Full HD | Phim Cổ Trang Viễn Tưởng, Hứa Khải & Ngô Giai Di | Thiên Vũ Kỷ Tập 23 | iQiyi Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Thiên Vũ Kỷ Tập 23 Ca ca. Ca ca. Muội không cùng mọi người về Sa Quốc được. Muội… muốn đi tìm Tiêu Phượng Minh? Muội không thể để huynh ấy một mình ở trong tay của ác ma được. Muội cũng biết,

Tâm ma có linh lực của Long Hoàng, không phải là thứ mà muội có thể đối phó được. Đừng kích động. Muội không định đối phó với hắn. Muội chỉ muốn ở bên cạnh huynh ấy, đợi mọi người quay lại cứu huynh ấy. Không được. Quá nguy hiểm. Ta không đồng ý.

Nếu như bây giờ người rơi vào nguy hiểm là Tô Do Liên, huynh sẽ làm thế nào? Đi đi. Chú ý an toàn. Long Vi Nhi. Chia ra hành động, nhanh. Được. Nay phạm nhân Long Vi Nhi, Trịnh Bách Niên, do câu kết với nghịch tặc Lý Huyền, lừa dối thánh thượng,

Thân mang trọng tội lại mượn danh lập công, tự ý thả yêu nữ Côn Ngô. Không quan tâm đến lệnh của Hoàng thượng cũng như sự an nguy của bách tính. Tội không thể tha thứ. Theo luật của Thiên Khải, Hoàng thượng đặc biệt phê chuẩn chém đầu hai người

Vào ngày mùng bốn tháng chạp năm Nhâm Thìn. Hành hình tại pháp trường Nam Thành. Thời gian đã tới. Chém. Cuối cùng huynh cũng tới. Để huynh phải chịu khổ rồi. Đi thôi. Trịnh Bách Niên, mau đi thôi. Nào. Nói xem. Ngươi là cái gì? Phế vật.

Vẫn còn biết ngươi là phế vật à? Ngươi nói xem các ngươi nhiều người như vậy, mà vẫn để cho Lý Huyền cứu được người đi. Ta nuôi bao nhiêu người các ngươi như thế, các ngươi có thể giúp bổn thái tử làm được một việc gì đó không?

Cho dù chỉ là một việc thôi. Thái tử bớt giận, đừng để tổn tại đến sức khỏe. Có biết bị phạt thế nào không? Dạ biết. Đưa ra đây. Chả trách Tiêu Phượng Minh người ta nói các ngươi. Chả trách Tiêu Phượng Minh người ta nói các ngươi. Đưa tay ra.

Ai cho ngươi rụt tay lại. Lại…lại còn đổi tay nữa. Tay kia. Chả trách người ta nói các ngươi. Ngươi nhìn xem người ta khác hoàn toàn, chính là khác hoàn toàn, khác hoàn toàn. Tiêu Phượng Minh đâu? Hắn ta…hắn ta ở trong phòng. Đi, gọi hắn ra đây cho ta.

Thuộc hạ đi ngay đây. Nhanh. Mau quay lại đấy. Người tiếp theo. Là ngươi đó. Thái tử điện hạ. Sao vậy? Điện hạ, công chúa Vân Sam của Sa Quốc xin cầu kiến. Ai? Công chúa Vân Sam. Cô ta đến làm gì? Không gặp. Rõ.

Ta vừa nói ngươi có nghe rõ hay chưa? Nghe rõ rồi ạ. Thái tử, ta có chuyện quan trọng muốn nói với ngài. Coi ta là ai chứ? Nói đi. Để bổn cung nghe xem, có chuyện quan trọng gì mà lại xông vào tẩm điện của bổn cung.

Tiêu Phượng Minh bị tâm ma của Long Hoàng khống chế. Ngài đừng có bị huynh ấy lừa nữa. Cái gì vậy? Vân Sam à Vân Sam. Cô nói cô xem. Cô nói cô xem, dù sao cũng là công chúa của Sa Quốc. Trước mặt bổn cung

Mà cô lại bôi nhọ thuộc hạ của ta. Cô nói cô xem, cô có ý gì chứ? Ta không bôi nhọ. Những gì ta nói đều là thật. Vậy theo như cô nói, nếu như những gì cô nói là thật, hắn ta bị tâm ma của Long Hoàng khống chế,

Vậy bằng chứng đâu? Bằng chứng chính là… Bằng chứng… Ngài không phát hiện ra huynh ấy gần đây linh lực siêu phàm, công pháp cao đến kì lạ sao? Điểm này đúng là bổn cung có phát hiện ra. Nếu không sao ta lại chiêu mộ hắn đến đây làm thuộc hạ của ta.

