Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 21 | iQiyi Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 21] Ngon! Đúng vậy. Ngon. Thực sự rất ngon! Vậy mọi người đừng khách khí. Cứ ăn tự nhiên đi. Tiểu thư của Phủ họ Hàn không những người đẹp, mà đồ ăn mang đến cũng rất ngon.

Tử Phong huynh, đừng xốc nổi. Ăn nhiều chút. Thật là uổng công vô ích. Ca ca nói như vậy thì thực sự đã phụ ý tốt của cha rồi. Anh của muội vốn dĩ đã giỏi nhất Vân Thượng. Hơn nữa, huynh cũng chưa bao giờ làm cha thất vọng. Cũng hy vọng

Cha không can thiệp vào chuyện của ta ở đây. Dù cho ca ca có giỏi đi nữa, nếu không đối xử chân thành với mọi người xung quanh, thì e rằng những bên cạnh cũng không tôn trọng huynh. Muội muội tài hèn học ít, chỉ biết mọi người nên hòa hợp với nhau.

Nếu ca ca đã làm học trưởng, thì phải chân thành quan tâm tới đồng môn. Thì biết đâu mọi người nhất định cũng sẽ thật lòng tôn trọng huynh. Quả nhiên muội muội đã lớn rồi. Đã bắt đầu biết nói đạo lý rồi. Muội muội nói không đúng sao?

Muội muội nói cái gì cũng đúng. Được rồi. Việc nên làm đã làm xong cả rồi. Không còn sớm nữa. Mau quay về đi. Đừng lưu lại ở Vân Thượng Học Đường quá lâu, tránh để người ta thấy lại nói này nói nọ. Vậy muội muội xin cáo từ. Huynh đừng uống nữa.

Mọi người nói xem, tên tiểu tử Văn Bân, rốt cuộc đã uống tiên đơn thần dược gì, mà mới có vài ngày, hắn đã có thể tiến bộ nhiều như thế? Thật sự vô lý mà. Được rồi, Bính Thân. Huynh ở đây uống rượu một mình, ở đây kêu ca,

Chi bằng nhân lúc vẫn còn thời gian, huynh hãy đi luyện tập thêm đi. Tôi luyện, ngày nào tôi cũng luyện. Huynh xem… Ta hỏi huynh… Huynh nói như vậy có phải là huynh không tin ta không? Huynh nghĩ tôi sẽ thua sao?

– Tôi làm sao có thể thua được chứ? – Được rồi. Đừng ngang ngạnh nữa. Mau tận dụng thời gian đi luyện bắn tên đi. Ta nói cho huynh biết, ngày mai huynh mà còn để sơ xuất nữa, học trưởng sẽ không tha cho huynh đâu. Tôi đã nói rồi mà,

Tôi sẽ không thua đâu. Tên tiểu tử Văn Bân đó, chỉ thỉnh thoảng mới bắn trúng hồng tâm. Còn tôi, tôi thỉnh thoảng mới bắn trượt tâm. – Vẫn còn cười? – Nào, uống. Để tôi cho huynh uống. Tỉnh táo lại chưa? Uống… Sư huynh, sao huynh vẫn chưa quay về?

Có lẽ đã ra ngoài uống rượu. Mai là đại lễ rồi, huynh ấy vẫn ra ngoài uống rượu sao? Đệ cũng đừng lo lắng, ta chỉ là đoán vậy thôi. Không được cử động. Bắt hắn ta. Hôm nay ta phải xem khuôn mặt thật của ngươi. Tất cả hãy đứng yên,

Nếu không ta sẽ giết hắn. Ngươi nên biết ta là mệnh quan triều đình. Đừng phí lời. Lui lại hết cho ta. Qua đây hết đi. Đi đi. Tất cả đứng lại cho ta. Cút đi. Đại nhân… Mau đuổi theo tên bị thương đó cho ta. – Đuổi theo… – Đuổi theo…

Đuổi theo… Ở bên đó. Mau lên, bên này. – Bắt xuống cho ta. – Ở bên kia. – Dừng tay… Xuống mau… – Bên này… Tả Đô Úy đại nhân! Từ thống lĩnh. Đây dù sao cũng là địa giới của Vân Thượng Học Đường. Dẫn người của ngươi lui đi.

