả những chuyện này chỉ là một giấc mộng. Nhưng lại rất sợ… tỉnh mộng rồi, sẽ không được gặp em nữa. Sẽ không đâu. Em sẽ luôn ở bên anh. Hãy nhắm mắt lại.

    Hãy lắng nghe một cách cẩn thận. Hãy quên thế giới trước mắt anh đi. Nói không chừng… anh sẽ nghe được điều mà bác muốn nói với anh. Chúc mừng Thời tổng! – Chúc mừng anh! – Chúc mừng Thời tổng! Không được gọi là Thời tổng nữa,

    Bây giờ phải gọi là chủ tịch Thời. Phải, phải, phải… Chúc mừng chủ tịch Thời! Cảm ơn mọi người! Cảm ơn! Thời gian vừa qua mọi người đã vất vả rồi. Phim Thủy Cảnh đó đã phá vỡ 100 triệu lượt xem rồi. Anh cũng làm chủ tịch rồi.

    Vậy tôi, một nhà điều hành sản xuất, có thể bỏ hai chữ điều hành đi không? Phê chuẩn. Chủ tịch Thời… Vậy phòng Studio Nguyên Khí của chúng tôi thì sao? Có phải nên được tăng lương không? Không những được tăng lương, mà còn được phần trăm lợi nhuận.

    Vậy lương của anh có phải nên được tăng không? Anh vốn đã là thành viên trong hội đồng quản trị rồi. Lương sẽ được chuyển thành cổ phần. Cạn ly…! Anh Thời Mạnh làm chủ tịch rồi, em có lợi ích gì chứ? Vậy Tả Hữu muốn gì nào?

    Anh sẽ mua hết cho em. Cảm ơn anh Thời Mạnh! Em muốn được đến Disney chơi. Hoạt động cha con này, không cần phải phiền chủ tịch đâu. Mặt dày! Hôm khác ba sẽ đưa con đi. Nhưng chú vẫn chưa phải là ba của con. Sắp rồi.

    – Cạn ly nào mọi người. – Cùng nhau… Nào, cạn ly…! – Đợi đã… – Sao vậy? Đồ mà anh tặng em đâu rồi? – Để đâu rồi? – Mau đi lấy… Có phải là để ở phòng của cậu không? – Dao Dao, cậu mau đi cùng tôi. – Sao vậy?

    – Đi lấy đồ… – Mau đi, mau đi… – Mau lên. – Có phải là để ở phòng của cậu không? Cảm ơn, cảm ơn…! – Thấy tôi thế nào? Ổn không? – Không vấn đề gì. – Đồ gì vậy? – Đó chính là… Quà mà Thời Mạnh tặng cho tôi.

    Thôi bỏ đi, chắc cậu không tìm được đâu. Để tôi tự tìm. Tôi cùng tìm giúp cậu. Hãy cho tôi biết cái đó to hay nhỏ? Không sao, không sao… Để tôi tự tìm. Có phải là để ở bên đó không? Tôi đoán có lẽ là ở đó. Mau lên, mau lên…!

    Ở đâu vậy chứ? Đây. Cảm ơn! Có phải tôi đã để ở đây không nhỉ? Có ổn không? Có ổn không? Ổn. Chuẩn bị xong chưa? Phương Ngôn, tìm thấy chưa? Có phải tôi đã để ở phòng khách không? Chúng ta mau ra thôi. Ở đâu rồi? Ở đâu rồi?

    – Ở đâu rồi? – Cái gì vậy? Lần này không cần đâu. Dao Dao…! Anh biết… có lẽ anh là người không đáng tin cậy. Sắp ba mươi tuổi rồi, đến một việc chính đáng cũng chưa từng thực hiện thành công. Có lẽ… ông trời cũng cảm thấy…

    Chỉ có em mới có thể chịu được kẻ gây tai hại như anh. Vì vậy… lại một lần nữa đưa em đến bên anh. Em nói xem có tức hay không? Nhưng khoảnh khắc lúc em quay lại bên anh, anh đã tự nói với mình rằng… Hách Anh Tuấn cả đời này

    Sẽ không để Tả Dao rời xa anh nữa. Tả Dao…! Anh hy vọng em có thể cho anh một cơ hội. Hãy tin anh một lần. Hãy để anh được làm chồng của em. Hãy để anh được làm ba của Tả Hữu. Anh biết… có thể anh sẽ làm không tốt, nhưng…

    Anh nhất định sẽ cố gắng hết sức, để chúng ta được hạnh phúc. Tả Dao…! Anh yêu em! Anh yêu em! Hãy lấy anh nhé! Hãy lấy anh ấy đi…! Hãy gả cho anh ấy đi…! Hôn một cái…! Hôn một cái…! Ba ơi cố lên! Cố lên! Hôn một cái! Hay quá!

