Full HD | Mã Mộng Duy, Ngao Thuỵ Bằng, La Chính | Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân Tập 06 | iQiyi Vietnam

    [Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân!] [Tập 6] [Bộ phim có thuyết minh Tiếng Việt AI] [Để thay đổi ngôn ngữ chọn Cài đặt → Lồng tiếng] Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Bởi vì hôm qua tôi bất cẩn giặt bộ này rồi. Vậy nên tôi muốn…

    Làm phiền anh có thể cho tôi mượn lại một ít đồ dùng cá nhân của anh được không? Như vậy sau này tôi sẽ không đến làm phiền anh nữa. Thế này đi, hai người đi lên trên lầu cùng tôi. Cảm ơn anh. Cô cứ xem tự nhiên. Muốn lấy gì cũng được.

    Cảm ơn. Cậu sao rồi? Tôi gần đây vẫn ổn. Xấu hổ quá! Cái áo này thế nào? Anh không có đồ rẻ hơn chút sao? Cái áo này rất rẻ rồi. Vậy thôi khỏi. Tôi không cần nữa, cái áo này đắt quá. Vậy… thì không có cái nào phù hợp với cô sao?

    Không có. Vậy cô theo tôi qua đây. Phiền não của người có tiền quả thật rất đơn giản. Đây là những đồ mà bình thường tôi thích, đều nằm cả ở đây. Cô cứ tự nhiên xem. Cái này là loa sao? Nhưng chỗ này nó làm sao có thể…

    Thật ngại quá, để tôi trả về chỗ cũ. Có thứ cô muốn không? Trước đây, tôi rất thích làm đồ thủ công. Đây là nhạc cụ bằng gỗ đầu tiên tôi làm được. Những năm qua nó luôn ở bên tôi. Lấy cái này đi. Cái này tôi không dám lấy.

    Nó có quá nhiều ý nghĩa kỷ niệm với anh. Nếu như nó có thể giúp cô chữa khỏi bệnh, thì đó là ý nghĩa lớn nhất của sự tồn tại của nó rồi. Cô cầm đi. Cảm ơn cậu Tôi không biết phải nói gì. Hay thế này đi,

    Cái này coi như là nguyện vọng thứ hai của tôi. Có được không? Tốt quá rồi. Sau này không cần phiền anh giúp tôi chữa bệnh nữa rồi. Đầy ắp mùi hương rồi. Kèn Ác-mô-ni-ca ơi! Sau này mong em chỉ giáo nhiều rồi.

    Chị yên tâm, em là chiếc kèn ác-mô-ni-ca ấm áp nhất thế gian này. Bệnh của chị hãy giao cho em chữa trị. Trời ơi, kèn Ác-mô-ni-ca à? Em thật tốt quá đi. Em có biết không hả? Vậy nên từ bây giờ bệnh của chị cứ để em lo.

    Chị có thể yên tâm chuẩn bị cho buổi phỏng vấn của Hồ Thần rồi phải không? Chị biết, nhưng buổi phỏng vấn của Hồ Thần… Sao thế, tiểu Ngôn? Buổi phỏng vấn của Hồ Thần cậu chuẩn bị thế nào rồi? Tôi đã chuẩn bị cả một buổi chiều rồi. Nhưng mà,

    Tôi luôn cảm thấy có chỗ nào đó chưa ổn. Vậy cậu đi tìm đạo diễn hỏi chút là được mà. Tôi đã nhắn tin hỏi đạo diễn rồi, nhưng ông ấy vẫn chưa trả lời tôi. Có phải biểu hiện của tôi không tốt không? – Vậy nên… – Đang rảnh này,

    Hay là các cậu tập luyện chút đi. Nhanh nào, tớ sẽ làm khán giả. Nhanh lên, nhanh lên. Được rồi. Chuẩn bị… Bắt đầu. Tôi là ai? Tôi từ đâu tới? Cô từ đâu tới mà cũng không biết sao? Cô có ba mẹ không? Tôi nhất định… phải có ba mẹ sao?

