Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 36 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 36] Cuối cùng họ đã sống sót sau thảm họa. Nhìn, nhìn… Mọi người nhìn kìa. Có phải Văn Bân đã quay lại không? – Đúng vậy. – Văn Bân…! – Văn Bân…! – Huynh trở lại rồi.
Văn Bân, huynh đã trở về rồi. Chúng tôi nhớ huynh chết được. bốn người các ngươi, Đã quay về bình an. Chúng tôi cũng yên tâm rồi. Đúng vậy. Việc này phải cảm tạ đại thần đã phù hộ. Đúng vậy… Còn có công lao của bọn tôi nữa.
Cảm ơn mọi người đã giúp đỡ. Đại ân đại đức của các vị, Văn Bân sẽ không bao giờ quên. Nói cái gì vậy Văn Bân? Văn Bân huynh trọng tình nghĩa như vậy. Mọi người chúng tôi giúp đỡ là điều không thể thoái thác. – Có đúng không…? – Đúng. Lần này…
Các con vì Vân Thượng Học Đường, đã góp công lớn rồi. Văn Bân… Rất tốt…! Đi thôi. Đi, đi, đi. – Đi, đi, đi… – Đã vất vả rồi. Đi thôi. Tiểu tử nhà huynh. Cô còn đến để làm gì? Xin lỗi. Đứng trên lập trường chính nghĩa, muội phải làm như vậy.
Cô đi đi. Bây giờ tôi chẳng còn cái gì nữa. Huynh đừng uống nữa. Sao huynh lại nói không còn gì chứ? Huynh còn có muội. Thắng Trí… Huynh phấn chấn lại chút đi. Chẳng phải huynh đã từng nói phải cho muội một gia đình sao? Huynh nói phải bảo vệ muội.
Muội tin… Muội tin huynh. Bởi vì huynh không phải là kẻ hèn nhát. [Phong ca…] [Phong ca…] [Phong ca…] – [Phong ca…] – [Đến đây.] [Sao giờ huynh mới đến?] [Vừa nãy ta đang viết thư, vì vậy mới đến muộn.] [Huynh vắt về đằng kia đi.] [Nào…] [Có được không?]
[Dùng chút lực đi.] Vẫn chưa tặng sao? Cái này rốt cuộc tặng ai vậy? Nói bậy cái gì vậy? Đưa cho tôi. – Đưa cho tôi. – Tặng ai vậy? – Huynh cho tôi biết. – Đưa đây. hai huynh làm gì vậy Không, không có gì. Sao lại không có gì chứ?
Văn Bân, sư huynh của đệ tặng đệ quà này. Thật hay giả vậy? Muốn sống hay muốn chết? Đều không muốn cả hai. Cũng rất đẹp. Cảm ơn sư huynh! Đừng khách khí. Huynh xem… Cũng không biết tương lai đệ có cơ hội dùng không. Đương nhiên là có thể dùng rồi.
Đợi Bân đệ ra làm quan rồi, chiếc quạt tinh xảo này, đệ ấy dùng nhất định sẽ rất phong độ phóng khoáng. Trạch Tín huynh, đã có lòng rồi. Không phải tặng cho huynh. Được, là tôi nhiều lời rồi. Nói như vậy, ta có phải cũng nên tặng huynh một cái không?
Vì sao? Cảm tạ ơn cứu mạng của huynh. Trạch Tín huynh… Sau này không cần nói những lời như vậy. Đều là người nhà mà. Sư huynh, huynh cũng thật nhỏ nhen rồi. Cảm tạ ơn cứu mạng của người ta, mà chỉ tặng mỗi một cây quạt sao? Bân đệ… Trạch Tín…
Tôi thấy hai người bọn họ là người một nhà. Phải không? Đúng vậy. Sư đệ, đệ luôn nói với tên đó những lời như vậy. Sư huynh, đệ chỉ nói đùa thôi mà. Hai từ cảm tạ có thể từ chính miệng huynh nói ra
Đã là món quà tuyệt vời nhất với Phong ca rồi. Ta… Không được. Trạch Tín. Hay là chúng ta đừng làm phiền Văn Bân và Thừa Tuấn huynh nữa. – Chúng ta đi trước thôi. – Đi, đi, đi. Không phải… Đây… Thư… Thư? Trong tên của cô gái đó… có một chữ Thư.
