Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 26 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 26] Sư đệ… [Một thiếu nữ nhỏ tuổi dung mạo như hoa.] [Sao đệ giống như một nữ tử vậy?] [Thích thú với mấy thứ đó thế cơ à.] [Là do sư huynh không có tâm trạng tốt.]
[Sư huynh, huynh giúp người ta đi mà.] Sư đệ. Cái đó… Sư đệ, đệ đừng hiểu nhầm. Vừa rồi ta định hô hấp nhân tạo cho đệ. May mà đệ kịp thời tỉnh dậy nếu không hai người đàn ông thật sự ngại ngùng. Vậy… Vậy đệ tỉnh lại đúng lúc thật đấy.
Tên tiểu tử dọa ta sợ chết đi được. Sư huynh lại cứu đệ một mạng. Đại ơn không thể không nói lời cảm ơn. Được rồi. Mau tìm chỗ thay quần áo đi. Những tên côn đồ đó đâu rồi? Đều bị ta đánh nằm xuống đất rồi. Sư huynh uy vũ.
Huynh không sao chứ? Tên tiểu tử này… Nghĩ lại thực sự thấy sợ. Nếu thật sự đệ xảy ra chuyện gì, ta biết nói năng thế nào với hai bọn họ. Sau này không được như thế nữa. Đệ biết sư huynh tốt với đệ. Chỗ…Chỗ này lạnh quá. Mau đi thôi. Đi thôi.
Đi thôi. Bột linh chi không ở trong đống hàng này. Xem ra bọn họ còn có nhà kho khác. Còn nữa. Cố Tổng Đô úy và Điền đại nhân có thể đến kịp thời như thế. Nhất định là đã có người báo tin. Bất luận bọn họ giấu ở đâu
Chúng ta nhất định phải tìm thấy. Nhất định có thể. Ở đâu ra hai con gà nhúng nước thế này? Sao thế? Vừa nãy Văn Bân chìm xuống nước, chút nữa thì… Không sao, không sao, lạnh quá. Mau mang cho bọn ta hai bộ quần áo đến đây.
Chìm xuống nước, đệ không sao chứ? Chỉ uống có hai ngụm nước, không sao đâu. Mấy bộ quần áo cũ ở trong kho, các người mau thay đi. Sư đệ, bên ngoài lạnh. Đệ qua bên kia tìm một phòng nhỏ để thay đồ đi. Đi đi. Làm gì đấy? Giúp đỡ.
Thay quần áo thì cần gì phải giúp. Đừng đi, ta có việc cần nói với huynh. Huynh nhìn ta làm gì? Huynh sợ bị nhìn à? Trong lòng che giấu điều gì à? Thật sự muốn đánh. Không phải huynh có điều gì muốn nói với ta sao? Ta quên rồi.
Văn Bân công tử, Trạch Tín hai người uống chút nước gừng để làm ấm cơ thể. Tôi…Tôi uống. Đa tạ Lôi đại nhân giúp đỡ. Lôi thúc thúc, vậy cháu tin cáo từ. Người bảo trọng. Cảm giác sặc nước như thế nào? Huynh thử một chút là biết. Cứu như thế nào?
Thật sự dùng hô hấp nhân tạo à? – Không có. – Không có. Sư đệ ta phúc lớn mệnh lớn không đợi ta cứu đã tự mình tỉnh dậy rồi. Bân đệ, sau này làm việc không được kích động. Đợi mọi người bàn bạc xong mới hành động. Đệ biết rồi.
Thế này còn lạnh không? Hay là ta cũng cho huynh chút ấm áp. Không cần! Không cần! Ba người đàn ông lôi lôi kéo kéo, không sợ ngã à? Đi đứng đàng hoàng đi. Bốn vị, đã lâu không gặp. – Đã lâu không gặp. – Đã lâu không gặp.
