Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 14 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 14] Dừng tay! Huynh lập tức thả huynh ấy ra! Có cần thiết phải kích động như vậy không? Thả tay ra. Làm gì vậy? Các người muốn làm gì? Chúng tôi muốn làm gì?
Cái này nên hỏi huynh muốn làm gì chứ. -Ta… -Làm cái gì? Chúng ta là đến để điều tra vấn đề, hỏi rõ ràng vấn đề rồi thì hãy kết luận. Các vị, bình tĩnh chớ nóng nảy, bình tĩnh chớ nóng nảy. Có chuyện gì? Huynh nói đi. Là thế này.
Có bạn học phản ánh với ta nói Phong Thừa Tuấn ức hiếp huynh. Cho nên hôm nay ta đưa mọi người đến là muốn điều tra tình hình một chút. Không phải điều tra. Chúng ta là đến giúp đỡ Văn Bân đáng thương. -Không sai! Đúng! -Giúp đỡ, giúp đỡ, giúp đỡ.
Không hiểu ra làm sao cả. Không phải… Các người tại sao lại nghĩ như vậy? Huynh không cần sợ hãi. Huynh đem sự tình đầu đuôi gốc ngọn nói ra. -Mọi người chúng ta sẽ làm chủ cho huynh. -Không phải… -Đúng. -Ta không bị Phong huynh ức hiếp.
Sao lại không bị ức hiếp chứ? Rõ ràng tối hôm đó bị đuổi ra ngoài ký túc xá. Bị đuổi ra ngoài ký túc xá? Văn Bân, đệ hôm qua không ở ký túc xá? Không phải… Triều Huy huynh, huynh đừng nói bậy. Ta không có bị đuổi khỏi ký túc xá.
Ta cũng không có sợ hãi. Văn Bân, huynh nói thật ra cũng không sao đâu. Huynh sao lại không sợ hãi chứ? Ta mỗi lần nhìn thấy huynh ở bên cạnh Phong Thừa Tuấn huynh đều căng thẳng thành… Giống như là tiểu cô nương bị ức hiếp vậy. Đúng vậy! Đúng vậy!
Đều nhìn ra rồi. -Xong rồi, xem, xem, huynh nói đi. Không sao. Chính là dáng vẻ này. Đây khẳng định là bị người khác ức hiếp. Đúng, chúng tôi đều giúp huynh. Không phải. Các người hiểu lầm rồi, ta cùng… Ta cùng Phong huynh…. Ta cùng Phong huynh đang tốt đẹp mà.
Tốt… Tốt đẹp? Đây là ý gì? Đây không giống. Không đúng. Ta quan sát hai người các người mấy ngày rồi. Quan hệ của hai người không tốt đẹp như vậy. -Đúng vậy! -Đúng vậy, nhất định không tốt như vậy. Không phải… Ta cũng Phong huynh đang chơi trò chơi. Chơi trò chơi.
Chơi trò chơi? Đúng, đúng vậy. Chính là ta sẽ trốn Phong huynh, xem huynh ấy phản ứng như thế nào. Chủ yếu là vì tư liệu sống của nhóm nhỏ trong kỳ Thoại bản tiếp theo. Ta nói hai người các huynh sao lại… -Không đúng! -Huynh nói xem? Không đúng?
Không đúng cái gì? Bân đệ. Đệ tuyệt đối không phải là cố ý trốn ta. Đệ nói với ta, đệ có phải là có khó khăn gì không? Thật là trúng tà rồi. Trúng tà rồi? Trúng tà, trúng tà. Văn Bân, vậy dễ rồi. Làm gì? Đây là làm cái gì? Văn Bân.
Thời khắc này huynh có cảm giác tốt lên chút nào không? -Có tốt chút nào không? -Tốt cái gì mà tốt! Tốt cái gì mà tốt! Dán bùa chú lên đầu hai người, hai người có thể khỏe không? Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi. Giải tán đi. Cáo từ, cáo từ, cáo từ.
-Làm phiền rồi, làm phiền rồi. -Văn Bân, ngại quá, huynh không sao chứ? Không sao chứ? Huynh thật sự không sao chứ? Không sao chứ? Không có huynh sẽ không sao. Xin lỗi. Qua đây. Bân đệ. Lúc nãy đám người kia là chuyện gì vậy?