Đã có người con gái ở trong lòng rồi. Văn Bân… Huynh nói xem nếu huynh là một nữ nhân, huynh có thích cái trâm này không? Tôi không phải là nữ nhân, tôi làm sao biết được. Việc này… Thừa Tuấn huynh… Huynh nghĩ sao? Tôi nghĩ rằng
Chỉ cần trong tâm của cô gái đó có huynh, thì bất luận huynh tặng cô ấy cái gì, cô ấy cũng đều thích. Phong ca nói đúng. Vẫn là Thừa Tuấn huynh có kinh nghiệm. Chẳng phải nói không cản trở bọn họ rồi sao? Đi thôi.
Lạc Huyên Quân cũng có người tình trong tim rồi. Thật là tốt. Dọa chết ta rồi. Ta còn nghĩ bên trên khắc chữ Văn. Huynh nghĩ cái gì vậy? Chỉ còn lại một chiếc chăn này thôi. Chẳng phải vài ngày trước chúng ta đã ra ngoài sao?
Chăn bị ẩm hết rồi, nên tôi đã mang đi giặt. Bây giờ vẫn chưa khô. Huynh hãy ngủ ở vị trí của huynh đi. Hôm nay ta sẽ nằm ngủ ở đây. Chỗ ngày trước sư đệ đã nằm ngủ. Bân đệ vẫn chưa đồng ý mà. Mau quay về ngủ đi.
Ta mệt rồi, không muốn động đậy nữa. Hai người các huynh làm cái gì vậy? Đang tranh đoạt địa bàn. Bảo vệ chủ quyền. Như vậy… Đệ sẽ ngủ ở đây. Hai người cứ nằm đó mà ngủ. Nếu không đệ sẽ ra ngoài ngủ. Sao huynh vẫn còn ở đây?
Tôi đi trước nhé. Lôi Trạch Tín sắp đến giờ học rồi, sao huynh còn đi loanh quanh như vậy? Hôm nay tôi không muốn đi học. Huynh đi một mình đi. Vì sao chứ? Tôi không muốn nhìn thấy tên Phong Thừa Tuấn đó. Nhìn thấy hắn là tôi thấy phiền. Lôi Trạch Tín…
Huynh không phải là đã nhận thua rồi chứ? Nhận thua cái gì chứ? Bây giờ tôi thực sự muốn đánh tên Phong Thừa Tuấn đó một trận. Nếu huynh mà đánh Phong Thừa Tuấn, thì sư đệ của huynh sẽ thật đau lòng. Chính vì thế
Nổi giận không được nên tôi mới phải tránh. Dù sao tôi cũng không muốn học cùng bọn họ. Thật là thú vị. Đúng rồi. Tối nay tôi phải về nhà một chuyến. Huynh giúp tôi canh chừng bọn họ. Canh chừng được một lúc, chứ không thể canh chừng cả đời. Nếu không thì…
Huynh hãy vạn sự tùy duyên đi. Huynh nghĩ cái gì vậy? Tôi là muốn huynh bảo vệ tốt cho bọn họ. Huynh… Phong ca, huynh cứ luôn như vậy. Sao có thể an tâm học hành được chứ? Ta cũng hiểu. Nhưng… Ta không thể khống chế được mình.
Cảm giác như bị bắt mất hồn vậy. Nếu huynh cứ như thế này, muội không quan tâm đến huynh nữa. Ta… Ta sẽ cố gắng khống chế mình. Không phải huynh cố gắng kiềm chế, mà là phải kiềm chế. Nếu Phong ca biểu hiện tốt, muội sẽ có phần thưởng cho huynh.
Được, ta đồng ý với muội. Ta đột nhiên lại không buồn ngủ nữa. Ta tận dụng cơ hội này đi đọc sách. Đường như muội cũng không buồn ngủ. Muội cũng đi đọc sách. Được. Ngủ cũng không được, không ngủ cũng không được. Phải làm sao đây? Huynh có một cách.