Đó chính là bằng chứng. Tiêu Phượng Minh huynh ấy không có bản lĩnh lớn như thế. Huynh ấy giỏi nhất là vẽ pháp trận chứ không phải là công pháp. – Thái tử, ngài… – Được rồi. Ta hiểu rồi. Được chưa? Nói xong chưa? Mời về cho. Người đâu, đưa ra ngoài.

Thái tử, ngài phải tin ta. Huynh ấy đã không còn là Tiêu Phượng Minh ngày xưa nữa. Huynh ấy đã bị khống chế rồi. Mau lôi ả điên này ra ngoài cho ta. Buông ra. Bổn công chúa tự mình đi được. Tính khí nóng nảy đấy,

Còn có chút tôn ti nào không vậy? Ta biết ngươi là ai. Tốt nhất là ngươi hãy lập tức rời khỏi cơ thể của Tiêu Phượng Minh. – Nếu không… – Nếu không thì sao? Nếu không… nếu không ta sẽ nói cho thiên hạ biết,

Để xem có ai còn tin ngươi nữa không. Chuyện này quan trọng vậy sao? Tiêu Phượng Minh sao lại nhìn trúng một nha đầu ngu dốt như cô chứ. Ta biết rồi. Một người cổ hủ chậm chạp, một người dễ kích động không có não. Các ngươi cũng xứng đôi đấy.

Ngươi nói cái… Tiêu Phượng… Tiêu Phượng Minh. Vân Sam. Tiêu Phượng Minh. Vân Sam. Tiêu Phượng Minh. Canh giữ cô ta cẩn thận. Rõ. Rõ. Tiêu ái khanh, cuối cùng ngươi cũng đến rồi. Nào, nào, nào, mau, mau, mau. Uống vài chén cùng với bổn cung đi. Lui xuống. Tiêu ái khanh à,

Ngươi đã nghe cả rồi phải không? Thái tử muốn nói đến chuyện nhị hoàng tử bị cướp đi sao? Còn không phải sao. Bổn cung chưa từng thấy phụ hoàng tức giận như thế bao giờ. Ngươi nói xem cái tên Lý Huyền đó, sao lại có gan lớn như vậy chứ.

Bản thân bị phát lệnh truy nã, thế mà còn dám quay lại cứu Long Vi Nhi. Lý Huyền lấy đâu ra gan lớn như vậy thì ta không biết, nhưng pháp trường phòng bị nghiêm ngặt như vậy, vậy mà hắn ta lại có thể đưa được người đi. Thái tử điện hạ,

Người không cảm thấy người ở bên cạnh mình rất vô dụng sao? Thế này đi, từ giờ trở đi, vệ sĩ thân cận của bổn cung, sẽ toàn quyền giao cho ngươi phụ trách. Còn về đám người tâm phúc của bổn cung, ngươi cũng không cần làm khó bọn họ. Còn nữa,

Lập tức đi tìm nhân tài giỏi nhất về đây giúp bổn cung. Bổn cung phải thành lập một đội ngũ tốt nhất. Ta cần đội ngũ giỏi nhất. Đội ngũ mà thuộc hạ chọn ra, chắc chắn là đội ngũ tốt nhất. Tiêu ái khanh, bổn cung quả nhiên không nhìn lầm ngươi. Nào.

Uống cạn chén này. Đúng rồi, ngươi có biết công chúa Vân Sam không? Công chúa Sa Quốc và ta là bạn học, đương nhiên là ta biết. Vậy ngươi có biết, hôm nay cô ta đến tìm bổn cung, nói với bổn cung điều gì không? Cô ta tìm người nói cái gì,

Làm sao mà thuộc hạ biết được. Cô ta lại nói với bổn cung rằng, Tiêu Phượng Minh đã không còn là Tiêu Phượng Minh trước đây nữa, hắn bây giờ là tâm ma của Long Hoàng. Ngươi nói xem có buồn cười không. Thái tử không tin lời của cô ta?

Đương nhiên là không tin. Rõ ràng là mấy lời vớ vẩn. Bổn cung trọng dụng ngươi, đương nhiên sẽ tín nhiệm ngươi. Chỉ cần ngươi chịu phò tá bổn cung, sau này, nếu bổn cung đăng cơ được, nhất định sẽ không để ngươi chịu thiệt thòi.

