Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 03 | iQiyi Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 3] Huynh vào phòng của người khác Đây cũng là phòng của ta. Huynh không phải là đường sinh quý tộc sao? Sao không đến Thượng Phòng mà ở? Theo quy định, đường sinh mới không phải nên ở Phổ Phòng sao?

Quy định gì chứ? Quy định cũng là do người tạo ra. Huynh xem, Phổ Phòng này có gì tốt đâu. Ta còn ngưỡng mộ huynh được ở Thượng Phòng đó. Huynh xem cái giường kia đi. Chúng ta phải ở ba người ở đây. Huynh nói xem

Ở đây làm sao mà tốt bằng Thượng Phòng được. Hơn nữa, tướng ngủ của ta rất vô duyên. Ta còn ngáy to nữa. Đương nhiên là ta không muốn huynh phải chịu khổ rồi. Tốt lắm. Từ khi nào mà huynh lại quan tâm ta thế? Dù sao cũng là đồng môn

Tất nhiên ta hi vọng điều tốt cho huynh. Ta vẫn quyết định ở Phổ Phòng. Thế bao nhiêu Phổ Phòng như thế sao huynh không đến các phòng khác? Các phòng khác đều đủ người rồi. Văn Bân huynh, huynh yên tâm đi ta nằm ngủ rất ngoan

Mưa to gió lớn, sấm đánh cũng không đánh thức được ta. Ta tin rằng thói quen không tốt của Văn Bân huynh sẽ không ảnh hưởng gì đến ta. Ta còn mộng du, trong lúc mộng du… còn có thể đánh người. Văn Bân huynh thân thủ phi phàm

Nắm tay nhỏ như thế có thể đánh ra vết tay lớn thế à? Vậy ta càng phải ở đây. Ta cũng hiểu qua một ít về võ thuật tuy rằng không được gọi là cao cường nhưng có thể giúp đỡ khi Văn Bân huynh đổ bệnh.

Nếu như các đường sinh khác, chắc không dễ dàng như thế. Huynh biết ở đây vẫn còn một đường sinh nữa không? Không biết. Nghe bên ngoài đồn đại người đó đáng sợ lắm. – Hắn ta thô lỗ, ngang ngược. – Thế à?

Những người trước đây đều bị hắn ta ném ra ngoài. Vậy ta càng phải ở lại đây để đề phòng huynh bị ném ra ngoài. Huynh có đánh lại được không? Biệt danh của người ta là Lôi Ngạo đấy. Đủ để bảo vệ cho huynh. Ta không cần huynh bảo vệ.

Ta thấy huynh thân phận cao quý vì thế ta thấy Phong công tử nên đến Thượng Phòng của huynh đi. Huynh nên tránh xa cái tên quái vật kia ra một chút. Như vậy cũng tránh liên lụy đến ta. Văn Bân huynh cây bị buộc sẽ thẳng vàng bị mài sẽ sắc.

Một chút khó khăn đã không khắc phục được sao có thể làm nên đại sự. Làm nên đại sự thì được gì chứ? Chi bằng sống thoải mái một chút. Phong đại công tử huynh mau đi đến Thượng Phòng của huynh đi.

Ta không muốn ba người phải chen chúc trong một căn phòng. Không phải huynh thích giúp đỡ người khác sao? Xem như huynh giúp ta đi. Chính vì ta muốn giúp huynh mới không sợ Lôi Ngạo. Huynh cái gì cũng tốt chỉ là tầm nhìn quá ngắn, tham muốn cái lợi nhỏ nhặt.

Nếu đã nhập học rồi sau này phải chăm chỉ đọc sách đi. Không nói, không nói nữa. [Tửu] Huynh làm gì thế? Trên người huynh có mùi cổ hương. Văn Bân huynh. Văn Bân huynh, đi tắm đó à? Sao không mang khăn đến. Không đem khăn à? Đây, dùng của ta đi.

Đừng khách sáo. Không cần đâu, ta có rồi. Văn Bân huynh huynh tắm sớm đi tối nay còn phải tham gia lễ nhập học nữa đó. – Ừ…ừ… – Mau đi đi. Biết rồi, biết rồi. Đúng thế. Ngày đầu tiên đã thế này những ngày tháng sau này làm sao mà sống nổi.

