Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 20 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 20] Con sẽ không xin nghỉ. Con cũng sẽ không rời khỏi học đường. Vì sao? Con đã nghĩ kỹ rồi. Bây giờ con không thể rời khỏi trường. Mặc dù thân phận thực sự của con không phải là Văn Bân,
Nhưng người tham gia thi vào trường là con. Vương sư đã phê chuẩn con. Tất cả đồng môn đều nghĩ Văn Bân là con. Đinh tiên sinh, xin ngài hãy coi con là Văn Bân. Con có biết nếu con không rời khỏi trường sẽ phạm phải tội chết không? Lúc phỏng vấn,
Con đã từ chối ý tốt của Vương sư, nhưng ngài ấy vẫn cứ muốn con vào học. Có thể con có tội, nhưng ngài chẳng đã nói rồi sao? Phải học tập để phục vụ bách tính thiên hạ. Lẽ nào nữ nhi không thể dốc sức phục vụ bách tính sao?
Vân Thượng Học Đường là nơi nam nhân học ra để làm quan. Nữ nhân không có tư cách để làm quan. Thậm chí còn không có tư cách để vào trường học tập. Vậy những kiến thức mà ngài đã dạy chúng con đều là giả sao? Đối với nữ nhi mà nói,
Đúng là vậy. Học trò lại không nghĩ như vậy. Từ lúc vào học đường đến bây giờ, con biểu hiện không có khác biệt nhiều so với nam sinh. Thậm chí có rất nhiều khía cạnh còn giỏi hơn bọn họ. Ngài dựa vào đâu mà nói nữ nhân không bằng nam nhân?
Cách nghĩ của con là rất đúng. Làm cũng rất tốt. Nhưng lý tưởng và thực tại cách nhau rất xa nhau. Giống như trời với đất vậy. Con đừng quá ngây thơ như vậy. Thời cơ chưa chín muồi. Nếu danh tính của con bị bại lộ, thì con sẽ phạm phải tội chết.
Con không màng đến mạng sống, dũng cảm đáng khen, ta cũng nghĩ qua rồi. Nhưng ta đã có sắp xếp khác, còn đừng mạo hiểm thêm nữa. Xin ngài hãy cho con một cơ hội. Con muốn tham gia đại lễ lần này. Không phải là vì con,
Mà là vì nữ nhân thiên hạ, càng là vì sự bất bình đẳng giữa nam và nữ. Một người, đặc biệt là một đường sinh, ra chiến trường rồi thì không thể bỏ cuộc và chạy trốn. Con làm như vậy có đáng không? Đáng. [Vẫn không viết bản kiểm điểm sao?]
[Con chưa từng phạm sai,] [tại sao phải ăn năn?] [Thà mất đi sinh mệnh,] [cũng không ăn năn hối lỗi.] [Ngươi làm như vậy có đáng không?] [Đáng] Con sẽ chứng minh cho ngài thấy. Những việc nam nhân có thể làm, thì nữ nhân cũng có thể làm.
Mong ngài tác nguyện cho con. Cho con một cơ hội để chứng minh bản thân. Đi thực hiện lý tưởng trong tâm. Nói như vậy, nữ nhân như con thậm chí còn không thể kéo được dây cung, lại muốn giành giải nhất trong đại lễ sao?
Nếu muốn ta công nhận con là Văn Bân, nếu con muốn ở lại đây, thì mọi việc con đều phải giỏi hơn người khác. Như vậy người khác mới không hoài nghi thân phận của con. Vì vậy đại lễ bắn cung lần này, con nhất định phải giành quán quân.
Con có thể làm được không? Con sẽ làm được. Đường sinh Văn Bân, ta sẽ tiếp tục giúp con che giấu thân phận. Nhưng con phải hết sức cẩn thận, không được để lộ bất kỳ sơ hở gì. Nếu không… Con và ta… Và cả người nhà của con…
Đều sẽ vạn kiếp bất phục. Đường sinh Văn Bân cảm tạ Đinh tiên sinh tác nguyện. Nếu… con không thể giành được giải quán quân trong đại lễ, thì ta sẽ vẫn bắt con ra khỏi học đường. Đã nghe rõ chưa? Đã nghe rõ ạ. Ta hy vọng… Ước vọng của con
Không được giống như tờ đơn này. – Nỗ lực vậy! – Không tệ. Không tệ. Xem ta đã mang tên đến cho đệ này Văn Bân. Xem đây mới là Văn Bân mà ta biết này. Đánh không bại Văn Bân. Đại thần phù hộ.
