Full HD | Hoàng Cảnh Du, Ngô Cẩn Ngôn | Thanh Xuân Sáng Thế Kỷ Tập 42 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thanh Xuân Sáng Thế Kỷ] [Tập 42] Chẳng hiểu chủ tịch Đoàn nghĩ gì lại đi giúp anh. Cuối cùng cũng khiến mình phải về vườn luôn. Giám đốc Ngô, dù sao Cloud Live cũng là một con thuyền lớn,
Một chút thất bại chỉ là va chạm nhỏ không tạo thành tổn thất gì cả, con thuyền này không lật được đâu. Nếu không cùng nhau tập yoga đi, ở bên kia có thảm, không biết thì tôi dạy anh. Giai Vân. Hôm nay bàn chuyện nhãn hiệu thế nào? Đừng nhắc nữa.
Vẫn là lời xưa nói đúng. Tường đổ mọi người đẩy, trống vỡ vạn người đánh. Hôm nay anh vất vả rồi. Em nói này, Cloud Live trong giới livestream cũng là một công ty có tiếng. Lúc trước vẫn hoạt động tốt thì ai cũng mỉm cười.
Lúc đó thật tốt, còn giờ vừa gặp chuyện thì hình như mọi người đều nghĩ công ty này chưa từng tồn tại vậy. Trần Lãng, Cloud Live là đứa con của anh, là tâm huyết của anh. Nhưng mà, đối với các nhãn hiệu thì nó chỉ là một cái tên mà thôi.
Cái họ quan tâm là Cloud Live có thể mang lại cho họ đủ lợi nhuận đầu tư, có thể giúp họ hoàn thành nhiệm vụ tiêu thụ online hay không. Nếu như không được thì không có khả năng hợp tác. Đúng, hiện thực đều như vậy. Anh hiểu. Anh đã từng nói
Thương trường vốn tàn khốc như vậy, thậm chí có lúc có thể nói nó là tảng băng lạnh lẽo mà vô tình. Anh hiểu. Trần Lãng anh sẽ không chịu thua đâu. Nhưng mà anh không cần bi quan như thế. Ban nãy em bấm tay tính rồi, em cảm thấy gần đây
Sẽ có một điều may mắn đến với anh. May mắn gì thế? Em tính xem nào. Chắc sẽ là một quý nhân phù trợ. Vậy em nói xem quý nhân phù trợ gì nào. Đây là thiên cơ, không thể tiết lộ quá nhiều. Cụ thể thì anh tự đoán đi. A lô.
Quý nhân phù trợ. Đổ vào bát. Đường trắng. Sữa bò. Khuấy đều. Nướng ở nhiệt độ vừa 150 độ, bỏ vào tầng giữa nướng 20 phút. Được rồi. Mời vào. Phó giám đốc Âu Dương. Sếp Đinh. Tôi thấy cô gần đây hay tăng ca nên mua ít thức uống bổ sung protein
Tăng cường sức đề kháng. Cảm ơn nhé. Cảm ơn gì chứ, nên như vậy mà. Nhưng mà những điều anh vừa nói đều là những chuyện tôi nên làm. Đúng lúc anh đến đây thì tôi có một chuyện muốn bàn với anh. Cô nói đi. Chuyện xưởng sản xuất gia công
Tôi muốn Hi Tây xử lý giúp tôi. Xưởng sản xuất gia công giao cho Hi Tây à? Chuyện quan trọng như thế tôi thấy không thể giao cho cô ấy. Năng lực của cô ấy chỉ làm được streamer. Tôi thấy không có ai có thể đảm nhiệm việc này hơn cô ấy.
Hai người Tiền Hi Tây và Đoàn Nhiên, tôi giữ lại trong công ty không phải vì họ có năng lực. Tôi giữ họ ở lại đây là bởi vì họ là bạn từ nhỏ của tôi. Cô ấy… Sếp Đinh à. Cái đó… lúc tôi ký hợp đồng vào công ty
Đã thỏa thuận rằng, tôi có quyền hành chính độc lập, tôi nhất định phải dùng Tiền Hi Tây, được không? Được, được. Cô muốn dùng thì dùng. Đương nhiên rồi, tôi không đồng ý điều này nhưng nể mặt cô vậy. Cảm ơn nhé. Nếu cô thực sự muốn cảm ơn tôi
Thì lát nữa ăn cơm đi. Âu Dương, Âu Dương. Cái đó… Không phải chị nói là giảm cân cùng tôi sao? Chị ăn cơm thì tôi phải làm sao? Đúng nhỉ, giảm cân mà. Chị ra đây, tôi có chuyện muốn nói. Được, được, được. Tôi đi nói chuyện đã nhé. Sếp Đinh
Phiền anh ngồi đây chờ một lát. Được. Có cà phê rồi, hai ta uống đi. Đinh Đinh đang nhằm vào tôi. Giờ Đoàn Nhiên đã rời khỏi công ty rồi. Vậy hai chúng ta càng nên giúp đỡ nhau, bắt tay nhau, đúng không? Bảo vệ trận địa này.
