Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 28 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 28] Đinh tiên sinh… Là ta đã bắt chước bút tích của Đinh tiên sinh để gọi đệ đến. Huynh muốn làm cái gì? Sổ sách ở trong tay đệ. Ta hy vọng đệ có thể giao lại cho ta.
Ta nhất định sẽ xử trí công bằng. Giao sổ sách cho Vương sư. Đệ phải xem sổ sách đó là thật hay giả. Chẳng phải đệ lúc nào cũng nói bách tích cực khổ, muốn ra tay giúp đỡ bách tính sao? Sao bây giờ lại do dự vậy?
Có phải vì không biết xử trí thế nào không? Quan hệ giữa đệ và Phong Thừa Tuấn… Có ý gì vậy? Đệ xem qua sổ sách đó có lẽ đã hiểu rất rõ. Số tiền mà Phong thứ sử tham ô không hề nhỏ. Đệ xem, thực tình ta là nghĩ cho đệ.
Ta có thể điều tra được sổ sách đang nằm trong tay đệ, thì việc tham quan ô lại trong sổ sách, sao ta lại không thể điều tra ra được chứ? Đệ giao sổ sách cho ta, cũng đồng nghĩa với việc trao nguy hiểm lại cho ta. Nếu bọn họ tìm được đệ,
Đệ hãy nói với bọn họ sổ sách nằm trong tay ta. Ta chắc chắn bọn họ sẽ không dám làm gì ta. Sau đó ta nhất định sẽ giao sổ sách cho Vương sư. Cứ coi như là đệ không tin ta, lẽ nào đệ cũng không tin Vương sư sao?
Hai vị có nhìn thấy một nam tử người gầy gầy nhỏ nhỏ không? Hình như là có nhìn thấy ở bên kia. – Cảm ơn! – Đừng khách khí! Tốt quá, vừa đến kịp lúc. Sao huynh lại đến đây? Ta nghe nói đại thần ở Tam Thần Miếu rất linh nghiệm.
Vì ấy đã cố ý đến để thắp vài nén nhang. Hy vọng đại thần có thể phù hộ, thiện có thiện báo, ác có ác báo. Những kẻ xấu hay làm việc ác phải cẩn thận đấy. Vũ Lạc Huyên… Đây đúng là việc mà ta đang làm.
Ta hy vọng người đừng có nhúng tay vào. Nhưng không thể được rồi. Việc của đệ ấy, ta phải quan tâm. Văn Bân, thứ quan trọng như vậy phải giữ gìn cẩn thận. Tự tay đưa cho người đáng tin giải quyết. Xem ra tên cao thủ này cũng chẳng ra gì. Đi thôi.
Các người nghĩ rằng có thể đi dễ dàng như vậy sao? Văn Bân… Vũ Lạc Huyên… Hai tiểu thử này đi đâu mất rồi? – Việc này là do ai làm? – Ta cho huynh biết… Cũng may mà Thừa Tuấn kịp thời đưa chúng tôi đến Tam Thần Miếu,
Nếu không thì không thể lường được. Đều tại ta không bảo vệ tốt cho mọi người. Là đệ đã suy nghĩ không thấu đáo. Còn để mất cả sổ sách rồi. Được rồi. Hai người đừng tự trách mình nữa. Ai có thể nghĩ được Hàn Thắng Trí
Dẫn cả một bọn lưu manh đến chứ. Hàn Thắng Trí, Lâm Bính Thân hai tên không sợ sống chết này. Chúng ta đi tìm hắn. Hắn sẽ không thừa nhận. Hơn nữa, hắn cũng bị thương. Huynh không có chứng cứ gì, sẽ chỉ làm sự việc thêm nghiêm trọng.
Tên Hàn Thắng Trí này thật là xảo quyệt. Nhưng rõ ràng đệ đã nghe hắn nói không dễ dàng đi như thế đâu. Sau đó một đám lưu manh liền đến. Nhưng sao hắn lại bị thương? Diễn cũng giống thật lắm. Là học trưởng của Vân Thượng,
Lại xúi giục người khác đánh đồng môn. Sự việc này một ngày nào đó – phải bắt hắn nhận tội. – Đúng vậy. Đánh bại Hàn Thắng Trí. Hiểu Hoan huynh, huynh đừng kích động. Ta không kích động.
