Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 08 | iQiyi Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 8] Tiểu nhị, gọi món. Khách quan, ngài gọi món gì? Tiểu huynh đệ, ta muốn hỏi cậu một vấn đề. Tối qua quán rượu có phải có người ức hiếp kẻ yếu.

Đúng lúc có hai vị học sinh ra tay giúp đỡ? Tôi nói với công tử, công tử ngàn vạn lần đừng truyền ra ngoài. Rượu Công Tượng kia không phải là hai vị học sinh kia cố ý làm hỏng đâu. Có một tên côn đồ đẩy một vị học sinh thấp

Cậu ta không cẩn thận mới đem rượu Công Tượng đó làm đổ rồi. Ông chủ của chúng tôi biết hai tên vô lại kia sẽ không đền, nên mới tìm hai học sinh kia nói chuyện. Hôm qua có người nào khác nhìn thấy sự việc xảy ra? Cái này…

Huynh đài, xin lỗi! Xin lỗi! Cảm ơn! Cảm ơn! Không làm phiền huynh rồi. Sách của huynh…. Đây chính là cái giá phải trả khi ở cùng với Lôi Trạch Tín. Bây giờ người người đều sợ ta. Sư huynh cũng không chịu thay đổi mối quan hệ giữa bản thân với mọi người.

Ta thấy thật sự hết cứu chữa rồi. Thật ra con người Lôi Ngạo này, rất dễ gọt giũa. Cậu ta à, ăn mềm không ăn cứng. Nếu như huynh trước mặt cậu ta giả đáng thương. giả thảm thương…. Nói không chừng cậu ta sẽ mềm lòng. Cậu ta mà mềm lòng,

Thì sẽ mặc huynh sắp xếp. Mặc ta sắp xếp? Khoa trương như vậy? Huynh thử một chút không phải là biết rồi sao? Vậy giả đáng thương, phải làm thế nào? Huynh bây giờ là đủ đáng thương rồi. Có điều, nói chuyện ngữ khí phải mềm mỏng một chút. Giống như vậy.

Lôi sư huynh, huynh giúp người ta đi mà. Huynh như vậy cũng giống con gái quá rồi đấy. Đúng. Giống một cô gái là đúng rồi. Hay là huynh cũng học một chút. Ta giúp huynh xem thử. Sư huynh… Huynh giúp người ta đi mà. Sao rồi?

Cái đó… Văn Bân, huynh diễn quá thật rồi! Giống cái gì? Ta không phải là học huynh sao? Cho nên ta làm như vậy, sư huynh sẽ nghe ta sao? Yên tâm. Tuyệt đối không có vấn đề. [Nhập Uyển Trai] Tiên sinh.

– Khách quan. – Tối qua đánh nhau ở quán rượu Minh Nhân. Ông có phải cũng ở hiện trường? Tôi lúc đó ở hiện trường. Nhưng mà lúc đánh nhau, tôi lại đi rồi. Vậy ông có nghe bọn họ nói những gì không? Cái này thật sự không biết.

Lúc đó chén dĩa làm vỡ một trận, làm sao nghe được âm thanh gì chứ. Cảm ơn ông. Công tử đi thong thả. Phong công tử. Tiểu Tẩm cô nương. Chuyện công tử nghe ngóng, tiểu thư nhà chúng tôi có biết. Cố lên! Cố lên! Nói không được chính là không được!

Sư huynh. Huynh giúp đỡ người ta đi mà. Ta không phải đang nằm mơ chứ? Sao có thể chứ? Sư huynh, huynh giúp người ta đi mà. Sư đệ. Đệ không sao chứ? Sao lại không sao chứ? Người ta sắp bị gạch tên rồi. Sư huynh, huynh giúp người ta đi mà.

Thật đáng sợ! Đệ điên rồi! Không phải, sư huynh. Sư huynh, huynh đi đâu? Sư huynh…. Sư huynh, Sư huynh, huynh đừng chạy. Sư huynh. Sư huynh. Sư huynh. Đệ nhất định phải có được cảm tình của các đồng môn. Đệ nếu như bị Vân Thượng đuổi học rồi.