Thuộc hạ nhất định sẽ dốc sức phò tá thái tử điện hạ, và giúp thái tử điện hạ đăng cơ, tiếp quản thiên hạ. Câu này không thể nói linh tinh được đâu. Vậy Long Vi Nhi và Lý Huyền… Long Vi Nhi là tử tù mà Hoàng thượng đích thân phán quyết,

Lý Huyền lại là nghịch tặc phản quốc. Hai người họ sẽ không còn đường sống ở Thiên Khải. Vậy thì phiền Tiêu ái khanh rồi. Thế nào? Sau này định làm gì? Chuẩn bị đi Sa Quốc. Sa Quốc? Nghe nói ở Sa Quốc còn có một viên đá thánh nữ khác nữa.

Ta nghĩ lần này Tô Do Liên thức tỉnh Long Hoàng thất bại, đá thánh nữ lại bị hủy mất. Cô ấy nhất định sẽ đến Sa Quốc, để tìm viên đá thánh nữ còn lại. Ta phải đi ngăn cô ấy lại. Hơn nữa, không phải huynh vẫn luôn canh cánh trong lòng

Về kí ức đã mất đi của mình sao. Nếu như huynh muốn khôi phục lại kí ức, biết đâu viên đá thánh nữ đó có thể giúp được huynh. Đá thánh nữ có thể giúp ta hồi phục kí ức sao? Trong sử sách cũng từng ghi chép như vậy. Bỏ đi,

Cho dù ta hồi phục được kí ức thì sao chứ? Cha của ta đã không còn nữa rồi, chẳng còn ý nghĩa gì hết. Nếu như huynh nghĩ như vậy, thì ta cũng không miễn cưỡng nữa. Tạ ơn các vị vì chuyện hôm nay. Bách Niên, đi thôi. Đợi một chút.

Ta đi cùng với hai người. Ở đây đã không còn chốn cho ta dung thân nữa, ở lại cũng chẳng có ý nghĩa gì. Tiểu Huyền Huyền. Ta… còn ta nữa. Ta cũng đi Sa Quốc với huynh. Còn Thường Thanh nữa, đúng không? Không được. Chuyện này… Tại sao?

Lần này ta không thể để hai người đi cùng ta được. Lẽ… lẽ nào bọn ta không giúp gì được cho huynh sao? Là ta không muốn hai người lại mạo hiểm vì ta nữa. Không phải, Tiểu Huyền Huyền. Không thể nói như vậy được. chúng ta là huynh đệ….

Để cho huynh ấy đi đi. Thiếu gia bây giờ đã luyện được thần công rồi, sau này gặp phải chuyện gì khó khăn, có khi còn xử lý tốt hơn cả ta nữa. Được rồi. Nếu như ta bình an trở về, chúng ta sẽ gặp lại nhau. Bảo trọng.

Được rồi, được rồi, được rồi. Đi thôi. Cô tỉnh lại rồi. Hôm nay xem ra sắc mặt của cô tốt hơn rồi. Đa tạ Mục vương tử đã tận tâm chăm sóc. Uống cái này đi. Để ta tự uống. Chúng ta còn mấy ngày nữa có thể đến được Sa Quốc?

Từ đây đến biên giới Thập Diệp Thành của Sa Quốc, ít nhất cũng phải mất mười mấy ngày nữa. Nếu như chúng ta muốn đuổi kịp yêu nữ Côn Ngô đó, thì phải nhanh hơn chút nữa. Đây chính là Thập Diệp Thành? Vào Thập Diệp Thành,

Coi như là đã vào được biên giới của Sa Quốc rồi. Tô cô nương, cô đừng thấy hiện tại thế này mà coi thường. Mười năm trước, đây là nơi phồn hoa nhất ở biên giới của Thiên Khải và Sa Quốc. Vậy bao nhiêu năm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì,

Mà ở đây lại trở nên tiêu điều như thế? Lão già thối tha kia. Quân gia. Đến lúc phải trả tiền rồi đấy. Quân gia, các ngài cho tôi khất thêm vài ngày nữa đi. Đừng nhiều lời nữa. Hôm nay không trả được tiền

Thì ông đây sẽ đập nát quầy hàng của ngươi. Quân gia, không phải là tôi không trả tiền, mà là lão thực sự không có tiền. Không có tiền? Nhiều lời với hắn như vậy làm gì. Phá đã rồi tính. Phá, phá, phá. Quân gia, quân gia, các ngài không thể…

Cút ra kia. Quân gia, tôi chỉ buôn bán nhỏ lẻ. Điện hạ. Không được phá. Còn không mau cút đi. Mau đứng lên đi. Đa tạ công tử. Khách quan tới rồi. Mời vào bên trong. Nào, nào, nào. Nào. Mời ngồi, mời ngồi. Khách quan đợi một chút nhé.

