Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 23 | iQiyi Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 23] Vũ Lạc Huyên, chín điểm. [Chín] Vòng thứ hai, đội của Hàn Thắng Trí thắng. Hòa một một. – Hòa rồi. – Đội một mạnh như vậy. Làm sao có thể để hòa chứ?

Hàn Thắng Hùng và Vũ Lạc Huyên được Hàn Thắng Trí chọn. Đúng là có mắt tinh tường. Nếu nó có thể chiêu mộ được Phong Thừa Tuấn vào đội, thì sẽ thắng chắc rồi. Đây là đại lễ bắn cung, phải ngang tài ngang sức mới hay. Vâng.

Xem ra đây mới là điều ta mong đợi. Nếu Vệ Triều Huy mà huynh cũng không thắng được, thì không còn mặt mũi nào gặp người khác rồi. Triều Huy huynh đừng tự trách mình. Vẫn còn có bọn đệ nữa. Nhiều tâm bia đến vậy,

Có thể bắn được tám điểm, là đã không dễ dàng gì rồi. Tôi… Tôi đã cố gắng hết sức rồi. Tên Vũ Lạc Huyên này, có bản lĩnh thì hãy đấu với ta. Trạch Tín huynh, đến lượt huynh rồi. Cố gắng hết sức là được rồi.

Nói như thể là ta chắc chắn sẽ thua vậy. [Sáu] Cố Tử Minh, sáu điểm. Thắng rồi! Thắng rồi! Thắng rồi! Thắng rồi…! Thì ra thượng thần đã có sự sắp xếp. Nếu không có gì bất trắc, thì lượt này đội Phong Thừa Tuấn sẽ thắng. Lôi Trạch Tín Không điểm. [Không]

Tôi đã thắng Lôi Trạch Tín rồi. Tên này làm sao vậy? – Sao lại có thể không điểm chứ? – Sao lại như vậy? Việc này… Lực không đủ. Không phải thế chứ? Thật là đáng tiếc. Chỉ vì sức khỏe sư huynh không tốt, thiếu chút lực thôi.

Nếu không chắc chắn sẽ được điểm tuyệt đối. Đúng, đúng, đúng… Thua thì là thua, không cần phải mượn cớ này nọ. Bân đệ nói không sai. Chỉ thiếu một chút lực thôi. Được rồi. Học trưởng, xem ra chúng ta nắm chắc phần thắng rồi.

Dựa vào đâu mà nói chúng ta nắm chắc phần thắng rồi? Đệ… Đệ chỉ nghĩ vậy thôi. Đội tiếp theo là Lữ Chiêu Vinh, đệ nhất định phải thắng hắn cho ta. Học trưởng yên tâm. Nếu vòng này Lữ Chiêu Vinh mà thắng Lâm Bính Thân,

– Vậy sẽ là hòa rồi. – Đúng vậy. Văn Bân sẽ là người thi cuối cùng. Tuyệt đối không thể thắng được Hàn Thắng Trí. – Thắng rồi, thắng rồi… – Tôi thắng rồi! Chúng ta thắng rồi! Đội thứ tư, Lâm Bính Thân đấu với Lữ Chiêu Vinh.

– Được đấy. – Tôi nghĩ có thể thắng. – Có cơ hội, có cơ hội. – Đúng. [Năm] Có hy vọng. Thế sự thật là khó đoán. Thành tích như vậy sao có thể được chọn vào đội chứ? Lữ Chiêu Vinh, sáu điểm. [Sáu] Hai đều. Đây được gọi là gì vậy?

Tốt quá rồi. Các vị, các vị… Trận đấu đã đến độ gay cấn rồi. Rốt cuộc muốn biết đội nào thắng đội nào thì phải xem Văn Bân và Hàn Thắng Trí thôi. Chìa khóa nằm trong tay chỉ một mũi tên thôi. Đội thứ năm Hàn Thắng Trí đấu với Văn Bân.

