Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 16 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 16] Học trưởng hiểu nhầm rồi. Lạc Huyên không phải không đồng ý. Chỉ là việc này cần thuận thế mà làm, tùy cơ hành động. Tận dụng sức mạnh để đảm bảo chiến thắng. Ta biết huynh nhất định làm được.
Đệ luôn nghĩ đến lời của Phong ca trong hội sách luận. Tuy rằng đệ tán đồng nhưng cũng có chút nghi hoặc. Đệ nghi hoặc cái gì? Nói ta nghe xem nào. Nếu giống như Phong ca nói bảo mọi người không cần phải suy nghĩ về việc lương thực và y phục.
Vậy đương nhiên chúng ta phải phát triển giáo dục. Dựa theo lý luận thánh hiền để cảm hóa, uốn nắn, thay đổi con người. Nhưng cổ nhân đã nói “cho người khác cá không bằng dạy người khác câu cá”. Nếu theo ý của Phong ca muốn thực hiện giáo dục
Thì phải làm giàu trước. Nhưng muốn làm giàu trước vẫn phải học hành. Vì thế, rốt cuộc là có cá trước hay là có cần câu trước. Suy nghĩ của Bân đệ thật đúng chỗ. Còn biết lấy một để phản lại ba. Đó là do Phong ca chỉ đạo có phương hướng,
Bảo đệ phải nhìn vấn đề từ nhiều phía. Ta thấy hai người đều bảo thủ. Câu cá có thể phát tài sao? Câu cá có gì mà phải học chứ? Không hiểu gì cả. Đấy là đệ lấy ví dụ. Sư huynh đừng có hời hợt như thế.
Dù sao ta thấy hai người bây giờ là cùng một giuộc. Kết bái rồi có khác. Đệ biết sư huynh vì muốn tốt cho đệ. Văn Bân, ngoài mẫu thân và tỷ tỷ ra thì người cảm kích nhất chính là sư huynh. Sư huynh có tốt hơn nữa cũng chỉ là người ngoài.
Huynh đừng có nhỏ mọn như thế. Ý của Phong ca là muốn huynh biết huynh ấy không phải người như huynh nghĩ. Chả biết ai nhỏ mọn. Ta nói hắn tránh xa đệ ra một chút, kết quả là hắn lập tức kéo đệ đến miếu Khổng Tử để kết bái.
Giống như sợ người khác cướp mất đệ vậy. Lòng dạ hẹp hòi. Ta biết Trạch Tín huynh nghĩ cho nghĩa đệ của ta nhưng nếu muốn đảo ngược trắng đen thì Phong mỗ không thể đồng ý. Nghĩa đệ của ngươi… Ba chúng ta đều là huynh đệ.
Đừng nhắc đến huynh đệ trước mặt ta. Hiện giờ ta nghe thấy hai chữ “huynh đệ” là đã thấy buồn nôn rồi. Cái này… Không sao. [Văn Hi,] [ngươi đừng suy nghĩ lung tung nữa.] Thật ra, làm nghĩa đệ cũng rất tốt, ngày ngày có thể đi theo Phong ca.
Không ngờ Vũ Lạc Huyên ta cũng bị mất ngủ. Văn Bân, huynh thật là một đề bài khó với ta. Chỉ có đuổi huynh ra ngoài Vân Thượng mới có thể thực hiện được mục đích của ta. Phải như thế nào mới tốt đây?
Trạch Tín huynh, huynh có thể ra ngoài luyện võ được không? Ta thích luyện ở trong phòng. Huynh như thế này sẽ ảnh hưởng đến ta. Muốn đọc sách thì ngươi có thể đến Bác Lãm Cư. Phòng ở vốn dĩ là một nơi rất yên tĩnh.
Sao ta lại không được đọc sách ở đây. Huynh luyện võ nên mới ảnh hưởng đến người khác, huynh biết không? Phòng ở là nơi các đường sinh làm việc riêng của mình. Ngươi có thể ở trong phòng đọc sách, ta lại không được luyện võ trong phòng.