Huynh đã chuẩn bị gì rồi? Cái này được đấy. Châm lửa. Văn Bân huynh. Đẹp quá. Đẹp thật đấy. Đẹp quá. Lễ nhập học. Bắt đầu. Nghênh thần. Đường sinh mới kính hiến tâm ý. Kính. Đợi chút. Ngươi mang theo bộ mặt đó là có ý gì?

Tặng cho các tiền bối chút quà ngươi cũng không thích sao? Đi đi, người tiếp theo. Đây là cái gì thế? Đây là chút thành ý của vãn bối Văn Bân. Đây cũng là thành ý sao? Nhìn cái hộp đã thấy bủn xỉn rồi.

Đồ ở bên trong chắc càng bủn xỉn hơn nữa. Gia cảnh vãn bối nghèo khó nhưng lại không dám thất lễ. Đây là điểm tâm mà mẫu thân đã chuẩn bị. Cái gì thế này? Sao lại đen sì sì thế này? Điểm tâm mà thế này à?

Cái này là cho người ăn sao? Là cho lợn ăn thì có. Sao huynh lại vứt đi thế? Xin lỗi đi. Xin lỗi? Lập tức xin lỗi ta. Đang trong lễ nhập học, làm cái gì thế? Không sao, không sao. Vẫn có thể ăn được. Ta đã nhặt lên cho huynh rồi.

– Huynh xem. – Đồ ăn của chúng ta đối với những nhà nghèo có thể là cơm ăn của mấy ngày. Rất nhiều người nghèo, vì những đồ ăn này mà phải ngậm đắng nuốt cay. Các người lại nói để cho lợn ăn. Vậy ý của các người là

Những bách tính nghèo khó như chúng ta không bằng con lợn sao? Các người thân làm tiền bối học thức uyên bác. Xin hỏi, rốt cuộc là quyển nho giáo nào dạy các người có thể xem thường người nghèo. Có thể tùy tiện vứt bỏ thức ăn như thế. Đúng thế. Đúng thế.

Tất cả những gì huynh nói đều đúng. Nhưng huynh là một người mới lại dám nói chuyện như thế với tiền bối, ta… Quà tặng là tâm ý huynh không nên vì giá tiền cao thấp mà ức hiếp người khác. – Đúng thế… – Nói đúng lắm. Nói đúng lắm.

Phong Thừa Tuấn, ngươi… Ngươi bỏ tay ra. Mọi người đều đang nhìn đó. Ta đâu có ức hiếp hắn. Ngươi đừng ngậm máu phun người. Tiền bối ta đã nhìn thấy hắn ức hiếp Văn Bân. – Đúng. – Quá đáng quá. – Đúng thế. – Ta cũng nhìn thấy rồi. Không phải…

Học trưởng… Học trưởng… Lâu lắm mới có người mới nhập học muốn đùa một chút với các học đệ, Phong công tử lại làm mọi người cụt hứng. Chả nhẽ người nhà họ Phong đến những quy tắc trong Học Đường cũng không nắm được sao?

Quà tặng của người mới là sự tôn kính đối với tiền bối, nhẽ ra tiền bối nên nhận lấy sự tôn trọng đó. Đấy mới là quy tắc của Học Đường. Ngươi có ý gì? Muốn ta ăn thứ đồ đã rơi xuống đất sao? Ta thấy ngươi… Tiền bối

Không thử chút tâm ý này sao? Đã là tâm ý sao có thể không nhận chứ? Nhỡ đâu lại rất ngon thì sao? Thử đi. Ngươi cũng muốn làm loạn cùng với bọn họ à? Mùi vị được lắm. Được rồi, ồn ào đủ chưa? Phải tiến hành nghi lễ tiếp theo rồi.

Cái đó mới là trọng điểm. Quên rồi à? Đi thôi. Đi thôi. Được rồi, đưa cho ta. Đừng so đo với bọn họ nữa. Đi thôi. Các người đã trở thành đường sinh của Vân Thượng Học Đường tương lai có thể sẽ làm quan.

Con đường trước mắt có thể sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Bây giờ, ta sẽ phong các người làm ngự sử giám sát đi hoàn thành mật lệnh. Các người sẽ trải qua khó khăn, gian khổ. Nhiệm vụ của mỗi người đã được viết trong mật lệnh ở trong tay các người.