Nếu thực sự là hắn làm Văn Bân và cả huynh bị thương như thế này, thì hắn có còn tư cách làm học trưởng không? Nghe tôi nói này các vị, mọi người đừng nói nữa, Hiểu Hoan nói đúng.
Chỉ cần trưởng hội nghị chúng ta có thể tập hợp một nửa quân số, sau đó mở một cuộc họp, nói không chừng có thể tước bỏ danh hiệu học trưởng của hắn. – Việc này huynh đứng đầu đi. – Không thỏa đáng… Việc này thực sự phải để Thừa Tuấn đứng đầu.
Huynh ấy không phải là thành viên hội nghị. Việc này để huynh ấy đứng đầu. Lạc Huyên huynh thì sao? Đúng vậy. Nhân duyên của huynh ấy tốt, việc này nhất định sẽ thành công. Sao huynh lại bị thương vậy? Rốt cuộc là đã xảy ra việc gì?
Các đường sinh đều truyền tai nhau, là huynh đã sai người đánh Văn Bân và Vũ Lạc Huyên. Cướp sổ sách đi. Người giúp đỡ đó là ai? Sao vậy? Huynh không tin ta? Không phải huynh là tốt rồi. Tên đó võ công không thua kém gì con.
Cũng may hôm nay con đã đá một phát vào ngực hắn. Có lẽ hắn bị thương cũng không nhẹ. Có thể sẽ bị bầm tím. Con có hoài nghi đối tượng nào không? Hôm nay con đã nhìn thấy ánh mắt của người đó giống Lệ tiên sinh. Lệ Hổ?
– Lệ tiên sinh đi đâu rồi? – Ngài ấy đi tắm rồi. Lôi Trạch Tín, muộn vậy rồi cũng đến tắm sao? Con vừa luyện võ công xong. Sau này luyện võ, đừng luyện quá muộn. Không tốt cho sức khỏe. Vâng. Lệ tiên sinh, bình thường ngài đều tắm muộn như vậy sao?
Hôm nay ta mải xét duyệt điểm phẩm cách của các con, nên đi tắm có chút muộn. Chút nữa ta phải sớm trở về rồi. Sao rồi? Thật kỳ lạ, ngài ấy không bị thương. Con quay về nghỉ ngơi đi. Sao sắc mặt khó coi vậy? Vẫn là vụ sổ sách kia sao?
Phong Thừa Tuấn nói nhất định sẽ tìm được chứng cứ chứng minh cha của huynh ấy trong sạch. Bây giờ không còn sổ sách nữa, huynh ấy nói cái gì cũng được hết. Phong Thừa Tuấn mấy ngày nay rất buồn. Kết quả thế này có lẽ là tốt nhất.
Vết thương của huynh sao rồi? Trước đây đều là huynh thay thuốc cho ta. Bây giờ đến lượt ta giúp huynh. Tự nhiên quan tâm như vậy, tôi có chút không quen. Huynh thật sự vui sao? Rốt cuộc huynh muốn nói cái gì? Đã quyết định xong chưa?
Tôi lần đầu tiên làm lãnh đạo, không cần lựa ý hùa theo bọn họ nữa. Chẳng phải huynh nên vui thay tôi sao? Rất đáng tự hào! Lẽ nào huynh sợ tôi bị Hàn Thắng Trí báo thù? Vậy huynh phải bảo vệ tốt cho tôi. Thay thuốc. Cuộc họp biện hộ bắt đầu.
Đầu tiên tôi muốn làm rõ một chút, về việc Vũ Lạc Huyên đã tố cáo tôi, tôi không thừa nhận. Thân là học trưởng, muốn giải quyết một vụ án liên quan đến học đường, và giao chứng cứ cho bộ phận thực thi pháp luật. Việc này thì có gì sai chứ?