Phong huynh, đệ còn có chuyện, chút nữa đệ sẽ nói chuyện với huynh. Đệ có phải là lại ra khỏi trường rồi? Hôm nay là ngày cấm ra khỏi trường. Đệ thực sự có việc gấp. Không sao đâu, đệ sẽ từ hậu viện lẻn ra ngoài,
Không có ai phát hiện đâu, đừng lo lắng. Đệ có phải là lại đi tìm Mục Tiểu Mạn? Không phải. Đệ thật sự có việc gấp, đệ đi trước đã. Bân đệ! Đệ đệ con luôn sốt cao không ngừng. Ta sắp lo lắng chết rồi. Đơn thuốc đã kê xong rồi
Chỉ đợi lấy tiền là đi bốc thuốc thôi. Đây, đây, đây. Sao con còn ốm hơn lần trước con gặp ta rồi. Thức ăn của bọn con không phải rất tốt sao? Có phải là có người ức hiếp con, cướp cơm của con rồi? Không có.
Vậy con nói đến bản thân con còn không chăm sóc được thì con có thể làm được chuyện gì chứ? Mẹ, người đừng xem thường con. Con nói với người. Con bây giờ viết Thoại bản đó kiếm tiền rất tốt. Người không thể khen con sao? Ta…
Ta khen con thì có tác dụng gì chứ? Tên tiểu tử Văn Bân đó thực sự ra ngoài rồi? Vậy đối với học sinh vi phạm quy tắc của học đường nên trừng phạt thế nào? Báo cáo với Thẩm Khiên Sảnh khấu trừ mười điểm phẩm cách. Sau đó thì sao?
Không còn sau đó nữa rồi. Nhất định phải thưởng phạt phân minh. Như vậy các học sinh mới kiêng nể. Bây giờ quy tắc học đường giống như một cái khóa nhỏ. Phòng quân tử, không phòng tiểu nhân. Đối với một số học sinh có tính cách ngu dốt đó mà nói
Thì giống như là gãi không đúng chỗ ngứa. Không có tác dụng gì cả. Cho nên bắt buộc phải gia tăng quản giáo bằng không quy tắc học đường sẽ giống như mấy trang giấy vứt đi. Ta ở học đường làm tốt mọi thứ
Cũng không có người hoài nghi về thân phận của ta. Người yên tâm đi. Con nhất định sẽ bảo đảm an toàn bản thân mình dưới mọi tình huống để làm tốt việc đọc sách và kiếm tiền. Không những sẽ không liên lụy đến gia đình
Mà còn có thể để gia đình kiếm được càng nhiều tiền. Đến lúc đó à, người chỉ cần hát bài hát, đếm tiền thôi, như thế nào? Còn hát bài hát, đếm tiền nữa chứ. Con lần sau nếu như không béo lên thì con đừng trở về gặp ta nữa. Yên tâm đi.
Lần sau con sẽ mũm mĩm trắng trẻo trở về đưa tiền cho người. Người chỉ cần vui mừng đếm tiền là được rồi. Đừng chỉ lo kiếm tiền bình an là hàng đầu, có biết không? Con biết rồi. Trời không còn sớm nữa, con đi trước đây.
Người và đệ đệ chăm sóc tốt bản thân. Bảo trọng. Đi đi. Học trưởng. Học trưởng. Ta nhìn thấy tên tiểu tử Văn Bân kia trở về rồi. Ai? Còn trốn? Còn trốn? Ta đều nhìn thấy cả rồi. Ra đây đi. Văn Bân. Văn Bân. Muộn như vậy huynh còn đi đâu vậy?
Học trưởng luôn theo dõi huynh đấy. Thành thật khai báo đừng che giấu. Văn Bân. Huynh trong thời gian cấm ra ngoài tự ý rời khỏi học đường rốt cuộc là đi làm chuyện xấu gì rồi? Chuyện riêng. Còn chuyện riêng? Ta thấy huynh là đi Thái Vân Cư.
Học đường Vân Thượng hướng đến là nhân, nghĩa, lễ, trí, tín làm thành tôn chỉ. Nhưng gần đây có một số người làm xấu đi danh tiếng của học đường, khiến cho các học sinh xấu hổ. Đúng vậy. Côn trùng có hại như vậy chúng ta bắt buộc phải diệt trừ.
Văn Bân, ngươi công khai phá hỏng đi quy tắc của học đường là tại vì sao? Quy tắc của học đường không phải là một trò chơi. Ngươi nếu như không có một lý do chính đáng. Nếu như các học sinh khác cũng học ngươi vậy sẽ làm sao? Nói chuyện.
Là không biết phải trả lời như thế nào hay là không muốn trả lời? Ngẩng cao đầu lên. Ta hàm oan cho người rồi sao? Văn Bân à Văn Bân. Những hành vi của ngươi làm bại hoại phẩm cách. Hội đồng luôn quan sát.
Không trừng phạt ngươi là muốn cho ngươi một cơ hội ăn năn hối cãi. Nhưng ngươi lại không biết hối cãi. Vậy ngươi đừng trách quy tắc học đường vô tình. Ta sai, ta cam tâm nhận phạt. Nhưng phẩm cách bại hoại không được đổ lên đầu ta.