Giờ là giai đoạn tăm tối nhất của công ty, chúng ta nên bỏ qua ân oán cá nhân, cùng chung mối thù. Cùng lắm cũng chỉ thế. Thẩm mỹ của hai chúng ta gần giống nhau, thích cùng một kiểu, chẳng thể thành ân oán cá nhân được. Lời này không sai.
Được rồi, sau này Thẩm Đinh Đinh còn làm phiền và bắt nạt chị thì nói với tôi. Anh ấy là thế. Từ nhỏ đã thích chơi cùng các bạn nữ xinh đẹp. Điểm này thì cô yên tâm. Kiểu đùa giỡn trong công ty như thế này thì tôi có cách.
Nếu như vừa rồi không phải cô vào thì tôi đã cho một đấm rồi, cô cứu anh ta đấy. Thôi đi. Chị dịu dàng và tao nhã như thế sao có thể bạo lực được. Lừa ai thế? Đối với loại người này thì phải lấy bạo lực trị bạo lực chứ sao?
Có thể ra tay thì đừng nói nhiều làm gì. Đơn giản, trực tiếp, bạo lực. Học được kỹ năng mới rồi. Không sai. Chú Đoàn. Cô Châu. Hi Tây về rồi. Hi Tây. Dễ xử lý rồi. Mọi người làm gì mà mua nhiều bánh tart thế? Mua đâu. Đoàn Nhiên làm à?
Đoàn Nhiên. Anh làm nhiều bánh tart thế làm gì? Thế này là muốn mở tiệm bánh tart sao? Đừng hỏi nhiều làm gì. Đã đến rồi thì cảm nhận tay nghề của anh đi. Ở đây đã có năm khay rồi. Anh làm cho ai ăn thế? Ai ăn vậy? Đừng hỏi gì cả.
Thử tay nghề của anh đi. Nóng quá, nhanh lên, nhanh lên. Nóng. Đợi đã, dừng. Đợi, dừng đã. Buông ra. Anh quên cho mứt việt quất vào rồi. Anh để mứt ở đâu nhỉ? Mứt của anh đâu? Chú Đoàn, sức khỏe chú thế nào rồi.
Vẫn ổn, vài ba hôm lại đi câu cá. Trong thời gian hồi phục phải vận động nhiều đó. Tốt lắm. Có gì khác sao? Thử tay nghề của anh nào. Hi Tây, cháu phải mau khuyên nó được không? Anh ấy sao vậy? Hai hôm nay đều như vậy.
Ngày nào cũng nghiên cứu bánh tart. Vị nào cũng làm. Làm linh ta linh tinh bắt cô chú ăn. Cô chú sắp nôn đến nơi rồi đó. Mau khuyên nó đi. Trời ơi, tức quá đi. Muốn ăn vị thịt nướng không? Thêm chút bột thì là cho em.
Anh phát hiện sau khi thêm mứt việt quất vào thì không ngon lắm. Để anh thử vị đào ngâm hoặc là thêm mứt táo. Em từng ăn bánh tart vị dưa chuột chưa? Sao thế? Để em sạc điện chút. Đoàn Nhiên, anh muốn ở nhà không làm gì cả suốt thế này à?
Anh đâu phải không có việc gì làm, em đừng nghe mẹ anh nói bậy. Mấy ngày nay anh bận lắm. Mỗi ngày tỉnh dậy anh phải làm bánh tart, làm bánh ngọt, còn phải tập thể dục nữa. Đúng rồi, anh mua bộ trống, hai ngày nữa sẽ đến.
Anh định làm tất cả những chuyện chưa làm và những chuyện muốn làm. Anh làm những việc này khiến anh cảm thấy rất bận rộn. Thực ra anh đang trốn tránh. Em nghĩ nhiều rồi. Anh chỉ muốn thư giãn, để bản thân nghỉ ngơi, cảm nhận cuộc sống thực sự.