Nhưng đại nhân, phạm nhân ở ngay đằng trước. Không được tự ý vào Vân Thượng Học Đường. Ngươi không biết sao? – Lui đi. – Mau đuổi theo. Tổng Đô Úy đại nhân… Người đâu? Có phải đã nhảy vào Vân Thượng Học Đường rồi không? Không rõ ạ.

Nhưng hắn đích thực là đã đi về phía học đường. – Đuổi theo cho ta. – Cố đại nhân… Tùy tiện vào Vân Thượng Học Đường, sẽ phạm phải trọng tội đấy. Vậy để ta tự mình đi vào. Tôi sẽ cùng vào với Cố đại nhân. Làm cái gì vậy? Liễu tiên sinh…!

Đây là địa giới của Vân Thượng Học Đường. Không được hỗn xược. Thì ra là Liễu tiên sinh. Đã nhiều lần đắc tội rồi. Bản quan xin cáo lui tại đây. Đại nhân… Ngày mai là đại lễ bắn cung rồi. Mời hai vị đại nhân mau chóng rời đi.

Đừng có ở đây làm loạn nữa. Tránh làm ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của các đường sinh. Tùy ý xông vào quý học đường là do ta đang truy bắt tội phạm. Ta cũng không còn cách nào khác. Ngày mai bản quan nhất định sẽ thỉnh tội với Hàn biệt giá.

Cáo từ. Đinh tiên sinh… Tôi không có ý nói ngài làm việc này… Đinh tiên sinh… Việc này ngày mai… Là ai? Là Lôi Trạch Tín. Lôi Trạch Tín? Lại đây, lại đây… Ta phải bắt tên tiểu tử này. Phong viện trưởng, Đinh tiên sinh…! Chẳng phải ngày thường ngươi rất khỏe sao?

Ta vừa đẩy ngươi nhẹ một cái, ngươi đã ngã ra rồi. Con… Con uống say quá rồi. Được lắm. Ngươi to gan lắm. Ngày mai có việc rất quan trọng, mà ngươi dám đi uống rượu sao? Được. Ta cảnh cáo ngươi. Nếu ngày mai Thừa Tuấn và Văn Bân

Không giành được quán quân, thì ta sẽ trừ một nghìn điểm phẩm cách của ngươi. Phong viện trưởng, ngài xem… Cậu ta vẫn đang ở trong học đường. Để cậu ta về phòng nghỉ ngơi đi. Quả thật là coi trời bằng vung. Hết thuốc chữa. Phong viện trưởng…

Ngài đối tốt với Phong Thừa Tuấn như vậy, Phong thứ sử mà biết, khẳng định sẽ cảm thấy mừng vui. Sư đệ… Xem ra lần này sư huynh không giữ lời được rồi. [Bị thương nghiêm trọng như vậy…] [E rằng vô vọng ở đại lễ bắn cung rồi.] Hai người?

Đích thực là vậy. Nếu không phải có người thứ hai đột nhiên xuất hiện, thì thuộc hạ sớm đã bắt được tên bị trọng thương kia rồi. Xem ra… Sự việc ngày càng phức tạp rồi. Bẩm Hàn đại nhân, thuộc hạ không nghĩ rằng hai người đó

Có liên quan đến việc rải tờ rơi kia. Theo như báo cáo của mật thám, phát tán tờ rơi kia chỉ do một người làm. Chưa từng thấy có người khác giúp đỡ. Lần này đột nhiên xuất hiện tên áo đen đó. Dường như là không quen biết

Người đã phát tán tờ rơi đó. Có lẽ… có mục đích khác. Vốn dĩ nghĩ tên bị thương đó dù có cánh cũng không thể thoát được. Nhưng thật không ngờ rằng hắn lại chạy đến địa giới của Vân Thượng Học Đường. Thuộc hạ không dám xông vào lùng bắt.