Ngươi muốn đối đầu với ta đúng không? Ta đang nói lý với huynh. Ý ngươi nói ta không biết đạo lý đúng không? Sao lại cãi nhau rồi. Hôm nay là ngày mở cửa. Có muốn ra ngoài đi dạo không? – Không. – Không. Phong ca… Chả là…
Có một đống nghiên mực mới ở Bút Mặc Hiên huynh có muốn đi xem không? Sư huynh, đệ nghe nói đường Nam có rượu ngon mới có muốn đi thử không? – Ta… – Đi thôi, cùng nhau đi. Cùng nhau. Ta không muốn đi cùng tên đó. Bân đệ, ta dẫn đệ đi.
Dẫn… Ngươi đừng nói mấy câu dễ nghe thế. Còn nói dẫn… Được rồi, sao lại cãi nhau rồi? Ở đây khó chịu, nhạt nhẽo quá, có đúng không? Đệ cũng gọi cả Lạc Huyên Quân rồi huynh ấy nhất định rất hiểu về nghiên mực mới. Đi thôi, đi thôi. Xuất phát thôi.
– Đợi chút, đừng đẩy ta. – Đi thôi. Đi. [Nam Nhai Tập Thị] Hay là chúng ta đi Bút Mặc Hiên trước để xem nghiên mực? Sau đó thì tùy ý đi dạo đói thì đi ăn cơm, thấy thế nào? Ta thấy trời sắp mưa rồi,
Chi bằng chúng ta tìm quán ăn để ăn chút đồ đã. Bút Mặc Huyên đó không có gì đáng đến cả. Ai muốn đi thì tự mình đi là được. Vậy chúng ta sẽ đi Bút Mặc Hiên. Ta nói rồi, không đi. Huynh xem. Huynh sao thế?
Vừa hay ta có chuyện muốn nói với huynh. Bút Mặc Hiên là nơi chúng ta đã chọn trước nếu như huynh không muốn đi thì huynh tự sắp xếp. Ta với sư đệ đã nói là đi giải tỏa, ngươi muốn đi chơi thì tự mình đi đi.
Sao hai người lại cãi nhau rồi? Mấy vị công tử, đến xem túi hương vừa đẹp vừa linh nghiệm của tôi đi. Nếu như mang theo nó thì nhất định sẽ hoàn thành được tâm nguyện của các vị. Xem đi, thú vị đó. Chỗ tôi đều là túi hương may mắn.
Mỗi một màu sắc đều đại diện cho một hàm ý. Nếu ngài đem theo nó nhất định sẽ khiến ngài hoàn thành tâm nguyện của bản thân. Mỗi người mua một cái đi. Thứ đó các cô nương mới thích. Làm gì có chuyện dựa vào túi hương để nâng cao may mắn chứ.
Ngươi nói giống với ý của ta. Lời huynh nói ra thì người khác không được nói nữa sao? Đúng thế. Phải rồi, còn có màu vàng kim này nữa. Nó đại diện cho kim tiền. Nếu ngài đeo nó nhất định sẽ kiếm tiền mỗi ngày. Hợp với huynh đó.
Huynh mặt mày cau có chắc là buồn phiền vì tiền đúng không? Huynh đã gặp Vũ Lạc Huyên ta buồn phiền vì tiền bao giờ chưa? Cũng đúng. Huynh là kỳ tài buôn bán, sao có thể buồn phiền vì tiền chứ? Phải rồi, Văn Bân So với Vân Thượng
Thì ở bên ngoài tự do tự tại hơn. Hơn nữa, không ai quản huynh làm việc, huynh cũng không cần lo lắng về tiền bạc như bây giờ. Hơn nữa, ở cùng hai bọn họ nhất định là rất mệt mỏi. Mệt mỏi lắm.
Hai bọn họ không chiến tranh lạnh thì cũng đấu khẩu. Rõ ràng hai người đều rất tốt, tại sao không thể chung sống hòa bình? Vì thế… cuộc sống ở Vân Thượng cũng chẳng tốt đẹp gì, có đúng không? Huynh cũng không có ý định muốn làm quan. Không phải sao?
Lúc ban đầu, ta rất không muốn ở lại Vân Thượng. Nhưng Vân Thượng đã dạy ta rất nhiều thứ khiến ta nhìn thấy được một thế giới khác. Ta cảm thấy mọi người đều chăm sóc ta vì thế hiện tại ta không cực khổ chút nào.
