Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 17 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thư sinh Xinh Đẹp] [Tập 17] Phong ca, sư huynh nói ngày mai là ngày sinh của Lạc Huyên Quân. Nhưng cứ đến ngày sinh nhật là tâm trạng huynh ấy lại không tốt. Đệ muốn làm huynh ấy vui lên. Chúng ta đi chuẩn bị đi.
Đệ cùng Lạc Huyên Quân kiếm tiền có chia cho Phong ca của đệ không? Có việc là gọi Phong ca. Giờ muốn làm đối tác kiếm tiền được vui vẻ nhưng không nỡ tiêu tiền của mình, lại tìm đến Phong ca. Phong ca là cái gì của đệ.
Phong ca là ca ca của đệ. Huynh… Lạc Huyên Quân xem huynh như bạn bè đúng là sai lầm. Còn không bằng đệ tốt với huynh ấy. Đệ sẽ nói để huynh ấy nhận ra bộ mặt của huynh. Đi đi. Chả trách Vũ Lạc Huyên hỏi ta
Nếu giữa đệ và huynh ấy chỉ có một người được sống. Ta sẽ chọn ai? Đệ… Đệ giúp ta đi. Được rồi, không được đùa kiểu như thế nữa. Sinh nhật đương nhiên phải vui vẻ. Đệ muốn tổ chức sinh nhật cho huynh ấy. Chúng ta cùng nhau vui vẻ vậy. Được thôi.
Hay là chúng ta tổ chức một buổi sinh nhật để mọi người có thể được vui vẻ. Được. Phong ca đối với Văn Bân thật sự rất khác. Phải kết bái mới có tác dụng. Huynh muốn kết bái không? Muốn kết bái thì phải biểu hiện cho tốt.
Ta không muốn làm việc náo loạn ấy. Một mình quen rồi, không thích tụ tập. Chúng ta đến phòng của huynh ấy. Huynh gọi mọi người qua đó. Sư huynh, bọn đệ muốn đến chỗ Lạc Huyên huynh để tạo bất ngờ. Huynh có chìa khóa không?
Lạc Huyên Quân đúng là kiếm được không ít tiền. Đến cái nhà ăn tập thể đệ cũng không bao được. Công tử. Công tử, giúp ta một chút. Đến đây. Trả cho ta. – Cái này… – Mau lên. – Phong ca, vẫn còn một cái… – Cái này…
– Cái này không trả lại nữa. – Huynh đưa đây. Ta ăn một cái. – Ta chỉ ăn một cái thôi mà. – Trả lại cho ta. – Ta chỉ ăn một cái thôi mà. – Ta đã làm rất lâu đó. – Nhanh lên. – Huynh không cho người khác ăn à?
– Ta chỉ ăn một cái thôi. – Phong ca, huynh xem huynh ấy… Công tử, huynh hãy phân xử đi. Huynh làm gì đấy? Chúng ta uống rượu ở quán Minh Nhân không phải tốt hơn sao? Huynh cứ lôi ta quay về làm gì? Ta vẫn chưa chuẩn bị gì cả.
Ở nhà uống rượu thì sẽ tự tại hơn. [Vũ Lạc Cư] Không đúng. Trước giờ huynh chỉ cần có rượu là vui rồi sao hôm nay lại phải chọn địa điểm nữa? Nhiều lời, mau vào trong đi. Cái này… Chúc Lạc Huyên huynh sinh nhật vui vẻ. Ta chúc Lạc Huyên Quân
Có nhiều bạn tốt, phúc lộc cùng đến. Năm nào cũng có ngày hôm nay. Chúc Lạc Huyên huynh năm nào cũng vui như hôm nay. Đây là thuốc phong hàn thượng hạng mà ta đã tìm được. Bình thường ta đều không nỡ dùng. Chúng ta chuẩn bị cho trường hợp khẩn cấp.
Cái này tặng cho huynh, sau này huynh sẽ có nhiều bạn bè hơn. Chúc huynh ngày ngày vui vẻ hạnh phúc. [Lạc] Người mang theo lá bùa này nhất định sẽ có quý nhân phù trợ. Trước mắt toàn là ánh hào quang.
[Cấp Cấp Như Luật Lệnh] Nhưng trước mắt ta toàn là màu đen. Ai đó, dẫm cả vào ta rồi. Đứng dậy, đứng dậy. – Làm gì thế? – Ngã ta rồi. [Tặng Lạc Huyên Quân.] Đây là chữ viết của Lý Tiên Nhân có tiền cũng không mua được đâu.
