Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 24 | iQiyi Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 24] Văn Bân này, rốt cuộc sao vậy chứ? Tại sao lại đến đây để tắm chứ? Đinh tiên sinh. Sao lại là trò? Trò… Trò tắm ở đây sao? Trò đang làm loạn đúng không? [Học trò Văn Bân,]

Sao trò lại chạy đến đây để tắm? Việc đó… Sau cơn mưa đường trơn, trò không cẩn thận đã bị ngã. Sau đó nhếch nhác quá, sợ người khác cười chê nên đã đến đây để tắm. [Làm bừa.] [Đây là chỗ để tắm rửa sao?] [Mau về đi.] Đến Minh Luân Đường.

Cảm ơn Đinh tiên sinh. Đi đi. Đỡ nhiều chưa? Ta điều chế thuốc mới cho trò. Đinh tiên sinh, cái này là người đưa cho trò sao? Kha Sỹ Quân, Tần Bắc Xuyên. Trò lấy tờ giấy này ở đâu vậy? Đây không phải là thầy cho trò sao?

Tất nhiên không phải là ta. Hỏng rồi! Có người biết thân phận của trò rồi. Người này có lẽ là tiên sinh của Học Đường. Vì sao lại là tiên sinh của Học Đường? Trò và người đó đã từng giao chiến. Trên người ông ta có lệnh bài của tiên sinh.

Người trong Học Đường có võ công chắc là chỉ có Liễu tiên sinh. Không thể nào. Tuyệt đối không thể nào là sư phụ của trò. Sư huynh. Trạch Tín hiện tại thân thể không có gì đáng ngại. Đinh tiên sinh đang điều trị cho cậu ta. Ông yên tâm.

Ông cũng đừng quá lo lắng. Hiện tại Trạch Tín ở cùng Phong Thừa Tuấn và cả Văn Bân nữa. Cậu ta chịu ảnh hưởng của hai vị học trò rất có chí hướng, đã tiến bộ lên rất nhiều. Từ biển hiện của ngày hôm nay cũng thấy

Cậu ta thực sự cũng có thay đổi. Sau này, vẫn phải phiền sư huynh quan tâm nhiều hơn. Ta chắc chắn sẽ để ý đến cậu ta. Như vậy chắc sẽ rất khó tìm được Kha Sỹ Quân. Đều trách trò không suy nghĩ chu toàn.

Vị tiên sinh che mặt đó để ta điều tra. Trò đừng hành xử lỗ mãng nữa. Vâng. Xem ra Phong ca rất vui vẻ. Gặp được chuyện gì thế? Hôm nay thực sự là có một việc rất thú vị. Mấy nam nhân ngồi uống rượu còn có chuyện vui à?

Không phải là gặp chuyện gì tươi mới chứ? Ta đã gặp Hàn Thục Mẫn tiểu thư. Có điều đây không phải điều gì tươi mới cả. – Cô ấy cố tình đến… – Chả trách tâm tình như bay trên mây, bay như mưa và giọt sương vậy.

Bân đệ, đệ lại cười nhạo ta rồi. Ta nói rồi, trước khi thành danh ta sẽ không tính đến chuyện tình cảm nam nữ. Phong ca, huynh nghĩ thật chu toàn. Trước khi làm quan thì đặt nền tảng cho mối quan hệ, sau khi làm quan thì chính thức ở bên nhau.

Xem ra Bân đệ có vẻ hiểu rõ những chuyện tình cảm nam nữ. Sau này nếu như ta gặp được ý trung nhân, hi vọng được Bân đệ chỉ giáo. Phong ca, huynh đa tình thật đó. Hàn tiểu thư một lòng với huynh như thế

Huynh còn muốn gặp được ý trung nhân khác sao? Đệ cảm thấy ta và Hàn Thục Mẫn tiểu thư đã đi đến mức tình cảm nam nữ chưa? Ai cũng đều nhìn ra rồi. Cô ấy chung tình với huynh. Huynh thì thuận theo tự nhiên với cô ấy.