Cố lên! Văn Bân… Thượng thần nhất định sẽ phù hộ cho đệ. Bân đệ hãy thật bình tĩnh. Sư đệ, hãy thay ta giáo huấn tên đó. Mọi người yên tâm đi. Đệ sẽ cố gắng. Học trưởng… – Đối thủ là học trưởng – Văn Bân huynh đã rất chăm chỉ luyện tập.

– Văn Bân thua chắc rồi. – Gặp phải đối thủ mạnh như vậy. – Đúng vậy. – Không được nói bậy. Huynh cũng không được nói bậy. Thật là không biết nói năng. Văn Bân huynh vẫn chưa thi, mọi người đừng có nói linh tinh. Ai nói Văn Bân, tôi đánh người đấy.

– Huynh điên rồi sao? – Xem đi, xem đi… Còn không để người ta nói. Hy vọng cậu có thể bắn trúng bia. Văn công tử, cố lên! Mục Tiểu Mạn? Sao cô lại ở đây? Mau đi đi. Không được.

Tiểu Mạn là nhận được lời mời của lệnh lang và các đường sinh đến để biểu diễn. – Cố Triết Nguyên… – Có. – Đưa cô ta đi. – Vâng. Hàn… – Tôi không đi. – Mời. Hàn Thắng Trí, sáu điểm. [Sáu] Sao lại như vậy? Không phải chứ…? Huynh ấy…

Điều này thật không đúng với lẽ tự nhiên. Thượng thần hiển linh, mũi tên này thật kỳ lạ. Dựa vào trình độ của Văn Bân khẳng định có thể vượt qua sáu điểm. Các huynh đệ, chúng ta có hy vọng rồi. Thượng thần phù hộ… Thượng thần phù hộ…

Xem ra kết quả không còn hồi hộp nữa rồi. Hàn Thắng Trí mới có được sáu điểm. Sao có thể như vậy chứ? Chỉ cần Văn Bân chưa thi, thắng thua vẫn chưa rõ được. Xem ra chúng ta thua rồi. Chưa chắc. Sư đệ… Sao vậy? Không sao. Đợi đã… Bỉ ổi.

Đã lúc nào rồi mà sao vẫn chưa thấy tin tức? Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không? Có thể nào đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn rồi không? Sao lại như vậy? Có người đã giở trò trên cây cung. Là đệ đã làm phải không? Huynh nói cái gì vậy?

Xảy ra việc này… thực sự đã bị người hại chết rồi. Nếu để Vương sư biết, thì hậu quả không thể lường được. Đã xảy ra chuyện gì vậy? Vương sư, ngài đừng vội. Tại hạ sẽ đi xem xem. Con muốn bẩm báo với Vương sư sao? Vâng. Nếu con để Vương sư

Đuổi chúng ra khỏi Vân Thượng Học Đường, thì danh dự của Vân Thượng Học Đường sẽ ra sao? Đường sinh làm sao còn thể diện nữa chứ? Nhưng bọn họ phải chịu trách nhiệm. Con có biết câu nói này của con sẽ tạo ra hậu quả như thế nào không?

Đả kích này sẽ làm hại cả cuộc đời của bọn họ. Mọi người đừng lo lắng. Mọi người yên tâm. Phong Thừa Tuấn biết phải giải quyết thế nào. Xảy ra việc gì vậy? Sao lại như vậy? Tay của Văn Bân bị cung làm thương. Có nặng không? Có thể thi nữa không?

Có lẽ không thể thi được nữa. Văn Bân, mau đi trị thương. – Con không từ bỏ đâu. – Văn Bân! Chúng ta đã phải trải qua bao nhiêu khó khăn mới đi được đến ngày hôm nay. Mới có cơ hội để thi đấu ở đây.