Chưa kể tình hình hỗn loạn ở hiện trường, tôi không ra tay, mà liên tục khuyên giải, nhưng Văn Bân và Vũ Lạc Huyên nhất mực không chịu nghe theo, cuối cùng mới dẫn đến bị ngộ thương như vậy. Ngụy biện. Xúi giục lưu manh đánh đồng môn,
Huynh đã gây ra sự việc như thế này, thì không đáng là đường sinh của Vân Thượng nữa. Càng không đáng là học trưởng của chúng tôi. Huynh lấy đâu ra bằng chứng là tôi đã xúi giục? Hơn nữa, Lạc Huyên huynh, e rằng huynh không đủ tư cách để vạch tội tôi.
Vũ Lạc Huyên… Sinh ra ở vùng phía tây, Vì muốn có được danh hiệu quý tộc đã dùng một món tiền lớn để mua thân phận giả. Thân phận giả? Các vị đồng môn, việc này chẳng có gì mà để nghị luận.
Thân phận của Lạc Huyên, mấy người chúng tôi sớm đã biết rồi. Đúng vậy. Ở Vân Thượng, quan trọng nhất là thành tích. Bất luận là quý tộc hay dân thường thì cũng đều như nhau. Huynh ấy không chỉ đơn giản là giả mạo danh tính. Thân là đường sinh của Vân Thượng,
Buôn bán thương vụ, không có gì đáng trách. Nhưng chuyên làm những việc lừa gạt hãm hại thì luật pháp thật khó dung thứ. Đây thực sự là thương nghiệp kỳ tài. Tiền gì cũng có thể kiếm được. Đại thần sắp trừng phạt Vũ Lạc Huyên rồi. Tên kia… Câm miệng.
Ý của tôi là… Đại thần nhất định sẽ bảo vệ Vũ Lạc Huyên. Tôi nghĩ Vũ Lạc Huyên rất có bản lĩnh. Có thể kiếm được rất nhiều tiền, đúng không? – Đúng vậy. – Còn nữa… – Còn nữa…? – Còn cái gì nữa? Thắng Trí… Theo như “Vân Quốc Đại Điển”,
Con riêng không được phép vào Vân Thượng Học Đường. Con riêng? Trời ơi…! Huynh ấy là con riêng? Việc này không được rồi. Vũ Lạc Huyên, việc này… huynh có thể ngụy biện không? Huynh đừng nói bậy, Hàn Thắng Trí.
Huynh đừng nghĩ mình có tiền, có quyền là có thể nói năng tùy tiện. Ta nói cho huynh biết, người nói ra phải chịu trách nhiệm đấy. Đúng vậy. – Đúng vậy. – Không thể nói bậy được. Là con riêng không thể được vào học đường,
Huống hồ đây là Vân Thượng Học Đường. Vũ Lạc Huyên, huynh quá lắm rồi. Huynh biến Vân Thượng Học Đường thành cái gì rồi? Viện trưởng, học trò thình cầu đuổi Vũ Lạc Huyên khỏi Vân Thượng Học Đường. – Đúng, học trò cũng đồng ý. – Con cũng đồng ý.
Làm bạn với đồ con riêng, là một sự nhục nhã lớn đối với chúng con. – Thừa Tuấn huynh… – Mọi người sao có thể nói vậy? – Thật là quá đáng. – Đuổi đồ con riêng ra khỏi học đường. – Đuổi hắn đi. – Hàn Thắng Trí…
Huynh thực sự quá đáng rồi. Ta nói ra sự thật cũng là quá đáng sao? [Tỉnh] Viện trưởng… Thời khắc quan trọng, ngài phải nói gì đi chứ? Cuộc họp biện hộ hôm nay tạm dừng. Mọi người hãy trở về chuẩn bị tư liệu mới. Lần họp biện hộ tới,
Sẽ giải quyết vấn đề của Vũ Lạc Huyên trước. Những nội dung khác sẽ tranh luận sau. Giải tán, giải tán hết đi. Vũ Lạc Huyên ơi là Vũ Lạc Huyên! Ngươi thực sự đã hại mình rồi. Không chỉ mạo danh quý tộc, mà còn là gian thương,
Rồi lại còn là một đứa con riêng. làm Vân Thượng sao có thể xứng với danh hiệu tứ kiệt nữa. Làm mất hết danh dự của Vân Thượng Học Đường chúng ta. Ta, ta làm sao có thể bẩm báo với Vương sư đây?