Ngươi muốn trừng phạt thế nào thì trừng phạt đi, ta nhận rồi. Được. Có khí phách. Đã nghe rõ cả rồi. Hôm nay khiển trách ngươi không phải nhằm vào ngươi mà là vì bảo vệ quy tắc tốt đẹp của học đường Vân Thượng.
Và danh tiếng của các học sinh, đều nghe rõ rồi chứ? Rõ rồi! Vu oan giá họa. Ngươi nói cái gì? Ai vu oan giá họa cho ngươi? Ngươi nói cho rõ ràng. Huynh hiểu rõ, mọi người đều hiểu rõ. Ngươi! Được. Văn Bân. Hôm nay về công
Ta muốn đại diện Hội đồng khiển trách ngươi. Về tư, ta muốn giáo huấn ngươi thật tốt. Để ngươi biết được cái gì gọi là quy tắc. Ngươi không phải là thích trèo tường sao? Ta sẽ để ngươi đứng trên tường cho thỏa mãn. Học trưởng. Học trưởng.
Huynh nói ít vài câu có được không? Được, được, được. Mọi người đều nhìn thấy, miệng cứng để học trưởng tức giận thì sẽ có kết cục như vậy. Tránh ra. Ngươi cũng có hôm nay. Lệ tiên sinh, Lệ tiên sinh. Ngài xem trừng phạt Văn Bân như vậy
Có phải là có chút nghiêm khắc rồi? Học trưởng chỉ là phạt cậu ta đứng mà thôi vâng, vâng, vâng. Văn Bân vi phạm quy tắc học đường cũng không phải lần một lần hai. -Vâng, vâng, vâng. -Lần này để Thẩm Khiên Sảnh đến phạt vậy chỉ có thể là đau đớn thôi.
Đau… Đau đớn! Thắng Trí. Đã qua một tiếng đồng hồ rồi. Tên tiểu tử Văn Bân kia thật là vừa xấu xa vừa cứng đầu. Đến bây giờ vẫn đứng ở đó. Ta lại muốn xem hắn ta có thể đứng được bao lâu. Lời ta nói, các người đã làm theo rồi?
Chúng tôi mỗi lần qua thời gian nửa nén hương thì đều bảo hắn ta nhận sai với huynh. Cũng không biết tiểu tử này là ngốc hay là điếc nữa một chút phản ứng cũng không có. Ta lo lắng thời gian lâu rồi, nếu thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì
Sợ sẽ liên lụy đến huynh. Suy cho cùng đây là có trăm mắt dõi theo. Nực cười! Ta còn muốn để cho mọi người nhìn thấy Hàn Thắng Trí ta đường đường chính chính làm việc theo quy tắc của Hội đồng. Hắn ta không sợ, ta sợ cái gì? Lại nói,
Nếu như bây giờ mềm mỏng xuống sau này hắn ta sẽ càng coi trời bằng vung. -Chào Chiêu Vinh huynh. -Chiêu Vinh huynh. Chào, chào, chào, Thừa Tuấn, nào, nào, nào. Ta tìm huynh cả buổi rồi. Ta cũng đang tính tìm huynh đó. Sao vậy? Ta nói nói huynh
Văn Bân và học trưởng… Văn Bân, Văn Bân huynh ấy sao rồi? Nhỏ tiếng chút. Đi, đi, đi, đi theo ta. Đứng lâu như vậy rồi. Xấp xỉ rồi. Chống đỡ không nổi rồi. Văn Bân. Người hảo hán không sợ chịu thiệt trước mắt. -Huynh cúi đầu nhận sai đi. -Đúng vậy.
Nếu huynh còn cứng đầu như vậy chỉ làm vừa ý người khác. Điểm này huynh còn không nhìn ra sao? Ta không. Văn Bân huynh. Huynh thật sự muốn chết ở trên đó sao? Đúng vậy. Mau, mau thả Văn Bân xuống. Mau lên, mau lên. Dừng tay. Không phải… Huynh…
Cậu ta nhận sai chưa? Văn Bân cho dù phạm phải tội ác tày trời thì tội cũng không đáng chết. Lẽ nào Hội đồng các người muốn mạng của huynh ấy sao? Đúng vậy, huynh muốn như thế nào? Quy tắc học đường giống như quân lệnh.
Lời nói phải có chữ tín, hành động phải có kết quả. Nếu như có xảy ra chuyện gì, ta sẽ chịu trách nhiệm. Thả người. Ngươi dám? Ngươi thật là to gan. Đúng vậy, học trưởng nếu như không đồng ý ta xem ngươi dám động vào cậu ta. Sao rồi?