Vì vậy mới để hắn chạy thoát được. Lại là Vân Thượng Học Đường? Không sai. Thuộc hạ nghĩ rằng tên phạm nhân này có khả năng là người của Vân Thượng Học Đường. Xem ra… chúng ta không thể không điều tra Vân Thượng Học Đường. Thánh chỉ của bệ hạ

Bất cứ ai cũng không được dẫn binh lính mang binh khí vào Vân Thượng Học Đường. Hàn biệt giá… Việc này sẽ làm trái với thánh chỉ đấy. Thánh chỉ của bệ hạ Hàn mỗ luôn ghi nhớ trong tim. Chẳng phải hôm nay là đại lễ bắn cung sao?

Trong đại lễ bắn cung, tất cả các đường sinh đều phải ở trong Vân Thượng Học Đường. Việc này đối với chúng ta mà nói là một cơ hội ngàn vàng hiếm có. Chúng ta có thể theo Vương sư cùng vào Vân Thượng Học Đường, xem đại lễ bắn cung.

Sau khi vào được rồi, hãy lục soát cho ta. Đại nhân anh minh. Phạm nhân tối qua bị thương không nhẹ. Nếu thực sự là một đường sinh, Chỉ cần lúc hắn ta dùng lực kéo cung thì nhất định sẽ để lộ sơ hở. Đại thần phù hộ! Đại thần phù hộ!

Đại thần phù hộ! Tên Lội Trạch Tín này thật không biết giữ lời. Hày nào mà ngày thường Sư huynh không phải là người như vậy. Hơn nữa, Mời sư huynh cũng là chủ ý của đệ. Là đệ có lỗi với mọi người. Bân đệ, đệ không cần phải tự trách mình.

Mặc dù chúng ta mất tư cách tham gia thi đấu, nhưng… thông qua việc luyện tập, đệ chẳng phải đã Trong lòng chúng ta, đệ chính là quán quân. Đúng vậy… Tôi cũng thấy Thừa Tuấn nói đúng. Vượt lên chính mình mới là quan trọng. Vượt lên chính mình. Học trưởng… Học trưởng…

Học trưởng… Tin tốt, tin tốt… Lội Trạch Tín mất tích rồi. Chúng ta nhất định thắng rồi. Có phải rất ngạc nhiên không? Sao ngươi lại vui đến như vậy? Ta nói cho ngươi biết, đây là tin mà ta không muốn nghe nhất. Đừng vui mừng quá sớm.

Bất kể có hay không có đối thủ, hôm nay người cũng đừng có để xảy ra sơ xuất. Nghe rõ chưa? Đi. Phong viện trưởng… Ngài thấy còn chỗ nào cần phải cải thiện nữa không? Rất tốt rồi, rất tốt rồi. Mang qua đây cho ta. Ai cho phép ngươi vào đây?

Vương sư vẫn chưa đến, mà ngươi đã dám vào rồi? Gan của ngươi cũng to lắm. Không hiểu phép tắc gì cả. Ra ngoài! Viện trưởng… Con tìm Liễu tiên sinh có việc gấp. Tìm ta có việc gì? Nói đi, có chuyện gì? Liễu tiên sinh, hôm qua ngài có tuần đêm không?

Có. Vậy ngài có thấy Lội Trạch Tín không? Từ tối hôm qua đến hôm nay con không gặp huynh ấy. Bây giờ không tìm thấy đâu nữa. Nếu cứ như vậy, đội của Phong Thừa Tuấn và Văn Bân, sẽ không có tư cách tham gia đại lễ bắn cung rồi.

Ai nói là không thấy tung tích? Tối qua ta vẫn thấy hắn uống rượu ở sân sau. Sao bây giờ lại không tìm thấy người chứ? Lẽ nào phải mất tung tích mới được sao? Sân sau? Vậy giờ con sẽ đi tìm. Đi đi.