Huynh làm gì mà giống hạ lưu vậy? Trên tóc của muội có chiếc lá, huynh muốn giúp muội bỏ đi. Sao có thể nói hạ lưu chứ? Huynh nằm ngủ yên đi. Làm gì vậy? Nằm ngủ như vậy đi. Không được, như vậy ngột ngạt lắm. Hay là
Muội nằm cách xa một chút. Xem đi, xem đi… Như vậy đã nhìn rõ chưa? Xinh đẹp như vậy sao phải che mặt. Hai vị… Mời vào trong. Huynh xem cái nào đẹp? Muội thích cái gì thì cái đó đều đẹp. Huynh đừng hối hận đấy.
Xem xem còn thích cái nào khác không? Chúng ta sẽ mua về. Huynh nhiều tiền lắm phải không? Đây không phải là củ cải trắng. Mua một cái là được rồi. Mua một cái mà xem một đống. Huynh sợ huynh phải bỏ tiền sao? Như vậy đi…
Muội chọn một cái muội thích nhất, sau đó chúng ta sẽ mua rồi đi. Cái này đi. Ông chủ Hoàng, thế nào rồi? Ông chủ Trào…! Phong công tử…! Thật là trùng hợp. Ông chủ Trào…! Ông đến mua đồ sao? Ta đến xem tình hình. Cái này… Mua hết những cái này.
Phong công tử thật là hào phóng. Không cần nữa. Nếu huynh dám mua, muội mặc kệ huynh đấy. Chọn đi chọn lại lâu như vậy, mà một cái cũng không mua được. Đúng là lãng phí thời gian. Nữ nhân dạo phố chính là như vậy. Huynh không biết sao?
Trước đây cùng Bân đệ dạo phố đệ ấy không có nhiều tật xấu như vậy. Vậy huynh đi tìm Bân đệ đi. Ta mua đồ cho người con gái ta thích, mà cô ấy lại không vui, ta có gì sai chứ? Muội muốn món đồ trang sức đó.
Muội cứ thế đi mất, ông chủ đã tức giận rồi. Cái muội cần mà huynh lại không chọn, sao huynh lại như thế chứ? Muội lại trách ta, chẳng phải muội đi trước sao? Vậy được. Vậy bây giờ chúng ta sẽ quay lại để mua nó về.
Vẫn là Bân đệ nói đạo lý. Được. Vậy huynh đi tìm Bân đệ đi. Vốn dĩ Bân đệ tốt. Ta vốn dĩ thích Bân đệ. Huynh chính là muốn nói xấu muội. Đừng dùng chiêu bài Bân đệ của huynh nữa. Được rồi. Bây giờ phải suy nghĩ thật kỹ,
Rốt cuộc là có muốn hay không. Muốn cái gì thì hãy nói rõ ràng. Có muốn hay không? Muội cần trái tim của huynh. Muội không phải là Văn Bân. Muội là Tuyết Văn Hi. Văn Hi…! Muội đã phải chịu khổ quá rồi. Sau này ta sẽ không để muội phải khổ nữa.
Biểu hiện tốt lắm. Nhưng muội không dễ bị lừa đâu. Huynh phải vượt qua khảo nghiệm mới được. Phong Thừa Tuấn ta từ bao giờ lại sợ khảo nghiệm chứ? Nhưng bây giờ muội không còn nói đạo lý nữa. Lại còn nói gắt gỏng nữa.
Không phải cả đời này sẽ như vậy chứ? Chính là như vậy đó. Thì sao nào? Còn có thể thế nào nữa? Thì nhịn thôi. Muội đói rồi. Muốn ăn cái gì? Huynh quyết định đi. Vậy được. Ta đi tìm đồ ăn ngon cho muội.
Muội hãy ngồi ở đây, không được đi đâu đấy. Chẳng phải tối qua muội nói rồi sao? Nếu hôm nay ta biểu hiện tốt, muội sẽ có phần thưởng cho ta. Cầm đi. Không phải hối hận rồi chứ? Quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy. [Đừng chạy.] [Làm gì vậy?]