Rốt cuộc huynh tìm ta là có việc gì? Không có gì, ta… Nếu hai bọn họ còn phải đợi nữa sẽ lại bắt đầu phiền phức đó, vậy ta qua đó trước. Ông chủ, ta lấy mấy thứ này. Sao lại là biểu cảm đó. Công tử, ngài cầm cẩn thận. Cảm ơn
Đa tạ công tử. Bân đệ, đệ quyết định sẽ đi đâu? Được rồi, mưa rồi, đừng tranh nhau nữa. Đến Vũ Lạc Cư tránh mưa đi. Sao vừa nói mưa là mưa luôn được. Đi. Mau lên, chúng ta qua bên đó trú mưa. Đi, mau đi thôi.
Này, mặc lên, đừng để bị cảm lạnh. Vào đi. Các huynh chờ ta một chút. Nào… mọi người thay đồ đi. Thừa Tuấn huynh. Cảm ơn Lạc Huyên huynh. Huynh thay một bộ. Chỗ của ta không có y phục phù hợp với huynh, huynh ráng chịu một chút vậy.
Vậy không cần đâu, ta không thay nữa. Không thể không thay, nếu không sẽ ốm đó. Sư đệ, nghe huynh ấy đi. Chọn bừa một bộ để thay đi. Được. Các huynh thay ở đây sao? Nếu không thì sao? Đều là nam nhi mau thay đi. Đệ…đệ…
Bân đệ không quen cởi quần áo trước mặt người khác. Đúng thế. Nếu ta thay đồ ở trước mặt người khác thì sẽ không khống chế được bản thân, sẽ phát điên mất. Sao ta lại quên điều này nhỉ? Huynh, đưa đệ ấy vào trong phòng thay đồ. Được.
Văn Bân chưa từng cởi quần áo trước mặt các huynh sao? Đúng thế. Không phải nói rồi sao? Sẽ phát điên đó. Còn có bệnh này sao? Thú vị đó. Tuy rằng quần áo hơi rộng nhưng Bân đệ mặc lên vẫn rất tú lệ. Tú lệ không dùng để nói về nam nhi.
Phong ca, huynh lại nói đùa rồi. Buột miệng nói ra thật là biết nịnh hót người khác. Cẩn thận có ngày vạ miệng. Sư đệ, hợp với đệ lắm. Dùng từ tú lệ cũng hay đấy. Các huynh có cảm thấy Văn Bân mặc độ quần áo này rất giống một nữ nhi không?
Giống nữ nhi? Giống nữ nhi gì chứ? Đây là quần áo nam nhi. Đúng là có chút giống nữ nhi. Văn Bân, may mà đệ không phải là một cô nương nếu không thì ba nam nhân trong phòng này sẽ tự giết nhau vì đệ mất. Đệ đi thay đồ lại đây.
Đừng, đừng, đừng. Đừng thay nữa, cứ như thế này đi. Ta đùa thôi, nghiêm túc thế làm gì? Có thế mà cũng không nghe ra à? Ta quay về thay quần áo. Lạc Huyên, tâm tình tốt nhỉ. Xem ra đi cùng với Phổ Nhị Xá ra bên ngoài mua sắm
Khiến huynh rất vui vẻ. Đây gọi là muốn phá địch thì phải đánh vào tâm. Ta đang tìm điểm yếu của tên tiểu tử đó. Đúng thế không? Tốt lắm. Ta khuyên huynh đừng thách thức lòng nhẫn nại của ta. Không cần ta nhắc huynh cũng biết
Thứ ta cho huynh khó đạt được đến mức nào. Đồng thời nếu như huynh làm ta thất vọng sẽ phải chịu hậu quả nghiêm trọng. Điều đó là đương nhiên. Sư huynh đâu? Không phải vừa cùng nhau về sao? Sao giờ lại không thấy nữa? Có thể đã ra ngoài uống rượu rồi.
Huynh ấy không phải thực sự giận đệ rồi chứ? Xem ra đệ rất để ý đến suy nghĩ của huynh ấy. Đương nhiên rồi, sư huynh tốt với đệ như thế nếu đệ không để ý thì sẽ thành lòng lang dạ sói à. Cho huynh. Đệ mua nó rồi à?
Tuy rằng đây là đồ các cô nương thích nhưng mà dụ ý rất tốt, thích hợp với huynh. Vì thế đệ muốn tặng cho huynh. Dụ ý gì vậy? Lúc đó không nghe rõ lắm. Túi hương màu xanh lam đại diện cho quyền lực, có thể làm quan lớn.