Tên tiểu tử Lội Trạch Tín này luôn là ta phải lo lắng. Ta thật sự hối hận đã để cậu ta cùng một đội với Phong Thừa Tuấn. Tìm thấy rồi thì hãy báo cho ta. Không làm ta yên tâm chút nào. Lôi Ngạo… Lôi Ngạo… Chút nữa vào Vân Thượng Học Đường,

Ngươi hãy dẫn theo bọn họ, âm thầm tìm kiếm những kẻ đáng ngờ. Xin đại nhân yên tâm. Nếu thực sự là đường sinh, thì thuộc hạ khám xét là biết ngay. Lúc cần thiết có thể bí mật hành quyết. Thuộc hạ đã rõ. Vương sư đến rồi. Hạ.

Bái kiến Hàn đại nhân. – Cung nghênh vương sư…! – Cung nghênh vương sư…! Hàn biệt giá sao lại phải ở đây chứ? Hàn mỗ và Cố Triết Nguyên đã ở đây đợi Vương sư, muốn cùng Vương sư đến Vân Thượng Học Đường xem đại lễ bắn cung.

Hàn biệt giá cũng có nhã hứng này sao? Thật sự làm người khác vui mừng. Khuyển tử và con trai của Cố Triết Nguyên đều là đường sinh của Vân Thượng Học Đường. Vương sư đã quan tâm và yêu mến các đường sinh như vậy, thì kẻ làm cha như chúng tôi,

Càng phải nên coi trọng biểu hiện của con mình. Vì vậy Hàn mỗ khẩn thiết xin Vương sư, có thể cho phép chúng tôi cùng vào xem. Hàn biệt giá đã khách khí rồi. Vậy thì hãy cùng ta đến đại lễ bắn cung. Cảm ơn Vương sư.

Ta nhớ Lôi Đô Úy có một con trai, là chính ta đã điểm danh cho vào học ở Vân Thượng Học Đường. Đúng vậy. Ba vị đại nhân sắp được xem các con thi đấu ở đại lễ bắn cung rồi. Càng nghĩ càng thấy mong đợi. [Vân Thượng Học Đường]

Chúng ta đến sân trường đi. Nói không chừng sư huynh đang ở đó đợi chúng ta. Vậy nếu huynh ấy không có ở đó thì có phải sẽ bị học trưởng cười chê không? Đại thần của huynh không nói cho huynh biết lúc này phải nói những lời may mắn sao?

Tôi thấy Văn Bân nói đúng đấy. – Đi, đến sân trường. – Đúng vậy, đúng vậy. – Đi thôi, Phong ca. – Đúng là khiến người khác phải lo lắng. Đi thôi Thừa Tuấn. Đi thôi… Ngài hãy yên tâm đi. Chuẩn bị lâu như vậy.

Lần này nhất định phải thể hiện hết tài năng. Huynh xem… Cảm giác… Tay cảm giác không được tốt. – Cây này được đấy. – Đảm bảo được. Lôi Trạch Tín vẫn chưa đến sao? Dường như huynh rất quan tâm đến hắn ta. Không có.

Tôi chỉ là không muốn làm học trưởng thất vọng. Ngoài ra, tôi cũng nghĩ nếu đại lễ bắn cung kết thúc Vương sư không quay về phủ thì phải làm sao? Đến lúc đó Màn biểu diễn của Mục Tiểu Mạn phỏng chừng sẽ vô ích rồi. [Đế Sư Vương Công Thân Khải]

Tỷ tỷ… Chúc mừng tỷ tỷ… Lại có thể gặp Văn công tử rồi. Trang phục biểu diễn cần dùng, vòng tay đều chuẩn bị xong hết cả rồi chứ? Tỷ tỷ yên tâm đi. Đều để ở trong kiệu cả rồi. Vậy đi thôi. Các vị… Các vị…