    Tất nhiên rồi. Con người thì do con người sinh ra. Yêu quái thì do yêu quái sinh ra. Cô có thể không biết cha cô là ai. Nhưng cô nhất định phải có mẹ. Vậy mẹ tôi là ai? Tôi từ đâu tới? Tôi là người? Hay là yêu quái? Tôi cảm thấy…

    Cô rất giống… một con ngỗng. Bọn họ nói tôi là một con ngỗng. Nhìn bề ngoài thì thấy, có tay, đầu ngẩng, ngực ưỡn. Khi đi thì lắc lư qua lại. Nếu tôi là một con ngỗng, vậy tại sao bản thân tôi lại không biết chứ? Vậy tại sao…

    Tôi lại không biết gì về quá khứ chứ? – Quá đỉnh, quá đỉnh rồi. – Thật không? Đoạn cậu vừa diễn có phải là đoạn Hồ Thần bị phong ấn, rồi mất đi ký ức không? – Đúng thế. – Có thể nghe thấy…

    Sự mơ hồ và ngây thơ trong giọng nói của cậu. Thật không? Nhưng tôi luôn cảm thấy, có chút kỳ quái ở chỗ nào đó. – Không có đâu. – Đây là lần đầu tiên tôi lồng tiếng cho phim điện ảnh. Do vậy tôi thấy rất lo lắng, cậu có biết không?

    – Không sao. – Yên tâm đi. Cậu chính là thiếu sự tự tin. Đúng. Cậu rất giỏi mà. Đạo diễn gửi tin nhắn cho tôi rồi. Đạo diễn? Tôi không dám nghe. – Cậu nghe đi! – Cậu mau nghe đi. Tôi thấy rằng giọng nói của cô thực sự rất tốt.

    Dạt dào tình cảm. Nhưng có một lỗi nhỏ duy nhất, chính là thiếu mất dáng vẻ ngây thơ của con ngỗng. Cô có thể thử lý luận của Stanislavski, coi chính mình và nhân vật là một. Được không? – Cái này là… – Các cậu nghe thấy chưa?

    – Nghe thấy rồi. – Nghe thấy chưa vậy? Đạo diễn khen tôi đó. Nhưng mà, cái gì mà Stanis chứ? Chúng ta làm không phải là phim giả tưởng sao? – Làm sao đây? – Giao cho tôi. Huynh đệ tốt. Hóa ra là không thích mùi của Thời Nhất.

    Vậy thì vứt đi thôi. Buông tôi ra. Buông ra. Buông ra. Buông ra? Buông ra. Bé cưng. Thật đáng yêu. Em phải nghe lời thì chị sẽ ôm em. Phương Ngôn. Đi ra ngay. Thời tổng, anh về rồi à? Không biết hôm nay anh muốn ăn gì vậy? Chúng ta có… món Trung,

    Món Thái, món Pháp, món Ý, còn có… rượu vang, cà phê, trà Quan Âm, Cocacola, Sprite, và sữa nữa. Gieo vần cũng khá đấy. Vâng. Có phải cô đã gây ra chuyện gì rồi không? Không có. Thật sự không có. Nếu như anh không còn chuyện gì nữa,

    Thì tôi vào trước đây, ngủ ngon. Đợi chút. Cô chắc chắn là đã đưa người khác về nhà. Nộp phạt. Không có, tôi không có đưa ai về hết. Làm gì vậy? Vậy cô đang giấu thứ gì vậy? Mở cửa. – Không mở. – Mở cửa. Không mở.

    – Mở cửa. – Không mở. Tôi không mở, tôi không mở. Trên đầu này. Cô giải thích chút đi. Thời tổng. Đây là Ngã Điểu. Tôi gì cơ? Ngã Điểu. Đây là ngỗng. Tên nó tách ra từ chữ ngỗng. Tôi không cần cô giải thích nó là chim hay ngỗng.

    Tôi chỉ cần cô giải thích tại sao nó lại xuất hiện tại nhà của tôi thôi? Chuyện là như thế này. Vỹ Lâm đấy, là vì muốn giúp tôi luyện tập vai diễn của Hồ Thần. Sau đó, cậu ấy đột nhiên gửi chuyển phát nhanh nó cho tôi.

    Sau đó tôi liền nhận về. Rồi thành ra như này đó. Luyện tập vai diễn? Diễn với ngỗng ư? Bởi vì sau khi Hồ Thần bị phong ấn, liền biến thành bộ dạng của một con ngỗng. Vậy không phải diễn Thiên Bồng Nguyên Soái thì phải diễn với lợn sao? Cũng có thể.

    Đưa nó đi. Thời tổng. Anh nhìn nó đi. Đáng yêu như vậy mà. Lại tội nghiệp như thế. Nó tội nghiệp sao? Thời tổng. Anh nhìn xem nó yên lặng như vậy mà. Nó vừa yên tĩnh, vừa sạch sẽ vậy mà. Dáng vẻ ngây thơ của nó thật đẹp biết bao.