– Đúng. – Chả phải là chí hướng của Phong ca sao? Vậy, đệ có mua cho người khác không? Cho huynh, cho sư huynh, cho Lạc Huyên đều mua hết. Nếu như huynh không cần thì trả cho đệ đi. Ta cần. Huynh sẽ không thấy nực cười chứ? Không.
Chỉ cần là đồ Bân đệ tặng ta đều thích. Mượn lời nói may mắn của đệ chúng ta sau này nhất định sẽ làm quan. Nếu như đệ không thể làm quan, duyên phận của chúng ta không phải sẽ dừng lại sao? Chúng ta đều có thể làm quan. Bân đệ,
Đệ đã mua cho mình chưa? Mua màu gì? Cũng là xanh lam sao? Không phải, đệ chọn bừa. [Có cái nào mà đi cùng với màu xanh lam này không?] [Cái mà đại diện cho nhân duyên đó?] [Có, có, có.] [Công tử, ngài xem cái này đi.]
Nếu như có thể khiến Văn Bân tự nguyện thôi học tránh đi các mũi nhọn sau đó mới lập kế hoạch khác. Đó là lựa chọn tốt hơn. Huynh ấy được như ý nguyện ta cũng được như ý nguyện thì sẽ là cả hai đều thắng. Văn Bân,
Lôi Trạch Tín không ở đây huynh đi ăn cùng với ta đi. Được thôi. Đúng lúc ta muốn tìm huynh. Vậy ta đi trước đây. Lạc Huyên Quân, sao huynh có vẻ như nhiều tâm sự thế? Thật ra cũng không có gì, chỉ là…
Ta chỉ là có vài lời muốn nói với huynh. Hôm nay lúc ta ở hội đồng nghe nói Hàn Thắng Trí lại muốn tìm cách đối phó với huynh. Lần này, hắn ta muốn đuổi huynh ra khỏi Học Đường. Văn Bân, huynh thật đáng thương. Tên Hàn Thắng Trí đó
Thân làm học trưởng nhưng bụng dạ hiểm độc. Cứ muốn đi ức hiếp người khác. Hắn ta muốn ta đi, thì ta càng không đi. Không thể để hắn đạt được ý nguyện. Sao huynh cứ muốn đối đầu với hắn ta thế? Thật ra nghĩ mà xem
Từ sau khi huynh đến Vân Thượng tình hình chẳng tốt chút nào. Lúc nào cũng bị quản thúc, kiếm tiền cũng phải giấu giấu diếm diếm. Hơn nữa, huynh lại không có nguyện vọng làm quan. Ở lại đây chẳng có ý nghĩa gì cả, chỉ là lãng phí sinh mạng mà thôi.
Nếu như huynh muốn rời khỏi Học Đường ta có thể nghĩ cách giúp huynh. Ta có thể giúp huynh không phải chịu bất cứ trừng phạt nào bình yên rời khỏi Vân Thượng. Sao huynh lại nói những lời như thế?
Tuy rằng trước đây ta đã nghĩ rất nhiều cách để rời khỏi Vân Thượng nhưng ta đã không còn là Văn Bân trước đây nữa. Ta sẽ không cúi đầu trước quyền quý cũng sẽ không để cho mấy tên ngu ngốc đó chơi xấu ta. Ta không giống như người khác.
Ta không ở đây vì muốn thăng quan nhưng cũng không phải là ta không muốn. Là do ta không thể. Tuy rằng ta chưa thể nói cho các huynh biết lý do vì sao nhưng chỉ cần ta vẫn còn ở Vân Thượng ta sẽ không chịu thua.
Cũng giống như những gì Phong ca nói ở trong hội sách luận. Cần phải làm một nhân tài tạo phúc cho bách tính và cho quốc gia. Khiến cho Vân Quốc trở nên khác biệt. Đó mới chính là lý tưởng và tâm trí của những người đi học. Không được phụ bản thân,
Không phụ gia đình, không phụ quốc gia. Vì thế nhất định ta phải ở đây. Huynh đừng khuyên ta nữa. Nhưng mà…Nhưng huynh đừng hiểu nhầm. Ta không có tức giận với huynh. Ta cũng biết huynh muốn tốt cho ta. Ta biết Lạc Huyên huynh là người rất lương thiện.
