Full HD | Mã Mộng Duy, Ngao Thuỵ Bằng, La Chính | Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân Tập 15 | iQiyi Vietnam

    [Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân!] [Tập 15] [Bộ phim có thuyết minh Tiếng Việt AI] [Để thay đổi ngôn ngữ chọn Cài đặt → Lồng tiếng] [Phòng Phẫu Thuật] Bác sĩ… Bác sĩ, anh ấy sao rồi? Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com

    Chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi. Bệnh nhân có chút bệnh lý đặc biệt cần phải chuyển viện. Cô là người nhà của cậu ấy sao? Nếu là người nhà của cậu ấy, mời cô cầm lấy tờ đơn này, rồi mau đi làm thủ tục. Tôi là… Tôi đi. [Phòng Phẫu Thuật]

    Thời Mạnh…! Thời Mạnh…! Thời Mạnh, anh có nghe thấy tôi nói không? Thời Mạnh…! Anh có nghe thấy tôi nói không? Xin lỗi! Xin lỗi! Tôi không cố ý làm anh không vui đâu. Tôi đã luôn không nói cho anh biết, nhưng bây giờ tôi nói có còn kịp không?

    Anh tỉnh lại đi, tôi sẽ cho anh biết. Anh tỉnh lại đi, Thời Mạnh. Thì ra không phải là cậu sao? Dọa chết tôi rồi. Anh tỉnh lại đi, tôi sẽ cho anh biết. Anh tỉnh lại đi. Tôi thích anh! Tôi thích anh! Người mà tôi luôn thích đó là anh.

    Từ trước đến giờ chỉ có anh thôi. Nhưng bây giờ tôi nói, anh có nghe thấy không? Anh tỉnh lại đi. Tối hôm đó tôi đã từ chối anh… nhưng đó không phải lời thực lòng. Anh cũng rất buồn, nhưng tôi không cố ý. Tôi thích anh.

    Anh hãy tỉnh lại đi. Hãy trả lời tôi đi. Tôi xin lỗi! Xe của anh chẳng phải chạy rất tốt đó sao? Còn lừa em rằng bị tai nạn. Lại còn liên kết với Hách Anh Tuấn để lừa em nữa. Xe đạp thì cũng là xe mà.

    Dù thế thì sau này em sẽ không tin anh nữa. Đau tay…! Đau ở chỗ nào vậy? Có phải băng chưa được kỹ, cần quay lại bệnh viện không? Như vậy sẽ không đau nữa. Vậy bây giờ anh đưa em đi đâu? Về nhà. Về nhà. Anh như vậy không mệt sao?

    Như thế này sẽ an toàn. Phòng ngừa em chạy trốn. Nhưng như thế này làm sao chúng ta ăn cơm được? Em đút cho anh, anh đút cho em. Nhiệt độ vừa phải rồi. Nhiệt độ vừa phải rồi. Tiếp nữa đi. Em là cún con sao?

    Anh cứ nắm tay em như vậy, anh sợ em chạy mất sao? Nhưng em sẽ không chạy đâu. Nhưng em là cô nhóc hay nói dối. Anh phải kéo em lại. Tiếp tục đi. [Thủy Ngôn Vật Cảnh] Chúc ngủ ngon. Em còn đi tắm sao? Em không tắm.

    Vậy em vào đây ngủ đi. Em… Em còn chưa chuẩn bị tốt. Chuẩn bị cái gì? Đồ ngốc. Bật đèn lên em có ngủ được không? Không sao, em thế nào cũng được. Anh quen bật đèn lúc ngủ. Tại sao? Khi anh tám tuổi đã bị bắt cóc.

    Anh nhớ đã bị đưa đến một nhà máy bỏ hoang. Bên trong rất trống trải, rất tối. Anh thậm chí còn không biết mình đã ở trong đó bao lâu nữa. Lúc đó anh bị nhốt trong một căn phòng tối, nhất định là rất sợ. Nhưng điều đáng sợ nhất vẫn là

    Lúc anh trốn được về nhà, biết được ba anh vì ra ngoài tìm anh mà mất tung tích. Kể từ những chuyện đã xảy ra đó, anh không dám tắt đèn để ngủ nữa. Có phải em thấy anh rất buồn cười không? Sao có thể thế chứ? Có một số người,

    Mất cả đời để quên đi tuổi thơ. Có một số người, mất cả đời để nhớ về tuổi thơ. Nhưng không sao. Sau này… đã có em ở bên cạnh anh. Anh sẽ không phải một mình nữa. Nhớ lại năm đó còn có một người bị bắt cóc với anh.