Thừa Tuấn huynh thật có tâm. Được đấy, món quà này quả nhiên là phong cách của Thừa Tuấn huynh. Sư huynh, đến lượt huynh rồi. Huynh ấy? Một tên qua loa đại khái như huynh ấy mà cũng chuẩn bị quà cho ta sao? Mau lên. Cái này chỉ là tùy tiện mua thôi.
– Cái gì đó? – Không biết. – Mở ra xem đi. – Mở ra xem đi. – Đúng thế, cho bọn ta xem với. – Xem với. – Cái gì mà xấu thế. – Cái này cũng tặng được à? [Cái gì đây, vứt đi.] [Ngươi dám lừa bọn ta.] [Ngươi làm gì đấy?]
– [Đánh nó.] – [Đánh nó.] [Dừng tay.] [Dừng tay.] – [Đến đây đánh nhau với ta.] – [Ngươi làm gì đó?] – [Mau đi thôi.] – [Chạy thôi.] [Nào.] [Đây là quà sinh nhật cha ta tặng cho ta.] [Ngươi đưa mảnh vỡ cho ta]
[ta sẽ nặn cho ngươi một cái giống hệt như thế.] – [Thật sao?] – [Thật.] [Ngươi nói cho ta biết ngươi lừa bọn họ thế nào?] [Ta không lừa bọn họ.] [Là bọn họ tự nói] [nếu ta có thể nắm được mặt trăng] [sẽ trả lại tiền cho ta.]
[Nắm được mặt trăng trong tay?] [Sao mà làm được?] [Huynh xem đi.] [Thú vị đấy.] Cái này là huynh làm sao? Làm không đẹp lắm, hay là thôi đi. Giống hệt như trong trí nhớ của ta. Có điều, huynh không phải là người để ý nhỏ nhặt như thế.
Là sư đệ làm đó. Còn ai chưa tặng quà nữa? Văn Bân chưa tặng. Sao đệ còn ngượng ngùng gì nữa? Văn Bân, huynh không cần phải chuẩn bị quà gì cả? Ta có thể hiểu được tâm ý của huynh? Ta không có cái gì tốt cả nhưng ta cũng chuẩn bị rồi.
Ta bảo đảm là thứ các huynh muốn có cũng không được. – Được đấy Văn Bân. – Là cái gì? Cái gì đó? [Gửi đến Lạc Huyên Quân] [Một lần phục tùng sự sắp đặt của Lạc Huyên Quân.] – Cái gì đó? – Đây là cái gì? Cái này…
“Một lần phục tùng sự sắp đặt của Lạc Huyên Quân.” Được lắm. Món quà không tồi đâu. “Miễn phí ba lần viết thoại bản.’ – Cái này hay đó! – Cái này được đó! – Được đó. – Còn nữa… “Ba lần chạy việc vặt cho Lạc Huyên Quân.”
Món quà này chất lượng đấy. So sánh ngang với bùa đạo của Thánh thượng lão quân. Văn Bân có lòng quá. Văn Bân, nếu dùng mấy tờ giấy này thực sự huynh sẽ làm bất cứ việc gì sao? Đương nhiên rồi, chỉ cần ta có thể làm được. Nhưng nếu như…
Huynh có thể làm được nhưng không muốn làm thì sao? Ta có thể làm được thì chắc chắn sẽ làm. [Nếu lần này còn không thành công] [thì huynh phải có dũng khí] [để đối diện với thân phận của mình đi.] Được. Vậy giờ ta muốn dùng tờ giấy này. Ta muốn…
Ta muốn nghĩ xem nên dùng tờ giấy này như thế nào? Ngươi chắc chắn không nghe nhầm chứ? Học trưởng, ta nghe rất rõ ràng Lã Chiêu Vinh nói với Dương Nghĩa Đức tối hôm nay sẽ làm tiệc tổ chức sinh nhật cho Vũ Lạc Huyên. [Vũ Lạc Cư]
– Đầy rồi, đầy rồi. – Ngồi lên, nào, nào. – Nào, uống rượu đi. – Uống rượu. Được lắm Vũ Lạc Huyên, lại dám lừa cả ta. Ta xem ngươi sẽ giải thích với ta như thế nào. Cảm ơn mọi người hôm nay đã đến đây chúc mừng sinh nhật ta.