    Hoàn mỹ! Được, chúng ta tạo một tư thế khác. Chụp một kiểu khác nào. Tốt lắm! Xin đợi một chút. Nào! Cậu sang chỉnh cho cô ấy một chút. – Được, nào chuẩn bị chụp thêm một kiểu. – Em nhìn gì vậy? Anh không cảm thấy khung cảnh rất lãng mạn,

    Rất đẹp sao? Anh chỉ cảm thấy lạnh thay cho họ. Mau đi thôi. Mẹ đang giục rồi. Chụp thêm một tấm nữa. Đi thôi. Được. Em cảm thấy rất lãng mạn mà. Anh ấy sẽ cầu hôn mình. Anh ấy sẽ không cầu hôn mình. Anh ấy sẽ cầu hôn mình.

    Anh ấy sẽ không… Không được, không được… Lại lần nữa. Tiểu Ngôn… Con đang làm gì vậy? Con không làm gì cả. Bọn họ đang làm gì vậy? Kỳ thực con trai của dì trong lĩnh vực yêu đương, dốt đặc cán mai. Cũng được, cũng được ạ.

    Thằng bé này với ba của nó giống nhau như khuôn mẫu. Ở trong lòng có cả trăm ước nguyện, nhưng chẳng bao giờ nói ra cả. Vậy năm đó chú cầu hôn với dì thế nào ạ? Thực sự thì… Một người con gái thông minh sẽ…

    Bao nhiêu tuổi rồi mà anh vẫn vậy hả? Lại đây… Lại đây… Xem em xử lý anh như thế nào. Được rồi, được rồi…! Anh sai rồi… Anh sai rồi… Bàn tay này thật là đẹp! Tay em còn đẹp hơn. Vậy sao? Em cũng nghĩ tay em đẹp. Trọng điểm là tay sao?

    Tháng này em phải mất bao nhiêu là tiền mừng. Cảm giác sắp phải ăn đất rồi. Anh nói xem bao giờ em có thể thu lại được? Anh hiểu rồi. Cầm lấy này. Em có ý này sao? Đây vốn không phải là điểm chính. Làm việc nhỏ sẽ có nghĩa tình,

    Làm việc lớn sẽ hại đến thân. Mày với Thời Mạnh sắt thép khô khan đó, Mày làm cái gì anh ấy cũng không hiểu được. Tức chết tôi rồi. [Bóng đèn điện đưa ra một gợi ý.] Bóng đèn điện đưa ra một gợi ý. Nếu em không có cảm giác an toàn

    [Nếu em không có cảm giác an toàn thì hãy gả cho em trai anh đi.] thì hãy gả cho em trai anh đi. [Nhưng em không thể cầu hôn với anh ấy được.] Nhưng em không thể cầu hôn với anh ấy được. Em trai của anh là người cứng nhắc,

    [Em trai của anh là người cứng nhắc, em muốn ám thị có lẽ cũng rất khó.] em muốn ám thị bật đèn xanh có lẽ cũng rất khó. Khó? Khó mình cũng không thể cầu hôn trước được. Cái này được gọi là gì? Đây được gọi là biết trên núi có hổ

    Nhưng vẫn lao đầu đi. Lạnh quá! – Nào, quàng kín vào một chút. – Vâng. Đừng để bị cảm. Thật không ngờ… Lần này ngắm tuyết, vẫn chỉ có một mình. [MUSIC LIFE Cà phê Nghệ thuật Âm nhạc] Hello! Hello, Phương Ngôn! Bài hát tiếp theo

    Tặng cho cặp đôi hạnh phúc nhất trên thế giới. Được…! Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, là ngẫu nhiên, đúng không. [Thủy Ngôn Vật Cảnh] Lần thứ hai, chúng ta lại gặp nhau, là lẽ tất nhiên phải không? Lần thứ ba, nếu có gặp lại nhau,

    Thì đó nhất định là định mệnh đã được sắp đặt trước. [Thời Mạnh…!] [Chúc Mừng Sinh Nhật!] [Mau ước nguyện đi.] [Em ước điều gì vậy?] [Không ước điều gì cả.] [Sao em không ước?] [Bởi vì…] [Thứ mà em muốn có,] [em đã có được rồi…!]

    [Anh sẽ không để em rời xa anh nữa.] Thế nào hả? Bài hát này là một món quà dành cho hai người dịp lễ tình nhân. Đã đủ thành ý chưa? Đương nhiên là rất hay rồi. Thời Mạnh đâu? Sau cậu ta lại không ở cùng em?

    Chẳng phải hôm nay là lễ tình nhân sao? Anh ấy đi công tác rồi. Đi lĩnh thưởng rồi. Vậy nên không có thời gian ở cạnh em. Cái thằng nhóc này. Về rồi anh sẽ giúp em mắng nó. Không sao đâu. Bài hát của anh thực sự rất hay.