Văn Bân đã lâu không gặp. Nhớ huynh lắm. Văn Bân, quần áo của huynh… Nói ra thì dài lắm, ta sẽ kể lại cụ thể cho huynh sau. – Được, được, được. – Văn Bân, huynh không biết đâu. Bọn ta nhớ huynh chết đi được. Mấy tên nhóc các người
Mới có mấy ngày không gặp, có đến mức thế không? Đúng thế, hơi khoa trương rồi. Tuy rằng mới có vài ngày nhưng trải qua sự việc mất trộm liền cảm thấy lâu lắm mới gặp lại mọi người. Bốn người các người đã làm Vân Thượng Học Đường
Tăng thêm rất nhiều ánh hòa quang. Hiện tại, bách tính nghèo khổ đã nhìn chúng ta – bằng con mắt khác. – Đúng thế. Thời gian này, không thể không có công lao của bốn người. Lần sau, nhất định phải đưa bọn ta đi cùng. Đúng, ta đã nói
Văn Bân là giỏi nhất. Ta có một đề nghị nhỏ. Mấy phòng chúng ta có thể làm một tổ nhỏ sau đó mọi người kề vai sát cánh với nhau. Đề nghị này hay lắm. Sau này chúng ta sẽ noi gương bốn người. Cứ như thế này Thừa Tuấn huynh và Văn Bân
Sẽ trở thành Học trưởng của chúng ta rồi. Ta thấy cũng có thể lắm. Lúc Hàn Thắng Trí làm Học trưởng như thế nào? Mọi hành động của hắn ta mọi người cũng đã thấy. Ta không biết mọi người, những học sinh quý tộc ở Thượng Phòng nghĩ thế nào.
Bọn ta ở Trung Phòng và học sinh ở Phổ Phòng cảm thấy Văn Bân không tồi, đây là ứng cử viên sáng giá để chọn làm Học trưởng. Chiêu Vinh huynh nói đúng. Đại bộ phận học sinh thật ra trong lòng giống như tấm gương vậy. Trong lòng đều có cán cân.
Ví dụ như lần này Học trưởng đã gây nên việc oan ức cho Văn Bân. Khiến mọi người thất vọng. Đúng, làm người quan trọng nhất chính là công bằng chính trực. Công bằng công chính mới là tốt nhất. Học trưởng có thành kiến với ta.
Nhưng có những lời nói cũng không phải là không có lý. Cũng không thể vơ đũa cả nắm được. Văn Bân rộng lượng. Bái phục! Bái phục! Bái phục! – Vậy đi thôi. – Vào trong đi. – Đi, đi, đi. – Ăn cơm, ăn cơm.
Tên tiểu tử này đến thì chẳng có việc gì tốt cả. Ra ngoài. Sao huynh…Thật là… Những việc này sao huynh có thể tùy tiện nói được. Khiến Học trưởng bị động. Đi đi. Mau lên. Chờ một chút. Ta cuối cùng cũng có tiền chữa bệnh cho cha mẹ rồi.
Cảm ơn Học trưởng, cảm ơn Học trưởng. Văn Bân và Phong Thừa Tuấn hai người đó nói thế nào? Cái này… Ta… Tốt nhất là bây giờ ngươi đem những lời hai bọn họ nói kể đầu đuôi ngọn ngành cho ta nghe. Huynh mau nói đi. Ta…Lúc nãy vẫn chưa nói hết.
Vậy thì nói đi. Sau đó Văn Bân… Văn Bân nói… Học trưởng biết cách xử lý công việc của học sinh hơn bất kỳ một ai. Học trưởng nhắm vào huynh ấy chỉ là ân oán cá nhân. Không được vơ đũa cả nắm. Phong Thừa Tuấn cũng tán đồng với Văn Bân.
Thắng Trí, huynh xem, mọi thứ cũng không đến nỗi tệ lắm. Ít nhất những lời Văn Bân nói là công bằng. Đúng! Đúng! Lời công bằng. Hắn ta chỉ đang làm bộ làm tịch. Thật ra sau này huynh không cần nhắm vào bọn họ nữa. Chỉ cần hội đồng của chúng ta
Làm tốt việc của mình là được rồi. Ý của huynh nói bảo ta đầu hàng Văn Bân và Phong Thừa Tuấn sao? Thắng Trí, huynh có thể bình tĩnh một chút được không? – Ý của ta là… – Là huynh không bình tĩnh.
Từ lúc Phong Thừa Tuấn và Văn Bân đến Vân Thượng Học Đường tất cả mọi thứ đều thay đổi. Các người không cảm thấy thế sao? Các người là khúc gỗ sao? Đúng thế. Huynh cũng thay đổi rồi. Huynh lại nói hộ cho bọn họ. Đừng quên huynh là người nhà họ Hàn.