– Ta kính mọi người. – Nào, nào, nào. Mọi người đều ở đây à? Vui vẻ quá nhỉ. Ngươi đến đây làm gì? Sao thế, ta không thể đến sao? Ta cũng giống như các ngươi, đến uống một chén rượu. Rượu này là sư huynh của ta mua, ngươi không được uống.
Tên tiểu tử này thật không biết tôn trọng bề trên. Đợi chút sẽ có kịch hay của ngươi. Đừng có không khách khí như thế. Hôm nay chúng ta đến đây là để chúc mừng Lạc Huyên huynh. Vậy thì đa tạ Học trưởng đại giá quang lâm. Lạc Huyên huynh,
Huynh không có gì để nói với ta sao? Hay là… Huynh đang đợi ta nói trước. Hôm nay mọi người đã có mặt ở đây lại còn là sinh nhật của huynh, cũng chính là ngày tốt để ra quyết đoán. Vân Thượng Học Đường đã khoan dung cho một số dân đen
– trong thời gian lâu quá rồi. – Huynh nói cái gì? Là lúc để hắn ta tỉnh táo lại trở về nơi hắn ta nên đi. Vũ Lạc Huyên, huynh nói xem…? Không sai. Dân đen đó chính là ta. Mấy hôm trước có người trong Học Đường nói
Có học trò bình dân giả mạo quý tộc. Không sai, chính là ta. Có điều, một số việc Học Trưởng dặn dò ta làm… Hôm nay ta nói cho huynh biết. Ta sẽ không làm đâu. Ngươi đã nghĩ kỹ rồi sao? Được. Ngươi sẽ phải trả giá vì đã chơi xấu ta. Đi.
Ngươi. Tên nhóc này… Huynh lúc nãy đạp vào chân của ta rồi. Chân của ta hiện giờ rất đau. Huynh nói gì thế? Ta đạp vào huynh lúc nào? Rõ ràng là huynh đẩy ta. Huynh…Huynh… Đừng nói nữa, uống rượu đi. – Nào, ngồi đi. – Uống rượu, uống rượu.
– Không uống rượu thì lãng phí quá. – Uống rượu. Đại cát đại lợi. – Kính thiên địa. – Nào, đầy vào. – Không tồi, không tồi. – Nào, nào, nào. – Nào, nào, nào. – Uống rượu đi. Nào, uống rượu đi. Các huynh… Chúng ta uống rượu.
– Nào… – Đúng thế, uống rượu đi. – Nào… – Đứng lên đi. Vũ Lạc Huyên dám chơi ta. Ta đã sớm biết tên đó có gì không đúng. Học trưởng, huynh đừng tức giận. Có ta ở đây, không sao cả. Vũ Lạc Huyên còn dám tự nhận mình là dân thường.
Cũng có dũng khí đó. Hắn đã đưa ra lựa chọn vậy thì cũng đừng trách ta. Huynh phải nghĩ kỹ đó. Đừng quên, chúng ta vẫn có việc cần Vũ Lạc Huyên làm giúp. Lễ bắn cung, chúng ta sẽ dùng đến hắn. Đúng, đúng. Vũ Lạc Huyên đó
Thành tích ở lễ bắn cung mỗi năm đều đứng trong ba vị trí đứng đầu. Đúng thế, nếu như có hắn ta tỉ lệ thắng của chúng ta sẽ cao hơn. Bính Thân. Sao thế Học trưởng. Nếu như ngươi hăng hái hơn nữa ta có cần đến hắn nữa không?
Huynh phải lo cho đại cục. Hội đồng nhất định phải đạt được quán quân ở lễ bắn cung này mới có thể khôi phục được suy hướng lụy tàn. Việc này quan trọng hơn việc đuổi Văn Bân đi. Học trưởng. Học trưởng. Huynh không muốn biết
Hàn Thắng Trí bảo ta làm gì sao? Huynh muốn nói thì nói, không muốn nói thì thôi. Ta không hỏi. Hắn ta muốn ta đuổi huynh ra khỏi Học Đường. Rót thêm cho huynh một chút. Nào, cho ta với. Huynh là người tốt. Giữa tình bạn và tiền bạc huynh đã chọn ta.