    Cho nó một cơ hội đi. Với lại nó vì muốn giúp tôi luyện tập vai diễn thôi mà. Nó có thể giúp tôi tìm được nhân vật. Nó tìm được nhân vật thì tôi cũng tìm được nhân vật. Tôi tìm thấy nhân vật rồi thì tác phẩm sẽ hay hơn nữa.

    Nhất định sẽ như vậy. Lần cuối cùng tôi nói với cô. Lập tức đưa nó đi. Cho nó thêm một cơ hội đi mà. Hít thở. Tôi xin lỗi. Đừng tức giận. Thời tổng. Ngã Điểu. Thời tổng, tôi với Ngã Điểu… Thời tổng. Thời… Thời tổng.

    Hai chúng ta bây giờ lại cô đơn lẻ loi rồi. Nhưng mà em hãy yên tâm. Cho dù có phải lưu lạc đầu đường xó chợ, chị cũng sẽ không bỏ rơi em đâu. Ngỗng của chúng ta còn thì người còn, Ngỗng mất… thì người có thể vẫn còn. Ôi giật cả mình.

    Lẽ nào cả đêm chúng ta sẽ thế này sao? Ngã Điểu. Thế này không được. [Thời Mạnh] [Phương Ngôn] Trời ơi! Chị Phương Ngôn à, chị nói xem ai sống trong căn phòng mỹ lệ này? Chim yêu quý của chị. Chị đoán người sống trong căn phòng lộng lẫy này,

    Nhất định là một người đàn ông hào phóng, lương thiện, vừa anh tuấn, vừa phóng khoáng. Nhưng mà chị Phương Ngôn, nếu như anh ấy nhìn thấy bộ dạng hai chúng ta lẻ loi cô đơn thế này, liệu anh ấy có giữ chúng ta lại không? Chị thấy… em nói rất đúng.

    Nghe này, tiếng gió bấc đang thổi vù vù. Nếu như, anh ấy nghe thấy, Hồ Thần của anh ấy đang run rẩy lẩy bẩy trước cửa. Liệu anh ấy, còn có thể yên tâm đợi, mà không mở cửa sao? Hành lang sao lại đột nhiên tối đen như vậy? Dọa chết mình mất.

    Anh vẫn không mở cửa sao? Tôi vẫn chưa nói hết mà. Cô ta không bị dọa đấy chứ. Em đừng đi, chị sợ lắm. Đèn ở đâu rồi. Ngã Điểu. Thực ra, chúng ta… không thể trách Thời Mạnh được. Dẫu sao anh ấy cũng không biết chúng ta đột nhiên xuất hiện.

    Đúng không nào? Vậy nên… Em đói rồi sao? Chỉ một lần thôi đấy. Ngày mai, ngỗng còn người mất. Chúng ta… Thời tổng. Cảm ơn anh hôm nay đã cho chúng tôi ở lại. Hãy nhận táo hình ngỗng này đi. Cũng cảm ơn anh đã tha thứ cho việc

    Chúng tôi tự tiện xông vào. Tôi chỉ cho hai người ở tạm một đêm. Chuyện sau này thì để nói sau. Cái này thì tôi không cần. Đợi chút. Tôi có món quà có thể chứng minh thành ý của chúng tôi. Cô nói thử xem.

    Anh có thể cầm giúp tôi chút được không? Cảm ơn. Trước đây, tôi cho rằng anh là loại đó. Nhưng, hôm nay đột nhiên tôi phát hiện ra, thực ra anh là một người khoan dung độ lượng. Do vậy, tôi chuẩn bị trả lại cho anh con ngỗng nhỏ

    Đã uống nước vong tình này, Chỉ lần này thôi đấy. Tuân mệnh. Tuân mệnh, tuân mệnh. Kèn ác-mô-ni-ca này, Kèn Ác-mô-ni-ca là do Thời Nhất tặng tôi đấy. Thời tổng, nếu không còn việc gì nữa thì tôi đi chăm sóc cho Ngã Điểu đây. Thời tổng.

    Cảm ơn anh đã thu nhận chúng tôi. Còn mang theo bên mình nữa. Ba không công bằng, chỉ làm giá cho em trai. Con lớn vậy rồi vẫn ganh với em sao? Chẳng phải con thích mô hình máy bay sao? Ba dẫn con đi làm nhé.

    – Dạ được. – Con cũng muốn mô hình máy bay. Con cũng muốn mô hình máy bay sao? Các con muốn cái gì, ba đều làm cho các con hết. – Được không nào? – Dạ được. Ngoan lắm. Lại nữa rồi. Ngã Điểu. Sao em lại bay lên rồi.