Vậy tỷ tỷ đệ đối với người đệ đệ như đệ có bao nhiêu thất vọng chứ? Tỷ ấy từ nhỏ đã nói, nói đệ nhất định có thể thi vào Vân Thượng. Còn nói, còn nói muốn đệ giới thiệu học sinh ưu tú cho tỷ ấy. Đệ nếu như bị thôi học rồi.

Đệ còn mặt mũi nào đối diện với tỷ tỷ của đệ chứ. [Đệ đệ nhất định phải nỗ lực,] [lớn lên cũng sẽ vào học đường Vân Thượng có được không?] [Đệ đệ nhất định sẽ ngoan ngoãn đọc sách.] [Sẽ không để huynh thất vọng!] [Vậy ta vào nhé.] Sư huynh.

Huynh giúp đệ đi. Đủ rồi. Sư huynh, huynh giúp đệ đi mà. Sư huynh, huynh giúp… Được rồi, được rồi. Ta đồng ý với đệ. Nhưng đệ phải đồng ý với ta. Đệ sau này không được nói chuyện như vậy nữa, được không? Phong công tử. Làm phiền Hàn tiểu thư rồi.

Không làm phiền! Không làm phiền! Gặp được Phong công tử vui còn không hết. Công tử có chuyện gì đừng ngại nói. Học trò lần này đến là có chuyện muốn nhờ vả. Huynh cứ nói. Chỉ cần ta giúp được, nhất quyết không từ. Nghe tiểu Tẩm cô nương nói,

Tối qua lúc chuyện ồn ào ở quán rượu Minh Nhân, Hàn tiểu thư cũng ở đó? Ta ở đó… Nhưng chuyện không phải như công tử nói là làm loạn. Chỉ là hai vị học trò trượng nghĩa ra tay diệt trừ ác bá. Quả nhiên là như vậy!

Vậy tiểu thư có thể ra làm chứng giúp? Nhất quyết không từ. Công tử hôm nay đến thật trùng hợp. Tiểu thư nhà chúng tôi vừa hay có lễ vật muốn tặng cho công tử. Tiểu thư, lấy ra đi. Cái này tặng huynh. Tiểu thư, lễ vật quý giá như vậy

Thứ cho học trò không dám nhận. Đây không phải là vật gì quá quý giá. Chỉ là chính tay ta tự làm một cái ví tiền mà thôi. Hàn tiểu thư, lễ vật này có ý nghĩa quan trọng. Học trò thật sự không thể nhận.

Công tử, người như vậy tiểu thư nhà chúng tôi sẽ rất đau lòng. Người xem tay của tiểu thư đã bị kim đâm rách như vậy… Công tử sao phải từ chối ta như vậy? Lẽ nào công tử cảm thấy Thục Mẫn không xứng với huynh? Không phải, Hàn tiểu thư.

Học trò lấy việc học làm trọng. Không muốn nghĩ đến chuyện tình cảm nam nữ. Hy vọng Hàn tiểu thư có thể hiểu cho. Vậy công tử từ chối lễ vật của ta. Chúng ta vẫn là bạn bè chứ? Chúng ta đương nhiên là bạn bè.

Ta nói là kiểu bạn bè thường liên lạc, là bạn bè thân thiết. Lệ tiên sinh. Ở đây có hai phần trong ba phần học sinh ký tên. Đều đồng ý để Văn Bân và Lôi Trạch Tín đuổi ra khỏi học đường. Nhanh như vậy đã làm xong rồi?

Học trưởng làm việc quả là có hiệu quả. Đây đều là các học sinh tự nguyện. Học trò không hề tác động gì đến bọn họ. Vậy xem ra Văn Bân và Lôi Trạch Tín thật sự phải bị gạch tên rồi. Tiên sinh đến.

