Full HD | Hoàng Cảnh Du, Ngô Cẩn Ngôn | Thanh Xuân Sáng Thế Kỷ Tập 26 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thanh Xuân Sáng Thế Kỷ] [Tập 26] Đây không phải chuyện có thể giải quyết bằng một bữa tôm hùm đất đâu. Chuyện nhỏ ấy mà. Cô cần gì, muốn gì nói với tôi một câu, tôi làm cho cô hết.
Nhưng cô phải nói đáp án cho tôi. Vậy để tôi nghĩ đã. Ghi nợ được không? Tôi nói cô nghe, vấn đề này rất quan trọng đối với địa vị của tôi ở công ty và ở nhà. Được, được, được. Giờ anh mau nghĩ xem, chờ lát nữa Hi Tây về
Thì làm sao đối diện với cậu ấy. Làm sao đối diện với cô ấy à, thì cứ đối diện thôi. Nhắc đến là tôi lại thấy bực. Chuyện tôi bảo cô ấy từ chức, đúng là lúc đó tôi hơi kích động, đúng không? Nhưng cô ấy thì sao?
Tình trạng bây giờ là thế nào? Muộn thế này rồi mà một cô gái trẻ còn ra ngoài cùng người đàn ông khác. Gọi điện không nghe, tìm cũng không thấy đâu. Hành động kiểu gì vậy? Quá đáng. Không ra làm sao. Đoàn Nhiên, rốt cuộc anh có từng
Nghiêm túc đứng ở góc độ của Hi Tây để nghĩ cho cậu ấy không? Tôi, tôi nghĩ gì cho cô ấy? Tôi nghĩ địa điểm hẹn hò giúp cô ấy à? Thật ra cậu ấy từng nhiều lần nói với tôi,
Cậu ấy thật sự không thể chịu thêm gánh nặng nào nữa. Cậu ấy rất rõ nhược điểm của mình, hơn thế nữa ngay từ đầu, cậu ấy cũng biết anh mới là người được lựa chọn cho vị trí CEO. Nhưng khi đó anh chưa đủ kinh nghiệm
Nên cậu ấy mới gánh lấy trọng trách này. Cậu ấy hy vọng cho anh thêm thời gian để trưởng thành, để học hỏi. Nhưng tôi biết, cậu ấy thực sự đã mệt mỏi lắm rồi. Tôi mong lần này anh sẽ gánh lấy trọng trách ấy để cậu ấy được nghỉ ngơi.
Có được không? Không phải, cô ấy muốn nghỉ ngơi cũng không sao hết. Thật ra tôi cũng mong cô ấy có thể nghỉ ngơi một thời gian. Nhưng vị trí CEO này thì tôi không thể động vào, tôi phải giữ lại cho cô ấy. [Cổ điển] Tại sao cậu lại từ chức?
Tuy cậu là CEO, nhưng tôi cảm thấy cậu không cần chịu trách nhiệm cho việc này. Cậu muốn nghe nói thật hay nói dối? Dĩ nhiên là nói thật. Tôi thấy mình không xứng. Không xứng cái gì? Không xứng làm CEO. Tại sao vậy?
Lúc trước, tôi nghe thấy chú Đoàn và cô Châu nói rằng không muốn tôi và Đoàn Nhiên yêu nhau, tôi thấy bực bội trong lòng. Tôi phải tranh chức CEO với Đoàn Nhiên cho bằng được. Nhưng về sau chẳng hiểu sao tôi lại thật sự trở thành CEO.
Tôi lúc nào cũng thấy thật bối rối. Tôi muốn chứng minh bản thân nhưng lại sợ mình làm không tốt. Càng nghĩ như vậy, trong lòng càng ngổn ngang suy nghĩ hơn. Càng để bụng, càng không tự do. Cậu có hiểu cảm giác đó không? Tôi có thể hiểu được phần nào.
Có nghĩa là, khi cậu càng muốn kiểm soát việc gì đó thì ngược lại, cậu bị nó kiểm soát. Tưởng Triết Dương, cậu giỏi thật đấy. Lần nào tôi nói gì, cậu cũng nghe cái là hiểu ngay. Đoàn Nhiên được một nửa của cậu thì tốt.
Mỗi lần tôi nói gì với anh ấy, anh ấy chỉ biết cãi vã ầm ĩ với tôi. Nhưng tôi thấy hình như cậu rất thích cãi vã với anh ấy. Hai đứa bọn tôi từ nhỏ đến lớn đều thế. Tôi quen rồi. Vậy là trong nội tâm,
Cậu là kiểu người tự ti phải không? Tôi là kiểu người tự ti. Nhưng không ai xem trọng một tôi đầy tự ti ấy, ngay chính bản thân tôi cũng vậy. Nào, nghe album của tôi đi. Được rồi, tôi thấy hôm nay chúng ta nói đến vậy cũng ổn rồi.
