Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 06 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 6] Tỉnh rồi à? May mà đệ uống rượu Thực Dịch nếu không sẽ rất đau đầu. Không phải huynh nói sẽ không làm khó Phong ca nữa sao? Sao huynh lại lật lọng thế? Sư đệ
Ta khuyên đệ đừng có qua lại với loại người như Phong Thừa Tuấn. Sẽ không có lợi cho đệ. Đệ không cần huynh ấy phải có lợi cho đệ. Đệ chỉ biết huynh ấy quan tâm, giúp đỡ đệ. Huynh ấy là một người lương thiện.
Sư huynh, không phải đường sinh quý tộc nào cũng giống như tưởng tượng của chúng ta. Không chỉ Phong ca Học Đường còn có rất nhiều đường sinh quý tộc rất ưu tú. Huynh phải thử đi tìm hiểu họ chấp nhận họ. Ta làm gì thừa hơi đến thế.
Đệ khen hắn ưu tú đến như thế. Nếu như đệ là một cô gái có phải sẽ sống chết đòi gả cho hắn không? Nói lung tung gì thế? May mà đệ không phải nếu không thì thảm rồi. Môn không đăng, hộ không đối. Hắn tốt với đệ như thế
Chỉ là đạo đức giả thôi. Huynh nói Phong ca đạo đức giả sao? Vậy huynh so với bọn họ có gì khác nhau nào? Cậy mình sức lớn đi ức hiếp kẻ yếu ớt. Huynh nghĩ rằng như thế sẽ khiêu chiến được với huynh ấy à?
Người khác nhìn vào sẽ thấy huynh mạnh hơn có thể thỏa mãn cảm giác của mình sao? Huynh thực sự nghĩ rằng mình giỏi à? Huynh nên tự mình vươn lên đánh bại bọn họ về mặt tri thức. Để cho đám kinh người đó phải hổ thẹn.
Đó mới thực sự là kẻ mạnh. Đó mới là sự khiêu chiến tốt nhất. Tên tiểu tử này còn dạy dỗ cả ta sao? Đương nhiên rồi. Đệ đang giáo huấn người không đáng tín nhiệm như huynh. Có phải đệ vẫn chưa tỉnh rượu không? Huynh mới chưa tỉnh ấy.
Tên tiểu tử này muốn chết… hay là không muốn sống nữa, đúng không? Đệ cho huynh biết, đệ đều không muốn. Sao ta có thể quen được cái tên liều lĩnh như đệ chứ? Sư huynh, nhìn đi. Thời tiết tối nay thật là đẹp. Sư huynh xin lỗi, đệ hiểu nhầm huynh rồi.
Đệ nôn hết lên người tên đó ta nhìn thấy đã buồn nôn. Tất nhiên phải đuổi hắn ra ngoài rồi. Ta thấy môn của Châu Toán tiên sinh không tồi. Các môn khác phải nhớ nhiều quá, ta không thể nào nhớ nổi. Ta vẫn thích học tiết y học hơn.
Ta thấy rằng nó rất có tác dụng. Quay về thì lấy cho ta xem. Đi thôi. Ta có một tin tình báo. Tin tình báo gì thế? Việc mà huynh uống rượu say học trưởng đã báo lên Phòng Xét Xử rồi. Ta còn tưởng là việc lớn gì chứ. Việc đó thì
Ta chịu phạt là được chứ gì? Chưa có ai nói cho huynh nghe về Lệ Hổ tiên sinh của Phòng Xét Xử sao? Lệ Hổ tiên sinh? Đúng thế. Lệ Hổ, một con hổ rất lợi hại. Nếu ông ấy điên lên nhất định sẽ khiến huynh phải kêu trời kêu đất.
Đau khổ tột cùng. Ta chỉ phạm lỗi uống rượu, chả lẽ ông ấy muốn lấy mạng của ta sao? Huynh dọa ai đấy? Nếu huynh đã nghĩ như thế thì chúc huynh may mắn. Ta sẽ tự giới thiệu ta là trưởng sự của Phòng Xét Xử
Cũng là người dạy pháp lệnh ở đây. Tên của ta là Lệ Hổ. [Con hổ lợi hại gì chứ?] [Rõ ràng là một con hổ đang cười.] Sao thế? Sao không có phản ứng gì thế? Lo lắng sao? Không cần phải căng thẳng đến với môn học của ta cần phải thoải mái.
