Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 22 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 22] Người tiếp theo ra sân, là tuyển thủ cuối cùng của đội thứ nhất, Lâm Bính Thân. Tiểu thư, xem ra không còn hy vọng nữa rồi. Chúng ta quay về đi.

    Vẫn chưa kết thúc thì ta sẽ không quay về đâu. Lâm Bính Thân, bảy điểm. Lâm Bính Thân, bảy điểm. Tên đầu tiên bảy điểm. Sao tên này kém cỏi vậy? [Lâm Bính Thân, bảy điểm.] Sao lại được vào đội của học trưởng. Đúng vậy. Tên thứ hai bảy điểm.

    Bình tĩnh, đừng lo lắng. Vẫn còn một cơ hội nữa. Lâm Bính Thân, sáu điểm. [Sáu] Sao mà phải lo lắng như vậy chứ? Hàn biệt giá… Có thể thu nạp đường sinh trình độ như thế này vào đội, đủ thấy lệnh lang có lòng bao dung, có lề lối.

    Vương sư đã quá khen rồi. Học trưởng, đệ… Phong viện trưởng Tiếp theo sẽ là đội của Phong Thừa Tuấn và Văn Bân. Đúng vậy. Cuối cùng cũng ra sân rồi. Ta đã mong chờ lâu rồi. Đội thứ nhất rời khỏi sân. Đội thứ hai chuẩn bị. Chúng ta quay về thôi.

    Đại nhân… Đinh Nhã Dương và Liễu Khiêm Nghĩa đã có cảnh giác với thuộc hạ rồi. Vì vậy rất khó ra tay ở trong học đường. Nhưng thuộc hạ đã bố trí người chặn tất cả các cửa của học đường rồi. Chỉ cần tên đó ra ngoài,

    Chúng tôi sẽ có thể lập tức bắt lại. Ra rồi kìa. Hãy ghi nhớ kỹ… Lần sau muốn tìm người vào đội, đừng có tìm loại người chưa thi đã sợ chạy trước như vậy. Thật sự làm người ta thất vọng rồi. Quay về thôi. Kia là ai vậy?

    Ai vậy, mọi người xem kìa. – Mau xem Lôi Trạch Tín kìa! – Đúng vậy. – Lôi Trạch Tín… – Lôi Trạch Tín đến rồi. Đúng là đã đến thật rồi. – Sao lại như vậy? – Anh ta đến rồi. – Sư huynh – Đi, đi, đi…

    Đệ biết là huynh sẽ đến mà. Thật sự cảm ơn trời đất. Thấy ánh bình mình rồi. Thấy ánh bình mình rồi. Đây chắc chắn là thượng thần hiển linh. Thượng thần hiển linh… Huynh đã đi đâu vậy chứ? Sư đệ, ta chỉ là đến cho đủ quân số thôi.

    Đệ đừng có hy vọng ta sẽ giúp đệ giành giải quán quân. Vậy không được. Huynh phải giành giải quán quân mới lập công chuộc tội được. Văn Bân… Xem con kìa… Con sẽ cố gắng. Cố lên! Cố lên! – Đinh tiên sinh, mấy người bọn họ… – Liễu tiên sinh…

    Đội thứ ba vào sân. – Liễu tiên sinh! – Ngươi không nhìn thấy… Đội thứ hai đã đến đủ rồi sao? Đi thôi. Đội thứ hai vào sân. Văn Bân… Cố lên! Bắn tốt nhé! Cố lên! Lôi Trạch Tín… Cố lên! Cố lên! – Cố lên! – Cố lên! Văn Bân… Cố lên!

    Đội thứ hai vào sân. Đội thứ hai vào sân. Ta không nghe lầm đấy chứ? Tiểu thư không nghe lầm đâu. Chính và đội của Phong công tử và Văn công tử. Tốt quá rồi. Đại nhân, xem kìa! Chính là tên tiểu tử đó. Chẳng phải ngươi nói hắn bị trọng thương

    Không thể tham gia đại lễ bắn cung sao? Không sai. Nhưng thuộc hạ nghĩ hắn sẽ không có sức để kéo cung đâu. Ta phải xem hôm nay hắn có bắn được cung không. Nếu hắn không bắn được tên, thì tờ rơi kia chính là hắn đã rải ra.