Tôi đi nghỉ đây. – Buồn ngủ quá rồi. – Được, được, được, cô ngủ đi. Này, này, này. Chuyện đó, Giai Vân, thật ra tôi còn muốn nhờ cô giúp một chuyện. Chuyện gì? Tôi muốn xin lỗi Hi Tây một cách tử tế. Khi anh thuyết phục tôi vào công ty,
Anh nói sẽ cho tôi đi du học. Giờ tôi hy sinh biết bao nhiêu cho công ty của anh, cho tình yêu của anh, vậy khi nào anh mới thực hiện lời hứa ấy đây? Thế này đi, tôi… bây giờ tôi sẽ bắt đầu xin cho cô. Chúng ta bận hết đợt 11/11,
Cũng gần sang tới năm sau, đúng vào mùa nhập học thì đi nhập học luôn, thế nào? Lại móc. Lớn ngần này rồi cô còn thế. Đóng dấu. Xin lỗi, cho đi nhờ chút. Xin lỗi. Hai người có quen Trương Tư không? Là tôi đây.
Còn đang tính khuyên anh ta làm lành với Phi Phi. Giờ làm sao đây, chuyến này đi phí công rồi. Cũng không phí công đi đâu. Ít ra chúng ta biết là không thể đi theo con đường này được. Tôi biết ăn nói với Hi Tây thế nào đây?
Không sao, cô gọi điện cho sếp Tiền đã. Vậy được, anh gọi đi. Không sao, Tô Tô. Cách này không được thì chúng ta tìm cách khác. Cách gì, anh nghĩ đi. Tôi hỏi cô, tại sao cô lại gọi trò một, hai, ba đó là tay úp tay ngửa? Tôi đặt bừa đấy.
Sao cô bừa bãi thế? Tôi thông minh, tôi thuận miệng nói ra. [Âm nhạc thế giới] Muộn thế rồi cơ à? Không được, không được, tôi phải về thôi. Vội vậy à? Còn một album nữa chưa nghe mà. Cậu ra nhiều album như thế kia mà, nếu chúng ta nghe từng album một
Thì phải nghe đến sáng mai mất. Nhưng tôi ủng hộ cậu. Để sau tôi sẽ bỏ tiền ra nghe online. Tôi mua về nghe dần. Vậy nếu tôi muốn nghe cùng cậu thì sao? Cậu có thể ở lại thêm một lúc nữa không? Tưởng Triết Dương,
Tôi và cậu là người của hai thế giới hoàn toàn khác nhau. Thế giới của cậu là nơi dù tôi cố gắng thế nào cũng không với tới. Cậu đừng tốn quá nhiều thời gian vào tôi. Tôi chỉ muốn làm một người hiểu cậu. Hi Tây, thật ra, ban đầu,
Khi tôi đồng ý làm livestream cà phê và mấy lần tiếp xúc với cậu nữa, tôi thừa nhận là có tình cảm cá nhân, có vài mục đích khác. Nhưng không có gì khác nữa đâu. Là… Cậu biết đấy, tôi luôn bị gắn mác idol,
Nhưng thật lòng tôi muốn làm một diễn viên giỏi. Hiện giờ có một cơ hội rất tốt, có một bộ phim điện ảnh có thể giúp tôi gỡ cái mác idol này đi, nên tôi rất muốn giành được nó. Bộ phim đó kể về
Câu chuyện của một tội phạm giết người và một streamer nữ. Thế nên, ban đầu tôi tiếp xúc với cậu là để tìm hiểu cuộc sống của streamer nữ thông qua cậu. Nói thật là ban đầu tôi cũng không tin đâu. Cậu, Tưởng Triết Dương, một ngôi sao hạng A
Mà đồng ý qua giúp chúng tôi. Giờ thì tôi hiểu rồi. Nhưng không ngờ tôi còn giúp được cậu. Cơ hội như thế này phải nắm chắc lấy nhé. Nhưng khi dần dần tiếp xúc với cậu, tôi phát hiện ra cậu có rất nhiều điểm thu hút tôi.
Ngày nào ở bên cậu cũng rất vui vẻ. Vì thế nên trong vô thức, tôi muốn gặp cậu mỗi ngày. Sau đó dần dần tôi phát hiện, tôi thật sự thích cậu mất rồi. Cảm ơn cậu, Tưởng Triết Dương. Trong lòng tôi, tôi luôn coi cậu là anh em tốt.
Vì Đoàn Nhiên sao? Đây là chuyện giữa hai chúng ta, đừng lôi anh ấy vào. Tôi coi tình cảm giữa hai chúng ta là tình bạn. Vậy về sau chúng ta vẫn là anh em tốt. Anh em tốt. Người anh em. Hôm nay mất công đi một chuyến.