Sao lại không giống tình cảm nam nữ chứ? Đệ cảm thấy ta thích Hàn Thục Mẫn tiểu thư sao? Đệ cảm thấy ta thích cô ấy sao? Huynh hỏi đệ? Ngủ đi. Huynh vui đến mức thế sao? Rất vui. Lúc cùng mọi người tụ tập,

Ta biểu diễn một tiết mục cho mọi người xem. Mọi người đều thấy rằng rất đặc sắc. Vì thế ta muốn biểu diễn cho Bân đệ xem. Tiểu tử, tiểu tử, đừng thèm thuồng. Qua ngày tám tháng chạp chính là năm mới. Ăn mấy bữa cháo mồng tám tháng chạp.

Tung tóe khắp nơi, hai mươi ba. Hai mươi ba, kẹo mạch nha. Hai mươi bốn, quét dọn nhà. Hai mươi lăm, rán đậu phụ. Hai mươi sáu, hầm thịt dê. Hai mươi bảy, mổ gà trống. Hai mươi tám… Làm mỳ ăn. Hai mươi chín, hấp màn thầu.

Tối ba mươi vui vẻ cả nhà. – Mồng một tết… – Vặn một chút. Vặn một chút. Thế nào? Vui lên tí nào chưa? Cũng tạm được. Suốt ngày chẳng biết vì sao đệ lại không vui. Huynh ngủ đi. Ngủ đi. Huynh ngủ trước đi. [Phong Thừa Tuấn vừa rồi cứ cười mãi.]

[Thì ra là muốn làm cho mình vui.] [Muốn làm mình vui vẻ, hạnh phúc.] Đinh tiên sinh, thầy tìm trò sao? Lại đây. Ta đã nghĩ rất lâu. Trò vẫn phải rời khỏi Học Đường. Sao thầy lại nói lời không giữ lời thế.

Là Vương Sư muốn tìm hiểu về thân thế của trò. Vương Sư vì sao phải làm như thế? Trò làm gì có năng lực gì mà lại kinh động đến Vương Sư. Bởi vì Vương Sư… Rất xem trọng trò. Muốn hiểu rõ về trò hơn nữa. Vài ngày nữa,

Là Học Đường cho nghỉ để về thăm thân. Trò quay về sau đó không cần quay lại đây nữa. Những việc còn lại, ta sẽ sắp xếp một cách thỏa đáng. Đi đi. Vâng. [Văn Hi,] [chắc có gì phải tiếc cả.]

[Rời khỏi Học Đường không phải sẽ khôi phục được thân phận nữ nhi sao?] [Đến lúc đó có thể cùng với Phong ca…] Sao hai huynh lại ở cùng nhau. Lạc Huyên huynh tìm ta để viết vài chữ Phúc. Huynh bị lừa rồi.

Huynh ấy chắc chắn sẽ mang chữ của huynh đi bán. Có điều ta vẫn rất muốn biết, một chữ Phúc của Thừa Tuấn huynh đáng giá bao nhiêu tiền. Đi thôi. Đi. Sao thế, ta không thể đọc sách sao? Sư huynh, cuối cùng huynh cũng quay lại rồi. Tên tiểu tử,

Không lẽ tưởng rằng ta chết rồi chứ? Hôm nay huynh không quay về thực sự mọi người sẽ nghĩ huynh lành ít dữ nhiều. Muốn bị đánh à, đứng lại. Tên tiểu tử này tối nay có dám đọ sức với ta không? Cùng đi. Đọ cái gì?

Sư huynh của huynh còn có thể đọ gì nữa. Huynh ấy giỏi nhất là uống rượu. Ta không uống được rượu. Rõ ràng huynh biết tửu lượng của Phong ca không tốt còn định đọ rượu với người ta. Thắng không cần đọ nữa rồi. Sư đệ,

Đệ toàn giúp người ngoài nói lời hay. Người ngoài gì chứ, toàn là người nhà cả. Đúng thế, toàn là người nhà cả. Sư đệ, chúng ta cùng nhau đạt quán quân. Tối hôm nay bất luận thế nào đệ phải uống với ta một chút. Tên tiểu tử này sẽ sắp xếp.