Đại lễ bắn cung lần này là do đích thân Vương sư chủ trì, long trọng hơn rất nhiều so với các lần trước. Vì vậy, Chúng ta càng phải tuân theo nguyên tắc công chính, công khai, và công bằng. Vẫn là những quy tắc cũ, mắt phải ngắm cho chuẩn,

Tay phải thật chính xác. Được, được… Hàn…! Đã hiểu, đã hiểu. Cô đến thật là sớm. Toàn bộ đặt cược cho Phong công tử. Có mắt nhìn đấy. Nào… Hai vị tiểu thư, mời đi bên này. Tiếp theo, tôi sẽ giới thiệu thực lực của từng đội. Đội một,

Học trưởng Hàn Thắng Trí. Hàn Thắng Trí? Ta nói cho các huynh biết, những cây cung trước đây dùng không tốt chút nào. Đây là những cây cung tốt nhất của học đường. Tử Minh… – Cố đại nhân! – Cố đại nhân! Cha, cha tìm con? Tối hôm qua

Tối qua các đường sinh có về ngủ đúng giờ không? Có ạ. Đưa ta đi tìm bọn họ. Như thế này xem ra Phong Thừa Tuấn và Văn Bân thực sự là anh dũng hơn người sao? Đây đều là Vương sư có con mắt tinh tường. Tục ngữ nói rất đúng.

Thường có thiên lý mã, nhưng Bá Lạc thì hiếm có. Hy vọng đại lễ bắn cung lần này bọn chúng có thể biển hiện xuất chúng. Vương sư… Thời gian đã đến rồi. Chúng ta hãy ra sân xem đi. Đến sân trường. Mời. Đã tìm thấy chưa? Liễu tiên sinh, Liễu tiên sinh…

Đi thôi. Đi thôi. Được rồi. Đã phiền ba người rồi. Ba người hãy quay về đi. Tất cả các tiên sinh, hộ vệ, trợ giáo đều không có gì nghi ngờ cả. Ba tên đường sinh này cũng không phải. Xem ra ngài thực sự đã nghĩ sai rồi. Đại nhân…

Hôm qua không có ai là không đi ngủ đúng giờ. Còn có một đường sinh tên là Lôi Trạch Tín hôm nay không thấy tăm tích đâu. Theo như hộ vệ của học đường nói tối qua đã gặp hắn ở sân sau. Mau đưa hắn ta đến đây cho ta. Vâng.

Chiêu Vinh huynh. Huynh xem mọi người đã đến cả rồi. Sao không thấy huynh ấy đâu? – Chúng ta… – Phong Thừa Tuấn. Xem ra lần này tôi không có cơ hội dạy bảo các cậu rồi. Thật là đáng tiếc. Các vị… Các vị… Đại lễ bắn cung sắp bắt đầu rồi.

Hay! Bắt đầu rồi… Hay! Hỏa Kế, Văn Bân ở đội nào vậy? Đội thứ hai. – Đội thứ hai? – Cô đặt cược cho đội của họ? Không sai. Cùng với Phong công tử, gia tộc Phong thị, cùng một đội. Có cơ hội thắng rất lớn.

– Tôi đặt cược cho đội thứ nhất. – Tôi đặt cược cho đội thứ nhất. – Tôi cũng đặt cược cho đội thứ nhất. – Tôi cũng đặt cược cho đội thứ nhất. – Tôi cũng đặt cược cho đội thứ nhất. – Đặt cho đội thứ nhất của Hàn Thắng Trí.

– Chắc thắng. – Chắc chắn thắng. Năm ngoái họ đều giành giải nhất. Bắt đầu Lễ bắn cung. Đội thứ nhất vào sân. Đội thứ nhất vào sân. – Cuối cùng cũng bắt đầu rồi. Cố lên. – Đúng, đúng… Cậu đừng để tôi quá thất vọng.