Thật ra tôi vốn có cơ hội ngăn việc này phát triển theo chiều hướng xấu. Do tên đàn ông đểu cáng kia mà tôi vô duyên vô cớ nổi nóng với Phi Phi. Kết quả mọi việc thành ra thế này. Anh nói xem, có phải tôi thất bại lắm không?
EQ, IQ đều quá thấp. Không đâu, không đâu, sao có thể chứ? Đầu tiên, cô là cử nhân tốt nghiệp đại học. Tốt nghiệp đại học chứng minh IQ của cô không có vấn đề gì cả. Thứ hai, cô xem, Tô Tô. Bình thường, cô có rất nhiều bạn bè,
Rất nhiều người thích tiếp xúc với cô. Đến đồ ngốc nhạt nhẽo như tôi cũng muốn làm bạn với cô. EQ của cô cũng không có vấn đề. Không vấn đề. Vậy thì là số tôi đen. Sao tôi cứ hết lần này đến lần khác gặp phải trai đểu chứ?
Anh nói xem, nếu họ không muốn kết hôn thì đi xem mắt làm gì? Tô Tô, tôi nói cô nghe, theo lẽ thường, theo quan niệm truyền thống, độ tuổi kết hôn và sinh nở đẹp nhất của phụ nữ là 25 đến 28 tuổi. Đây là quan niệm rất truyền thống đó.
Nhưng thường thì qua 28 tuổi, phụ nữ sẽ nảy sinh nỗi sợ hãi, cảm thấy mình sắp bị đào thải theo tự nhiên. Xã hội loài người phát triển đến hiện nay, kiểu quan niệm truyền thống này đã lỗi thời rồi. Cô đừng để
Nỗi lo sợ vô căn cứ này trói buộc mình. Thế nghĩa là sao? Có nghĩa là, cô đừng vội kết hôn. Tôi không vội nhưng mẹ tôi vội. Tôi đang đợi người ta đến rước tôi đây. Cô đừng vội thật mà. Tô Tô, rồi sẽ có một ngày, cô sẽ gặp được
Một người hiểu cô. Điều này rất quan trọng. Đợi đến hoa cũng đã tàn. Tôi ngủ đây. Em yêu về rồi à. Đợi đã, đợi đã, đợi đã. Thế này là thế nào? Đêm hôm rồi anh còn ở đây, Giai Vân còn đang ngủ kìa, vậy thì khác nào làm phiền người ta?
Giai Vân chưa ngủ, tặng em này. Qua đây ngồi. Giai Vân chưa ngủ, anh ngồi ở đây cũng bất tiện. Giai Vân không có ở nhà. Giai Vân ra ngoài tận hưởng rồi. Anh ở nhà đợi em lâu thế này là để nói lời xin lỗi với em. Xin lỗi gì?
Bao lâu nay, anh chưa từng suy nghĩ từ góc độ của em. Anh phải xin lỗi em về điều này. Còn nữa, anh không chia sẻ áp lực cùng em, hiểu cho nỗi buồn của em, anh cũng xin lỗi về điều đó. Còn nữa, hôm nay ở trước cổng QE,
Anh đã nói những lời không phải với em, do anh quá kích động. Anh xin lỗi cả về điều này. Giai Vân dạy anh nói thế à? Đầu óc anh mà nghĩ ra mình sai ở đâu chắc? Đúng là Giai Vân có chỉ dẫn một chút cho anh.
Nhưng mà tính nghiêm trọng của vấn đề này, với thái độ nhận lỗi và sự sâu sắc của hành động nhận lỗi, đều là do tự anh nghĩ ra đấy, xuất phát từ tận đáy lòng anh đấy. Không đúng. Không phải. Đứng vững nhé. Sao anh và Giai Vân có thể
Nói về chuyện hai chúng ta được? Có phải anh đã nói hết cho cô ấy biết về mối quan hệ của chúng ta rồi đúng không? Không hề. Chúng ta đã thống nhất với nhau rồi mà, ngoài hai chúng ta ra thì không nói cho người ngoài biết.
Vậy thì Giai Vân không thể nào bán đứng em được. Lại còn để em ở lại trong nhà, rồi đến khách sạn ở một mình. Không phải, Giai Vân ấy mà, em xem ngày nào cô ấy cũng vất vả như vậy, cô ấy cũng cần được thư giãn chứ, đúng không?
Anh nghĩ chúng ta cũng cần thư giãn đấy. Nói thật cho em biết đi, anh điều cô ấy đi đâu rồi? Bây giờ chắc Giai Vân đang ở trong một khách sạn vô cùng đẹp đẽ và hưởng thụ thiên nhiên. Được rồi, tha thứ cho anh đó.
Tha thứ cho anh rồi à? Vậy được, anh hỏi em nhé. Em và Tưởng Triết Dương đã đi đâu vậy? Bây giờ là mấy giờ rồi? Hai người trai chưa vợ, gái chưa chồng. Dữ dằn vậy sao? Đã làm gì hả? Đã làm gì hả? Nói chuyện thôi. Nói chuyện?
