Full HD | Phim Cổ Trang Viễn Tưởng, Hứa Khải & Ngô Giai Di | Thiên Vũ Kỷ Tập 10 | iQiyi Vietnam

Thiên Vũ Kỷ Tập 10 Nhìn thấy rồi chứ? Có phải trong lòng rất khó chịu không? Biến. Ta nói câu cuối cùng thôi. Ta bạo gan đoán. Nhất định là Tô Do Liên này nhắm vào thân phận vương tử của Ngự Phong Mục nên cô ấy mới…

Ta bảo huynh đi mà huynh không nghe thấy à? Lý Huyền. Ngươi làm gì thế? Ta muốn về ngủ. Ngủ? Trong giờ học không chăm chú nghe giảng còn ngủ cái gì hả? Bài người giảng ta nghe là buồn ngủ rồi. Ta ngủ ở đây thì thà về ngủ còn hơn. Ngươi…

Lý Huyền, ngươi khá lắm. Bây giờ ta giảng chính là pháp thuật để đối phó với tộc Côn Ngô. Ngươi lên lớp không chăm chú nghe giảng làm sao đảm đương được trọng trách của hộ quốc sư này đây? Bảo vệ Nhân Tộc kiểu gì đây?

Chẳng phải cũng chỉ là tộc Côn Ngô cỏn con hay sao? Có gì phải sợ chứ? Ngươi… Ngươi đứng lại cho ta. Lý Huyền ơi là Lý Huyền. Ngươi thân là hộ quốc sư ngươi dám nói như vậy sao? Được. Ngươi thấy ngươi có thể đối phó được tộc Côn Ngô đúng không?

Ở ngoài thành hôm qua vừa bắt được tội phạm tộc Côn Ngô trốn thoát thì đã bị cướp đi. Bệ hạ ra lệnh trong ngoài thành phải bắt được tội phạm tộc Côn Ngô đã trốn thoát và cả đồng phạm. Nếu ngươi thấy mình đủ tự tin thì bắt đầu từ hôm nay

Ngươi sẽ canh gác cổng thành. Tuyệt đối không được để lọt tên nào hết. Còn cả mấy trò lúc nãy hùa vào nữa. Tất cả đi cùng hắn luôn đi. Cẩn thận. Chậm thôi. Nào, nào, chậm thôi. Chú ý một chút. Mục vương tử điện hạ, lần này đa tạ ngài.

Không có gì. Chậm thôi. Ba Đầu. Đỡ một tay. Vương tử. Ngài đã cứu người tộc Côn Ngô bọn họ sợ sẽ rước họa vào thân mất. Côn Ngô và Sa Quốc ta có mối quan hệ tốt. Đến giờ họ gặp nạn, sao ta có thể khoanh tay đứng nhìn được?

Ngài quá tốt bụng rồi. Có gì nói sau. Mau đi giúp đi. Mục Vương Tử. Ta gây phiền phức cho các huynh rồi. Không sao. Đừng nghe Ba Đầu nói linh tinh. Nhiều người như thế này, muốn đứa tất cả ra khỏi thành cũng khá khó khăn.

Kế hoạch là đến thành Diệu Huy gặp thành chủ rồi giấu bọn họ ở trong đội xe, như vậy sẽ không dễ bị phát hiện đâu. Nhưng người canh gác cổng thành hôm nay là Lý Huyền. Huynh nói xem, bảo chúng ta đến canh gác cổng thành sao còn nhiều binh lính thế?

Rốt cuộc là muốn làm gì? Hỏi huynh ấy đi. Huynh ấy hả? Bỏ cuộc, bỏ cuộc đi. Đừng lãng phí thời gian nữa. Đừng làm liên lụy đến ta và Phong Thường Thanh nữa. Đi thôi. Nhạt nhẽo. Tốt quá rồi. Cuối cùng chúng ta cũng có thể về nhà rồi.

Tốt quá rồi, cuối cùng cũng có thể về nhà rồi. Tốt quá rồi. Không cần quá lo lắng, tất cả đã có ta lo rồi. Dừng lại. Dừng lại kiểm tra. Chuyện gì vậy? Kiểm tra ở cổng thành. Tướng quân vất vả rồi. Đây là xe ngựa của Mục vương tử chúng tôi

Đang đi đến thành Diệu Huy. Đây là giấy ra khỏi thành. [Giấy ra ngoài thành] Hóa ra là vương tử điện hạ. Mời. Cảm ơn. Cho đi. Đợi đã. Bây giờ các người vẫn chưa thể đi được. Ra là Thôi cô nương. Tướng quân. Ngài làm việc như vậy sao?