[Đừng làm loạn nữa.] [Nàng đừng chạy.] Hai tên tiểu tử đáng ghét các người, là ta thành toàn cho các người. Mọi người nâng ly lên, để chúng ta kính các vị, các vị tài tử thông qua thi đình một ly. Hôm nay là ngày vui. Mọi người tùy ý.
– Ăn, ăn, ăn. – Nào, nào, nào. Văn Bân. Mấy người các huynh đi như vậy, ta thật sự rất không nỡ. Có cái gì không nỡ chứ. Ta đã nghĩ xong rồi. Đợi sau khi ta ra làm quan, Văn Bân chính là đại thần của ta.
Ta phải đi theo bên cạnh của Văn Bân. Được thôi. Phong viện trưởng, vất vả rồi. Văn Bân, Thừa Tuấn huynh. Học sinh Vân Thượng chúng ta, vứt bỏ đi quan niệm môn đệ, công lao hai vị rất lớn thật sự khiến người khác kính phục.
– Đúng vậy, đúng. – Ta cũng phục. Muốn nói người phục nhất vẫn phải là ta. Nếu như không có Văn Bân và Thừa Tuấn. Ta thật sự cảm thấy cả đời này của ta hết hy vọng ra làm quan rồi. Chúc mừng Chiêu Vinh huynh ra làm quan.
– Cùng vui. – Cùng vui, cùng vui. – Chúc mừng! Chúc mừng! – Nào, nào, nào. – Chúc mừng! – Nào, nào, nào. Chúc mừng! Chúc mừng! Sư phụ. Cảm ơn người. Trạch Tín. Cuối cùng sư phụ cũng nhìn thấy con ra làm quan rồi. Thật giỏi giang! Nào. Phong viện trưởng.
Còn có một chuyện vui nữa. Ngài nghe rồi đừng kích động. Được, mời ngài nói. Vương sư chuẩn bị mời ngài vào triều đường. Cảm ơn Vương sư nâng đỡ. Tâm nguyện nhiều năm của ta, cuối cùng thực hiện được rồi. Nhưng mà ta quá già rồi, không muốn đi triều đường nữa.
Vẫn là nên ở lại học đường, cùng với các học sinh sức sống dồi dào vui vẻ ở bên cạnh nhau, ta cũng thấy trẻ hơn. Ta.. vẫn muốn luôn luôn trưởng thành. Trưởng thành? Đúng. Là trưởng thành. Chỉ cần sinh mệnh vẫn còn thì cần trưởng thành. Tư tưởng của ngài
Nên học tập, và suy nghĩ. Lĩnh giáo rồi. Quá khen, quá khen. Đinh tiên sinh. Nghe nói, ngài phải trở về triều đường rồi. Đúng vậy. Sau khi ta trở về, sẽ phổ biến phong cách học tập của học đường Vân Thượng, ở các châu của Vân Quốc. Tốt. Vất vả, vất vả.
Biết huynh sẽ không uống đã. Sao đệ không ở bên cạnh Phong Thừa Tuấn chứ? Vương sư muốn huynh ấy về Châu phủ, đi điều tra vụ án Phong thứ sử nhận hối lộ. Là huynh suy nghĩ không chu đáo mới liên lụy đến cậu ta. Đừng nói như vậy.
Người trong sạch ắt sẽ tự chứng minh được sự trong sạch. Phong ca sẽ không trách huynh đâu. Tên tiểu tử đó, thật sự muốn giống như con bọ xít luôn đi theo đệ sao? Đệ cũng không có cách nào khác. Ta cảm thấy, tiểu tử này rất thích hợp làm quan.
Đi theo đệ đến miền núi xa xôi, thật quá lãng phí rồi. Huynh đừng lo lắng. Vương sư đã nói. Bệ hạ cho huynh ấy thời gian một năm đi tìm hiểu dân tình. Sau một năm triều đình sẽ có trọng dụng khác. Như vậy còn được.