Đương nhiên rồi. Toàn là người nhà mà. Sư huynh, huynh không được ép rượu đâu đấy. Ta không cần biết các người có uống hay không, ta tự uống mà thấy vui vẻ là được. Phong ca, cùng nhau đi đi. Được. Con trai… – Quân gia, cầu xin ngài. – Tướng công.

Con trai. Xin hỏi đã xảy ra chuyện gì thế? Mấy tên điêu dân này rất độc ác. Đã lâu như thế rồi vẫn không trả được các khoản nợ. Chỉ còn cách bắt bọn họ đi làm lao dịch. Phong ca. Bân đệ, đợi sau này chúng ta đều làm quan,

Nhất định sẽ phải thay đổi hiện trạng như thế này. Nào, sư đệ… Chúng ta uống một ly. Đệ chỉ uống một ngụm thôi. Đệ uống bao nhiêu cũng được. Có chút rượu với đồ ăn thế này có phải đau lòng đến mức như thế không?

Lần nay tổn thất của ta cực kỳ lớn. Lạc Huyên Quân làm ăn mà cũng mất tiền sao? Thế sự khó lường. Hàng ta nhập vào chẳng bán là được tí nào cả. Vì sao lại như thế? Năm nay dịch châu chấu hoành hành không thu hoạch được bao nhiêu.

Người dân không có tiền dư thừa để mua hàng cho năm mới. Thậm chí đến ăn no cũng trở thành vấn đề. Thế sự khó khăn. Chỉ có uống rượu mới giải tỏa được lo lắng. Đúng, uống rượu. [Phúc Trạch Đường] Cuối cùng cũng có thể về thăm nhà rồi.

– Đúng thế, cầm lấy. – Cảm ơn. – Đừng khách sáo. – Cảm ơn Học trưởng. Đồ này? Cái đó không cần nữa. Tử Minh, chút nữa huynh gọi người mang hết chỗ đồ còn thừa lại mang đến chỗ Bính Thân. Tất cả mọi thứ đều đưa về Học Đường.

Còn ở đó làm gì thế? Mau vào đây. Sao vừa sáng sớm Bân đệ đã đi lấy thuốc? Chỗ thuốc này Dư tiên sinh đã ghi chép lại rồi. Đệ sợ trời sáng hẳn mới đi lấy thì đông người quá. Sẽ lỡ mất thời gian về nhà. Đi. Được rồi.

Lấy thứ mà ngươi cần lấy đi. Đi. Học trưởng, trăm nghìn lỗi sai cũng là lỗi của ta. Cảm ơn ngươi nhắc nhở ta. Có phải chúng ta đã quên phải nhận lỗi với Văn Bân. Học trưởng, cái này… Đại trượng phu, sao có thể nói lời không giữ lời chứ.

Khi cần nhận lỗi thì phải nhận lỗi. Học trưởng… Nếu cần nhận lỗi cũng là ta nên đi. Học trưởng không cần làm khó bản thân. Ngươi thực sự không muốn ta làm khó bản thân thì phiền ngươi mau giúp đỡ nghĩ cách. Để Phong Thừa Tuấn và Văn Bân phải phục ta.

Không thể nào. Hai bọn họ sẽ không cúi đầu trước bất kỳ ai đâu. Trừ phi Học trưởng làm việc gì đó để cho bọn họ thực sự tâm phục khẩu phục. Đúng. Phong ca. Bân đệ, nào. Huynh đây là… đồ Thượng Phòng phát sao giống của đệ thế.

Về việc này thì Học Đường làm khá công bằng. Mấy thứ này đệ mang về hết đi. Cho đệ? Chỗ tiền này không cho đệ đâu. Vẫn là Phong ca hiểu đệ. Vậy đệ cung kính không bằng tuân lệnh. Sư đệ… Đệ xem xem. Đệ xem có đủ không? Cho đệ sao?