Vậy em thì sao? Em có trong kế hoạch của anh không? Chắc chắn là có rồi. Em là bạn gái anh mà, sao không có em được chứ. Đương nhiên là nằm trong kế hoạch của anh rồi. Vậy RUI thì sao? RUI à. Anh nghĩ chỉ có rời xa RUI
Thì anh mới đến gần được với cuộc sống, mới khiến cuộc sống trở nên đơn giản hơn và sống thoải mái hơn. Đoàn Nhiên, thực ra em không muốn khuyên anh về RUI bởi vì em biết vậy cũng vô ích, nhưng anh có từng nghĩ tới ước mơ của chúng ta
Không phải chỉ có ở RUI mới thực hiện được, còn có Cloud nữa. Cloud. Anh có thể đến Cloud khởi nghiệp cùng Trần Lãng. Giai Vân đã từ chức ở RUI rồi, cậu ấy muốn đến giúp Trần Lãng. Có lẽ Cloud sẽ là điểm bắt đầu mới của chúng ta.
Em ngây thơ quá rồi. Tạm thời không nói đến chúng ta, Thẩm Đinh Đinh có đồng ý hay không? Sau khi đến Cloud thì cũng làm giống hiện tại mà. Cái gọi là bắt đầu lại từ đầu là bắt đầu lại những lý tưởng, tham vọng, ham muốn, và những đau khổ,
Đến cuối cùng lại chứng kiến sự thất bại của mình. Sao phải thế chứ? Cuộc đời chính là như vậy mà. Anh nghĩ đến những lý tưởng to lớn, tài hoa và hoài bão của anh. Đó không phải là giả thiết, cũng không phải là viển vông, nó cần anh thực hiện
Từng bước, từng cái một. Hi Tây à, thực ra anh không tốt như em nghĩ đâu. Anh tốt như em nghĩ đó, hơn nữa còn tốt hơn em nghĩ nữa. Đoàn Nhiên, hai chúng ta cùng lớn lên, cùng nhau trải qua nhiều chuyện, nhiều khó khăn như thế, em hiểu rõ anh.
Anh còn không hiểu chính mình nữa. Em hiểu anh mà. Anh phải tin em, anh là tuyệt nhất. Anh đừng nghi ngờ bản thân mình. Được rồi, Hi Tây. Để anh nghỉ ngơi, thư giãn nào. Không muốn, không muốn. Sao em vẫn chưa ngủ thế?
Việc em lo lắng cuối cùng đã xảy ra rồi. Mong đợi quá. Tôi xem nào. Thế nào? Váy liền à. Ngũ Ca Ca, hài lòng không? Cô thích không? Đẹp quá. Hai người nhìn tôi mặc cái này có cảm giác tri thức không? Rất tri thức ấy. Cô là tri thức nhất.
Tôi còn lo cái này không phổ biến, mọi người sẽ không thích. Tôi thích, tôi sẽ giữ lại một cái. Cô mua đầu tiên à? Thực ra không sợ không phổ biến, bởi vì quan điểm của TENG là đi đầu trào lưu thời thượng. Hi Tây, cô thấy bộ này thế nào?
Đây là cái tôi thấy hài lòng nhất trong bộ thiết kế của tôi. Hai từ, hoàn mỹ. Đã nói rồi đấy. Cô phải livestream bộ váy liền này. Ngầu lắm. Được rồi, hiện tại tất cả các kiểu dáng, các size của TENG đều đủ cả rồi.
Việc phải làm hiện giờ là nói với fan, đỡ phải ngày nào cũng thúc giục bộ phận chăm sóc khách hàng, sắp phát điên rồi. Giờ tôi cũng nóng lòng muốn livestream rồi. Mau lên. Hai thùng này cô lo, cô thì ba thùng này, hai thùng này để tôi. Được, được. [Baking Bible]
Nói chuyện chút nào. Được rồi, đừng đọc nữa. Con đã là bậc thầy rồi, được chưa? Bỏ xuống, bỏ xuống đi. Nói chuyện với mẹ nào. Mẹ nói đi. Mẹ thấy khoảng thời gian này con đang nghỉ ngơi mà. Một người cũng rất nhàm chán. Mẹ đang nghĩ
Muốn giới thiệu bạn gái cho con, thế nào? Việc xem mắt ấy mà là dành cho các thanh niên ế không tìm thấy đối tượng, sợ lớn tuổi, hoàn toàn không phù hợp với con. Gặp một lần đi. Coi như là con vì mẹ đi, được không? Anh trai nhỏ.
