Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 04 | iQiyi Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 4] Đứng lại! Đuổi theo! Đuổi theo! Các vị! Đây là địa bàn của học đường Vân Thượng. Các người đến đây làm cái gì? Chúng tôi đang truy lùng thích khách vào Hàn phủ. Tôi vừa nãy nhìn thấy,

Hắn ta chạy về hướng học đường này. Học đường chúng tôi làm sao có thể có thích khách chứ? Vẫn mong các vị rời khỏi cho! Chúng tôi chỉ mất chút thời gian lục soát, lục soát xong sẽ rời đi. Khoan đã! Cố đại nhân. Chắc là các người cũng biết,

Bất kỳ quan binh nào cũng không được bước chân vào học đường nửa bước. Đây là chiếu chỉ năm đó của Bệ hạ công bố. Lẽ nào…. Ông muốn kháng lại thánh chỉ sao? Đi! Không được cởi! Không cởi y phục thì làm sao ngủ được? Cái đó… Bởi vì….

Tôi từ trước đến giờ chưa ở ký túc xá bên ngoài, cũng chưa từng cùng với người khác chung phòng. Tôi… Tôi không quen… huynh đừng cởi! Vậy tôi cởi áo khoác có được không? Được. Đợi… Đợi… Đợi đã…. Tôi… Tôi còn sợ tối. Văn Bân huynh, chuẩn bị ngủ thôi.

Huynh… Huynh đang làm cái gì? Cái chăn kia mùi quá nặng rồi. Cho nên chỉ có thể mượn chăn của Văn Bân huynh, đắp một chút. Vậy anh sao lại không đem theo chăn? Học đường có cung cấp. Tôi sẽ tự đi nhận. Huynh xem! Huynh xem! Lại đây. Nào. Đánh chết ngươi!

Đánh chết ngươi! Âm thanh gì vậy? Dường như là phòng bên cạnh. Có phải là Lôi Ngạo trở về rồi? Không… Không phải chứ? Cậu là đang gãi ngứa cho tôi sao? Phong công tử! Huynh lên. Tôi không đánh nỗi nữa. Tôi nói cậu… [Cảm ơn đại ca!] Đại ca? Là huynh!

Tôi trước đây bị mấy tên côn đồ cướp, chính là huynh ta đã cứu tôi. Hóa ra là cậu! Ngày đó làm phiền giấc mộng đẹp của tôi chính là cậu. Đúng vậy! Đúng vậy! Ơn cứu mạng của huynh, tôi vẫn luôn ghi nhớ.

Hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội đứng trước mặt cảm ơn anh rồi. Như nhau! Như nhau! Vị huynh đài này. Đêm đã khuya rồi. Ký túc xá của học đường Vân Thượng không cho phép người ngoài ở lại. Mời đi cho.

Phong công tử, anh để đại ca ở lại một chút. Uống một ly nước thì có làm sao. Văn công tử. Hôm này làm lễ nhập học vài lần đã đến nửa đêm rồi. Cậu vẫn nên nghỉ ngơi sớm đi. Quái lạ! Cái này là sao? Đồ bẩn này là của ai?

Đó là mũ đội của tôi! Chỗ này của tôi sao lại có đồ của người khác? Đây… Đây là của tôi! Y phục của tôi! Mấy tên tiểu tử các người, là muốn chết hay là không muốn sống? Ai bảo các người đem đồ đạc để ở phòng của ta? Đợi đã.

Anh chính là… Lôi Ngạo? Chúng tôi không biết anh trở về…. Lời này của cậu là có ý gì? -Chúng tôi cũng ở đây. -Cái gì? Ai cho các người lá gan này! Trở về rồi! Trở về rồi! Sao vậy? Cái gì trở về rồi? Nói rõ ràng một chút. Lôi Ngạo…

Lôi Ngạo trở về rồi! Các người muốn chết hay là muốn sống? Xem ra có kịch hay để xem rồi. Cậu tên là gì? Học trò Văn Bân. Đừng có làm cái trò hành lễ buồn nôn ấy. Còn cậu? Tôi là Phong Thừa Tuấn. Người của Phong gia.

Tại sao không ở phòng chính? Học sinh mới nên ở Phổ phòng. Sau này, ba người chúng ta sẽ sống cùng nhau dưới một mái nhà rồi. Hy vọng mọi người có thể hỗ trợ thông cảm lẫn nhau. Tôi đồng ý để cậu ở đây rồi sao?