Đã làm Phong viện trưởng phải lo lắng đến như vậy, học đường lại xảy ra chuyện gì vui rồi? Khởi… Khởi bẩm Vương sư! Có chút việc nhỏ. Tại hạ đang giải quyết rồi. Đây cũng là chuyện nhỏ sao? Nào… Nào… Lại đây… Lại đây… – Cái gì vậy? – Xem đi.
Thật không ngờ Vũ Lạc Huyên lại là người như vậy. Học trưởng! Đây được gọi là giải quyết tận gốc, thật là lợi hại. Tôi nghĩ việc chúng ta làm lần này thật quá đáng rồi. Quá đáng thì cũng là hắn quá đáng trước. Toàn bộ là do hắn tự chuốc lấy.
Đôi khi người này giả vờ một thời gian dài nên đã quên mất mình là ai. Nhưng quên không có nghĩa là không tồn tại. Chính là tên đó. Huynh không biết hắn quá đáng thế nào đâu. Hắn đã lừa chúng ta rất lâu rồi. Đúng là kẻ lừa đời lấy tiếng.
Loại người này sao có thể vào Vân Thượng Học Đường? Còn nói bậy nữa ta khâu miệng các ngươi lại. Đi thôi, đi thôi… Đi thôi. Không sao. Tôi là kẻ lừa đời lấy tiếng, lẽ nào không nên để người ta chửi? Hơn nữa, như vậy…
Khiến tôi càng tin tưởng hơn vào sự lựa chọn của mình. Ít nhất thì các huynh vẫn ở bên cạnh tôi. Đúng không? Nếu huynh buồn thì đừng cố nén nhịn. Muốn uống rượu, muốn làm gì thì chúng tôi cũng sẽ bên huynh. Buông tay… Nếu không ta sẽ đánh cả huynh đó.
Đừng kích động, nếu không sẽ bị thua thiệt đấy. Việc này… Cút… Vương sư! Việc này… Tôi thân là viện trưởng của Vân Thượng Học Đường, Đến nội tình của học trò tôi cũng không điều tra kỹ. Mong Vương sư trách tội. Vương sư…!
Vũ Lạc Huyên ở học đường luôn biểu hiện rất tốt. Cả học lực và thể chất đều xuất sắc. Chỉ có vấn đề về thân phận, chuyện to hãy coi là chuyện nhỏ đi. Theo như phép tắc, Vũ Lạc Huyên đáng bị đuổi khỏi học đường. Nhưng ta rất muốn biết,
Tổ hợp học đường đã được lưu truyền từ lâu. Làm thế nào để giải quyết được vấn đề nan giải như thế này đây? Vương sư…! Vậy ý của ngài là… để Vũ Lạc Huyên tiếp tục ở lại học đường? Hãy để Phong Thừa Tuấn, Văn Bân và cả Lôi Trạch Tín
Đưa ra kết quả trước đã. Việc này rất khó. Yên tâm đi. Bọn trẻ sẽ tự mình biết cách giải quyết việc của bọn chúng. Tuổi trẻ thật là tốt. Muốn làm thế nào thì làm thế đó. Vương sư xin hãy đi thong thả…! Vương sư nói tuổi trẻ thật tốt.
Rốt cuộc ngài ấy có ý gì? Ngài ấy muốn để Vũ Lạc Huyên ở lại, hay là đuổi cậu ta ra khỏi học đường? Cũng không rõ. Nhưng Vũ Lạc Huyên thực sự là con riêng sao? Theo như luật lệnh của Vân quốc chúng ta
Thì cậu ta có thể được ở lại sao? Vậy Vương sư muốn để Vũ Lạc Huyên ở lại, như vậy thì phải làm sao? Phong viện trưởng… Vương sư tự mình sẽ có sắp xếp. Rốt cuộc Vương sư nghĩ như thế nào? Vẫn luôn thấy mà bây giờ lại không tìm thấy nữa.
Lữ Chiêu Vinh, huynh đi đâu tìm vậy? Đi đâu tìm được chứ? Nơi cần tìm tôi đều đã tìm rồi. Bây giờ phải làm sao? Vẫn chưa tìm được Lạc Huyên Quân sao? Mọi người nói xem Vũ Lạc Huyên này có khi nào nghĩ không thông không? Câm miệng.