Không có gì có thể ngăn cản chúng ta tiến bước được. Đệ chắc chắn có thể. Văn Bân đúng là một nam tử hán. Vậy thì phải mau lên. Vương sư vẫn đang đợi xem kìa. Tiếp tục thi đấu. Mau đến đây. Nào, cầm lấy. Đi. Chịu đựng nhé. Sư đệ…

Rất có chí! [Ta không dám cầu mong đệ giành được giải quán quân,] [nhưng ta hy vọng, đệ có đủ dũng khí để đối mặt.] [Chúng ta không thể quyết định xuất thân của mình,] [nhưng chúng ta có thể tự quyết định tương lai của chính mình.]

[Chọn con đường riêng của chính mình.] [Đi theo đuổi những thứ mà đệ muốn.] [Đi thay đổi những điều mà đệ thấy bất công.] [Đệ phải cho những kẻ đã coi thường đệ] [phải nhìn đệ với một con mắt khác.] [Nếu có một ngày đệ đến bước đường cùng]

[thì cũng không được đánh mất đi niềm tin.] [vẫn còn có ta.] [Con muốn tham gia đại lễ bắn cung.] [Con sẽ chứng minh cho ngài thấy.] [Những việc nam nhân có thể làm, thì nữ nhân cũng có thể làm.] [Mong ngài tác nguyện cho con.]

[Cho con một cơ hội để chứng minh bản thân. [Đi thực hiện lý tưởng trong tâm.] – Hay! – Bắn trúng rồi! Bắn trúng rồi! Chúng ta thắng rồi. Văn Bân… Mũi tên này thực sự làm người ta phải ngạc nhiên. Đúng vậy, đúng vậy… Văn Bân, mười điểm.

Văn Bân, mười điểm. [Mộ Lai Thư Quán] Văn Bân, mười điểm. Mười điểm. Giải quán quân của đại lễ bắn cung lần này thuộc về đội của Phong Thừa Tuấn. Sư huynh, huynh vui lên chút được không? Ta đang rất vui. Đệ đã làm ta tin là có kỳ tích.

Cảm ơn huynh đã luôn cổ vũ đệ. Tiểu tử này không hối hận vì chọn sai đội rồi chứ? Tại sao tôi lại quên là tôi không cùng đội với mọi người chứ? Đã để các huynh giành được quán quân, thật là không vui chút nào.

Tôi được rồi, tôi phải trở về an ủi đội viên của mình thôi. Được rồi, đi đi. Thật là không thể ngờ. Thật là không ngờ được. Đúng vậy. Hơn nữa, hôm nay Văn Bân đã phát huy rất tốt. Tôi nói huynh biết thật không thể xem thường tên Văn Bân đó.

Con đã làm được rồi. Rất tốt. Con đã thắng chính mình một cơ hội quan trọng trong đời. Đường sinh Văn Bân! Từ giờ phút này con phải luôn ghi nhớ lý tưởng và hoài bão của chính mình. Nỗ lực biến chúng thành hiện thực. Vâng. Làm gì cũng cần phải cẩn thận.

Mong ngài yên tâm. Con nhất định sẽ cẩn thận trong lời nói và hành động. Không sao chứ? Thân là học trưởng mà lại làm ra việc như thế này. Thật không biết nhục nhã. Nhưng chúng ta không có chứng cứ. Hơn nữa, chúng ta cũng đạt được kết quả như mong đợi.

Không cần phải truy cứu nữa. Nếu như để Vương sư biết, thì sẽ không hay. Vừa nãy Đinh tiên sinh cũng nói vậy. Không hổ danh là Phong ca. Hai vị cô nương… Hai vị cô nương thật có mắt tinh tường. Mau đi lĩnh bạc thôi.

Phong công tử đã thắng, tôi đã rất vui rồi. Tiền đều cho ông tất đấy. Cô nương, cô thật là rộng rãi. Cảm ơn, cảm ơn. Đi từ từ nhé! Miễn lễ. Miễn lễ. Văn Bân… Sao con lại bị thương vậy? Bẩm Vương sư! Lúc học trò bắn tên,

Không cẩn thận đã chạm vào vết thương cũ. Nên mới bị thế này. Nhưng bây giờ đã không sao rồi. Văn Bân, con thật dũng cảm. Rất giỏi. Lôi Trạch Tín… Hôm nay là lần đầu tiên ta thấy con mặc đúng mực nhất. Hy vọng con hãy phát huy tinh thần này.