Tôi không cần sự đồng ý của cậu! Văn Bân huynh, chuẩn bị đi ngủ. Hay lắm sao? Người của Phong gia không ở phòng chính, lại chạy đến Phổ phòng xem náo nhiệt. Cậu cảm thấy chơi đùa chúng tôi rất thú vị đúng không? Không phải đâu, anh hiểu lầm rồi.

Tôi khuyên cậu sau này không nên qua lại với loại người này. Ai quy định con cháu quý tộc không thể ở Phổ phòng? Nếu như không có quy định. Cậu không có tư cách quyết định chuyện đi ở của tôi. Tôi đương nhiên không có tư cách.

Tôi sao lại có thể có tư cách chứ? Chỉ có những loại người như các người mới có tư cách. Cho nên… Bất luận là chúng tôi sống ở đâu, hay là sự sống chết của chúng tôi, đều không phải là do loại như các người đến quyết định sao?

Đại ca, tôi hy vọng hai người có thể hiểu nhau một chút. Tôi thấy cậu là bị cậu ta hạ thuốc mê rồi. Anh sao lại không hiểu chuyện như vậy? Cậu nói lại lần nữa. Anh ngang ngược vô lý! Cậu tránh ra! Tránh ra! Văn Bân, tên tiểu tử liều lĩnh này.

Tôi… Tôi chỉ là đạp nhẹ anh một cái, anh sao lại đau thành thế này? Văn công tử vì bảo vệ tôi mới đắc tội với tiền bối. Tiền bối nếu như muốn báo thù thì tìm đến tôi. Dám làm dám chịu!

Tôi không tin học đường Vân Thượng này thật sự là ỷ mạnh hiếp yếu. Tôi chính là ỷ mạnh hiếp yếu! Cậu có thể làm gì tôi? Như vậy đi, hoặc là tiểu đệ ở lại ngủ cùng tôi. Cậu ra ngoài. Hoặc là hai người đều ra ngoài.

Sao lại thêm một tiểu đệ rồi? Cậu không phải lúc nãy gọi tôi là đại ca vậy cậu không phải là tiểu đệ sao? Để tôi ngủ với anh? Không được! Tuyệt đối không được! Sao vậy? Ngủ với tôi ủy khuất cho cậu lắm à? Anh để anh ta ngủ với anh.

Dù sao tôi cũng không ngủ được, tôi ra ngoài đi dạo, đi dạo. Năm, bốn, ba. -Ra một người. -Hai, một, nhanh lên. Bị đuổi ra ngoài rồi. -Lấy tiền! Lấy tiền! -Dám độ dám thua chứ! Đưa tiền! Đưa tiền! Mau! Mau! au! Con người Lôi Ngạo không phải chỉ là hư danh.

Phổ Nhị Xá này người bị đuổi ra ngoài đều không dưới mười người. Hay là… Chúng ta đánh cược thêm một lần. Lần này đánh cược bọn họ, trong vòng ba ngày, vào cũng không vào được. Đừng nói ba ngày, cho dù là ba mươi ngày,

Hai tên tiểu tử đó cũng không vào được. Nếu như các người đã tự tin như vậy, thì mau đánh cược đi. Tôi làm cái. Một đền mười. Xuống, xuống, xuống, xuống cược. Mau, mau, mau. Tôi cược một trăm xâu. Anh nhìn xem. Tối nay sao thật xán lạn!

Sao huynh lại lạc quan như vậy. Chúng ta là bị đuổi ra ngoài đấy. Vậy anh có cách gì chứ? Phải làm quen với việc tìm niềm vui trong đau khổ. Đối với tôi mà nói. Ngày tháng chính là cửa ải khó khăn từng ngày. Đều cần phải giải quyết.

Nói chuyện gì vậy? Nhân sinh khó biết được bản thân. Ngàn cổ tri âm khó kiếm tìm. Đồ chơi gì chứ? Ba ngày sau biết kết quả nhé. Tôi đi ngủ trước đây. Chúng tôi cũng đi. Đi, đi, đi, về ngủ. Cậu đây là không có chỗ ngủ sao?