Hai người có chuyện gì mà nói đến lúc muộn thế này? Em có biết em không về nhà khiến anh lo lắng lắm không? Anh lo à? Đương nhiên là anh lo rồi. Lo thật à? Tưởng Triết Dương là ngôi sao nổi tiếng, anh sợ cái gì chứ?
Dù vậy thì anh vẫn không yên tâm. Bọn em chỉ nói chuyện về anh thôi. Nói gì về anh? Nói về ưu điểm của anh. Có những ưu điểm gì thế? Em không nói cho anh biết là anh có ưu điểm gì đâu,
Đây là bí mật giữa em và Tưởng Triết Dương. Cái gì? Bí mật của bọn em mà. Hai người còn có bí mật nữa à? Em còn dám có cả bí mật với người khác nữa, đúng không? Muộn thế này rồi, anh mau về đi.
Sao anh mặc đồ ngủ của em, quần áo của anh đâu? Ở trong phòng à? Quần áo của anh đâu? Có phải anh giấu quần áo đi rồi không? Anh mau đi đi, em còn phải đi tắm nữa. Giấu ở đâu rồi? Anh giấu quần áo ở đâu rồi?
Muộn thế này rồi mà em bắt anh về một mình, em có biết vậy là rất nguy hiểm không? Anh hai à, anh nhìn anh đi, một người đàn ông mét tám to cao lực lưỡng, anh mà đi trên phố vào ban đêm, người ta sợ anh hay là anh sợ người ta?
Vậy cũng khó tránh sẽ gặp phải vài ba cô gái trẻ trung xuân sắc, thế thì anh cũng không chịu nổi đâu. Bên ngoài tối lắm, đêm khuya thế này, không ai nhìn rõ mặt mũi anh thế nào đâu. Anh là một người đàn ông tự tỏa ánh hào quang.
Đừng có hào quang, mau lên. Làm cái gì đấy? Em còn có việc nữa, anh mau đi về đi. Em còn có việc gì được nữa? Em đi tắm. Em tắm xong, là anh phải rời khỏi ngôi nhà này. Biết chưa? Mau đi đi. Hoa thì để lại, anh thì đi về.
Đã nghe thấy chưa? Ban nãy em định nói gì với anh? Em muốn nói với anh việc này, gần đây em luôn cảm thấy hai đứa chúng nó cứ là lạ. Là lạ thế nào? Tối hôm trước, em nhìn thấy Đoàn Nhiên bế Hi Tây, nói là Hi Tây bị trẹo chân,
Nhưng em thấy không giống như bị trẹo, hai đứa nó cứ nói cười ríu rít với nhau, anh hiểu chứ? Rốt cuộc là em muốn nói gì với anh vậy? Không phải hai đứa nó đang yêu nhau đấy chứ? Sao có thể? Sao lại không thể? Cả ngày nay
Hi Tây không gọi điện thoại đến. Anh xem, muộn thế này rồi mà Đoàn Nhiên vẫn chưa về nhà. Không đúng, em còn phát hiện ra, lúc mà các anh thảo luận công việc, Đoàn Nhiên bắt đầu bảo vệ Hi Tây.
Anh nói xem, đã bao giờ Nhiên Nhiên bảo vệ con bé chưa? Thì nó lớn rồi, hiểu chuyện rồi, biết chăm sóc cho người khác rồi. Còn nữa, hai đứa nó giờ đang kề vai chiến đấu, cùng nhau lập nghiệp. Đó, đó là tình nghĩa giữa chiến hữu với nhau.
Dù thế nào thì em cũng vẫn cảm thấy, anh để hai đứa nó làm việc cùng nhau là không thích hợp, được chứ? Được rồi, nghỉ ngơi sớm đi, đừng lo nghĩ nữa. Chị Tĩnh. Đến rồi à? Chị Tĩnh, chị Tĩnh Đến rồi đây. Chào Âu Dương. Chào chị Tĩnh. Chào Dương Dương.
Đúng lúc đạo diễn đang ở đây. Đạo diễn. Dương Dương. Đạo diễn, rất hân hạnh, tôi là Âu Dương. Ngồi xuống rồi nói. Dương Dương gần đây trông cơ bắp hơn nhỉ? Em có tập luyện một chút. Ngày nào, cậu ấy cũng đến phòng tập gym đều đặn và đúng giờ,
Rất cố gắng vì vai diễn Tiểu Vũ này. Rất tốt. Những thần tượng trẻ tuổi thế hệ mới của chúng ta hiện giờ ngày càng không chịu được khổ cực, chứ đừng nói đến chuyện hy sinh để lột tả vai diễn. Cậu làm như vậy là rất tốt.