Còn có mật lệnh cơ à? Tất cả mọi người phải quay về Học Đường trước khi trời sáng. Đây là cái gì thế? Đem vật lấy được dâng lên cho Thượng Thần sau đó quay về hồ sen để phục mệnh. Người nào hoàn thành nhiệm vụ một cách tốt nhất

Sẽ nhận được một đặc quyền. Có thể nêu lên bất cứ yêu cầu gì với hội đồng. Hội đồng sẽ đồng ý với yêu cầu đó. Yêu cầu gì cũng được sao? Dựa theo năng lực của hội đồng để quyết định. Không gì là không thể.

Vậy nếu như không hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ thế nào? Cởi hết y phục, nhảy xuống hồ sen. Hình phạt hay đấy, thú vị lắm. Hãy xác nhận lại nhiệm vụ của mình và bắt đầu hành động đi. Nhất định phải cố lên nhé. Mục Tiểu Mạn là ai?

Người nổi tiếng nhất của Thái Vân Cư. [Dù là người có thân phận hay không có thân phận,] [già hay trẻ,] [đều bị tài nghệ của cô ấy mê hoặc.] [Người bình thường rất khó để mời được cô ấy.] Nhiệm vụ của ta là đi lấy nước ở Tu La Điện.

Nhiệm vụ của ta là đi đến nhà bán thịt ở Tây Thôn mang về một thủ lợn để bái tế Thượng Thần. Thừa Tuấn, nhiệm vụ của huynh là gì? Nhiệm vụ của ta rất kỳ lạ. Âm thầm vào trong Hàn Phủ

Lấy ba bông hoa kỳ lạ nhất trong Vân Đoan Các dâng lên Thượng Thần. – Kỳ lạ thế. – Nhanh lên. Cũng không biết ba bông hoa đó như thế nào – thì làm sao mà tìm được? – Đúng thế. Văn Bân huynh, của huynh là gì?

Ta phải đi mời Mục Tiểu Mạn đến biểu diễn ở trong lễ bắn cung của Học Đường. Cái này đơn giản mà. Thôi đi, không đưa tiền thì Mục Tiểu Mạn có chịu đến không? Thật ra bây giờ thời tiết không lạnh nhảy xuống hồ sen cũng không sao cả.

Chúng ta đừng nghĩ nữa mau tận dụng thời gian chia nhau ra hành động đi. Hai vị. – Cáo từ. – Cáo từ. – Đi thôi. – Đi. Ta thấy học trưởng cố ý ức hiếp ta. Nhiệm vụ của người khác đều rất đơn giản

Nào là lấy nước, nào là đi lấy thủ lợn. Thật ra nhiệm vụ của bọn họ không hề đơn giản. Nơi mà Ôn Tử Phong lấy nước là Tu La Điện phải đi qua một nghĩa trang. Nếu không có gan sẽ không dám đi qua. Còn Dương Nghĩa Đức

Phải đi đến nhà bán thịt ở Tây Thôn đường đi rất xa. Muốn quay về trước khi trời sáng cũng không dễ dàng gì. Ta thấy huynh đừng quá lo lắng. Huynh cứ nói hết lời có thể cô ấy sẽ đến thì sao. Nhất định cô ấy phải đến.

Nếu ta nhảy xuống hồ sen chắc ta sẽ điên mất. Thật ra ta không hiểu, sao huynh lại sợ bị nhảy xuống hồ sen đến thế? Đối với ta mà nói, hình phạt đó cũng không có gì quá đáng cả. Nhưng nếu như Văn công tử sợ ta có thể giúp huynh.

Giúp thế nào? Nếu như Mục cô nương không đồng ý đến huynh có thể trả tiền cho cô ấy. Ta không có tiền. Ta có. Sao huynh lại có ý định như thế? Mật lệnh này muốn ta mời Mục Tiểu Mạn cô nương đến biểu diễn.

Chúng ta lại lén lút đưa tiền cho cô ấy đấy chẳng phải là giở trò bịp bợm sao? Không phải huynh luôn muốn làm một quân tử sao? Sao có thể… Là do ta suy nghĩ không chu toàn. Chút nữa đã phạm phải sai lầm. Chúng ta sẽ nghĩ cách khác.