Có đủ không? Chỗ đệ nhiều quá rồi, không mang nổi. Nếu đồ của người khác đệ không cầm nổi thì chỉ cần cầm của ta là được rồi. Nào, Bân đệ… Cầm lấy đi. Tên tiểu tử này dám ép ta. Cũng phải có trật tự trước sau chứ.

Lại còn tranh nhau tặng đồ cho người khác. Cái này chỉ có hai người mới làm được. Thú vị đấy. Hay là thêm cả ta nữa. Nhận lấy đi. Huynh nhận lấy đi. Nếu không thì Phổ Nhị Xá sẽ giống như cuộc chiến Tam Quốc. Nhận, ta nhận hết.

Văn Bân, nhiều đồ thế à? Nào, nào, chậm thôi. Từ từ! Chậm thôi! Nào! Nào! Nào! Vẫn còn nữa. Huynh xem đi, ở đây vẫn còn nữa. Đây là đồ của đồng môn ở Phổ Phòng và Đông Phòng cố ý mang thuốc đến cho huynh.

Không phải huynh nói trong nhà có người ốm sao? Thuốc của ta thật ra đã đủ rồi. Không phải…Văn Bân huynh, Học Đường của chúng ta có quy định, những thuốc này chỉ có thể đưa cho những học sinh thật sự cần. Không được bán ra ngoài.

Huynh xem, bọn ta giúp huynh lĩnh rồi. Huynh nhận lấy đi. – Cảm ơn. – Văn Bân. Nhân duyên của huynh tốt đấy nhỉ? Sư đệ, về nhà có thể mở hiệu thuốc rồi. Tốt quá rồi! Tốt quá rồi! Các học trò đều mang thuốc tặng cho Văn Bân.

Việc này làm ta vui quá. Nếu như Vương Sư biết học sinh đoàn kết như thế, nhất định sẽ rất vui vẻ. Vẫn là Phong viện trưởng quản giáo tốt. Đâu có! Đâu có! Đinh tiên sinh, ông nói việc này việc này ta bẩm báo với Vương Sư thế nào đây?

Việc nhỏ thế này mà cũng bẩm báo với Vương Sư sợ rằng chuyện bé xé ra to. Liễu tiên sinh, dòng chảy nhỏ sẽ hợp lại thành biển lớn. Đến đạo lý đó mà ông cũng không hiểu sao? Lễ bắn cung ta đã thua. Dựa theo quy ước.

Chúng ta đến đây xin lỗi Văn Bân. Không sao, Học trưởng không cần xin lỗi. Nam tử hán đại trượng phu, nói được làm được. Ta cũng không phải là người nói lời không giữ lời. Xin huynh nhận lời xin lỗi của bọn ta. Đúng, tính thêm cả ta nữa. Xin lỗi.

Đừng! Đừng! Đừng! Được rồi, ta nhận rồi. Những thứ này đều đồ ăn mà Học Đường phát cho học sinh Thượng Phòng mang về nhà. Học sinh Thượng Phòng không thích. Sau này cũng phải vứt đi. Trước đây Văn Bân đã nói rồi

Tất cả đồ ăn là tâm huyết của lão bách tính. Lãng phí như thế này chi bằng đưa hết cho Văn Bân mang về. Văn Bân, huynh lấy hết đi. Những thứ đồ này đủ cho nhà huynh ăn ngon một thời gian. Ngươi nói đủ chưa?