Đệ muốn cùng huynh thực hiện kỳ tích mà huynh đã nói. Nào. Đây là ý tưởng hay mà Thừa Tuấn đã nghĩ ra. Xem đi, kỳ tích xuất hiện rồi. Rất thích hợp. Ta thấy sư đệ ta phải miễn cưỡng góp mặt cho đủ quân số. Làm gì có kỳ tích?
Hay là huynh đi dạy cậu ta vài chiêu đi. Mấy ngày nay học đường vì phải chuẩn bị đại lễ nên cho nghỉ học. Ta phải nhân cơ hội này về nhà một chuyến. Về nhà? Vào thời gian này sao? Lợi hại. Thì ra các người lén lút luyện tập ở đây.
Xem trình độ đến đâu nào. Thừa Tuấn huynh, chúng tôi muốn quan sát học hỏi một chút. Các huynh cứ tiếp tục đi. Đừng làm phiền chúng tôi luyện tập là được. Lội Trạch Tín cũng ở đây à? Có thể nói huynh là thành viên của đội Phong Thừa Tuấn?
Hãy thể hiện tài năng ra đi. Văn Bân… Qua đây. Chiêu Vinh huynh không cần để ý đến bọn họ. Không sao, không sao… Thừa Tuấn, bị trúng gió độc nên bắn không tốt. Đợi đến ngày đại lễ bắn cung nhất định có thể hồi phục lại. Lữ Chiêu Vinh… Học trưởng…
Nếu tôi nhớ không nhầm, thì đại lễ lần này rất quan trọng đối với việc ra làm quan của huynh. Đúng vậy. Vì vậy tôi hy vọng, lúc huynh chọn đội, phải nhìn cho chuẩn vào. Việc này… Học trưởng… Huynh nói rất đúng.
Huynh đã thấy bệnh phong thấp của tôi rồi phải không? Nhưng tôi nghĩ rằng tôi không thể… Tôi còn mạnh hơn cậu ta. Có tí tuổi mà đã ăn nói ngang ngạnh. Văn Bân, cậu thử đi. Những chiếc tên này đều biến thành lông vũ rồi. Nhưng dây cung cũng rất đẹp đấy.
Văn Bân này tay không trói nổi một con gà. Thì ra đây là chuẩn bị cho cậu. Bân đệ Đệ không cần phải miễn cưỡng. Chúng ta sẽ luyện tập thêm nữa. Thừa Tuấn huynh, nếu huynh vẫn muốn vào chung kết trong đại lễ bắn cung, thì ta khuyên huynh
Nên loại bỏ những kẻ vô dụng bất tài đi. Thành lập một đội mới. Không dám nhận sự quan tâm của huynh. Văn Bân… Đệ phải cố gắng lên. Đừng để mất mặt trước mặt Vương sư. Không thì toàn thể đường sinh chúng ta đều vì đệ mà không còn mặt mũi nào.
Hẹn gặp ở đại lễ bắn cung nhé. Được, tôi rất mỏi mắt mong chờ. Nhưng đã là thi đấu thì phải có người thắng kẻ thua. Có phải nên có chút gì đó biểu hiện không? Như vậy đi. Bên thua phải nhận thua, phục tùng bên thắng. Thế nào?
Được thôi. Học trưởng là huynh tự nói đấy nhé. Nói lời vô nghĩa, ngạo mạn vô lễ. Đây là tật của đệ và Phong Thừa Tuấn. Tôi nhất định không để phẩm hạnh đê hèn của các cậu lây truyền sang các đường sinh khác. Đại lễ bắn cung lần này,
Tôi nhất định phải trị tận gốc căn bệnh ngoan cố của các cậu. Hãy góp nhặt đủ quân số trước đã rồi hãy khoác lác. Tránh để đến tư cách vào vòng sơ khảo cũng không có. Văn Bân chúng ta đừng để ý đến họ.