Đây là cậu không đúng rồi. Cũng thật là không xem tôi là bạn rồi. Suy cho cùng cũng là cùng nhau nhập học, tôi còn giúp cậu rồi, đúng không? Cậu có nơi ở cho chúng tôi? Vậy thì quá cảm ơn rồi. Chúng tôi vừa mới phát phiền đây.

Cảm ơn Lạc Huyên Quân, đi thôi. Đợi một chút. Cậu nói chúng ta… Là ý gì? Cậu, tôi, anh ta, chúng ta ba người. Cảm ơn Lạc Huyên Quân mang đến một chút ấm áp. Ý của tôi là chỉ có thể cho một người sự ấm áp thôi.

Cậu không phải là sống một mình sao? Tôi đúng là sống một mình. Có điều… Phòng của tôi có chút nhỏ, ở không được ba người. Tôi và cậu hai người vừa ổn. Không sao cả. Chúng ta nằm chật một chút, đúng không? Đi.

Chỉ là một tên thư sinh làm công việc chép bài, không có gia thế cũng không có bối cảnh, đến Hàn Thắng Trí cũng không thèm để trong mắt. Rốt cuộc là để mắt cậu ta ở điểm nào? Lẽ nào có gì đó vượt trội hơn người?

Lạc Huyên huynh đang làm gì vậy? Cái đó… Tôi là muốn xem thử, chăn của tôi có bị nhăn hay không? Văn Bân cậu ta thường hay mộng du, còn đánh người, Lạc Huyên huynh vẫn là cách xa một chút sẽ tốt hơn. Nhìn thấy rồi…. Thức dậy đi. Hai vị.

Tối qua như thế nào? Bị đuổi ra ngoài rồi. Đuổi ra ngoài? Lẽ nào hai người ngủ ở bên ngoài? Hôm nay tôi nhất định đem chuyện này, báo cáo với Phong viện trưởng. Thừa Tuấn huynh, không thể được! Không thể được!

Ngàn vạn lần đừng đem chuyện này báo cáo với học đường. Tôi nghe nói Lôi Ngạo ghét nhất là bị người ta mách lẻo. Lần trước, có một học sinh không phục sự ngang ngược của cậu ta. Sau khi báo cáo với thầy

Cuối cùng bị cậu ta hành hạ đến sống không bằng chết. Hội đồng học đường uy phong như vậy, chuyện này bọn họ không lo? Quản lý hội đồng là Vũ Lạc Huyên, là bạn tốt của cậu ta hơn mười mấy năm. Lại nói, Học trưởng cũng không quản nổi cậu ta.

Bởi vì Lôi Ngạo có chỗ dựa. Cha cậu ta là thuộc hạ của cha của học trưởng. Mối quan hệ đó, dù sao cũng phải giữ thể diện một chút. Cùng một giuộc với nhau! Tôi cảm thấy lúc này, các người chỉ có thể cầu xin thần tiên thôi.

-Sư phụ! -Sau này đừng gọi ta là sư phụ nữa! Ta không có đồ đệ nào như con! Nhớ năm đó, lúc cha con đem con giao cho ta. Con từ nhỏ đã biết ngâm thơ vẽ tranh, có lý tưởng to lớn. Vương sư rất coi trọng con.

Phá lệ cho con vào học đường Vân Thượng. Ta cũng đem võ công cả đời của ta, đều truyền hết lại cho con. Vốn cho rằng con sẽ vượt trội xuất sắc. Thật không ngờ con lại đi đến bước đường này. Con trai. Ngẩng cao đầu của con. Nghĩ về cha của con,

Còn có mẫu thân và huynh trưởng đã qua đời của con. -Thoải mái chứ? -Đúng vậy. Văn Bân huynh, ngâm chân thôi. Tranh thủ thời gian. Chút nữa Viện trưởng còn phải dạy nữa. Văn Bân huynh quả thật là rất yếu ớt, đến lông chân cũng ít như vậy.

Một chút râu cũng không mọc. Cũng có thể dinh dưỡng thật không tốt. -Mau rửa! Mau rửa! -Biết rồi. Đi thôi. Phong viện trưởng đến. Chào Phong viện trưởng. Các vị mời ngồi. Hoan nghênh các vị đến với học đường Vân Thượng. Ta là viện trưởng của Vân Thượng, Phong Ngôn Vũ.