Tuy nhiều lúc nói chuyện hơi bị kỳ quái một chút. Phải rồi. Cho huynh. Huynh bắt buộc phải giữ nó. Không được phép không lấy. Ta còn đợi huynh sau khi thăng quan sẽ chiếu cố cho ta. Ăn đi, ta đi trước đây. [Không ở trong phòng.] [Muộn thế này rồi]
[Văn Bân có thể đi đâu được?] Nhất định là ở đây. Có khi nào rơi ở trên đường rồi không? Trên đường đi? Không thể nào. Đại Thần, huynh chắc chắn là đánh rơi ở đây sao? Đã lâu thế rồi chắc chắn sẽ không tìm thấy. Chắc chắn là ở đây. Lần trước
Huynh đã mang theo bùa thần chưa? Cho ta một lá bùa. Ta không mang. Huynh đừng dọa ta. Người lần trước chúng ta gặp ở đây khẳng định không phải Văn Bân. Huynh nghĩ xem, đêm rồi huynh ấy còn chạy đến đây làm gì? Tìm đi.
Không phải Văn Bân chả nhẽ là ma. Đại Thần, hay là chúng ta quay về đi. Không được. Ta phải tìm thấy ngọc bội. Mau tìm đi. Đại Thần… Làm gì thế? Huynh điên à? Hiểu Hoan. Đại Thần… Làm gì mà co giật đấy? Cái gì đấy, làm gì có cái gì.
Đừng có tự dọa mình nữa. Đại Thần, ta vừa nhìn thấy ở bên kia… Nhìn thấy cái gì? Não huynh có vấn đề à? Có… Xin tha mạng! Xin tha mạng! Ông nội ơi! – Huynh đừng đạp ta! – Ta không đạp huynh. Ông nội ơi! Nhát gan quá. [Dọa như thế]
[chắc không ai dám đến nữa.] Học trưởng, Người kiểm tra Tạp Phòng có nói nghe thấy bên trong Tạp Phòng có động tĩnh. Vậy đi điều tra đi. Đều nói là bên trong có ma, nên không ai dám vào cả. Ma quỷ ở đâu ra chứ? [Ai đó?] Toi rồi.
[Đằng sau có một cửa sổ, ta đi xem xem.] Là huynh? Làm gì thế? Đêm hôm không đi ngủ, mộng du à? Là học trưởng hả? Gần đây giấc ngủ của ta không được tốt. Hôm nay đúng lúc có ánh trăng đẹp nên ra ngoài hóng gió. Huynh cũng có nhã hứng đó.
Có ma đó, huynh còn dám đi loanh quanh sao? Huynh có nghe thấy bên trong Tạp Phòng phát ra âm thanh gì không? Âm thanh? [Mở cửa ra.] [Có người đến bắt ngươi rồi.] [Huynh đang báo tin cho ai đấy?] [Ma sao?] Không biết được bên trong là người hay ma.
Nếu đã là người chắc chắn mọc cánh cũng không chạy được. [Vậy thì phiền huynh vào trong xem đi.] [Đi chậm chà chậm chạp] không phải huynh sợ rồi chứ? Vậy huynh vào đi. Cứu mạng! Ngươi chạy gì thế? Ngươi… Vũ Lạc Huyên. Hai người vào trong xem đi. Huynh vào trước.
Huynh trước, đừng nhiều lời. Ma…Có ma…Có ma. Các người đứng lại. Hai tên phế vật. Vũ Lạc Huyên, huynh làm gì đó? Xem ta dọa các người kìa. Đừng có đến lúc không tìm thấy ma để Học Đường bị rò rỉ nước. Đến lúc đó xảy ra chuyện
Ai sẽ chịu trách nhiệm, đúng không? Vũ…Vũ Lạc Huyên. Huynh giả thần giả quỷ – huynh an tâm cái gì chứ? – Đưa ta. Nào, nào, cho huynh xem. Nào. Cho huynh xem. Xem đi, con ma đó ở trong phòng. Nhìn đi, đến một bóng ma cũng không có. Được rồi, được rồi.
Cái thứ chẳng có tiền đồ. Đi thôi. Vừa rồi hình như có âm thanh. Hiện giờ lại hết rồi. Huynh xem cái lá cây kia đi, đáng sợ quá. Các huynh đệ. Huynh muốn làm gì? Các huynh có phát hiện mỗi lần đến đây đều có cảm giác lạ.