    Em là đồ tồi, em mau xuống đây. Em mà ngã thì phải làm sao. Em xem nguy hiểm như vậy. Em mau xuống đây đi. Cô đang làm gì đấy? Thời tổng, tôi có thể giải thích, tôi thực sự có thể giải thích. Đừng tức giận, đừng tức giận. Là như thế này.

    Tôi vốn dĩ muốn đưa nó đi vệ sinh, nhưng chắc nó nghĩ dùng nhà vệ sinh hiện đại thế này. Thật không ngờ nó lại bay lên trên rồi. Nhưng tôi đoán anh chắc chắn trước giờ chưa nhìn phòng tắm nhà anh từ góc độ đó.

    Vậy đợi nó xuống rồi nó sẽ nói cho anh biết. Tôi thật sự hối hận khi cho hai người vào. Thật đấy. Bây giờ tôi cho cô một phút. Cả người và ngỗng lập tức biến mất cho tôi. Anh đừng nóng vội. Dù sao cũng phải để tôi dỗ nó xuống đã.

    Ngã Điểu, em mau xuống đây. Thời gian bắt đầu. Ngã Điểu, Chị biết em chỉ muốn giúp chị luyện tập vai Hồ Thần, cảm nhận được cảm giác quan sát lãnh thổ của bản thân. Chị đã hiểu rồi, giờ đã hoàn thành rồi, kết thúc rồi.

    – Mau xuống đi. – Còn mười giây. Ngã Điểu. Chị nói này, Nếu em còn không xuống nữa, chị sẽ biến em thành con ngỗng trần trụi đấy. Có phải em sợ rồi không? Chị biết em sợ rồi. Em xuống đây cho chị. Được. Vậy thì nộp phạt.

    Mang con ngỗng lạ về nhà phạt năm nghìn. Làm bẩn phòng tắm – Tôi… – Năm nghìn. Bây giờ còn ở phía trên không xuống, cô nghĩ tôi nên phạt cô bao nhiêu đây? Để tôi nghĩ cách, tôi lập tức nghĩ cách. Để tôi nghĩ cách, để tôi nghĩ cách.

    Cái này, cái này. Cái này, cái này. Cái này… Để tôi, để tôi. Đi xuống, đứng qua một bên. Hay là để tôi giúp anh, Thời tổng. Không sao, tôi có thể làm được. Tránh xa tôi ra. Ngã Điểu. Em ngoan, em để Thời tổng đưa em xuống. Sau đó em sẽ…

    – Em sẽ… – Im miệng! Ôi mẹ ơi. Đây là nụ hôn đầu của mình. Ngại quá, ngại quá. Làm sao đây, làm sao đây. Đập tay nào. Hôm nay tôi muốn gặp Thời Nhất. Tôi muốn một ít đồ của Thời Nhất, được không? Tuân mệnh.

    Tuân mệnh, tuân mệnh. – Kèn Ác-mô-ni-ca này… Kèn Ác-mô-ni-ca này là của Thời Nhất tặng tôi. [Làm sao… Ngủ cùng… Thời Nhất.] Ngã… Ngã Điểu. Em xem em làm cái gì vậy? Kèn Ác-mô-ni-ca của tôi. Không thể ngờ sức phá hoại của ngỗng lại mạnh như vậy. Ngã Điểu.

    Ngỗng này, bây giờ tang chứng vật chứng đều đã có, ngươi còn gì để nói không? Đại nhân, tôi cũng không biết. Tôi thực sự không biết là ai làm. Ta nói cho ngươi biết ngươi còn non lắm. Trên thế giới này, có một thứ đồ gọi là kem tẩy lông.

    Thứ đồ này sẽ nhẹ nhàng làm lông của ngươi rụng xuống. Trên người ngươi là lông vũ, thì sẽ từng đám từng đám rơi xuống. Sau đó biến thành một con gà trần trụi. Thế nào? Sợ rồi chứ? Là Thời Mạnh… Là Thời Mạnh đã xúi giục tôi. Thời Mạnh?

    Trời không phụ lòng người. Tôi cuối cũng cũng tìm ra thủ phạm. Nói, anh có gì muốn nói không? Sao có thể là tôi chứ? Tôi sẽ làm chuyện nhảm nhí như vậy sao? Chắc chắn là tự nó nhảy ra. Không phải anh, thì là không phải anh. Ngã Điểu à Ngã Điểu.