Ta đi lấy bình trà cho các ngài. Lên trà. Có ngay. Ta nghe nói mấy hôm trước, lại có mấy đội xe bị giữ lại. Thật vậy sao? Còn không phải sao. Bây giờ Thập Diệp Thành này, sắp trở thành của Thiên Khải Quốc rồi.

Đám binh sĩ Thiên Khải đó năm nào cũng đến thu thuế. Thương nhân như chúng ta ấy à kiếm được khoản nào thì hay khoản đó thôi. Mục vương tử. Tại sao Thiên Khải lại đến Thập Diệp Thành thu thuế? Tô cô nương, cô không biết đấy thôi. Từ mười năm trước,

Từ sau trận đại chiến của Nhân Tộc và tộc Côn Ngô đó, Nhân Tộc toàn thắng. Hoàng đế Thiên Khải đã lên kế hoạch nhân cơ hội này sẽ thôn tính luôn cả Sa Quốc chúng ta. May mà tiên vương năm đó vẫn còn sống. Thế là,

Một bên ông ấy bày mưu tính kế, một bên vất vả xoay chuyển, nên mới tránh được hậu quả bị thôn tính. Chỉ là, cái giá phải trả chính là kí một thỏa thuận không công bằng. Trong đó có một điều là biên giới Sa Quốc không được bố trí phòng ngự.

Binh sĩ của Thiên Khải có thể tùy ý đi vào trong biên giới Sa Quốc. Chả trách, ta nhìn thấy nhiều binh sĩ của Thiên Khải ở trên phố của Thập Diệp Thành như vậy. Quân gia, ngài ăn gì? Cút sang bên kia. Đứng lên, đứng lên. Đi, đi, đi. Nào.

Y phục cũng được đấy. Từ đâu tới vậy? Đại gia hỏi ngươi đấy. Không nghe thấy à? Không sao, không sao. Tiểu cô nương nhìn cũng rất xinh đẹp đấy nhỉ. Uống với ta một chén đi. Bỏ tay ra. Không sợ chết thật sao. Ngươi cũng không thèm nghe ngóng xung quanh xem.

Bắt lấy. Thần Hạ Hùng Phi đến cứu giá muộn, mong vương tử điện hạ thứ tội. Hạ tướng quân, mau đứng lên. Vương tử điện hạ, vương tử điện hạ. Vương tử điện hạ. Xin vương tử điện hạ hãy lấy lại công bằng cho chúng tôi.

Binh sĩ Thiên Khải này ức hiếp người quá đáng. Ngày nào cũng thu phí bảo hộ của chúng tôi đã đành, lại còn đánh khách của tôi bị thương. Đúng là chẳng khác nào phường trộm cướp. Đúng vậy. Vương tử điện hạ.

Xin ngài hãy ra mặt trừng trị đám ác tặc Thiên Khải này đi. Những ngày này chúng tôi thực sự là sống không nổi nữa. Hạ Hùng Phi, nghe lệnh. Có thần. Truyền lệnh của ta, từ hôm nay trở đi, chỉnh đốn quân vụ, xây dựng biên phòng ở Thập Diệp Thành.

Nếu như có binh lính Khải Quốc đi vào biên giới Sa Quốc mà không có lý do, giết không tha. Điện hạ, chuyện này… Bắt đầu từ hôm nay, Sa Quốc chúng ta sẽ không chịu sự ức hiếp của Thiên Khải nữa. Nếu binh sĩ Thiên Khải còn dám xâm phạm. Giết. Rõ.

Thần tuân lệnh. Vương tử điện hạ lấy lại công bằng cho dân, vương tử điện hạ vạn phúc. Điện hạ. Có phải người đang lo lắng về chuyện ngày hôm nay không? Ba Đầu, có phải ngươi đang thấy rất khó hiểu, tại sao hôm nay ta bỗng nhiên lại ban hành chỉ lệnh,

Xây dựng lại biên phòng hay không? Là người không nỡ để cho người dân chịu khổ, vì thế không thể không đưa ra quyết định như vậy. Chỉ là, không xây dựng biên phòng là thỏa thuận của tiên vương và Thiên Khải năm xưa.