Nhưng cũng rất cảm ơn huynh. Kệ đi, ta sẽ cố hết sức. Phong công tử, chúc huynh thuận lợi. Cố lên. Huynh đảm bảo kế này sẽ không thất bại sao? Yên tâm. Các người chọn hai con ngựa nhanh nhất. Đi đi. – [Âm thầm phóng hỏa Hàn Phủ.] – Đứng im.

– [Cố gắng xâm nhập vào] – Đứng lại. [khuê phòng của Hàn đại tiểu thư.] [Bị binh sỹ bắt được.] Ta muốn xem xem lần này Phong Thừa Tuấn sẽ phản bác như thế nào? Còn về Mục Tiểu Mạn học trưởng muốn thử xem

Mục Tiểu Mạn có đồng ý giúp Văn công tử không. Mục Tiểu Mạn trước giờ rất lạnh lùng. Ta thấy cô ấy sẽ không đồng ý với lời mời của Văn Bân. Giờ ta lại muốn thời gian trôi nhanh muốn xem xem

Văn công tử nhảy xuống hồ sen thì sẽ như thế nào. Công tử, ta kính người một ly. [Hàn Phủ] Công tử đã dặn tối nay phải canh cửa thật cẩn thận để tránh đường sinh xông vào, làm kinh động đến tiểu thư. Không biết năm nay đường sinh đen đủi nào

Lại bị ca ca ta gài vào kế này. Người quan tâm là ai làm gì? Chỉ cần chúng ta khóa kỹ cửa là được rồi. Chút nữa, đợi Phong Thừa Tuấn trèo tường vào ngươi hãy đốt đống củi ở bên kia. Biết chưa? Được. Nhỏ tiếng một chút. Được. Còn nữa

Nhất định phải nhìn xem hắn ta đi về hướng nào. Chúng ta sẽ lôi kéo binh sĩ trong phủ đi theo hướng đó. – Sau đó… – Sau đó ta mời huynh đi uống rượu. Uống cái đầu ngươi. Sau đó mau quay lại dập lửa. – Được, được. – Đã hiểu chưa?

Có người đến. Người đâu? Thật không ngờ thân thủ của Phong Thừa Tuấn lại tốt như thế. Được lắm. Lại còn mặc quần áo đen giống như tên gian tặc vậy. Mau đốt củi đi. Mau đốt củi đi. Mau, mau lên. Đi thôi. Vị công tử khôi ngô này

Ta thấy công tử đứng ở đây lâu lắm rồi có việc gì sao? Ta có chuyện muốn nói với Mục cô nương. Mong cô nương chuyển lời giúp ta. Đợi khúc nhạc này kết thúc Mục cô nương sẽ nghỉ một lúc. Công tử qua Mẫu Đơn Các chờ đi.

– Đa tạ cô nương. – Mời. Tiểu nương tử. – Đừng đàn nữa. – Công tử… Công tử, xin mời về chỗ ngồi. – Tiểu nương tử, uống với ta một ly. – Công tử… Tránh ra. – Uống cũng ta một ly. – Công tử, ngài uống say rồi.

– Ngài mau buông tay ra. – Một ly thôi mà. Tỉ tỉ. Tỉ tỉ. Mau mặc đồ lên. Đừng đi mà. – Xin ngài hãy tự trọng. – Uống thêm ly nữa. Đi thôi. [Tình Khởi Nguyệt Ngữ Phong Chỉ Xứ Quyển 3] “Vào một đêm trăng sáng”

“một vị công tử anh tuấn, phong độ” “phong lưu, lãng mạn, ngọt ngào” “xuất hiện ở trước mặt nàng.” “Ở trong ánh mắt của người đó” “sắc đẹp của nàng như chim sa cá lặn” “hoa nhường nguyệt thẹn.” “Duyên phận của bọn họ cũng bắt đầu từ đây.” [Kỳ lạ.]

[Sao ở đây lại có một đám cháy?] [Làm xong nhiệm vụ trước đã.] – Bắt thích khách. – Người đâu, bắt thích khách. – Bắt thích khách. – Có thích khách. Bắt thích khách. Mau, người đâu. – Đeo cung tên đó. – Mau, mau, ở bên đó.

– Ở bên đó. – Đi thôi. – Ở bên đó. – Nhanh lên. [Nhanh lên, có thích khách.] Tiểu Tẩm, em không sao chứ? Tiểu thư em nghe thấy bảo có thích khách, thích khách ở đâu? Tiểu thư. Tiểu thư. Tiểu thư, người đừng đi.