Chỉ có duy nhất một nguyên tắc chính là tất cả mọi việc đều phải phù hợp quy luật. Chỉ cần các trò làm được điều này những điều khác sẽ không quan trọng nữa. Các trò cứ tùy tâm tùy ý. [Vân Quốc Đại Điển]
Quyển sách này là pháp lệnh mà các trò phải học. “Vân Quốc Đại Điển” “Vân Quốc Đại Điển” đã ghi chép lại lịch sử, chế độ pháp luật của Vân Quốc chúng ta. Còn có phẩm cực của các quan. Các trò bắt buộc phải học thuộc lòng
Mới có thể hiểu được hướng đi và mục tiêu phấn đấu của bản thân. Mạc Hiểu Hoan trò có ý kiến gì với “Vân Quốc Đại Điển” sao? – Không có. – Không có sao lại nhăn nhó thế? Bẩm tiên sinh lúc nào vui vẻ thì ta sẽ như thế.
Vậy ta chỉ có thể nói biểu cảm của trò không thích hợp quy luật. Chút nữa tan học, trò ở lại chúng ta sẽ luyện tập lại biểu cảm khuôn mặt. Được không? Chắc các trò đã biết hết rồi. Muốn thăng quan ở đây thì phải đạt được điểm tối đa.
Đến với Vân Thượng Học Đường còn phải có cả điểm phẩm cách. Điểm phẩm cách là gì nhỉ? Sau đây, điều ta muốn nói đến là những hành vi nào sẽ dẫn đến việc các trò bị trừ điểm phẩm cách. Đầu tiên, không dậy đúng giờ, không ăn sáng
Buổi trưa không về phòng, uống rượu gây náo loạn, những hành vi đó sẽ bị trừ 10 điểm phẩm cách. Còn một việc rất quan trọng ta phải bổ sung thêm, mỗi lần trừ một điểm phẩm cách sẽ cắt đi 10 đồng mỗi tháng.
Bởi vì Học Đường không nuôi dưỡng những kẻ có hành vi không đoan chính. Đến cuối cùng sẽ lấy hết lại tiền mất. Trò chính là Văn Bân đúng không? Tiên sinh, sao thầy biết tên của ta? Ta không những biết tên của trò việc trò uống rượu say rồi gây chuyện
Vẫn luôn ở chạy đi chạy lại ở trong đầu ta. Đúng là lợi hại đấy. Vẫn chưa chính thức lên lớp đã bị trừ mất 10 điểm phẩm cách. Thật khiến người khác không ngờ được. Có cơ hội ta sẽ dạy dỗ cho trò. Tính sổ luôn chuyện này nhỉ.
Tất cả đều nghe theo sắp xếp của tiên sinh. Muốn làm quan ở đây không cần biết điểm số của các trò cao thế nào nhưng điểm phẩm cách không tốt thì hoàn toàn không có tư cách làm quan. Lệ tiên sinh, nếu như điểm phẩm cách bị trừ hết
Thì sẽ phải chịu trừng phạt thế nào? Câu hỏi của trò hay lắm. – Sẽ trừng phạt thích đáng. – Phạt thế nào? Đánh tay. Người mà phạm tội nặng thì sẽ bị đuổi khỏi Học Đường. Đuổi khỏi Học Đường. Lôi Trạch Tín lại không lên lớp à? [Ân]
Giống như trò ấy, thì sắp bị đuổi rồi đó. Đã mệt mỏi cả ngày rồi. Đúng thế, mệt quá. Nào, uống chút nước đi. Xin hỏi ba vị đại ca Tuyết Định Khôn tiên sinh sống ở đâu? Không biết. Chính là ở đây.
Xin hỏi Tuyết Định Khôn tiên sinh có còn người thân không? Thật là… Uống có ba ngụm cũng trừ mất 100 đồng. Tháng này lại không tiết kiệm được rồi. Ở bên ngoài kiếm được tiền nhanh hơn. Muốn ra ngoài kiếm tiền thì phải tìm ta. Mấy công việc của huynh
Ta không dám nhận. Trong nguy hiểm sẽ tìm được phú quý. Muốn kiếm nhiều tiền thì phải mạo hiểm. Huynh đừng có quên tiền mua rượu là ta đưa cho huynh đó. Huynh còn nói được à. Nếu không phải là chủ ý của huynh, ta có bi thảm thế này không? Thảm?