Không phải tôi khen cậu ấy vì cậu ấy là nghệ sĩ của chúng tôi đâu, Dương Dương ngày nào cũng đến phòng tập gym, ăn cơm thì chỉ ăn ức gà, hơn nữa còn tự quản lý rất tốt. Diễn viên chịu khó như vậy đúng là không nhiều. Vậy nếu cậu đã
Trải nghiệm và nghiền ngẫm nhiều như thế, vậy thì hãy chia sẻ một chút với chúng tôi những gì mà cậu thấy tâm đắc đi. Được thôi, chị Tĩnh, không vấn đề gì. Ban đầu, khi tôi đọc kịch bản này, tôi cảm thấy Tiểu Vũ là một kẻ biến thái.
Nhưng thực ra cậu ta đâu có biến thái đến vậy? Đều là do một số chuyện, hoặc một số người, khiến cậu ta dần dần trở thành như thế. Bạn gái của cậu ta là một streamer. Thực ra như hiện nay, streamer và nghệ sĩ có rất nhiều điểm giống nhau. Sao thế?
Chẳng phải cuộc nói chuyện với chị Tĩnh và đạo diễn ổn lắm sao? Vẫn không vui à? Sợ cô không đồng ý à? Đúng là em lo về thái độ của mẹ em, nhưng cũng không phải là toàn bộ. Vậy thì vì sao? Còn có chuyện gì làm em không vui?
Chị, chị nói xem nếu thực sự không được thì chúng ta nhân lúc mẹ em chưa phát hiện ra, ký xoẹt hợp đồng luôn đi. Đến lúc đó, dù mẹ em có muốn thay đổi cũng không kịp nữa, chị thấy sao? Đó là hạ sách đấy.
Chúng ta cứ hỏi ý kiến mẹ em đã. Được rồi. Thương lượng với bà ấy xem sao. Vậy rốt cuộc em làm sao thế? Rốt cuộc là vì sao? Dạ dày chị không tốt, uống rượu ít thôi. Có phải là hôm qua đến tìm Tiền Hi Tây,
Kết quả là không được như ý muốn? Em phát hiện, chị đúng là có hỏa nhãn kim tinh đấy. Chuyện gì của em cũng không thể qua nổi mắt thần của chị. Tối qua, em vốn muốn an ủi cô ấy một chút,
Muốn giúp người khi gặp nạn, làm anh hùng cứu mỹ nhân khi người ta gặp khó khăn. Cuối cùng không ngờ… Sao thế, bị từ chối à? Chị, chị nói xem có phải là em nói sai rồi không? Em đã nói gì? Em nói với cô ấy là,
Ban đầu em tiếp xúc với cô ấy là để trải nghiệm vai diễn. Có phải em ngốc lắm không? Cũng bình thường. Thường thì trong chuyện này, đàn ông khá thành thật sẽ khiến con gái thấy cảm động mà. Thôi đi, em có móc tim, móc phổi ra
Thì cũng không so được với đôi tình nhân nhà người ta đâu. Cô ấy nói thẳng với em là vì Đoàn Nhiên à? Chính vì cô ấy không hề nhắc đến Đoàn Nhiên nên em mới cảm thấy là vì anh ta. Có thể đoán được.
Ngày trước lúc chị và Đoàn Nhiên yêu nhau cũng như vậy. Chỉ cần nhé, anh ấy mà gọi video với em gái thì chị gọi cũng không bắt máy. Tâm trạng của em gái không tốt thì đêm nào cũng nhắn tin an ủi, còn không ngủ luôn ấy.
Cho nên vì điều này mà hai người chia tay sao? Không phải. Dù sao thì chị thấy chia tay có rất nhiều nguyên nhân. Chuyện vừa rồi chỉ là một trong số đó. [Văn nghệ – Cuộc sống – Trường quay] Cô gái trẻ, nghe nói tối qua có chuyện gì à? Hóng hớt.
– Làm gì đấy? – Ôi, Cô gái mặt như hoa đào, da dẻ nõn nà thế này, chẳng giống người vừa mới từ chức chút nào. Giai Vân, cậu đừng trêu mình nữa được không? Cậu không thấy à, mình đang thu dọn đồ đạc đây này. Cậu dọn giúp mình đi.
Hôm nay là ngày cuối cùng của mình ở RUI. Cậu… Cậu thực sự đã nghĩ kĩ rồi à? Đương nhiên. Mình rất quả quyết và chắc chắn. Mình xin từ chức với chủ tịch Đoàn và giám đốc Thẩm trong lúc vô cùng lý trí. Hơn nữa cậu không biết đâu,
Sau khi Viên Viên đi, mình cảm thấy áp lực càng ngày càng lớn. Cũng bởi vì không có đủ năng lực mà mình lại phải gánh vác quá nhiều trách nhiệm, như vậy sớm muộn gì cũng có ngày mình sụp đổ.
