Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 32 | iQiyi Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 32] Học trưởng… Sao mọi người lại đến đây? Mọi người quan tâm, muốn đến thăm huynh. Vậy thực sự đã làm phiền mọi người rồi. Học trưởng còn nhớ tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì không? Tối hôm qua?

Tối hôm qua huynh đã uống quá nhiều. Đã đánh lộn với mấy tên lưu manh. Thật may là chúng tôi kịp thời phát hiện. Còn nữa, tay của huynh là Văn Bân đã bôi thuốc, và băng bó cho. Thế nào, có hài lòng không? Văn Bân? Sao hắn lại có lòng tốt vậy?

Học trưởng sao lại nói Văn Bân như vậy? Mặc dù chúng tôi với huynh có chút không tốt, Nhưng mọi người vẫn là đồng môn mà. Học trưởng… Sau này chúng tôi không ở bên cạnh huynh, thì huynh đừng có uống nhiều rượu như vậy nữa.

Thắng Trí, từ lúc huynh rời khỏi học đường, trưởng hội nghị có rất nhiều việc đang đợi huynh giải quyết. Đúng vậy. Huynh xem căn phòng này lại bừa bộn như thế này. Đúng vậy. Dọn dẹp đi. Đi. Hai chúng ta đi lấy nước.

Đây mới là cảm giác của học trưởng phải không? Vũ Lạc Huyên? Ta không cần huynh đồng cảm với ta. Câu này có nghĩa là gì vậy? Huynh không thể dội gáo nước lạnh vào tấm lòng nhiệt huyết của chúng tôi. Nói thực cho huynh biết

Đối với tôi mà nói thì đây chính là người mà huynh ghét nhất. Vũ Lạc Huyên… Huynh hận ta không? Học trưởng có lúc dùng cảm tính để làm việc. Một số lời nói và việc làm của huynh, tôi thực sự có chút định kiến. Nhưng trên người Thắng Trí huynh

Vẫn còn rất nhiều phương diện khiến tôi phải kính phục. Huynh rất sợ người khác Nhưng kỳ thực, người mạnh mẽ thực sự không cần phải chứng minh với người khác điều gì, mà là huynh dám chấp nhận điều gì. Tôi hy vọng học trưởng

Có thể buông bỏ những ân oán cá nhân. Làm một học trưởng chí công vô tư. Chỉ khi Vân Thượng Học Đường lớn mạnh, thì huynh mới có thể làm một người mạnh mẽ. Chứ không phải mạnh hơn một số người mới là mạnh mẽ. Thắng Trí… Sau này có cần việc gì,

Cứ gọi chúng tôi đến giúp là được. Đúng vậy, học trưởng. Sau này có cần việc gì, thì cứ dặn dò. Trước đây huynh đã giúp đỡ đệ, đệ luôn ghi nhớ trong tâm. Đúng vậy. Học trưởng, huynh gọi chúng tôi lúc nào chúng tôi sẽ đến lúc ấy.

Vậy chúng tôi đi đây. Lạc Huyên huynh, bao giờ trả tiền công cho tôi? Ngày mai sẽ trả huynh. Bính Thân… Lần này Vũ Lạc Huyên đã giúp huynh rất lớn. – Nên mời mọi người đi chứ? – Đúng vậy. Được rồi. Chỉ là một chút tiền của huynh ấy thôi mà.

Tối hôm nay tôi mời. Chúng ta vẫn đi quán đó. Vẫn là Tử Minh huynh hào phóng. Lại đây… Làm gì vậy? Gần đây tôi cảm thấy tênPhong Thừa Tuấn thực sự càng ngày càng… Càng ngày càng làm sao? Tôi càng nhìn hắn ta càng thấy không ưa mắt.

Vậy huynh hãy nhắm mắt vào, hoặc nhìn ra chỗ khác ý. Đúng rồi. Không có việc của huynh. Đừng có mà gây chuyện đấy. – Tôi không ổn rồi. – Mệt quá. Thực sự là không ổn rồi. Thật là mệt. Văn Bân… – Huynh không sao chứ? – Đúng vậy?