    Lập tức phải bắt hắn lại. Vâng. Bái kiến Vương sư…! Miễn lễ. Phong Thừa Tuấn, Văn Bân và cả mấy người các con, Các con phải thể hiện được bản lĩnh tốt nhất đấy. Đừng để ta và mọi người thất vọng. Vâng. Đội thứ hai mỗi người một vị trí,

    Mời Vương sư kiểm duyệt. Vương sư quả nhiên là vì Phong Thừa Tuấn và Văn Bân mà đến. Vương sư là vì hy vọng của Vân quốc mà đến. Phong Thừa Tuấn, mười điểm. [Mười] Mười điểm. Hay, hay, hay…! Rất tốt. Phong Thừa Tuấn dùng tay trái để bắn.

    Vương sư, ngài chắc không biết. Tay phải của Phong Thừa Tuấn bị thương, nên mới đổi sang tay trái. Vì phải luyện tập bằng tay trái, nên cậu ta đã chịu không ít cực khổ. Phong Thừa Tuấn, mười điểm. Trúng vào tâm. Phong Thừa Tuấn, mười điểm. Lợi hại! Vương sư, ngài xem…

    Tay trái của cậu ta cũng rất có lực. – Học trưởng, uống nước đi. – Phong Thừa Tuấn, mười điểm. Mười điểm. Ta biết rồi. Mười điểm. Phong Thừa Tuấn [Mười] Người tiếp theo ra sân chính là Lôi Trạch Tín vừa mới đến. Yên tâm. Huynh ấy không sao đâu.

    Lôi Trạch Tín, không điểm. [Không] Không điểm? Lôi Trạch Tín, không điểm? Làm sao có thể chứ? Thật là vô lý. [Không] Tên này được không điểm. Thật sự là liên lụy đội của công tử chúng ta. Không phải chứ? [E rằng con gái của ta cũng không đi được đến đâu rồi.]

    Sao lại như vậy? Xem ra đã có sơ xuất trong lần bắn tên này rồi. Mặc dù bắn lệch khỏi mục tiêu, nhưng vẫn có lực. Đại nhân, hay chúng ta cứ xem hai lần bắn tên sau của hắn đi. Lôi Trạch Tín, chín điểm. Được rồi. Được rồi. Được rồi.

    – Thật là không dễ dàng. – Đúng vậy. Sư huynh… Cố lên! Cố lên! Cố lên! Cố lên! Đinh tiên sinh Sắc mặt của ngài sao lạ vậy? Có chút hồi hộp. Lệ tiên sinh, ông không hồi hộp sao? Lôi đô úy… Lệnh lang thật ưu tú. Vương sư đã quá khen rồi.

    Thân bị trọng thương vẫn có thể bắn được chín điểm. Có lẽ là may mắn. Lúc nãy hắn đã dùng rất nhiều lực rồi. Vết thương đã bị rách ra rồi. Chúng ta cứ xem lần bắn thứ ba đi. Đại nhân, sắp lộ chân tướng rồi. Trạch Tín sao vậy?

    – Trạch Tín… – Sư huynh… Nhất định là hắn. Mau đi kiểm tra vết thương. Vâng. Lôi đô úy… Lệnh lang có thể kéo gẫy cung, thật sự là rất có lực. Để Vương sư cười chê rồi. Tiểu tử đã lỗ mãng rồi. Sư huynh… Sư huynh… Huynh không bị thương chứ?

    Cài gì mà cung tốt chứ? Chất lượng thật tệ. Vừa mới kéo đã gẫy. Sư đệ… Cầm cho ta một cây cung tốt ra đây. Được. Một người có lực kéo gẫy cây cung thì có thể là một người bị chấn thương nặng ở bụng không? Đại nhân, đợi đại lễ kết thúc,

    Rồi kiểm tra là biết ngay. [Chỉ cần dùng lực kéo cung,] [vết thương sẽ bị rách ra.] [Lẽ nào con không màng đến tính mạng nữa sao?] [Trên thế gian này] [vẫn còn thứ quan trọng hơn sinh mệnh,] [đó chính là niềm hy vọng.] [Là Văn Bân và Phong Thừa Tuấn]

    [đã dạy con thế nào là hy vọng.] [Vì vậy con không thể để họ thất vọng.] [Càng không để chính mình phải thất vọng.] Đẹp! Hay! Đại nhân, có lẽ thuộc hạ đã sai rồi. – Đến đệ rồi. – Cố lên! Các vị cô nương,

    Hôm nay không phải là ngày thăm người thân của học đường. Người ngoài không được phép vào trong. Chúng tôi là nhận được lời mời của đường sinh đến buổi diễn. Đây là thiệp mời. Vị này chính là Mục Tiểu Mạn cô nương. Tôi đã nhận ra Mục cô nương rồi.