Ngươi không muốn nhìn thấy bọn ta giúp đỡ Văn Bân sao? Thật là cái tên không biết đâu là lợi hại. Sư huynh, dừng tay. Mấy thứ đồ này ta sẽ nhận hết. Ta thấy vừa rồi có chút quá đáng. Chỉ cần hắn ta nhận đồ ăn của chúng ta

Thì chứng tỏ chấp nhận cứu tế của chúng ta. Học trưởng, đúng thế. Vừa rồi huynh uy phong quá. Làm cho mọi người thấy vui vẻ. Câm mồm. Đừng tưởng trước đây ngươi làm việc đê hèn như thế ta có thể dễ dàng tha thứ cho ngươi. Học trưởng, ta…

Đồ đạc nhiều quá nhỉ? Lạc Huyên Quân, huynh giúp ta mang chỗ đồ này về phòng đi. Rất vui khi được phục vụ. Sư đệ, sao đệ không thể có chút trí khí nào thế? Phong ca, huynh cũng thấy đệ làm thế này mất đi khí tiết của học sinh sao?

Huynh xem, chỗ đồ ăn này có thể cho những người nghèo khổ ăn mấy bữa đó. Hơn nữa, những ngày ở Vân Thượng đệ luôn nghiên cứu y học. Có được chỗ thuốc này có thể giúp đỡ một chút cho những người không có tiền chữa bệnh.

Văn Bân, lần nào huynh cũng làm ta ngạc nhiên. Thật thú vị. Sư đệ, ta chẳng hiểu cái gì cả. Nhưng giúp sức thì có thể. Hành động đi. Thật là cái tên không biết đâu là lợi hại. Cụ già, không sao đâu. Trong tay ông chính là thuốc trị phong hàn.

Chỉ cần đúng giờ uống thuốc là được. Cảm ơn các ngài. Không cần cảm ơn. Cho huynh. Huynh ấy sao thế? Huynh ấy à, bị chó ức hiếp. Canh cánh trong lòng. Tên tiểu tử này có phải muốn ăn đòn không? Được rồi, đi đến thôn tiếp theo đi. Mẹ.

Đúng lúc lắm, giúp ta bóp vai đi. Mẹ, tỷ tỷ sắp về rồi à? Nghe nói tỷ tỷ con đi cùng mấy học sinh phát thuốc ở khu tây. Ta nghĩ cũng sắp về rồi. Xem ra tỷ tỷ đã hòa nhập rất tốt ở Vân Thượng Học Đường.

Mọi người đều gọi tỷ tỷ con và ba học sinh khác là tứ kiệt của Vân Thượng. Tứ kiệt Vân Thượng? Phong viện trưởng, học sinh của Vân Thượng được người dân Vân Châu chọn làm tứ kiệt Vân Thượng. Chúc mừng ông. Đó đều là do hồng phúc của Vương Sư.

Là Vương Sư dạy dỗ tốt. Phong viện trưởng không cần khiêm tốn. Ông vì Vân Thượng Học Đường mà đã làm rất nhiều việc. Ta đều nhìn thấy và ghi nhớ trong lòng. Phong viện trưởng, xem ra ông lại tiến gần hơn với mục tiêu rồi. Phong viện trưởng,

Ông phải trung thành với niềm tin của mình. Truyền đạt tinh thần của Vân Thượng Học Đường. Bân đệ. [Nam Nhai Tập Thị] Ta tiễn đệ về nhé. Không cần đâu. Không sao. Khó khăn lắm mới có thời gian về thăm nhà. Mọi người tự về nhà mình đi. Sư huynh,

Về nhà thì đừng say rượu nữa. Ở cùng với người nhà đi. Ngoan ngoãn nghe lời sư đệ. Xem đi, lại không hiểu chuyện rồi. Lạc Huyên Quân, khi nào thì huynh có thể đàng hoàng một chút cũng là hiểu chuyện rồi. Không phải huynh cũng thế sao?

Phải đàng hoàng, hiểu chuyện một chút. Sư đệ, làm việc phải công bằng. Phong ca, khi nào mà làm bạn được với các học sinh khác thì coi như hiểu chuyện. Việc này đối với Thừa Tuấn huynh mà nói thì khó đấy. Ta sẽ cố gắng. Bân đệ, đệ thì sao? Đệ…

Đệ lúc nào mà chả hiểu chuyện. Đệ là không hiểu chuyện nhất đó. Đệ hiểu chuyện. Đi thôi. Phong ca, hẹn gặp lại. Sư huynh, còn cả Lạc Huyên huynh. Hai vị bảo trọng. Ta cũng đi đây. Làm gì đấy? Huynh cũng về nhà đi.