Nếu như Phong ca biết được huynh quan tâm huynh ấy như vậy, nhất định sẽ rất vui. Trong lòng của đệ không thể chỉ có Phong Thừa Tuấn. Ta là sư huynh của đệ đấy. Đệ cũng phải đối tốt với ta một chút. Đệ nhìn chằm chằm ta như vậy làm gì?
Cảm ơn ơn huynh, sư huynh. Cảm ơn huynh luôn quan tâm đệ, giúp đỡ đệ, bảo vệ đệ. Xem như đệ còn chút lương tâm. Sư huynh, huynh rất dũng cảm. Nếu như không phải huynh mạo hiểm đi phát Vạn Tự Thư,
Tiên phụ cũng sẽ không rửa sạch oan tình nhanh như vậy. Đại ân đại đức của sư huynh, Văn Bân suốt đời khó quên. Tuyết tiên sinh, và huynh trưởng ta, bọn họ có thể rửa sạch oan tình, là kết quả mọi người cùng nhau nỗ lực.
Ta cũng không giúp đỡ được gì. Tuyết tiên sinh. Ca ca. Văn Bân rất kiên cường, rất dũng cảm. là đệ ấy từng bước từng bước thông qua sự nỗ lực của bản thân, mới hoàn thành di nguyện của các người. Các người trên trời có linh,
Nhất định phải phù hộ đệ ấy hạnh phúc, bình an. Đệ không thể kiên cường một chút sao? Huynh cũng vậy, chỉ nói đệ. Ta là vui vẻ. Đệ cũng vậy. Chỉ một lần này. Sau này chúng ta đều không được khóc nữa. Còn có,
Nếu như sau này Phong Thừa Tuấn ức hiếp đệ. Đệ nói với ta. Ta trút giận cho đệ. Còn có, đệ phải nhớ, ta vĩnh viễn là người thân của đệ. Nhớ rồi. – Hay! – Hay! – Nào, nào, nào. – Nào. Ta không uống nữa. Huynh sợ cái gì? Lẽ nào,
Huynh còn sợ quy tắc học đường hay sao? Bân đệ vẫn là nên uống ít một chút. Tiểu tử cậu, mỗi lần uống rượu, đều nói những lời châm chọc như vậy. Tai của ta sắp điếc cả rồi. Không phải sao. Chúng ta sắp phải mỗi người một nơi rồi. Hôm nay,
Bắt buộc phải uống không say không về. – Nào. – Nào. Vậy ta thay Bân đệ uống nhiều một chút. Cũng đúng, con gái, uống ít một chút. Thật không ngờ. Hôm nay người uống say đầu tiên là Lôi Trạch Tín tửu lượng cao nhất.
Đúng, đúng, đúng, ta là uống say thật rồi. Xem ra Trạch Tín huynh là uống say thật rồi. Tên tiểu tử cậu có gì đáng cười chứ? Ta uống say rồi không đến nỗi như vậy chứ? Muốn chết hay là không muốn sống nữa.
Ba người các huynh rốt cuộc muốn lừa ta đến khi nào? Lời này có ý gì? Nói thật lòng. Vì che giấu thân phận của Văn Bân, tôi đã bỏ ra không ít công sức đấy. Bảo vệ cho ta? Cái đó… Rượu ngon uống nhiều,
Ta bắt đầu nói những lời nói say rượu rồi. Xem ra hai vị thật sự say rồi. Ai quan tâm huynh ấy say hay không say. Hai người các huynh nói rõ ràng. Huynh nói đi. Đừng kéo ta vào. Bỏ đi, bỏ đi.
Có vài chuyện vẫn là nên lờ mờ một chút thì tốt hơn. Ta phải biết bọn họ làm sao biết được. Lỡ như… Hai người bắt buộc phải nói rõ ràng. Rốt cuộc làm sao biết được. Đây… Không phải… Là ý gì chứ? Phu xướng phụ tùy. Lạc Huyên huynh.