Sau lưng rất lạnh lẽo. – Không sai. – Đầu óc thì tê dại. Bùa của huynh… Lần trước cũng như vậy. Cáo từ. Hiểu Hoan! Hiểu Hoan! Các vị đồng môn, có phải chúng ta nên đi hỗ trợ một chút không? Ta cảm thấy không cần thiết.
Học trưởng đã dẫn người qua đó rồi. Ta cũng cảm thấy huynh nói rất đúng. Không được. Các huynh đệ, hôm nay ta đã chuẩn bị kỹ rồi. Sẽ phải chiến đấu với nó. Tất cả đi theo ta. Muốn đấu với ta, phải hỏi huynh đệ của ta đã. Các huynh đệ…
Chiêu Vinh huynh, những lúc thế này mới cảm thấy huynh chính là huynh đệ. Triều Huy huynh… Chân ta đã tê hết rồi. Ta cõng huynh chạy. Đại Thần phù hộ. Đại Thần phù hộ. [Rốt cuộc Lạc Huyên Quân có phát hiện ra mình không?] [Làm sao bây giờ?]
[Xem ra Văn Bân rất xem trọng thân phận đường sinh này.] [Văn Bân,] [việc này không liên quan đến ta.] [Ta nhất định phải nói rõ ra] [huynh mới rời khỏi đây.] Làm gì thế? Nhìn Lạc Huyên huynh có gì đó không bình thường. Thế sao? Chính là huynh đó,
Có lời nào muốn nói với ta không? Có lẽ ta có thể giúp đỡ được. Ta thực sự cũng có việc muốn nhờ Lạc Huyên Quân giúp đỡ. Vậy tốt quá rồi. Nói đi. Nghe nói tối hôm qua Lạc Huyên huynh đã đi bắt ma? Đúng thế.
Vậy huynh có phát hiện ra gì không? Huynh muốn ta phát hiện ra cái gì? Ta… Ta phát hiện… Không có phát hiện gì trong Tạp Phòng cả. Thật khiến người ta thất vọng. Thật sao? Đương nhiên rồi. Người của hội đồng cũng đến vài người
Bọn họ cũng không phát hiện ra điều gì khác lạ cả. Nhưng bọn họ bị dọa đến nỗi đái ra quần. Ta thấy bọn họ mới chính là ma quỷ đó. Quỷ nhát gan. Ta thấy Lạc Huyên huynh mới là quỷ. Quỷ phá phách. Cứ thích dọa ai thế?
– Thật ra ta muốn… – Đi thôi. Mau lên lớp của Đinh tiên sinh. Lớp học của ông ấy nhất định sẽ có lợi cho huynh. Được, đi thôi. Có điều ta phải nhắc nhở huynh. Đinh tiên sinh sẽ không ra đề bài như bình thường.
Huynh trả lời câu hỏi thì nhất định phải cẩn thận. Được. [Lượng tiểu phi quân tử] Quả nhiên rất thú vị. Sao ông ấy làm được thế? Mọi người nhìn thấy câu nói này thì nghĩ đến thứ gì? Cái này rất đơn giản. Lượng tiểu phi công tử. Vô độc bất trượng phu.
Vậy trò hãy phân tích cho mọi người nghe ý của hai câu nói này là gì. Nếu muốn có sự nghiệp lớn thì chắc chắn phải quyết đoán. Không được giống như phụ nữ thời khắc sinh tử phải cần phải quyết tâm, thủ đoạn ác độc. cao tay hơn một bậc.
Nhưng từ trước tới giờ người làm nên việc lớn hiếm thấy ai có thủ đoạn độc ác mà lại được lòng dân chúng. Vậy phải xem tình hình lúc đó, suy nghĩ thật cẩn thận lợi và hại mới đưa ra quyết định. Vô độc bất trượng phu, nói rất tốt.
Phong Thừa Tuấn đâu? Trò có ý kiến gì không? Lượng tiểu phi quân tử khiến cho trò nghĩ đến “vô độ bất trượng phu”. Đây chính là câu tục ngữ ra đời từ rất sớm. Mọi người đều là “vô độc bất trượng phu”. Có một vài người chỉ muốn khác biệt.