Ta nguyện dốc toàn lực, giúp đỡ các vị học sinh đi theo con đường làm quan, tạo nên trụ cột của Vân Quốc. Trước khi các người chính thức vào lớp. Ta phải công bố quy định số điểm của học đường Vân Thượng. Tứ thư ngũ kinh và 《Vân Quốc đại điển》

Là chương trình học bắt buộc các người phải chú ý. Ngoài ra, các người cần phải ở lễ, nhạc, xạ, ngự, thư, họa, số, y thuật, nghệ thuật cắm hoa… Phải chọn một môn. Làm thành môn chính. Sau đó còn lại những mục kia, chọn tiếp ba môn nữa.

Mỗi môn sau khi kết thúc của các người, người giảng dạy của các người sẽ đưa ra thành tích cho các người, đạt tiêu chuẩn hay là không đạt tiêu chuẩn. Mỗi một môn học chính, cần phải có một trăm điểm mới hợp lệ. Cần điểm cao như vậy sao?

Những môn lựa chọn, cần phải có mười điểm mới hợp lệ. Như vậy các người sẽ có tư cách tham gia thi đình. Giả sử thời gian bốn năm, không đạt được tư cách thi đình. Vậy sẽ bị đuổi ra khỏi học đường Vân Thượng. Tiền đồ sẽ mờ mịt mông lung.

Ta hy vọng các người ở học đường Vân Thượng, có thể trải qua thời kỳ thanh xuân tươi đẹp. Bây giờ lập tức đến thao trường tập hợp, nghe Liễu tiên sinh giảng dạy. [Kiên trì.] [Kiên trì một tháng.] [Lấy được tiền học thì nghĩ cách nghỉ học.]

Văn Bân huynh, chúng ta nên đi tập hợp rồi. Văn Bân huynh. Sao vậy? Tôi đang nghĩ, anh nói chương trình dạy khó như vậy, căn bản của tôi lại kém. Muốn ra làm quan, vậy há không phải khó hơn lên trời sao? Yên tâm đi. Cậu nên tin tưởng bản thân cậu.

Tôi cũng tin tưởng cậu. Tôi… Tôi không phải tin bản thân mình như thế. Tôi là tiên sinh của học đường Vân Thượng phụ trách huấn luyện thể lực của các người. Liễu Khiêm Nghĩa. Từ nay trở về sau, học sinh mới luyện tập võ nghệ

Còn có huấn luyện thể lực cho các người đều do ta phụ trách. Nguyên tắc của ta chỉ có một điều, đó chính là…. Không có chuyện làm không được, trừ khi không muốn làm. Yêu cầu của ta đối với các người, cũng chỉ có một điều, đó chính là….

Ai cũng không thể không làm được. Có hiểu không? Hiểu rồi. Hiểu rồi. Luyện tập võ nghệ là cái gì? Bày binh bố trận à? Cậu không biết sao? Văn Bân. Chính là chịu tội! Cậu cần phải chuẩn bị tâm lý. Tôi không được rồi!

Văn Bân huynh, cậu có phải bị bệnh rồi? Cậu đừng miễn cưỡng nữa. Hay là đi Phúc Trạch đường xem thử. [Cô bệnh không nhẹ.] [Cô dám nữ giả thành nam?] [Trà trộn vào học đường Vân Thượng tìm chết?] [Cô bị bệnh thần kinh rồi!] -[Tôi…] -[Cô chính là con gái!]

[Thật là to gan!] [Lại dám khinh quân phạm thượng] -[Người đâu?] -[Có!] -[Đem ra ngoài chém.] -[Vâng.] Xem sắc mặt của cậu đều đã trắng bệch rồi. Tôi… Tôi không sao, anh đừng dọa tôi. Dán cái gì vậy? Người này nhìn là thấy không phải người tốt. [Cổng huyện Nam Vân Châu ]

Nói nhỏ một chút! Phong đại nhân nói lần trước, cũng có thể là có kẻ ác muốn bày trò. Nhưng bây giờ quyển Vạn Tự Thư này lại lạc đến phủ của Hàn mỗ. Hàn mỗ cho rằng, Có người nhất định mưu đồ làm loạn. Mất nhiều năm như vậy,

Mới để cho Vạn Tự Thư này không xuất hiện. sao lại đột nhiên để cho nó tro tàn cháy lại chứ? Lẽ nào lại có chuyện cá lọt lưới? Việc này Hàn Biệt Giá ông trong lòng nên rõ nhất chứ? Hay là… Năm đó ông không tận lực tiêu hủy nó?