-Không sao chứ? -Vân Bân, Văn Bân. Văn Bân. Phong huynh. Ta biết huynh sẽ đến mà. Mau đi gọi đại phu học đường. -Mau, mau, mau gọi đại phu học đường. -Không sao. Đệ nghỉ ngơi một chút sẽ ổn thôi. Phong Thừa Tuấn. Ngươi đây là công nhiên khiêu chiến
Với quyền uy của Hội đồng chúng tôi. Văn Bân là vi phạm quy tắc của học đường. Các người có thể trừng phạt nhưng không được ngược đãi. Đệ ấy có sai nhưng không phạm tội, huynh hiểu không? Trèo tường phạt đứng là có thể lấy mạng của cậu ta rồi? Hơn nữa,
Chúng tôi không phải đã có biện pháp bảo vệ rồi sao. Lần này không thể tính là ngược đãi rồi chứ? -Đúng vậy. -Trách thì trách Văn Bân gieo gió gặt bão. Đều… Đều bớt nói, đều bớt nói. Nào, đưa nước cho ta, đưa nước cho ta, nào. Mau, mau, mau.
Hội đồng các người nên làm là để cho học sinh tâm phục khẩu phục nhận sai. Chứ không phải là ép buộc, hiểu không? Hội đồng chúng tôi chính là làm việc theo quy tắc của học đường. Phong Thừa Tuấn, ngươi đừng có ngụy biện nữa. Được.
Chúng ta đi tìm Lệ tiên sinh. Đi đi. Ta lại xem xem Lệ tiên sinh sẽ đứng về phía ai? Sao vậy? Từ rất xa đã có thể ngửi thấy mùi thuốc súng nồng đậm rồi. Lúc mới bắt đầu không đi tìm Lệ tiên sinh,
Bây giờ Văn Bân đã bị giày vò thành như vậy rồi. Bây giờ mới đi tìm há chẳng phải tự chuốc họa vào thân sao. Đúng vậy. Ta lại muốn xem xem ai lại muốn tự chuốc họa vào thân như vậy. Chuyện học trưởng tự mình có thể làm được
Thì không cần báo lên cấp trên rồi chứ. Đúng, đúng, đúng. Hay là mau chóng đưa Văn Bân trở về nghỉ ngơi đi. Đây nếu như thật sự có chuyện không may vậy thì xảy ra chuyện lớn rồi. Học trưởng, huynh thấy như thế nào?
Còn có lần sau, tuyệt đối không tha thứ. Học trưởng nói rất đúng. Văn Bân. Nghe rõ rồi. Còn có lần sau, tuyệt đối không tha thứ. Đi, đi, đi, mau, mau, mau, mau đi nghỉ ngơi. Nào. Ta đi tìm đại phu học đường. Phong huynh, ta thật sự không sao.
Đệ vì sao lại ra khỏi học đường vào lúc này? Đến ta cũng không thể nói sao? Đệ mạo hiểm lớn như vậy là để đi tìm Mục Tiểu Mạn cô nương sao? Phong huynh, huynh đừng hỏi nữa. Đệ có thể nói với huynh
Thì đệ nhất định sẽ thực sự nói với huynh. Đệ rốt cuộc che giấu bao nhiêu chuyện? Xem ra Bân đệ không xem ta là người thân rồi. Phong huynh, nói chung có một ngày đệ cái gì cũng sẽ nói với huynh. Huynh nhất định phải tin tưởng đệ. Không sao chứ?
Cảm ơn Lạc Huyên Quân giải vây thay ta. Ta không phải giải vậy thay huynh. Ta là đang cứu mạng của huynh. Sao vậy, các người vẫn không tin tưởng ta? Huynh tại sao lại ngăn cản ta đi gặp Lệ tiên sinh?
Hội đồng trừng phạt học sinh vi phạm quy tắc học đường. Vốn chính là quyền lực mà học đường đưa ra. Lệ Hổ tiên sinh sẽ không can thiệp quá nhiều. Nhưng nếu như để ngài đến trừng phạt vậy thì thật sự muốn mạng người rồi. Sẽ như thế nào?
Đau đớn, đánh đến mông nở hoa. Lần nãy may mắn Lữ Chiêu Vinh kịp thời nói với ta. Bằng không… Phong Thừa Tuấn huynh thật sự có lòng tốt phá hỏng chuyện rồi. Văn Bân. Sau này huynh phải cẩn thận hành sự
Tuyệt đối không thể lại vi phạm quy tắc của học đường nữa. Không có chuyện gì thì ta cáo từ trước đã. Cứ tiếp tục như vậy những ngày sau này của Văn Bân xem ra càng khó sống rồi. Học trưởng như vậy nhất định là đang báo thù.