    Cô ấy là một cô bé rất đáng yêu. Đại khái khoảng năm tuổi. Sau khi bọn anh cùng chạy trốn, anh không còn gặp lại cô ấy nữa. Cũng không biết bây giờ cô ấy ra sao. Là một cô gái sao? Vậy chắc anh rất muốn liên lạc với cô ấy,

    Rất muốn tìm được cô ấy. Lúc em năm tuổi cũng rất đáng yêu. Kiểu như rất đáng yêu, rất rất đáng yêu, cực kỳ đáng yêu vậy. Là bởi vì anh không được nhìn thấy, nhìn thấy rồi anh cũng sẽ rất khó quên. Em… Người đâu rồi?

    Mới sớm mà em đã dậy rồi sao? Chào buổi sáng! Hôm nay sao lại không ngủ thêm chút nữa thế? Bởi vì em muốn sớm được nhìn thấy anh. Qua kia ngồi đi, bữa sáng sắp xong rồi. Đợi anh nhé. Xong rồi, mau ăn thử đi. Thơm quá. Món này là…

    Bánh trứng mè đen đúng không? Đó là trứng chiên. Trứng chiên…? Nó chỉ hơi đen một chút, nhưng… bên trong rất mềm, em hãy ăn thử đi. – Không có gì. – Thử đi. Em uống sữa trước đã. Sao vậy? Tay của anh khỏi rồi sao? Đúng vậy.

    Không ảnh hưởng đến việc anh bắt nạt em. Ai bắt nạt…? Phải rồi. Hôm nay lịch trình như thế nào vậy? Vẫn như mọi khi thôi. Buổi sáng luyện thanh, buổi chiều đến Studio. Hay là hôm nay đừng đi nữa. Vì sao? Vì em phải hẹn hò với anh. Hẹn hò?

    Hôm nay là ngày đầu tiên chúng ta chính thức ở bên nhau. Vì vậy em phải hẹn hò với anh. Ai chính thức… ở bên anh chứ? Vậy thế này đi, ban ngày em quyết định, buổi tối anh quyết định. Tại sao chứ? Vậy có cần em quyết định buổi tối không?

    Anh có muốn ăn một miếng không? Em cũng ăn đi. Rất mềm. Cuộc hẹn hò của chúng ta là đến chợ rau sao? Em luôn muốn tìm một người bạn trai ở nhà, cùng em sống vui vẻ qua ngày. Hôm nay là đông chí, vì vậy chúng ta nhất định phải cùng nhau

    Làm bánh sủi cảo, cùng ăn sủi cảo. Đi thôi. Cua đây! Cua đây! Cua vừa to vừa tươi đây. Vừa to vừa tươi đây. Anh chàng đẹp trai, mua vài con đi. Tôi cần cả một thùng. Một thùng? Được thôi. Bán rẻ cho cậu một chút. Một nghìn tệ.

    – Được, được, được. – Một nghìn tệ? Không cần đâu… Chúng ta không cần mua, chúng ta ăn bánh sủi cảo mà. Không phải ăn vàng, được không? Chẳng phải anh muốn sống đạm bạc qua ngày với em sao? Không được lãng phí. Cảm ơn!

    – Cô gái, lại mua ít thịt đi. – Thịt bò? Chúng tôi xem một chút. Thịt bò… Ông chủ, bán cho hai cái cật bò. Được. Phải rồi, tối nay em muốn ăn cái gì? Nghe anh cả đấy. Cật bò? Có phải là loại rất quý của thịt bò không?

    Ông chủ, chúng tôi mua một cái cật bò. – Được, được… – Tối nay chúng ta sẽ ăn. Tối nay chúng ta sẽ ăn bánh sủi cảo với nhân cật bò. Đây. – Cũng là một trăm tệ. – Một trăm tệ phải không? Cảm ơn! Kỳ lạ thật, anh trả tiền đi.

    Được rồi. Cảm ơn ông chủ! Tạm biệt. – Anh sao vậy? – Không có gì. Vậy chúng ta đi mua ít rau thôi. Anh phụ trách làm bột, em phụ trách làm rau. Cùng sống vui vẻ đạm bạc qua ngày. Sao em đã cảm thấy có chút đói rồi.