– Học trưởng, cố lên… – Học trưởng… – Cố lên…! – Cố lên…! Không xong rồi. Chắc chắn Lội Trạch Tín không xuất hiện rồi. Làm sao bây giờ? Được rồi, được rồi… Đội một đã vào sân. Đội một đã vào sân. Đội một đã vào sân. [Mộ Lai Thư Quán]

Đội một đã vào sân. Đội một đã vào sân. Đội một đã vào sân. Đều nghe thấy rồi chứ? Đều nghe thấy rồi chứ? Đội một đã vào sân rồi. Thời khắc tuyệt vời sắp đến rồi. Hay…! Ỷ Tinh Vu Hầu Trung Lần lượt từng người bắn. Không được bắn hỗn tạp. Vâng.

[Đừng bỏ sót một xó xỉnh nào] Mở to mắt của các ngươi ra, quan sát thật kỹ cho ta. – [Vâng.] – [Vâng.] – [Đi bên này xem xem.] – [Được.] [Trong này không có.] [Ở đây cũng không có.] Đại lễ bắn cung… Cung tên đã chuẩn bị xong, xin cho phép bắn.

Cho phép. Hàn Thắng Trí mười điểm. [Mười điểm] Hàn công tử thực sự bắn rất có lực. Hổ phụ sinh hổ tử. Hàn Thắng Trí lại đạt mười điểm nữa. Hàn Thắng Trí lại đạt mười điểm nữa. Học trưởng thật lợi hại. Hàn Thắng Hùng chuẩn bị.

Hàn công tử bắn phát nào trúng tâm phát ý, không hổ danh là học trưởng. Vương sư, viện trưởng đã quá khen rồi. Nếu sư huynh còn không đến, chúng ta chẳng phải đã thua sao? Hãy trấn tĩnh, vẫn còn chưa đến phút cuối cùng mà.

Nhìn đâu thế, nhìn lên trên làm gì? Tôi hy vọng Lôi Trạch Tín Các ông muốn làm gì? Muốn làm gì? Ngươi nói xem. Tôi là đường sinh của Vân Thượng. Đường sinh? Vậy phải xem xem trên người ngươi có bị thương không đã. Dừng tay. Không được động đậy. Làm gì vậy?

Cố Triết Nguyên… Đây là nơi dạy học, ông dẫn nhiều người mang vũ khí xông vào là muốn làm gì? Tôi phụng mệnh của Hàn biệt giá truy nã phạm nhân. Hoang đường. Vân Thượng Học Đường chúng tôi chỉ có tiên sinh và đường sinh.

Làm sao có thể có phạm nhân mà ngài cần? Con còn ngây ra đó làm gì? Còn không mau đến đại lễ bắn cung? – Vâng. – Đợi đã. Hôm qua, lúc phạm nhân tác loạn, đã bị ta đâm một nhát. Bổn quan chỉ muốn kiểm tra phần bụng của cậu ta,

Là có thể biết được cậu ta có phải người mà chúng tôi đang cần bắt hay không. Hai vị tiên sinh… Yêu cầu này của bổn quan không quá đáng chứ? Mong hai vị tiên sinh phối hợp một chút. Cố đại nhân… Quan uy của ngài lớn đó. Trước nơi đông người,

Mà ngài lại bắt một đường sinh cởi trần truồng để ngài kiểm tra sao? Ngài có biết ngài đang làm cái gì không? Đây là một sự xỉ nhục lớn đối với học trò Vân quốc. Cũng là bất kính với bệ hạ. Nhưng… Chúng tôi đang muốn bắt tội phạm.

Chúng tôi là cùng truy đuổi đến đây. Vậy nhất định là ngài đã đuổi bắt sai rồi. Đường sinh này tối hôm qua đã luôn ở đây uống rượu. Uống đến bây giờ, chưa từng đi ra ngoài. Sao có thể bị ngài đâm một nhát chứ?