Kiểm tra cũng không kiểm tra mà cứ thế cho đi sao? Tạ tư nghiệp phái học trò chúng ta đến không phải để làm qua loa thế này đâu. Cái này… Đây là vương tử của Sa Quốc. Thôi cô nương. Tướng quân đã cho phép chúng tôi đi rồi. Mục vương tử.

Các người muốn mang châu báu vàng bạc đến thành Diệu Huy sao còn đưa Tô Do Liên đi cùng vậy? Rốt cuộc hai người có quan hệ gì vậy? Lẽ nào… Lẽ nào cô ấy là vương phi tương lai của ngài? Đây là chuyện riêng của vương tử chúng ta.

Lẽ nào chuyện này cũng phải báo với Thôi cô nương sao? Mục vương tử. Tô Do Liên vốn là kẻ rất đáng nghi ngờ. Bây giờ hai người lại có quan hệ với nhau, vậy đừng trách các bạn học chúng ta không khách khí. Các người lục soát cho ta. Vâng.

Để ta xem ai dám? Ba Đầu. Chúng ta đang làm việc công theo phép công. Ta không cần quan tâm các người làm việc công gì. Xe của Mục vương tử ta xem ai dám lục soát. Rương của ngài vẫn còn động đậy kìa. Thôi cô nương. Tránh ra. Lý Huyền.

Huynh đưa nó cho ta, hôm nay ta phải hủy nó. Không được. Tô Do Liên. Thanh kiếm này là của cô? Vậy thì món nợ này phải tìm cô đòi rồi. Đừng làm loạn nữa. Lý Huyền. Huynh lúc nào cũng bảo vệ cô ta. Huynh còn nói huynh không thích cô ta sao?

Ai nói ta thích cô ấy? Ta muốn nhắc nhở cô hôm nay chúng ta đến đây không phải chỉ vì một thanh kiếm đâu. Huynh còn nhắc nhở ta à? Vừa nãy ta phát hiện ra chỗ thùng kia rất kì lạ, hơn nữa còn có cả tiếng động, huynh cũng nghe thấy chứ?

Thôi cô nương. Vừa nãy là tiếng động của con mèo này. Con mèo này? Không còn thứ gì khác sao? Không còn nữa. Những thứ khác đều là hàng hóa. Lui xuống đi. Vâng. Xe ngựa của Mục vương tử còn chưa lục soát kìa.

Xe của Mục vương tử là thứ mà ai cũng động vào được sao? Còn không phải sao? Người ta đường đường là Mục vương tử. Xe của ngài ấy sao có thể nói lục soát là lục soát được chứ? Lý Huyền. Huynh là hộ quốc sư đấy. Đúng rồi.

Vậy nên đích thân ta sẽ lục soát. Không lục soát không được à? Không lục soát không được. Lý Huyền. Muốn xin ta? Xin hắn đi. Lý công tử có phát hiện gì không? Phát hiện thì cũng không có phát hiện gì. Nhưng

Hai người các người vội vã ra ngoài để hẹn hò à? Nếu huynh đã không phát hiện ra gì rồi thì để chúng ta đi đi. Hai người? Cô quen hắn được mấy ngày chứ? Lý Huyền. Lý Huyền. Người đâu. Cho đi. Lý Huyền. Huynh kiểm tra kĩ hết thật rồi sao?

Để bọn họ đi đi. Cho đi. Tiết học này nhạt nhẽo quá. Tiểu Anh, vắt khăn cho ta, để ta rửa mặt cho tỉnh táo lại. Công chúa, người đã vất vả rồi. Cũng không biết Võ Đức đại nguyên soái ấy có gì tốt mà nhất định phải gả người cho hắn.