Làm một đường sinh danh xứng với thực. Hãy tiếp tục duy trì như thế nhé. Lần đại lễ bắn cung này các con đều đã phải bỏ ra rất nhiều mồ hôi và tâm huyết Đặc biệt là Văn Bân và Phong Thừa Tuấn. Đã tạo ra được một kỳ tích như vậy.

Ta cũng được mừng vui thanh thản. Hy vọng các con không ngừng cố gắng. dùng tinh thần miệt mài bền bỉ này lan truyền đến càng nhiều đồng môn hơn. Từ đó thực hiện lý tưởng của chính các con. Phong viện trưởng… Vương sư! Học đường…

Đã chuẩn bị những phần thưởng gì rồi? Tôi… Tôi đã chuẩn bị… Thưởng cho mỗi người một trăm điểm phẩm cách. Còn thêm một nghìn quan tiền. Một nghìn quan tiền? Sao vậy Văn Bân? Lẽ nào con chê nhiều sao? Không nhiều. Vậy là chê ít sao?

Không ít, không ít… Vừa đủ ạ. Đúng thật là…! Còn không mau cảm tạ Phong viện trưởng? Không, không… Không cần phải cảm ơn ta. Nếu muốn cảm ơn, thì phải cảm ơn Vương sư. – Cảm tạ Vương sư! – Cảm tạ Vương sư! Cảm tạ Vương sư…! Cái tát này

Là ta muốn con ghi nhớ, không được qua lại với kỹ nữ hèn mọn Mục Tiểu Mạn đó. Cấm không được qua lại nữa. Nghe rõ chưa? Đã rõ rồi, thưa cha. Gió thổi tâm sẽ bị lay động. Không thua trong trận đấu mới là lạ. Đại trượng phu làm việc

Tâm phải vững như bàn thạch. Cái tát này, là vì hôm nay con đã để thua trong trận thi đấu. Thân là học trưởng, không làm người giỏi nhất Vân Thượng Học Đường, sẽ chỉ bị người khác giẫm đạp dưới chân. Con biết rồi, thưa cha. Ngươi không cảm thấy nhục nhã sao?

Ngươi không cảm thấy có chút nhục nhã nào sao? Sao huynh lại đánh ta? – Tôi… – Tôi làm như vậy… Chẳng phải là vì giúp chúng ta giành giải quán quân sao? Não của ngươi bị úng thủy rồi sao? Nếu không phải Văn Bân không bẩm báo với Vương sư,

Thì học trưởng và chúng ta đều xong cả rồi. Tôi tự làm tự chịu, tuyệt đối không liên lụy đến các huynh. Ngươi nghĩ ngươi và học trưởng có thể rũ bỏ hết quan hệ sao? Bọn họ đã nghi ngờ học trưởng rồi.

Sau này làm việc gì ngươi có thể suy nghĩ kỹ trước được không? [Thượng Nhất Xá] Cha! Sao rồi ạ? Sao con có thể chọn bọn chúng làm đội viên chứ? Con đúng là hồ đồ. Con phải chinh phục chứ không phải giúp mấy đứa bỏ đi đó

Còn phải là người mạnh nhất Vân Thượng Học Đường. Nếu con không thể chinh phục bọn chúng, thì con phải động não, nghĩ cách đuổi chúng khỏi Vân Thượng Học Đường. Nếu không thì Vân Thượng Học Đường sắp biến đổi rồi. – Đã hiểu chưa? – Con đã hiểu rồi, thưa cha. Nếu…

Sau này con còn giống như làm ta không dám ngẩng mặt nhìn Vương sư, thì con đừng bao giờ nghĩ ra làm quan nữa. Mãi mãi ở Vân Thượng Học Đường, làm con của một vương tử đi. Vâng, thưa cha. Khóc cái gì? Đứng lên cho ta. Giống như một người đàn ông.