Văn Bân vẫn ổn chứ? Vẫn ổn. Con đi theo ta. Ta tìm con có chút việc. Đi… Văn Bân cũng đi cùng đi. Đi. – Ta cần nói với con chuyện này. – Bọn họ…? Huynh có biết không? Tôi nghĩ viện trưởng…

Có lẽ lại muốn quan tâm việc gì đó của Thừa Tuấn. Nhất định là như vậy. Tôi đoán là… sắp tổ chức cuộc thi tranh giải quán quân. Cuộc thi tranh giải quán quân? Học trưởng, tay của huynh đỡ chút nào chưa? Đỡ rồi. Cảm ơn! Phong viện trưởng…

Ngài tìm bọn con đến có việc gì thế ạ? Chúng ta sắp sửa chuẩn bị một cuộc thi tranh giải quán quân. – Ta tìm các con đến… – Giải quán quân? Là muốn thương lượng cho kỹ. Giải quán quân là cuộc thi gì vậy ạ? Chính là các tuyển thủ báo danh

Thông qua bốc thăm để lập thành đội. Hai người một đội. Trong phạm vi quy định tìm một tấm bản đồ bị chia làm hai, ở trên đó có vị trí chính xác của chiêng và trống. Ai tìm được trước người đó sẽ chiến thắng.

Cuộc thi về thể chất và năng lực sao? Vậy con không tham gia được rồi. Về thể chất và năng lực, Văn Bân thực sự có chút khó khăn. Giành được giải quán quân trong cuộc thi sẽ nhận được một trăm điểm phẩm cách. Còn được thêm một nghìn quan tiền.

Hơn nữa đội quán quân không cần phải thi. trực tiếp được vào thi đình. Vì vậy Phong Thừa Tuấn… Cơ hội lần này rất hiếm. Con tham gia. Bân đệ, lần này là cuộc thi leo núi. Thể chất của đệ không thích hợp đâu. Đây chẳng phải chỉ là cuộc thi thể chất

Tìm bản đồ dựa vào trí tuệ thôi sao? Vậy ngộ nhỡ đệ tìm thấy trước người khác thì sao? Đệ vẫn có hy vọng. Nói không sai. Ta tin vào thực lực của Văn Bân. Thông qua một khoảng thời gian luyện tập, cậu ấy nhất định sẽ có đột phá.

Cuộc thi lần này là thông qua bài kiểm tra đánh giá, chọn ra hai đường sinh để tham gia. Phong viện trưởng giới thiệu Phong Thừa Tuấn trực tiếp tham gia cuộc thi. Văn Bân, nếu đệ có niềm tin ta sẽ dành cho đệ một chân.

Ta hy vọng hai con có thể thành một đội. Đệ đúng là khoe sức khoe tài. Bây giờ đi không nổi nữa chứ gì? Lên đi. Chỉ mới chạy vài bước mà đã mệt như thế này rồi. Sao có thể tham gia cuộc thi quán quân chứ?

Thật may là bốc thăm phân đội. Nếu cùng đội với huynh thì chắc huynh sẽ trách đệ đến chết mất. Bân đệ là vì một nghìn quan tiền mới tham gia giải quán quân chứ gì? Đợi ta thắng rồi, ta sẽ đưa hết tiền cho đệ.

Đệ phải dựa vào năng lực của chính mình để giành được tiền. Phong ca, trước kia huynh đã nói muốn đệ tin vào kỳ tích. Bây giờ đệ luôn tin vào kỳ tích. Hai vị phải tham gia cuộc thi quán quân sao? Đó là điều đương nhiên rồi.

Chúng tôi là thông qua khảo sát của học trưởng. Vậy là đệ lợi hại hơn các huynh. Đệ không cần thông qua khảo sát cũng đã được tham gia rồi. Chạy vài bước mà chân đã tê rồi sao? Làm sao có thể thắng được trong cuộc thi quán quân? Sư đệ…

Ta không cho đệ đi. Sao huynh nói giống Phong ca vậy? Ngữ khí cũng giống nhau. Đệ phải tham gia, không ai có thể khuyên can được. Đúng vậy. Phong ca… Sư huynh Hai người đừng có ỷ mạnh hiếp yếu. Đúng vậy. Bây giờ ta tuyên bố,

Thông qua kiểm tra đánh giá của đường sinh tiến hành bốc thăm phân đội. Trong sáu khu vực này, đều có giấu bản đồ. Bây giờ chúng ta sẽ rút thăm tổ hợp đội viên của khu vực đầu tiên. Tổng cộng có sáu người. Đội thứ nhất… Phong Thừa Tuấn, Lôi Trạch Tín.