Không thì chúng ta cũng không cần phải chạy trốn ra ngoài rồi chịu khổ trong thư viện Ma Vân này. Ý ngươi là ngươi đến Thiên Khải với ta khiến ngươi chịu ấm ức sao? Nô tì không dám. Chỉ là nô tì thấy sau khi người đến Thiên Khải Quốc

Tóc và da không còn mịn màng như ngày xưa nữa. Nô tì nghĩ là vì không có sữa bò tắm. Thật sao? Thật đấy. Vậy thì biết làm sao được? Phải gả cho tên xấu xí Võ Đức ấy thà ta chết già trong thư viện Ma Vân còn hơn.

Vậy sau này công chúa muốn gả cho người thế nào? Người mà bổn công chúa muốn gả thì phải là vị anh hùng đầu đội trời chân đạp đất. Giống như… Sao mình lại nghĩ đến tên mọt sách ấy chứ? Người muốn nói đến Mục vương tử điện hạ phải không? Đúng.

Giống như ca ca của ta, vừa tuấn tú võ công lại cao cường. Nhưng đi đâu mới tìm được người như Mục vương tử? Tiểu Anh, ai vậy? Không có gì, chỉ là một người hầu thôi. Công chúa. Công chúa. Có người gửi thiệp thăm hỏi đến muốn xin gặp công chúa.

Ai thế? [Dục Mẫn] Hình như nói là tiểu hầu gia gì đó của phủ Hầu Gia. Không gặp. Công chúa. Chỉ là gặp mặt thôi mà. Lỡ như tiểu hầu gia này lại là công tử tao nhã mà người muốn tìm thì sao? Thật sao? Dù sao cũng chỉ là gặp mặt thôi.

Chúng ta cũng không thiệt mà. Đúng vậy. Cái đó… Tiểu hầu gia gì đó giờ đang ở đâu? Đang ở đình hóng mát của thư viện đợi tin của công chúa đấy. Chúng ta mau đi thôi. Đi xem nào. Công chúa. Là người kia đúng không? Nhìn thế này

Thì đúng là có chút phong độ đấy. Chỉ sợ nhìn xa thì tưởng là hoa nhìn gần lại hóa bã đậu thôi. Đi thôi. Các hạ có phải là tiểu hầu gia không? Sao người này nhìn quen vậy nhỉ? Sao lại là hắn? Tại hạ Dục Mẫn,

Con trai của trưởng công chúa Thiên Khải Quốc và Dục hầu gia. Tham kiến công chúa điện hạ. Là ngươi à? Công chúa vẫn còn nhớ tại hạ? Một tên háo sắc vô liêm sỉ bổn công chúa sao lại không nhớ? Chuyện này… Có lẽ công chúa đã hiểu lầm rồi.

Công chúa nhan sắc tuyệt trần tại hạ không thể không có cảm tình. Ngươi đi thích người khác đi. Sau này đừng để ta nhìn thấy ngươi. Công chúa. Công chúa. Xin hãy nghe tại hạ giải thích. Ngươi tránh ra. Ta không muốn nghe.

Tại hạ thực sự có lòng mến mộ công chúa nên mới như thế này. Rốt cuộc ngươi có tránh ra không? Công chúa. – Ngươi không tránh ra… – Không phải bị bắt nạt rồi chứ? Thì đừng trách công chúa ta không khách khí. Không thể nào, không thể nào.

Sao cô ấy có thể bị bắt nạt được. Tiêu Phượng Minh. Ta hiểu rồi. Không phải, huynh lại đây. Vừa nãy ngươi nói mến mộ ta sao? Trên thế gian này người mến mộ nhan sắc của công chúa ta không phải chỉ có mình ngươi. Vị công tử này

Đã tỏ tình với ta trước ngươi. Ta… Dựa vào ngươi? Huynh ấy thì sao? Ngươi không biết hôm đó, nhờ có huynh ấy bày bố trận pháp liều mạng chiến đấu chúng ta mới thắng được Kỳ Lân đấy. Nhìn xem diện mạo của huynh ấy này,

Còn không biết tuấn tú hơn ngươi bao nhiêu lần đấy. Một anh hùng phong thái đường đường chính chính, lại tuyệt kỹ đầy mình như này mới xứng đáng để thích công chúa ta đây. Không… Vị công tử này, công tử này… Công chúa nói dối đấy. Công tử nghe ta giải thích.

Huynh ngậm miệng lại đi. Huynh khiến người ta bực mình mà bỏ đi rồi. Nhìn hai người họ kia. Công chúa Vân Sam. Sao cô lại trêu đùa tại hạ như vậy? Ta… Ta có trêu đùa huynh đâu? Nhìn công chúa đi. Xem hai người họ kìa, chắc chắn là một đôi rồi.