    Nhưng hôm nay là Vương sư đại giá quang lâm đến đại lễ bắn cung, Người ngoài không được phép vào trong học đường. Hay là đợi Vương sư đi rồi thì các cô hãy vào. Hy vọng ba vị cô nương lượng thứ. Chúng tôi đến để diễn cho các đường sinh xem.

    Anh như vậy là vô lễ, có phải là đã quá đáng rồi không? Đúng vậy. Sao lại dám thất lễ với Mục tỷ tỷ như vậy? Chúng ta quay về đi. Việc này chúng tôi cũng không dám tự mình quyết định. Được rồi, Tiểu Thanh, Tiểu Khiết.

    Đừng làm khó vị đại ca này nữa. Nhưng vị đại ca này, có thể giúp tôi chuyển lời đến Vũ Lạc Huyên công tử, nói rằng chúng tôi đã đến rồi. Ba vị cô nương xin đợi một chút. Thật là giỏi. Lữ Chiêu Vinh này phát huy rất tốt,

    Đã đạt được hai mươi tám điểm rồi. Vậy xem ra… Đội của Phong công tử vẫn còn có hy vọng. Coi như là Văn công tử và Vệ Triều Huy đều được điểm tuyệt đối, vẫn kém đội của công tử nhà ta một điểm. Các vị, các vị…

    Đây mới chỉ là bắt đầu trận đấu, chưa phải là kết quả cuối cùng. Quy tắc đại lễ bắn cung của Vân Thượng Học Đường là… Hai đội đứng đầu trong vòng sơ khảo sẽ bước vào vòng bán kết. Tiến hành thi đấu giành giải quán quân.

    Vì vậy, chỉ cần đội của Phong công tử giữ ở vị trí thứ hai, thì vẫn có cơ hội giành giải quán quân. – Hiểu chưa? Hiểu chưa? – Đã hiểu… Học trưởng, huynh hãy yên tâm đi. Tên sùng bái đại thần Vệ Triều Huy đó,

    Làm sao có thể đạt được điểm cao chứ? Vệ Triều Huy, ba mươi điểm. Điểm tuyệt đối. Thực sự có đại thần. Chỉ cần Văn Bân đạt được ba mươi điểm, điểm tuyệt đối, chúng ta có thể đường đường chính chính vào vòng đấu cuối cùng rồi. Phong viện trưởng…

    Nghe nói Văn Bân là tay cung mới. Xem thư thế như vậy, không biết năng lực thế nào? Vương sư, ngài thực sự có con mắt tinh tường. Tại hạ có thể đảm bảo với ngài, Văn Bân nhất định sẽ khiến ngài hài lòng. Văn Bân tốt lắm! Lợi hại! Lợi hại…!

    Thật sự không tồi. Văn Bân, mười điểm. Văn Bân, mười điểm. Tốt quá rồi, tốt quá rồi! Tiểu thư Dè dặt chút! Thượng thần hiển linh. Được đấy, Văn Bân. Sư đệ… Rất tốt! Thật sự làm người khác bất ngờ. Không bất ngờ. Không bất ngờ. Đều nằm trong dự liệu của tôi.

    Là bất ngờ. Là bất ngờ. [Đệ chỉ cần ngắm chuẩn tâm bia,] [Tận hưởng cảm giác hồi hộp của khoảnh khắc mũi tên bắn đi.] [Người và tên hợp nhất.] – Đệ thành công rồi. – Văn Bân, đệ thật giỏi. Đệ thành công rồi. – Đệ thành công rồi. – Được đấy.