Hai người đó là một đội… Đây thực sự là đội vô địch rồi. Đội thứ hai… Vũ Lạc Huyên, Mạc Hiểu Hoan. Đội thứ ba… Văn Bân, Hàn Thắng Trí. Đây cũng là sự kết hợp mạnh. Đệ sẽ cố gắng. Hãy giữ tinh thần từ đại lễ bắn cung lần trước của đệ.

Đây là hậu quả của việc không qua khảo sát đã tham gia. Tiếp theo… Chúng ta bốc thăm khu vực thứ hai. – Đệ không chạy được nữa rồi. – Hai người này chẳng phải rất phiền sao? Đệ không muốn chạy nữa. Đệ không chạy được nữa rồi. Văn Bân cố lên! Mau…!

Không sao. Vẫn còn có Vũ Lạc Huyên chạy sau cùng. Đợi… Đợi hai chúng tôi một chút… Không được rồi. Không được rồi… Không được rồi… Phong Thừa Tuấn này sao có thể… Trong nháy mắt đã không thấy người đâu rồi. Chỉ có chút bản lĩnh này, mà dám tham gia thi đấu?

Đúng là tự chuốc khổ vào người. Tự chuốc khổ vào người? Đến Văn Bân cũng có thể tham gia, dựa vào đâu mà tôi lại không thể tham gia? Huynh như vậy là đã liên lụy đến người khác biết chưa? Văn Bân có thể, thì tôi cũng có thể. Văn Bân…

Đến lúc chính thức thi đấu, nếu tốc độ của đệ còn như vậy, thì ta sẽ không đợi đệ đâu. Ta sẽ đi tìm một nửa mảnh bản đồ trước. Sau đó sẽ quay lại gặp đệ, cùng đệ đi tìm một nửa tấm bản đồ nữa.

Được! Đến lúc đó huynh không cần phải lo cho tôi. Không quan tâm thì có còn được gọi là một đội nữa không? Chính vì là cùng một đội, nên ai giỏi hơn thì người ấy sẽ tiên phong trước. Việc này cũng sẽ tiết kiệm được thời gian, có phải không?

Nói như thể là thể chất của mình giỏi lắm vậy. Về điểm này tôi rất có tự tin. Ai nhanh ai chậm… Hai người các huynh thử thi xem là biết ngay. Lạc Huyên huynh sao lại khiêu khích vậy? Đi, đi, đi… Đi, đi, đi… Lạc Huyên Quân, đi thôi.

Đinh tiên sinh… Đinh tiên sinh… Phong viện trưởng…! Ngài đang muốn đi đâu vậy? Hai ngày này chẳng phải không có tiết dạy của tôi sao? Nên tôi về nhà thăm người thân. Không nhiều đồ lắm nên ngài không cần tiễn đâu. Đợi đã… Tôi nói này Đinh tiên sinh.

Tại sao ngài lại không có chút trách nhiệm gì vậy? Cuộc thi quán quân sắp bắt đầu rồi. Ngài thân là thầy dạy Ngũ Kinh, sao có thể thoải mái về nhà thăm người thân như thế? Không phải chứ? Phong viện trưởng, ngài nghĩ xem…

Việc này đều là do Lệ tiên sinh sắp xếp. Tôi chỉ như vật trang trí thôi. Có tôi hay không cũng thế thôi. Quay trở lại sẽ gặp ngài sau nhé. Tại sao ngài lại không có trách nhiệm vậy? Thể nào mà ngài lại bị giáng chức.

Nào, nào, nào… Học trưởng mời đây. Học trưởng mời mọi người uống nước mật ong. Cảm ơn học trưởng! Cảm ơn học trưởng! – Cảm ơn học trưởng! – Nào… Cảm ơn học trưởng! Học trưởng thực sự ngày càng thấu đáo và ôn hòa. Cũng có của huynh đây.

– Nào, nào… – Thật là ngon…! Thêm một bát nữa đi. Được. Cảm ơn! Cảm ơn! Tên Văn Bân này thật là không có khí khái. Ta không đồng ý với chỗ ngủ này. Ta càng không muốn ngủ cạnh người đã uống nước mật ong của tên đó.