Chắc chắn là một đôi. Huynh, huynh cũng nhìn thấy rồi mà? Ta không nói vậy thì hắn sẽ bám lấy ta mãi thôi. Thì công chúa cũng không nên lợi dụng tại hạ để hạ thấp vị công tử ấy chứ. Công chúa chúng ta vừa nãy là khen ngươi.

Ngươi còn không biết điều sao? Công chúa chúng ta ngoài Mục vương tử điện hạ ra thì chưa từng khen người đàn ông nào khác. Ngươi đừng có thấy lợi rồi còn được đà. Cô. Cô. Các cô… Bậc thánh hiền nói đúng thật chỉ có nữ tử và tiểu nhân khó chiều.

Ta đi quét sân đây. Cô nhìn xem lại còn ngại nữa kìa. Mấy cô nhìn xem, nhìn xem Tiểu Anh. Gì mà nữ tử với tiểu nhân? Huynh ấy đang nói bổn công chúa là tiểu nhân hả? Công chúa, người bớt giận. Tên ngốc như hắn chính là không biết tốt xấu.

Chúng ta cứ kệ hắn đi. Đồ ngốc không biết tốt xấu. Tạ ơn đại ân đại đức của thánh nữ và Mục vương tử điện hạ. Mọi người đứng lên đi. Mời Vưu tướng quân đứng dậy. Tạ ơn thánh nữ. Mọi người không cần quỳ lạy ta. Cứu bách tính Côn Ngô

Vốn là sứ mạng của ta mà. Tướng quân Vưu An, sau này an nguy của những người dân này ta giao lại cho ông đó. Cô nhất định phải cứu được Long Hoàng ra. Chỉ khi Long Hoàng tỉnh lại tộc Côn Ngô ta mới có cơ hội

Vùng dậy và có được cuộc sống mới. Ông yên tâm. Cho dù phải trả bất cứ giá nào ta nhất định sẽ cứu được Long Hoàng. Tạ ơn thánh nữ. Cô nói Lý Huyền có phát hiện ra họ không? Người đâu. Cho đi. Huynh vẫn đang nhớ Tô cô nương à?

Nếu huynh đã nghi ngờ cô ấy thì sao không thử xem? Nói như vậy tên tiểu tử Lý Huyền này đã biết thân phận của con rồi? Cũng chưa chắc. Nếu huynh ấy đã biết chắc chắn sẽ không để chúng con đi. Tên Lý Huyền này quỷ kế đa đoan

Không thể không đề phòng được. Nếu đã giải quyết xong chuyện của các đồng tộc vậy thì việc cấp bách hiện giờ là lấy được lệnh bài càng nhanh càng tốt. Đồ nhi biết rồi ạ. Mau lên. Đợi ta với. Mau lên nào. Thật đó. Đúng thế. Chính mắt ta trông thấy mà.

Chính mắt ta cũng trông thấy. – Đúng đúng. – Thấy hết cả rồi. Chủ yếu là không biết bắt đầu từ bao giờ. Đúng thế. Bắt đầu từ lâu rồi. Chẳng có dấu hiệu gì cả. Không đúng. Giấu kĩ quá nhỉ. Bạn học này, các ngươi cười gì thế? Cười ngươi giỏi chứ sao.

Bạn học Tiêu. Huynh làm ta mở mang tầm mắt rồi đấy. Chẳng ngờ người ghê gớm như Vân Sam mà huynh cũng dụ dỗ được. Ta… ghen tị với huynh đó. Bạn học Biên. Huynh đừng có ăn nói lung tung. Ta nói lung tung?

Hôm qua hai người lôi lôi kéo kéo nhau ở đình hóng mát, tất cả mọi người ở đây đều thấy cả rồi nhé. Đúng không? – Đúng thế. – Đúng thế. Đúng vậy. Không phải lôi lôi kéo kéo. Đó là… dù sao ta cũng không thể nói rõ ra được. Không phải.