Sao mà nhiều lời vậy? Mọi người hãy yên tâm. Vũ Lạc Huyên không yếu đuối như vậy đâu. Tôi nghĩ huynh ấy sớm đã có sự chuẩn bị về tư tưởng rồi. Chỉ là vượt quá mức chịu đựng một chút, qua một thời gian nữa sẽ ổn thôi.
Đệ còn biết vài chỗ nữa. Đệ đi tìm huynh ấy. Đệ hãy ở đây tìm cách giúp Vũ Lạc Huyên giành cơ hội được ở lại. – Được. – Tôi đi chuẩn bị, rồi sẽ ra ngoài tìm. – Xem một chút đi… – Không cần. Văn Bân…
Sao bọn họ lại như vậy? Thật là quá đáng. Đây được gọi là việc diễn ra mới thấy được lòng người. Bây giờ sự viêc đã quá sức tưởng tượng, thì tình người cũng không còn nữa. Thế gian này lạnh lùng nhất chính là lòng người.
Đừng than vãn nữa. Hãy tiếp tục tìm đi. Đệ không tin những người này không còn tình đồng môn nữa. – Được. Hãy đưa cho chúng tôi một ít. – Chúng tôi thử xem sao. Nào… – Nào… – Nào… – Không cần, không cần. – Nào…
– Xem giúp đi. – Xem giúp một chút đi. Phong công tử… – Phong công tử.. – Ông chủ Triều , thế nào rồi? Cậu để tôi uống ngụm nước đã. Phong công tử… Vũ Lạc Huyên này Phức tạp hơn nhiều so với tôi tưởng tượng.
Nhờ ông đấy. Tôi muốn biết toàn bộ. Nào… Chúng ta ngồi xuống rồi hãy nói. Giúp đệ ký tên đi. – Giúp Lạc Huyên Quân. – Không ký… Ký tên giúp Lạc Huyên Quân đi. Huynh đang đùa sao? Vũ Lạc Huyên dối trên lừa dưới.
Dùng đủ mọi thủ đoạn ranh ma để lừa gạt kiếm tiền. Loại người này nên bị đuổi khỏi học đường. Huynh ấy còn trả tiền rượu giúp huynh. Tiền rượu? Loại tiền đó chỉ đáng để uống rượu thôi. – Giúp tôi ký tên đi. – Không ký. Giúp tôi ký tên đi.
Lạc Huyên Quân phẩm cách và học vấn đều luôn xuất sắc. Không được. Huynh đi đi. Đi, đi… Đi, đi… Giúp… Huynh đừng đi theo tôi. Tôi không phải là đứa trẻ. Ai nói ta theo huynh? Đừng tưởng ai cũng thích huynh. Huynh quay về đi.
Tôi chỉ muốn một mình yên tĩnh chút. Tôi là sợ huynh nghĩ không thông, đi trêu ghẹo con gái nhà lành. Tôi không rảnh thế đâu. Yên tâm đi. Hơn nữa, tôi như thế nào huynh còn không hiểu sao? Chính vì quá hiểu nên mới cảm thấy huynh bất thường.
Vì vậy nên ta mới không yên tâm. Vậy nếu tôi định nhảy sông tự tử, thì huynh định cứu tôi như thế nào? Được rồi! Vấn đề của tôi, người khác không giúp được đâu. Hơn nữa, thân phận của tôi… cũng không có cách nào để thay đổi sự thực.
Trước đây đều là huynh đưa ra chủ kiến cho mọi người. Bây giờ đến lúc huynh cần mọi người giúp đỡ, nhưng tôi lại chẳng thể giúp được gì. Bây giờ tôi chỉ còn hy vọng vào Phong Thừa Tuấn và sư đệ. Chí ít…
Bọn họ còn có thể nói vài câu làm huynh thanh thản. Được rồi. Một mình huynh đi theo tôi là được rồi. Để nhiều người như thế đi theo tôi, tôi sao có thể chịu được. Người người lo lắng thay tôi như vậy, vậy chắc là tội ác tày trời rồi. Đi thôi.