Đúng vậy, tối qua đích thị là có gặp Lội Trạch Tín lén lút ở đây uống rượu. Hơn nữa, uống say đến nỗi đi còn không vững. Đúng vậy, uống say đến mức đó, làm sao có thể chạy ra ngoài được chứ? Cố đại nhân…

Mong ngài đừng có ở đây gây rối nữa. Nếu làm chậm trễ việc thi bắn cung của cậu ta, Vương sư trách tội xuống, ngài gánh không nổi đâu. Nếu ngài cứ khăng khăng nói cậu ta là tội phạm, thì mời ngài đến trước mặt Vương sư bẩm báo,

Để Vương sư định đoạt. Người đang ở đây, cậu ấy không thể chạy đi đâu được. Giao cho Vương sư xem xét quyết định, sẽ càng thỏa đáng. Không, không, không… Vậy hai vị tiên sinh, bản quan đã làm phiền rồi. Cáo từ. Đi thôi. Không hổ danh là đội của học trưởng.

Ba người thi trước đều đạt điểm tối đa. [Hàn Thắng Hùng, Vũ Lạc Huyên, Hàn Thắng Trí đội đầu tiên] Bây giờ thành tích đã là chín mươi điểm rồi. Phải làm sao đây? Thực sự là như vậy. Bệnh thấp khớp của tôi không tốt, tôi còn sợ liên lụy đến mọi người.

Không sao. Chúng ta cũng không có gì phải hối hận. Nhất thì sang năm thi lại. Năm nay coi như giấu tài giấu nghề đi. [Nếu con không giành được giải quán quân trong đại lễ bắn cung,] [ta vẫn sẽ bắt con phải rời khỏi học đường.]

Lẽ nào vận mệnh của tôi đã được định sẵn như vậy? Không sao. Chúng ta có thể tìm cách khác, kiếm lại điểm phẩm cách. Nhưng không còn cơ hội nữa. Đội thứ hai… Văn Bân, Phong Thừa Tuấn, Vệ Triều Huy, Lữ Chiêu Vinh, Lôi Trạch Tín. Lôi Trạch Tín?

Đại thần phù hộ Lội Trạch Tín, người đâu? Các vị… Các vị… Thế sự thật là khó đoán. Đội của Phong Thừa Tuấn, có lẽ sẽ bị loại bỏ tư cách thi đấu. Vì vậy, mời các vị khách đặt cược cho đội thứ hai lấy tiền đặt cược lại,

Chọn đội khác để đặt cược lại. Đặt cược lại? Tại sao chứ? Đã nói rồi, còn một người chưa đến. Vẫn chưa đến. Tại sao chứ? Hàn tiểu thư, cô xem việc này… Tôi vẫn đặt cược cho Phong công tử. Chuyện gì thế vậy? Vậy tiền của cô chẳng phải sẽ mất sao?

Bổn tiểu thư đặt cược, sẽ không rút lại, cũng không đổi lại. Đội thứ ba… Dương Nghĩa Đức… Có. Đội một vẫn chưa thi xong mà. Tôi ta có thể đợi Lôi sư huynh đến. Lôi Trạch Tín không thấy tung tích rồi. Mọi người đừng có ôm hy vọng nữa.

Huynh ấy khẳng định sẽ đến. Lội Trạch Tín… Con không thể tham gia đại lễ bắn cung rồi. Con bị thương nặng như vậy, chỉ cần lên thi đấu, sẽ bị bọn họ thấy sơ hở. Con phải tham gia đại lễ bắn cung. Chỉ cần dùng lực kéo cung,

Vết thương sẽ bị rách ra. Nếu như vậy, không những không thể giúp Văn Bân, còn bị rơi vào bẫy của bọn sát nhân. Vì con đã hứa với Văn Bân, nên nhất định phải tham gia đại lễ bắn cung. Lẽ nào con… không màng đến tính mạng nữa sao?

Trên thế giới này, vẫn còn thứ quan trọng hơn sinh mệnh, đó chính là niềm hy vọng. Là Văn Bân và Phong Thừa Thuấn đã dạy con thế nào là hy vọng. Vì vậy con không thể để họ thất vọng. Càng không để chính mình phải thất vọng.

[Dù có phải thịt nát xương tan,] [con cũng phải thực hiện tiếp hy vọng của chúng con.] [Mong tiên sinh tác nguyện.]