Tại sao tiểu tử này lại phải làm như vậy? Ta nghĩ nó muốn minh oan cho Lôi Trạch Huân huynh. Hãy nói với Lôi Trạch Tín, không được làm những chuyện nguy hiểm như vậy nữa. Nhiệm vụ quan trọng nhất bây giờ của cậu ta là yên tâm tu dưỡng học hành,

Sớm ra làm quan. Cảm tạ Vương sư có tấm lòng bao la. Tôi nhất định sẽ nghiêm khắc khuyên bảo. Thân thế của Văn Bân… Ngài có điều tra được gì không? Tôi sẽ mau chóng điều tra. Đệ… Không đau sao? Đương nhiên là đau rồi. Huynh thử xem…

Đau mà đệ còn cười cái gì? Đệ vui. Chúng ta thực sự đã giành giải quán quân sao? Nhưng sau này không được khoe sức nữa. Bàn tay này của đệ thiếu chút nữa thì đứt rồi. Giải quán quân dĩ nhiên là quan trọng,

Nhưng an toàn của đệ mới là quan trọng nhất. Đệ biết chưa? Cá và gấu không thể sống chung. Phong ca, đổi lại nếu huynh là… Nhẹ chút…! Phong ca, đổi lại nếu huynh là đệ, chắc chắn huynh cũng sẽ không vì sự an toàn của mình

Mà làm ảnh hưởng đến cả đội. Bân đệ, ta thực sự hãnh diện vì đệ. Trời ơi, chúng ta thực sự đã giành được giải quán quân! Ý chí ngoan cường của Bân đệ vượt qua sự tưởng tượng của mọi người.

Phong ca, có huynh ở bên cạnh, đệ không sợ cái gì hết. Ta không giúp đệ được cái gì, chính là đệ rất giỏi. Chỉ cần nhìn thấy huynh là được rồi. Mặc dù có gầy một chút, nhưng cũng đủ là nam tử hán rồi. Sao vậy? Lại đau sao?

– Đau không? – Đau chứ! Đau vào tận trong tim. Vậy ta sẽ nhẹ nhàng hơn. Ngươi tự mình nói đi. Học trưởng… Đệ… Đệ xin lỗi huynh. Làm huynh phải chịu oan ức. Là đệ đã giở trò xấu với cây cung đó. Nhưng đệ làm như vậy…

Đều là muốn chúng ta có thể giành được giải quán quân. Nhưng đệ không ngờ rằng Văn Bân, hắn đã… Hắn đã tạo ra được kỳ tích, phải không? Học trưởng… Cầu xin huynh… Xin tha cho đệ một con đường sống. Ngươi nói quá nghiêm trọng rồi. Lần này,

Là ta không phát huy tốt. Làm mọi người thất vọng rồi. Học trưởng… Không phải, không phải như vậy. Nếu mọi người cảm thấy theo Phong Thừa Tuấn và Văn Bân có tiền đồ hơn, thì hãy đi tìm bọn họ đi. Thắng Trí, huynh bình tĩnh chút đi. Đúng vậy, học trưởng.

Chúng tôi không nghĩ như vậy đâu. Bính Thân, cậu ta cũng… Học trưởng… Ngươi đi đi. – Học trưởng… – Ta không muốn nhìn thấy mặt của ngươi. Học trưởng… Huynh hãy cho đệ thêm một cơ hội nữa. Cút. Học trưởng… Ta bảo ngươi cút.

Học trưởng, đệ có thể không cút được không? Học trưởng… Cút… – Đi thôi. – Học trưởng… – Đi… – Học trưởng… Học trưởng… Học trưởng, huynh không thể bỏ mặc đệ. Học trưởng… Đi thôi… Sao vẫn còn thiếu một quán quân thế này?