– Tiên sinh đến rồi. – Tiên sinh đến rồi. Lần này đề thi hơi khó một chút, đã để trên bàn của các người. Bây giờ có thể bắt đầu rồi. Tỉnh! Tỉnh! Đừng ngủ nữa. Ta không ngủ. Sư huynh. Sư huynh. Lệ tiên sinh. Học trò có chứng cứ chứng minh,

Tối qua Lôi Trạch Tín và Văn Bân đích thực đã ra tay giúp đỡ kẻ yếu. Phong Thừa Tuấn. Huynh cho rằng tùy ý tìm một người làm chứng thì có thể giúp đỡ Văn Bân sao? Ta sẽ không giả thần giả quỷ.

Người làm chứng đó chính là muội muội của Hàn công tử, Hàn Thục Mẫn tiểu thư. Mọi người đều phải dùng tâm. Tỉ mỉ quan sát. Bức tranh này mới có thể vẽ đẹp được. Lôi Trạch Tín. Cậu sao lại không cầm bút? – Sư huynh. – Ai? Rất tốt!

Chí ít ở bài giảng của ta cậu có thể mở mắt một lần. Vẽ đi. Mọi người tiếp tục vẽ. Vẽ đi. Sư huynh. Hôm nay huynh biểu hiện rất tốt. Cứ tiếp tục như vậy. Mọi người đối với chúng ta sẽ không có thành kiến nữa.

Đến lúc đó, chúng ta có thể nói sự thật với bọn họ. Như thế bọn họ có thể chấp nhận chúng ta. Bân đệ. Phong ca. Huynh hôm nay cả ngày không lên lớp. Có phải trong nhà có chuyện không? Phong viện trưởng gọi hai người đến Cần Miễn Các. Phong viện trưởng.

Ngài hãy cho chúng tôi một cơ hội nữa đi. Chúng tôi nhất định sẽ biểu hiện thật tốt. Ngài xem Lôi sư huynh. Lôi sư huynh huynh ấy đã thay đổi thành người mới rồi. Lôi Trạch Tín thay đổi thành như vậy xem ra có chút không quen.

Phong viện trưởng là đang khen cậu đấy. Hai người đang làm gì vậy chứ? Chuyện đánh nhau ở quán rượu đã điều tra rõ ràng rồi. Quả thực là hai người đã làm việc nghĩa. Học đường vẫn phải quan sát thêm một thời gian hành vi cử chỉ của hai người.

Trong thời gian này, thành tích các môn của hai người phải bảo đảm tốt. Nếu như không thể đạt được thành tích khiến người khác thỏa mãn. Thì sẽ gạch tên hai người. Nghe rõ chưa? Có điều mọi người sao lại biết ta và Lôi sư huynh dám làm việc nghĩa vậy?

Là Phong Thừa Tuấn giúp các người tìm thấy nhân chứng. Sư huynh, lần này nếu không có Phong huynh chúng ta chết chắc rồi. Chút nữa gặp được huynh ấy, nhất định phải cảm ơn một chút. Giả nhân giả nghĩa! Huynh sao có thể nói người ta như vậy?

Sư đệ, đừng trách ta không có lòng tốt nhắc nhở đệ. Loại người này thích nhất là mua chuộc lòng người. Ta thấy huynh là có thành kiến với huynh ấy. Đệ nếu như vậy, ta sẽ không giúp đệ nữa. Sư huynh, huynh giúp người ta đi mà. Sư huynh. Sư huynh.

Phong ca. Huynh không có gì muốn nói với chúng tôi sao? Nói cái gì? Một ngày không gặp huynh. Huynh đi đâu vậy? Xử lý vài chuyện cá nhân. Vậy xử lý xong chưa? Xử lý xong rồi. Chuyện của ta cũng xử lý xong rồi. Đệ không cần thôi học nữa. Vậy sao?

Chúc mừng đệ. Không dám nhận lời chúc mừng này. Về sau còn phải xem biểu hiện và thành tích của chúng tôi. Tạm thời đệ không có vấn đề gì cả. Chỉ là không biết Lôi sư huynh có vấn đề không. Tiểu tử nói dối liền thành mạch.