Tối nay không cần ta uống với huynh vài chén sao? Huynh đệ, người nhà huynh còn đợi huynh sớm về nhà đoàn tụ đó. Không uống thật à? Ta không cần huynh phải uống rượu cùng ta. Vậy ta đi đây, huynh bảo trọng. Huynh cũng thế.

Tỷ tỷ và ba vị công tử quan hệ rất tốt sao? Thật khiến người khác ngưỡng mộ. Nhưng mà tỷ tỷ lúc nào cũng phải giả nam chắc chắn rất cực khổ. Ta sớm đã quen rồi. Không ai hoài nghi thân phận của ta cả.

Vậy ở Học Đường có ăn uống được không? Đương nhiên rồi, ngày nào cũng có cá có thịt. Hơn nữa, ta ăn theo tiêu chuẩn của một nam nhân. Nửa năm rồi ta lên mấy cân rồi đấy. Tỷ tỷ nói đùa rồi. Không được ăn quá nhiều. Ngộ nhỡ béo lên

Sau này không gả đi được đừng ở nhà lười biếng đó. Này, xem đi. Quần áo mới? Tỷ, vì chuẩn bị bộ quần áo mới này cho tỷ mẹ đã bận suốt một thời gian đó. Mau đi thử đi. Chắc chắn không rẻ.

Mẹ nên để tiền để mua cho Văn Bân chút đồ bổ. Tỷ, không cần lo lắng cho đệ. Đệ uống thuốc mà tỷ bốc cơ thể đã khỏe lên nhiều rồi. Mẹ mang nó đi bán đi. Con không cần à? Con không cần. Thực sự không cần? Vậy được,

Ta giữ lại tự mình mặc. Không được. Mẹ mà mặc như thế này ra ngoài người khác bị mê hoặc đến chết, chúng ta không có tiền đền đâu. Vậy mau đi thử đi. Đi. Mẹ, tỷ tỷ xinh quá. Đương nhiên rồi. Phải xem là ai sinh ra chứ.

Công tử, người đã mấy năm không về nhà rồi. Phu nhân rất nhớ người. Quay về đi. Lúc Học Đường nghỉ lễ mà lúc mà bận làm ăn nhất. Ta thực sự không có thời gian. Vâng. Vậy tiểu nhân xin cáo lui. Đợi đã. – Quay về đi. – Vâng thưa công tử.

Lạc Huyên Quân thì rất hài hước. Rất biết cách làm ăn. Có nhiều chủ ý lắm. Lúc ta mới quen huynh ấy ta sợ nhất là bị huynh ấy phát hiện ra. Chả nhẽ tỷ tỷ bị huynh ấy nhìn ra rồi? Chắc không đâu. Vậy Lôi Trạch Tín thì sao?

Sư huynh…Người đúng như tên. Có điều, huynh ấy rất quan tâm ta. Hơn nữa, lúc nào cũng bảo hộ ta. Bình thường huynh ấy rất thô lỗ. Thật ra có nhiều lúc mới thấy huynh ấy có nhiều chuyện trong lòng. Tín Nhi, thức ăn đã nguội rồi,

Ta sẽ gọi người hâm nóng cho con. Con ăn rồi. Vậy còn Phong Thừa Tuấn? Huynh ấy à… Như thế người quan hệ tốt nhất với tỷ tỷ chính là Phong Thừa Tuấn rồi. [Phú Trạch Đường] Phong viện trưởng, tiên sinh. Bột linh chi năm nay phải tiến cống cho triều đình

Là tự trò sắp xếp đúng không? Đúng thế. Trò có nhớ để nó ở đâu không? Đương nhiên rồi ạ. Sao có thể thế này được? Trò chắc chắn là để ở đây sao? Học trò chắc chắn. Bởi vì là học trò tự tay đặt vào mà. Làm thế nào mới được đây?