Bên ngoài loạn như thế, người không sợ sao? Nhất định là đang làm nhiệm vụ thì bị binh sĩ phát hiện. Lỡ như bị hiểu nhầm thật thì không ổn. Chúng ta đi xem sao? Tiểu thư. [Vị công tử ở trước mặt ta] [giống hệt như miêu tả trong thoại bản.]

[Chính là chân mệnh thiên tử từ trên trời rơi xuống.] Tiểu sinh không may đi nhầm vào đây. Đã làm phiền đến tiểu thư rồi. – Thích khách. – Nhanh lên, bên đó. Mau bắt lấy thích khách. Đi theo ta. Tiểu… Tiểu Tẩm, em ở lại ngăn không có binh sĩ vào đây.

– Qua bên đó xem sao? – Đi. – Nhanh lên. – Tiểu thư. [Vân Đoan Các] Tiểu Tẩm cô nương, có nhìn thấy ai tình nghi không? Không thấy. Trong phủ có một người mặc quần áo đen tiểu thư và cô nương phải thật cẩn thận. Tiểu thư đã chốt kỹ cửa rồi.

Chúng ta đã rất cẩn thận. Được, đi thôi. Tiểu sinh Phong Thừa Tuấn là đường sinh của Vân Thượng Học Đường. Lần này đến đây là để hoàn thành nhiệm vụ trong lễ nhập học. Không ngờ lại làm phiền đến tiểu thư. Tiểu sinh xin cáo từ.

Nhiệm vụ của huynh có phải là lấy được ba bông hoa trong Vân Đoan Các không? Đúng thế, sao tiểu thư biết? Đây chính là Vân Đoan Các. Vân Đoan Các. Khuê phòng. Xin hỏi tiểu thư là… Ta là Hàn Thục Mẫn. Học trưởng của Vân Thượng là ca ca của ta.

Tiểu thư tha tội. Tiểu sinh thực sự không biết Vân Đoan Các chính là khuê phòng của tiểu thư. Nếu như biết trước sẽ không bước vào nửa bước. Tiểu sinh xin cáo từ. Huynh không làm nhiệm vụ nữa sao? Ta nói cho huynh nghe ta biết ba bông hoa đó ở đâu.

Đi theo ta. Tiểu sinh xin cáo từ. Đi theo ta. Chính là ở đây. Ở đây. Không tìm thấy, để hắn chạy mất rồi. Nghịch tặc còn dám phóng hỏa nhưng đã dập được lửa rồi. Lại dám giở trò trong phủ của ta.

Mang bẩm báo việc này cho Vũ Lâm Vệ Tổng Đô Úy Cố đại nhân. Để ông ấy lục soát toàn thành. Rõ. Huynh xem, ba bông hoa. Ta sẽ cuộn vào cho huynh. Huynh đem về đi. Huynh đem về đi. Huynh không đem về sẽ phải chịu hình phạt đó. Tiểu thư

Tiểu sinh vẫn cảm thấy không thích hợp cho lắm. Nếu như bị các đường sinh khác biết được họ sẽ biết ta đã vào khuê phòng của tiểu thư. Vì sự thanh bạch của tiểu thư tiểu sinh xin cáo từ. Huynh vì ta mà cam tâm chịu phạt đúng là một quân tử.

Đêm đã khuya, nghỉ ngơi sớm đi. Ai đó? Các người xem, chính là người đó. Ở bên kia kìa. Ở bên kia. [Trù Đoạn Bố Trang] Có cái gì đó. Viết gì thế? [Đối xử bình đẳng] Đứng lại. Ở bên đó. Đuổi theo. Đứng lại. Nhanh lên. Bên đó, mau đứng lại.

Sao lại kinh động đến cả Vũ Lâm Vệ nhỉ? Lần này phiền phức rồi. Phong Thừa Tuấn phát truyền đơn ở trong phủ của huynh binh sĩ trong phủ đã bẩm báo lên Cố Triết Nguyên đại nhân. Đúng, cũng chính là cha của ta. Phát truyền đơn.