Thảm thế nào? Ta bị Lệ tiên sinh trừ 10 điểm phẩm cách, bị trừ mất 100 đồng đó. Huynh xem. Đã rõ rồi nhé. Huynh xem Lệ tiên sinh làm gì đáng sợ như huynh nói. Ông ấy rất tốt với đường sinh mới. Huynh xem. Huynh đệ, huynh đệ.
Huynh có việc gì mà vui đến thế? Huynh bị mù à? Ta đang khóc đấy. Đúng là khóc cũng như cười. Lại đây. – Đến đây. – Ta sao? Cái này không hợp quy luật tí nào. [Cứ đi theo đường núi ở sau thôn.] [Ở ngã rẽ thứ nhất ngươi sẽ nhìn thấy.]
[Lăng mộ phu phụ Tuyết Định Khôn] [Kha Sĩ Quân] [Tần Bắc Xuyên] Lễ bái sư của Vân Thượng cần phải chuẩn bị quà tặng. Đến rồi à. Chào Thừa Tuấn huynh. Văn Bân, hiện giờ huynh là quản sự Phổ Phòng việc này vẫn nên do huynh tuyên bố. Ta không biết gì hết
Tiền bối giúp đỡ ta đi. Vậy ta sẽ làm thay huynh. Chư vị đồng môn ngày mai là lễ bái sư chính thức của các vị. Các vị hoàn thành lễ bái sư sẽ trở thành đường sinh chính thức của Vân Thượng Học Đường. Chính thức bước vào con đường học vấn.
Vì thế xin mời các vị đồng môn chuẩn bị trước Lục Lễ Thúc Tu cho ân sư của mình. – Đây chính là nhiệm vụ ngày hôm nay. – Lục Lễ? Lục Lễ Thúc Tu là gì? Tiền bối, Lục Lễ là gì? Lễ bái sư ngày mai
Sẽ gần giống lễ nhập học lần trước mọi người đã tham gia. Lục Lễ Thúc Tu bao gồm rau cần, hạt sen đậu đỏ, táo đỏ, long nhãn cuối cùng là thịt nạc khô. Lại phải tiêu tiền rồi. Rau cần đại biểu cho…
– Đệ còn tiền không? – Sự cần cù học hỏi. – Nếu như không còn tiền – Hạt sen – có thể nói với ta. – đại biểu cho sự khổ tâm dưỡng dục. – Không cần, đệ vẫn còn. – Còn đậu đỏ đại biểu cho vận may của các vị.
Táo đỏ đại biểu cho các vị sớm được đỗ đạt. Long nhãn đại biểu cho sự viên mãn. Thịt nạc khô là vì tiên sinh thèm ăn. Không phải, không phải… Nó đại biểu cho tâm ý của đệ tử chúng ta.
Vì thế, xin mời các vị tận tay đi mua 6 cái lễ đó. Hôm nay Vân Thượng Học Đường sẽ cho phép các vị đường sinh mới được tự do ra ngoài. Xong rồi, cảm ơn các vị. Cực khổ rồi. – Đa tạ tiền bối. – Cực khổ rồi.
Mời các vị tự nhiên. Đi thôi. – Lại phải tiêu tiền. – Chúng ta đi thôi. – Đi thôi. – Đi. [Nam Nhai Tập Thị] Ta rất quen thuộc chỗ này. Trước mặt có một cái chợ. Chúng ta muốn mua gì ở đó đều có. – Thật à? – Đương nhiên rồi.
Vậy thì chúng ta đi theo Bân đệ thôi. – Được. – Đi thôi. Văn công tử đó chẳng phải là Mục Tiểu Mạn sao? Đẹp quá. – Văn công tử. – Hoa nhường nguyệt thẹn. Nghiêng nước nghiêng thành. – Mục cô nương – Không cần đâu.
Phi lễ vô thị, phi lễ vô thính. Phi lễ vô ngôn, phi lễ vô động. Chúng ta phải kiềm chế trái tim của mình. – Ta thật sự cũng ghen tị. – Ba vị Chúng ta tránh đi một chút để cho Bân đệ và Mục cô nương ôn chuyện cũ.