Cả đời này Văn Bân sẽ làm bạn với huynh. Cạn ly. Cạn ly. Huynh vừa nói huynh muốn dùng giấy phân phó làm gì? Ta muốn cái gì đây? Ta muốn huynh… gọi ta một tiếng huynh trưởng. Thế nào? Làm gì đấy, bắt nạt ta à? Sao thế, huynh không muốn à?
Nam tử hán đại trượng phu, nói được làm được. Huynh trưởng. [Bắt đầu từ hôm nay] [ta sẽ bảo vệ huynh như bảo vệ chính bản thân ta.] [Cũng là đang bảo vệ hi vọng của ta.] – Nào. – [Hi vọng chống lại định mệnh.] Không hổ là Lạc Huyên huynh.
Có thể công khai thân phận của mình trước mặt bao nhiêu người như vậy. Có dũng khí lắm. Huynh đài quá khen. Lần này là huynh đã hủy giao kèo. Việc đã hứa nhưng không làm được. May mắn cho huynh là Học trưởng có trái tim nhân hậu.
Vậy ta phải đa tạ sự khoan dung của Học trưởng. Ta đối với người tài hoa như Lạc Huyên huynh luôn đối xử một cách chân thành. Vì thế cũng hi vọng huynh có thể tuân thủ nghiêm ngặt chức trách của một thành viên hội đồng.
Đúng thế, lễ bắn cung sắp diễn ra rồi. Huynh là đại tướng của chúng ta. Chỉ cần đạt quán quân trong lễ bắn cung chính là công lao to lớn nhất. Quan trọng hơn cả việc đuổi Văn Bân đi sao? Chưa ăn sáng đúng không? – Ngồi xuống cùng ăn đi. – Nào.
Đạ tạ Học trưởng, nếu không có việc gì ta đi trước đây. Ngồi. Đến muộn rồi. – Sao thế? – Đinh tiên sinh. Ánh sao rơi như bóng của thanh kiếm thay đổi màu sắc của mây trôi. Những ngôi sao đuổi nhau, thay đổi màu sắc trong bài thơ này
Chính là một trong những kỳ quan của hiện tượng thiên văn sao băng. Theo kinh nghiệm xem sao của Khâm Thiên Giám. Tối mai sẽ có một đợt trăm năm khó gặp kỳ quan sao băng. – Sao băng! – Sao băng!
Các vị, ta lớn như vậy vẫn chưa từng nhìn thấy sao băng. – Chưa từng thấy. – Sao băng. – Chúng ta cùng nhau xem có được không? – Được thôi. Huynh nhìn thấy sao băng chưa? Vẫn chưa. Sao băng như mưa khó có được
Ở chỗ, thời gian nó xuất hiện vẫn chưa chính xác. Cần phải tìm một nơi rộng rãi, quan sát suốt đêm. Như phù dung sớm nở tối tàn cực kỳ ngắn ngủi, rất dễ dàng bị vuột mất. Cần phải tìm một nơi rộng rãi, quan sát suốt đêm.
Theo quy tắc của học đường, chúng ta lại không thể ở bên ngoài, không thể xem sao băng rồi. Có chút đáng tiếc. Phong ca. Trăm năm mới gặp một lần sao băng, không xem có phải có chút đáng tiếc không? Ta cảm thấy rất đáng để đi xem thử. Đinh tiên sinh.
– Sao vậy? – Phong Thừa Tuấn có chuyện muốn nói. Có chuyện gì nói đi. Có chuyện gì nói đi. Đinh tiên sinh, học trò cảm thấy, hiện tượng thiên văn lần này là cơ hội tốt có thể để cho học sinh ra bên ngoài học đường xem thử.
– Phong ca nói rất đúng. – Đúng, đúng vậy. – Đúng vậy. – Được. Đinh tiên sinh, người cũng nói, sao băng này là trăm năm mới gặp. Đúng vậy. Ngài nói không cho đi xem sao băng, thì có chút phi lý. Đi đi, Đinh tiên sinh. Ý của mọi người là
Các học sinh thâu đêm ở bên ngoài không về sao? Cũng không phải là đi chơi, đi xem kỳ quan sao băng mà. – Đúng vậy, Văn Bân nói rất đúng. – Đại thần đã sắp xếp hết rồi. Đồng ý theo học trò chúng con đi, tiên sinh.
– Chúng ta đi…. – Ồn ào! Đúng vậy, tiên sinh, để chúng con đi đi. Trong giờ lên lớp lại ồn ào như vậy! Không ra thể thống gì cả! Chào Phong viện trưởng. Đinh tiên sinh, xảy ra chuyện gì vậy? Là thế này.