Bản thân không nhận được sự yêu thích của Mục Tiểu Mạn thì lại gây khó dễ cho Văn Bân. Thận trọng lời nói có được không? Quá đê tiện rồi. Nhỏ tiếng một chút. Lời này để học trưởng nghe thấy những ngày tháng của huynh cũng sẽ không dễ sống đâu.
Học trưởng này một tay che cả bầu trời muốn trừng phạt ai thì trừng phạt. Như vậy cũng quá khủng bố rồi. Vì việc riêng mà coi thường luật lệ. Hắn ta nhất định sẽ nhận lấy sự trừng phạt của thần tiên. Có thể bớt nói vài câu được không? Học trưởng này…
Đặc biệt… Mạc Hiểu Hoan, Lữ Chiêu Vinh, học trưởng muốn gặp hai người. Học trưởng muốn làm cái gì? Huynh là học sinh lưu ban, huynh sợ cái gì? Ta không sợ. Có ta ở đây, đi. Cậu à… Đánh không lại. Đi, đi, đi, đi. Lần này bọn họ phiền phức rồi.
Thừa Tuấn huynh. Không xong rồi, Lữ Chiêu Vinh và Mạc Hiểu Hoan bị học trưởng gọi đi rồi. Học trưởng. Học trưởng vì sao muốn gọi bọn họ đi? Còn không phải vì Văn Bân sao. Học trưởng biết Lữ Chiêu Vinh lén lút báo tin cho huynh.
Mạc Hiểu Hoan lại ở giữa công chúng giúp huynh cứu Văn Bân. Thật là không phân biệt phải trái rồi! Học trưởng nhất định sẽ làm khó bọn họ, ta phải đi xem xem. Đừng, đừng, đừng ngồi dậy, Văn Bân. Huynh bây giờ không thể đi. Học trưởng đang rất tức giận.
-Không chừng sẽ nghĩ ra cách hành hạ huynh -Đúng vậy. Ta không thể làm liên lụy bọn họ. Bân đệ. Đây đã không phải là vấn đề của mỗi mình đệ rồi. Lữ Chiêu Vinh. Học trưởng. Cậu thân là thành viên của Hội đồng lại vì Văn Bân hai lần ba lượt
Phá hoại quyết sách của ta. Văn Bân đáng để cho cậu tán thưởng như vậy sao? -Không phải. -Văn Bân là đáng cho chúng tôi tán thưởng. Cậu im miệng cho ta, không đến lượt cậu nói chuyện. Được, được, được. Được, được, được. Bớt nói vài câu, bớt nói vài câu.
Đều bớt nói vài câu. Cái đó… Học trưởng, huynh xem…. Huynh trừng phạt Văn Bân như vậy, sức khỏe huynh ấy yếu đuối. Lỡ như huynh ấy có chuyện gì không may vậy không phải sẽ vu vạ cho huynh và Hội đồng chúng ta sao? Huynh nói có phải không? Nói như vậy
Cậu là đang nghĩ thay cho ta? Vâng. Vậy ta phải cảm ơn cậu rồi. Không dám, không dám, không dám. Hội đồng quyết định Lữ Chiêu Vinh tiết lội bí mật của Hội đồng chọn ngày đứng trước toàn bộ học sinh nhận sai. Học trưởng.
Học trưởng, huynh suy nghĩ lại đi, học trưởng. Trước toàn bộ học sinh nhận sai đây là vết nhơ lớn nhất ở học đường Vân Thượng này. Ta ở Hội đồng nhiều năm như vậy không có công lao cũng có khổ lao, có phải không? Huynh suy nghĩ lại, học trưởng.
Bằng không thi đình của ta sẽ vô vọng rồi. Vậy thì phải xem biểu hiện sau này của cậu rồi. Ta nói huynh sợ cái gì chứ? Chúng ta nên học tập Văn Bân. Tuyệt đối không cúi đầu trước kẻ ích kỷ chỉ biết lợi cho bản thân.
Ai ích kỷ chỉ biết lợi cho bản thân? Người là kẻ ích kỷ chỉ biết lợi cho bản thân. Đừng nói nữa, đánh ba mươi cái vào tay. -Khấu trừ ba mươi điểm phẩm cách. -Làm gì? -Đừng, đừng, đừng. -Làm cái gì? Đánh người rồi. Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa.
Có lời gì từ từ nói, cứu mạng! -Học trưởng. -Dừng tay. Đánh người rồi, học trưởng. Có chuyện gì? Phong viện trưởng, Phong viện trưởng đến rồi, cứu mạng! Phong viện trưởng. Phong viện trưởng. Người xem xem… Ông nội ta sẽ đau lòng mất. Được rồi, được rồi, được rồi.