    Sư huynh, cảm ơn huynh. Sư đệ không trách ta là được rồi. Chúng ta có khả năng được vào vòng cuối cùng rồi. – Đúng vậy. – Thật đó. Văn Bân, điểm tuyệt đối. [Mười] – Thật lợi hại! – Tốt quá rồi. Văn Bân, điểm tuyệt đối. Đứa con này…!

    Đã phải chịu bao cực khổ mới bắn được điểm số như vậy. Sư huynh… Huynh bị sốt rồi. – Chẳng trách mà mũi tên thứ nhất bị lệch. – Nào, nào, nào… Tôi xem xem. Huynh bị sốt rất cao. Phải đến Phúc Trạch Đường tìm thầy y thôi.

    Ta không sao. Không chết được đâu. Có thể chịu đựng được. Đi, đi, đi thôi… Còn cách vòng thi cuối cùng một khoảng thời gian. Hay là đến Phúc Trạch Đường xem thế nào. Tôi đã thua một trận rồi, huynh lại muốn phá hỏng trạng thái của ta sao?

    Tôi thua chưa đủ thảm sao? Sư huynh, huynh ấy là đang quan tâm huynh. Ta không cần sự quan tâm của hắn ta. Ta nói cho người biết, Phong Thừa Tuấn. Lần này thua huynh, hoàn toàn là vì tình trạng sức khỏe của tôi không tốt. Đừng vui mừng quá sớm.

    Được, đợi huynh tĩnh dưỡng sức khỏe tốt rồi, tôi cung kính chờ đợi sự khiêu chiến của huynh. Đúng là tên nói khoác mà không biết ngượng. – Không được. Hay là đi Phúc Trạch Đường. – Văn Bân… Hôm nay con thể hiện rất tốt. Phải luôn giữ được trạng thái này. Vâng.

    Đội của các con được một trăm hai mươi bảy điểm. Điều này rất hợp với lẽ tự nhiên. Theo như thành tích của đại lễ bắn cung hàng năm, thì cơ hội vào vòng cuối cùng của các con rất lớn. Nhưng cũng đừng chủ quan.

    Ta chúc các con có kết quả tốt hơn trong trận chung kết. – Vâng. – Cảm ơn tiên sinh. Hôm nay con sao vậy? Sư huynh bị sốt. Bị sốt rất cao. Lôi Trạch Tín… Con đi theo ta một chút. Lợi hại vậy! Văn Bân, mệt chưa? Đệ không mệt. Mục cô nương…

    Học trưởng… Huynh xem, huynh xem… Các huynh xem Mục cô nương đến rồi kìa. Sao cô lại đến đây? Công tử thực sự chóng quên vậy sao? Chẳng phải công tử đã mời Tiểu Mạn đến diễn sao? Đúng. Vậy cô đến sớm như vậy có thấy buồn không? Không đâu.

    Tôi đến sớm như vậy chính là muốn ngắm phong thái của công tử. Nhưng cảm giác đã bị bỏ lỡ mất rồi. Chẳng biết vòng thi đầu tiên công tử biểu hiện như thế nào? Đương nhiên là điểm tuyệt đối rồi. Thắng rồi. Không cần huynh phải nhiều lời.

    Văn Bân thực sự có phúc. Huynh xem… Huynh xem… Tiểu Mạn, cô đến rồi. Văn Bân… Sắp vào vòng chung kết rồi, cậu đừng có để bị phân tâm. Tôi sẽ cố gắng. Các người hãy nghe rõ đây. Đại lễ bắn cung lần này, chúng ta phải giành được giải quán quân.

    Như vậy mới chứng minh được đường sinh ưu tú nhất của Vân Thượng chúng ta. Yên tâm đi học trưởng. Văn Bân đó mới chỉ cầm cung được vài ngày. Mấy người chúng ta đều đã học võ từ nhỏ. Văn thứ nhất, võ thứ hai.

    Việc bắn cung tên phải dựa vào khổ luyện. Còn có sự thông minh thiên bẩm, đương nhiên còn phải có chút may mắn. Gần đây, Văn công tử của chúng tôi đã luyện tập cực khổ rồi. Vì vậy các huynh đừng có khinh đối thủ. Ta không tin

    Tên Văn Bân đó có thể mạnh bằng bọn ta. Xem đội của bọn họ đi, Tên Phong Thừa Tuấn đó thực sự cũng có chút bản lĩnh. Lôi Trạch Tín thì… Bây giờ lại không thấy người đâu nữa. Lại cộng thêm tên Văn Bân vừa tập tành được một chút.