Đừng cho rằng ta sẽ cảm ơn cậu. Những việc mà ta làm, không cần người khác cảm ơn. [Quái lạ!] [Trước đây luôn giảng đạo lý với ta.] [Bây giờ lại không nói cái gì.] Văn Bân. Ta vẫn luôn rất xem trọng huynh. Làm vỡ tài vật của bách tính.

Học đường lại chỉ phạt ngươi dọn sạch lá rụng ở vườn sau. Thật là khiến người khác không hiểu được. Văn Bân, ngươi thật biết cách lôi kéo. Từ lúc bắt đầu nhập học, dựa thế vào Phong Thừa Tuấn. Bây giờ lại có Lôi Trạch Tín làm chỗ dựa.

Ta thật sự xem nhẹ ngươi rồi. Chuyện ở quán rượu đã điều tra rõ ràng rồi. Học trưởng nếu nghi ngờ sự phán đoán của Phong viện trưởng, thì đi hỏi đi. Đừng ở đây gán tội danh cho ta nữa. Ngươi không phải là rất có nhẫn nại sao?

Lần trước đánh ta chắc là vẫn chưa đánh đủ đúng không? Lần này có muốn đánh thêm lần nữa? Nào, nào, nào. Ta chính là đứng ở đây cho ngươi đánh. Sư huynh, chúng ta vẫn ở trong thời gian quan sát. Lôi Trạch Tín cũng có lúc nhẫn nhục. Ngươi muốn chết…

Bọn họ cố ý đấy. Đừng lên. Tốt! Rất tốt! Ta lại muốn xem xem, không tuân thủ nguyên tắc như các người, có thể nhịn bao lâu. Thật là người không biết… Sư huynh. Huynh một buổi sáng không lên lớp. Như thế là không được.

Buổi chiều là lớp của Đinh tiên sinh, huynh nhất định phải đi. Tứ thư ngũ kinh rất khô khan. Ta mới không đi đấy. Vị Đinh tiên sinh kia nói chuyện rất có trọng lượng. Huynh nhất định phải đi.

Hơn nữa nghe nói cách thức bài giảng ông ta với người khác không giống nhau. Nói không chừng huynh sẽ có hứng thú. Không đi. Được rồi, ta đi. [Kha Sĩ Quân Tần Bắc Xuyên] [Tất cả bản thảo của tiên sinh đều ở đây sao?] [Ngũ kinh tiên sinh mới đến,]

[vẫn chưa có bản thảo.] Ông dọa chết ta rồi! Phong viện trưởng. Chiếc bình này được chế tạo rất tinh xảo. Ông thật biết chọn hàng. Ta khó khăn lắm mới lấy được nó. Hôm nay là ngày đầu tiên Đinh Nhã Dương tiên sinh nhận lớp. Ngài không đi kiểm duyệt sao?

Không cần lo! Không cần lo! Có Phong Thừa Tuấn kiểm duyệt rồi. Cái bình này cắm thêm vài bông hoa mới là chuyện chính. Phong huynh, Phong… Sư đệ. Làm phiền, làm phiền. Lôi… Lôi Ngạo! Không phải… Huynh sao lại đến lớp Tứ thư ngũ kinh chứ?

Văn Bân, trước đây Phong viện trưởng đến tìm cậu ta cũng không đến. Thật là có tiến bộ khác người, làm cho người khác kinh ngạc. Thất kính! Thất kính! Thất kính! Đi. Đi, đi, đi. Trễ rồi, trễ rồi, trễ rồi. Đến trễ rồi! Đến trễ rồi! Đến trễ rồi!