– Nào. – Đại thần sẽ phù hộ cho chúng ta. Văn Bân… Một, hai, ba. Cố lên! Không biết đại tiểu thư muốn học cái gì? Con muốn làm một nữ nhân có phẩm cách tự lập. Phẩm cách tự lập là nói đến
Người có tri thức hiểu được thế giới bên ngoài và cả chính mình. Phải có đức hạnh tốt. Đức hạnh của một người chính là hành vi, tri thức, nội dung và trình độ của người đó. Thực tế, nếu có phẩm cách tự lập
Tiêu biểu cho việc hòa nhập với vạn sự, vạn vật trên thế giới này. Nhưng cũng vì những sự hòa hợp này, mà biểu thị phẩm cách xuất sắc hơn người. Vậy con phải làm như thế nào? Chỉ cần con kiên trì bền bỉ,
Con sẽ trở thành một người ưu tú hơn con nghĩ. Đinh đại nhân, mời đi bên này. Đinh mỗ bây giờ chỉ là một thầy dạy học. Lôi đại nhân không cần phải gọi tôi là đại nhân nữa. Đinh đại nhân đã khiêm tốn rồi.
Ngài đã hạ mình đến Vân Thượng Học Đường không đơn giản chỉ là dạy học thôi chứ? Đâu có… Đâu có… – Đinh đại nhân, mời ngồi. – Mời. Đinh đại nhân nửa đêm đến thăm, không biết là có chuyện gì? Tại hạ muốn biết tình hình gia đình Tuyết Định Khôn.
Năm đó thuộc hạ phụng mệnh Phong đại nhân giết hết những người đáng bị giết rồi. Những việc mà ngài chỉ bảo tôi đều bẩm báo với Phong đại nhân rồi. Tôi nhớ dường như năm đó Đinh đại nhân cũng ở hiện trường.
Quả nhiên là Phong Kế Xương, phụ thân của Thừa Tuấn huynh. Phong thứ sử đã phủ nhận chuyện này. Vậy Lôi đại nhân làm sao lại nhận được chỉ lệnh đó? Hạ quan nhận được chỉ lệnh của Phong đại nhân. Đã qua tay rất nhiều người rồi. Nhưng tôi đoán
Là Hàn Biệt Giá đã nhận được chỉ lệnh. Vũ Lâm Vệ theo mệnh lệnh mà làm. Nhưng sau đó Phong đại nhân lại tự phủ nhận Lệnh lang Lôi Trạch Huân cũng là người bị hi sinh trong chuyện này. Lôi đại nhân đã không điều tra kẻ chủ mưu đằng sau.
Năm đó hành động của Tuyết tiên sinh đã làm tổn hại đến lợi ích của giới quý tộc. Trào dâng lên một làn sóng lớn. Đây là lẽ tất yếu của giới quý tộc. Nhưng với từng người cụ thể, Lôi mỗ không có chứng cứ. Năm đó Tuyết phu nhân đang mang thai.
Lôi đại nhân sao có thể hạ thủ được? Hạ quan cũng vì bảo toàn tính mệnh con trưởng và sự an nguy của cả gia đình, mới buộc lòng phải làm vậy. Xem ra Lôi đại nhân vẫn không dám nói sự thật. Người nhà của Tuyết đại nhân đều vẫn sống cả.
Là Lôi đại nhân đã thả họ đi phải không? Đinh đại nhân sao lại tin những lời đồn đại vậy? Lôi đại nhân không cần lo lắng. Đinh mỗ và Tuyết tiên sinh vừa là thầy vừa là bạn. Nếu thực sự năm đó Lôi đại nhân thì Đinh mỗ cảm tạ vô cùng.
Không cần phải như vậy. Vì Lôi đại nhân đã không muốn nhắc đến việc của nhà họ Tuyết, thì Đinh mỗ cũng không muốn hỏi nhiều nữa. Năm đó người báo tin của Tần Bắc Xuyên cũng là Lôi đại nhân sao? Là Mục Giang.
Mục thống lĩnh năm đó là người đầu tiên biết việc phải truy bắt Tuyết tiên sinh và môn đồ của ông ấy. Ông ấy cũng là ân nhân của Lôi mỗ. Thật may có ông ấy kịp thời thông báo. Lôi mỗ có sự chuẩn bị trước,
Mới bảo toàn được tính mạng của cả nhà, cũng giúp Trạch Huân sống thêm được vài năm nữa. Nhưng thật tiếc là người tốt không gặp được điềm tốt. Cả nhà ông ấy bị oan phải vào tử lao. Mục Giang? Cảm ơn Lôi đại nhân đã nói thẳng thắn.