    Lần này chúng ta nắm chắc phần thắng. Vậy sao Bính Thân? Đúng vậy. Đây chẳng phải Mục cô nương của Thái Vân Cư sao? Sao cô lại đến đây? Tôi… Mục cô nương là trưởng hội nghị của chúng tôi mời đến để biểu diễn.

    Việc này đã bẩm báo qua với Phong viện trưởng rồi. Vì cô ấy đã đến sớm như vậy rồi, thì để cô ấy tiếp tục xem đại lễ bắn cung đi. Mong tiên sinh châm chước. Nếu Phong viện trưởng đã đồng ý rồi, thì không có vấn đề gì cả. Mục cô nương…

    Hàn công tử đã chuẩn bị một nơi tốt để cô nghỉ ngơi, còn có cả đồ ăn thượng hạng. Hay là cô qua đây ngồi đi. Văn công tử… Chúng ta sang bên kia đi dạo chút đi. Đi. Đi đâu? Sao lại đi thế?

    Cảm ơn Mục cô nương đã giữ đúng lời hẹn. Công tử sao phải câu nệ như vậy? Chẳng phải trong thư Tiểu Mạn đã nói rồi sao? Thư? Đúng vậy. Hôm đó cùng uống rượu với Hàn Thục Mẫn ở Quán rượu Minh Nhân, ngày hôm sau tỉnh rượu,

    Tiểu Mạn đã viết một bức thư cho công tử. Tôi không nhận được thư. Đến bây giờ ta vẫn không thể hiểu được. Huynh nói xem Văn Bân đã dùng cách gì, mà lại có được trái tim của Mục Tiểu Mạn? Tên đó thì có cách gì chứ?

    Khẳng định là với Mục Tiểu Mạn ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Thật sự làm người ta ghét. Ngươi câm miệng cho ta. Lâm Bính Thân, ta cảnh cáo ngươi… Nếu lần này chúng ta không giành được giải quán quân, thì đều là tại ngươi. Học trưởng yên tâm đi.

    Đệ sẽ cố gắng. Học… học trưởng. Đợi sau khi đội của các con vào vòng chung kết, con không được dùng lực nữa. Vì sao lại phải giúp con? Ta không phải là muốn giúp con. Ta vì sợ con liên luỵ đến Vân Thượng Học Đường. Vì vậy, từ giờ trở đi

    Con nói năng, hành động nhất định phải cẩn thận. Không được để lộ thân phận của con. Hàn biệt giá đã hoài nghi người ở Vân Thượng Học Đường rồi. Bây giờ nhất cử nhất động của con, không có một chút ý nghĩa gì đối với thế cục.

    Vì vậy, nếu con thực sự có tâm nghĩ cho Vân quốc, thì nên giống như Phong Thừa Tuấn và Văn Bân. Hoài bão lý tưởng. Đặt mục tiêu xa hơn nữa trong tương lai. [Một trăm ba mươi bảy điểm] Đã có kết quả cuối cùng rồi. Các vị…

    Đội của học trưởng Hàn Thắng Trí, và đội của Phong Thừa Tuấn vào vòng thi cuối cùng. Quyết đấu một trận thắng bại. Tốt… Tốt quá rồi! Một đội là của công tử nhà ta, một đội là của người trong tâm tiểu thư.

    Bất kể đội nào thắng thì cũng là chúng ta thắng. Nhưng ta vẫn mong Phong công tử sẽ thắng. Nói như vậy… thì không phải người của Vân Thượng Học Đường đã làm. Thuộc hạ làm việc không tận lực, mong đại nhân giáng tội. Không phải là đường sinh cũng tốt.

    Để tránh liên quan đến Vương sư. [Văn Bân] – Ta… – Bính Thân… Đều kiểm tra hết rồi chứ? Đều kiểm tra hết rồi. Đều là những cung tên tốt. Sao vẫn chưa bắt đầu, mà mặt ngươi đã sợ trắng bệch ra rồi? Không có. Tôi chỉ là đã quá tức giận.