Bây giờ chúng ta đơn phương hủy bỏ thỏa thuận, e rằng, bên phía Thiên Khải sẽ không chịu nhắm mắt làm ngơ. Đúng vậy. Nhưng mà, Thiên Khải hiện giờ trong nước tai họa liên tiếp, vừa phải ngăn chặn Long Hoàng chạy thoát,

Tranh chấp ngai vàng giữa Long Vi Nhi và Thái tử cũng càng ngày càng kịch liệt. Lại thêm chuyện tâm ma khống chế Tiêu Phượng Minh, làm cho thành Kình Thiên trở nên rối loạn. Cho dù hoàng đế Thiên Khải muốn đối phó với Sa Quốc chúng ta,

Có lẽ cũng lực bất tòng tâm. Hóa ra tất cả, đều nằm trong sự kiểm soát của điện hạ. Nhưng chuyện quan trọng nhất của ta bây giờ, là đưa đá thánh nữ cho Do Liên, để đánh thức Long Hoàng. Đến lúc đó, nguy cơ của Sa Quốc chúng ta,

Sẽ được loại bỏ triệt để rồi. Điện hạ. Nướng xong rồi. Cảm ơn. Nghĩ gì vậy? Chẳng nghĩ gì. Thật sao. Là ta đã làm liên lụy đến huynh. Nếu không phải vậy, thì huynh cũng sẽ không đến mức như bây giờ. Đúng vậy.

Nếu ngay từ đầu biết huynh làm liên lụy đến ta như vậy, ta chắc chắn… Tiếc là, chuyện này không thể nào biết từ trước được. Nếu ngay từ đầu biết huynh làm liên lụy đến ta như vậy, ta vẫn sẽ cứu huynh. Tại sao?

Liều mạng vì huynh đệ thì cần lý do gì chứ? Điện hạ, người thực sự muốn lấy thuốc giải sao? Đưa nó cho ta. Không. Người lấy cái này làm gì? Biết rồi còn hỏi. Tại sao người lại muốn làm như vậy?

Người có biết khôi phục thân phận nữ nhi nguy hiểm thế nào không? Ngụy trang quá lâu, ta mệt rồi. Bây giờ, khó khăn lắm mới chạy thoát được khỏi sự khống chế của hoàng đế Thiên Khải, Ta hà tất phải để bản thân thiệt thòi thêm nữa. Bách Niên,

Đưa nó cho ta. Có phải do người đã thích tên tiểu tử Lý Huyền đó, nên mới… To gan. Đừng tưởng đi theo ta nhiều năm như vậy, là có thể tự ý suy đoán tâm ý của ta. Thuộc hạ đáng chết. Sao lại có một cô gái

Tắm ở bên đó thế nhỉ? Long Vi Nhi? Cái tên này, chỉ nhìn sau lưng, đúng là chẳng khác gì nữ nhân cả. Vết bớt đó. Đứa trẻ này quá đáng thương. Tối hôm qua mẹ cô bé sinh ra nó, chỉ vì là một bé gái,

Mà cha cô bé không thích nên bỏ rơi cô bé. Mẹ cô bé tìm người hộ tống cô bé ra ngoài, trên đường lại bị bọn cướp truy sát. Đứa bé đó đúng là rất đáng thương. Lẽ nào, huynh ấy chính là đứa bé đó. Không đúng. Huynh ấy là nam nhi.

Thiên Thư gia gia nhìn thấy là một bé gái. Nhìn cái gì? Không có gì. Huynh có gì muốn hỏi thì cứ hỏi luôn đi. Rốt cuộc huynh là nam hay là nữ? Không phải, ta…ta… Ý của ta là, nếu…nếu huynh là nữ, tại sao huynh suốt ngày phải đóng giả thành nam?

Đó là chuyện của 18 năm trước rồi. Năm đó, phụ hoàng của ta vừa mới đăng cơ, thì có thầy xem tướng nói rằng, nếu trong cung sinh ra công chúa, thì sẽ hại nước hại dân. Vì thế… Nương nương. Ma ma. Ta… Có lẽ ta sắp… Có lẽ ta sắp…

Quý phi sắp sinh rồi. Người đâu. Người đâu. Người đâu. Nước nóng, nước nóng, mau lên. Đây rồi, khăn. Mau lên. Tạ quý phi sắp lâm bồn. Cử người trông nom cẩn thận. Nô tài hiểu rồi. Nương nương. Là một công chúa. Công chúa. Nương nương, không hay rồi.

Châu công công đã đưa người tới đây rồi. Chúng ta phải làm thế nào bây giờ. Mau. Đưa đứa bé cho ta bế. Ma ma, bà hãy mau đưa công chúa ra khỏi cung, giao cho cữu cữu của nó. Bảo hắn nhất định phải cứu lấy nó. Vâng, nương nương.

Hoàng thượng cẩn trọng như vậy, làm sao cô có thể quay về được?