Đây không giống phong cách của Phong Thừa Tuấn. Có thể…Chắc là… Có thể là… – Chắc là hắn tiện tay thì phát thôi. – Đúng. Tóm lại, Vũ Lâm Vệ nhất định sẽ bắt được hắn. Chắc chắn là có nhầm lẫn gì rồi. Không cần biết có phải bị nhầm lẫn hay không

Truyền thống của Vân Thượng không thể đảo ngược được. Đa tạ công tử. Mục cô nương khách sáo quá. Sao nhìn công tử có vẻ không vui thế? Có phải công tử gặp phải chuyện gì không? Tiểu sinh có một yêu cầu hơi quá đáng. Ta là đường sinh mới của Vân Đường.

Trong lễ nhập học của Vân Đường, ta được phân một nhiệm vụ… Muốn mời Mục cô nương đến biểu diễn sau lễ bắn cung. Biểu diễn? Được thôi. Thật không? Công tử vừa mới cứu Tiểu Mạn ta cũng nên trả ơn chứ. Mục cô nương, cô quá lời rồi.

Ta chỉ là giúp cô che chắn chút thôi. Không phải. Công tử đã giúp ta chắn được ác ý thế tục. Chỉ là một lần biểu diễn coi như tặng cho công tử để bày tỏ lời cảm ơn. Đa tạ. Văn công tử chúng ta đã trở thành bạn bè chưa?

Có thể làm bạn với Mục cô nương là vinh dự ba đời của tiểu sinh. [Nam Nhai Tập Thị] “Làm thế nào để con nhà quý tộc có thể tham gia kỳ thi?” “Dân thường chỉ có 5 người đủ tư cách.” “Nữ tự bị cấm tham gia kỳ thi”

“vĩnh viễn sẽ không làm quan được.” “Hệ thống giáo dục này thật không công bằng.” Nói rất có đạo lý. Đứng lại. Đứng lại. Mau đuổi theo. Bên đó. Nhanh lên. Nhanh lên. Ngươi là ai? Ta… Ta là đường sinh của Vân Thượng. Hôm nay ta nhập học

Đang làm nhiệm vụ mật lệnh. Ngươi có nhìn thấy một người mặc áo đen chạy qua đây không? Có. Ở bên đó. Tên đó rất hung dữ, lưng có đeo cung tên. Hắn ta chạy về bên đó rồi. Sao thế? Ở bên đó, bên đó, mau đuổi theo đi. – Đi. – Rõ.

Đuổi theo. – Nhanh lên. – Đợi ta với. Nhanh lên, nhanh lên. Thế nào, đã hoàn thành nhiệm vụ chưa? Thành công rồi. Tốt quá, chúc mừng huynh. Huynh thì sao? Ta… không hoàn thành nhiệm vụ. Hàn Phủ được canh gác nghiêm ngặt quá. Vậy huynh phục mệnh bằng cách nào?

Nhiệm vụ thất bại chịu phạt là được rồi. Huynh xem thủ lợn gì chứ. Còn có cả thủ lợn. Tại sao phải cần thủ lợn. Ai đã mua thủ lợn đó. Không hoàn thành cũng hết cách rồi. Đường sinh Văn Bân nhiệm vụ của ngươi thế nào rồi?

Mục cô nương đã đồng ý hôm lễ bắn cung sẽ đến đây biểu diễn. Ngươi nói cái gì? Lợi hại quá, Văn Bân huynh. – Được đấy. – Không tồi nhỉ. Đã đồng ý rồi cơ à? Ngươi ăn nói lung tung để tránh bị phạt đúng không?

Mục cô nương thực sự đã đồng ý rồi. Là thật đó. Mục cô nương đã đồng ý rồi. Thật không ngờ đó. Mục cô nương chưa từng ra ngoài biểu diễn. Văn Bân, huynh giỏi quá. Đúng thế. Huynh thật khiến cho chúng ta nở mày nở mặt.

– Đúng thế, Văn Bân. – Đúng thế. – Nở mày nở mặt quá. – Đúng thế, Văn Bân. Văn công tử, ta thực sự đã xem thường huynh. Huynh thật là có sức hút. Xem ra ta phải rút lại những gì trước đây đã nói về huynh.

Rảnh rỗi nhất định sẽ đi tìm huynh để học hỏi thêm. Học trưởng ta cảm thấy đặc quyền nên dành cho Văn Bân. Nhiệm vụ của huynh ấy là khó nhất nhưng huynh ấy lại có thể hoàn thành. Đúng thế, dành cho Văn Bân đi. Quy tắc đã được đặt ra trước đó

Các đồng môn cũng cảm thấy Văn Bân làm tốt nhất. Một lãnh đạo của hội đồng không thể không giữ lời, đúng không? Đúng thế. Đa tạ học trưởng. Phong công tử nhiệm vụ của huynh thì sao? Tiểu sinh bất tài không thể hoàn thành nhiệm vụ. Không thể hoàn thành nhiệm vụ?