Cái gì mà “vô độ bất trượng phu” chứ. Không thuận miệng tí nào. Đúng không? Vốn dĩ đây là một câu nói rất đúng. Nhìn thấy câu nói này sẽ giống như một nam nhân dũng cảm hào phóng đang bừng bừng ở trên giấy. Rõ ràng là “vô độc bất trượng phu”
Sao lại biến thành “vô độ bất trượng phu”? Bởi vì các văn nhân thời trước yêu cầu về độ hợp của từ và câu tương đối cao vì thế nên “độ” mới biến thành “độc”. Như vậy khi đọc sẽ thuận miệng hơn.
Nhưng đại đa số là không biết hàm ý bên trong của nó. Vì thế “vô độ bất trượng phu” bị biến thành “vô độc bất trượng phu”. Thật biết tự bào chữa. Ngồi hết xuống đi. “Vô độc bất trượng phu” đã thay đổi một cách vô thức
Ảnh hưởng đến cách làm việc của mỗi người. Đã thay đổi giá trị quan của một số người. Không độc ác một chút, không xấu xa một chút thì sẽ không phải là trượng phu sao? Từ đó có thể thấy hại người là nông cạn. Tử thư
Đệ tử gia nhập thì hiếu kính. Đệ tử ra ngoài thì kính nhường. Cẩn thận nhưng tin tưởng. Nhân ái với mọi người. Hành động phải có tinh lực dồi dào và phải dựa vào học vấn. Vì vậy, kể từ thời khắc này chúng ta sẽ quên đi “vô độc bất trượng phu”
Và phải nhớ kỹ hai câu chính xác. Lượng tiểu phi quân tử. Vô độ bất trượng phu. Hay! [Lượng tiểu phi quân tử.] [Vô độ bất trượng phu.] Đến đây xem đi. Cái gì đó, mau xem xem. Cái gì thế nhỉ? – Viết cái gì thế? – Xảy ra chuyện gì rồi?
Sao thế? Có đường sinh báo cáo với học trưởng trong số các đường sinh có người thân phận dân thường đã hối lộ quan phủ để ngụy tạo thân phận quý tộc. Hội đồng đang triệt để điều tra việc này. Hi vọng người nào biết sẽ thông báo lại cho hội đồng.
Lại có cả chuyện này à? Chắc không phải thật đâu. Huynh nói người mạo danh rốt cuộc là ai? Ta làm sao biết được. Lạc Huyên huynh. Lạc Huyên huynh. Nhanh thế đã có tin tốt rồi à? Nói ta nghe xem. Ta muốn nói riêng với học trưởng vài câu.
Việc gì mà không cho mọi người nghe được. Đúng thế. Mọi người ra ngoài hết đi. Khó khăn lắm Lạc Huyên mới muốn nói lời trong lòng với ta. Đi, đi thôi. Đi. Học Đường có đường sinh giả danh quý tộc. Học trưởng có biết ai là người truyền tin ra không?
Những việc này không có gió làm sao có sóng. Không có gió làm sao có sóng? Gió ở đâu ra? Hình như có một số việc chỉ có học trưởng làm được thôi. Lạc Huyên, ta nói huynh lần này huynh nghĩ nhiều quá rồi. Đường sinh bình dân giả mạo quý tộc
Cũng không kỳ lạ. Người mạo danh không phải huynh sao huynh phải vơ về mình thế? Ta đối với huynh thế nào chả nhẽ trong lòng huynh không hiểu. Ta luôn muốn trở thành bạn tốt nhất của huynh. Là huynh không tin tưởng ta.
Chỉ cần Văn Bân rời khỏi Vân Thượng Học Đường thì huynh có yêu cầu gì cứ nói ra. Ta sẽ đáp ứng mọi tâm nguyện của huynh. Học trưởng đừng lo lắng. Trong vòng mười ngày, ta sẽ khiến huynh ấy rời khỏi Học Đường. Có cách rồi sao? Đương nhiên rồi. Tốt.
Ta tin tưởng huynh lần cuối. Nếu lần này còn không được việc thì huynh cần có dũng khí đối mặt với thân phận của huynh. Ta nhất định sẽ trân trọng. Sao uống rượu mà không gọi ta? Con người trên thế gian này có phải không thể nào làm việc mình thích?
Đúng không? Đúng thế. Có điều, cũng không thể làm điều mà mình không thích. Thật ra cũng không xem là việc xấu. chỉ là ta không muốn bị ép buộc mà thôi. Huynh sao thế? Có chuyện gì vậy? Ai ép buộc huynh? Có phải Hàn Thắng Trí không?