Cô gái đó xinh lắm. Thật sự không đáng để mất người đó. Xin con đó, đi một chuyến thôi. Còn đẹp hơn mẹ. Mẹ thử bánh tart mới của con đi. Hoa văn đá cẩm thạch. Quế đơn đó. Từ vị giác và độ ngọt, con đều có sự điều chỉnh nhất định.
Chào mọi người, tôi là Ngũ Ca Ca. Tôi online đúng giờ đây. Hơn nữa hôm nay tôi muốn mang lại một tin tốt cho mọi người. Tất cả sản phẩm mới của TENG mùa thứ hai đã có hàng. [TENG] [Buổi công bố sản phẩm mới] Những đơn hàng được chụp trước kia
Đã lần lượt nhận được quần áo của chúng tôi rồi. Hôm nay tôi sẽ giới thiệu cho mọi người kiểu váy dài mà tôi thiết kế. Mọi người cũng biết là dòng TENG có yếu tố chủ yếu là vải jean và cả váy dài. Hôm nay chúng tôi vẫn tiếp tục
Dùng vải jean, lần thứ hai sử dụng… Lần thứ hai sử dụng… Tô Tô, tôi yêu cầu tắt live sớm. Dương Dương, giờ có thời gian không? Nếu có thời gian thì đến RUI đi. Có chuyện muốn bàn với em. Tôi đã từng nhấn mạnh bấm hai lần chỉ trong vải xếp li.
Lô quần áo này đều không làm được. Lúc tôi livestream thì phát hiện cái này đã sút chỉ rồi. Tiền Hi Tây, tôi bảo cô phụ trách xưởng mà cô làm thế à? Sếp Đinh, hai ngày nay tôi mới bảo Hi Tây qua đó, những bộ quần áo này
Chắc đã làm xong trong ba ngày trước rồi. Hiện giờ phải làm sao? Độ sốt của đợt đặt hàng trước đang lên cao, hiện đã lên hơn nghìn đơn đặt hàng rồi. Fan cũng đang thảo luận về lô hàng này. Nếu như không gửi hàng đúng hạn
Thì fan sẽ mắng chúng ta đó. Nếu không thì gửi hàng trước, rồi chúng ta thiết lập chế độ đổi hàng cũng được. Không được. Không thể bán được. Đúng vậy, thế chẳng khác nào lừa gạt người tiêu dùng. Hơn nữa thương hiệu của chúng ta
Luôn theo phương hướng chất lượng. Rất nhiều fan đều đến đây vì tôi đó. Anh làm thế này không phải là đang tự vả chính mình sao? Vậy phải làm sao chứ? Lẽ nào làm lại sao. Bên xưởng nói thế nào? Bên xưởng à, Hi Tây đang liên hệ với xưởng mới,
Nhưng ông chủ bên đó cũng nói dù đưa một số máy móc tới cũng không kịp. Nghe tôi đi. Hãy tiêu hủy toàn bộ lô hàng này đi. Tiêu hủy? Chất lượng của thương hiệu riêng nhất định không được có vấn đề. Sếp Đinh. Âu Dương, Dương Dương,
Mỗi bộ quần áo của TENG đều là tâm huyết của chúng ta. Nếu giờ quần áo có vấn đề tôi nghĩ rằng không nên tiêu hủy. Hơn nữa, trên cơ sở hiện tại hãy thử cứu vãn tình hình. Việc này, đúng, đúng là trách nhiệm của tôi. Vì thế, sếp Đinh,
Em hy vọng anh có thể cho em một cơ hội. Em sẽ đích thân giám sát, em sẽ đích thân giám sát xưởng gia công lô quần áo này. Em chịu trách nhiệm tới cùng. Tôi ủng hộ cậu. Tôi ủng hộ cô. Được.
Tiền Hi Tây, tôi cho cô thêm một cơ hội nữa. Nhưng nếu cô vẫn không xử lý ổn thỏa lô quần áo này thì cô không cần về công ty làm việc nữa. Tôi không có mặt ở công ty mới mấy ngày mà mấy người đã để xảy ra chuyện lớn như thế.
Mấy người làm gì thế hả? Anh vẫn còn ôm à? Ngoan ngoãn đấy. Đâu rồi, sao lại tối đen thế. Đây là một số thông tin của toàn bộ xưởng quần áo ở Hạ Môn. Phương thức liên hệ, thông tin quy mô, tất cả đều được ghi ở đây. Cô xem đi.