Vậy chúng ta tránh đi một chút. Được. Cảm tạ ý tốt của các vị. Hôm nay Thái Vân Cư có một buổi bán đấu giá thư pháp và hội họa không biết các vị có hứng thú đến thưởng thức một chút không? Xin hỏi Mục cô nương
Là bức họa của vị đại sư nào vậy? Là tranh của Nhậm Tất Sơ tiên sinh. Ta muốn đi xem. Các huynh có hứng thú không? Thừa Tuấn huynh, ta không đi đâu. Ta không có tiền mua tranh thôi không đi xem đâu. Văn công tử.
Văn công tử có muốn cùng Tiểu Mạn về Thái Vân Cư một chuyến không? Tiểu Mạn có lời muốn nói với Văn công tử. Văn Bân huynh, vậy bọn ta không đợi huynh nữa. – Tự mình về Học Đường nhé. – Đúng thế. – Văn Bân huynh, cáo từ. – Cáo từ.
Đi thôi. Cuộc đấu giá của huynh sẽ kéo dài bao lâu? Bân đệ, nếu đệ có việc thì không cần đợi ta. Huynh xem bức họa này cực kỳ tinh tế. – Màu sắc phong phú. – Màu sắc khác với các bức khác
Vừa nhìn là đã biết do người có tài vẽ ra. – Đúng thế. – Những bức giống như này hiếm gặp lắm. Lần này không biết ai sẽ đấu giá được. Hôm nay rất nhiều người đến đây. Công tử ngài xem bên này. Đây chính là điểm đặc biệt của bức họa.
Bức này thể hiện rất rõ phong cách của Nhậm tiên sinh. Bao nhiêu tuổi cơ? Nhậm Tất Sơ đó? 36 tuổi. Tiểu thư, người không cần phải căng thẳng như thế. Nhậm Tất Sơ đó cũng chết trẻ quá. Tranh của ông ta có một loại… Sao mà khó nhớ thế nhỉ?
Tiểu thư, đã khó nhớ như vậy chúng ta cũng đừng nhớ nữa. Chỉ là mua một bức tranh thôi mà. Không được. Nhỡ có người hỏi ta ta lại không trả lời được thì mất mặt lắm. Tiểu thư sợ lúc Phong công tử hẹn đi xem tranh sẽ bị mất mặt đúng không?
Ta đánh em giờ. Tranh của ông ta có một loại… Công tử, ngồi đi. Thôi không cần đâu. Công tử đọc sách nhiều chắc mệt lắm nhỉ? Ta vẫn chưa bắt đầu chính thức lên lớp. Hôm nay ta ra ngoài là để chuẩn bị cho lễ bái sư ngày mai.
Sao nhìn công tử có vẻ hốc hác thế? Việc hòa đồng với mọi người còn mệt hơn cả việc đọc sách. Sự hòa đồng giữa người với người thực sự là một vấn đề khó. Tuy nhiên công tử cũng nên giao lưu nhiều hơn với giai cấp quý tộc.
Sẽ có lợi cho con đường công danh sau này. Mục cô nương thật chu đáo. Nhưng đen đủi ở chỗ tửu lượng của ta kém quá không thể giao lưu cùng bọn họ. Hôm trước ta uống say còn gây ra chuyện lớn nữa. Công tử, ta không giấu gì công tử. Công tử
Tiểu Mạn có một loại thuốc thần kỳ bảo đảm sau khi uống vào có thể ngàn ly không say. Sẽ không bị rượu ảnh hưởng. Còn có loại thuốc đó nữa hả? Tiểu Mạn thường xuyên phải tham gia diễn xuất và hội họp không tránh được việc phải uống rượu.
Vì không muốn mấy vị công tử trêu ghẹo đã trăm phương ngàn kế tìm ra loại thuốc này. Không giấu gì huynh lần trước sau khi ta uống loại thuốc này đã hạ gục tất cả mọi người trong bàn tiệc. Còn không? Công tử hãy lấy một ít để phòng lúc cần dùng.
Ta không biết phải cảm ơn cô như thế nào? Nếu sau này công tử làm quan lớn thì giúp đỡ nhỏ nhặt này của Tiểu Mạn không là gì cả. Thử Mặc Bảo là bức tranh Nhậm tiên sinh đã vẽ khi ngộ đạo ở núi Kỳ Lân. Tiểu thư, người xem kìa.