Đinh mỗ hy vọng sớm có một ngày có thể trả lại sự công bằng cho Tuyết tiên sinh, lệnh lang, và những người đã phải hi sinh. [Mục Giang thống lĩnh không để người tốt bị chết oan.] [Đã đắc tội với giới quý tộc. Cả nhà bị rơi vào tử lao.]
[Bao giờ mới giải được oan khiên cho Chiêu Tuyết?] [Họp chợ phố Nam] Đây là cái gì? Cái gì bay từ trên trời xuống vậy? Từ đâu bay đến vậy? Còn có cả chữ này. [Oan khiên họ Tuyết] [Tần Trạch] [Oan khiên họ Tuyết] Cha… Mẹ…
Cuối cùng cũng có người giải oan cho hai người rồi. Thuộc hạ có thể xác nhận, là do một người làm. Bất kể ngươi phải dùng cách gì, nhất định phải bắt kẻ đó lại cho ta. Đã nghe rõ chưa? Tuân mệnh. Thuộc hạ đã rõ. Tên này lần trước đã
Ở giao lộ Vân Thượng Học Đường, liền không thấy tung tích. Cũng vì chuyện này thuộc hạ mới bị Liễu Khiêm Nghĩa tiên sinh chặn lại, không thể tiếp tục lục soát nữa. Vân Thượng Học Đường? Nhưng quản lý của Vân Thượng Học Đường
Từ trước đến giờ luôn nghiêm khắc và có trật tự. Có lẽ không phải là đường sinh rồi. Đường sinh? Xem này… Văn Bân bắn đều trúng vào bia rồi. Lợi hại quá. Sư huynh… – Xem này… – Thật là không dễ. Đệ ấy thực sự đã làm được rồi. Đúng vậy.
– Đều trúng trên bia. – Tiểu tử, được lắm. Vừa hay đội của đệ thiếu một người, huynh vào đội của chúng tôi đi. Cảm giác được cầu xin nhất định là rất vui. [Năm đó, hành động của Tuyết tiên sinh] [đã làm tổn hại đến lợi ích của giới quý tộc,]
[Trào dâng lên một làn sóng lớn.] [Đây là lẽ tất yếu của giới quý tộc.] Trạch Tín, năm nay là năm cuối cùng của huynh ở học đường rồi. Trước đó huynh đã bị trừ rất nhiều điểm phẩm cách rồi.
Chỉ có giành được giải quán quân trong đại lễ mới có thể bù lại được. Nếu huynh muốn ra làm quan thì đây là cơ hội cuối cùng đấy. Không phải tất cả mọi người đều có thể làm quan như các người. Tránh ra… Huynh làm cái gì vậy? Lội Trạch Tín…
Huynh một mình như vậy, làm cái gì cũng không được đâu. Sao lại giống như tờ giấy thế? Ai bảo huynh ra tay mạnh thế. Để ta đưa huynh đi bôi thuốc. Huynh hãy dùng tài năng đó trên chính người huynh đi, sư huynh. Đi thôi.
Tôi không biết huynh đã xảy ra chuyện gì. Nhưng huynh phải hòa nhập với thế giới thì họ mới hòa nhập lại với huynh. Một người thì cũng chỉ là hữu dũng vô mưu. Cậu lại dám giáo huấn tôi sao? Cậu muốn chết không? Huynh làm cái gì vậy?
– Trạch Tín, huynh điên rồi. – Thừa Tuấn huynh… Tôi với huynh có bao nhiêu thù oán? Sao mà nóng tính vậy? Huynh không sao chứ? Đại ca… Có lẽ sư đệ nói đúng… Phong Thừa Tuấn không phải là loại người như chúng ta tưởng tượng. Đệ phát hiện ra
Đệ không mạnh mẽ được bằng người đó. Có phải đệ đã thất bại không, đại ca? [Nếu huynh thực sự nghĩ mình ưu tú,] [thì huynh nên phát huy tài năng.] [Học phải giỏi hơn bọn họ.] [Làm cho những kẻ cọi thường mình phải ngán ngẩm thở dài.]
[Đấy mới là sức mạnh thực sự.] [Đấy mới là sự khiêu chiến đầy sức mạnh.] [Nhưng huynh phải hòa nhập với thế giới thì họ mới hòa nhập lại với huynh.] [Một người thì cũng chỉ là hữu dũng vô mưu.] [Huynh một mình như vậy, làm cái gì cũng không được đâu.]