Phiền chết đi được. Văn Bân, qua đây một chút. Sao thế ạ? Văn Bân, thẻ bài của trò đâu? Trò để ở Học Đường không mang về. Mau thay quần áo nam đi. Đi cùng ta về Học Đường. Đã xảy ra chuyện gì vậy? Trên đường đi ta sẽ nói với trò.

Cầm cái này đi. – Cảm ơn Đinh tiên sinh. – Mau đi đi. – Vâng. – Ta chờ trò. Mau lên. Tối hôm Phúc Trạch Đường bị mất trộm, kẻ trộm đã làm rơi thẻ bài ở hiện trường. Có người đã nhìn thấy trò vào đó.

Hiện giờ thẻ bài lại không ở trong người trò. Có lẽ sẽ có chút phiền phức. Trò sợ sau khi trò rời khỏi Học Đường bọn họ sẽ thu lại thẻ bài của trò. Nên đã đặt ở chỗ dễ nhìn thấy nhất. Trò không cần phải sợ hãi. Ta tin trò.

Ta đưa trò về Học Đường là sợ ngộ nhỡ Học Đường phái người đến sẽ bị bọn họ nhìn thấy bộ dạng của trò. Đó là tội lừa dối vua. Cảm ơn Đinh tiên sinh. Sao mọi người lại ở đây? Viện trưởng, Văn Bân đã đến rồi chúng ta bắt đầu thôi.

Văn Bân, thẻ bài của trò đâu? Trò để ở phòng ngủ. Bây giờ không thấy nữa. Vậy nhất định là cái này rồi. Văn Bân, thẻ bài này là của trò sao? Là của trò. Thẻ bài của trò được tìm thấy ở chỗ bột linh chi bị lấy trộm.

Trò giải thích thế nào? Trò thật sự không biết. Xin viện trưởng minh xét. Lời giải thích này xem như là không có tác dụng gì. Không cần nói nữa. Nhất định là có người hãm hại Văn Bân. Vậy ngươi biết ai hãm hại huynh ấy không?

Chả nhẽ người đó lại biết phép thuật biến phép làm bột linh chi biến mất sao? Sau đó lại thần bí đem thẻ bài của Văn Bân đến Phúc Trạch Đường sao? Buồn cười. Ngươi nói cái gì? Chỉ dựa vào một thẻ bài mà nói ta là kẻ trộm.

Lý do này của huynh cũng vô cùng vô lý. Đúng. Tuy rằng chúng ta không có chứng cứ chứng minh Văn Bân trong sạch. Nhưng cũng không có chứng cứ chứng minh là Văn Bân làm. Vật chứng các người đã không thừa nhận. Bọn ta còn có cả nhân chứng. Văn Bân,

Sáng sớm ngày mà ngươi về nhà có phải một mình ngươi đã đến Phúc Trạch Đường không? [Mấy thang thuốc này, Dư tiên sinh đã ghi chép lại rồi.] [Đệ sợ trời sáng mới đi nhận thì nhiều người quá.] [Làm lỡ mất thời gian về nhà.] Văn Bân, ngươi đừng xảo biện nữa.

Tuần tra đêm đã nhìn thấy ngươi rồi. Phong Thừa Tuấn còn đứng ở trước cửa. Thừa Tuấn, là thật sao? Sáng sớm hôm đó trò thực sự đã nhìn thấy Văn Bân từ Phúc Trạch Đường đi ra. Nhưng trò tin Văn Bân.

Bởi vì chỗ thuốc mà đệ ấy mang đi đều đã được ghi chép lại. Không có trộm cắp. Lời của huynh không thể chứng minh là Văn Bân trong sạch. Ai chả biết hai người huynh đệ tình thâm. Đúng thế. Văn Bân, chỗ thuốc đó trò đã để ở đâu rồi?