Phong công tử. Giống như một thần thú vậy. Thật là có duyên. Đúng là duyên phận đẹp nhất trần gian rồi. Đúng thế. Phong công tử và tiểu thư chính là trời sinh một cặp. Đấu giá bắt đầu. 1200. 1400. Cơ hội này chỉ có một lần trong đời. 1600.
Có còn ai trả giá cao hơn không? Vị khách này trả 2000. 2200, còn ai trả giá không? Tiếng chuông dài, thêm 500. 2700, còn ai trả giá không? 3200. – Còn ai trả giá không? – 3200. 3700. 3700, có ai trả giá nữa không? 3700, có ai trả giá nữa không? 3700.
– Phong công tử không theo à? – Còn ai trả giá nữa không? Ở Vân Quốc ta rất ít gặp người thích tranh của Nhậm tiên sinh. Xem ra vị nữ sỹ ngồi sau rèm thực sự rất thích. Ta cũng đã sưu tầm được nhiều rồi lần này sẽ nhường cho cô ấy.
Sao không thấy người chủ trì gọi giá nữa. Hình như chúng ta đã mua được rồi. Tranh giá dùng với Phong công tử thật thú vị. Được, tác phẩm này, khách quan trong rèm đã mua thành công. Hình như Phong công tử đi rồi. Sao lại đi vậy? Tiểu thư, tranh của người…
Tiểu Tầm, cầm tranh theo ta. Vâng. [Thái Vân Cư] Tiểu thư. Tiểu thư, tiểu thư. Tiểu thư, Phong công tử đâu rồi? Công tử, đây là quyển sách mới ra. Tiểu thư. – Tiểu thư. – Tiểu Tầm tí nữa lúc ta đi qua đó em dùng lực đẩy ta một chút, biết chưa?
Vâng. Cái này đặc biệt hợp với cô. Phải rồi, còn cái này tốt hơn một chút. – Cô thấy được không? – Tôi đi xem qua chút. Phong công tử. Hàn tiểu thư. Chúng ta lại gặp nhau rồi, thật có duyên. Lúc nãy mọi người cũng đấu giá mua tranh à?
“Kỳ Lân Xuất Sơn Đồ” là do cô tranh mua sao? Thục Mẫn rất thích tranh của Nhậm Sơn Tất tiên sinh. Nhậm Sơn Tất? Nhậm…Nhậm Tất Sơn. Gặp mặt công tử ta hơi căng thẳng. – Đến cả tên cũng đọc sai. – Đúng thế.
Hàn tiểu thư cũng thích tranh của Nhậm tiên sinh à? Tiểu thư nhà tôi không chỉ thích mà còn thuộc lòng những thông tin về Nhậm tiên sinh nữa. Hàn tiểu thư thật là hiểu sâu biết rộng. Vậy xin hỏi Hàn tiểu thư tại sao lại thích Nhậm tiên sinh?
Theo như ta biết, ở Vân Quốc rất ít người hiểu về Nhậm tiên sinh. Thục Mẫn cho rằng bên trong tranh của Nhậm tiên sinh có khí chất rất thanh tao còn có sự hờ hững với việc sinh tử và dân gian luân thường. Rất nhiều văn nhân đều theo đuổi
Những cảnh đẹp trong nhân gian. Có thể thấy tâm cảnh của Nhậm tiên sinh rất đáng quý. Đúng vậy. Suy nghĩ của Hàn tiểu thư cũng giống như của hạ mỗ. Xin hỏi Hàn tiểu thư thích thời kỳ nào của Nhậm tiên sinh. Thời kỳ nào?
Đương nhiên là thời kỳ thịnh vượng nhất của ông ấy rồi. Ở trong lòng Thục Mẫn khi Nhậm tiên sinh chuẩn bị mất đi là thời kỳ thịnh vượng nhất của ông ấy. Vì sao lại nói thế? Chỉ là cảm giác riêng của ta thôi.
Lần đầu tiên ta nghe thấy cảm giác này. Có điều Nhậm tiên sinh lúc cuối đời thật sự luyện tập rất nhiều. Cũng xem như đó là thời kỳ thịnh vượng nhất của ông ấy. Hay là chúng ta đến quán trà trước mặt ngồi một lúc để tiện nói chuyện.