Cha của ta, thúc thúc của huynh, Hàn Chính Lương mới là người đứng đầu nhà họ Hàn. Không phải là Thứ sử Phong Kế Xương. Sau này, thủ lĩnh giới quý tộc là ta chứ không phải là Phong Thừa Tuấn. Thắng Hùng cả đời này của chúng ta
Nhất định phải mạnh hơn đời trước của nhà họ Hàn. Chúng ta là hi vọng của Hàn Thị. Học trưởng, huynh bớt giận. Còn huynh nữa. Ta? Ta biết là cha của huynh bảo huynh phải nghe theo ta. Nhưng trong lòng huynh sớm đã có suy nghĩ khác. Ta… Tử Minh,
Ta khuyên huynh nên nhìn chính xác hơn. Nghĩ về sự nghiệp sau này của huynh sẽ đi như thế nào? Có thể đi thế nào? Đệ quen Cố Đại Siêu sao? Đệ biết ông ta. Cố Đại Siêu đó không đơn giản. Miêu Tường Đông phái ba người hộ tống ông ta rời đi.
Thân phận của người này nhất định không bình thường. Ngày mai ta đi điều tra xem. Huynh đừng làm việc lỗ mãng. Nếu không sẽ đánh rắn động cỏ. Từ bây giờ trở đi hành động của chúng ta phải thật cẩn thận. Việc nghe ngóng tin tức thì ta làm giỏi nhất.
Huynh an phận đợi tin tức của ta là được rồi. Được. Vậy chúng ta đợi tin của huynh rồi bàn tiếp. Thời gian không còn sớm nữa, mọi người mau nghỉ ngơi đi, buồn ngủ quá rồi. Hay là tối này tứ đại tài tử chúng ta ngủ chung, thấy thế nào?
– Không được. – Không được. Huynh làm gì đấy? Đinh tiên sinh, muộn như thế rồi người còn đến đây tìm ai vậy? Ta tìm Lôi Trạch Tín để tìm hiểu một số việc. Mau về đi. Ngày cuối cùng của hội biểu diễn
Cũng chính là ngày mà trò giao đấu với người đó. Hành tung của tất cả tiên sinh trong Học Đường. Ta đều điều tra rõ ràng rồi. Trừ Lệ Hổ tiên sinh chưa có chứng cứ xác đáng chứng minh ông ấy ở Học Đường. Những người khác không có gì đáng nghi.
Trò cũng đã từng hoài nghi Lệ tiên sinh. Đồng thời cũng từng thăm dò ông ấy. Nhưng ông ta không biết võ công. Không biết đối phương có mục đích gì? Tất cả đều phải cẩn thận. Chỗ Lệ Hổ tiên sinh, tự ta sẽ điều tra.
Nghĩ gì thế, cứ buồn phiền không vui vậy. Hôm nay khi đệ bị ngạt nước, mất đi tri giác, đệ dường như đã nhìn thấy các huynh. Lúc đó đệ rất sợ hãi. Rời khỏi thế gian như thế khiến mẹ đệ, tỷ tỷ của đệ, mọi người
Còn có cả Phong ca đều đau lòng. Vì thế sau này phải cẩn thận một chút. Nếu như hôm nay đệ chết thì huynh sẽ làm thế nào? Đừng nói những lời xúi quẩy như thế. Đệ nói nếu như… Câu hỏi này của đệ ta không muốn trả lời. Huynh phải trả lời.
Ta từ chối trả lời. Nếu như Bân đệ xảy ra chuyện không lành. Ta… Nhất định sẽ dùng cả đời ta để chăm sóc mẹ của Bân đệ và tỷ tỷ của Bân đệ. Huynh nói huynh muốn chăm sóc tỷ tỷ của đệ cả đời sao? Vậy huynh muốn lấy tỷ ấy sao?
Sao đệ có thể hiểu thành… Sao đệ lại có thể hiểu ý lời nói của ta như thế. Vậy thì phải hiểu thế nào? Có giải thích thế nào đi nữa cũng chẳng ăn thua gì. Bân đệ đã nói muốn ta lấy tỷ tỷ của đệ thì ta sẽ lấy. Nói đùa đó.
Không phải hiện giờ đệ vẫn tốt sao? Ngủ đi. Sao thế, biểu cảm gì thế? Đệ không sao chứ? Không sao. Thật kỳ lạ. Không kỳ lạ. Thật sự không sao chứ? Thật sự không sao. Sư huynh, việc hôm nay cảm ơn huynh. Không. Là sư huynh không tốt.