Nếu như mình đưa ra quyết định này sớm hơn một chút, nhường vị trí cho Đoàn Nhiên, thì có lẽ sẽ không xảy ra nhiều chuyện như vậy. Đi thôi. Vậy Đoàn Nhiên thì sao, anh ấy nói thế nào? Chẳng phải anh ấy cảm thấy bản thân là người thích hợp
Với chức CEO nhất từ lâu rồi sao? Các cô, sao các cô lại đến đây? Sao các cô lại đến đây hết vậy? Hi Tây, chị làm gì thế? Chị định đi đâu vậy? Chị đang làm gì thế này? Chị định đi sao? Đúng vậy.
Hôm qua, tôi đã xin từ chức rồi. Nhưng sếp Đoàn sẽ nhanh chóng thay thế tôi thôi, anh ấy sẽ đưa mọi người vượt qua trận phong ba này, không cần lo lắng đâu. Chị đừng đi. Sao cô lại khóc nữa rồi?
Cũng có phải là không gặp được nhau nữa đâu. Sau này, đợi các cô tan làm, chúng ta có thể hẹn nhau đi ăn lẩu, ăn xiên nướng gì đó, không phải là vẫn có thể gặp nhau sao? Không được, không có chị thì làm sao em ăn được cơm.
Tôi không ảnh hưởng đến lượng đồ ăn của cô đâu. Cô từ chức rồi, có phải là tôi có thể trở về làm nhà thiết kế không? Không được. Các cô phải tiếp tục ở lại đây để thực hiện lý tưởng của mình. Cô sẽ có nhãn hiệu cà phê của riêng mình.
Ngũ Ca Ca, cô cũng sẽ trở thành nhà thiết kế hàng đầu. Còn hai cô, cố gắng trở thành streamer hàng đầu. Còn về cậu ấy mà, chị hai, đương nhiên là tiếp tục sống cuộc sống thần tiên nhàn hạ của cậu rồi. Trước đây, mình có thể sống cuộc sống thần tiên
Là bởi vì có cậu xông pha ở phía trước. Cậu đi rồi, mình đâu còn cuộc sống thần tiên nữa. Được rồi, cậu đúng là biết ăn nói. Hi Tây, mặc dù chúng tôi mới vào công ty chưa lâu, nhưng thời gian này cũng được cô quan tâm, chăm sóc nhiều,
Tôi cũng thấy không nỡ xa cô. Cố gắng nhé. Chị Hi Tây, chị sẽ quay về chứ? Đương nhiên là tôi sẽ trở về rồi. Có thời gian rảnh, tôi sẽ về thăm các cô. Đến lúc đó các cô nổi tiếng rồi, đừng có vì bận quá mà không gặp tôi đấy nhé.
Vậy tiếp theo cậu định làm gì? Mình không biết nữa, nhưng chắc là sẽ tìm một công việc nhẹ nhàng chút. Mình cũng muốn sống những tháng ngày thần tiên của mình. Khuyên cậu một câu nhé, tìm một người rồi kết hôn sớm đi. Vậy đến lúc đó,
Cậu phải chuẩn bị sẵn một khoản tiền mừng thật lớn cho mình đấy. Không thành vấn đề. Nguyên Bảo, Ngũ Ca Ca, tôi đi đây. Ôm một cái nào. Các cô làm việc cho tốt nhé. Tiếp tục cố gắng. Cố lên nhé. Đi đây. Hi Tây, tạm biệt. Tôi đi nhé.
Sao anh lại đến đây nữa vậy? Làm sao, không được à? Phí công tôi giúp các cô chạy nhiều đơn hàng như thế. Thế, thế những người khác đâu? Đang nghỉ ngơi ở phòng nghỉ. Cô nói xem phải làm thế nào đây? Giám đốc Tiền cũng từ chức rồi.
Hi Tây từ chức rồi sao? Cô chưa biết à? Tôi nghe nói là bị QE cách chức đấy. Coca, phải làm sao đây? Hi Tây đi rồi. Không sao đâu. Giai Vân, cô ra đây một lát. Tôi nghe nói là Hi Tây từ chức rồi, chuyện này là thật đấy à?
Đều tại tôi. Nếu lúc đó tôi xử lý tốt chuyện của Phi Phi thì đã không thành ra thế này. Vậy tôi đi tìm cô ấy về. Cô đừng đi tìm nữa, đó là quyết định của cô ấy. Cô cũng đừng tự trách mình.