Sư huynh, không phải huynh nói ở trước mặt tiên sinh sẽ thể hiện tốt sao? Ông ta nếu như giảng hay, ta tự nhiên sẽ ngồi dậy. Không phải…. Tiên sinh đến. – Tiên sinh đến rồi. – Tiên sinh đến rồi, đi, đi, đi. Hành lễ. Ngồi. Ta tên là Đinh Nhã Dương,

Là Ngũ kinh tiên sinh của học đường Vân Thượng. Bây giờ, chúng ta lên lớp. Tiên sinh. Tiên sinh, học trò có một vấn đề muốn thỉnh giáo thầy. Vị hiền đệ này có chuyện gì muốn hỏi, nói đi. Không dám! Không dám! Không dám!

Tiên sinh, học trò có gấp gáp lớn nhanh cũng không dám làm hiền đệ của thầy. Chính là học phần của thầy tính như thế nào? Thầy nói cho học trò chúng ta biết. Ta nói cho cậu biết, ngồi đi. Ở lớp của ta, có năm lần không đạt yêu cầu

Thì sẽ mất đi tư cách thi đình. Cho nên, phải xem các người làm thế nào rồi. Ta hy vọng mọi người, dùng thành ý của các người, đem nó lấp đầy. Ta sẽ căn cứ vào thành ý lớn nhỏ của các người

Để suy nghĩ các người có thể thông qua được không. Từ cậu bắt đầu đi. Rõ ràng là gan lớn muốn tiền, thật quá đáng rồi! Lão già tham tiền hám của này không có thể là người có học được. Phong viện trưởng.

Cậu có nhìn thấy cái bình bảo bối của ta không? Bị Đinh tiên sinh đem đi rồi. Cái gì? Để cậu ta đem đi rồi? Học đường Vân Thượng là nhà của bọn họ sao? Cầm loạn đồ đạc. Ông ta đích thực là cầm đi rồi. Quả là cướp đoạt!

Cậu ta còn dám cướp đồ? Ông ta trên lớp học nhận tiền đút lót. Cậu ta dám trên lớp học nhận tiền đút lót? Thật không ra làm sao! Nghĩ ở học đường Vân Thượng có thể vơ vét tiền sao? Vậy tuyệt đối không cho phép xảy ra! Đúng vậy!

– Bắt buộc phải trừng phạt. – Cái đó… Ngươi nói cậu ta thực sự vơ vét được tiền sao? Thật khiến người khác cảm động rồi! Mọi người là đem nó xem thành một cái bình quý. Trong mắt của ta. Nó chính là một cái bình ảo thuật. Bình ảo thuật?

Bình ảo thuật là có ý gì? Ai có thể biết chứ? Thật lợi hại! Còn nữa… Còn nữa… – Thật lợi hại! – Quá lợi hại rồi! Tiên sinh thật lợi hại! Quá lợi hại rồi! Thật thần kỳ! Đây cũng là quá lợi hại rồi. Đúng vậy, quá lợi hại rồi.

Thật lợi hại! Thật lợi hại! Ta cũng muốn học! Sao rồi? Có cái gì…. Quá lợi hại rồi! Một chút thì biến ra rồi. Nào… Thưởng…. Thầy. Đến đây thôi! Lại muốn làm nổi rồi. Cậu có gì chỉ giáo sao? Xin thầy không cần dùng những trò ảo thuật này

Để làm trễ thời gian của chúng ta. Sao vậy? Mọi người cảm thấy không vui sao? – Vui! – Vui! Nếu như mọi người cảm thấy vui, có thể trực tiếp mời thầy ảo thuật đến. Vậy há không phải càng có ý nghĩa sao? Nhưng ở đây là lớp học.

《Luận ngữ》học có một câu, Phương pháp học không cố định. Là chỉ những người thiếu hụt kiến thức rất dễ dàng bị ràng buộc trong thế giới chật hẹp. Hình thành người cố chấp. Cho nên chúng ta phải không ngừng nghiên cứu học vấn,

Dùng linh hồn thay đổi bộ não đi tìm hiểu chân lý. Tại sao? Bởi vì mọi người đều đang nhận bổng lộc của Vân Quốc. Học sinh của học đường Vân Thượng cơ hội học tập của các người là lão bách tính dùng mồ hôi và công sức ban tặng cho các người.