[Học trò Lội Trạch Tín phải giống như ca ca.] [Nỗ lực học tập để có được thành tựu trong tương lai.] [Tạo phúc cho nhân dân theo đuổi lẽ phải.] [Nam tử hán đại trượng phu] [dù có phải đổ máu] [cũng không được khóc.] [Đã đến giờ rồi. Đi thôi.]
– [Trạch Tín…] – [Ca…] [Ca…] – [Trạch Tín…] – [Ca…] [Nếu có một ngày đệ đến bước đường cùng] [thì cũng không được mất đi niềm tin.] [Hơn nữa,] [vẫn còn có ta.] Sư huynh, cứ coi như tay bị thương của đệ khỏi rồi thì cũng vô ích. Sắp đến đại lễ rồi.
Nếu huynh không tham gia với bọn đệ, thì đến vòng sơ loại, bọn đệ cũng không qua nổi. Mọi người đều hy vọng huynh có thể tham gia. Cùng nhau thi có phải tốt không? Vì sao đệ bắt buộc phải giành được giải quán quân? Đệ phải chứng minh bản thân. Sư đệ…
Đệ không nghĩ qua sao? Nếu bị thua trong cuộc thi thì phải làm sao? Sư huynh, chúng ta cần phải cùng nhau cố gắng để giành lấy thắng lợi. Trong thi đấu sẽ có thắng có thua. Nếu muốn thắng là có thể thắng được, thì chúng ta đều nghĩ được thế rồi.
Huynh rõ ràng biết mọi người cần huynh. Đệ thấy huynh là đang cố ý. Tiểu tử đệ, lúc nào cũng chỉ muốn thắng. Cái gì cũng là vì Phong ca. Chỉ cần có Phong ca là được. Ba người chúng ta cùng một phòng,
Chúng ta đương nhiên phải cùng nhau lên chiến trường, cùng nhau thắng lợi. Bân đệ… Mỗi người một chí, không cần miễn cưỡng. Ngày mai ta sẽ đi mời người khác. Huynh muốn mời ai? Ta hứa với đệ sẽ mời một người tự tin, có trách nhiệm.
Sẵn lòng vào nhóm của mọi người. Nếu không phải vì huynh sợ thua, Thì sao không dám tham gia đại lễ bắn cung? Ai nói ta không dám tham gia đại lễ? Vậy tại sao huynh không vào đội của chúng tôi? Lẽ nào huynh muốn vào đội của Hàn Thắng Trí? Đúng vậy?
Đúng là những kẻ không biết sống chết. Dám khiêu khích ta? Ngủ thôi. Học trưởng… Chào học trưởng! – Học trưởng… – Chào học trưởng! Học trưởng…! Phong Thừa Tuấn, đội của cậu đủ năm người chưa? Vẫn chưa. Vậy mà cậu vẫn khá bình tĩnh đấy.
Tôi hy vọng đội của các cậu mau chóng đủ năm người. Chỉ như vậy chúng ta mới có thể quyết đấu cao thấp trong cuộc thi. Tôi cũng muốn cậu thua tâm phục khẩu phục. Nếu là vì thành viên của các cậu không đủ,
Mà dẫn đến việc chúng tôi không đánh mà thắng, Thắng như vậy thì chẳng có ý nghĩa gì. Cậu nói xem? Việc này không cần các người phải lo lắng nữa. Tiểu tử này cuối cùng đã nghĩ thông suốt rồi. Thật là thấy hứng thú. Vết thương của cậu thế nào rồi?
Sớm đã khôi phục rồi. Cung tên trong tay tôi, sẽ không có tình đâu. Tốt lắm. Tên cứng cầu cứng cổ này, ta sớm đã muốn chỉnh đốn rồi. Đừng tự tâng bốc mình nữa. Nếu có bản lĩnh thực sự thì hãy so cao thấp trong đại lễ lần này.
Ta rất mong chờ đấy. Các người mau ăn đi, ăn xong thì mau đi luyện bắn tên. Ăn nhanh, ăn nhanh… Tôi cũng không muốn một số người phải thất vọng. Đi thôi. Nhìn cái gì mà nhìn? Có gì hay mà nhìn? Mau ăn đi Phong viện trưởng, hai vị tiên sinh!