Xem chút đi. Cảm ơn! Xem chút đi. Cảm ơn! Văn Bân… Việc con làm mọi người đều thấy cả rồi. Đã muộn rồi. Về nghỉ ngơi trước đi. Chỉ cần có thể giúp Lạc Huyên Quân được ở lại, con nguyện làm tất cả mọi việc.
Xem ra sau này con cũng không muốn rời khỏi học đường rồi. Bốn người bọn con đã trải qua bao nhiêu là việc, sớm đã không thể chia rẽ rồi. Chỉ cần bọn họ còn ở lại thì con cũng ở lại. Ngài yên tâm. Con khẳng định sẽ không làm ngài thất vọng.
Ta tin con. Việc này xem ra là một sự đả kích lớn. Kỳ thực cũng là một thử thách đối với các con, cần phải nỗ lực giải quyết. Tiểu tử ngươi cũng coi như là có lương tâm. Huynh còn chủ động mua rượu nữa cơ à?
Đôi khi cũng muốn thay đổi một chút. Tôi thật sự không ngờ, Phong Thừa Tuấn lại tự nhiên chủ động tìm người uống rượu. Đây là lần đầu tiên tôi muốn uống rượu. Cũng là lần đầu tiên tôi mời bạn bè uống rượu. Thật là đã uống say rồi sao?
Sao buồn nôn vậy? Đi. Đó là vinh hạnh của tôi. Huynh xem một chút đi. Xem một chút đi. Văn Bân… Không phải là tôi không ký. Mà thực sự là tôi không thể ký. Ta khuyên huynh đừng lo chuyện bao đồng nữa. Không phải chứ? Các huynh xem một chút đi.
Văn Bân… Đừng ở đây phí công sức nữa. Tôi đã nghe ngóng được ở trong học đường, Hàn Thắng Trí ra lệnh không cho phép ai được bảo vệ Vũ Lạc Huyên. Các đường sinh cũng chỉ còn cách bo bo giữ mình thôi.
Bọn họ là đồng môn với Vũ Lạc Huyên đã lâu như vậy… Sao có thể thấy chết không cứu chứ? Người với người ở cùng nhau một thời gian dài đổi lại chưa chắc đã là nhân tâm. Mọi người hãy từ bỏ đi.
Chuyện của Vũ Lạc Huyên không thể thay đổi được nữa. Mọi người khổ tâm phí sức cũng vô ích. – Hà tất phải như vậy? – Tôi không từ bỏ. Vũ Lạc Huyên, huynh ấy cũng không làm sai chuyện gì. Tôi tin người có lòng thì sẽ có hi vọng.
Nếu chúng ta chỉ vì thân phận một người mà phủ nhận thành tích của người đó, thì thật là phiến diện, thật là võ đoán. Chúng ta đến Vân Thượng chỉ để học cái này thôi sao? Quân tử có việc cần làm, có việc không thể làm. Chúng ta có nhiều người
Đều biết mình nên làm gì vì người khác. Văn Bân huynh, huynh nói rất đúng. Chúng ta không có quyền phủ nhận mặt ưu tú của một người. Cũng không thể vì vấn đề về thân phận mà hủy hoại mất tương lai của một người.
Tôi bằng lòng tận lực giúp đỡ Vũ Lạc Huyên. Cảm ơn…! Cảm ơn…! Cảm ơn…! Cảm ơn mọi người! Cảm ơn mọi người đã nghe tôi nói. Làm tôi thấy được Vân Thượng vẫn còn có người chính trực, không nhìn thân phận để đưa ra kết luận. Uống ít thôi.
Lần trước bị giáo huấn, huynh đã quên rồi sao? Trạch Tín quan tâm Phong Thừa Tuấn như vậy. Xem ra đã không uổng phí mời huynh uống bữa rượu này rồi. Tên này đã uống nhiều rồi, sẽ chỉ thêm phiền phức thôi. Tôi biết… Vì sao huynh luôn ghét tôi. Vậy sao?