Từ lâu ta đã thấy quan hệ hai người không bình thường rồi. Huynh dám nói mình không có chút tình cảm nào với công chúa Vân Sam không? Sao ta lại có thể thích công chúa Vân Sam được chứ? Được. Thề đi. Ta, Tiêu Phượng Minh

Chắc chắn sẽ không thích công chúa Vân Sam. Công chúa Vân Sam… Bạn học Thôi… Huynh… Ta… Ai thèm huynh thích chứ? Vân Sam, chúng ta học ở bên kia mà. Huynh nói đi, chọc vào ai không chọc lại cứ phải chọc vào công chúa Vân Sam chứ? Đúng thật là.

Ngươi không xứng với ta. Vân Sam. Tiêu huynh huynh giỏi thật. Tốt lắm. Làm tốt lắm. Tiếp theo ta sẽ nhắc lại nội dung chính. Các trò phải vận khí vào đan điền tập trung chú ý. Không được phân tâm. Phải dùng ý niệm và linh lực của mình

Khống chế ngòi bút trong không trung. Tốt lắm. Tốt. Cứ giữ như thế nhé. [Thiện] [Càn] Rất tốt. Tư nghiệp, người nhìn này. Ta cũng biết làm rồi. Ta cũng biết rồi này. Cuối cùng ta cũng biết làm rồi. Đồ ngốc này. Vậy mà cũng gọi là biết à? Vậy hả? Đúng thế.

Được rồi đừng cười nữa. Ta đã nói rồi mà. Phải thật tập trung. Không được phân tâm. Nếu không công sức sẽ đổ sông đổ bể cả đấy. Nào. Mọi người làm lại một lần nữa đi. Tạ tư nghiệp. Tiết học này của người nhạt nhẽo quá. Lý Huyền.

Ngươi lại muốn làm gì nữa? Ta có cách này vừa có thể tu luyện linh lực lại vừa khiến tiết học thú vị hơn. Được. Ngươi nói thử xem sao. Chúng ta có thể thi đấu linh cầu. Bên nào thắng sẽ được nghỉ nửa buổi. Còn bên thua…

Sẽ phải dọn dẹp cả thư viện. Thế nào? Được đó. Ý này hay đấy. Lâu lắm rồi không chơi bóng. Chân tay ngứa ngáy lắm rồi. Vậy được. Nếu các trò đã có hứng thú như vậy thì cứ quyết định thế đi. Hay quá. Hay quá. Đi thôi. Đi thay đồ nào.

Đi nào. Mau lên, đi thôi. Do Liên, chúng ta cũng về thay đồ thôi. Đi. Ta không đi đâu. Sao thế? Đấu linh cầu thú vị lắm mà. Ta thấy chúng ta có thể chơi thử xem. Ta cũng không hiểu luật chơi, đi cũng không ổn lắm. Vậy ta đi trước nhé.

Cô cứ suy nghĩ đi. Tô Do Liên. Gì cơ? Chẳng phải cô muốn lấy lệnh bài hạng nhất sao? Tham gia trận đấu này nếu cô thắng ta sẽ cho cô. Lần này huynh nói thật không? Tất nhiên là thật rồi. Thắng huynh dễ quá ấy chứ.

Cô không được cùng đội với hắn. Vì sao? Không vì sao hết. Cô muốn lấy lệnh bài thì đừng trông chờ vào hắn. Không trông chờ thì thôi. Không nhờ huynh ấy thắng huynh vẫn dễ lắm. Cố lên nhé. Giờ ta sẽ tuyên bố luật chơi. Trận đấu chia ra hai đội.

Mỗi đội tối đa có sáu người. Trận đấu sẽ được diễn ra trong kết giới ta quy định các trò có thể hoạt động tự do trong đó. Người bên ngoài không được dùng linh lực gây ảnh hưởng đến trận đấu. Trận đấu không có quy định hạn chế nào đặc biệt.

Nhưng nếu cố tình làm người khác bị thương là phạm quy. Nếu hậu quả nghiêm trọng, sẽ bị phạt rời khỏi sân đấu. Vị trí cầu môn cố định và chuyển động có quy luật. Người giữ linh cầu cho linh cầu vào cầu môn sẽ được một điểm.

Cuối trận đội nào được nhiều điểm hơn sẽ giành chiến thắng. Thời gian thi đấu là một nén hương. Mỗi đội có một cơ hội tạm dừng trận đấu. Được rồi. Trận đấu sắp bắt đầu. Đó không phải bóng bình thường đâu. Cô không thể thích làm gì thì làm được.