Lý do này của huynh là gì thế? Sư đệ… Đệ uống nhiều nhất. Đúng vậy. Sư huynh, huynh đừng hẹp hòi vậy chứ. Sư đệ… Vì sao đệ có thể vì loại người đó mà nói ta là hẹp hòi? Sư huynh, chỉ có người bụng dạ hẹp hòi

Mới chấp vặt với đệ thôi. Hay là ngày mai đệ làm đồ ăn ngon cho huynh nhé? Sư huynh…! Đúng vậy. Trạch Tín huynh nên lấy đại cục làm trọng. Hôm nay đệ cần đọc sách cả đêm. Hai vị mời cứ tự nhiên nhé. Không được. Huynh cùng đọc sách với đệ.

Hai người không biết sống chết là gì sao? Thức đêm nữa thì ngày mai sẽ không có sức lực leo núi nữa. Huynh ngủ đi. Vậy giường là của ta tất rồi. Ta nằm ngang nằm dọc, ta lăn qua lăn lại. Chưa từng gặp qua.

– Đã làm phiền rồi. – Thật xin lỗi. Từ từ thôi. Vị lão ca này, xin cho tôi hỏi một chút. Ông nhìn người này xem đã gặp bao giờ chưa? Chưa từng gặp qua. Chưa từng gặp qua. Không có. Vị lão ca này, ông xem… Tần huynh…! Đinh huynh…!

Đúng là huynh rồi. Huynh quay lại khi nào vậy? Nhận được thư của huynh ngày thứ hai tôi liền quay về. Quả nhiên… Triều đình đã nới lỏng lệnh truy nã với tôi. Huynh quay trở lại sao không đến tìm tôi? Huynh xem bây giờ huynh mặc như thế này,

Tôi sắp không nhận ra huynh nữa rồi. Tôi quay lại là muốn làm một vài việc mà tôi nên làm, tránh để gây thêm rắc rối. Vì vậy nên đã cải trang như thế này. Mong Đinh huynh thông cảm. Đâu có! Quay lại là tốt rồi. Phải rồi…

Năm đó sự việc của Tuyết tiên sinh, rốt cuộc tại sao lại ra như thế? – Ở đây không phải nơi để nói chuyện này. – Được. Chúng ta đi thôi. Thời khắc đã đến. Khu vực thứ nhất. [Cuộc thi Quán quân] Chuẩn bị… Bắt đầu! Cố lên…! Cố lên…!

Cố lên…! Cố lên…! Chạy mau! Văn Bân, cố lên…! Cố lên…! Cố lên…! Văn Bân chạy cố lên! Các con hãy quay về học đường đợi tin tức đi. Đi thôi… Đi thôi… Quay về đợi tin tức. Bọn họ chắc chắn sẽ có tin tốt. Chắc chắn là đội một. Vậy thì…

Tấu sớ tại sao lại bị đổi thành sách cấm chứ? Tôi nhớ trước lúc xuất phát, tôi đã để tấu sớ vào trong một cái tráp, rồi đóng khóa lại. Còn dán cả tờ niêm phong. Do Lý Hỗ, Kha Sĩ Quân, và cả tôi,

Còn cả hai vị đồng môn khác nữa canh gác. Trước khi xuất phát Tôi đột nhiên bệnh cũ tái phát Lý Hỗ đã đưa tôi đến y quán. Những việc sau đó, tôi không rõ lắm. Nói như vậy thì… Lý Hỗ, Kha Sĩ Quân…

Còn có hai vị sư huynh đệ là đáng nghi nhất. Lý Hỗ, Kha Sĩ Quân, hai người này đều đã chạy trốn. Mà Lý Hỗ đó… chính là người của Lý gia thôn. Vì vậy tôi đã đến đó tìm trước. Tôi đến đây cũng là muốn thăm dò một người.

Hắn ta nói hắn ta sinh ra ở Lệ thôn. Nhưng cả khu vực phía Bắc này, không có nơi nào tên là Lệ thôn. Đây chẳng phải là Lý Hỗ sao? Lý Hỗ? Lệ Hổ? Nếu Lý Hỗ không phải là hung thủ đã hãm hại ân sư năm đó,

Vậy mục đích của hắn, chỉ có thể là báo thù. Hắn ta nên tìm Phong Kế Xương, Hàn Chính Lương để báo thù mới đúng. Vì sao phải ẩn nấp ở Vân Thượng Học Đường? Là ngươi… Lý Hỗ… Thân phận thật của ngươi là Lý Hỗ.