Nói cho ta biết, hắn ta ép huynh làm gì? Dập tắt đèn. Huynh sao thế? Huynh gần đây rất kỳ lạ, huynh có biết không? Xảy ra việc gì rồi thì nói cho ta nghe? Trời sập còn có ta nữa. Huynh tưởng huynh là thần tiên à?
Số mệnh phải dựa vào bản thân mình. Giống như có vài người có thể nhìn rõ viễn cảnh ở xa nhưng lại bỏ qua những cảnh ở gần bên mình. Có những người hiểu được người khác nhưng lại không hiểu chính mình. Không ai được cười ai cả.
Tên tiểu tử này có ăn nói hẳn hoi được không? Trạch Tín, ta hỏi huynh nếu như ta và Văn Bân chỉ có một người được sống. Huynh chọn ai? Sao lại hỏi ta vấn đề này? Cái gì mà sống chết chứ? Hai người không phải đều đang rất tốt sao?
Tại sao cứ phải chọn một người? Văn Bân có sức hấp dẫn riêng, đúng không? Từ lúc huynh ấy mới đến tất cả mọi người đã xem thường huynh ấy. Nhưng dần dần, tất cả mọi người đều thừa nhận huynh ấy. Tên tiểu từ này đang đố kị với Văn Bân hả?
Nào, nào. Uống rượu đi. Coi như là huynh nói đúng, chẳng có việc xấu nào cả. Uống rượu đi. Hôm nay là ngày gì? Mùng 7. Mồng 7? Chả trách tâm tình không tốt. Ngày mai đã đến sinh thần rồi. Sinh thần? Sinh thần ai? Vũ Lạc Huyên. Sinh nhật huynh ấy à?
Sao sinh nhật lại không vui? Không phải là do phải bỏ tiền ra để tổ chức mà tiếc tiền chứ? Theo phong cách của Lạc Huyên Quân, sinh nhật của huynh ấy nhất định sẽ rất vui. Chắc chắn sẽ mời đệ. Đệ phải chuẩn bị một chút. Đệ đừng đoán linh tinh nữa.
Huynh ấy ghét nhất là ngày sinh nhật. Hơn nữa mỗi lần trước khi đến ngày sinh nhật tâm trạng đều cực kỳ phiền não. Ta khuyên đệ đừng có chọc tức huynh ấy. Làm gì có ai không thích sinh nhật chứ? Đệ rất thích tổ chức sinh nhật. Mỗi năm,
Mẹ của đệ sẽ làm cho đệ ăn một bát mì trường thọ sau đó đắp lên cả đống bánh bao nhân trứng. Còn có cả thịt kho tàu mà đệ thích ăn nhất. Vui lắm. Huynh ấy sớm đã đoạt tuyệt quan hệ với gia đình rồi. Vì thế trên thế gian này
Sẽ không có ai làm mì trường thọ, bánh bao nhân trứng, thịt kho tàu cho huynh ấy nữa. Hơn nữa, ngoài ta ra sẽ không có ai nhớ sinh nhật của huynh ấy. Thế à? Sư huynh, huynh có biết Lạc Huyên Quân thích gì không?
Hoặc thứ gì mà huynh ấy cực kỳ muốn có được? Gần đây, hình như thích một căn phòng ở thành Nam. Đệ xem xét đi. Có thứ khác không? Những thứ đồ nhỏ nhỏ ấy. Đồ vật mà huynh ấy muốn có, đến lượt đệ tặng sao?
Huynh không phải bạn của huynh ấy sao? Huynh nói cho đệ biết đi. Thế này đi, đệ đem số tiền đệ đã bán sách tặng cho Vũ Lạc Huyên. Nhất định huynh ấy sẽ rất vui. Đem huynh đi bán cũng được. Có bản lĩnh thì đệ bán đi.
Ta không có ý kiến gì. Đến lúc đó chia cho ta một ly rượu là được rồi. Huynh ngủ đi. Phong ca, cái… Sư huynh nói ngày mai là sinh nhật của Lạc Huyên Quân. Nhưng mỗi lần đến sinh nhật là tâm trạng huynh ấy sẽ không tốt.
Đệ muốn làm huynh ấy vui một chút. Hai chúng ta cùng chuẩn bị đi.