Cảm ơn. À, tối tôi còn có việc khác, tôi không ở lại tăng ca với cô nữa. Chị cứ làm việc của chị đi, việc này giao cho tôi. Giờ bố con đã bị ép rời QE. Con cũng đã rời khỏi RUI.
Thực ra giờ việc khiến mẹ lo lắng nhất là tương lai của chúng ta. Mẹ phải suy nghĩ cho các con. Tạm thời con đừng vội từ chối. Hãy gặp mặt một lần, được không? [Tiền Hi Tây] Bị đánh. Xin chào, xin chào, xin chào. Xin chào, tôi ở RUILIVE,
Vừa hay chúng tôi có lô quần áo của một nhà thiết kế muốn sản xuất thành thành phẩm. Chúng tôi muốn đặt hàng, đặt hàng sản xuất. Xin chào. Là chợ thời trang Đại Sâm Lâm Hạ Môn phải không? Đúng thế, chúng tôi cần rất gấp.
Vậy có thể mời giám đốc của các anh tới không? Các anh không nhận phải không? Nếu nhanh nhất thì ở chỗ các anh, lô hàng của chúng tôi … Là xưởng thời trang Vĩnh Tế phải không? Gì thế? Âu Dương, cô tới đây làm gì? Tôi tới để xem mắt.
Cô nói xem chúng ta sao lại thế nhỉ. Mẹ tôi cũng ép tôi tới xem mắt. Với tôi à? Ở chỗ tôi, có một dự án muốn hợp tác với các anh. Tôi đàm phán được với một bên rồi. Giỏi quá. Nhưng giá rất đắt. Chỗ chúng tôi chủ yếu là phát livestream.
Chúng ta gặp mặt để trao đổi chi tiết. Thế nào? Tân Tư Lạc không được. Vì sao? Quần áo của nhà họ đã chất đống thành núi. Vậy thì tôi không gọi cho Tân Tư Lạc nữa. Đừng gọi nữa. Đang chuẩn bị gọi đây. Xin lỗi.
Thông tin của chúng tôi cập nhật tương đối chậm. Tôi còn cứ nghĩ anh đang… Xin chào, đây là công ty RUILIVE. Các cô cũng không cần gọi nữa. Nhà họ không còn làm quần áo nữa rồi. Vu Thế, anh cẩn thận một chút. Chủ yếu là livestream bán hàng. Không sao.
Đừng gọi cho may mặc Tư Thành nữa. Ở đâu, may mặc Tư Thành à? Đúng, họ không làm quần áo nữa. Để xem đã. Giờ Thành Vi, Hoa Lệ, Tân Gia Lạc đều nghĩ rằng số lượng của chúng ta quá lớn. Họ không muốn làm.
Chỉ còn lại mấy nhà này là đáng tin cậy, cộng với mấy nhà hồi sáng mà chúng ta thấy đáng tin cậy, chúng ta gọi điện lại để trao đổi một lần nữa. Nói cho họ biết về ý tưởng thiết kế TENG của chúng ta, hiệu quả mà chúng ta cần,
Số lượng mà chúng ta muốn, cả giá của phía đối phương. Chúng ta phải trao đổi lại một lần nữa. Không phải đã có ba nhà đã đồng ý với chúng ta ngày mai có thể tới đó xem sao?
Ngộ nhỡ ngày mai chúng ta đi và cảm thấy họ không đáng tin cậy thì sao? Đúng không nào, làm thế nào? Vẫn phải gọi tiếp. Sao thế? Tôi nghe điện thoại một lát. Vu Thế, công việc hợp tác cùng có lợi này… Bố, sao bố lại gọi video cho con?
Bố tìm con có việc gì ạ? Cũng không có việc gì. Lâu lắm rồi bố không gặp con, muốn nói chuyện với con một lát. Con đang làm gì đấy? Con không làm gì cả, con làm việc ở công ty thôi ạ. Bận không? Bố thấy sắc mặt của con không tốt.
Sao thế? Thế sao ạ? Đâu có, không phải là con đang rất ổn sao ạ? À, có thể là do ánh sáng trong công ty không được tốt. Con không sao, bố đừng lo lắng lung tung. Cái gì mà ánh sáng không tốt? Con nghĩ là bố ngốc à?
Việc của lão Đoàn bố biết cả rồi. Ông ấy không còn làm chủ tịch hội đồng quản trị nữa. Con cũng không làm CEO nữa. Ai nói với bố việc đó? Việc lớn như thế có thể giấu được bố sao? Bố, bố nghe con nói. Con thực sự không sao. Vả lại,
Cho dù con có phải là CEO của RUI hay không con cũng sẽ dốc hết sức để bảo vệ RUI. Mẹ tôi thật là, lại sắp xếp cho chúng ta xem mắt. Đúng thật là lẩm cẩm rồi. Hai chúng ta thì còn xem mắt gì nữa.