Bậc cha chú đã xảy ra chuyện gì, tôi không biết. Tôi cũng đang nỗ lực để tìm ra chân tướng. Tôi hy vọng huynh có thể bỏ qua những định kiến, cùng tôi tìm ra chân tướng. Đúng là đáng ghét. Nếu ta không bỏ qua những định kiến,
Thì có thể ngồi đây uống rượu cùng huynh không? Vậy là tốt rồi. Nhưng… Nếu cái chết của ca ca tôi, thực sự có liên quan đến lệnh tôn, thì tôi sẽ không khách khí đâu. Yên tâm đi. Nếu thực sự là như vậy,
Tôi cũng sẽ đứng về góc độ công bằng và chính trực mà xem xét. Hy vọng huynh có thể nhớ những lời mà huynh đã nói hôm nay. Nào, nào, nào… Vì chính nghĩa, vì tình nghĩa, cạn ly. Cạn. Lạc Huyên huynh, huynh cũng phải như vậy.
Những sự việc đã qua, những sự việc không thể thay đổi, thì hãy để chúng qua đi. Đừng để chúng ảnh hưởng đến con người hiện tại của huynh. Huynh chính là huynh. Vũ Lạc Huyên độc nhất vô nhị. Huynh…
Có còn là tên tiểu tử đáng ghét mà tôi đã từng biết không? Đương nhiên tôi vẫn luôn là tôi. Hơn nữa, chúng ta là người cùng một nhà, không thể thiếu nhau được. Tên này thực sự đã uống nhiều rồi. Nào, uống đi.
Càng ngày càng thích Phong Thừa Tuấn khi say rồi. Thật là có tình người [Phòng Thẩm Phạt] Người ủng hộ Hàn Thắng Trí rất đông. Làm học trưởng bao nhiêu năm cũng không uổng phí. Đúng vậy. Rất nhiều người đã bị áp bức, không dám đắc tội với tên đó.
Có mọi người ủng hộ tôi, là tôi thấy đủ rồi. Cảm ơn mọi người! Vương sư đến. Vương sư! Miễn lễ. Vương sư, mời! Mọi người không cần phải giữ phép. Ta chỉ đến để nghe thôi. Còn quyết định, sẽ do các con đưa ra.
Hy vọng mọi người đều xuất phát từ trái tim, đưa ra sự lựa chọn chính xác nhất. Bắt đầu đi. Phong Thừa Tuấn… Có bao nhiêu người ủng hộ cho Vũ Lạc Huyên? Chỉ có vài người ký tên như thế này, vậy tôi thấy,
Cuộc họp biện luận này không còn cần thiết nữa. Các vị tiên sinh, đồng môn! Vũ Lạc Huyên bất tài. Kết quả đã định, các vị không cần vì tôi mà lãng phí thời gian nữa. Bây giờ tôi sẽ rời khỏi Vân Thượng. Bây giờ huynh không thể đi. Kết quả đã định,
Tôi cũng mệt rồi. Tôi đã ngụy trang bao nhiều năm như vậy. Bây giờ… Có thể cởi bỏ ngụy trang, cuối cùng cũng có thể làm chính mình rồi. Tôi đã nói rồi. Bây giờ huynh không thể đi. Nếu huynh đi, thì sẽ là không có trách nhiệm.
Huynh vẫn chưa tỉnh rượu sao? Kết luận vẫn chưa được đưa ra. Đợi sau khi cuộc họp biện luận kết thúc, nếu mọi người đều muốn huynh đi, thì lúc đó huynh đi cũng chưa muộn. Trong cuộc biện luận, nếu có tám mươi phần trăm số học trò trở lên thể hiện
Đồng ý tha thứ cho Vũ Lạc Huyên, thì Vũ Lạc Huyên có thể được ở lại. Vậy tôi sẽ nói, Vũ Lạc Huyên là người thế nào trong tâm trí của tôi. Rửa tai xin nghe. Vũ Lạc Huyên là người thường niên không trở về nhà.
Là một người con bất hiếu, đã bỏ mặc phụ mẫu. – Nói đúng. – Đúng vậy, hắn là kẻ bất hiếu. Việc này thực sự là một sự hổ thẹn đối với Vân Thượng Học Đường. Nhưng mọi người có nghĩ đến
Nguyên nhân vì sao khiến Vũ Lạc Huyên trở thành người như vậy chưa? Chính là huynh…