Tiểu Huyền Huyền. Mệt chết đi được. Tiểu Huyền Huyền. Huynh nói xem, chúng ta hết việc để làm hay sao mà chơi cái này chứ. Đúng là tự mình tìm rắc rối cho mình. Biên Lệnh Thành. Còn ngây ra đó làm gì? Ấy, không không, không Đừng mà. Còn đứng đó làm gì?

Ném bóng đi. Ta… ta không biết. Chuyền cho ta nào. Đội Lý Huyền được một điểm. Hay quá, giỏi quá. Do Liên, cô đừng tức giận. Mới bắt đầu thôi mà. Chúng ta vẫn còn cơ hội. Bạn học Tô. Xin lỗi. Ta làm liên lụy đến mọi người rồi.

Không biết ngươi đang sợ cái gì nữa. Chỉ là linh cầu thôi mà. Linh cầu biết chuyển động. Ta không giữ được nó. Không giữ được thì đánh nó một trận. Ta… Linh cầu cũng như người thôi. Đều sợ mạnh hiếp yếu cả. Được rồi Vân Sam. Đừng nói huynh ấy nữa.

Tên Lý Huyền này bình thường không lo chuyện học hành mà cũng có tài ném bóng đó. Trận đấu tiếp tục. Tiếp tục đi. Đỡ này. Hay lắm. Giỏi quá. Giỏi quá. Do Liên, cô không sao chứ? Không sao chứ? Ta sơ ý thôi mà. Sơ ý?

Ta sơ ý tát ngươi một cái được không? Rõ ràng nguơi cố ý phạm quy. Thôi bỏ đi Vân Sam. Thi đấu mà va chạm hợp lý thôi. Nếu cô còn phạm quy nữa ta sẽ cho cô ra ngoài. Lý Huyền. Thế nào? Đội các cô còn chơi được tiếp không?

Hay là dừng lại ở đây đi? Dựa vào đâu mà dừng lại? Chúng ta thi đấu tiếp. Lý Huyền. Tốt nhất huynh quản lý thành viên đội mình cho tốt đi. Nếu cô ta còn dám giở trò nữa bản công chúa sẽ không khách sáo nữa đâu. Trận đấu tiếp tục. Đi thôi.

Không sao chứ? Ta không tin mình không khống chế được quả bóng này. Vì tấm lệnh bài đó, mình nhất định phải thắng. Tiểu Huyền Huyền. Có phải linh cầu này điên rồi không? Sao đột nhiên phát điên lên thế? Tô Do Liên. Buông tay ra. Cô sẽ chết đấy.

Do Liên, cẩn thận. Do Liên. Do Liên. Bạn học Tô. Sao rồi? Vẫn ổn chứ? Nào. Đứng lên đi. Nào. Không sao chứ? Do Liên, cô sao rồi? Tạm dừng trận đấu. Ta muốn nghỉ ngơi. Chân của cô không sao chứ? Không sao. Không sao thật mà. Sao rồi? Bên này, bên này.

Được. Quả linh cầu này khó khống chế quá ta càng dùng linh lực mạnh, nó càng phản kháng. Linh cầu là bảo bối của Tử Tôn mà. Sao mà dễ khống chế được chứ. Ta thấy đội họ hôm nay thua chắc rồi. Do Liên. Ta thấy cô bị thương rồi

Hay là chúng ta nhận thua đi. Ta nhất định không chịu thua. Trận đấu tiếp tục. Tô Do Liên. Cô muốn có lệnh bài đến thế sao? Nếu cứ thế này cô ấy sẽ mất mạng mất. Tiêu Phượng Minh nhanh lên! Được. Ngây ra đó làm gì thế? Không sao chứ? Không sao.

Giỏi quá nhỉ! Gần vậy mà cũng không ném trúng. Đúng là đặc sắc. Đồ vô dụng. Ta khuyên các cô đừng giằng co nữa làm gì. Không biết khống chế bóng đừng chơi nữa còn hơn. Các cô không thắng nổi đâu. Dựa vào đâu mà không chơi nữa?

Trận đấu mới bắt đầu thôi. Được. Hóa ra là phải dùng linh lực hòa hợp với sức mạnh của linh cầu. Do Liên, cẩn thận!