Sư huynh chưa thể bảo vệ tốt cho đệ. Khiến đệ chịu cực khổ rồi. Sư huynh, huynh đừng nói thế. Trải qua sinh tử làm cho đệ hiểu ra sinh mệnh và người thân trân quý như thế nào. Vì thế về sau chúng ta nhất định
Phải trân trọng những người thân xung quanh. Sẽ như thế. Hôm nay, Lôi đại nhân đó là cha của huynh sao? Trong nhà ta đã xảy ra rất nhiều việc không may mắn. Đệ không hiểu được đâu. Nhưng phụ tử cuối cùng vẫn là phụ tử.
Có thể nhìn ra ông ấy rất quan tâm huynh. Chỉ là sư huynh đối với bá phụ giống như rất xa lạ vậy. Tình cảm phụ tử ở trên thế gian này là tình cảm rất trân quý. Có cha là điều cực kỳ hạnh phúc.
Cha đệ đã mất lúc đệ còn rất nhỏ. Vì thế huynh phải cố gắng trân trọng. Ngủ sớm đi. [Ca…] [Tâm nguyện lúc còn sống của huynh chưa thực hiện được.] [Hiện giờ có một cô gái] [đang dần dần từng bước thực hiện.]
[Huynh ở trên trời linh thiêng nhất định phải bảo vệ cô ấy.] [Không được để cô ấy gặp phải bất cứ tổn thương nào.] Sao đệ lại ngủ ở đây? Sau này sẽ ngủ theo vị trí như thế này. Không phải huynh không thích nằm cạnh Phong ca sao? Đó là trước đây.
Trạch Tín huynh, cách ngủ trước đây của chúng ta đã ngủ được nửa năm rồi. Tự nhiên thay đổi, ta có chút không quen. Đệ cũng không quen. Trước đây ta đều ngủ một mình. Sau đó hai người tự nhiên chuyển đến buộc phải chen chúc ngủ cùng ta. Ta đã quen rồi.
Hai người có gì không quen thì dần dần sẽ quen. Ta quyết định là được. Bắt mạch thì phải dùng ba đầu ngón tay này. Giống thế này. Chính là ở vị trí này. – Ba đầu ngón tay này… – Lôi Trạch Tín đến lớp học y rồi.
– Bắt mạch ở đây. – Không phải chứ? – Trạch Tín. – Đây đúng là kỳ tích. Ta luôn thấy xương cốt của trò kỳ lạ. Là tài liệu tốt cho y học. Ngồi, ngồi đi. Được, ngồi bên đó cũng được. Ngón tay không đúng. Nào, thế này. Bắt ở đây.
Trạch Tín huynh, huynh dạo này sao thế? Sao cứ dính chặt lấy Bân đệ thế? Lúc trước sư đệ thoát khỏi cõi chết. Về sau ta sẽ như hình với bóng, không rời xa để bảo vệ đệ ấy. Không tồi đâu. Bắt mạch nhất định phải tĩnh. Không được nôn nóng.
Nào, để ta xem. Văn Bân, sao huynh lại thêm một tên bảo vệ thế. Huynh có ý kiến à? Làm gì đấy? Qua đây. Cố Đại Siêu là cậu của Miêu Tường Đông. Cũng là thúc thúc của Cố Triết Nguyên. Còn Cố Triết Nguyên thì chính là cha của Cố Tử Minh.
Vì thế, Cố Đại Siêu là nhân vật rất lớn. Xem ra là Cố Triết Nguyên bao che cho Cố Đại Siêu và Miêu Tường Đông làm những mánh khóe đó. Thằng khốn! Thằng khốn! Cậu, sao cậu lại đến đây. Cháu tự mình làm ra chuyện tốt. Nếu không phải do cháu sơ suất
Ta có bị mất nhiều hàng thế không? Cậu, cậu tha cho cháu đi. – Cậu… – Cút! Cháu còn muốn liên lụy đến ta à? Ta nói cho cháu biết, cháu mau đi gánh lấy tội cho ta. Lúc đệ ở trên núi gặp phải Cố Đại Siêu,
Trong tay ông ta có một cái hộp. Trong đó chắc là bột linh chi rồi. Nếu như thế thì bột linh chi có khả năng sẽ ở trong nhà của Cố Đại Siêu. Nhà của Cố Đại Siêu bốn phía đều có tường cao.
Ngày bình thường cửa lớn đóng chặt, canh chừng nghiêm ngặt. Muốn trà trộn vào trong chắc sẽ không thể được. Có điều, hôm nay sẽ có một cơ hội. Tên tiểu tử ngươi có thể nói hết trong một lần được không? Xin lỗi.