Cho nên các người phải dùng sự học tập chuyên cần để báo đáp bọn họ. Xin nhờ các vị chí ít phải xứng đáng với bát cơm mà các vị ăn. Học tập thật tốt. Hôm nay ở trong lớp ta muốn khen một người. Cậu ta làm rất tốt.

– Đạt chuẩn. – Phong Thừa Tuấn. Phản đối nội dung người giảng dạy sao lại làm rất tốt? Bởi vì cậu ta hôm nay ở lớp học, người duy nhất không chấp nhận bài giảng mà đưa ra ý kiến khác. Trí tuệ của con người không nằm ở đáp án

Mà nằm ở câu hỏi. Ta dạy dỗ học vấn cho các người mười phần có hạn. Thậm chí là cực kỳ bé nhỏ. Nhưng phàm người nào có thể đề xuất được vấn đề thì bản thân họ đã có thể giải quyết vấn đề. Cực kỳ bé nhỏ.

Nếu như các người đối với cách giải thích của ta có bất đồng ý kiến, có thể tùy ý đến tìm ta. Học kỳ này, chính là để chúng ta đụng đầu đến chảy máu. Những người còn lại, toàn bộ đều không đạt. Toàn bộ đều không đạt? Dựa vào cái gì chứ?

Đinh tiên sinh. Phong viện trưởng. Chiêu thức này của cậu là học ở đâu vậy? Đây… Không phải là chiêu thức. Tiền đút lót cậu thu đâu rồi? Bỏ trong bình rồi. Vậy bình đâu? Bài giảng yêu cầu… Làm bể rồi… Vỡ rồi? Thật sự ngại quá! Phương pháp khôi phục

Ta vẫn chưa học được. Vậy chiếc bình quý giá đó… Vỡ rồi…. Không có trả giá, làm sao có hồi đáp chứ? Vỡ rồi…. Vỡ rồi…. Vỡ rồi…. Bình của ta… Vỡ rồi…. Phong viện trưởng. Các học trò. Tuần kiểm tra này yêu cầu nhất định phải đạt được bậc cao.

Bằng không có thể không đạt rồi. Hy vọng mọi người nhất định phải coi trọng. Được rồi. Bây giờ tan lớp. Sư huynh. Chúng ta phải chăm chỉ luyện tập mới được. Chúng ta vẫn đang trong thời gian quan sát. Môn của vị Đinh tiên sinh kia đã không đạt rồi.

Không thể không đạt nữa. Thật phiền phức! Môn thổi sáo kia là điểm chết của ta. Hai năm rồi, ta chỉ có thể thổi một giai điệu đó. Huynh yên tâm, ta nhất định sẽ giúp huynh. Đệ xem. Dùng chút lực vẫn là có thể thổi kêu. Không đúng.

Đệ sao thấy người khác thổi cũng không mệt như vậy! Thổi nhiều rồi, quen rồi, đương nhiên không mệt. Cũng đúng. Chúng ta trước tiên đem âm thanh thổi được đã. – Sau đó từ từ luyện. – Nào. Cậu lắc đầu cái gì? Các người không biết thổi,

Sao lại không đi thỉnh giáo Triệu tiên sinh? Sư huynh chúng ta với Triệu tiên sinh quan hệ không tốt. Ông ấy làm sao có thể dạy chúng tôi chứ? Triệu tiên sinh không ích kỷ như vậy. Các người đi hỏi, ông ấy nhất định sẽ dạy.

Không cần cậu đến dạy bảo chúng tôi. Phong ca, Ta là biết thổi, nhưng ta không biết dạy. Sư đệ, trở về. Tiểu tử làm bộ làm tịch. Cầu xin cậu ta làm cái gì? – Sư huynh chúng ta tiếp tục. – Nào. Trời ạ!

Đây quả thực là âm thanh của âm phủ mà. Làm sao có thể ngủ chứ? Đây quả thực là âm thanh ác quỷ gọi mà, ta dường như…. Làm gì vậy? Đường đường là học sinh của học đường Vân Thượng. Chút chuyện nhỏ này còn nhịn không được sao? Trở về ngủ đi.