    Lần này bọn ta nhất định sẽ thắng. Nhất định phải thắng. Đi luyện tiếp đi. [Văn Bân] Trong trận chung kết, bia sẽ là di động. [Đừng nói là bắn trúng tâm,] [người thường nhìn còn không rõ.] Vì vậy, chỉ có thể cảm nhận. Cảm nhận hiểu không?

    Các vị, nghe tôi nói này. Từ trước đến giờ, đường sinh của Vân Thượng Học Đường, chỉ có Hàn Thắng Trí làm được. Ca ca thật là lợi hại. Nhưng ta tin vẫn còn có người khác bắn trúng. Em cũng tin như vậy. Vòng chung kết của đại lễ bắn cung,

    Vẫn bốc thăm thi đấu. Trong hai đội, bốc thăm ra tuyển thủ có cùng màu, để làm đối thủ. Hai người một đội, tổng cộng có năm đội. Hãy nhớ, mỗi người các con chỉ có một cơ hội bắn tên. Đội nào có người thắng nhiều hơn, đội đó sẽ là quán quân.

    Hy vọng các con không để phí cơ hội bắn tên. Các vị, các vị… Kết quả bốc thăm sắp được công bố rồi. Ông trời đã định vận mệnh. Ai có thể thắng, phải xem vận khí, cũng phải xem cả bản lĩnh nữa. Đội một, Hàn Thắng Hùng đấu với Phong Thừa Tuấn.

    [Đội một, Hàn Thắng Hùng đấu với Phong Thừa Tuấn.] [Hàn Thắng Hùng đấu với Phong Thừa Tuấn.] Vận của chúng ta vẫn tốt. Chắc chắn là Phong Thừa Tuấn sẽ thắng được Hàn Thắng Hùng. Huynh có thể tự tin một chút được không? Giết gà mà dùng dao mổ bò.

    Trong chúng ta ai chả thắng được hắn ta. Không cần phải đến Phong công tử. Huynh xem bia bây giờ chỉ còn thấy năm chấm màu đỏ. Đừng nói là bắn trúng tâm, bắn chạm vào bia đã là tốt lắm rồi. Cậu đang làm lay động lòng quân đấy.

    Nếu đây mà là đánh trận, bàn lùi như vậy là bị chém đầu rồi. Đội thứ hai, Vũ Lạc Huyên đấu với Vệ Triều Huy. Đội thứ hai, Vũ Lạc Huyên đấu với Vệ Triều Huy. [Vũ Lạc Huyên đấu với Vệ Triều Huy.] Yên tâm đi. Đấu với tên này,

    Tôi vẫn có tay nghề điêu luyện hơn. Tôi đã có đại thần phù hộ. Đại thần hãy phù hộ cho con. Đội thứ ba, Cố Tử Minh đấu với Lôi Trạch Tín. [Cố Tử Minh đấu với Lôi Trạch Tín.] Tại sao tôi lại cùng đội với tên đó chứ? Sợ hắn ta nhất.

    Đừng sợ. Tên Lôi Trạch Tín này hôm nay phát huy không ổn định. Còn lại sẽ là Lữ Chiêu Vinh và Văn Bân. Bất kể Tử Minh có thể thắng hay không, Chỉ cần Lâm Bính Thân có thể đấu lại được với Lữ Chiêu Vinh, thắng được hắn ta,

    Chúng ta chắc chắn sẽ thắng. học trưởng yên tâm. Bất kể là Văn Bân hay là Lữ Chiêu Vinh, tôi đều sẽ thắng được. Không phải là đều có thể, mà là phải thắng. Sư huynh… Huynh đừng cố gắng quá. Sức khỏe là quan trọng. Nói nhiều.

    Đội thứ tư, Lâm Bính Thân đấu với Lữ Chiêu Vinh. [Lâm Bính Thân đấu với Lữ Chiêu Vinh.] Đội thứ năm, Hàn Thắng Trí đấu với Văn Bân. Đội thứ năm, Hàn Thắng Trí đấu với Văn Bân. [Văn Bân] [Hàn Thắng Trí đấu với Văn Bân] Văn Bân…

    Cậu phải bắn trúng tâm bia. Nhưng mà… Phải ngắm rõ tâm bia mới được. Cảm ơn học trưởng đã nhắc nhở. Vận khí của Văn Bân huynh quá tệ rồi. – Đúng vậy. – Sao có thể thắng được học trưởng chứ? Hy vọng Văn Bân không để bị thua quá mất mặt.