Lúc đó, cô cùng không ngờ mọi chuyện sẽ thành ra thế này, đúng không? Vậy bây giờ chúng ta phải làm thế nào đây? Bây giờ… giờ cũng chẳng làm được gì hết, xem sau khi chỉnh đốn ra sao rồi nói tiếp. Tô Tô,
Cô xử lý chuyện của Phi Phi thế nào rồi? Bạn trai của Phi Phi đã có bạn gái mới rồi, chúng ta không trông mong được vào anh ta nữa đâu, vẫn phải nghĩ cách khác. Nghĩ cách, có cách gì đây? Các cô nói xem, chúng ta đông người thế này,
Liệu công ty có không trả nổi lương tháng sau không? Không đâu, nhất định sẽ có cách giải quyết thôi. Nhanh nhẹn lên, chúng ta sắp bắt đầu cuộc họp rồi. Họp gì vậy? Giám đốc Thẩm của QE đến rồi. Các vị, chắc là mọi người đều đã biết,
CEO cũ Tiền Hi Tây của công ty đã xin từ chức với hội đồng quản trị, và cũng đã được chấp thuận rồi. Công ty không thể một ngày không có chủ. Vị trí CEO bị bỏ trống có ảnh hưởng rất lớn đến việc quản lý. Hôm nay tôi đến đây,
Để đại diện cho hội đồng quản trị nghe ý kiến của mọi người. Chú Thẩm, Hi Tây chỉ tạm thời rời đi một thời gian thôi, rồi cô ấy sẽ trở về. Chúng ta không vội chọn người mới. Không chọn ra CEO mới thì cứ để công ty loạn như thế này à?
Nhiên Nhiên, đây là quyết định của hội đồng quản trị. Lý do Tiền Hi Tây từ chức không chỉ là vì thấy áy náy trong lòng, mà cũng vì sợ áp lực từ dư luận và sở công thương. Không có cách nào, không thể về lại công ty ngay được.
Vậy, hay là sếp Đoàn đi. Tôi đồng ý. Ngoài Hi Tây ra thì sếp Đoàn là người hiểu rõ quy trình làm việc của công ty nhất. Tiền Hi Tây không làm CEO, vậy thì Đoàn Nhiên đương nhiên là ứng cử viên phù hợp nhất. Chú Thẩm, không thể thế được.
Trong khoảng thời gian Hi Tây vắng mặt, cháu nhất định sẽ không tiếp nhận công việc của cô ấy đâu. Tôi và chủ tịch Đoàn đều cho rằng, vấn đề của RUI phải do nội bộ RUI tự bàn bạc giải quyết. Chúng tôi sẽ ưu tiên cân nhắc
Ứng cử viên mà mọi người đề cử. Tôi, để tôi. Trong chuyện bị khiếu nại, chúng ta… Trong sự kiện người tiêu dùng khiếu nại chúng ta, tôi phải chịu trách nhiệm phần lớn. Tôi là người đầu tiên tiếp Phi Phi, hơn nữa thái độ xử lý của tôi rất không tốt,
Kết quả xử lý cũng rất không ổn. Tôi cảm thấy trong lúc này, tôi phải đứng ra, không thể tiếp tục đùn đẩy trách nhiệm nữa. Tôi sẽ lấy công chuộc tội một lần, mong rằng lãnh đạo có thể cho tôi một cơ hội lập công chuộc tội,
Trả lại sự trong sạch cho Hi Tây. Vu Thế, anh đừng trách tôi nói khó nghe nhé. Tôi cảm thấy, anh không thích hợp làm CEO. Tuy rằng, anh quản lý tài vụ rất cẩn thận, rất giỏi, nhưng để nói về chuyện của Phi Phi thì tôi thấy,
Năng lực quản lý của anh không ổn cho lắm. Tôi, tôi cũng muốn nói. Quản lý Vu, tôi nói thật lòng anh đừng giận nhé. Thực ra, bình thường anh nói gì tôi cũng không hiểu lắm. Tôi… Nếu anh làm lãnh đạo của tôi,
Vậy chẳng phải tôi sẽ không biết đằng nào mà lần sao? Vu Thế à, anh có rất nhiều cách để lập công chuộc tội , không cần thiết phải làm CEO gì đó. Tình hình hiện giờ đã rất rõ ràng rồi, chúng ta đều có ứng cử viên phù hợp nhất,
Nhưng anh ấy không chịu tiếp nhận cương vị này. Vậy tiếp theo chúng ta có nói hết suy nghĩ của mình ra ở đây cũng không có ý nghĩa gì hết. Hay là chúng ta bỏ phiếu đi, ai được nhiều phiếu nhất thì người đó làm CEO, thế nào?
Tôi ủng hộ. Tương lai của RUI cũng chính là tương lai của các bạn. Hôm nay tôi sẽ đem quyền này giao cho các bạn ngồi đây. Rất công bằng. Công bằng thì có công bằng, Nhưng chúng tôi cũng không biết nên bầu ai.
Đúng đó, tôi cũng không biết nên bầu ai. Tôi cũng không thể chọn bừa một người được phải không? Cũng không cần phải vội, tôi cho mọi người thời gian thoải mái, cùng nhau thảo luận, chuẩn bị một chút. Mười lăm phút sau, chúng ta sẽ chính thức bỏ phiếu.