Sắp xếp tiệc rượu không phải là được sao? Hôm qua cô có tới tìm tôi, nói là dạo gần đây anh ở nhà suốt, sắp trở thành đầu bếp điểm tâm rồi. Nói là bảo tôi đi gặp anh. Mẹ tôi còn lo lắng cho tôi.
Cô nói xem, mẹ tôi là một người cẩn trọng như thế. Làm việc gì cũng phải cẩn thận, chú ý. Lần này gia đình xảy ra chuyện lớn như thế tôi nghĩ rằng người đáng lo lắng nhất là mẹ tôi. Tôi lo lắng cho mẹ tôi mới đúng.
Hôm qua lúc cô tìm tôi nói chuyện này thực sự là tôi do dự. Nhưng hôm nay tôi quyết định tới. Thứ nhất, thực sự là tôi muốn an ủi anh, khuyên anh. Nhưng quan trọng hơn là vì bản thân tôi.
Anh biết vì sao trước đây tôi tới RUI rồi phải không? Tôi nghĩ là anh biết. Lúc đó, RUI gặp sự cố dừng phát sóng. Vì thế lúc đó tôi cũng nghĩ, nếu tôi đến thì dù ít dù nhiều cũng có thể giúp đỡ anh vượt qua khó khăn.
Tôi cũng hy vọng anh có thể nhìn thấy tôi suy nghĩ cho anh như thế nào. Lòng tự trọng của tôi lớn thế nào anh cũng biết rồi đấy. Tôi sẽ không nói lời không chắc chắn, cũng sẽ không làm những việc không nắm chắc. Nhưng đối với anh
Lòng tự trọng của tôi có là gì đâu. Vì thế tôi quyết định bất luận anh có biết tôi muốn nói gì hay không, kể cả hôm nay tôi nghe được câu trả lời kinh khủng thế nào, tôi vẫn phải nói ra điều này. Tôi vẫn còn yêu anh.
Con tới chỗ bố ở một thời gian thư giãn tinh thần. Bố muốn bảo con ra nước ngoài à? Con tới thì con sẽ biết. Chỗ bố ở đất rộng, người thưa. Những thứ khác thì không có. Nhưng có thời gian để con được ở một mình.
Bố, con là một người trưởng thành. Con có thể quyết định được cuộc đời mình. Bố không cần lo lắng. Con bé ngốc, không muốn gây tổn thương cái này lại muốn bảo vệ cái kia. Bố cũng vì con mà nghĩ tới chuyện bết bát nhất ấy. Cuối cùng,
Tới cuối cùng con vẫn phải đau khổ, tự làm bản thân bị tổn thương. Tối muộn bố gọi điện cho con, rốt cuộc là có ý gì ạ? Thực ra là vì bố cách xa con quá. Khoảng cách quá xa, bố lo cho con. Con có biết không,
Bố cũng không biết làm thế nào để giúp được con. Bố cũng muốn ở bên cạnh con, bảo vệ con như con bảo vệ RUI. Con cảm ơn bố. Âu Dương, tôi đã đến với Tiền Hi Tây rồi.
Vì thế mối quan hệ của chúng ta không thể có bất cứ phát triển nào đâu. Tôi và Hi Tây lớn lên cùng nhau, bao nhiêu năm như thế, tình cảm bao nhiêu năm như thế. Cô nghĩ xem từ nhỏ hai chúng tôi ở nhà ăn chung, dùng chung đồ.
Chiếc xe mà tôi yêu quý nhất cũng cho cô ấy lái suốt mà tôi không đau lòng gì cả. Nhưng đột nhiên có một ngày Tưởng Triết Dương xuất hiện. Sau khi Tưởng Triết Dương xuất hiện, tôi bắt đầu nhận ra. Nếu Hi Tây và Tưởng Triết Dương
Tiếp xúc quá thân mật với nhau, tôi sẽ không vui. Có lúc họ có những hoạt động chung, đôi lúc một số buổi tiệc giao lưu của họ khiến tôi rất bực mình. Thực ra đó là tôi đang ghen. Tôi ghen với mối quan hệ giữa Tiền Hi Tây
Và Tưởng Triết Dương. Nhưng tôi không nói ra được. Lúc đầu tôi không dám nhìn nhận thẳng vào tình cảm của mình. Nhưng sau đó tôi biết không có cách nào, không thể trốn tránh được. Thực ra cũng không có gì đáng sợ. Anh nói ra trực tiếp
Cũng không đáng sợ như thế. Hai chúng ta quen biết nhau đã lâu. Thực ra chúng ta vô cùng hiểu tính cách của nhau. Tôi nói thẳng với cô những điều này thực ra sẽ làm cô tổn thương. Nhưng tôi nghĩ tôi vẫn phải nói cho cô biết.