    Em nhìn anh làm gì? Bị sắc đẹp của anh mê hoặc rồi sao. Nói buồn cười. Rõ ràng là anh bị em mê hoặc cơ mà. Sao anh lại không biết thế nhỉ? Giả hành giả tỏi sao? Nói xem anh thích em từ khi nào? Việc này à?

    Nói ra thì không còn ý nghĩa gì nữa. Em đoán xem. Đoán thì đoán. Là lúc đầu em đến nhà anh ở phải không? Không phải. Em biết rồi. Là hôm trời mưa lúc anh đến trước cửa hàng băng đĩa, em đã đưa cho anh chiếc ô lần đó. Em đã biết,

    Lúc đó anh bắt đầu bị sắc đẹp của em mê hoặc rồi. Phải. Đẹp. Đặc biệt đẹp! Đặc biệt như thế nào? Chính là kiểu… đẹp đặc biệt… không dễ khiến người khác phát hiện ra. Đồ ngốc! Anh vừa nói cái gì? Đồ ngốc! Đồ ngốc?

    Vậy từ lúc nào em đã bắt đầu thích anh? Em không biết. Hình như là không biết đã thích anh từ lúc nào. Lẽ nào là… vừa gặp đã yêu? Có phải là vừa gặp đã yêu hay không em cũng không biết nữa? Nhưng gặp được anh…

    Chắc chắn là định mệnh trong đời. Mẹ! Hôm nay chúng ta ăn gì vậy? Hôm nay là đông chí, đương nhiên là ăn bánh sủi cảo rồi. Nhưng mẹ chuẩn bị một loại nhân đặc biệt thượng hạng. Sủi cảo nhân cật bò… mà mẹ thích ăn nhất. Mẹ…

    Chẳng phải làm nhân bánh trước rồi mới cán vỏ bánh sao? Vậy sao? Đương nhiên rồi. Chẳng phải mẹ đang chuẩn bị băm nhân bánh đây sao? Phải không? Đã giơ dao lên rồi này. Nếu không phải cậu của con đi quay phim,

    Thì mẹ đã không phải chân tay lúng túng thế này. Băm nhân bánh… Thế này à? Vậy chúng ta có thể ăn được bánh không? Con nghĩ hay là ăn bánh cảo đông lạnh đi. Mẹ nghĩ con đang rảnh quá rồi đấy. Mẹ cho con biết, cho con lon Coca này,

    Con từ từ vừa uống vừa đợi, được không? Con nghe mẹ nói này, con phải tin mẹ. Cho mẹ ít thời gian. Nhẫn nại một chút, được không? Chút việc cỏn con này không làm khó được mẹ đâu. Chỉ là băm nhân bánh thôi mà, đúng không?

    Rất đơn giản. Con mở cửa đi. Vâng. Phải băm nó trước. Hi! Đi, đi, đi… Chú xin lỗi vì hôm nay đã đến muộn. Nhưng cháu yên tâm, chú đã mang đến cho cháu rất nhiều, rất nhiều đồ ăn ngon. Chút nữa cháu sẽ được xem. Hi! Ai cho anh đến?

    Anh nghe nói em muốn ăn bánh sủi cảo. Vì vậy đã đặc biệt đến để làm. Em cũng biết Hách Anh Tuấn rồi đấy, không có gì, nhưng rất lương thiện. Trong tim của anh, mỗi giây mỗi phút đều chỉ có Tả Dao. Vậy sao? Đúng vậy.

    Con chỉ là muốn ăn bánh sủi cảo mà thôi. Phải đấy. Con trẻ muốn ăn sủi cảo. Đông chí mà. Bánh sủi cảo thơm ngầy ngậy đến rồi đây. Thơm quá! Đây là thành quả lao động vất vả của chúng ta. Phải chụp một kiểu để kỷ niệm, anh nói có đúng không?

    Đưa điện thoại cho em. Sao vậy? Cái này… Sao vậy? Không đẹp sao? Đẹp. Vậy em cười cái gì? Rất đẹp! Nhưng sao anh lại đổi hình nền điện thoại của em? Bởi vì anh muốn em mỗi giây mỗi phút đều nhìn thấy anh.

    Nhưng em đã mỗi giây mỗi phút đều nhìn thấy anh rồi. Như vậy anh vẫn phải đổi hình nền của em. Được thôi. Vậy điện thoại của anh đâu? Màn hình điện thoại của anh là gì? Đưa đây em xem nào? Đưa đây em xem một chút.