Cậu xem bàn tay này, đều đã sưng phù lên rồi. Còn không phải sao? Đừng nói nữa, còn nói, còn nói. Không cách nào cầm bút được rồi. Phong viện trưởng. Cậu ta vi phạm quy tắc học đường còn không nhận sai.
Sợ là học trưởng mượn danh nghĩa quy tắc học đường để công báo tư thù. Phong Thừa Tuấn. Lần trước cậu hai lần ba lượt công nhiên chống đối lại Hội đồng. Chúng tôi còn chưa định luận làm sao trừng phạt cậu. Bây giờ cậu lại mạo phạm
Ta tuyệt đối sẽ không tha thứ. Thừa Tuấn cũng phải nhận trừng phạt sao? Phong viện trưởng. Không có quy tắc thì không thành tiêu chuẩn được. Đúng. Quy tắc mà, cần phải chú trọng. Nhưng việc này có phải không thì cần phải bàn bạc lại một chút. Phong viện trưởng.
Học trưởng vượt quá quyền lực và trách nhiệm không có cách nào đại diện cho lợi ích của học sinh. Bên trên có ký tên của Dương Nghĩa Đức, Ôn Tử Phong bao gồm Vệ Hồ Huy. Xem ra có rất nhiều học sinh bất mãn với Hội đồng. Phong Thừa Tuấn.
Cậu nhanh như vậy đã kết hợp với các học sinh khác chống đối lại Hội đồng rồi? Thật là mưu mô xấu xa. Nào. Hai người các ngươi nghe ta nói. Sao lại bắt đầu rồi? Chuyện này ta cùng với Lệ tiên sinh, Đinh tiên sinh trao đổi rồi.
Suy cho cùng là có một bộ phận học sinh có ý kiến với Hội đồng. Cứ tiếp tục như vậy đối với phong cách học tập của Vân Thượng sẽ vô cùng không tốt. Học trưởng, quy tắc mà cậu nói tất nhiên là quan trọng.
Cải cách mà Thừa Tuấn đề ra cũng phù hợp với thời đại. Như vậy đi. Tối nay chúng ta sẽ mở một hội sách luận để các học sinh đại diện bỏ phiếu quyết định đi. -Nhưng mà… -Cái đó… Lữ… Cái đó… Chiêu Vinh. Đúng, còn có sự trừng phạt Mạc Hiểu Hoan
Cũng xem như đến đây thôi. -Cảm ơn Phong viện trưởng. -Cảm ơn Phong viện trưởng. Như vậy đi. Phong viện trưởng, Phong viện trưởng. Như vậy đi. Ngươi còn dám đánh ta sao? -Phong viện trưởng. -Cút. Phong viện trưởng. Cái gì gọi là hội sách luận?
Ta phổ biến cho mọi người một chút. Ta ở《Vân Châu Kỷ Yếu》nhìn thấy có rất nhiều học sinh đối với quy tắc của học đường Vân Thương sinh ra nhiều nghi ngờ. Bởi vì công bằng mà mọi người sẽ được mời đến tham dự hội sách luận.
Do bên chất vấn và bên bảo thủ tiến hành học thuật biện luận. Các học sinh đại diện sẽ căn cứ vào biểu hiện của hai bên mà tiến hành bỏ phiếu, quyết định có nên cải cách quy tắc học đường hay không.
Cuối cùng sẽ đem biên bản sách luận trình lên cho Vương sư. Đúng, đúng, đúng, lần này nhất định phải biện luận thật tốt. Không thể để Hội đồng dựa vào quy tắc học đường mà tự tung tự tác. Xem ra kết hợp nhiều chữ ký của học sinh cũng có tác dụng.
Học trưởng gọi là có chuyện gì dặn dò? Cậu chuẩn bị một chút. Tối nay theo ta tham gia hội sách luận. Ta? Sao vậy? Không đồng ý? Cơ hội thể hiện tốt như vậy ta cầu còn không được đấy. Rất tốt. Tối nay đấu với Phong Thừa Tuấn
Phải dựa vào cái miệng này của cậu rồi. Chỉ được thắng không được thua. Ta nhất định sẽ dốc hết khả năng. Vậy chúng ta bên này sẽ phái ai ra biện luận chứ? Cái này còn phải hỏi sao? Thừa Tuấn huynh, cực khổ rồi. Thừa Tuấn huynh, cực khổ rồi.
Sự việc từ ta mà ra, ta cũng tham gia. Tất cả những hành vi của Hội đồng khó khiến người khác phục. Chúng tôi đề nghị hủy bỏ đi quyền trừng phạt của Hội đồng. Ý của cậu là muốn hủy bỏ đi Hội đồng? Không.