Tôi phải nói cho cô biết. Tôi nghĩ tôi nói cho cô, so với việc tôi giả vờ ngốc nghếch, không nói điều gì còn tốt hơn gấp trăm lần. Tôi nghĩ nếu tôi làm như thế thì mới là kẻ khốn nạn.
Hậu quả của việc đó mới là sự tổn thương trực tiếp nhất, đau khổ nhất đối với cô. Rất tốt. Không cần nói xin lỗi tôi. Tôi nghĩ hôm nay những điều anh nói với tôi rất hay, rất chân thành, là Đoàn Nhiên. Vậy thì anh cứ lên tầng bốn.
Đúng, chân của tôi không tiện đi lại. Tôi không tiện đi xuống. Tôi đợi anh ở cửa thang máy nhé. Rất dễ nhận ra tôi, tôi chống nạng. Đúng, đúng, đúng, tôi đợi anh ở cửa thang máy. Được, như thế nhé. Cô là mẹ của giám đốc Đoàn phải không? Đúng.
Giám đốc Đoàn không tới đây. Có Hi Tây ở đây không, tôi tìm Hi Tây. Có. Thực ra hôm nay trước khi tới tôi cũng không có hy vọng gì. Sứ mệnh của tôi ở RUI, tôi nghĩ cũng đã tới hồi kết rồi. Vì thế, tôi định rời khỏi RUI. Tôi hiểu.
Nhưng tôi phải cảm ơn cô, cảm ơn cô đã tới giúp đỡ vào lúc RUI gặp khó khăn. Cảm ơn cô đã vì tôi, vì RUI làm bao nhiêu việc như thế. Thật đấy. Anh cũng không cần phải cảm ơn tôi, tôi tự nguyện mà. Về TENG, thương hiệu riêng này
Hiện đang làm rất tốt. Tuy đã xảy ra một chút vấn đề nhỏ, nhưng có thể thấy Thẩm Giang Đào rất xem trọng nó. Vì thế tôi nghĩ tôi đi sẽ giao lại cho anh quản lý, thế nào? Thôi. Giờ tôi cũng không còn ở RUI nữa. Tôi cũng không có công ty,
Không có nguồn vốn, nhân lực. Giao cho tôi sẽ sụp đổ. Anh không cảm thấy lấy nó để làm quân cờ, là một cơ hội rất tốt để trở về sao? Vậy thì nếu muốn như thế, cô hãy nể tình tôi, giao cho Hi Tây làm đi. Cô Châu,
Hôm nay cô tìm cháu có việc gì mà gấp thế ạ? Cô lại còn đích thân tới công ty. Cô muốn hẹn riêng cháu ra ngoài. Hai chúng ta nói chuyện với nhau. Điện thoại kìa. [Đoàn Nhiên] Sao cháu không nghe điện thoại của Đoàn Nhiên.
Anh ấy tìm cháu cũng không có việc gì quan trọng. Lát nữa cháu trả lời anh ấy, cháu nghe cô nói chuyện trước. Hi Tây à, những năm vừa qua cháu ở nhà cô cháu thấy cô và chú Đoàn đối xử với cháu thế nào?
Hai cô chú đối xử với cháu rất tốt. Những năm qua cô chú cũng đã nuôi nấng cháu như con gái ruột. Từ nhỏ đã chấp nhận cháu, hiểu cháu, chăm sóc cháu, cho cháu một cuộc sống không cần lo lắng và cũng cho cháu hơi ấm của gia đình.
Cháu cảm thấy rất hạnh phúc. Việc này… cảm giác làm người yêu có phải không giống như làm anh em? Cô Châu … Hãy chia tay với Đoàn Nhiên đi. Cô không thể chấp nhận hai đứa ở bên cạnh nhau. Vì sao ạ? Có một việc cô đã giấu trong lòng
Mười ba năm nay. Hi Tây, cái chết của mẹ cháu năm đó có liên quan tới cô. Cô đã phạm lỗi lầm không thể tha thứ được. Không thể nào. Mẹ cháu qua đời vì tai nạn ô tô. Là do cô. Rốt cuộc là có chuyện gì? Sao anh lại uống nhiều thế?