    Em có biết chiếc kèn Ác-mô-ni-ca này quan trọng với chị thế nào không? Đây là kèn Ác-mô-ni-ca của Thời Nhất. Fan não tàn. Đây là đồ rất quý giá của Thời Nhất. Chúng ta làm người hay làm ngỗng đi nữa thì cũng cần có tấm lòng biết ơn chứ? Vậy mà em thì…

    Thời Nhất mà biết chắc chắn sẽ rất buồn. Thôi được rồi, phạt em không được ăn. Làm sao đây? Na Na, tài liệu cuộc họp chiều nay chuẩn bị xong chưa? Thời tổng. Sắc mặt tốt đó. Môi hồng, răng trắng. Anh dưỡng da rồi sao? Nói chuyện chính đi.

    Cố tổng trở về rồi. Đang ở trong phòng họp tầng hai đợi anh đó. Cố tổng trở về rồi? [Thủy Ngôn Vật Cảnh.] Thời tổng, việc này tôi không làm được. Hình ảnh mở màn lại chèn quảng cáo băng vệ sinh. Chuyện này là đùa tôi sao?

    Mở đầu một bộ phim quan trọng thế nào, cái này không cần tôi nói nhiều nữa. Đó là ấn tượng đầu tiên của khán giả với bộ phim của chúng ta. Giờ thì tốt rồi. Các anh muốn khán giả đến rạp chiếu phim, rồi tắt điện,

    Lặng lẽ xem bộ phim của chúng ta. Sau đó nhìn thấy bốn chữ BÁT ĐỘ KHÔNG GIAN. Làm gì thế này? – Anh đừng vội. – Đạo diễn, anh đừng quá kích động. Đợi tôi chút, tôi đi tìm hiểu tình hình. Ngồi đi, ngồi đi.

    Bát độ không gian là gì vậy, tôi chưa nghe qua bao giờ. Anh ta đi như vậy sao? Anh ấy đi tìm hiểu tình hình rồi. Tìm hiểu tình hình gì chứ? Không phải, anh ấy tìm hiểu tình hình… – Thời tổng. – Thời tổng. – Tiếp tục nào. – Được.

    Chúng ta lại lần nữa. Chú Cố, chú trở về rồi. Chú còn không về nữa thì chi phí của Thủy Ngôn Vật Cảnh lại vượt thêm vài số không nữa. Đầu tư đủ thì mới làm ra tác phẩm xuất sắc. Hiệu quả thu về tự nhiên sẽ càng nhiều.

    Hạng mục đầu tư này cháu quá cảm tính rồi. Dễ dàng đánh mất khả năng phán đoán của người làm kinh doanh. Chú Cố, chú yên tâm. Những chuyện này cháu đã có tính toán. Tiểu Mạnh à, giờ hãy thu hút các nhà quảng cáo mới tới, mới là cách ổn thỏa nhất.

    Chú Cố, chắc chú cũng biết đối với điện ảnh mà nói, quảng cáo như vậy chỉ phá hoại nội dung. Một đạo diễn giỏi nhất định sẽ tìm ra cách cân bằng nghệ thuật và thương mại. Nếu không được thì đổi người khác. Không thể được.

    Đạo diễn đã theo hạng mục này ba năm rồi, không ai hiểu Thủy Cảnh này hơn anh ấy. Cháu đừng nói nữa. Nếu anh ta có tình cảm như vậy với Thủy Cảnh thì càng nên tích cực phối hợp với khách hàng.

    Bằng không anh ta có thể bị thay thế bất cứ lúc nào. Đây là bản nhạc mới của Thủy Cảnh. Cô thấy thế nào, nêu chút cảm nghĩ đi. Tôi chỉ là một thính giả nghiệp dư. Tôi chỉ có thể dựa vào cảm nhận của mình.

    Không thể cho anh góp ý chuyên nghiệp được. Nhưng cô cũng là khán giả mà. Với lại, cô có thể nghe hiểu thứ tôi muốn biểu đạt. Cô từng nói, Phương Ngôn có thể hiểu được Thời Nhất. Vậy tôi nói nhé. Tôi nói thật nhé. Tôi thấy bài hát này của anh,

    Chính là hai chữ hoàn mỹ. Thật đó. Có một số khoảng trống trong bản nhạc của anh. Anh biết không, tôi có cảm giác như đối diện với loại cảm xúc đang trào dâng. Anh gần đây cảm ngộ ra được điều gì vậy? Có được tri âm tự nhiên sẽ khác. Đợi tôi.

    Anh ấy xem mình như tri kỷ, vậy mà mình lại để Ngã Điểu chà đạp kèn Ác-mô-ni-ca của anh ta. Lại còn muốn hỏi mượn đồ của anh ấy. Thật mất mặt. Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com