Có một việc không hợp lý. Lội Trạch Tín cũng tham gia vào đội của bọn họ. Đội của ai? Phong Thừa Tuấn và Văn Bân. Có Lội Trạch Tín thêm gia vào, thì Phong Thừa Tuấn càng dễ đạt được quán quân. [Đội của Phong Thừa Tuấn và Hàn Thắng Trí]
[gia tộc Phong thị và gia tộc Hàn thị.] [Như vậy thì có gì tốt chứ?] Phong viện trưởng? Ngài đang âu lo điều gì vậy? Ta đã nghĩ Lội Trạch Tín, cậu ta sẽ… Cậu ta có làm khó Thừa Tuấn và Văn Bân không? Liễu tiên sinh…
So sánh Lội Trạch Tín và Phong Thừa Tuấn, tên pháp của hai người này thế nào? Lội Trạch Tín từ nhỏ đã theo tôi học võ nhiều năm, Chỉ xét kỹ năng bắn cung, thì đường sinh của Vân Thượng Học Đường, không ai có thể địch nổi.
Lội Trạch Tín, tên lãng tử bướng bỉnh không chịu phục tùng này thực sự đã từng bước tường bước đi theo chính đạo. Đại lễ bắn cung lần này thực sự làm người ta phải mong đợi. Lội Trạch Tín sẽ thực sự giúp đỡ Thừa Tuấn và Văn Bân sao?
Phong viện trưởng, câu hỏi này ngài vừa mới hỏi xong. Vậy mọi người đã trả lời chưa? Bắn được mười điểm thật là khó. Tư thế của đệ không đúng. Cây cung này cứng quá. Bây giờ không đến lượt huynh nói lăng lung tung nữa. Cứ lo tốt cho mình đi. Sư đệ…
Vấn đề lớn nhất của đề hiện giờ là quá nhiều tạp niệm. Một lòng chỉ nghĩ bắn trúng tâm bia giành giải quán quân, như vậy sẽ bị luống cuống. Dẫn đến mắt và tay có sự sai lệch. Có hiểu không? Đệ hiểu rồi. Tâm phải như nước. Đúng. Đệ chỉ cần
Ngắm chuẩn tâm bia, Tận hưởng cảm giác hồi hộp của khoảnh khắc mũi tên bắn bắn đi. Người và tên hợp nhất. Để đệ thử. Cũng tạm được. Không tệ, không tệ. Thật xin lỗi các vị. Tôi thực sự già rồi. E rằng sẽ cản bước tiến của mọi người.
Huynh đừng luyện nữa. Quay về nghỉ ngơi đi. Ngày mai tự tin phát huy là được rồi. Được. Trạch Tín. Có huynh rồi, tôi cũng yên tâm. Cố lên! Đại thần sẽ phủ hộ huynh. Sao lại chỉ có tám điểm. Ngày thường đều mười điểm cơ mà? Cậu là một người
Có thực lực nhưng tố chất tâm lý quá kém. Đại lễ ngày mai do đích thân Vương sư chủ trì. Sân thi đấu còn có rất nhiều người. Tôi thực sự lo huynh sẽ bị hồi hộp, không đạt yêu cầu. Nói bậy. Tôi nhất định sẽ phát huy tốt.
Huynh có thể đảm bảo không? Việc này… Vậy phải làm sao? Đệ có cách. Như vậy có thực sự hữu ích không? Triều Huy huynh luôn đặt hy vọng vào các vị thần. Huynh ấy nhất định sẽ nghĩ việc lễ bái long trọng như vậy
Nhất định sẽ được Khổng thánh nhân phù hộ. Tâm của huynh ấy nhất định sẽ thoái mái. Huynh ấy sẽ giữ được bình tĩnh trong đại lễ bắn cung. Ít nhiều gì thì cũng có ích. Khổng thánh nhân trên cao xin hãy phù hộ cho chúng con trong đại lễ bắn cung,
Có thể đạt được thành tích tốt. Thật không ngờ Lội Trạch Tín ngày thường phóng đáng, không câu nệ. Nhưng lại rất bình tĩnh trong việc này. – Thật làm người khác bất ngờ. – Phù hộ cho chúng con. Có thể giành được quán quân. Trạch Tín huynh, đệ có dự cảm,
Chúng ta nhất định sẽ giành được giải quán quân. Mấy người các huynh, mau quỳ xuống bái lạy Khổng thánh nhân đi. Nào, nào, nào… Đại lễ bắn cung năm nay, chuẩn bị long trọng như vậy, là có ý gì đây? Vương Hạo Chân… Thực sự thay bệ hạ chủ trì sao?