Làm sao có thể? Thứ đồ như vậy nếu như lưu truyền vào nhân gian. Hậu quả không dám tưởng tượng. Hàn mỗ tại sao lại phải làm như vậy? Cái này cũng xem như là chứng cứ giết người vô tội của Phong mỗ. Giả sử Hàn Biệt Giá ông có lòng giữ lại

Cũng xem như là phí tâm ý rồi. Lần này…. Tôi nhất định sẽ tận lực truy bắt kẻ trộm. [Bài vị huynh trưởng Lôi Trạch Huân] Huynh! Mười năm rồi. Huynh chịu ủy khuất rồi. Huynh yên tâm. Đệ nhất định sẽ để mấy tên tiểu tử kia bắt đến trước công chúng,

Trả lại trong sạch cho huynh Nào. Đệ đệ kính huynh một ly. Vì Liễu tiên sinh này thật sự quá độc ác rồi. Chân của tôi đã không còn là của bản thân mình nữa. Cũng may học sinh mới vào học bài luyện tập võ thuật, rất mệt chứ. Chính là lần này…

Tôi cảm thấy Liễu tiên sinh giảng cũng rất mệt, cũng rất có đạo lý. Không gì có thể đau hơn! Siêu cấp! Vô địch! Đừng sợ! Có tôi ở đây! Cậu ta không có ở đây. Thu dọn trước đã. Bẻ anh ta! Bẻ anh ta! Bẻ anh ta!

Bẻ anh ta! Bẻ anh ta! Bẻ anh ta! Bẻ anh ta! Lấy tiền ra! Lạc Huyên huynh. Phong Thừa Tuấn và Văn Bân đích thực vào sống trong Phổ Nhị Xá rồi. Các vị. Dám cược dám thua! Một đền mười. Lấy tiền ra đi. Đừng gấp. Tôi vẫn chưa nói hết.

Bọn họ tuy là vào sống ở Phổ Nhị Xá nhưng Lôi Ngạo không có ở đó. Đúng vậy. Lôi Ngạo không có ở đó. Vậy thắng thua vẫn chưa phân định. Đúng vậy. Không thể giữ lời! Huồng hồ ngày mai mới là ngày thứ ba. Không gấp! Được.

Vậy ngày mai tôi sẽ thu tiền của các người. Dù sao bản công tử cũng không gấp lấy trong ngày hôm nay. Văn Bân huynh. Cậu vẫn còn điều kiện gì chưa nói xong sao? Gần tôi quá, huynh cũng sẽ gặp nguy hiểm. [Tôi hay bị mộng du.] [Lúc tôi mộng du,]

[là sẽ đánh người.] Chính là vị ca ca kia. Vũ công tử! Vũ công tử! Cậu xem…. Tháng trước còn nợ sáu hũ. Đưa cho ngươi. Lần sau cậu ta nếu như lại đến, thì bảo cậu ta đưa tiền trước. Là Vũ công tử cậu nói,

Sau này cậu ta nếu như lại đến, tôi sẽ không cho cậu ta ghi nợ nữa. Cậu xem…. Cậu xem đi. Tửu lượng của cậu ngày càng tăng cao rồi. Cậu thật sự muốn phá sản sao? Cậu một chút tiền cũng không còn rồi. Thật là….

Xem như tôi nợ cậu, được chưa? Lắm lời. Được thôi. Vậy cậu trả cho tôi, đưa tiền…. Thật là tên tiểu tử liều lĩnh! Cậu…. Nói rồi, tôi không say, đừng phiền tôi. Cửa ở đây! Tiểu tử cậu nhất định là gặp phải chuyện gì rồi, thật quá khác lạ rồi!

Lôi Trạch Tín, cậu có thể đừng phá cửa sổ đi vào nữa được không? Đừng lấy rượu! Cậu… Cậu đừng uống nữa. Đừng uống nữa. Tôi nói cho cậu biết. Nếu như cậu vẫn không trở về thì sẽ bị học đường đuổi học đấy, cậu có biết không?

Phong Ngôn Vũ dám đem tôi đuổi về cho ba tôi sao. Nói ra cũng đúng. Công tử của Vũ Lâm Vệ Tả Đô Úy, Phong viện trưởng cũng không thể làm gì cậu. Có điều tôi cũng phải nhắc nhở cậu, cậu chỉ còn thời gian một năm.