Sư huynh bị sốt sao không đỡ. Đã đến Phúc Trạch Đường khám rồi. Thật không ngờ khỏe như Lôi Trạch Tín mà cũng bị sốt. Thật là không ngờ được. Có việc gì sao? Tôi muốn mời mọi người uống rượu. Hưởng phúc khí quán quân của mọi người.

Huynh nói ra như vậy thực sự làm tôi vui. Nhưng huynh có tự mình tin không? Tôi tin các huynh. Nếu huynh mà tin thì đã ở đội của chúng tôi. Nhưng huynh đã không tin. Đừng nghiêm túc vậy chứ? Tối nay ở Vũ Lạc phố Nam,

Tôi đã chuẩn bị một bàn thịt rượu để chúc mừng mọi người. Tiện thể mượn lý do này, mọi người vui vẻ một chút. Thời gian gần đây, mọi người đã mệt rồi. – Đúng vậy. – Tôi thấy… Vẫn là Lạc Huyên huynh nói đúng. Chúng ta cung kính không bằng tuân mệnh.

Tối nay chẳng phải Mục Tiểu Mạn biểu diễn sao? Đừng nhắc nữa. Hàn biệt giá cùng với Vương sư đích thân đến học đường, đã đuổi Mục Tiểu Mạn đi rồi. Hơn nữa huynh nghĩ mà xem, vị học trưởng của chúng ta thua không còn mặt mũi nào trong trận đấu.

Trưởng hội nghị của chúng ta làm gì còn tâm tư tổ chức biểu diễn nữa. Thật đáng thương cho Mục cô nương! Chuyên tâm chuẩn bị tiết mục. Nhưng không có cách nào biểu diễn cho người mình yêu xem. Chúng ta cũng không có diễm phúc nữa.

Thật là vừa đáng tiếc lại vừa hối tiếc. Không có gì mà phải hối tiếc. Tôi thấy chúng ta cứ theo lời của Lạc Huyên huynh đi. Tối nay ở Vũ Lạc phố Nam, chúng ta không say không về. Tay của đệ bị thương, không tiện. Không uống được rượu.

Đợi vết thương của đệ khỏi rồi, đệ sẽ mời các huynh. Để Phong ca cùng đi với các huynh. Đi uống nhiều thêm vài chén. Ta phải chăm sóc cho đệ mới đúng. Văn Bân, huynh không đi, Phong ca của huynh sẽ đi sao? – Đúng vậy. – Mọi người đều không đi.

Tôi lấy đâu ra niềm vui chứ? Huynh là đội trưởng, có nghĩa vụ phải dẫn các huynh ấy đi ăn mừng. Văn Bân nói rất đúng. Tốt nhất là hai người cùng đi đi. Huynh mà không đi, thì huynh ấy cũng không đi. Có đúng không? Đi đi.

[Đế Sư Vương Công Thân Khải] Cha, mẹ… Con nhất định sẽ nghĩ cách gửi bức thư này đến tay Vương Hạo Chân. giải oan cho cha mẹ. Ai? Là ta. Văn công tử, mời vào. – Văn công tử. – Mục cô nương. Tay của công tử đã đỡ chút nào chưa?

Không sao. Chỉ là chút thương ngoài da thôi. Lúc đầu cô vì tôi mà đồng ý đến học đường biểu diễn. Bây giờ bị tủi thân như vậy, thực sự xin lỗi cô. Công tử, huynh không cần phải xin lỗi. Nếu muốn trách thì phải trách

Thân phận Tiểu Mạn thực sự thấp hèn. Mục cô nương đừng coi thường bản thân. Mọi người sinh ra đều bình đẳng. Cô yên tâm, sẽ có một ngày chúng ta sẽ không còn có sự phân biệt cao thấp. Nếu tất cả đường sinh của học đường

Đều có tấm lòng như công tử thì thật là tốt. Tài hoa dĩ nhiên rất quan trọng, nhưng hiểu cách tôn trọng một người, mới chính là đức hạnh lớn nhất. Trào mỗ ta đã cất giữ rượu ngon này rất nhiều năm rồi. Nào, nào… Thử đi. Đầy vào, đầy vào.