Ngươi là môn sinh của Tuyết tiên sinh. Ta biết… ngươi đã phân Phong Thừa Tuấn, Hàn Thắng Trí, và Lôi Trạch Tín mục đích là vào khu vực thứ nhất. Đúng vậy. Tổ hợp ba người bọn họ là do ta đã cố tình nhúng tay vào.

Bọn chúng sắp sửa được đoàn tụ với nhau rồi. Đinh Nhã Dương… Năm đó ân sư của ta rất xem trọng ông. Ông chưa bao giờ nghĩ đến việc báo thù cho ân sư của ta phải không? Đây không phải là ngươi đang báo thù.

Mà là ngươi đang làm tổn thương người vô tội Vô tội? Vậy ân sư của ta chết cũng là vô tội thì sao? Những sư huynh sư đệ đã chết của ta cũng là vô tội sao? Đã bao nhiêu năm rồi, ta luôn hy vọng triều đình

Có thể trả lại sự trong sạch cho ân sư của ta. Nhưng việc này không thấy tăm hơi gì. Vì vậy ta chỉ có thể tự mình điều tra. Bây giờ ta đã điều tra rõ ràng rồi. Hung thủ năm đó chính là Hàn Chính Lương, Phong Kế Xương và Lôi Khải Anh.

Vì vậy bọn chúng nợ máu phải trả bằng máu. Ngươi đã làm gì những đứa trẻ này rồi? Không gì cả. Bọn chúng chỉ bị hôn mê thôi. Nhưng hố ta đã đào xong rồi. Đến lúc bọn chúng chết chắc cũng không đau đớn lắm. Thật là vô cùng may mắn.

Đinh Nhã Dương… Nếu ông không muốn báo thù này, thì phiền ông đừng có ngăn cản ta. Lý Hỗ huynh… Việc năm đó không đơn giản như vậy đâu. Cần phải điều tra rõ ràng. Nhân lúc vẫn còn kịp, mau dừng tay lại đi.

Sự việc này còn có gì mà cần phải điều tra nữa? Còn chưa đủ rõ ràng sao? Năm đó Hàn Chính Lương và Phong Kế Xương cấu kết với nhau làm việc xấu. Thứ sử Phong Kế Xương ban bố quan lệnh giết hại cả nhà ân sư của ta.

Đến thai nhi trong bụng cũng không buông tha. Đinh Nhã Dương, nếu ông không muốn báo thù thì cút đi cho ta. Việc này không phải như người nghĩ đâu. Ta đã gặp Tần Bắc Xuyên rồi. Bao nhiêu năm rồi mà Tần Bắc Xuyên ông ta vẫn luôn điều tra sự việc này.

Ông ta vẫn chưa tìm thấy bất kỳ chứng cứ nào chứng minh Phong Kế Xương có liên quan đến sự việc này. Lý Hỗ huynh… Năm đó Tuyết tiên sinh rất coi trọng ông. Ông đã luôn biểu dương chính nghĩa, cần phải phân biệt đúng sai, không được tạo thêm bi kịch nữa.

Phong Thừa Tuấn là đường sinh xuất sắc như vậy, mà ông cũng nhẫn tâm làm hại sao? Ta nhẫn tâm làm hại? Vậy thì của ân sư của ta không cần báo sao? Cả nhà ân sư của ta đáng chết có phải không? Được. Ta tin con người của Bắc Xuyên huynh.

Tạm thời ta tin những lời ông ta nói. Vậy Hàn Chính Lương và Lôi Khải Anh là hung thủ, đều không sai chứ? Lôi Khải Anh không phải là hung thủ. Lôi Khải Anh chính là hung thủ. Cả nhà ân sư của ta chính là bị ông ta bí mật hành quyết.

Người nhà của Tuyết tiên sinh vẫn còn sống cả. Là Lôi Khải Anh đã thả họ đi. Người không thể lấy oán trả ơn. Văn Bân chính là con của Tuyết tiên sinh. Ông nói cái gì? Ông nói sư mẫu của ta và bọn trẻ đều vẫn còn sống cả sao?

Ta đã gặp người nhà của Tuyết tiên sinh. Ta có thể chứng thực. Văn Bân chính là con của Tuyết tiên sinh. Cái ngài nói có thật không? Đinh tiên sinh…! Ngài nói là sự thật sao? Đúng vậy. Sự việc này nói ra thì dài lắm.

Có thời gian ta sẽ từ từ kể lại cho con. Văn Bân… Văn Bân, con thực sự là con của ân sư Tuyết Định Khôn sao? Gia đình của con rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao mẹ của con không hề nói gì với con. Có tin tức rồi.