Tối mai có kỳ quan sao băng ngàn năm mới gặp. Các học sinh muốn học đường cho nghỉ ra ngoài quan sát. Là ai đề xuất ra vậy? Thân là học sinh không chăm chỉ học hành xem sao băng cái gì chứ? Là ai muốn đi xem sao băng?
Như vậy là đúng rồi, phải an tâm học hành. Lúc nãy mọi người nói năng hùng hồn đầy lý lẽ sao Phong viện trưởng đến lại không nói nữa? Học trò quả thực rất muốn đi xem sao băng. Đinh tiên sinh. Nào, nào, nào… Sao vậy Phong viện trưởng? Vậy…
Vậy ý của ngài là… Ta cho rằng lần này rất khó có được cơ hội tốt đề cao nhận thức của học sinh. Hy vọng Phong viện trưởng đồng ý. Thừa Tuấn, cậu muốn đi xem thì đi xem đi. Đi hết, mọi người đều đi. – Đi hết, đi hết. – Tốt.
Đi hết, đi hết. Mau cảm ơn Phong viện trưởng. Đi, đi, đi. Cảm ơn Phong viện trưởng. Có thể đi xem sao băng rồi. Văn Bân. Ngày mai chúng ta hẹn nhau cùng đi đến sau núi xem sao băng, có được không? Đúng vậy, cùng nhau đi. Được. Vậy chắc chắn rồi nhé.
Vậy mặc nhiều vào chút. Được. Phong ca. Nhưng mà buổi tối vẽ cũng được, Bân đệ. Huynh đi đâu xem sao băng vậy? Hay là chúng ta đi xem cùng nhau? Ta đi Thu Minh Đảo. Ở đó tầm nhìn tốt hơn. Còn đệ thì sao, có muốn đi cùng với ta không?
Thư Minh Đảo cũng hơi xa quá rồi đấy. Đệ vừa đồng ý với Mạc Hiểu Hoan ra sau núi xem. Tầm nhìn ở sau núi không tốt lắm. Điều kiện không bằng Thu Minh Đảo. Hay là… Hay là mọi người cùng nhau đi Thu Minh Đảo?
Thuyền đi Thu Minh Đảo không nhiều như vậy, không thể chở nhiều người như thế. Người khác đều đi đến sau núi, chỉ mỗi mình huynh đi Thu Minh Đảo. Sao lại luôn muốn làm khác mọi người như thế. Thành một phái riêng, thật đáng ghét. Bân đệ.
Vậy huynh tự đi xem sao băng đi. Vũ công tử, ta cầu xin huynh. Huynh giúp ta thêm lần này, chỉ một lần này. Không phải ta không muốn giúp cô. Quan trọng là cô muốn đi Thu Minh Đảo cả đêm không về còn ở cùng với Phong Thừa Tuấn.
Nếu như để anh trai cô biết được không lột da ta ra mới lạ. Sẽ không đâu, Phong công tử là chính nhân quân tử. Ta ở cùng với huynh ấy mười ngày cũng không có vấn đề. Bây giờ cô bị tình yêu làm cho đầu óc điên đảo.
Chuyện bây giờ chúng ta nói, hoàn toàn không giống nhau. Cô nghĩ đến là muốn cùng Phong Thừa Tuấn chung sống với nhau. Ta nghĩ đến là gương mặt gian ác của anh trai cô. Huynh xem, huynh không nói, ta không nói, Tiểu Tầm cũng không nói.
Phong công tử nhất định sẽ không nói. Vậy anh ta làm sao biết được chứ? Trên thế giới này làm gì có chuyện gió không lọt được tường chứ. Tiểu thư cô đừng làm khó ta nữa. Ta chỉ có một cái mạng này. Huynh ra giá đi, huynh muốn bao nhiêu cũng được.
Không được, chuyện này thứ cho tại hạ bất lực rồi. Vũ công tử. Vũ công tử. Được rồi, đi, Tiểu Tầm. Thuyền gia. Nếu như ông chỉ nhìn thấy một công tử lên thuyền, thì nhất định không được chèo thuyền đi. Nghĩ cách kéo dài thời gian
Đợi người thứ hai đến mới được rời bến. Hiểu chưa? Nhất định phải đợi hai người sao? Bắt buộc phải đợi người thứ hai. Được, cô nương, yên tâm đi. Ông khẳng định thuyền đi đến Thu Minh Đảo chỉ có một chuyến của ông sao?