Ý của ta là Hội đồng có thể thực hiện trách nhiệm giám sát. Cậu đây là phủ định quy tắc của các tiền bối lập ra? Thời thế dễ dàng thay đổi. Chúng ta phải hà tất phải bảo thủ không chịu đổi mới? Không có quy tắc không thành tiêu chuẩn.
Các người lại phô trương thanh thế chống cự như vậy thật là thiếu tự tin và trốn tránh. Xuyên tạc quy tắc của người xưa, đầu cơ trục lợi, ta khuyên các người nên thiết thực, theo nề nếp cũ. Học trưởng có lý. Quy tắc có lợi chúng ta nên tuân thủ
Nhưng quy tắc hiện nay của Hội đồng lại không nêu lên được chính khí. Không phân nặng nhẹ, không phân phải trái, nhất loạt phổ biến đây chính là cổ hũ và sai tác dụng. Thừa Tuấn huynh nói có lý. Hay, có đạo lý. Thừa Tuấn huynh nói vui rồi.
Quy tắc của người xưa học đường đã bắt chước hơn hai mươi năm rồi. Ngàn vạn học sinh đã chịu đựng được, dựng lên phẩm chất tốt và gầy dựng nên công lao học tập. Không có quy tắc giống như một con đường không có phương hướng vậy.
Tâm ý ban đầu của Hội đồng cũng là vì mọi người, không phải sao? Tuần Tử Nhật, Công Sinh Minh, Thiên Sinh Ám. Tâm ý ban đầu xây dựng nên quy tắc học đường tuyệt đối không phải là đem mọi người giam cầm ở trong đó,
Lấy công quyền ra mưu đồ cá nhân. Đúng vậy, đúng vậy. Sao lại không nói gì nữa? Lệ tiên sinh, ngài không nói vài câu sao? Phong Thừa Tuấn. Theo như trò nói quy tắc của học đường chúng ta không công chính không công bằng rồi. Ai bảo ngài nói cái này?
Học trò cho rằng, nếu như có người vi phạm quy tắc học đường, có thể căn cứ theo tình hình khác nhau mà đưa ra cách trừng phạt khác nhau. Chứ không phải đồng loạt mà định như vậy. Ta thấy huynh mới là mưu đồ tư lợi cá nhân. Muốn vì Văn Bân
Lại một lần nữa lập ra quy tắc của học đường rồi. Ta chỉ là tin tưởng, quy tắc học đường tốt sẽ khiến người khác tâm phục. Quy tắc học đường không tốt chỉ có thể khiến người khác khuất phục. Phong Thừa Tuấn. Cậu phải nghĩ cho rõ ràng
Cậu thật sự có năng lực và dũng khí đi khiêu chiến quy tắc học đường, mà không phải là vì nhất thời khoe khoang cho sướng miệng? Văn Bân. Cậu không chỉ một lần vi phạm mà nhiều lần bị Hội đồng bắt được tại trận. Hàm oan cậu rồi sao?
Thành thật trả lời. Không oan. Phong Thừa Tuấn nghe rõ chưa? Nếu như không oan, vậy mọi người từng có nghĩ qua một học sinh có gia cảnh nghèo hàn dưới tình hình không làm lỡ việc học hành.
Chỉ vì kiếm tiền để bổ sung vào gia đình mà lại nhận lấy hình phạt về thể xác như vậy hợp lý sao? -Không hợp lý. -Tình cảnh sinh sống không giống nhau. Yêu cầu của mỗi người khác nhau
Cho nên quy tắc bây giờ của học đường không được mọi người khâm phục. Không sai. Thừa Tuấn huynh nói rất đúng. Ta thấy, quy tắc này quả thực phải thay đổi rồi. Đúng vậy, đúng thế, nên đổi rồi. Nên đổi rồi, đúng vậy. Nên thay đổi, không sai. Yêu cầu của ta
Chính là nhiều lần được về thăm nom cha mẹ đau ốm. Trọng trách của Vân Thượng là bồi dưỡng học trò trở thành quan những thứ khác đều là thứ yếu. Ta đồng ý với Vũ Lạc Huyên. Học trò cho rằng,
Ra làm quan không phải là con đường duy nhất của việc học. Mỗi người đều có chí hướng. Học sinh của Vân Thượng thật ra không làm quan cũng có thể học thành tài, làm người có lợi cho lão bách tính. Mỗi người đều có chí hướng. Đương nhiên. Phong viện trưởng.
Học trò không có hứng thú với việc làm quan. Nói bậy. Vậy trò đến Vân Thượng làm cái gì? Trò đến Vân Thượng là để học 《Dị Kinh》 Trên thông thiên văn, dưới tường địa lý không có gì là không thể. Đem những thứ đã học được cùng mọi người hưởng thụ.