– Sao rồi? – Có tin tức rồi. Có tin tức rồi. Phong Thừa Tuấn và Lôi Trạch Tín? Hàn Thắng Trí và Văn Bân? Đều không phải. Sao có thể thế được. Là hai người mà các ngài không thể ngờ tới. – Sao có thể thế chứ? – Đúng vậy. Là ai vậy?

Lưu Hiểu Thông và Chu Vĩnh Giai. Sao có thể như thế chứ? Vẫn ổn chứ? Từ từ thôi. Để xuống đây. Cẩn thận đầu. Vừa nãy không biết có chuyện gì. Tại sao tôi lại bị hôn mê chứ? Cuộc thi quán quân lần này,

Là các tiên sinh đã thiết lập những trở ngại cho các con. Muốn kiểm tra sự cảnh giác của con khi thực hiện nhiệm vụ. Sự thật chứng minh, các con đều rất sơ suất. Như vậy thì thật quá ác nghiệt. [Phòng Phẩm Phạt] Sự việc năm đó chính là như vậy.

Con họ Tuyết. Phụ thân của con chính là ân sư của ta. Tuyết Định Khôn. Thì ra con họ Tuyết. Con có một người phụ thân thật là vĩ đại. Văn Bân… Con rất giống với phụ thân của con, có lý tưởng và hoài bão.

Ta tin linh hồn của ân sư trên trời nhất định sẽ rất mừng vui thanh thản. Ngài ấy có một người con rất ưu tú như con. Nhưng… Vì sao mẹ con luôn giữ kín chuyện của cha con với chúng con? Năm đó mẫu thân con vì tránh bị truy sát,

Nên mới phải mai danh ẩn tích. Chị em con biết càng nhiều thì càng nguy hiểm. Vì vậy, tạm thời con cũng không được tiết lộ chuyện con đã biết được về thân thế thực sự của mình cho mẫu thân của con biết. Tránh để bà ấy phải lo lắng.

Đúng vậy, Văn Bân. Năm đó tình hình rất phức tạp. Con nhất định không được nói cho ai biết thân phận thật của con. Con nhất định sẽ điều tra rõ ràng án oan của cha con. Văn Bân…! Ta hy vọng con hãy yên tâm học hành.

Các việc khác, đợi sau khi con ra làm quan rồi hãy thực hiện kế hoạch. Phải biết nhìn xa trông rộng. Mục tiêu phải thật chính xác. Còn nữa, Lệ Hổ tiên sinh…! Sự việc này không thể vội vã nhất thời. Văn Bân…! Con hãy nhớ nhất định phải thật cẩn thận.

Không được cho bất cứ ai biết thân phận của con. Đợi sau khi con ra làm quan rồi, ta sẽ giúp con cùng điều tra. Ta cho con xem thứ này. [Linh vị của Ân sư Tuyết Định Khôn] Lệ tiên sinh…! Ngài thực sự có tình có nghĩa. Mỗi buổi tối

Ta đều đến tưởng nhớ ân sư. Thì ra sau khi con vào học đường, ngày nào cũng được cha của con. Cha của con luôn ở bên cạnh con. Văn Bân…! Mau đến khấu đầu trước mặt cha con đi. Tỉnh rồi? Cứ nằm yên đi…! Đinh tiên sinh…

Hắn ta chính là tên bịt mặt đó. Ta biết rồi. Văn Bân cũng biết rồi. Con phải giữ bí mật cho Lệ tiên sinh. Tại sao? Lôi Trạch Tín… Ta tên là Lý Hỗ. Ta là đồng môn bạn tốt với ca ca của cậu, Lôi Trạch Huân. Lý Hỗ?

Ông chính là một trong ba người đã may mắn sống sót năm đó? Nhưng ta là tội phạm truy nã của triều đình. Không tiện lộ diện. Nhưng ta luôn điều tra sự việc này. Vì vậy ta đã thu thập được chứng cứ, để cho cậu tiếp tục điều tra.

Vậy sao ông phải cướp sổ sách của tôi? Mục đích của ta chẳng phải cũng giống của cậu sao? Lôi Trạch Tín… Con phải tin Lệ tiên sinh. Đến thi đấu cũng thua, con còn có mặt mũi nào tổ chức tiệc hội? Cha…

Con và Phong Thừa Tuấn đã xóa bỏ được hiềm khích trước đây rồi. Bây giờ chung sống ngày càng hòa thuận. Con hy vọng có thể làm sâu sắc hơn tình bằng hữu với bọn họ. Cha… Ca ca nói rất có đạo lý. Cha hãy ủng hộ cho huynh ấy đi.