    Đệ nghĩ cũng thật khó nói. Cái gì mà không để bị thua quá mất mặt? Văn Bân nhất định sẽ thắng, đừng nói bậy được không? Đúng vậy. – Đúng vậy. – Chưa chắc mà. Khó rồi! – Quá khó rồi! – Khó cái gì chứ?

    Trong trận chung kết lần đại lễ bắn cung trước Hàn Thắng Hùng là tuyển thủ đã giành được chín điểm. Phong Thừa Tuấn gặp phải cậu ta, thì có phải đã gặp phải đối thủ rồi không? Phong Thừa Tuấn này dùng tay trái bắn tên, ngài xem bia ở xa như vậy,

    Nếu chỉ tạm thời đổi tay, sợ rằng không đủ lực rồi. – Sao vậy? – Hãy đổi sang tay phải đi. Tại sao phải đổi? Vẫn thật là ngạo mạn. Xem chút nữa không thắng được Hàn Thắng Hùng, cậu sẽ như thế nào. Tôi nhất định sẽ thắng.

    Vũ Lạc Huyên cũng không đơn giản. Ở vòng chung kết của đại lễ bắn cung năm ngoái, cậu ta đã bắn được tám điểm. Vệ Triều Huy gặp phải cậu ta, đúng là lành ít dữ nhiều rồi. Vậy đội thứ ba, chúng ta sẽ sẽ thắng chứ?

    Vừa nãy Lôi Trạch Tín đã bắn được mười điểm mà. Rất khó nói. Mặc dù Lôi Trạch Tín đã vào học rất nhiều năm, nhưng đây là lần đầu tiên cậu ấy tham gia đại lễ bắn cung. Không có kinh nghiệm. – Có lý. – Như vậy thì chúng ta thắng rồi!

    Đúng vậy. Vòng chung kết bắt đầu. Những đại lễ bắn cung lần trước, thành tích của Lâm Bính Thân, đều vượt xa Lữ Chiêu Vinh. Nhưng năm nay, Lữ Chiêu Vinh ở đội Phong Thừa Tuấn, đã có tiến bộ vượt bậc. Việc ai sẽ thắng ai, bây giờ vẫn chưa biết được.

    Thắng bại bây giờ đều nằm trong tay Lữ Chiêu Vinh và Lâm Bính Thân. Đinh tiên sinh… có phải đã đánh giá cao Văn Bân không? Văn Bân muốn thắng Hàn Thắng Trí… Rất khó! Hàn Thắng Hùng, chín điểm. [Chín] Phải xem Phong Thừa Tuấn có thể bắn trúng tâm bia không.

    Tên Hàn Thắng Hùng này thật lợi hại. Năm nào cũng là chín điểm. Năm nay cũng vậy. Không tồi. Vâng. Không tồi. Vẫn còn có người giỏi hơn. Muốn bắn trúng tâm bia? Nói thì dễ lắm. Phong ca nhất định sẽ bắn trúng tâm bia. Nếu tên này mà thua

    Thì ta phải đánh cho hắn một trận mới được. Nhìn cái gì? Chỉ đánh hắn thôi. Phong Thừa Tuấn, mười điểm. [Mười] Phong ca không bị đánh nữa rồi. Coi như hắn may mắn. Phong Thừa Tuấn, mười điểm. Vòng đầu tiên, đội của Phong Thừa Tuấn thắng. Hay lắm!

    Thật xin lỗi, đệ đã tận lực rồi. Việc này không thể trách đệ, nếu muốn trách, thì chỉ có thể trách đối thủ quá mạnh rồi. Trận thứ hai, huynh nhất định phải thắng đấy, Lạc Huyên huynh. Nhất định rồi. Tôi đương nhiên sẽ phải thắng.

    Đội thứ hai, Vũ Lạc Huyên và Vệ Triều Huy. Đại thần hãy phù hộ cho con. Vệ Triều Huy, tám điểm. [Tám] Triều Huy huynh, phong thái tốt lắm.