Vương Hạo Chân coi trọng Phong Thừa Tuấn như vậy… Lẽ nào là vì Phong Thừa Tuấn mà đi sao? Hay là ông ta muốn giúp Phong Thừa Tuấn làm học trưởng? Cha… Ca ca nên sớm ra ngoài làm quan mới đúng. Hà tất phải ở lại Vân Thượng làm chức học trưởng chứ?
Con thì hiểu cái gì chứ? Sao con cả ngày cầm sách trên tay vậy? Cha không cho con gái đọc sách, lẽ nào muốn con gái cả ngày chỉ ngủ sao? Nữ nhi… nên làm những việc của nữ nhi. Đọc sách không phải là việc nên làm sao?
Cha hy vọng ca ca bác học đa tài, hiểu rộng biết nhiều. Thì cũng phải có chút hy vọng vào con gái chứ? Mẫn nhi đã lớn rồi, cũng muốn chia sẻ những ưu phiền với cha. Con đã nói như vậy rồi, thì thực sự cha nghĩ con đã lớn thật rồi.
Con muốn chia sẻ những ưu phiền với cha, thì cha… – Bây giờ có một vấn đề muốn hỏi. – Cha… Thực sự cha không cần lo lắng Phong Thừa Tuấn lấy mất vị trí học trưởng của ca ca. Bởi vì Phong Thừa Tuấn một lòng chỉ nghĩ đến học,
Khẳng định không có ý nghĩ sẽ liên quan đến việc của trưởng hội nghị gì đó đâu. Sao con hiểu Phong Thừa Tuấn vậy? Không có. Con chỉ là nghe ca ca kể một chút chuyện của học đường thôi. Nhưng ca ca làm việc quá tự phụ rồi.
Hơn nữa cũng không hiểu đạo lý đối nhân xử thế. Con nghĩ cha nên làm chút việc gì đó vì ca ca. Mẫn nhi… Cha hỏi con… Con nghĩ cha nên làm như thế nào? Học trưởng… Sơ xuất, sơ xuất… Đệ bắn lại lần nữa. Đệ nghe rõ cho ta đây.
Tốt nhất là mau cải thiện điểm cho ta, ta nhất định phải giành giải nhất. Vốn dĩ dựa vào bốn người các huynh, là chúng ta thắng chắc rồi. Ai nghĩ được rằng bây giờ Lội Trạch Tín đã tham gia. Vậy thì cũng có gì đáng ngại chứ?
Như vậy chẳng phải là tốt cho chúng ta thể hiện thực lực sao? Bính Thân… Đệ phải lấy lại tinh thần. Bính Thân… Lần này đệ nhất định không được sơ xuất, rõ chưa? Nếu lần đại lễ này, Thắng Trí không giành được giải quán quân,
Thì không có cách nào nhờ thúc phụ của ta đâu. Ăn cơm thôi… Ăn cơm thôi… Sao mà phải vội vã vậy? – Thật là nhiều đồ ăn ngon. – Huynh xem này, xem này… – Huynh xem này… – Có chút đặc biệt…
– Người đẹp, đồ ăn ngon. – Thật là nhiều đồ ăn. – Thật thơm. – Hôm nay là ngày gì vậy? Đây là quà mà đại thần đã ban cho chúng ta. Bình tĩnh, bình tĩnh… Học trưởng biết được các vị đồng môn vì đại lễ mà đã phải vất vả.
Vì vậy đã đặc biệt bảo muội muội Hàn Thục Mẫn tiểu thư đến chuẩn bị ít đồ ăn ngon cho mọi người. Hy vọng ngày mai mọi người có thể phát huy tốt. Không uổng phí tấm lòng tốt của học trưởng. Được, được. Cảm ơn Hàn tiểu thư. Thật là tuyệt.
Những đồ ăn này là ca ca tôi đặc biệt căn dặn tôi chuẩn bị cho mọi người. – Sư đệ, chúng ta đi thôi. – Đi đâu? Tên Hàn Thắng Trí luôn nhắm mục tiêu vào đệ như thế. Đồ ăn mà hắn cho, đệ có nuốt nổi không?
Hy vọng mọi người vui vẻ ăn. Được, được. Cảm ơn Hàn tiểu thư. Đi thôi. Hai người các huynh là gì vậy? Phong công tử… – Không phải chứ? – Hàn tiểu thư, sao chúng tôi không có? Chỉ có mình huynh ấy có? – Cho chúng tôi một ít đi. – Đúng vậy.