– Đây… – Nhanh lên… Đây… Đây cũng quá khó nghe rồi. Đây là giết lợn…. Các vị huynh đài có chuyện gì? Thừa Tuấn huynh. Có thể xin huynh ra tay giúp đỡ, cứu đồng môn dầu sôi lửa bỏng. Là xảy ra chuyện gì đại sự sao?

Huynh nếu như không ngăn cản Văn Bân và Lôi Trạch Tín. Chúng tôi sắp bị tiếng ồn của bọn họ giết chết rồi. Nghĩa Đức. Thừa Tuấn à. Huynh xem trong số huynh đệ chúng ta tài thổi sáo của huynh là tốt nhất. Nhưng huynh cũng biết, Lôi Ngạo này,

Xưa nay với Triệu tiên sinh không tốt. Huynh hy vọng Lôi Ngạo đi tìm Triệu tiên sinh chỉ giáo vậy cũng là không thể. Nhưng nếu giống như cậu ta và Văn Bân mỗi đêm luyện như vậy…. Bọn họ có thể thành tài hay không ta không biết.

Mấy người chúng ta sợ là đợi không đến ngày bọn họ thành tài rồi. Cho nên vẫn xin Thừa Tuấn huynh ra tay cứu giúp. Xin đừng như vậy. Cách cầm của đệ không đúng. Như thế sao có thể thổi được? Như vậy tốt hơn nhiều rồi!

Huynh không phải nói không dạy đệ sao? Thật ra… Ta vẫn luôn suy nghĩ về lời đệ nói. Lời của đệ? Đệ nói, tự xem mình giỏi mà trách người khác yếu. Nên đừng đem dục vọng cưỡng cầu. Ta đích thực là đem rất nhiều quan điểm áp đặt lên người đệ.

Cho nên ta quyết định… Chuyện của đệ, ta không tham dự nữa. Như vậy cũng không đúng sao? Đệ… Đệ cũng không phải phủ định toàn bộ ý kiến của huynh. Tuy rằng đệ rất không thích huynh đem quan điểm của mình áp đặt lên người khác.

Nhưng đệ cũng rất tán thưởng sự chân thành, công chính của huynh. Hơn nữa còn rất tài hoa. Chỉ là con người huynh, vui buồn thất thường, khiến người ta đoán không ra. Vui buồn thất thường là đệ chứ? Huynh có còn muốn dạy đệ thổi sáo không? Nào. [Thành Học Chi]

Thần tiên của tôi ơi! Văn Bân. Huynh quá lợi hại rồi! Huynh làm sao làm được vậy? Đúng vậy! Dạy chúng tôi đi. Ta không dạy nổi các người. Vẫn là để Phong huynh dạy các người đi. Vậy thì làm phiền Phong huynh rồi! Có công rồi! Có công rồi!

Các vị sư huynh. Chút bản lĩnh nhỏ này của ta, không thể dạy nhiều người như vậy. Nhìn huynh nói kìa, Phong Thừa Tuấn. Chúng ta từ nhỏ là bạn học đồng môn. Huynh các môn đều đứng đầu. Ta còn không biết sao? – Đúng vậy! – Triều Huy huynh quá lời rồi.

Có điều các vị thật lòng muốn học, sao lại không đi tìm Triệu tiên sinh chứ? – Đây… – Huynh thật không có tình đồng môn rồi. Mấy tên tiểu tử liều lĩnh các người, phiền chết rồi. – Ra ngoài. – Sư huynh.

– Thật ngại quá! Thật ngại quá! – Không sao! Không sao! Đạo người quân tử, không nên miễn cường người khác. Được rồi, đi, đi, đi. Cáo từ, cáo từ, cáo từ. Được rồi, được rồi, đi, đi, đi. Tại sao huynh dạy được đệ, mà dạy không được bọn họ chứ?

Bọn họ và đệ không giống nhau.