Nói như vậy… Nhưng vì sao nó phải mời cái cô Mục Tiểu Mạn đó đến chứ? Nó thực sự đã bị ma quỷ mê hoặc rồi. Cha… Mục Tiểu Mạn là ca kỹ số một của Vân quốc. Con mời cô ấy, đây là thuộc về việc công. Cha… Cha hãy tin ca ca

Là người công tư phân minh mà. Hy vọng là như vậy. Sao trông dáng vẻ đáng thương vậy? Tên không biết sống chết đó đã ức hiếp đệ sao? Có sư huynh ở đây, ai dám ức hiếp đệ chứ? Chỉ là đọc sách lâu quá, mắt của đệ bị mỏi thôi.

Đừng có gắng sức như vậy. Lúc nên nghỉ ngơi thì phải nghỉ ngơi. Cảm ơn huynh! Sư huynh. Cảm ơn ta làm gì? Còn phải cảm ơn Lôi thúc thúc nữa. Tiểu tử này, chuyện giữa phụ tử của chúng ta, đệ không cần phải quan tâm.

Đúng rồi, tối nay học trưởng mời chúng ta đến phủ dự tiệc. Huynh có biết không? Ta không đi đâu. Mọi người khó lắm mới hòa hợp được với nhau. Huynh đừng hẹp hòi như vậy mà. Đối với người của Hàn gia, ta không thể đại lượng được.

Mọi người đừng khách khí nhé. Hy vọng tối nay mọi người sẽ thật vui vẻ. Nào… Được, được. Đàn rất hay, kính cô một ly. Công tử đã quá khen rồi. Có thể biểu diễn cho mọi người, mới chính là vinh hạnh của Tiểu Mạn. Thừa Tuấn huynh… Ta kính huynh! Nào.

Kỳ thực tiệc hôm nay còn có một mục đích khác. Thục Mẫn đã lâu chưa được gặp huynh, nên vô cùng nhớ huynh. Con bé đã chuẩn bị rượu và đồ ăn ngon. Hôm nay, hai người hãy vui vẻ cùng tương hội với nhau.

Hôm khác mời Lạc Huyên huynh chỉ giáo kinh nghiệm làm buôn bán nhé. Phong công tử… – Nào, Bính Thân… – Nào… Thừa Tuấn huynh cố lên. Nào, Thắng Hùng huynh… Chúng ta uống một ly nào. Công tử, chúng ta đừng đứng ở đây nữa. Mau vào trong ngồi đi.

Nhất định phải uống thật vui vẻ. Được. Quả nhiên là rượu ngon. Văn Bân… Ta kính huynh. Nào. Văn Bân… Huynh nhất định phải mang lại hạnh phúc cho Tiểu Mạn. Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ luôn chúc cho hai người được hạnh phúc.

Nếu học trưởng thực sự thích Mục Cô Nương, thì nên dũng cảm theo đuổi chứ đừng nhường bước. Mục cô nương, tôi kính cô. Đây là huynh nói đấy nhé. Tiểu Mạn dường như đã cười với tôi rồi. Chỉ cần huynh thay đổi,

Những người bên cạnh huynh cũng sẽ đối xử như thế với huynh. Nào… Mọi người nâng ly nào. Nào, hãy thử món này đi. Tiểu Tầm… – Em hãy lui xuống trước đi. – Vâng. Hàn tiểu thư… Phong công tử… Bây giờ chỉ có hai chúng ta,

Huynh có lời nào thì cứ nói với muội. Nhất định phải nói lời thật lòng. Mong Hàn tiểu thư có thể lượng thứ. Phong công tử… Huynh thực sự không muốn ở bên muội sao? Tôi rất kính phục những nỗ lực và thay đổi của Hàn tiểu thư.

Cũng đánh giá cao tài hoa hiện tại của Hàn tiểu thư. Nhưng hôn nhân đại sự không phải là một trò đùa. Tôi không thể làm trái với nội tâm của mình. Càng không thể lừa gạt tấm chân tình của Hàn tiểu thư.