Đúng vậy, bình thường người đi Thu Minh Đảo rất ít, chỉ có tôi đi, cũng chỉ có tôi thông thuộc. Thuyền khác cũng sẽ không đi. Quá tốt rồi. [Bến thuyền Quan Tiền] Sao rồi? Tiểu thư. Đã sắp xếp thỏa đáng rồi, người yên tâm đi. Cầu người không bằng cầu mình.
Tự chúng ta sắp xếp. Mọi việc đã ngăn nắp rồi. Tốt. Huynh có từng nghe qua truyền thuyết liên quan đến kỳ quan sao băng? Đó là thứ gì? Tương truyền, sao băng trên bầu trời chính là trên thiên cung ngân hà Ngưu Lang Thiên cung ngân hà? Lại là thứ gì?
Thiên cung ngân hà huynh cũng không biết? Thiên cung ngân hà chính là dòng sông ngăn cách Ngưu Lang và Chức Nữ. Ngưu Lang Chức Nữ? Huynh đừng có ngắt lời ta. Được, huynh tiếp tục. Trong truyền thuyết, Ngưu Lang và Chức Nữ bị ngăn cách
Nước mắt thương nhớ không ngừng chảy xuống. Nước mắt rơi nhiều biến thành sao băng trên bầu trời. Truyền thuyết thật hay! Theo truyền thuyết, nếu như tình nhân bên nhau lúc sao băng xuất hiện, cùng nhau cầu nguyện thì ước nguyện có thể thành hiện thực. Cùng nhau cầu nguyện
Nhất định phải bên nhau sao? Bắt buộc phải bên nhau. Đáng tiếc. Mấy tên ngốc ở Vân Thượng không cùng với người con gái mình yêu bên nhau để xem sao, lại tụ tập đến sau núi. Văn Bân. Huynh không giống như vậy. Bản thân huynh có người ở trong lòng
Sao lại có thể lãng phí cơ hội tốt như vậy chứ? Cái gì mà có người ở trong lòng chứ? Đừng nói bậy. Ta nói sai rồi, cái đó, là… Huynh là người trong lòng của Mục cô nương. Huynh có thời gian trêu đùa ta
Còn không lo lắng cho bản thân huynh đi. Ta có gì phải lo lắng chứ? Ta chưa từng buồn rầu vì những chuyện đó. Ta nghe nói Phong Thừa Tuấn một mình đi Thu Minh Đảo. Huynh ấy là đối tượng chọn phu quân tương lai trong lòng
Của rất nhiều tiểu thư quý tộc trong thành của chúng ta đấy. Nếu như không có ai có ý đồ với huynh ấy ta mới không tin đấy. Đại nhân, chính là ở đây. Đại nhân, căn nhà này luôn không có người sống. Mấy người các ngươi vào xem thử. Vâng.
Đại nhân, thuộc hạ thăm dò được rồi. Ở đâu? Có người nhìn thấy, hắn ta từng xuất hiện ở miếu Tam Thần khu Tây. Miếu Tam Thần? Thảo nào… Lập tức chuẩn bị ngựa. Vâng. Tuyệt đối không thể để mấy tên này bắt được Kha Sĩ Quân trước. [Bến thuyền Quan Tiền]
Phong ca. Bân đệ. Sao đệ lại đến vậy? Đệ nghĩ kỹ rồi. Đệ cảm thấy, kỳ quan trăm năm hiếm gặp vẫn nên tìm một nơi có tầm nhìn càng tốt để xem, thì tốt hơn. Sao lại đột nhiên thay đổi ý định vậy? Cũng không có gì đột nhiên. Sao vậy?
Phong ca không muốn đệ đi cùng huynh sao? Đương nhiên là muốn. Có điều không phải đệ đã nhận lời người khác rồi sao? Nếu thế này sẽ là thất tín với người khác. Không, không sao. Đệ đã nói lại với họ rồi. Hơn nữa bọn họ thêm một người
Hay bớt một người cũng như nhau. Phong ca, huynh chỉ có một mình. Nếu như nghĩa đệ không đi cùng thì sao có thể hợp đạo lý. Người lái thuyền, chúng ta đi thôi. Được. Nghỉ ngơi chút đi. – Ra ngoài à? – Đúng thế. Cực khổ rồi. Nhường một chút.