Đi thôi, vào đi. Không chọn sếp Đoàn, vậy chọn ai đây? Mấy người chúng ta có ai có đủ khả năng làm CEO đâu chứ? Thực ra tôi thấy hay là chúng ta để trống vị trí đó cho Hi Tây. Cô nghĩ xem, vì bảo vệ chúng ta, vì bảo vệ RUI
Mà cô ấy đã từ chức. Nếu chúng ta không bầu cho cô ấy, vậy thì quá đáng quá, đúng không? Đúng đó. Hơn nữa chúng ta theo Hi Tây lâu như vậy rồi, chúng ta đều công nhận năng lực của cô ấy. Tôi thấy,
Hi Tây mới là người có năng lực quản lý công ty. Hay là chúng ta đều bỏ phiếu cho Hi Tây? Ý này hay, ý này hay. Vậy chúng ta quyết định như thế nhé. Mọi người cùng bầu hết cho Hi Tây. – Ừ. – Được. Vậy mọi người thống nhất vậy nhé,
Lần này không ai được làm khác đâu, bầu hết phiếu cho Hi Tây. Dùng sức mạnh của mình đưa cô ấy trở lại đây. Được. Vậy thì cứ vui vẻ quyết định như thế nhé. Được. Vậy tiếp theo, chúng ta chia nhau ra hành động đi. Tất cả các streamer
Đi tìm quản lý và trợ lý của mình, thống nhất với họ. Vu Thế, anh đi gặp phòng tài vụ và hành chính để nói với họ nhé. Vậy để tôi đi thông báo cho bộ phận IT. Được. Chúng ta sắp hết thời gian rồi,
Mọi người mau chia nhau ra hành động đi. – Được – Đi, đi, đi. Đi, đi, đi. [Tiền Hi Tây] Cút. [Tiền Hi Tây: 18 phiếu] [Tiền Hi Tây] [Tiền Hi Tây: 21 phiếu] Phi Phi, Phi Phi, cô đừng đóng cửa vội. Tôi không có ác ý đâu,
Tôi chỉ muốn tìm cô để nói chuyện thôi. Mức độ trung thành của nhân viên của RUI cao thật đấy. Về cơ bản thì mọi người đều bầu cho Tiền Hi Tây. Vì nhân viên của RUI nên Tiền Hi Tây mới từ chức. Nói về năng lực và tinh thần trách nhiệm
Thì cô ấy vô cùng xứng đáng với vị trí CEO. Cho nên trong tim chúng tôi, cô ấy là ứng cử viên phù hợp nhất. Trương Tư chặn tôi rồi. Chặn cả wechat và số điện thoại rồi. Bây giờ tôi không liên lạc được với anh ấy.
Cô có thể giúp tôi liên lạc với anh ấy được không? Cô hỏi xem rốt cuộc anh ấy ở đâu, có phải anh ấy thực sự không cần tôi nữa hay không. Phi Phi, cô đừng kích động. Cô xem, tôi không quen Trương Tư,
Hơn nữa tôi cũng không biết anh ta đang ở đâu, tôi liên lạc với anh ta bằng cách nào đây? Cô gọi cho anh ấy giúp tôi. Cô nói với anh ấy là Phi Phi bảo anh ấy mau về đây. Không phải, anh ta còn không biết tôi là ai,
Tôi gọi điện cho anh ta kiểu gì đây? Người có trách nhiệm chính trong chuyện này là tôi và Vu Thế. Chúng tôi phải chịu trách nhiệm. Đúng, tôi đồng ý. Xin ông hãy phạt chúng tôi, nhưng có thể cho Hi Tây trở về không? Tính quan trọng và tất yếu của việc
Vì sao Hi Tây bị cách chức CEO, tôi đã nói rồi, tôi không muốn nhắc lại nữa. Người được chọn trong lần bỏ phiếu này chỉ giới hạn trong số các nhân viên đang tại chức, người đã từ chức sẽ không được nằm trong danh sách.
Cho nên những lá phiếu này chỉ có thể coi như phiếu trống. Chú Thẩm, ban nãy chú nói, về cơ bản thì mọi người đều bầu cho Tiền Hi Tây, vậy còn có người khác sao? Đúng vậy. Vẫn còn hai lá phiếu hợp lệ. Hai phiếu này bầu cho Trương Giai Vân.
Mọi người làm sao thế? Không phải đã thống nhất rồi hay sao? Kẻ phản bội nào làm chuyện này thế? Đúng đó, sao còn có người lật lọng vậy? Sao có thể là tôi được? Cho dù cô ấy tự bầu cho mình, vậy còn một phiếu nữa là của ai?
Nếu cả hai phiếu đều bầu cho Trương Giai Vân, vậy thì, tôi chính thức tuyên bố, bắt đầu từ bây giờ, cho đến khi hội đồng quản trị bổ nhiệm, Trương Giai Vân sẽ là người quản lý công việc hàng ngày của RUI, quyết định này lập tức có hiệu lực.