    Anh sẽ dùng hình ảnh vừa chụp này. Mau ăn đi không nguội mất. Buổi tối vẫn còn có việc. Đã nói rồi mà, buổi tối do anh quyết định. Mẹ… Đừng giận nữa. Dù sao cũng là đến làm không công. Mẹ gọi bảo mẫu đến cũng phải trả tiền.

    Làm xong rồi thì bảo chú ấy đi. Thằng nhóc này… Ai dạy con điều này vậy? Thường ngày mẹ dạy con như thế nào hả? Không được coi công sức của người khác bỏ ra là điều hiển nhiên. Chút nữa phải cảm ơn chú Hách Anh Tuấn đấy. Nếu không có chú ấy,

    Đừng nói là hôm nay, ngày mai chúng ta cũng không có bánh sủi cảo để ăn đâu. Chúng ta sẽ đi đâu vậy? Trước đã nói rõ là buổi tối do anh quyết định rồi mà. Đến rồi em sẽ biết. Cảm ơn! Không thực tế một chút được sao? Xuất phát thôi.

    Đến rồi đây! Việc lớn đã thành rồi, vậy tiểu nhân xin cáo lui trước. Vì chú Hách Anh Tuấn phải đi rồi, vậy cháu sẽ không tiễn nữa. Vậy hai người ăn bánh sủi cảo đi nhé. Hách Anh Tuấn sẽ về nhà ăn bánh cảo đông lạnh là được rồi.

    Thôi đi, cùng nhau ăn đi. Lòng tốt khó từ chối. Vậy anh không khách khí nữa nhé. Bắt đầu ăn thôi. Tả Hữu, lấy thêm đôi đũa nữa đi. Được rồi. Không cần phiền con trai. Anh đã tự chuẩn bị rồi. Tả Hữu, đi lấy thìa đi. Không cần phiền, không cần phiền…

    Đã tự chuẩn bị rồi. Tả Hữu, đi lấy một cái bát. Cái đó càng không cần. Ăn thôi. Để chú gắp cho con trai yêu của chú một miếng bánh sủi cảo nào. Sau đó là gắp cho Dao Dao yêu nhất của anh, cũng là một miếng sủi cảo,

    Mà em thích ăn nhất, nhân cật bò. Nhân cật bò mà anh thích ăn nhất. Cả nhà chúng ta đều thích ăn nhân cật bò. Được rồi đấy, anh rất giống cái cật bò. Ngậm miệng lại rồi mau ăn đi. Ăn bánh sủi cảo, ăn bánh sủi cảo… Phải rồi,

    Lần sau em mà thích ăn sủi cảo, thì hãy nói với anh. Em gọi lúc nào anh tới lúc đó. Hôm nay cảm ơn anh, nhưng sau này không cần đâu. Dao Dao… Em có thể cho anh biết rốt cuộc ba của Tả Hữu là ai không?

    Họ là gì, tên là gì? Ở đâu, làm gì? Em muốn anh bỏ cuộc thì cũng phải nói cho rõ, được không? Nếu anh ta đối với em tốt hơn Hách Anh Tuấn này, Anh sẽ không nói lằng nhằng mà sẽ đi ngay lập tức.

    Đừng phí sức lực nữa, hãy từ bỏ đi. Hách Anh Tuấn, mày nhất định phải kiên trì. Ở trên thế giới này, không có ai đối xử tốt với Tả Dao như mày. Bởi vì mày họ Hách. Cẩn thận. Muộn thế này rồi anh đưa em đến đây làm gì?

    Đi theo anh rồi em sẽ biết. Sao em có cảm giác như sắp phải lên thuyền giặc vậy. Lại đây nào. Nào. Chuẩn bị xong rồi chứ? Lẽ nào em thực sự lên thuyền giặc rồi? Em nghĩ cái gì vậy? Hãy nhắm mắt lại đi. Không được nhìn trộm.

    Có thể mở mắt ra rồi. Sau này anh sẽ cùng em ngắm sao trên trời, em cùng anh ngắm sao phản chiếu dưới sông. Được không? Cảm ơn anh, Thời Mạnh! Đã cho em được ngắm những ngôi sao dưới sông thật đẹp. Chỉ cần đó là nguyện vọng của em,

    Anh sẽ giúp em thực hiện từng điều. Vậy lần tới chúng ta sẽ đi xem sao băng, được không? Sao phải đợi đến lần tới? Mau ước nguyện đi. Ước xong chưa? Em ước điều gì? Không ước điều gì cả. Sao em không ước? Bởi vì… Thứ mà em muốn có,

    Em đã có rồi…! Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com