Người lái thuyền… Người lái thuyền… Người lái thuyền… Người lái thuyền, quay lại đây. Quay lại đây, ta vẫn chưa lên thuyền. Người lái thuyền, ta vẫn chưa lên thuyền. Anh quay lại đi. Thuyền… Đó là… Văn Bân! Phong ca, huynh mau lên. Sao thuyền lại đi mất rồi.
Không phải đã nói là đợi chúng ta sao? Sao lại đi mất rồi? Không còn thuyền nữa thì phải làm thế nào? Không sao. Dù sao cũng không biết khi nào mới bắt đầu có sao băng. Chắc là anh ta không muốn đợi lâu quá. Sáng ngày mai sẽ đến đón chúng ta.
Hay là trước khi trời tối chúng ta mau trèo lên đỉnh núi đi. Đi. Chẳng mang theo gì cả, sao có thể qua đêm được chứ? Cái này có lẽ là của Kha Sĩ Quân để lại. Không được để lại manh mối cho Vũ Lâm Vệ.
Thuyền phu, ta đã đưa tiền cho anh rồi sao anh lại bỏ tôi mà đi thế? Vị cô nương kia nói chỉ cần đợi được hai người là có thể đi. Tôi cũng không biết là phải đợi cô. Anh nhầm rồi. Thuyền phu, anh lập tức đưa tôi ra đảo.
Tôi có thể đưa thêm tiền cho anh. Có nhiều tiền cũng không đi được nữa. Tiểu thư, cô xem thời tiết đã thay đổi rồi. Thuyền không đi được nữa. Chỉ là có chút gió mà thôi. Chỉ cần anh có thể đưa tôi ra đảo anh muốn bao nhiêu tiền cũng được.
Thật sự không đi được. Tiểu thư, cô mau về nhà đi. Thuyền phu, thuyền phu. Sao không có ai khác vậy? Người khác là ai? Không có ai đến xem sao băng cũng tốt. Chỉ có ta và Phong ca, rất yên tĩnh. Chúng ta ở đây xem sao băng đi.
Xem bên đó không phải tốt hơn sao? Bên đó không được, vừa cao vừa dốc. Trèo lên đó rất tốn sức. Huynh sợ độ cao à? Ta sao có thể sợ độ cao. Vậy là huynh xem thường đệ, sợ đệ không leo lên được. Được, chúng ta thi đấu đi.
Xem ai đến bên đó trước. Được. Đệ đếm đến ba. Được. Chuẩn bị. Chạy qua bên đó. Một. Hai, ba. Bây giờ trò đã biết y học quan trọng đến mức nào chưa? Có thể nhờ tiên sinh giúp trò xem đây là những vị thuốc gì không? Nào.
– Hoàng Kỳ. – Hoàng Kỳ. – Tri Mẫu. – Tri Mẫu. Ngũ Vị Tử. Tang Bạch Bì, Mạch Môn. – Mạch Môn. – Còn có… Người này bệnh không nhẹ đâu. Người đó mắc bệnh gì vậy? Bệnh lao. Bệnh lao… Bệnh này có dễ chữa không? Không dễ chữa.
Bệnh này thuộc bệnh mãn tính cần phải dùng thuốc lâu dài mới được. Đa tạ tiên sinh chỉ giáo. Nếu trò thực sự muốn cảm ơn ta thì sau này thường xuyên đến lớp của ta đi. Đệ thắng rồi. Huynh chắc chứ? Chắc, không phải đệ đến trước sao?
Sao nhìn huynh chẳng mệt tí nào thế? Đệ đoán đúng rồi, ta sợ độ cao. Vì thế không dám chạy quá nhanh. Lừa người. Chắc chắn là nhường đệ. Sao thế, thắng rồi còn không vui sao? Có thể thắng Phong ca, chắc chắn là vui rồi.
Vì thế, vui vẻ là quan trọng nhất. Nhường hay không nhường đệ không quan trọng. Vì thế, huynh muốn làm đệ vui cả đời này sẽ nhường nhịn đệ sao? Cái này thì phải xem cụ thể việc gì đã. Có điều có thể làm Bân đệ vui. Tại sao lại không làm thế?
Suy nghĩ của Bân đệ đúng là độc đáo. Phong cảnh ở đây rất đẹp. May mà đệ kiên trì lên đây, nếu không sẽ không xem được phong cảnh đẹp như thế. Không phải là huynh nhường đệ sao? Cái gì? Nhặt củi đi. Đây là thuốc của ai? Của Kha Sĩ Quân.