Tốt. Rất tốt. Quả nhiên là người nhà họ Phong không hoàn thành nhiệm vụ vẫn có thể lý trực khí tráng đến thế. Phong Thừa Tuấn ngươi còn gì muốn nói nữa không? Không còn gì để nói. Theo quy tắc là được. Phong Thừa Tuấn

Ngươi biết hồ sen là nơi như thế nào không? Là nơi mà người ta rửa bồn vệ sinh. Nơi rửa bồn vệ sinh… Đợi đã. Ta có thể sử dụng đặc quyền của ta bây giờ không? Đương nhiên có thể. Đây là truyền thống của Vân Thượng.

Huynh có thể đưa ra một yêu cầu hội đồng sẽ giúp huynh hoàn thành nó. Ta muốn các người tha cho huynh ấy. Không để huynh ấy nhảy xuống hồ sen. Đặc quyền tốt như thế… – Lại dùng tùy tiện thế à? – Cái này… – Đáng tiếc quá. – Điều…

Đáng tiếc quá. Đặc quyền tốt như thế… Huynh chắc chắn là mình nghĩ kỹ rồi chứ? Đặc quyền này khó khăn lắm mới có được đó. Hơn nữa, hắn ta là một đấng nam nhi, nhảy xuống hồ sen để mọi người vui vẻ chút thì có làm sao đâu, đúng không? Đúng thế.

– Đúng thế. – Nhảy đi, nhảy đi. Không sao. Văn Bân ta không thích nợ ân tình của người khác. Huynh ấy đã giúp ta nên giờ ta trả lại huynh ấy. Huynh cũng có nghĩa khí đó. Được rồi. Lễ nhập học hôm nay kết thúc ở đây. Mọi người giải tán đi.

Lạc Huyên huynh, đi thôi. Văn Bân huynh những gì xảy ra hôm nay, nhất định sẽ có báo đáp. Văn Bân huynh, ta rất phục huynh. Hai người đúng là trời sinh một cặp động tác giống nhau đấy. Nam nhi mà ôm ôm ấp ấp, còn ra thể thống gì nữa?

Huynh chắc chắn chúng ta đều là nam nhi sao? Huynh không phải nam nhi à? Huynh đùa chả vui chút nào. Vậy huynh còn cười, cười cái gì mà cười. Ta đang cười huynh ấy. Thừa Tuấn huynh rõ ràng đã đến Phủ của nhà họ Hàn nhưng lại cố tình che giấu.

Ta đoán huynh nhất định đã gặp được Hàn tiểu thư rồi. Để bảo vệ sự thanh bạch cho cô ấy nên đã tự mình chịu trừng phạt. Đúng không? Ta không hiểu huynh đang nói gì cả. Huynh hiểu. Văn Bân huynh, xin đa tạ. Không cần cảm ơn.

Nếu huynh không giúp ta giải nguy sợ rằng ta đã bị đánh rồi. Bây giờ chỉ là trả lại ân tình cho huynh thôi mà. Vào được Vân Thượng không phải mong muốn của huynh. Nếu ta không tự ý làm chủ huynh cũng sẽ không bị sỉ nhục. Hôm nay,

Huynh lại vì ta mà lãng phí một đặc quyền. Trong lòng ta cảm thấy rất có lỗi. Vậy… Coi như huynh nợ ta. Cả đời này đây là lần đầu tiên ta được làm chủ nợ cảm giác không tồi. Được. Ta nợ huynh một nguyện vọng.

Huynh có yêu cầu gì thì cứ nói với ta. Nguyện vọng gì cũng được à? Nguyện vọng gì cũng được. Chỉ cần là việc Phong Thừa Tuấn có thể làm được ta sẽ cố hết sức để hoàn thành nó. Vậy ta muốn đổi thành tiền. Vậy thì huynh nợ ta cả đời đi.

Ta muốn làm chủ nợ của huynh cả đời này. Vậy lãi thì tính thế nào? Để ta nghĩ đã.