Hai người đừng giả vờ nữa. Đứng lên. Nói cho rõ ràng. [Một năm sau] Sau này ở đây do các người phụ trách. Vâng, đại nhân. Cẩn thận. Đại nhân. Xem một chút đi. – Thật đáng yêu! – Đúng vậy. Đi thong thả. Đi thôi. Đại nhân, uống ngụm trà đi. Miễn lễ.
Văn Bân. Ta nghe được rất nhiều tin tức về cậu. Nói cậu yêu dân như con, cai quản nơi này rất tốt. Hạ quan chỉ là nỗ lực làm tất cả những gì có thể làm được. Lấy khổ cực của bách tính làm thành khổ cực của mình.
Lấy niềm vui của bách tính làm thành niềm vui của mình. Vậy thì tốt. Vậy cậu đi làm việc đi. Đinh tiên sinh. Ông có cảm thấy Văn Bân thay đổi rất lớn không? Dáng người cao lên, âm thanh cũng trở nên thô rồi. Vương sư. Chuyện này,
Luôn là tại hạ che giấu. Xin Vương sư thứ tội. Một trai một gái của Tuyết Định Khôn đã thành tài. Ông ấy có thể ngậm cười nơi chín suối rồi. Trai gái đều rất ưu tú, có một số chuyện là ngoại lệ. Biết điểm dừng là tốt. Vương sư anh minh.
Ta vốn luôn nghĩ làm sao xử lý chuyện của Văn Bân, Văn Hi. Thật không ngờ ông lại thuần thục làm xong rồi. Tại hạ vốn luôn muốn bẩm báo với Vương sư về thân phận của Văn Hi. Nhưng mà… luôn không có cơ hội thích hợp. Không ngờ để Vương sư ngài…
Vẫn là như vậy. Sau này chuyện không nên để ta biết vẫn là không nên để ta biết. Vâng. Từ lần đầu tiên ta nhìn thấy, đôi mắt của bọn họ dường như đã từng quen biết. Thì ta cảm thấy là… Đinh tiên sinh, ông không nhìn ra sao?
Tại hạ trí nhớ kém. [Học Viện Nữ Sinh Vân Thượng] Là báo danh ở đây sao? Nào, nào, nào, các vị. Xếp hàng ngay ngắn. Báo hộ tịch lên. Sau đó ta sẽ phát cho mọi người số thẻ bài. Được, được rồi.
– Mọi người đừng lo lắng, từng người đến. – Không gấp. Xếp hàng ngay ngắn, xếp hàng ngay ngắn. Của cô. Các vị cô nương xếp hàng ngay ngắn. Làm xong đăng ký từ từ đến. Hai người các người, ở đây không thể báo danh. Các người muốn học,
Phải đi đến đầu đường bên kia học trường nam sinh để học. – Biết không? – Cảm ơn. – Mau đi đi, mau đi đi. – Cảm ơn. Phong thứ sử đại giá quang lâm. Triệu mỗ thất lễ không nghênh đón từ xa. Ông chủ Triệu, không cần đa lễ.
Nào, nào, nào, mời vào bên trong, mời vào bên trong. Nào, nào, nào. Thế nào, các người xem. Nơi này tốt chứ? Vị cô nương xinh đẹp này, nhìn rất quen mặt. Có phải là trước đây chúng ta gặp qua ở đâu? Ông chủ Triệu. Văn… Văn… Văn… Văn Bân.
Ta mới là Văn Bân. Có thể hiểu được, có thể hiểu được. [Ông chủ Triệu.] Đến đây, đến đây. Không hiểu được, không hiểu được. Phong công tử. Hàn tiểu thư. Hàn tiểu thư. Cô… Cô là… Cô là Văn Bân? Ta là Tuyết Văn Hi. Hóa ra là vậy.
Cảm ơn, cảm ơn phương lược dạy học của Hi tỷ tỷ. Học đường nữ giới chúng tôi mới có thể chính thức mở cửa giảng dạy. Vậy Văn Bân trước đây đâu? Tại hạ chính là Tuyết Văn Bân. Nơi mặt trời lặn kia là học đường Vân Thượng. Không.
Nơi mặt trời mọc mới phải. Đều là như vậy. Hai tên tiểu tử kia đang làm gì?