    Vì vậy anh phải cố lên đấy! Cố lên! Vậy anh bận chút đây. Tạm biệt! Tạm biệt! Thật xin lỗi! Không thể cùng em tổ chức lễ tình nhân. Em đứng ở cửa đếm mười người, nếu người thứ mười là một cặp tình nhân, thì anh sẽ gửi quà tặng cho em.

    Tặng một món quà mà cần nhiều điều kiện như vậy. Ở cửa không có người, anh thích tặng thì tặng. Trong nước đã có tuyết rơi chưa? Trên trời không có sao à? Nhưng ở bên này của anh có. Hiện tại ở đây cả bầu trời đầy là sao.

    Vừa có sao lại vừa có tuyết. Em đã có thể thấy rồi đó. Vậy nên… có phải em có thể gả cho anh rồi không? Cuối cùng anh cũng nói ra rồi phải không? Lúc anh theo đuổi em đã rất tận tâm, mà bây giờ anh lại qua loa như vậy.

    Thời Mạnh, em nói cho anh biết… Em không đồng ý. Cho dù đàn ông trên thế này đều chết hết rồi, thì em cũng sẽ không gả cho anh. Quá qua quít rồi. Lại gì nữa vậy? Quà của em ở trên sân thượng ấy. Sân thượng?

    Tặng quà gì mà anh phải kỳ quái như vậy. Sao anh đã quay lại rồi? Mau lên đây đi. Anh hãy xuống đi. Muốn nhận quà thì em hãy lên đây đi. Em là kiểu người vì quà tặng mà phải đi lên sao? Quà đâu? Nhắm mắt lại trước đã.

    Nhắm mắt lại trước đã. Không được mở ra đâu đấy. Đi thôi, từ từ chút. Cẩn thận! Chậm thôi! Chậm thôi! Chậm thôi! Được rồi! Ở đây. Bây giờ có thể mở mắt ra rồi. [Marry Me] Vừa nãy ở dưới nhà em đã nói không muốn gả cho anh nữa. Là thật sao?

    Vậy bây giờ anh… là đang cầu hôn em đấy hả? Đi theo anh. Phương Ngôn! Trước đây anh không tin vào định mệnh. Cũng giống như anh không tin… trên trời vừa có sao lại vừa có tuyết xuất hiện cùng một lúc. Nhưng đến khi gặp được em, anh đã bắt đầu tin.

    Anh và em ở cạnh nhau mỗi giây mỗi phút đều là định mệnh sắp đặt. Anh muốn được cùng em ngắm tuyết, cùng nhau dẫn bầy ngỗng đi dạo. Mỗi một nguyện vọng của em, anh đều muốn được giúp em thực hiện. Chúng ta sau này sẽ cùng nhau già đi.

    Những sự vật xung quanh chúng ta, cũng sẽ cùng nhau thay đổi. Nhưng anh nguyện giống như những ngôi sao, mãi mãi bên cạnh em. mãi mãi không thay đổi. Phương Ngôn! Hãy lấy anh nhé! [Đừng đi vội bởi cuối cùng sẽ có điều bất ngờ.] [Cảnh Ngoại Truyện] Vỹ Lâm…

    Chẳng phải tôi đã nói với cậu rồi sao? Nếu cậu không tìm bạn gái đi, thì cậu chỉ có thể cả đời đơn độc với con chim của tôi thôi. Tôi đi xem phim với Thời Mạnh đây. Được rồi. Tôi tắt máy đây. Em đợi lâu không? Hello! Muốn uống cái gì? Coca.

    Cô ấy giảm cân, không uống. Sao vậy? Sao Thời Nhất lại đến? Anh ấy chưa xem bộ phim này, nên anh đã gọi anh ấy đến xem cùng. Nhưng là anh… Em… Sao vậy? Đây. – Đi thôi! – Đi thôi! Phương Ngôn, sao vậy? Cảm giác cô ấy không được vui.

    Làm gì có. Em thấy cô ấy rất vui mà. Hãy uống chút nước đi. Nào. Chuyện này… Hay là để Thời Nhất ngồi ở giữa đi. Bị người khác nhận ra thì không hay. Bao nhiêu người như thế này. Mau lên, mau lên! Em ngồi ở bên đó. Nào, lại đây!

    – Ở đây em có cây 98K. – Anh cần. – Lại đây lấy đi. – Được. – Em còn để ký hiệu cho anh ở đây. – Được. – Anh đang làm gì vậy? – Có người đang đánh em. Có người đang đánh em. Ở đây. Ở đây… Ở đây…

    Phương hướng 110, 110, anh nhìn thấy chưa? – Không nhìn thấy. – Em bóc cho anh một quả chuối nhé? – Ở đây, ở đây… – Không nhìn thấy. Nhìn thấy chưa? Em bị chết rồi. – Anh kéo em lên. – Kéo em, kéo em lên…

    Kéo em ra khỏi đằng sau tảng đá. Nào! Anh trốn ở đây một chút, cẩn thận. Của anh… Của anh… Không sao. – Chơi lại. – Anh sẽ giúp em. Được. Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com