Ta rất muốn nói chuyện lâu hơn nhưng ta vẫn còn có việc. Công tử cần đi đâu? Ta cần đến chợ để mua chút đồ. Tiểu sinh xin cáo từ. Phong công tử Thục Mẫn muốn hỏi huynh một vấn đề. Tiểu thư muốn hỏi gì? Thục Mẫn hiểu biết nông cạn
Tuy rằng có nhận được mặt chữ nhưng không thể viết thư qua lại cho công tử. Sau này có thể hẹn công tử gặp mặt nhiều hơn để theo công tử học chữ không? Chỉ cần có thời gian là được. Vậy… Công tử đã có ý trung nhân chưa? Ý trung nhân?
Nếu như công tử đã có ý trung nhân thì sau này Thục Mẫn sẽ không liên lạc với công tử nữa. Tiểu sinh vẫn chưa thành thân cũng không có ý trung nhân. Sao tiểu thư lại hỏi thế? Công tử thật không lanh lợi.
– Tiểu thư nhà tôi có lòng với công tử… – Tiểu Tầm. Cáo từ. Tiểu thư thật dũng cảm. Mời được Đinh Đại Học Sỹ đến Vân Thượng làm Ngũ Kinh tiên sinh chính là phúc phận của Vân Châu học tử. Vương Sư quá lời rồi.
Những môn sinh của Vân Thượng học đường mà ngài đã lập ra bao nhiêu năm qua đều xếp thứ hạng cao trong kỳ thi. Vương Sư quả thực có công lao to lớn với giáo dục của Vân Quốc. Vương mỗ là người Vân Châu.
Bỏ chút sức lực cho giáo dục của Vân Châu cũng là bổn phận thôi. Lần này thiệt thòi cho Đinh Đại Học Sỹ rồi. Đâu có. Vương Sư biết dùng người Đinh mỗ nhất định sẽ tận tâm tận lực làm tốt bổn phận của mình. Lần này mời Đinh Đại Học Sỹ
Cũng có lý do riêng của ta. Vì lý do gì? Bởi gì Văn Bân đã viết lên giấy kiểm tra là Để lão bách tính có được nhiều cơ hội hơn chất lượng cuộc thi của chúng ta phải chặt chẽ và công bằng hơn. Bây giờ những khảo sinh nghèo
Chỉ vì muốn nuôi miệng ăn trong nhà đã đi thi hộ cho các khảo sinh quý tộc. Tài năng bị chôn cất và mai một dần sẽ không có tương lai. Còn những khảo sinh quý tộc không dựa vào tài năng thực sự thậm chí còn gian lận trong các kỳ thi.
Nếu để cho những khảo sinh như vậy thăng quan tiến chức làm sao có thể bảo đảm được công bằng và liêm chính. Ta còn nhớ trước khi lập ra Vân Thượng Học Đường có người cũng đã phát ngôn như vậy. Chỉ tiếc… Hôm nay, lại gặp được một khảo sinh
Cương trực công chính như thế. Ta thật sự rất hưng phấn. Tại hạ hiểu ý của ngài. Lệ tiên sinh, ông thật là không tập trung. Hôm nay là ngày quan trọng sao ông lại đến muộn thế? Trên đường đến đây ta gặp được Đinh Đại Học Sỹ
Nên có nói chuyện vài câu, ngài không tức giận chứ? Đinh Đại Học Sỹ đến rồi sao? Đúng thế. Nói như vậy thì Vương Sư cũng đến rồi sao? Vương Sư vẫn chưa đến. Tại hạ đến rồi. Tham kiến Đinh Đại Học Sỹ. Các vị không cần phải hành đại lễ với ta.
Sau này mọi người còn cùng nhau làm việc nữa. Phong viện trưởng ngài càng không nên hành đại lễ với ta. Đại Học Sỹ ý của ngài là gì? Tại hạ đã làm sai một việc đã bị Vương Sư giáng xuống đây để làm Ngũ Kinh tiên sinh.
Vậy cấp bậc của chúng ta… Đương nhiên là Phong viện trưởng là cấp trên của ta rồi. Đinh tiên sinh sao ông không chú ý gì thế? Vâng, vâng. Ông làm thế không phải là tự hủy tiền đồ sao? Vâng, vâng. Vị trí Đại Học Sỹ tạm thời đang còn trống
Vương sư muốn chọn ra một người trong số các vị tiên sinh ở Vân Thượng Học Đường này. Vương Sư anh minh. – Đúng thế. – Nên làm thế từ lâu rồi mới đúng. Vâng, vâng, vâng. Vương Sư anh minh. [Tịnh] [Tĩnh] [Kính] Xu… Nhất bái thụ nghiệp vu sư.