Vì vậy, hy vọng có thể xóa bỏ hôn ước này với cô. Muội biết rồi. Thật xin lỗi! Đều là lỗi của tôi. Cảm ơn huynh đã nói thẳng thắn với muội. Thật xin lỗi vì đã làm phiền việc tụ hội của công tử. Huynh mau quay lại đi.

Vậy tiểu sinh xin cáo từ. – Uống tiếp. – Văn Bân, tôi thực sự không thể uống nữa. Đừng uống nữa. Tôi cũng uống nhiều rồi, không thể uống thêm nữa. – Huynh vẫn chưa uống nhiều. – Lạc Huyên huynh, cứu tôi.

– Huynh uống nhiều lúc nào chứ? – Thực sự đừng uống nữa. – Mạc Hiểu Hoan… – Huynh uống nhiều rồi, Văn Bân… – Mạc Hiểu Hoan… – Huynh cũng uống nhiều rồi, Văn Bân. – Tôi thực sự uống nhiều rồi. – Tôi thực sự rất giỏi phải không?

– Huynh thực sự giỏi nhất. – Không thể uống thêm được nữa. – Thực sự không thể uống thêm được nữa. – Được rồi, được rồi. – Biết rồi. – Huynh làm gì mà giờ mới đến vậy? Sao đệ ấy lại uống say đến như vậy?

Có lẽ thấy huynh không có ở đây nên cô quạnh đó. Huynh rót đầy cho tôi. Tôi đưa đệ ấy về trước. Uống thêm chút nữa đi. Mau đi thôi… Mau đi thôi… Mau đi thôi… Nào… Đệ thực sự đã uống nhiều rồi, Văn Bân. Thêm một ly nữa nào.

– Chậm thôi. – Mạc Hiểu Hoan, uống tiếp. Uống tiếp đi. Tiểu thư… Phong công tử đâu? Tiểu Tầm đến rồi. Tiểu thư…! Cô sao vậy? Món này rất ngon…! – Tiểu thư… – Món này rất ngon…! Cái này… [Hàn Phủ] Phong ca… Rốt cuộc đệ là ai? Tại sao lại như vậy?

Huynh có thể cho đệ biết không? Những nỗi khổ của đệ ta đều hiểu. Đệ yên tâm đi. Việc đã được giải quyết rồi. Sau này ta sẽ không để đệ phải buồn nữa. Giải quyết? Giải quyết thế nào? Việc của Hàn Thục Mẫn huynh đã nói rõ ràng rồi.

Không phải việc này. Đệ phải biết chân tướng. Chân tướng? Chân tướng gì vậy? Chân tướng chính là… về chân tướng của đệ. Sau này bất luận có việc gì, huynh cũng sẽ cùng đệ đối diện. Tiểu Mạn… Hàn công tử…

Hôm nay công tử thết tiệc mời Văn Bân và mọi người đến là cố ý để cho Tiểu Mạn thấy sao? Không phải. Tôi là thành tâm thành ý muốn mời bọn họ đến. Đương nhiên… cũng muốn cô nhìn thấy chúng tôi đã xóa bỏ được mọi hiềm khích trước đây rồi.

Công tử làm như vậy dường như đã vui hơn trước đây rất nhiều. Công tử vì sao phải theo tôi chứ? Tôi… Tôi… Bây giờ Tiểu Mạn muốn đi thay y phục. Xin công tử hãy dừng bước. Được, được, được. Mời…! Có phải vẫn chưa tìm thấy Kha Sĩ Quân không?

Xin đại nhân thứ tội. Từ lúc tên đó bị thương đến giờ chưa thấy xuất hiện nữa. Nên thuộc hạ cũng đánh mất manh mối của Kha Sĩ Quân. Có lẽ là tên nhỏ con mặc đồ đen đó thường truyền phát danh sách trong sổ sách đó,

Với nội dung của sách Vạn Tự. Ta vốn dĩ muốn dùng tên nhỏ con mặc đồ đen đó dụ tên Kha Sĩ Quân đó ra. Bây giờ xem ra… Bọn chúng đích thực không phải một người. Chi bằng để hắn ta chịu thêm tội giết vài mạng người nữa,

Dụ hắn xuất đầu lộ diện. Còn nữa… Mấy người trong này cũng không thể để lại nữa. Tuân mệnh…! Đợi đã. Tiền viện người đông, nhiều con mắt để ý. Ngươi hãy đi cổng sau đi. Vâng.