Nào, nào, nào, cởi áo ra. Anh có thể đừng uống nhiều rượu như thế được không? Ngày nào cũng như thế. [Khoảng thời gian đó] [khoảng thời gian đen tối nhất trong cuộc đời cô.] [Sự nghiệp của chú Đoàn vừa bắt đầu,] [ngày nào cũng uống rượu, tiếp khách ở ngoài.]
Chúng tôi bị muộn mất rồi. Tôi đỗ một lát. – Quay lại ngay, quay lại ngay đây. – Muộn rồi. [Ngày nào cô cũng chăm sóc hết cho người già,] [lại còn tới bọn trẻ.] [Mãi không hết việc.] [Cuộc sống như thế làm cô thực sự không thấy tương lai.]
[Khoảng thời gian đó] [cô thường xuyên rủ mẹ cháu đi uống rượu.] [Tối hôm đó vốn là mẹ cháu có việc,] [nhưng cô cứ khăng khăng rủ mẹ cháu tới quán bar.] [Cô và mẹ cháu uống rượu rất vui.] Cậu vui không? Vui chết đi được. Nhưng vừa nãy cậu chơi xấu.
Mình đâu có. Cậu chơi xấu. Đâu có. Mình nói với cậu là ba ván thắng hai. Mình đã thắng cậu hai ván rồi, thế mà cậu vẫn nói cậu không thua. Không phải là vẫn còn thiếu một ván sao? Được rồi, được rồi, được rồi. Vậy thì chơi một ván nữa
Ván cuối cùng quyết định thắng thua. Chuẩn bị. Bắt đầu. Không có. Cậu, cậu, cậu lại chơi xấu. Được rồi, được rồi, được rồi. Không trêu cậu nữa. Ván cuối cùng. Oẳn tù tì. Mình thua rồi. Mình thắng cậu rồi. Cậu đi mua rượu đi. Hai chai. Không, bốn chai.
Thôi được rồi, bốn chai. Mau đi đi, mau đi đi, mình đợi cậu. Được, được, được. Không phải là chỉ bốn chai rượu sao? Đâm trúng người rồi. Đâm trúng người rồi. Đi, đi, đi. Sau khi mẹ cháu qua đời, gia đình cô không liên hệ được với bố cháu.
Cô tự trách bản thân mình, tự thấy hổ thẹn. Đương nhiên cô cũng có trách nhiệm. Cô phải thay mẹ cháu nuôi dưỡng cháu thành người. Cô muốn cháu lớn lên khỏe mạnh, vui vẻ. Hổ thẹn, tự trách mình. Cô Châu, cô biết không, bao nhiêu năm qua
Ánh mắt cô nhìn cháu ở nhà, cháu luôn cảm thấy rất lạ. Cháu nghĩ, liệu có phải cháu lại nói sai điều gì, hay cháu lại làm sai điều gì. Cháu làm cô không vui nên cô tức giận. Là vì việc này. Vậy thì nếu đã như thế,
Vì sao cô không nói sớm cho cháu biết. Hi Tây, Mỗi lần cô nhìn thấy cháu cô lại muốn nói cho cháu biết. Nhưng cô không thể cất lời. Cô sợ cháu không thể tha thứ cho cô. Cô nghĩ nuôi cháu khôn lớn, cháu lại rất giỏi giang. Cháu có thể độc lập.
Nhưng cháu lại ở bên Đoàn Nhiên. Cô không thể nào đối diện được với việc này. Cháu có biết không. Cô… Cô không muốn ngày nào cũng nhìn thấy cháu, cô không muốn tiếp tục sống trong sự ám ảnh đó, bởi vì sự tự trách của cô, cô muốn chuộc tội.
Vì thế cô đã chọn để cháu ở bên cạnh mình, nuôi cháu khôn lớn. Nhưng cũng vì cô nghĩ rằng cháu sẽ không tha thứ cho cô. Nên cô đã lựa chọn cách không nói cho cháu biết, giấu cháu. Nhưng giờ lại vì cô,
Cô không muốn tiếp tục đối diện với cháu. Nên cô không để cháu và Đoàn Nhiên ở bên nhau. Lúc nào cũng là vì cô nghĩ thế này, cô muốn thế khác. Lúc cô làm những điều đó, cô có từng nghĩ đến cháu không?