Ông đã kiếm được tiền rồi, ông thật là… – Cất rượu nhiều năm như vậy rồi… – Chiêu Vinh huynh… mà không nỡ uống. Nào, nào, nào… Triều Huy huynh… Nào uống một chén Nào, nào, nào… – Cụng ly. – Nào. – Thế nào? – Rượu mạnh.

Thừa Thuấn huynh chỉ nhấp môi thôi. Như vậy không được. Tửu lượng của tôi không tốt, không thể để xảy ra chuyện như lần trước nữa. Có thể hiểu được. Có thể hiểu được. Ông chủ Trào Sao ông có thể nói đã hiểu chứ? Tôi nghĩ rượu, nhất định phải uống.

Nếu không uống một chút, sẽ chẳng còn bầu không khí gì nữa. Hơn nữa cả đội ta đã thắng, rượu này nhất định phải uống. – Nào… – Nào, nào, nào… Hôm nay chúng ta tụ họp, chúng ta chỉ cần vui vẻ thôi. Gọi tục là thú lạc.

Phong công tử không uống rượu, thì biểu diễn một tiết mục cho mọi người xem đi. Như vậy cũng rất tốt. Đúng vậy. Đề nghị này của ông chủ Triệu rất hay. Vậy Thừa Tuấn huynh biểu diễn một tiết mục đi. Tôi… Không được. Huynh xem, huynh xem…

Bài hát của trẻ con thì thế nào? – Hay đấy, hay đấy… – Đã chuẩn bị xong rồi. Uống không nhiều, mà đã làm Phong công tử nhớ bài hát thời trẻ con. Huynh ấy là con trai trưởng của gia tộc Phong thị. Ông thật là vô cùng to gan đấy.

Chúng ta phải bắt con trai trưởng của gia tộc Phong thị hát một bài trẻ con. Tôi… Sẽ thử. Nào, nào… Trẻ con… – Bài này hay… – Bài này biểu diễn thế nào? Huynh xem… Có lẽ vì Mục cô nương có mặt ở sân thi đấu

Nên học trưởng mới bị phân tâm. Kỳ thực học trưởng đối với người khác không ra gì cả. Nhưng có tình cảm sâu sắc đối với Mục cô nương. Cảm tình là thứ không thể quay lại quá khứ, cũng không thể quay lại như lúc đầu. Là tôi đã nói sai.

Công tử không phải khách sáo như người ngoài. Bây giờ có một chuyện quan trọng hơn cần Tiểu Mạn đi làm. Tôi không muốn nghĩ đến chuyện nam nữ nữa. Công tử cũng có thể yên tâm. Bây giờ trong tâm tôi nghĩ cứ để mọi thứ thuận theo lẽ tự nhiên.

Duyên phận… Việc này… Tôi cũng không thể cưỡng cầu được. Cô có thể nghĩ như vậy là rất tốt rồi. Bé à, bé à, bé đừng tham ăn. Qua ngày mồng tám tháng chạp sẽ là năm mới. Cháo ngày mồng tám tháng chạp, uống vài bữa. Tràn khắp ra, hai mươi ba.

Hai mươi ba, làm kẹo đường. Hai mươi tư, dọn nhà cửa. Hai mươi lăm, rán đậu phụ. Hai mươi sáu, hầm thịt bò. Hai mươi bảy, giết gà trống. Hai mươi tám, làm mỳ sợi. Hai mươi chín, hấp màn thầu. Đêm ba mươi, cùng chung vui. Mồng một năm mới, quay quay nào…

Cậu đúng là đang quay. Mọi người xem, cậu ấy còn ngại kìa. Đây chính là Phong công tử của gia tộc Phong thị. Cùng chúng tôi uống chút rượu thì huynh mới có thể quay quay. Hôm nay, huynh đã làm tôi phải nhìn huynh với một con mắt khác.