Xong rồi! Xong rồi! Não của đứa trẻ này bị hỏng rồi. Trò cũng không muốn làm quan. Lại hỏng một đứa nữa. Mục đích trò đến Vân Thượng chính là để kết giao với người như Văn Bân một người bạn tốt đồng tâm đồng đức.
Cứ như vậy, sau này trên con đường chầm chậm của đời người mới không cảm thấy cô độc và vô vị. Có đạo lý. Lúc này lời của Thừa Tuấn huynh đã chạm đến đáy lòng ta rồi. Sau này ta muốn trở thành một nhà họa sĩ.
Vẽ tâm ý con người và vạn vật trong thiên hạ. Hay, hay, nói rất hay. Thật ra, nếu không phải cha ta ép ta ta bây giờ sớm đã đi buôn bán rồi. Dựa vào quan điểm của Thừa Tuấn huynh
Học đường nên làm thế nào để lập ra quy tắc với học sinh đây? Bài trừ đi những trừng phạt vô ích, cải cách hợp thời, tiến hành dạy theo năng khiếu. Thừa Tuấn huynh nói thật sự quá hay rồi. Đúng vậy, ta muốn tặng hoa cho huynh ấy rồi.
Đúng vậy, ta bây giờ đối với Thừa Tuấn đã có cảm tình tốt rồi. Ta cũng vậy, ai không vậy chứ? Ta cũng vậy. Đúng thế. Ra đây đi. Ngươi đã bị bao vây rồi. Bắt sống nghịch tặc. Đuổi theo! Phong Thừa Tuấn không những muốn thay đổi quy tắc của học đường
Mà còn muốn thay đổi chế độ giảng dạy của Vân Quốc. Đây quả thật là những lời nói ngông cuồng. Lợi với học sinh là có lợi với rường cột quốc gia sau này. Đó là may mắn của nước nhà có gì không được? Lời nói này của Phong Thừa Tuấn
Lá gan thật lớn. Phong Thừa Tuấn. Cậu có thể giải thích thêm chút nữa không? Học đường phó thác cho học sinh quản lý Hội đồng, chính là chú trọng công chính phân minh và bình đẳng của các học sinh. Học trò cho rằng, nếu đã như vậy
Quý tộc và dân thường, nam và nữ đều nên được nhận được sự giáo dục bình đẳng. Nực cười! Còn muốn phụ nữ nhập học cậu quả thật là xỉ nhục học đường. -Suy nghĩ khác trời đất sẽ mở ra… -Dám hỏi học trưởng. Nam nữ cùng sinh ra trong trời đất,
Tại sao sinh ra lại có khác biệt? Học vấn có nông sâu, người không có cao thấp. Hơn nữa không cần nói đâu xa các vị ngồi ở đây là hy vọng thê tử tương lai của mình có tri thức hiểu lễ nghĩa hay là không biệt phải trái vậy?
Lá gan cũng quá lớn rồi! Đoạn này của Văn Bân không cần chép lại, không cần chép lại. Phong viện trưởng. Các học sinh thảo luận thì nên để cho bọn họ nói thoải mái. Như vậy mới có giá trị mới có thể tham khảo. Vương sư sẽ không trách tội đâu.
Thật sự có thể sao? Ngài nếu như không ghi chép lại lời nói của Văn Bân, vậy sẽ thành dối trên gạt dưới. Vậy ghi… Ghi… Ta cảm thấy lời Văn Bân nói rất có lý. Tổ mẫu ta từ nhỏ thì đã muốn đọc sách đi học.
Nếu như tổ mẫu ta được học hành vậy thành tựu của cha ta nói không chừng có thể càng lớn hơn. Nếu như sớm một chút có thể thi hành dạy theo năng khiếu ta và Tử Phong huynh cũng không cần thi lâu như vậy.
Nghĩ lại thật khiến người ta xót xa trong lòng. Chúng ta nguyện ý hoàn thiện một cái đều có thể giữ gìn quy tắc phồn thịnh của học đường. Có thể giúp đỡ mọi người trở thành nhân tài báo đáp ân sư đền đáp nước nhà, tạo phúc cho muôn dân.
Đây cũng là tâm niệm ban đầu và chủ tâm của người làm học sinh chúng ta. Không phụ bản thân, không phụ người nhà không phụ quốc gia. Nói rất hay, nói rất hay. Quá tốt rồi, nói rất hay. Đúng vậy. Hay. Không sai. Quá có đạo lý rồi, đúng vậy. Đứng lại.
Đứng lại. -Đứng lại. -Mau. Đại nhân, người xem. Đi theo hắn ta. Đứng lại.