Nhị bái cung thân thùy phạm. Tam bái ngưỡng chi di cao. Lễ bái sư. Lễ nhập học. Hội võ. Không ngờ tỉ tỉ vừa mới vào Học Đường đã tham gia nhiều hoạt động như thế. Đúng thế. Đều là lần đầu tiên ta được trải nghiệm. Vậy trong thời gian này
Chắc tỉ tỉ phải cực khổ lắm. Có cực khổ nào mà chưa trải qua đâu, mấy thứ đó thì tính gì. Đệ nghe nói ở Vân Thượng Học Đường đều là mấy người ở chung một phòng. Tỉ tỉ nhất định sẽ ngủ không ngon giấc.
Lúc bắt đầu thì thấy vấn đề này là đau đầu nhất, nhưng bây giờ đã được giải quyết rồi. Cách giải quyết tốt nhất chính là không đến Học Đường nữa. Sao thế? Con vẫn muốn ở đó sao? Mẹ. Chỉ là con chưa nghĩ được cách thôi.
Ta không tin ở Học Đường có nhiều người đến thế chả nhẽ không có ai học kém mà bị đuổi khỏi học đường sao? Ta nói cho trò biết nếu việc này còn xảy ra nữa trò chết chắc đó. Tốt nhất trò nên ngoan ngoãn một chút nếu không
Thì cút ra khỏi Học Đường. Được rồi, cố gắng lên. Ngu ngốc. Sư huynh Lệ tiên sinh mắng huynh như thế, huynh không có phản ứng gì à? Ta không muốn nghe. [Thì ra muốn làm đường sinh yếu kém cũng không khó.] Sao cái gì huynh cũng biết thế?
Thầy giáo trước đây của ta đã dạy ta. -Vì thế… – Vị học trò kia… Trò thổi cho mọi người nghe một khúc nhạc. Gọi huynh đó. Nói trò đó. Thử đi, không sao. Cố lên. Hay lắm. Lôi Trạch Tín không được ảnh hưởng đến trật tự trong lớp.
Ở đây không hoan nghênh trò. Ta đang cố gắng để thổi sáo sao lại làm phiền đến ông chứ? Hành vi không tôn trọng trưởng bối của trò chính là đang khiêu khích ta. Đừng làm ảnh hưởng đến người khác. Mau ra ngoài đi. Có ảnh hưởng đến đệ không? Không.
Có ảnh hưởng đến các người không? Có. Lôi Trạch Tín tên khốn khiếp nhà ngươi sẽ bị trừng phạt. – Còn gì nữa không? – Dừng tay. Lôi Trạch Tín, trò đang làm cái quái gì thế? Buông ra, trò muốn đánh thầy giáo, đúng không? Không phải ông. Buông tay ra.
Ta nhất định sẽ đuổi trò ra khỏi Vân Thượng Học Đường. Ta sớm đã không muốn ở lại đây rồi. Trò… Quá đáng quá. Sao có thể như vậy chứ? Sư huynh, tiếp theo huynh sẽ học môn gì? Xem đã. Vậy đệ sẽ đi cùng với huynh. Đệ làm thế là đúng đó.
Xem như đệ vẫn có lương tâm. Bân đệ, không phải đệ cần học y học sao? – Chúng ta cùng đi nhé. – Y học… Nói sau đi. – Cùng lên lớp đi. – Hôm nay ăn gì? – Gì cũng được. – Đi xem xem. Đi. Sư huynh. Sư huynh. Tỉnh dậy đi.
Lôi Trạch Tín, trò… Văn Bân nếu trò không muốn lên lớp, có thể ra ngoài. – Ta… – Không cần phải giải thích. Ta phạt trò về nhà phải vẽ chân dung bạn cùng phòng. Lôi công tử. [Kha Sĩ Quân] [Tần Bắc Xuyên] Tiên sinh
Tất cả bản thảo của các tiên sinh đều ở đây sao? Còn có Ngũ Kinh tiên sinh mới đến nên không có bản thảo ở đây. [Tiên sinh mới đến chắc không có lệnh bài bên người.] [Sẽ là ai đây?]