Trò mang về nhà rồi. Vậy thì dễ rồi. Chúng ta đến nhà Văn Bân xem xem, chả phải sẽ làm rõ chân tướng sao? Viện trưởng nói đúng đấy. Muốn chứng minh Văn Bân trong sạch chỉ có thể làm phiền người nhà của huynh ấy. Không được. Sao lại không được.

Chả nhẽ ngươi chột dạ rồi sao? Ta…ta đã bán đi rồi. Việc đã đến nước này thì đành phải nhận. Văn Bân, rốt cuộc câu nói nào của trò mới là thật? Sao ta không hiểu được trò nữa rồi. Bân đệ… [Vương Sư đến.] Vương Sư. Miễn lễ, miễn lễ.

Ta cũng rất muốn biết Văn Bân đem cống phẩm của chúng ta đổi lấy được bao nhiêu tiền. Văn Bân, đứng trước mặt Vương Sư, trò nói lại lần nữa. Có phải là trò làm không? Nếu nói dối chính là đại nghịch bất đạo.

Trò thật sự không biết bột linh chi hình dạng như thế nào. Vậy sao vừa rồi trò còn tự nhận là do mình làm. Trò sợ mọi người đến lục soát nhà trò. Mẫu thân trò sẽ lo lắng. Vì thế trò mới… Văn Bân là người con có hiếu. Vương Sư,

Tuy rằng nhân chứng vật chứng đều chỉ vào Văn Bân nhưng việc này vẫn còn nhiều nghi vấn. Hi vọng Vương Sư minh xét. Từ khi ra khỏi Học Đường Văn Bân luôn ở bên cạnh chúng ta. Đệ ấy không có thời gian đi bán bột linh chi.

Các người ai có thể đảm bảo Văn Bân không có người trợ giúp, kết hợp với hắn ta. Nếu nói Văn Bân có người trợ giúp vậy người trợ giúp đó nhất định là ta. Thừa Tuấn, đừng có dùng tình cảm làm việc. Phong ca, sao huynh có thể…

Bân đệ, đồ phân theo loại, người phân theo nhóm. Nếu như đệ là một tên trộm thì ta cũng chẳng là người tốt đẹp gì. Phong Thừa Tuấn đã nói như thế vậy thêm cả ta vào nữa. Thêm ta vào nữa. Học trưởng nghĩ thế nào?

Học trò cho rằng, nên đem chuyện này giao cho quan phủ xử lý là thỏa đáng nhất. Không thỏa đáng, không thỏa đáng. Việc này nếu như giao cho quan phủ điều tra thì mọi người sẽ biết trong số các học trò có một tên ăn trộm. Hoặc sẽ nói Vân Thượng

Vu cáo cho một học trò làm trộm cắp. Đến lúc đó Vân Thượng sẽ chịu chê cười của tất cả mọi người. Vì thế nên việc này không được xé ra to hơn. Vẫn cần các người tự mình điều tra ra chân tướng. Tuân lệnh! Tuân lệnh! – Hàn Thắng Trí. – Có.

Nhân chứng, vật chứng của trò vẫn chưa đủ để chứng minh Văn Bân chính là kẻ trộm. Ngày mai ta sẽ nói với Thứ Sử phong trò làm giám sát. Trò đi tìm những chứng cứ rõ ràng và trực tiếp hơn. Để Văn Bân tâm phục khẩu phục. Học trò tuân mệnh.

Ta sẽ không thiên vị. Ta cũng cho bốn trò một cơ hội. Các trò cũng tự đi tìm chứng cứ để lấy lại trong sạch. Tuân lệnh. Hai này nữa là ngày mà Vân Thượng bắt đầu lên lớp. Nhớ kỹ, các trò chỉ có hai ngày.

Nếu như lúc đó vẫn không tìm ra chứng cứ để rửa sạch hoài nghi của Văn Bân. Ta sẽ đuổi Văn Bân ra khỏi Học Đường. Ba trò cũng sẽ bị trừng phạt vì tội che giấu. Đương nhiên, nếu như các trò tìm ra ai là người đã bày trò hãm hại,

Ta cũng sẽ trừng phạt nghiêm khắc như thế.