Vừa rồi ta nói nhiều quá, không được khát nước sao? Hôm nay chính là lễ mừng thọ 60 tuổi của Cố Đại Siêu. Chắc có rất nhiều người phục vụ ra ra vào vào. Chúng ta có thể mượn cơ hội để xâm nhập vào trong. Được, chúng ta sẽ sắp xếp như thế.
Ta, Lạc Huyên huynh. Trạch Tín huynh, chúng ta trà trộn vào trong. Bân đệ, đệ ở bên ngoài tiếp ứng cho bọn ta. Nhưng mà… Ba chúng ta chia nhau ra trà trộn, chia nhau hành động. Nếu như có người tìm thấy bột linh chi hoặc là tội chứng của Cố Đại Siêu.
Cho dù bị phát hiện cũng có thể kịp thời ném vật chứng ra bên ngoài tường. Bân đệ, nếu như đệ lấy được vật chứng phải nhanh chóng đi tìm Vương Sư. Nếu như thế ông ta sẽ không có cách nào khác tự nhiên sẽ thả người. Sư đệ
Nhiệm vụ của đệ là khó khăn nhất. Ta ở đường Nam kiếm tiền cũng có chút danh tiếng. Chỉ cần chuẩn bị chút quà tặng thì việc vào nhà Cố Đại Siêu sẽ không thành vấn đề. Hai người phải tự nghĩ cách rồi. Có gì mà phải nghĩ.
Trực tiếp nhảy tường vào trong. Đi thôi. Bây giờ chúng ta xuất phát đi đến nhà Cố Đại Siêu. Hai người đi trước đi. Ta và Trạch Tín có chút việc riêng cần nói chuyện. Vậy chúng ta sẽ đợi hai người ở ngoài cửa. – Được. – Đi thôi. Huynh đi đâu đấy?
Đi đâu đấy? Đã đến lúc nào rồi còn định giấu ta bao lâu nữa? Giấu gì, giấu huynh cái gì? Đầu huynh đang nghĩ cái gì đấy? Lôi Trạch Tín, ta đã quen huynh bao nhiêu năm rồi. Huynh có nói dối hay không ta chỉ cần nhìn là biết ngay. Ta đang nghĩ
Tình cảnh huynh cứu Văn Bân… Hô hấp nhân tạo. Cười, cười, cười cái gì mà cười. Ta chưa kịp thổi khí đệ ấy đã tỉnh rồi. Thật không? Thật đấy, ta lừa huynh làm gì? Ta cảnh cáo huynh, Vũ Lạc Huyên. Đừng có mà nói đùa bừa bãi. Lôi Trạch Tín,
Ta tin lời huynh nói. Nhưng mà huynh bảo vệ Văn Bân quá đà rất dễ khiến người khác nghi ngờ. Ta… Ta có không? Nghi ngờ cái gì? Văn Bân là sư đệ của ta. Ta che chở cho đệ ấy có gì sai không? Cử chỉ hành động của Văn Bân
Có thói quen của huynh ấy. Từ lúc nhập học đến giờ huynh ấy đều biểu hiện rất tốt. Về điểm này, huynh thừa nhận không? Vì thế huynh đừng có làm những điều vô ích. Để tránh chữa tốt thành xấu. Để cho mọi thứ thuận theo tự nhiên giống như trước kia vậy.
Biết rồi, biết rồi. Huynh toàn nói những điều không đâu. Sao bọn họ biết là của ta? Trong thiên hạ chẳng có điều gì là bí mật cả. Tìm đến chỗ của thúc phụ cũng là việc sớm muộn. Thúc phụ, không cần lo lắng. Địch ngoài sáng, ta ở trong tối.
Thúc phụ đã muốn mở yến tiệc. Vậy chúng ta bày ra một “Hồng Môn Yến”. Đã lâu không gặp. Trương Phủ ba hộp. Chúc mừng! Chúc mừng! Vị công tử này là…? Vũ Lạc Cư, Vũ Lạc Huyên đến mừng thọ. Nào, để ta xem. Vâng, Vũ công tử, mời ngài.
Ta đi thu hút sự chú ý của bọn họ. Huynh xem thời cơ để hành động. Cẩn thận đấy. – Ai đó, bắt hắn lại. – Đứng lại. Cố lão gia, sinh thần vui vẻ. Ăn đi, ăn đi. Tiếp đãi chưa chu toàn.