Khi ta đi theo Từ Thống lĩnh đã nghe thấy bọn họ nói Kha Sĩ Quân đang ở Tam Thần Miếu. Lúc ta cố gắng đến đó trước ông ta đã chạy trốn rồi. Chỉ để lại mấy thang thuốc ở lại đó. Ông ta bị bệnh lao.
Tên tiểu tử này, có bản lĩnh đấy. Huynh tưởng ta cũng giống huynh không chịu học hành à? Vâng, vâng. Là huynh lợi hại. Vậy huynh biết chỗ nào có thể bốc được hết các vị thuốc này không? Có thể bốc được các vị thuốc này chỉ có hiệu thuốc ở đường Nam.
Huynh không phải đang nghĩ đến việc ôm cây đợi thỏ ở hiệu thuốc chứ? Đừng nghĩ nữa. Có lẽ hiện giờ Kha Sĩ Quân đã rời khỏi thành rồi. Ông ta nhất định vẫn ở đây. Vũ Lâm Vệ đang lục soát toàn thành. Ông ta không chạy được. Bân đệ lợi hại quá.
Đáng ra ta phải theo đệ để học hỏi. Có gì mà lợi hại chứ. Huynh là công tử con nhà giàu. Việc nhóm lửa tìm hạ nhân làm là được. Đệ không giống huynh. Nếu như đệ không biết nhóm lửa sẽ không ăn được cơm. Sau khi đệ dạy ta
Thì những việc này sau này sẽ do ta làm. Sau này? Ở cùng với huynh? Ở cùng với Bân đệ ngày nào cũng rất vui vẻ. Việc của sau này, bây giờ nói vẫn sớm quá. Phong ca, huynh đối với nghĩa đệ đã tốt như thế.
Sau này nhất định sẽ là một phu quân tốt. Nếu Bân đệ đã nói như thế sau này, ta nhất định sẽ làm một phu quân tốt. Nếu đệ là một nữ nhi thì tốt. Sao lại nói thế? Nếu Bân đệ là một nữ nhi thì chúng ta sẽ không quen biết nhau.
Càng không ngồi đây để bàn việc. Đệ sợ sau khi huynh có phu nhân sẽ không đối tốt với đệ như thế này nữa. Sao có thể chứ. Nghĩa đệ là nghĩa đệ, phu nhân là phu nhân. Giữa hai người không có gì động chạm đến nhau.
Thật ra Phong ca đã rất tốt với đệ rồi. Đệ vẫn muốn huynh luôn đối tốt với đệ. Đệ thật tham lam. Đâu có. Đệ là nghĩa đệ của ta ta có nghĩa vụ phải đối tốt với đệ cả đời. Nếu có một ngày ta không tốt với đệ
Vậy thì là vấn đề của ta. Nhưng đệ vẫn lo lắng sau khi huynh có phu nhân sẽ không tốt với đệ như thế này nữa. Không phải bây giờ ta vẫn chưa có phu nhân sao? Nghĩ xa thế làm gì? Xa sao? Phong ca,
Nếu có một việc rất quan trọng với huynh, nhưng sẽ không đạt được kết quả gì. Huynh có làm không? Có. Ta thấy rằng tuy rằng kết quả quan trọng nhưng quan trọng nhất vẫn là quá trình. Ta không biết việc quan trọng mà Bân đệ nói là việc gì? Nhưng mà…
Nếu như là phương diện lý tưởng ta khuyên đệ tiếp tục kiên trì. Nếu là phương diện đời sống thì sao? Ta cảm thấy không cần phải quá cố chấp. Bởi vì có nhiều việc đều phải nghe theo ý trời. Thật sao? Đám mây đó dày như thế
Khẳng định không xem được sao băng rồi. Chúng ta đã cực khổ vô ích rồi. Không sao. Có thể cùng Bân đệ nói chuyện cả đêm cũng rất vui. Quan trọng nhất là quá trình. [Phong ca nói không sai.] [Nếu như lúc đầu huynh ấy đã biết mình là nữ tử]
[mình và huynh ấy sẽ không có cơ hội ở cùng nhau.] [Việc mình thích huynh ấy sẽ không có kết quả.] [Nhưng mình không thể không vui.] [Bởi vì giống như Phong ca đã nói] [quá trình cũng rất quan trọng.]