Bằng không cậu sẽ không ra làm quan được. Cái gì mà ra làm quan? Tôi mới không để ý đấy. Bây giờ quan trọng nhất là trả lại sự trong sạch cho anh trai tôi. Tôi cảm thấy cậu hôm nay rất khác lạ.

Nói, có phải đã tìm ra manh mối gì mới rồi? Mười tám năm trước, Tuyết Định Khôn tiên sinh với anh trai tôi cùng với mười mấy đồng môn của ông ta, cùng nhau viết ra quyển sách này. Cậu xem ngày ngày được thảo ra

Cùng với bài viết bên trong không cách xa nhau. Bọn họ đồng thời bị phán tội chết. Tôi hoài nghi cái chết của bọn họ, có liên quan đến quyển sách này. Cậu từ đâu lấy được quyển sách này? Từ trong số di vật của anh trai tôi.

Tôi nhất định phải trả lại sự trong sạch cho anh trai tôi! Tôi…. Chào buổi sáng! Tôi làm sao… Ngủ ở đây? Cái đó… Mặt tôi không sao chứ? Huynh không sao! Hoan nghênh mọi người đến tham gia môn thể nghiệm tính bằng bàn tính.

Có vị học trò nào biết được lai lịch của tính bằng bàn tính không? Tiên sinh. Tính bằng bàn tính phát minh từ thời Thánh Lưu Hồng. Nhìn thấy sớm nhất là ở thời đại nhà Hán trong quyển 《Số Thuật Ký Di》 của Từ Nhạc Soạn.

Trong đó có mây, khống chế bốn mùa, kinh vĩ tam tài. Rập khuôn thành ba phần. Trên dưới hai phần này là di chuyển các viên. Phần ở giữa là cố định. Một viên ở trên và bốn viên ở dưới màu sắc khác biệt. Viên có màu sắc khác là viên thứ năm.

Bốn viên dưới làm thành một. Đồng thời làm thành mấu chốt. Làm mây, khống chế bốn mùa, là do ba viên tự do ở giữa này. Làm mây, kinh vĩ tam tài cũng là ba viên đó. Tốt! Rất tốt! Tính bằng bàn tính là một môn học vô cùng hay.

Hoan nghênh đến với bài giảng chính của ta. Vậy tiếp theo, vẫn là để mọi người đến thử nghiệm một chút. Sự thần kỳ của tính bằng bàn tính. Trên bàn mỗi người đều có một tập ghi chép. Các người dùng thời gian ngắn nhất để tính toán ra đáp án.

Bạn học Văn Bân. Cậu có phải không thích bài giảng của ta? Không phải không thích. Vậy tại sao lại không dùng bảng tính? Tính xong rồi! Hoàn toàn chính xác, cậu… Cậu làm sao làm được vậy? Chỉ cần phía sau chữ thêm một chữ tiền, thì não của tôi tính rất nhanh.

Cậu là thiên tài tính toán. Cậu chọn bài giảng của ta làm môn chính chứ? Cảm ơn ý tốt của tiên sinh. Tôi muốn chọn y thuật làm môn chính. Quá đáng tiếc rồi! Huyệt thủy đột thuộc về vị kinh dương minh xoa bóp nó đối với bệnh sưng phù yết hầu,

Ho, hen suyễn có tác dụng nhất định. Nhân vật hình tượng, tuy trong các tác phẩm danh tiếng của lịch sử không phải là chủ đạo. Nhưng một bức nhân vật hình tượng đẹp, không những bày ra diện mạo phong thái xứ sở lúc đó

Mà còn có thể hiện ra thói quen sinh sống, và phẩm vị, sở thích của người xưa. Cho nên chọn lựa bài giảng của ta là vô cùng cần thiết. Được rồi. Mọi người mở giấy vẽ ra, bắt đầu từ bức tranh nhân vật hình tượng này trước. Văn Bân huynh.

Cậu đang làm cái gì vậy? Động tác này của Văn Bân, cũng thật là quá xuất sắc rồi. Văn Bân huynh. Dùng bút vẽ! Loạn rồi! Loạn rồi! Loạn hết rồi! Chưa học qua! Vật có gốc ngọn, việc có đầu cuối!