– Cố lão gia khách khí rồi. – Uống nhiều một chút. Đa tạ hai vị đã đến chúc thọ. – Nhất định phải chơi vui vẻ. – Được. Được. – Ăn uống đi. – Ăn đi. Nào, ăn uống đi. Sao thế? Đây là làm gì thế? Chư vị không cần lo lắng.
Vừa rồi còn hạ nhân báo tin nói rằng hậu viện của Cố mỗ có vài tên trộm. Vì thế Cố mỗ đã báo quan. Mọi người mau ngồi xuống đi. Hát múa mà ta sắp xếp cho mọi người sắp bắt đầu rồi. Nào, nào, nào, ngồi đi. Ngồi đi, đừng khách khí.
Nào, mời các vị đại nhân. – Vũ Chưởng Cự. – Mời, mời, mời. Chư vị, ta giới thiệu với mọi người. Vũ Chưởng Cự không những làm ăn tốt hơn nữa còn rất có học vấn. Còn là học sinh của Vân Thượng Học Đường. Ta đề nghị,
Mọi người cùng mời Vũ Chưởng Cự. Được! Được! Được! Nào! Nào! Nào! Nào! Nào! Nào! – Nào! Nào! Nào! – Kính một chút. Ông chủ Vũ, ta mời cậu một ly. Trẻ tuổi có triển vọng. Vũ Chưởng Cự. Vũ Chưởng Cự, tuổi còn trẻ thế à? Vũ Chưởng Cự, ta mời cậu.
Vũ Chưởng Cự, ta mời cậu một ly. Mời, Vũ Chưởng Cự. Vũ Chưởng Cự, Vũ Chưởng Cự. – Mời cậu một ly. – Nào! Nào! Nào! Đứng lại! Không được chạy! Đứng lại! Mau đi thôi. Đuổi theo. Mau đuổi theo! Nhanh lên! Mau phá cửa ra. Nhanh! Dùng lực. Bân đệ… Bân đệ…
[Mau lục soát kỹ cho ta.] Mau trốn đi. [Hai người, bên đó.] Còn ngây ra đó làm gì? Đi, đi, đi. [Lục soát thật kỹ.] [Mấy người đi cùng ta.] Mau vào trong đi. Ai đó? Ai đó? Sao lén lén lút lút thế. Nói ai đó?
Ta thấy ngươi mới có tâm địa bất lương đó. Ít nói mấy câu vô nghĩa đi. Thành thật nói ra. Ở trong này lâu thế, làm gì vậy hả? Tại sao không mở cửa? Ta biểu diễn phải thay quần áo. Sao thế, không trốn đi để thay
Không lẽ ra ngoài khua chiêng gõ trống để thay à? Còn không ra ngoài, ta sẽ hét lên đó. Cô nương, xin lỗi. Bọn ta đến để bắt kẻ trộm. Việc hôm nay không nói rõ ràng không ai được đi khỏi đây. Ngươi là người lãnh đạo đúng không?
Đưa ta đi gặp Cố lão gia. Không bắt được kẻ trộm lại còn ở đây bắt nạt nữ nhân. Ta muốn ông ấy làm chủ cho ta. Đại nhân, chúng ta không được chậm trễ. Đi thôi. Không được đi. Ra đi. Bân đệ, vừa rồi đệ dữ quá. Vậy đừng ra đây nữa.
Không phải ta không muốn ra. Là chân ta bị tê, không cử động được. Vậy thì đưa đầu ra trước. Nào. Chậm thôi. Đại nhân. Người đâu? Không tìm thấy. Cả hậu viện không có một ai cả. Chỉ có một ả đào thay quần áo ở trong kho. Ả đào? Đi xem xem.
Đại nhân Ả đào đó xem chừng không đoan trang. Vô sỉ. Ả đào thì có ai đoan trang không? Vâng. Chính là bột linh chi mà chúng ta muốn tìm. [Đại nhân, chính là căn phòng nhỏ phía trước.] Làm thế nào bây giờ? Đệ nấp trước đi.
Không thể để bọn họ nhìn thấy đệ ăn mặc như thế này. Ta có cách. Ai đó? Cái này… Đại nhân, vừa nãy rõ ràng là một ả đào. Ngươi có gan lớn quá. Dám ăn trộm đồ ở đây. Cố đại nhân, đây là cống phẩm của Vân Thượng Học Đường.