Thừa Tuấn huynh, huynh làm như vậy, tại hạ thật sự bái phục, bái phục… Tiết mục biểu diễn này còn hay hơn của Mục Tiểu Mạn. Tôi thấy phải phá vỡ những ràng buộc mới có thể có được những niềm vui giải đơn, tự do.

– Những niềm vui giản đơn. – Thực sự vui đến vậy sao? Không những vui mà còn rất xuất sắc. Ông chủ Triệu, ông thật biết sắp xếp. Nói xem đã nhận của người ta bao nhiêu tiền? Oan quá! Cậu hỏi Hàn tiểu thư đi. Hàn tiểu thư, cô nói đi.

Cô nói một câu đi. Vũ công tử, huynh thực sự hiểu nhầm rồi. Thục Mẫn sẽ không như trước đây đâu. Vì tùy hứng nên đã làm những chuyện vô dụng. Tiểu thư nhà chúng tôi đặc biệt đến để gảy đàn góp vui với mọi người. Gảy đàn sao?

Vậy chúng ta cũng được coi là tri âm của Hàn tiểu thư rồi. Diễm phúc ba đời. Diễm phúc ba đời. Vậy chúng ta hãy rửa tai để nghe nào. Mời Hàn tiểu thư! Nào… Rửa tai mà nghe đi. Nào, nào, nào… [Vân Thượng Học Đường] Tiểu tử thối… Tiểu tử thối…

Ta gọi ngươi đó, ngươi không nghe thấy sao? Làm gì vậy? Ngươi là kẻ khố rách áo ôm. Ngụy quân tử, đồ dối trá. Hãy tôn trọng nhau chút đi. Tôn trọng? Tôn trọng là cái gì? Ta tôn trọng người khác, người khác có tôn trọng ta không?

Tôi không muốn nghe huynh nói bậy nữa. Tay của ngươi bị cắt thương rồi mà vẫn có thể bắn trúng tâm bia. Ngươi vì thể hiện mình đến mạng cũng không cần nữa. Sao ngươi lại đến mức như vậy? – Là huynh đã làm sao?

Chính là ta làm đấy, giờ ngươi mới biết hả? Sao nào? Ngươi đi nói với Vương sư đi. Huynh đúng là đồ không biết xấu hổ. Uổng công đã đọc sách thánh hiền. Chính là tên cặn bã của Vân Thượng Học Đường. Ngươi… Ngươi lại đánh ta?

Đánh ta thảm hại như thế này, chắc hẳn ngươi rất vui đúng không? Ai đánh huynh thảm hại như thế này? Tất cả đều do huynh tự gây tội thì phải chịu tội. Không đến lượt ngươi dạy dỗ ta. Buông tay ra… Điên đủ chưa?

Tên tiểu tử này đánh tôi thảm hại ra thế này, còn bắt đệ phải tôn trọng. Bây giờ học trưởng không cần tôi nữa, còn ai có thể tôn trọng tôi nữa. Được rồi, được rồi. Đừng gây rối nữa. Huynh muốn người khác tôn trọng huynh,

Thì trước hết huynh phải tự tôn trọng mình đã. Huynh cả ngày chỉ biết cáo mượn oai hùm đằng sau học trưởng. Làm ra những việc đáng khinh bỉ, vô liêm sỉ. Huynh như vậy thì ai có thể tôn trọng huynh chứ? Thân là nam tử hán đầu đội trời, chân đạp đất,

Huynh có thể làm những việc quang minh lỗi lạc được không? Người giống như huynh… Làm sao có thể ra làm quan, sao có thể tạo phúc cho bách tính đây? Hắn dám nói tôi thế… Văn Bân, đệ hãy về trước đi. Văn Bân nói rất có đạo lý.

Đệ không thể cứ mãi sa đọa thế được. Tất cả những việc này, đều phải dựa vào chính đệ. Được rồi, đừng khóc nữa. Đi thôi. Huynh xem cậu ta… [Văn Bân này, rốt cuộc sao vậy chứ?] [Tại sao lại đến đây để tắm chứ?]