Mà thứ này là xuất hiện ở nhà kho của Cố Đại Siêu. Hiện giờ ông vẫn muốn bảo vệ ông ta sao? Nói năng linh tinh. Ngươi muốn vu oan giá họa đúng không? Ta niệm tình ngươi là học sinh của Vân Thượng Học Đường. Hiện tại đặt đồ vật xuống.
Ta sẽ khoan hồng cho ngươi. Ta muốn đem nó giao cho Vương Sư để ông ấy giải quyết công bằng. Muốn già mồm át lẽ phải. – Người đâu. – Có. Mau lấy nó cho ta. Mau chạy đi. Lấy được đồ rồi. – Đuổi theo. – Đứng lại! Đứng lại!
Sao nhìn người quen mắt thế nhỉ? Tôi là ả đào mà ngài mời đến. Mau bỏ tay xuống. Bỏ xuống. Ngươi… Ngươi… Lão gia cẩn thận. Lão gia cẩn thận. – Lão gia… – Người đâu… Mau cứu người, cứu người. Lão gia không sao chứ? Lão gia cẩn thận.
– Lão gia. – Ngài không sao chứ? Là ta. Phù Dung bất cập mỹ nhân trang. Thủy điện phong lai chu thúy hương. Đã đến lúc nào rồi còn nói đùa nữa. Thông minh đấy. Lại có thể nghĩ ra cách này. Thật tuyệt vời! Đương nhiên tuyệt vời rồi.
Ta đã tìm thấy đồ rồi. Thật sao? Lập đại công rồi. Mau đưa áo khoác cho ta. Huynh tìm cơ hội chạy thoát đi. Mau lên. Huynh cũng cẩn thận. Được, được, đi đi. Lão gia, hắn ta ở bên đó. – Còn không mau đuổi theo. – Vâng, vâng. Đuổi theo.
Đã nhìn thấy cô nương vừa rồi chưa? Đúng thế, ta rất thích cô ấy. Bắt được một tên rồi hả. Được rồi, giải hắn đến Phủ Nha đi. Rõ. [Từ từ đã.] Có phải đã chạy mất một người? Xem ra đúng vậy rồi. Hơn nữa, anh ta còn mang bột linh chi đi.
Đúng không? Hai tên không biết sống chết kia. Còn dám cất giấu cống phẩm. Hiện giờ, không chỉ là cất giấu cống phẩm còn thêm một tội danh giam giữ học sinh bất hợp pháp. Giọng nói này sao lại quen thế nhỉ? Đây chẳng phải là Vũ Chưởng Cự sao?
Thật là đại thủy trôi miếu long vương. Người trong một nhà nhưng không biết nhau. – Cái này…. – Cố lão gia thực sự có mắt nhìn tốt. Vậy thì được. Ta sẽ giới thiệu với ngài. Vị này là bạn đồng môn của ta. Lôi Trạch Tín, học sinh của Vân Thượng.
Thất kính! Thất kính! Cố mỗ rất thích kết bạn với những học sinh. Còn không mau thả tay ra. Đắc tội! Đắc tội! Vậy nếu không có việc gì bọn ta sẽ không làm phiền nữa. – Mời, mời, mời. – Đợi đã.
Cố đại nhân muốn giữ bọn ta ở lại ăn sáng sao? Nếu như hiện giờ bọn ta không quay về, cái người đã đi kia có lẽ nào sẽ đem cống phẩm giao cho Vương Sư không? Chắc các người cũng muốn điều tra rõ ràng
Những cống phẩm này tại sao lại ở đây, đúng không? Đúng, đúng, đúng. Cố mỗ cảm thấy rất cần thiết. Sẽ giải thích với hai vị đại nhân. Nhà kho ở hậu viện của tôi là cho cháu tôi là Miêu Tường Đông thuê để làm ăn. Nhưng thật không ngờ
Tên tiểu tử đó lại làm ra chuyện này. Chỉ trách Cố mỗ lúc bình thường quản giáo không nghiêm. Hai vị đại nhân yên tâm. Sau này ta nhất định sẽ quản lý nghiêm khắc hơn. Quản lý nghiêm khắc hơn… Xin hai vị đại nhân lượng thứ.
Cố lão gia là người hiểu chuyện. Yên tâm. Chúng ta sẽ không đổ oan cho người tốt. Thứ lỗi vì không tiễn xa được. Phong ca.